CHƯƠNG 93
"Ảo cảnh nơi này sinh ra từ lòng người, trực chỉ vào chấp niệm trong tâm. Một khi đắm chìm trong đó, thần hồn sẽ vĩnh viễn bị giam cầm nơi đây, hóa thành dưỡng chất nuôi lấy oán linh."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắc Thủy U Minh Ngục.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắc Hà U Minh, hình thành từ băng hà vạn năm ở phía Bắc núi Côn Lôn, nước sâu muôn trượng, nặng và đen đặc như mực.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắc Hà là nơi khởi nguồn của Nhược Thủy, thượng thông Thiên Đình, hạ liền Địa Phủ. Hai bờ sông, một bên là Quỷ Vực, bờ trải dài ngàn dặm toàn hoa Bỉ Ngạn đỏ rực, cánh hoa theo gió bay, hễ rơi xuống mặt sông liền chìm thẳng xuống đáy. Bên kia là Nhân Giới, đất đỏ hoang vu ngàn dặm không một ngọn cỏ, vạn khoảnh cát vàng tĩnh lặng như tro tàn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngục Hắc Thủy nằm dưới đáy Hắc Hà, từ xưa vốn là nơi trừng phạt kẻ ác của Tam Giới. Phàm phu yêu quái phạm thiên điều, ác quỷ chốn U Minh, hay thần tiên mưu gian bị phạt nặng đều bị ném vào đây, khóa bằng Xích Giáng Yêu hoặc Xích Tỏa Thần, phong ấn đạo hạnh, biến thành thân phàm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dòng Hắc Hà chảy mãi không dừng, kẻ mang tội bị ném vào đây không sống cũng chẳng chết, sống muôn lần, chết muôn lần, lấy thân phàm mà trải qua tám khổ, mỗi khổ kéo dài trăm năm, tuần hoàn bất tận.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỗ sâu nhất của Hắc Hà tối tăm không chút ánh sáng, hàng ức vạn năm chưa từng có tia sáng nào lọt xuống, thỉnh thoảng mới lấp ló vài tia kim quang từ Xích Tỏa Thần. Nước băng từ Côn Lôn kèm băng vụn chậm rãi, nặng nề đập lên cọc khóa thần, nơi đang trói chặt Dương Tiễn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Xích Tỏa Thần to bằng cổ tay, bằng ô kim, phong bế thần tính của hắn, khiến những ký ức bị phong kín suốt ngàn năm ào ạt trỗi dậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh bị ép qua những hành lang hẹp, xương cốt như đứt đoạn, gân mạch vỡ nát, sau cơn đau tận xương là cái lạnh như rơi vào băng tuyết vạn năm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh nghe quanh mình tiếng khóc than, trong lòng ngập tràn bi thương và không nỡ, nhưng miệng vẫn lẩm bẩm: "Rốt cuộc vẫn không giữ được... rốt cuộc vẫn không giữ được..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Rồi anh thấy Tam muội vừa độ tuổi cài trâm, nhét vào tay bản thân chiếc vòng ngọc: "Nhị ca, cầm lấy, đừng làm vỡ nữa nhé."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh đắc ý nhận lấy, lòng nghĩ đến chuyện hẹn cô Nữu Nữu nhà họ Ngưu. Ngẩng đầu lại thấy xung quanh Dương phủ bỗng nở rộ từng chùm từng chùm đào, hoa nặng trĩu cành, tầng tầng lớp lớp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh muốn kháng cự, nhưng lại không kìm được bước chân hướng sâu vào rừng đào. Anh siết chặt chiếc vòng, tự nhủ: "Không được, ta còn dùng nó để đổi lấy Hao Thiên Khuyển..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh biết rõ đó không phải hướng đến nhà họ Ngưu, nhưng lại mong mỏi rằng đi hết rừng đào sẽ tới nơi ấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Người và chuyện sắp đối diện khiến anh sợ hãi, như thể ở lại đây là có thể giữ mãi thời niên thiếu bướng bỉnh vô lo.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và rồi từ đâu, Tam muội lại nhào vào lòng khóc: "Nhị ca, sao huynh lại không cứu mẫu thân! Sao huynh lại để chúng ta mồ côi phụ mẫu rồi!?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Mồ côi? Mồ côi..." Anh chợt ngẩn ngơ, cánh hoa đào rụng tàn hết.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bỗng anh nghe tiếng quát của Vương Mẫu: "Dương Tiễn, ngươi là sản phẩm của dục vọng, nỗi thống khổ của ngươi là kết quả mẫu thân ngươi gây nên. Kẻ ngươi nên hận không phải trời, mà là chính bà ta!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Xung quanh lửa đỏ sôi trào, mồ hôi tuôn như mưa, Đào Sơn đè nặng lên lưng như cả bầu trời sụp xuống, anh nghiến răng chống đỡ, che chở cho mẫu thân duy nhất của mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nhị Lang... mau đi, rời khỏi đây..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Không!" Anh dứt khoát từ chối, lòng chỉ vương vấn một ý niệm: "Cứu mẫu thân, cứu mẫu thân, chỉ cần cứu được mẫu thân, bảo ta làm gì cũng được..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tiếng rên đau đớn của mẫu dưới pháp luân Kim Ô như búa nện vào tim, anh không khỏi gào khản cả giọng:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Cữu cữu, Dương Tiễn biết sai rồi! Dương Tiễn biết sai rồi!! Xin cữu cữu thả mẫu thân, cữu cữu!!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga cảm thấy máu trong người đông lại, đồng tử co giật dữ dội, nỗi kinh hoàng và đau đớn nghẹn thắt như sóng biển khổng lồ nhấn chìm cô vào lòng biển lạnh lẽo và u ám.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giương mắt nhìn cảnh tượng trước mặt, muốn chạy tới ôm anh thì nhận ra bản thân không nhúc nhích dù chỉ là nửa bước.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bên tai nghe được âm thanh cười khằng khặc của oán linh, dường như càm nhận sự phẫn nộ và căm hận của thiếu nữ đứng bên mà càng thêm khoái chí.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Sao lại khóc rồi? Trò hay vẫn còn ở phía sau mà."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vẫn còn?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hai chữ ấy như búa nặng nện vào tim cô.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga tức đến mức cả người run lên vì giận dữ, móng tay cắm chặt vào da thịt làm cho từng giọt máu đỏ thẫm rơi xuống.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong lúc nói chuyện với anh, cô đột ngột bị kéo vào khoảng không lần nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sau đó là trơ mắt chứng kiến cảnh tượng anh dần trưởng thành và suýt thành công tring việc giết chết Thập Đại Kim Ô!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Gỉả dối!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Làm sao chúng có thể làm vậy với anh?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Làm sao có thể hành hạ tinh thần của một người như vậy!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng tại sao ở đây là không có "Hằng Nga" xuất hiện?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Dương Tiễn." Anh quay đầu nhìn về phía Thiên Nô. Chỉ lúc này hắn mới khôi phục thị giác.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Thiên Nô phụng thánh chỉ của bệ hạ, vẫn là đến hỏi..." Y dừng lại, "... Ngươi có nhận sai không?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn lạnh lùng: "Hắn giết mẫu thân ta, ta giết lại chín con trai hắn, đáng tiếc là ta đã không thể giết được đứa thứ mười, cho hắn nếm trải nỗi đau mất đi người mình yêu thương nhất!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Kẻ biết thời thế mới là trang tuấn kiệt..." Thiên Nô lắc nhẹ cây Đả Thần Tiên làm từ gân rồng
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"... Ngươi hà tất khổ như vậy."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn giũ roi trước mặt Dương Tiễn, những chiếc đinh xương rồng bén nhọn phản chiếu ánh sáng u ám.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sau đó túm lấy vạt áo trắng rách nát dính máu trên ngực anh: "Để ta xem trên người ngươi còn chỗ nào lành lặn để ta 'chăm sóc' cho thật tốt!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Nô hung hăng đẩy mạnh Dương Tiễn về phía cọc định thần, lùi lại vài bước, quất roi đánh thần trong tay xuống vai trần của người ấy, rồi tiếp qua tới ngực. Những chiếc đinh xương sắc nhọn trên roi xé rách một mảng thịt da, sâu đến tận xương.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn nghẹn thở, bởi vì bị giam nhiều ngày mà cảm giác đau đớn càng thêm dữ dội. Anh cắn chặt môi, nuốt xuống tiếng kêu đau đang trào lên cổ họng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không để anh kịp lấy hơi, roi của Thiên Nô lại tiếp tục quất xuống.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Để ta xem kẻ đã ra tay suýt nữa đã giết chết đứa con trai thứ mười của Ngọc Đế chịu được bao nhiêu roi. Ta không tin không đánh gục được ngươi!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Roi quất như mưa rào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"1... 2... 3... 4..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Roi vút qua dòng nước không trọng lực, rơi xuống mà không gặp chút cản trở. Thiên Nô tận hưởng cái "trò chơi" mà hắn được phép lặp lại vài ngày một lần này. Nỗi đau của kẻ khác đối với hắn đều như mật ngọt, huống hồ kẻ đang cắn chặt răng chịu đựng đến bật máu cũng không
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khi nhát roi thứ mười chuẩn bị giáng xuống, Thiên Nô rõ ràng cảm nhận một bóng người hiện diện sát ngay bên cạnh, chưa kịp nhìn thấy người ấy ra tay như thế nào
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ thấy kiếm quang lóe lên, như sao băng giữa đêm lạnh!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một luồng hàn ý còn lạnh buốt hơn cả gió đêm nơi sa mạc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"A!" Tiếng thét thảm thiết vang lên gần như cùng lúc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mắt của Thiên Nô đã bị mũi kiếm nhanh như chớp đâm mù, hắn ôm lấy khuôn mặt máu chảy đầm đìa, tiếng kêu đau chưa dứt thì cổ họng đã lạnh toát, một đường máu mảnh rịn ra, rồi thân thể ấy cứng đờ ngã vật xuống đất, tắt thở.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Kiếm quang loé lên, tựa như dòng suối chảy xiết trong thung lũng sâu, lặng lẽ mà nhanh đến cực điểm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Mau bẩm báo cho..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bóng dáng Hằng Nga thoắt ẩn thoắt hiện như u linh, mỗi lần mũi kiếm cô khẽ chạm, liền bắn lên một đóa huyết hoa và một tiếng kêu thảm dừng lại giữa chừng. Chỉ trong khoảnh khắc, một đám người náo loạn muốn chạy trốn khi nãy đã chìm vào tĩnh mịch chết chóc, trên cổ từng người đã xuất hiện một vệt máu đỏ mảnh như sợi tơ, mùi máu tanh nồng và hơi lạnh thấu xương bao trùm dáng người thướt tha của thiếu nữ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tất cả chỉ diễn ra trong chớp mắt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga chẳng buồn liếc nhìn những xác chết dưới chân, cắm ngược kiếm của một trong tên thủ hạ xuống, cẩn thận đỡ lấy Dương Tiễn gần như đã mềm oặt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hốc mắt cô đỏ ngầu nhìn toàn thân anh đẫm máu bắt đầu nôn từng ngụm máu lớn, thứ máu đặc sánh nhỏ xuống những cánh bỉ ngạn đỏ thẫm dưới chân, tan biến không một dấu vết.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cơn quặn thắt ngực trái trong lồng ngực dữ dội đến mức như xé nát lý trí.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tim cô đau nhói, nhưng không thể thốt ra dù chỉ một lời.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga có thể cảm thấy một luồng giận dữ cay đắng xen lẫn bi thương dâng thẳng lên đỉnh đầu, đến khi nhận ra thì bản thân đã hạ thủ với tất cả kẻ đã hành hạ và cười nhạo anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga nhẹ nhàng ôm anh, lau máu nơi khóe môi, áp má mình lên gương mặt tái nhợt ấy, như vừa nói với người ấy vừa như nói với chính mình,
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nhị Lang, chúng ta đi thôi, về Quán Giang Khẩu. Từ nay, dù chàng ở đâu, thiếp cũng sẽ ở đó. Thiếp tuyệt đối, tuyệt đối sẽ không để chàng một mình nữa!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và tiếng "Tiên tử" thốt lên nhẹ hẫng gần như làm Hằng Nga vỡ òa. Nhẹ đến nỗi Hằng Nga không biết mình có nghe nhầm không.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khoảnh khắc ấy giống như có thứ gì đó nổ bùng trong tim cô, hân hoan, phấn khích, hay chỉ đơn giản là thứ cảm xúc phát sinh sau một thời gian bị đè nén quá lâu, cô không biết.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ biết là nó đã khiến Hằng Nga kích động thật dữ dội, thậm chí còn hơn cả khi cô lần đầu tiên biết mình sẽ có thể sống quay về bên Dương Tiễn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thời gian đã gần cạn cuối, ký ức sẽ hóa thành cát bụi trôi đi. Trong dòng trường niên vô tận, bao chuyện xưa rồi cũng rơi vào hư không. Giữa bầu trời vạn cổ, sẽ chẳng còn vui buồn nữa...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giọng nói ngọt mềm đến mức có thể tan ra trong không khí đó...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Là nàng sao...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn vẫn luôn trong tình trạng nghiến răng bấu chặt lòng bàn tay mình, cố dùng cơn đau sắc bén để duy trì chút tỉnh táo cuối cùng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh đã bị tra tấn đến mức không dám tin rằng có người cả gan chống đối Ngọc Đế để cứu bản thân.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cho đến khi, Dương Tiễn cảm nhân chính mình được một vòng tay vững chắc và ấm áp bao bọc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hương quế ấm nồng thoang thoảng và thanh khiết lập tức lấp đầy khứu giác, xua tan đi giá lạnh của sương giá ở U Minh Ngục.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong cơn mơ hồ, anh nhận ra hơi thở quen thuộc, nghe thấy âm thanh dịu dàng gọi tên mình và nói rằng sẽ dẫn mình về nhà ấy, sợi dây căng thẳng trong lòng anh bỗng đứt phựt, sức lực còn sót lại tan biến, cả người trở nên mềm nhũn trong lòng cô.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mắt Dương Tiễn đã mờ cả đi, cái gì cũng không nhìn rõ nữa. Cả cơ thể vì thả lỏng hoàn toàn mà bắt đầu cảm nhận cái lạnh đang tràn dần về, dù rất muốn nhấc tay lên chạm vào má người kia, lau đi giọt nước mắt đang lăn dài của người ấy mà thấy sao khó quá. Tất thảy đều nặng trĩu, tất cả đều như lôi kéo anh vào một giấc ngủ sâu thật sâu, tối tăm và không hồi kết.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giấc ngủ mà Dương Tiễn biết rằng, mình sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tiên tử..." Giọng người ấy nhỏ thật nhỏ, dường như chìm nghỉm trong nhịp thở hối hả, lo sợ của Hằng Nga.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nàng tới rồi à...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tại sao khi ấy lại bỏ ta...?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ta đã... tìm nàng nguyên đêm, khàn giọng van xin nàng quay lại...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng dẫu có trăm mối suy nghĩ, cuối cùng lời thốt ra bên môi là "Tiên tử... chạy... đi..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Những đêm dài tiếp theo sau ngày hôm ấy, Dương Tiễn thường xuyên gặp ác mộng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Gương mặt trắng lạnh cùng đôi mắt đỏ ngầu của kẻ đó hiện về mỗi đêm, chất giọng khàn khàn nhơm nhớp của hắn rầm rì bên tai gợi lại tất cả những ký ức khủng khiếp nhất. Những ký ức anh đã muốn quên, những mảnh vụn Dương Tiễn không bao giờ muốn nhặt lại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Kẻ đó nhoẻn miệng cười với anh, hàm răng trắng nhợt nghiến ken két, đầu môi nhợt nhạt vẽ thành một đường quỷ dị. Hắn nói, mẫu thân rất mong được gặp lại ngươi đấy Dương Tiễn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đừng làm mẫu thân thất vọng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh nhìn thấy ánh mắt đau đớn của mẫu thân phía bên kia tấm màn màu bạc, dù chỉ cách cậu chưa đầy mười bước chân nhưng lại không thể với tới. Bà chầm chậm tiến về phía phụ thân và đại ca, rồi cả ba người vừa liếc nhìn anh vừa bước đến bên cạnh hắn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chúng ta chờ con trả thù, Nhị Lang.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không sao đâu, chỉ cần con giết được Ngọc Đế, gia đình chúng ta sẽ gặp lại nhau thôi...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Gia đình là quan trọng nhất. Mẫu thân ôm đứa trẻ bé nhỏ vào lòng, từng lọn tóc dài mềm mượt khẽ cọ lên chóp mũi anh khi bà cúi xuống và mỉm cười.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mẫu thân yêu Nhị Lang nhất. Phụ thân không nói ra, nhưng anh biết ông cũng yêu bản thân nhất.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn muốn lắc đầu, muốn bỏ chạy thật xa, muốn quay ngược thời gian để anh có thể cùng nhau chạy trốn với mọi người, ước được cùng những người anh yêu quý cao chạy xa bay...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ác mộng lớn nhất cuộc đời Dương Tiễn, chính là trở thành tội đồ, là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến cái chết cho cả nhà.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng... sao lần này, ác mộng ấy lại có phần... nhẹ nhàng hơn?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Âm thanh trìu mến và yêu thương len lỏi vào tâm trí, người ấy đã ôm anh vào lòng, thì thầm những lời ngọt ngào và chân thành nhất.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Đừng sợ... Có ta ở đây với chàng, sẽ không bỏ chàng mà đi nữa..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Lần này có ta cùng rơi lệ với chàng rồi Nhị Lang."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Từ khi anh thất bại trong việc cứu mẫu thân, Tam muội từ mặt bỏ đi biệt tích, dù cho có giết chín Kim Ô vẫn không thể xóa nhòa vết thương rỉ máu trong lòng anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và từ đó trở đi, thế giới trong mắt anh đều là màu tối tăm, những con người không sức sống.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hệt như bầu trời xám xịt mây đen vần vũ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trái tim anh lạnh dần, cảm giác đau đớn và trống rỗng đã bao trùm lên thân thể và tâm trí Dương Tiễn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dường như rút cạn đi mọi cảm xúc thường ngày của một con người.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không quan tâm, không hứng thú.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng khi gặp lại người ấy, Dương Tiễn ngỡ ngàng nhận ra, chỉ có cô là người duy nhất có màu sắc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Người ấy, đứng giữa biển người, tách biệt hẳn với bức tranh trắng đen không sức sống.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Xinh đẹp và lấp lánh ánh sáng vàng nhạt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cái đôi mắt hạnh to tròn tựa như sắc trời an nhiên khi về đêm, ánh nhìn dịu dàng tựa như hương trăng đằm thắm soi rọi xuống sương mù trên bề mặt đại dương bao la, như ánh nắng ấm áp ngày đông, xua tan đi sự lạnh lẽo của giá rét.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cái sắc đen sẫm màu, huyền bí và tịnh yên ấy rất quen thuộc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngay từ lần đầu gặp mặt, chính cặp mắt trong sáng linh động ấy đã cuốn lấy tâm trí anh, dẫn dắt anh vào vùng sâu tối của nơi sâu thẳm nhất của biển cả, nơi mà chẳng có ánh sáng nào trừ ánh trăng mềm mại và mờ ảo kia. Trong lòng của đại dương, xung quanh đều im lìm và lạnh lẽo, mọi âm thanh đớn đau hệt như ngọn lửa địa ngục đều chậm rãi mà dung hòa với làn nước sâu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bỗng bên tai nghe tiếng chậc lưỡi của ai đó, Dương Tiễn chưa kịp vươn tay bắt lấy bóng hình ấy thì đã thấy khung cảnh chuyển tiếp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hình ảnh người ấy mỉm cười nhìn mình lặng lẽ lùi về phía xa xăm, bóng đêm bao trùm và nỗi cô độc đáng sợ dần gặm nhấm tâm can anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn ngước lên nhìn bầu trời phía trên đầu, nghĩ về những đốm máu rơi trên mắt mình giờ đây cũng giống như những cánh hoa hồng đỏ thẫm và tàn tạ sau một cơn bão đầu mùa dữ dội.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mẫu thân sẽ không thích như thế này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mẫu thân rất yêu những đoá hoa đào xinh đẹp nở rộ khi mùa xuân tới trong Quán Giang Khẩu của bọn họ, một nơi tĩnh lặng, đầy ắp tiếng cười cũng tựa như tính cách người chủ của nó vậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mẫu thân không muốn ngắm hoa tàn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn trong cơn mê nhìn thấy mẫu thân nằm đó, chìm trong biển đỏ những cánh hoa ướt nước, lạnh lẽo đến thế nào, đơn độc đến thế nào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mẫu thân, đừng khóc, vì phụ thân sẽ buồn mất.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mẫu thân, đừng khóc nữa mà.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn cố cất tiếng gọi bà, nhưng bà không đáp lại, vẫn tĩnh lặng như vậy, nước mắt chảy ra cũng đều là màu đỏ cả, giống như là từ từng cánh từng cánh một ép lại mà thành, đau thương biết bao.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bởi vì phụ thân và đại ca không có ở đây...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hai người đã đi từ trước rồi, nhưng mẫu thân anh sẽ không còn cô đơn nữa, vì bà đã ra đi thật rồi. Đã ra đi, bốc hơi trong không trung và vĩnh viễn tan biến hoàn toàn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Để lại Dương Tiễn một mình nơi đây, nơi tối tăm này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Để lại một mình anh giữa mênh mang cô độc, để anh cả đời sẽ bị ám ảnh bởi giọng cười của kẻ đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn ta dường như đã cười khanh khách mà nói với anh rằng,
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đây là cái giá ngươi phải trả, Dương Tiễn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngươi thật ngu xuẩn khi đã đặt niềm tin vào Ngọc Đế, rằng ông ta sẽ tha cho mẫu thân ngươi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Quá ngu xuẩn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngươi đã đặt cược sai vào năng lực của bản thân, dẫn đến bi kịch do chính tay ngươi gây nên!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đây là cái giá của sự ngạo mạn, cái giá của sự ngu ngốc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vì ngươi đã tin lầm người, cũng như quá mức kiêu căng và hấp tấp, Dương Tiễn...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh dùng hết sức mình gào thật to, thét thật lớn để át đi chất giọng lè nhè như rắn rít của hắn, cũng dùng hết sức mình để nhắm chặt mắt và nhào người bật dậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và Dương Tiễn mở mắt ra, hoảng sợ khi thấy xung quanh mình vẫn là một không gian đen tối bao trùm. Anh ngồi dậy, nhận ra mình vẫn đang ở trên giường. Và phía bên kia, khung cửa sổ vẫn lấp loá hé lộ bầu trời bên ngoài, ẩm ướt một cơn mưa lạnh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn co mình vào ôm trọn lấy hai đầu gối, hình dáng mỗi khi người ta cảm thấy mất an toàn, giống như muốn quay trở lại làm thai nhi được bao bọc trong lòng mẫu thân.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bây giờ thì anh đã hiểu khi có người từng nói, những ai bảo rằng việc đau đớn nhất là tỉnh giấc thấy bình minh mới nhận ra vừa rồi chỉ là một giấc mơ đẹp, chắc chắn chưa từng trải qua cảm giác bật dậy khỏi cơn ác mộng vẫn thấy còn một đêm dài đằng đẵng phía trước.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn nhìn xuống chiếc gối đã thấm ướt, nghĩ rằng có lẽ lúc nãy mình đã kêu lên thành tiếng, và phát hiện ra bản thân vừa gạt đổ mọi thứ trên bàn lúc bật người dậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tất cả cốc chén đều vỡ tan tành dưới đất, bao gồm cả lọ hoa nhài mới cắm lúc chiều. Những cánh hoa trắng đơn thuần rơi lả tả dưới đất... giống như trong giấc mơ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn ghét loài hoa này, vì nó trông uỷ mị và yếu ớt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thế nhưng người ấy nói hương thơm của nó rất tốt cho việc điều hoà tâm trí và thư giãn cơ thể, người ấy nói...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Hằng Nga..." Anh khẽ thốt lên cái tên đó như người sắp chết đuối chới với lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cánh cửa nhanh chóng bật mở, và một bóng người vội vã đi vào trong, ngồi xuống giường rồi kiên quyết, nhưng vẫn cố sao cho thật mềm mỏng mà ôm lấy đôi vai đang run lên của Dương Tiễn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga đưa tay vuốt dọc tấm lưng to lớn của anh thật chậm rãi và nhịp nhàng, cẩn thận vén những lọn tóc bết trên má và trán Dương Tiễn ra phía sau. Hằng Nga hơi bối rối, đưa những ngón tay mềm mại lên, lau đi những giọt nước mắt còn vương lại trên gò má đẫm nước mắt của Dương Tiễn. Sau đó cô cầm khăn thấm từng lớp mồ hôi lạnh túa ra trên trán cho người đang cuộn tròn trong lòng, để người đó ngả nửa người vào lồng ngực mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cho đến khi Dương Tiễn cảm thấy nhịp tim mình đập chậm dần trở lại thì người bên cạnh mới đưa đến bên môi anh một cốc nước nhỏ, nhấp môi thấy vừa đủ ấm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn đưa tay cầm lấy cốc nước dốc mạnh hơn vào miệng, người nọ để yên nhưng tay vẫn nâng dưới đáy cốc, lặng lẽ điều hoà nhịp thở của anh bằng cách xoa đều bờ vai bản thân.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Uống nước xong, Hằng Nga đỡ lấy cái cốc rồi đặt xuống cái bàn trống không, quay lại và một lần nữa vuốt nhẹ hai má Dương Tiễn, gạt mấy sợi tóc vướng trên miệng anh sang một bên rồi đứng dậy đi ra ngoài.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bỗng nhiên cảm thấy hoang mang cực độ, Dương Tiễn vội vàng ngước mắt lên và nắm chặt lấy cổ tay đối phương. Hằng Nga ngạc nhiên nhìn xuống và chạm phải ánh mắt lo sợ của anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Không sao..." Hằng Nga mỉm cười trấn an, cọ nhẹ ngón tay vào bàn tay người nọ. "Thiếp sẽ trở lại ngay mà. Không sao đâu."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn nhìn cô thêm một hồi lâu nữa, khẽ bặm môi rồi cũng thả người ấy ra.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mà cô ra khỏi phòng và trở về rất nhanh, đem theo cuốn sách rồi ngồi xuống giường như cũ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Chàng luôn gặp rắc rối với bàn tay mình nhỉ?" Hằng Nga cầm lấy tay Dương Tiễn, người mà đến bây giờ mới phát hiện ra rằng mình đang bị chảy máu bởi những mảnh thuỷ tinh đã rơi vỡ. "Chữa lành."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Những vết thương bê bết máu trên bàn tay Dương Tiễn dần dần liền trở lại, và Hằng Nga dùng nốt pháp thuật ít ỏi để tẩy đi vết máu trên chăn và áo của anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Chàng nằm xuống và ngủ tiếp đi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Sao... tiên tử nghe thấy tiếng ta?" Dương Tiễn dè dặt, lần đầu tiên trong buổi đêm cất tiếng nói.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Việc này dễ hiểu mà? Hiện tại trong Quán Giang Khẩu chỉ có hai người chúng ta. Đã vậy còn là ban đêm, mọi người sống ở bên cũng đã ngủ rồi." Cô nhún vai.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Hơn nữa, chàng hét rất to trước khi thủ thỉ tên thiếp."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn ngước nhìn người bên cạnh "Lúc nãy... ta...?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ừm, gọi thiếp là Hằng Nga."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiếu nữ có đôi mày cong như liễu cười, đáy mắt đen dưới ánh nến trên bàn mà rung động trong đêm tối.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tiên tử nghe nhầm rồi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ừm, chắc vậy." Cô xoay đầu nhìn vào cuốn sách, gật gù, nhưng khóe môi hơi nhếch lên đã làm cho ai kia lúng túng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ta cũng không có khóc lóc gì đâu, là mồ hôi đó..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Thì thiếp có nói gì đâu." Một nụ cười nhàn nhạt khó đoán biết cảm xúc nở trên vành môi căng mọng của cô.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Rõ ràng là sự trêu chọc nhẹ nhàng của người ấy đã giúp Dương Tiễn lấy lại tỉnh táo để thoát khỏi nỗi sợ hãi bao trùm trong giấc mơ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hơn bất cứ ai, trong những tháng ngày sống chung, anh hiểu rằng đó là một biểu hiện khác của sự dịu dàng nơi Hằng Nga.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô đang cố làm một kẻ sĩ diện như Dương Tiễn không phải xấu hổ và làm tâm trạng anh thoải mái hơn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tiên tử có thể bỏ tay ra được không?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga lần này đã chịu nhìn người bên cạnh, rồi lại đưa mắt xuống nhìn bàn tay mình đang đỡ eo anh, chậm rãi buông lơi rồi quay sang cầm sách bằng hai tay, tỏ vẻ không còn gì nữa thì anh hãy nằm xuống và ngủ đi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tiên tử, ta nói thật đấy. Người hãy về phòng mình đi, ta không sao đâu."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn không dám ngẩng đầu nhìn người nọ, lập tức nằm xuống, quay lưng lại với người kia, nhưng có vẻ như động tác quá nhanh mà làm vết thương vừa mới thay băng bị kéo căng, có chút đau rát khắp người.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"... Chàng cẩn thận một chút, coi chừng miệng vết thương..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tiên tử, người đi đi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thế nhưng sự gai góc dường như đã trở thành một bản chất của Dương Tiễn, khi mà anh nhanh chóng hồi tưởng lại một Dương Nhị thiếu gia với gương mặt ướt nước mắt, trong bộ quần áo ngủ xộc xệch dựa dẫm vào vòng tay Hằng Nga, yếu đuối và cô độc, mệt mỏi và đáng thương.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thật mất mặt!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Đi ra đi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một khoảng lặng lờ lững trôi qua trong căn phòng tối tăm, và Dương Tiễn vẫn không nghe thấy tiếng mở cửa, thay vào đó là âm thanh chiếc ghế đẩu bị kéo sát vào cạnh giường.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh khẽ khàng ngoái đầu lại phía sau và thấy Hằng Nga ngồi im lặng trên chiếc ghế đó, cô chống cằm trên bàn, ánh mắt lướt qua những trang sách trong tay, rồi như cảm nhận ánh mắt mãnh liệt của đối phương mà ngẩng lên.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tiên tử, người làm gì vậy?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Chàng nghĩ thiếp yên tâm được à? Thật xin lỗi, thiếp chẳng muốn chạy lăng xăng giữa mấy cái phòng lần nữa đâu."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tiên tử không cần phải lo, Dương Tiễn nhất định sẽ không phiền người đâu!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga thở dài, biết bản thân đã chọc trúng điểm đau của đối phương, thầm tự trách bản thân vì đã thử anh trong tình trạng tâm thần người ấy đang không ổn định thế này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dẫu sao thì... cô cũng không chắc đây có phải là người cô quen biết nữa không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mọi trải nghiệm của anh hiện tại... khác hẳn một trời một vực với Dương Tiễn của cô.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cho nên cô mới muốn thử anh một chút, nào ngờ người ấy dù là trong mộng hay ngoài đời, đều dễ dàng tự ái như vậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô chỉnh lại tư thế ngồi một chút rồi mỉm cười
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Thiếp sẽ không làm phiền gì Nhị thiếu gia cả. Thiếp chỉ muốn chàng có một giấc ngủ ngon thôi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Với một người ngồi cạnh giường nhìn chằm chằm vào ta? Tiên tử, xem chừng ta phải đặc biệt cảm ơn vì sự săn sóc quá đỗi "đặc biệt" này của người rồi đấy." Dương Tiễn nhếch mép cười.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Sao cũng được." Ngó lơ ý tứ châm chọc của người nào đó, cô nhìn người nằm trên giường thật dịu dàng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Thêm nữa, thiếp cũng không phải nhìn chằm chằm vào chàng. Nếu chàng quên thì để thiếp nhắc cho chàng nhớ là trên tay thiếp vẫn còn cuốn sách đấy."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tóc đen thấy mình cãi lý không được, hơi nhăn mày rồi quay lưng lại và nhắm chặt mắt, chẳng muốn quan tâm đến đối phương nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong căn phòng nhỏ, thời gian chậm rãi rong chơi, cơn mưa ngoài kia ngày một nặng hạt, hắt lên mái nhà những âm thanh tí tách nho nhỏ như tiếng ru êm đềm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga im lặng, khẽ khàng gấp cuốn sách trên bàn lại, không khỏi chìm vào suy nghĩ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đêm nay, trước khi anh gọi tên cô, Hằng Nga luôn nằm ở bên ngoài phòng. Mí mắt nặng trĩu muốn sụp xuống, cả buổi nay trừ công việc thường ngày là chăm anh, dìu anh ra ngoài để hưởng chút khí trời, thì cô đã phải mang anh cùng cưỡi mây đi đến thăm mộ phần của phụ mẫu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga mơ màng thiếp đi, trong mộng lại trở về trận Côn Lôn năm xưa đoạt Khai Thiên Thần Phủ. Năm ngón tay phải của Dương Tiễn suýt nữa đã kẹp trúng yết hầu yếu huyệt của Trầm Hương, bỗng anh khựng lại trong thoáng chốc và chỉ một sát na do dự, trên người liền trúng liền mấy chiêu ác liệt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trái tim Hằng Nga chấn động, cô gắng mở mắt nhìn rõ thì đột nhiên tỉnh dậy, sau đó không ngủ được nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và cũng cùng lúc đó, cô nghe thấy tiếng anh gọi tên mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga nhắm mắt lại và bắt đầu hồi tưởng những gì mình đã thấy trong ảo cảnh, những sự thật mà bản thân từng không hề biết.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Những gì ảo cảnh vừa xuất hiện quá vội vã, nhiều thông tin cô còn chưa kịp suy ngẫm đã ngay lập tức bị cảnh tiếp theo che lấp, cuối cùng chỉ để lại trong cô sự chấn động và hối hận khôn nguôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Kinh ngạc trước những gì Dương Tiễn đã hy sinh vì mọi người, ân hận vì những tổn thương mà cô đã vô tình gây ra cho anh chỉ vì sự không hiểu biết của bản thân.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu không phải nhìn thấy ký ức của Dương Tiễn như thế này, e rằng cô sẽ mãi mãi không biết anh... đã trải qua những gì ở những nơi mà Hằng Nga không hề hay biết.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cũng sẽ không biết những suy nghĩ giấu kín trong lòng anh, những hy sinh, tủi nhục âm thầm mà anh đã làm vì Tam Giới.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga chỉ biết sau khi tranh cãi về Trư Bát Giới, cô đã nói hết lời cần nói, đã thầm nhắc anh về mối quan hệ giữa ông ấy và Phật giáo và khả năng sẽ xảy ra xung đột nhưng không hề biết lúc cô quay lưng lại, Dương Tiễn đứng một mình đã nhấc bước về phía cô và rồi giữa chừng đã ngừng lại, hai tay co lại thành nắm đấm, hai lông mày rậm hơi chau lại, nhìn từ góc độ bên ngoài, trông anh đã cô đơn đến nhường nào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Với tâm tư nhạy cảm như Dương Tiễn, một số cảm xúc nhỏ của anh hầu như chỉ bộc lộ khi cô quay lưng đi. Nếu không nhìn thấy ký ức của anh, cô sẽ mãi không biết phía sau nụ cười kiêu căng ấy của Dương Tiễn ẩn chứa bao nhiêu nỗi thất vọng và bất lực.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hành động khi Dương Tiễn đẩy Hao Thiên Khuyển ra khi nó cầu xin Trầm Hương tha cho anh một mạng, để rồi cả hai đều bị cú đấm của Đinh Hương đánh bay xuống trần gian, mất hết pháp lực.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vì cứu Tiểu Khuyển, mà anh phải cầu xin Thần Núi thức ăn nhưng lại bị ông lão đó ra tay đánh đập và cảnh tượng ấy làm cô tan nát cõi lòng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn chịu đựng đau đớn, không rơi một giọt nước mắt, không thốt ra một lời nhượng bộ vì bản thân, càng khiến cô cảm thấy trái tim mình bị hành hạ gấp mười, gấp trăm lần.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng cô chỉ là một "người ngoài cuộc", nhìn thấy cũng chỉ là "quá khứ" đã xảy ra.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga chẳng thể làm gì, vừa không bảo vệ được Dương Tiễn, cũng không thể ngăn những đòn gậy từ Lão Thần đó đánh lên lưng anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ có thể đứng nhìn anh bị đánh, bị xua đuổi, nhìn anh dù như vậy vẫn không chịu từ bỏ kế hoạch của mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tầm nhìn bắt đầu mờ đi, đôi mắt ngấn lệ nghẹn ngào và khẽ khàng lăn nhẹ trên gò má, nhỏ xuống thấm ướt một góc của trang sách.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngoài mặt thì tỏ ra cứng rắn, nhưng khi Tôn Ngộ Không vu cáo cô chuyện về Bách Hoa tiên tử, rõ ràng có những người quen lâu năm của Hằng Nga, nhưng cũng chỉ có anh là lo lắng cho cô ra mặt, và chỉ duy nhất Dương Tiễn đứng ra lên tiếng, bênh vực cho cô.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng cô đã làm gì? Ngược lại còn dữ dằn với anh như vậy...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dù tất cả đều là Dương Tiễn sắp đặt và có ý định khiến cho mọi người xa lánh mình, nhưng khi tận mắt nhìn thấy bản thân nói nặng lời với anh, vẫn không khỏi tự trách và đau xót.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dù lý do là gì, Hằng Nga cũng không nên đối xử với Dương Tiễn như vậy. Nếu lúc đó cô bình tĩnh hơn, chịu suy xét mọi thứ thật kỹ và bất chấp dị nghị mà tới tìm anh, ngồi xuống và ba mặt một lời rõ ràng cùng Dương Tiễn, có lẽ mọi chuyện sẽ không trở nên phức tạp đến thế.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô dùng vạt áo lau nước mắt đi, vô tình chạm vào dây đỏ trên cổ tay, càng thêm kiên định với nguyện vọng của mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một lời nguyền rủa có là gì? Hằng Nga cũng sẽ đưa Dương Tiễn ra khỏi giấc mộng hão huyền dối trá này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hai người còn cả một chặng đường dài để bên nhau, sao có thể để bị ngăn cản như vậy?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mà dẫu cho một trong hai phải chết, sao cô có thể cam tâm để anh lang thang và thối rữa trong nỗi sợ hãi tồi tệ nhất được thêu dệt lên bởi những lời giả dối, hoang đường của chúng?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lão Quân bên ngoài nghiêng đầu nhìn ánh nến chói sáng, ánh mắt tinh ý sâu xa khi thấy gương mặt tràn đầy thắc mắc của Dương Thiền:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ta thật sự càng ngày càng không hiểu nổi Tiên tử... Nàng có thể buồn bã trong chốc lát, cũng có thể lấy lại tinh thần ngay lập tức. Nhưng ta nghĩ... ta có lẽ đã hiểu vì sao Chân Quân chọn nàng rồi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Thiền rõ ràng hơi ngạc nhiên trước lời nói của ông:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Phiền Lão Quân nói rõ, vì sao Nhị ca lại chọn tỷ tỷ?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bọn họ đã ở bên hai con người này được hai ngày, nhiều lần hốt hoảng vì ánh nến cứ le lói rồi tưởng chừng như vụt tắt thì nó lại sáng bừng trở lại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và lần này, ánh nến đó càng tỏa sáng rực rỡ hơn nhiều.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lão Quân đứng đó, nhìn quanh một lượt những người khác vì thức nguyên đêm mà mỏi mệt thiếp đi, sau đó mới đối mặt với Dương Thiền, một lúc lâu mới từ từ giải thích:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ánh nến không chỉ là tín hiệu để tiên tử theo đó mà về, nó còn là... biểu trưng cho tinh thần của tiên tử."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Bởi vì tiên tử khác với tất cả những người mà ta từng gặp. Trái hẳn với vẻ ngoài lạnh lẽo và vô tình tựa vầng trăng, trong lòng tiên tử có một sức mạnh rất mạnh mẽ, giống như ánh nắng ấm áp giữa ngày đông giá buốt vậy."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nói xong, ông đưa một ngón tay chỉ vào Hằng Nga đang nằm: "Và ta cảm nhận được sức mạnh này vừa mới trở nên mạnh mẽ hơn, chắc Tam Thánh Mẫu đã hiểu ra điều gì rồi, phải không?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Thiền ngớ người, nhưng rồi giây sau đã nở nụ cười nhẹ:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Phải, bây giờ... chẳng còn gì có thể thay đổi lòng tin của ta nữa."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Thiền nhìn gương mặt sáng ngời của Hằng Nga, rồi quay sang nhìn vẻ an yên trên mặt Nhị ca, cuối cùng cũng nở một nụ cười nhẹ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bên ngoài có việc gì, Hằng Nga trong đây cũng không biết.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hiện tại, cô đang vạch ra từng chuyện một trong đầu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Những chuyện vừa qua làm cô phải loay hoay xoay sở không ngừng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không chỉ tìm nơi trốn mà còn phải giải quyết một chuyện nan giải khác.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh sẽ ăn gì đây?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn đang mang thương tích nghiêm trọng trên người, cô không thể chở anh đi quá xa mà cũng chẳng thể rời khỏi anh để đi ra ngoài tìm thức ăn, phòng khi có Thiên Binh Thiên Tướng đuổi kịp bọn họ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Suy đi nghĩ lại, cuối cùng cô vẫn chọn Quán Giang Khẩu làm nơi dừng chân.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga dùng các loại cây cỏ cầm máu cho anh, sau đó xé vạt áo mình để tạm thời băng lại vết thương, tránh để nó sinh mủ nặng nề hơn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Còn về lương thực, cô không có tiền...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga suýt nữa đã đi ăn trộm thức ăn vì không còn sự lựa chọn nào khác, nếu không phải đúng lúc Dương Tiễn kịp thời tỉnh dậy và nói chỗ cất tiền.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lúc đó, cô chỉ lo lắng cho anh, căn bản không nghĩ đến đến sự kỳ lạ trong đây.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bây giờ, sau nhiều tháng bên nhau, từ tâm trạng nơm nớp lo sợ, Hằng Nga dần chuyển sang bình lặng và thư thái.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô đã quên mất một điều rất quan trọng:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thế giới này dù xảo trá và phi lý đến nực cười cỡ nào, chung quy thì nó cũng chính là thế giới nội tâm của Dương Tiễn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đồng nghĩa với việc, tất cả mọi thứ ở đây ít nhiều gì cũng có thể từ tâm trạng của anh mà chuyển hóa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khi Dương Tiễn cảm thấy tội lỗi, hình phạt trở nên nặng nề hơn, và ngay cả chính anh cũng không muốn bản thân được chữa lành, cho nên vết thương dù đắp nhiều thảo dược đến đâu cũng vô ích.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga đã thứ đổi sang cách khác, nhằm để củng cố lập luận của mình và khi được an ủi, vỗ về liên tục, dù ngoài mặt Dương Tiễn tỏ ra thẫn thờ và bàng quang thế nào, nhưng vô số sang thương trên người cũng dần dần đóng vảy và sức khỏe người ấy rõ ràng là hồi phục hơn trước.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nghĩ kỹ hơn một chút.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dương Tiễn trong đây hoàn toàn xa lạ với cô. Nói trắng ra, thế giới này không có "Hằng Nga tiên tử.".
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hao Thiên Khuyển thì không thấy tung tích, mà cũng... chẳng thấy Tam công chúa hay Ngao Hồng ở đây.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Phải chăng bởi vì anh đã chọn một con đường khác so với thực tại bên ngoài?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và lẽ ra thì khi đã nhập mộng, cô sẽ không có sức mạnh nào cả, chỉ là một người bình thường mà thôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng trong buổi gặp mặt đầu tiên, anh đã gọi cô là "Tiên tử."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và chính như thế, Hằng Nga không những có thể dùng phép trước mặt anh ở lần đó, mà còn vận dụng nội công và tiên lực của mình giết Thiên Nô, đỡ anh chạy trốn, lập kết giới xung quanh ngôi nhà, từng chút một trị thương cho anh...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga chống cằm, tay kia nghịch góc sách, vừa nhìn tấm lưng anh vừa chìm vào suy tư.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vì Dương Tiễn muốn cô chạy đi, nên anh chắc chắn không muốn cô bị bắt lại, thành ra không một ai, kể cả lính canh gác bình thường đuổi theo cô.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vì Dương Tiễn không muốn cô ăn cắp, cho nên những tờ ngân phiếu bỗng dưng xuất hiện ở vị trí mà trước đó bản thân đã lùng sục khắp nơi mà không có.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vì Dương Tiễn, dù bị tra tấn thế nào, nhưng lòng căm hận của anh quá lớn, chỉ muốn giết chết Thiên Nô, đồng thời, anh đã nghĩ đến cô...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nghe thì có vẻ không hợp lý, chỉ là khi đó, trong lòng Hằng Nga ngoại trừ muốn giết hắn ra, còn muốn băm vằm thân xác hắn thành từng mảnh và thảy chúng xuống dưới dòng sông U Minh, mãi mãi không thể vĩnh sinh được nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
... Đó là lần đầu tiên, cô cảm nhận được một tia khát máu và bi phẫn như vậy trong đời mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Phải nhớ, những vong hồn oán linh ngàn năm đang ở cùng tiên tử, càng tiến gần đến ý thức Chân Quân thì càng dễ bị ảnh hưởng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nó là sự tụ hội của ác ý và những suy nghĩ tiêu cực, sẽ dùng những thứ con người sợ nhất, không muốn nhìn thấy nhất để phá vỡ tâm trí, rồi kiểm soát suy nghĩ con người.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chúng đã tồn tại quá lâu rồi, nay có cơ hội để chiếm lấy tâm trí của một thân thể thần thánh thì sẽ càng không bỏ qua. Tiên tử, có thể người tiên tử nhìn thấy... sẽ không còn là Chân Quân nữa."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có thật là vậy không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hằng Nga nhắm mắt, tay siết chặt sợi dây đỏ đã phai nhạt dần trên cổ tay, cảm nhận được một luồng sức mạnh kỳ lạ đang nối liền hai người.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Nếu tiên tử không thể dùng trái tim để lắng nghe tiếng gọi và ước nguyện sâu thẳm từ trái tim của Chân Quân, thì dù có tìm được, chỉ e không thể lôi người ấy trở về được đâu."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ước nguyện của anh là gì? Không lẽ là muốn mẫu thân sống lại?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng điều đó làm sao có thể xảy ra?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chuyện cũng đã đành rồi...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Làm sao đây? Thời gian không còn nhiều nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu không nhanh tìm đáp án ẩn sâu trong tim anh, cả hai bọn họ sẽ không thể trở ra được nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Tuỳ chỉnh hiển thị