Truyện
Trước Sau

Hằng Nga dụi dụi mắt, xung quanh một mảnh đen kịt, đưa tay ra cũng không thấy ngón, cô không nhớ vừa rồi đã xảy ra chuyện gì, bản thân hiện đang ở đâu? Dần dần, bóng tối không còn đặc quánh như trước, nhưng cũng chẳng khác gì cảnh "sương che lầu gác, trăng mờ bến bãi", chẳng phân rõ phương hướng. Theo bản năng bước về phía ánh sáng mờ mịt trong bóng tối, cô chợt nghĩ, mình phải về nhà.

Bình luận đoạn
Hằng Nga dụi dụi mắt, xung quanh một mảnh đen kịt, đưa tay ra cũng không thấy ngón, cô không nhớ vừa rồi đã xảy ra chuyện gì, bản thân hiện đang ở đâu? Dần dần, bóng tối không còn đặc quánh như trước, nhưng cũng chẳng khác gì cảnh "sương che lầu gác, trăng mờ bến bãi", chẳng phân rõ phương hướng. Theo bản năng bước về phía ánh sáng mờ mịt trong bóng tối, cô chợt nghĩ, mình phải về nhà.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khoan đã, nhà?

Bình luận đoạn
Khoan đã, nhà?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tới lúc này, Hằng Nga dường như mơ mơ màng màng nghĩ đến mình có thể nào quên chuyện gì đó không?

Bình luận đoạn
Tới lúc này, Hằng Nga dường như mơ mơ màng màng nghĩ đến mình có thể nào quên chuyện gì đó không?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đến khi ra khỏi đây, ánh sáng rực rỡ chói lòa xuất hiện khiến cô có chút không quen mà giơ tay che mặt, nhưng sau vài lần chớp mắt, Hằng Nga đã nhìn ra được đây là nơi nào.

Bình luận đoạn
Đến khi ra khỏi đây, ánh sáng rực rỡ chói lòa xuất hiện khiến cô có chút không quen mà giơ tay che mặt, nhưng sau vài lần chớp mắt, Hằng Nga đã nhìn ra được đây là nơi nào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đây chẳng phải Quảng Hàn Cung sao?

Bình luận đoạn
Đây chẳng phải Quảng Hàn Cung sao?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trong cơn mơ hồ, cô cảm giác mình đứng dưới gốc ngọc thụ. Những cành lá lộng lẫy vẫn như trước, ánh sáng lung linh huyền ảo, cả cung điện bằng ngọc cũng phủ lên một tầng sắc thái thần bí như trong mộng. Nhưng ánh mắt Hằng Nga lại dừng trên cành cây ngọc, cảm tưởng trên đó có chút... quá hoàn mỹ?

Bình luận đoạn
Trong cơn mơ hồ, cô cảm giác mình đứng dưới gốc ngọc thụ. Những cành lá lộng lẫy vẫn như trước, ánh sáng lung linh huyền ảo, cả cung điện bằng ngọc cũng phủ lên một tầng sắc thái thần bí như trong mộng. Nhưng ánh mắt Hằng Nga lại dừng trên cành cây ngọc, cảm tưởng trên đó có chút... quá hoàn mỹ?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Trái tim ta đã đầy rồi, không còn chứa thêm người nào khác."

Bình luận đoạn
"Trái tim ta đã đầy rồi, không còn chứa thêm người nào khác."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Rắc.

Bình luận đoạn
Rắc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga mở to mắt, rụt tay lại, đúng rồi, lẽ ra nên có vết sứt mẻ ở đây mới phải.

Bình luận đoạn
Hằng Nga mở to mắt, rụt tay lại, đúng rồi, lẽ ra nên có vết sứt mẻ ở đây mới phải.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Năm xưa Dương Tiễn từng phẫn nộ đấm một cú, để lại vết hư tổn, giờ đây mọi dấu tích đều bị xóa, giống như anh chưa từng xuất hiện trên đời này.

Bình luận đoạn
Năm xưa Dương Tiễn từng phẫn nộ đấm một cú, để lại vết hư tổn, giờ đây mọi dấu tích đều bị xóa, giống như anh chưa từng xuất hiện trên đời này.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô nhắm mắt lại, cố gắng nghĩ đến mục đích ban đầu của mình, nghĩ đến lý do tại sao mình ở đây.

Bình luận đoạn
Cô nhắm mắt lại, cố gắng nghĩ đến mục đích ban đầu của mình, nghĩ đến lý do tại sao mình ở đây.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đúng vậy, nếu như không phải trước khi xuất hồn, Hằng Nga đã cố gắng ghi nhớ mọi ký ức thì chắc hẳn đã bị mưu kế của ma quỷ trong tâm trí anh làm cho quên hết mọi thứ và mãi mãi mắc kẹt ở đây.

Bình luận đoạn
Đúng vậy, nếu như không phải trước khi xuất hồn, Hằng Nga đã cố gắng ghi nhớ mọi ký ức thì chắc hẳn đã bị mưu kế của ma quỷ trong tâm trí anh làm cho quên hết mọi thứ và mãi mãi mắc kẹt ở đây.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chúng nào đâu biết cái hình ảnh cây ngọc đó là khoảnh khắc mà bản thân hối hận nhất trong đời mình, là giây phút cô đã làm tan vỡ trái tim của người mà cô không bao giờ muốn làm tổn thương nhất?

Bình luận đoạn
Chúng nào đâu biết cái hình ảnh cây ngọc đó là khoảnh khắc mà bản thân hối hận nhất trong đời mình, là giây phút cô đã làm tan vỡ trái tim của người mà cô không bao giờ muốn làm tổn thương nhất?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga dần không còn run rẩy nữa. Cô quyết tâm phải đi tìm ra anh, nhất định phải kéo anh ra khỏi đây.

Bình luận đoạn
Hằng Nga dần không còn run rẩy nữa. Cô quyết tâm phải đi tìm ra anh, nhất định phải kéo anh ra khỏi đây.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nụ cười dịu dàng bảo bọc của Dương Tiễn thoáng hiện trong tim. Hằng Nga cắn chặt môi. Cô biết từ lúc chìm đắm trong đôi mắt sâu thẳm của anh, sau quãng thời gian dài, bản thân đã mất đi hào quang kiêu ngạo của mình. Vị tiên tử lạnh lùng thờ ơ của nguyệt cung ngày trước, giờ chẳng bao giờ trở lại được nữa.

Bình luận đoạn
Nụ cười dịu dàng bảo bọc của Dương Tiễn thoáng hiện trong tim. Hằng Nga cắn chặt môi. Cô biết từ lúc chìm đắm trong đôi mắt sâu thẳm của anh, sau quãng thời gian dài, bản thân đã mất đi hào quang kiêu ngạo của mình. Vị tiên tử lạnh lùng thờ ơ của nguyệt cung ngày trước, giờ chẳng bao giờ trở lại được nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thật ra phụ nữ trên đời cũng đều như vậy thôi. Khi nhận ra không ai chia sẻ cô đơn với mình, người ta chỉ còn cách dùng sự cô độc để xây thành kiêu hãnh và lạnh lùng, nhằm bảo vệ chính bản thân. Hằng Nga từ lâu đã rõ, nếu chính mình không thể sống rực rỡ và độc lập, thì cũng sẽ chẳng ai để tâm yêu thương cô cả.

Bình luận đoạn
Thật ra phụ nữ trên đời cũng đều như vậy thôi. Khi nhận ra không ai chia sẻ cô đơn với mình, người ta chỉ còn cách dùng sự cô độc để xây thành kiêu hãnh và lạnh lùng, nhằm bảo vệ chính bản thân. Hằng Nga từ lâu đã rõ, nếu chính mình không thể sống rực rỡ và độc lập, thì cũng sẽ chẳng ai để tâm yêu thương cô cả.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dù là Tam Thánh Mẫu, hay Bách Hoa Tiên Tử, hay Tứ Công Chúa, họ đều có người thân. Còn Hằng Nga thì không. Cô sợ mình trở nên yếu đuối, phụ thuộc. Một khi đã quen dựa vào vòng tay của anh, lấy hơi ấm của anh làm chỗ nương tựa, thì cô sẽ không còn chịu nổi sự cô đơn và giá lạnh nữa.

Bình luận đoạn
Dù là Tam Thánh Mẫu, hay Bách Hoa Tiên Tử, hay Tứ Công Chúa, họ đều có người thân. Còn Hằng Nga thì không. Cô sợ mình trở nên yếu đuối, phụ thuộc. Một khi đã quen dựa vào vòng tay của anh, lấy hơi ấm của anh làm chỗ nương tựa, thì cô sẽ không còn chịu nổi sự cô đơn và giá lạnh nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tuy bây giờ Hằng Nga chỉ là linh hồn, nhưng không nhịn được mà giơ tay trái lên, thấy ngón áp út vẫn quấn một chiếc nhẫn màu mực, lòng mới yên tâm phần nào.

Bình luận đoạn
Tuy bây giờ Hằng Nga chỉ là linh hồn, nhưng không nhịn được mà giơ tay trái lên, thấy ngón áp út vẫn quấn một chiếc nhẫn màu mực, lòng mới yên tâm phần nào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hóa ra, tóc Dương Tiễn vốn đen nhánh, chẳng kém gì phụ nữ, nhưng sau khi trọng thương đã rụng nhiều, màu sắc cũng phai nhạt không ít. Nhưng Hằng Nga đã nhặt từng sợi tóc rụng, hóa thành chiếc nhẫn này, lấy ý "Kết tóc se tơ, đồng tâm tương ứng".

Bình luận đoạn
Hóa ra, tóc Dương Tiễn vốn đen nhánh, chẳng kém gì phụ nữ, nhưng sau khi trọng thương đã rụng nhiều, màu sắc cũng phai nhạt không ít. Nhưng Hằng Nga đã nhặt từng sợi tóc rụng, hóa thành chiếc nhẫn này, lấy ý "Kết tóc se tơ, đồng tâm tương ứng".

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga lúc làm vậy đã hài hước nghĩ không biết chàng ấy biết mình tự ý làm vậy mà không chờ chàng làm chung thì Nhị Lang có giận dỗi không nhỉ?

Bình luận đoạn
Hằng Nga lúc làm vậy đã hài hước nghĩ không biết chàng ấy biết mình tự ý làm vậy mà không chờ chàng làm chung thì Nhị Lang có giận dỗi không nhỉ?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô nắm tay đặt vào ngực, sợi dây đỏ vẫn nằm yên lặng, không có động thái nào đặc biệt, nhưng thông qua đó, cô vẫn cảm nhận sự ấm áp lan tràn trong tim, như thể Dương Tiễn vẫn ở bên cạnh cô, vẫn luôn chờ cô đến đón anh về nhà.

Bình luận đoạn
Cô nắm tay đặt vào ngực, sợi dây đỏ vẫn nằm yên lặng, không có động thái nào đặc biệt, nhưng thông qua đó, cô vẫn cảm nhận sự ấm áp lan tràn trong tim, như thể Dương Tiễn vẫn ở bên cạnh cô, vẫn luôn chờ cô đến đón anh về nhà.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhà của hai người họ.

Bình luận đoạn
Nhà của hai người họ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng cô lại nghĩ, bản thân vừa xuất hồn đã ngay lập tức ở trong ảo cảnh, vậy nghĩa là bản thân đã vượt qua hàng rào ban đầu rồi?

Bình luận đoạn
Nhưng cô lại nghĩ, bản thân vừa xuất hồn đã ngay lập tức ở trong ảo cảnh, vậy nghĩa là bản thân đã vượt qua hàng rào ban đầu rồi?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dễ dàng như thế?

Bình luận đoạn
Dễ dàng như thế?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vừa nghĩ vậy, Hằng Nga choáng váng khi khung cảnh xung quanh lại lần nữa biến đổi.

Bình luận đoạn
Vừa nghĩ vậy, Hằng Nga choáng váng khi khung cảnh xung quanh lại lần nữa biến đổi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không còn là Quảng Hàn Cung nữa, không còn là những người thân quen trên Thiên Đình nữa.

Bình luận đoạn
Không còn là Quảng Hàn Cung nữa, không còn là những người thân quen trên Thiên Đình nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một chốn chỉ có bóng tối bao trùm. Ở một nơi chỉ toàn một màu đen như vậy, Hằng Nga làm sao có thể tìm được anh?

Bình luận đoạn
Một chốn chỉ có bóng tối bao trùm. Ở một nơi chỉ toàn một màu đen như vậy, Hằng Nga làm sao có thể tìm được anh?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô thậm chí không biết hướng nào mới là hướng đúng, bởi trong bóng tối chẳng thể phân biệt được Đông Tây Nam Bắc, chưa kể ngay cả khái niệm trên dưới cũng mờ nhạt.

Bình luận đoạn
Cô thậm chí không biết hướng nào mới là hướng đúng, bởi trong bóng tối chẳng thể phân biệt được Đông Tây Nam Bắc, chưa kể ngay cả khái niệm trên dưới cũng mờ nhạt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bởi khi vây quanh bản thân chỉ có bóng đêm là bạn, ta chẳng thể nhìn thấy bóng mình, cho nên càng sẽ tạo cho con người cảm giác như đang trôi lơ lửng giữa hư không.

Bình luận đoạn
Bởi khi vây quanh bản thân chỉ có bóng đêm là bạn, ta chẳng thể nhìn thấy bóng mình, cho nên càng sẽ tạo cho con người cảm giác như đang trôi lơ lửng giữa hư không.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tuy nhiên, nói là hoàn toàn bóng tối cũng không hẳn, vì bản thân Hằng Nga cũng tỏa ra ánh sáng. Dù không quá rực rỡ, ít nhất cô có thể nhìn rõ tay chân và quần áo của mình.

Bình luận đoạn
Tuy nhiên, nói là hoàn toàn bóng tối cũng không hẳn, vì bản thân Hằng Nga cũng tỏa ra ánh sáng. Dù không quá rực rỡ, ít nhất cô có thể nhìn rõ tay chân và quần áo của mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dù vẫn chưa rõ phương hướng, Hằng Nga vẫn bắt đầu đi quanh, nhưng vẫn không phát hiện điều gì khác ngoài một màn đêm vô tận.

Bình luận đoạn
Dù vẫn chưa rõ phương hướng, Hằng Nga vẫn bắt đầu đi quanh, nhưng vẫn không phát hiện điều gì khác ngoài một màn đêm vô tận.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trong tình huống bế tắc như vậy, cô không khỏi bắt đầu cảm thấy sốt ruột. Sau một thoáng do dự, Hằng Nga thử gọi tên Dương Tiễn.

Bình luận đoạn
Trong tình huống bế tắc như vậy, cô không khỏi bắt đầu cảm thấy sốt ruột. Sau một thoáng do dự, Hằng Nga thử gọi tên Dương Tiễn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Rốt cuộc, mọi thứ xung quanh trăm dặm này quá tĩnh mịch, ngoài tiếng gọi mình phát ra thì không thể nghe được một âm thanh nào khác.

Bình luận đoạn
Rốt cuộc, mọi thứ xung quanh trăm dặm này quá tĩnh mịch, ngoài tiếng gọi mình phát ra thì không thể nghe được một âm thanh nào khác.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thế nhưng dù Hằng Nga gọi thế nào, đáp lại vẫn chỉ là bức tranh đêm tôi tĩnh lặng, như thể nơi đây chỉ có duy nhất một mình cô.

Bình luận đoạn
Thế nhưng dù Hằng Nga gọi thế nào, đáp lại vẫn chỉ là bức tranh đêm tôi tĩnh lặng, như thể nơi đây chỉ có duy nhất một mình cô.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tình cảnh này kéo dài khá lâu, đến khi Hằng Nga bắt đầu thấy bất an, và rồi đột nhiên, trước mắt là một vùng tăm tối, muôn vàn ác linh cùng tiếng gào thét vọng tới.

Bình luận đoạn
Tình cảnh này kéo dài khá lâu, đến khi Hằng Nga bắt đầu thấy bất an, và rồi đột nhiên, trước mắt là một vùng tăm tối, muôn vàn ác linh cùng tiếng gào thét vọng tới.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Những oan hồn hắc ám bay khắp nơi. Ở giữa là một người đàn ông đang cố gắng tạo nên hàng rào chắn xung quanh. Chỉ tiếc là những tấm chắn pháp thuật dù thế nào cũng vẫn sụp đổ sau khi được dựng lên.

Bình luận đoạn
Những oan hồn hắc ám bay khắp nơi. Ở giữa là một người đàn ông đang cố gắng tạo nên hàng rào chắn xung quanh. Chỉ tiếc là những tấm chắn pháp thuật dù thế nào cũng vẫn sụp đổ sau khi được dựng lên.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị Lang!"

Bình luận đoạn
"Nhị Lang!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dường như người đó không nghe thấy lời cô nói, Hằng Nga cố gắng kêu thêm vài lần, nhưng hoàn toàn thất bại.

Bình luận đoạn
Dường như người đó không nghe thấy lời cô nói, Hằng Nga cố gắng kêu thêm vài lần, nhưng hoàn toàn thất bại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không gian quanh Hằng Nga rung lên và kêu răng rắc, oằn mình vì phải chịu đựng sức mạnh khủng khiếp của sự điên loạn vong hồn. Trong không khí chứa đầy sự căng thẳng, thù hận và cả vị mặn của máu. Những tiếng kêu rên đau đớn vang lên khắp nơi trong vòng tròn ấy. Sấm sét đánh vang trên khắp nơi khiến cô hơi co rúm người.

Bình luận đoạn
Không gian quanh Hằng Nga rung lên và kêu răng rắc, oằn mình vì phải chịu đựng sức mạnh khủng khiếp của sự điên loạn vong hồn. Trong không khí chứa đầy sự căng thẳng, thù hận và cả vị mặn của máu. Những tiếng kêu rên đau đớn vang lên khắp nơi trong vòng tròn ấy. Sấm sét đánh vang trên khắp nơi khiến cô hơi co rúm người.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một cơn cuồng phong nổi lên, bụi đất từ đâu xuất hiện bay mù mịt, làm mờ luôn tầm nhìn của cô. Tiếng gầm của những oán linh chìm nghỉm trong sự hỗn loạn và tiếng ồn hoang dại. Bỗng nhiên, những bóng đen chập chờn từ đâu nhào tới, tiếng đau đớn oán hận nguyền rủa không ngừng giãy dụa cào xé cả người Hằng Nga.

Bình luận đoạn
Một cơn cuồng phong nổi lên, bụi đất từ đâu xuất hiện bay mù mịt, làm mờ luôn tầm nhìn của cô. Tiếng gầm của những oán linh chìm nghỉm trong sự hỗn loạn và tiếng ồn hoang dại. Bỗng nhiên, những bóng đen chập chờn từ đâu nhào tới, tiếng đau đớn oán hận nguyền rủa không ngừng giãy dụa cào xé cả người Hằng Nga.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dẫu cho đây có là trạng thái tinh thần thì đột ngột bị công kích thế này cũng khiến Hằng Nga đau đớn tột cùng, những tổn thương do ma chướng gây ra làm cô phải nén đau mà cắn răng lê bước tới bên người kia.

Bình luận đoạn
Dẫu cho đây có là trạng thái tinh thần thì đột ngột bị công kích thế này cũng khiến Hằng Nga đau đớn tột cùng, những tổn thương do ma chướng gây ra làm cô phải nén đau mà cắn răng lê bước tới bên người kia.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cho tới khi cô thấy người đó bị hành hạ đến mức ngất xỉu, kết giới mà Dương Tiễn dựng nên âm thầm biến mất, trong đầu cô không chút nghĩ suy mà tăng tốc độ.

Bình luận đoạn
Cho tới khi cô thấy người đó bị hành hạ đến mức ngất xỉu, kết giới mà Dương Tiễn dựng nên âm thầm biến mất, trong đầu cô không chút nghĩ suy mà tăng tốc độ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga theo bản năng úp người lên anh, hai tay ôm chặt lấy thân thể Dương Tiễn, chỉ cảm thấy như có vô số mũi kim băng đâm xuyên qua cơ thể mình, đau đớn vô cùng, nhưng dần dần cơn đau lại chuyển sang cảm giác tê dại như giá lạnh thấu xương.

Bình luận đoạn
Hằng Nga theo bản năng úp người lên anh, hai tay ôm chặt lấy thân thể Dương Tiễn, chỉ cảm thấy như có vô số mũi kim băng đâm xuyên qua cơ thể mình, đau đớn vô cùng, nhưng dần dần cơn đau lại chuyển sang cảm giác tê dại như giá lạnh thấu xương.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vị thiếu nữ ấy vẫn nghiến răng chịu đựng. Dù những ác linh này không gây sát thương lớn, nhưng vẫn có thể gặm nhấm nguyên khí con người. Dù bản thân là tu luyện dưới tinh lực của mặt trăng, nhưng dưới áp lực nặng nề của quá nhiều oan hồn, cô cũng bắt đầu cảm thấy suy yếu, đầu óc càng lúc càng choáng váng, rồi mất dần mọi tri giác.

Bình luận đoạn
Vị thiếu nữ ấy vẫn nghiến răng chịu đựng. Dù những ác linh này không gây sát thương lớn, nhưng vẫn có thể gặm nhấm nguyên khí con người. Dù bản thân là tu luyện dưới tinh lực của mặt trăng, nhưng dưới áp lực nặng nề của quá nhiều oan hồn, cô cũng bắt đầu cảm thấy suy yếu, đầu óc càng lúc càng choáng váng, rồi mất dần mọi tri giác.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không biết đã qua mấy canh giờ hay mấy năm, Hằng Nga lờ mờ lấy lại chút ý thức, khẽ gọi: "Nhị Lang? Nhị Lang?" Giọng cô yếu ớt đến mức chính mình cũng nghe không rõ. Chạm đến cơ thể anh, vẫn cảm nhận được hơi ấm và chút khí tức, lúc này bản thân mới yên lòng. Nhưng toàn thân đã kiệt sức, ngay cả nhấc một ngón tay cũng không nổi.

Bình luận đoạn
Không biết đã qua mấy canh giờ hay mấy năm, Hằng Nga lờ mờ lấy lại chút ý thức, khẽ gọi: "Nhị Lang? Nhị Lang?" Giọng cô yếu ớt đến mức chính mình cũng nghe không rõ. Chạm đến cơ thể anh, vẫn cảm nhận được hơi ấm và chút khí tức, lúc này bản thân mới yên lòng. Nhưng toàn thân đã kiệt sức, ngay cả nhấc một ngón tay cũng không nổi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhớ lại anh đã từng nói với cô. Năm xưa, Trầm Hương bị ép đọc sách cũng như bị giam trong một pháp khí, không cảm thấy đói khát mệt nhọc, ba mươi năm trôi qua tựa như chớp mắt. Giờ đây, Hằng Nga cũng như vậy, mất đi cảm giác về thời gian, ngay cả máu huyết và nhịp tim dường như cũng ngưng đọng, duy nhất còn phản ứng là khi ác linh cắn xé thân thể, cô vẫn theo bản năng mà che chở cho anh.

Bình luận đoạn
Nhớ lại anh đã từng nói với cô. Năm xưa, Trầm Hương bị ép đọc sách cũng như bị giam trong một pháp khí, không cảm thấy đói khát mệt nhọc, ba mươi năm trôi qua tựa như chớp mắt. Giờ đây, Hằng Nga cũng như vậy, mất đi cảm giác về thời gian, ngay cả máu huyết và nhịp tim dường như cũng ngưng đọng, duy nhất còn phản ứng là khi ác linh cắn xé thân thể, cô vẫn theo bản năng mà che chở cho anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chỉ là làm sao mới có thể đánh thức Dương Tiễn đây?

Bình luận đoạn
Chỉ là làm sao mới có thể đánh thức Dương Tiễn đây?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thái Thượng Lão Quân nói rằng phải tùy cơ ứng biến nhưng lúc này, ngoại trừ bảo vệ anh, Hằng Nga không biết mình nên làm gì tiếp theo.

Bình luận đoạn
Thái Thượng Lão Quân nói rằng phải tùy cơ ứng biến nhưng lúc này, ngoại trừ bảo vệ anh, Hằng Nga không biết mình nên làm gì tiếp theo.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị Lang, chàng tỉnh dậy đi."

Bình luận đoạn
"Nhị Lang, chàng tỉnh dậy đi."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Dậy đi chàng ơi, đừng bỏ thiếp một mình mà."

Bình luận đoạn
"Dậy đi chàng ơi, đừng bỏ thiếp một mình mà."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị Lang, thiếp nhớ chàng lắm, mọi người ai cũng lo cho chàng hết."

Bình luận đoạn
"Nhị Lang, thiếp nhớ chàng lắm, mọi người ai cũng lo cho chàng hết."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga rơi nước mắt, ụp đầu vào ngực anh mà khóc nức nở.

Bình luận đoạn
Hằng Nga rơi nước mắt, ụp đầu vào ngực anh mà khóc nức nở.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không biết có phải vì nước mắt và giọng nói yếu ớt chân thành của cô chạm tới tia sáng le lói trong sâu thẳm trái tim của Dương Tiễn không nhưng rồi từ trên trán anh, Thiên Nhãn với vầng mây rực rỡ chói sáng cả một phương trời!

Bình luận đoạn
Không biết có phải vì nước mắt và giọng nói yếu ớt chân thành của cô chạm tới tia sáng le lói trong sâu thẳm trái tim của Dương Tiễn không nhưng rồi từ trên trán anh, Thiên Nhãn với vầng mây rực rỡ chói sáng cả một phương trời!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

________________________________________________________________

Bình luận đoạn
________________________________________________________________

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Thật ra gia đình chúng ta, cũng giống như cái chuông gió này vậy. Mỗi người đều là một nhân tố tạo nên gia đình, chỉ cần chúng ta có thể tề tựu đông đủ ở bên nhau thì mới có thể sống vui vẻ hạnh phúc được."

Bình luận đoạn
"Thật ra gia đình chúng ta, cũng giống như cái chuông gió này vậy. Mỗi người đều là một nhân tố tạo nên gia đình, chỉ cần chúng ta có thể tề tựu đông đủ ở bên nhau thì mới có thể sống vui vẻ hạnh phúc được."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị Lang, đệ biết không, vừa nãy huynh nâng được tảng đá hai trăm cân."

Bình luận đoạn
"Nhị Lang, đệ biết không, vừa nãy huynh nâng được tảng đá hai trăm cân."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ngày nào huynh cũng nhấc nó lên thì được gì? Cho dù huynh có mệt thì cũng không ai cho tiền huynh đâu."

Bình luận đoạn
"Ngày nào huynh cũng nhấc nó lên thì được gì? Cho dù huynh có mệt thì cũng không ai cho tiền huynh đâu."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị Lang, nhìn này, đệ sờ thử xem... Ha ha ha, này, đệ đừng chạy."

Bình luận đoạn
"Nhị Lang, nhìn này, đệ sờ thử xem... Ha ha ha, này, đệ đừng chạy."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

...

Bình luận đoạn
...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"... Đứa lớn thì hơi ngang bướng, nhưng rất biết nghe lời. Đứa út thì vừa thông minh vừa lanh lợi lại rất hiền lành. Chỉ có Nhị Lang... muội nói đi, chúng ta phải làm gì với nó đây?"

Bình luận đoạn
"... Đứa lớn thì hơi ngang bướng, nhưng rất biết nghe lời. Đứa út thì vừa thông minh vừa lanh lợi lại rất hiền lành. Chỉ có Nhị Lang... muội nói đi, chúng ta phải làm gì với nó đây?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Xem ra, đã đến lúc giải bùa cấm pháp thuật của các con rồi."

Bình luận đoạn
"Xem ra, đã đến lúc giải bùa cấm pháp thuật của các con rồi."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

...

Bình luận đoạn
...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Tam muội, tránh đường đi, huynh còn phải đi chín vòng nữa."

Bình luận đoạn
"Tam muội, tránh đường đi, huynh còn phải đi chín vòng nữa."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Huynh đã đánh cắp vòng ngọc của muội để đem đi tặng cho thê tử chưa cưới của huynh!"

Bình luận đoạn
"Huynh đã đánh cắp vòng ngọc của muội để đem đi tặng cho thê tử chưa cưới của huynh!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Huynh có tặng được đâu..."

Bình luận đoạn
"Huynh có tặng được đâu..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Muội đi méc mẫu thân, cho người phạt huynh thêm mười vòng nữa."

Bình luận đoạn
"Muội đi méc mẫu thân, cho người phạt huynh thêm mười vòng nữa."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hả... Muội xấu lắm đó, sau này sẽ không ai dám lấy muội đâu."

Bình luận đoạn
"Hả... Muội xấu lắm đó, sau này sẽ không ai dám lấy muội đâu."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Muội không lấy ai đâu. Đây này! Huynh đừng làm bể nữa."

Bình luận đoạn
"Muội không lấy ai đâu. Đây này! Huynh đừng làm bể nữa."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Tam muội quả nhiên vẫn là tốt nhất."

Bình luận đoạn
"Tam muội quả nhiên vẫn là tốt nhất."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

....

Bình luận đoạn
....

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ông chủ! Ông chủ!

Bình luận đoạn
"Ông chủ! Ông chủ!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Dương Nhị thiếu gia, cha ta đã hứa gả ta cho người khác rồi. Hai ngày sau, ta sẽ thành thân, huynh đừng làm phiền nhà chúng ta nữa. Huynh mau đi đi."

Bình luận đoạn
"Dương Nhị thiếu gia, cha ta đã hứa gả ta cho người khác rồi. Hai ngày sau, ta sẽ thành thân, huynh đừng làm phiền nhà chúng ta nữa. Huynh mau đi đi."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị ca, chúng ta đi thôi."

Bình luận đoạn
"Nhị ca, chúng ta đi thôi."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đây là...

Bình luận đoạn
Đây là...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga đứng bên cạnh chứng kiến toàn bộ tuổi ấu thơ của anh.

Bình luận đoạn
Hằng Nga đứng bên cạnh chứng kiến toàn bộ tuổi ấu thơ của anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhìn thấy những trái nghiệm từ vui vẻ hồn nhiên trước khi gặp phải kiếp nạn bị diệt môn.

Bình luận đoạn
Nhìn thấy những trái nghiệm từ vui vẻ hồn nhiên trước khi gặp phải kiếp nạn bị diệt môn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nước mắt cô đã sớm lưng tròng, tuy đã nghe anh nói sơ qua nhưng nhìn thấy tận mắt vẫn là thứ gì đó khiến cô càng thêm nghẹn ngào.

Bình luận đoạn
Nước mắt cô đã sớm lưng tròng, tuy đã nghe anh nói sơ qua nhưng nhìn thấy tận mắt vẫn là thứ gì đó khiến cô càng thêm nghẹn ngào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu không có sự kiện thảm sát đẫm máu đó, gia đình của anh vốn dĩ đã rất hạnh phúc.

Bình luận đoạn
Nếu không có sự kiện thảm sát đẫm máu đó, gia đình của anh vốn dĩ đã rất hạnh phúc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vốn dĩ năm người một nhà sẽ có thể sống một cuộc đời vô ưu vô lo, không màng đến hận thù, không màng đến tranh chấp quyền lực.

Bình luận đoạn
Vốn dĩ năm người một nhà sẽ có thể sống một cuộc đời vô ưu vô lo, không màng đến hận thù, không màng đến tranh chấp quyền lực.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn sẽ mãi là một Dương Nhị thiếu gia tinh nghịch và quậy phá.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn sẽ mãi là một Dương Nhị thiếu gia tinh nghịch và quậy phá.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Thiền cũng là một thiên chi kiều nữ của cả một vùng, rất có thể sẽ làm đúng như những gì mình nói.

Bình luận đoạn
Dương Thiền cũng là một thiên chi kiều nữ của cả một vùng, rất có thể sẽ làm đúng như những gì mình nói.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ngươi là ai?"

Bình luận đoạn
"Ngươi là ai?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nghe giọng nói tràn đầy thù hận đó, Hằng Nga giật mình quay người lại, trước mặt là bóng dáng của người bản thân yêu đến tận cùng – Dương Tiễn.

Bình luận đoạn
Nghe giọng nói tràn đầy thù hận đó, Hằng Nga giật mình quay người lại, trước mặt là bóng dáng của người bản thân yêu đến tận cùng – Dương Tiễn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh đang đau khổ không biết nên làm gì, bản thân dù đã được cởi bỏ phong ấn cũng chẳng biết cách sử dụng pháp thuật trong người.

Bình luận đoạn
Anh đang đau khổ không biết nên làm gì, bản thân dù đã được cởi bỏ phong ấn cũng chẳng biết cách sử dụng pháp thuật trong người.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn chỉ cảm thấy mệt mỏi, cảm tưởng như việc tận mắt nhìn thấy cả nhà bị giết đã xảy ra hơn ngàn lần vậy, mọi suy nghĩ trong đầu anh đều rối như tơ vò, cho nên bản thân đã thử dùng cách của người lớn, dùng rượu để quên đi nỗi đau trong tim, dùng rượu để giải tỏa sự buồn bực và đau khổ đã giày vò bản thân nhiều ngày nay.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn chỉ cảm thấy mệt mỏi, cảm tưởng như việc tận mắt nhìn thấy cả nhà bị giết đã xảy ra hơn ngàn lần vậy, mọi suy nghĩ trong đầu anh đều rối như tơ vò, cho nên bản thân đã thử dùng cách của người lớn, dùng rượu để quên đi nỗi đau trong tim, dùng rượu để giải tỏa sự buồn bực và đau khổ đã giày vò bản thân nhiều ngày nay.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đã luôn nghe người bên đường nói rằng rượu có thể khiến người ta quên sầu mà tận hưởng niềm vui nhỏ trong một khắc.

Bình luận đoạn
Đã luôn nghe người bên đường nói rằng rượu có thể khiến người ta quên sầu mà tận hưởng niềm vui nhỏ trong một khắc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đã luôn nghe nói đến hương vị của rượu ngon có thể làm say lòng người, khiến họ tạm lãng quên những buồn đau nơi trần thế.

Bình luận đoạn
Đã luôn nghe nói đến hương vị của rượu ngon có thể làm say lòng người, khiến họ tạm lãng quên những buồn đau nơi trần thế.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ai đã từng nói: Người trưởng thành có thể uống say rượu của Lý Bạch, nhưng phải tường tận nỗi sầu của Đỗ Phủ.

Bình luận đoạn
Ai đã từng nói: Người trưởng thành có thể uống say rượu của Lý Bạch, nhưng phải tường tận nỗi sầu của Đỗ Phủ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng vì sao không ai nói với Dương Tiễn.

Bình luận đoạn
Nhưng vì sao không ai nói với Dương Tiễn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vị của thứ chất lỏng này lại đắng nghét và cay nồng nơi đầu lưỡi thế này...

Bình luận đoạn
Vị của thứ chất lỏng này lại đắng nghét và cay nồng nơi đầu lưỡi thế này...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mùi vị hỗn hợp nồng nặc khiến những giọt lệ anh đã kìm nén không khỏi chảy ra ở khóe mắt.

Bình luận đoạn
Mùi vị hỗn hợp nồng nặc khiến những giọt lệ anh đã kìm nén không khỏi chảy ra ở khóe mắt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh luôn không dám nói với Tam muội rằng bản thân luôn nghe thấy một âm thanh lạ lùng bên tai.

Bình luận đoạn
Anh luôn không dám nói với Tam muội rằng bản thân luôn nghe thấy một âm thanh lạ lùng bên tai.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nói rằng chính mình là kẻ vô dụng và nhu nhược chẳng thể bảo vệ nổi gia đình.

Bình luận đoạn
Nói rằng chính mình là kẻ vô dụng và nhu nhược chẳng thể bảo vệ nổi gia đình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nói Dương Tiễn là thủ phạm gây ra tất cả thảm cảnh mà đáng lý có thể tránh thoát được nếu anh không quá ham chơi.

Bình luận đoạn
Nói Dương Tiễn là thủ phạm gây ra tất cả thảm cảnh mà đáng lý có thể tránh thoát được nếu anh không quá ham chơi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nói anh thật đáng thương khi cả hôn thê tương lai cũng bỏ mặt làm ngơ.

Bình luận đoạn
Nói anh thật đáng thương khi cả hôn thê tương lai cũng bỏ mặt làm ngơ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Những ngôn ngữ đay nghiến, sắc bén đó thường xuyên quanh đi quẩn lại trong trái tim anh, dằn vặt anh với những hình ảnh vô tình vô nghĩa của người làng xóm, cách mà họ nhìn chính mình như thể nhìn thấy quái vật, điềm gở mà coi thường, sợ hãi, chỉ hận không thể cách anh càng xa càng tốt...

Bình luận đoạn
Những ngôn ngữ đay nghiến, sắc bén đó thường xuyên quanh đi quẩn lại trong trái tim anh, dằn vặt anh với những hình ảnh vô tình vô nghĩa của người làng xóm, cách mà họ nhìn chính mình như thể nhìn thấy quái vật, điềm gở mà coi thường, sợ hãi, chỉ hận không thể cách anh càng xa càng tốt...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sự hờ hững, bạc bẽo đó khiến tâm anh như tro tàn nguội lạnh, như mảnh đất chết chóc héo úa và tàn tạ...

Bình luận đoạn
Sự hờ hững, bạc bẽo đó khiến tâm anh như tro tàn nguội lạnh, như mảnh đất chết chóc héo úa và tàn tạ...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tại sao?

Bình luận đoạn
Tại sao?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tại sao bọn họ có thể bạc tình bạc nghĩa như vậy trong khi năm xưa, gia đình anh đã giúp đỡ họ rất nhiều cơ mà?

Bình luận đoạn
Tại sao bọn họ có thể bạc tình bạc nghĩa như vậy trong khi năm xưa, gia đình anh đã giúp đỡ họ rất nhiều cơ mà?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lòng người không lẽ giống như những lời thầm thì đó nói sao?

Bình luận đoạn
Lòng người không lẽ giống như những lời thầm thì đó nói sao?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thâm sâu và khó dò như mò kim dưới bể?

Bình luận đoạn
Thâm sâu và khó dò như mò kim dưới bể?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

'Đúng vậy, ngươi nên hận bọn chúng, hận bọn người chỉ biết lấy tư lợi làm đầu, không màng đến nỗi thống khổ và bi thương mà ngươi phải chịu đựng.'

Bình luận đoạn
'Đúng vậy, ngươi nên hận bọn chúng, hận bọn người chỉ biết lấy tư lợi làm đầu, không màng đến nỗi thống khổ và bi thương mà ngươi phải chịu đựng.'

Chưa có bình luận cho đoạn này.

'Giận dữ đi, oán than đi, thống hận đi, bởi vì ngươi yếu đuối như vậy nên mới tạo cơ hội cho đám người rác rưởi đó chà đạp và sỉ nhục ngươi.'

Bình luận đoạn
'Giận dữ đi, oán than đi, thống hận đi, bởi vì ngươi yếu đuối như vậy nên mới tạo cơ hội cho đám người rác rưởi đó chà đạp và sỉ nhục ngươi.'

Chưa có bình luận cho đoạn này.

'Ngươi bằng lòng sao?'

Bình luận đoạn
'Ngươi bằng lòng sao?'

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sự phẫn nộ và căm thù từ đáy lòng dần nảy sinh và như hạt mầm được gieo xuống và đâm chồi nảy lộc, vươn mình mạnh mẽ mà chiếm trọn lấy gần như toàn bộ con người anh.

Bình luận đoạn
Sự phẫn nộ và căm thù từ đáy lòng dần nảy sinh và như hạt mầm được gieo xuống và đâm chồi nảy lộc, vươn mình mạnh mẽ mà chiếm trọn lấy gần như toàn bộ con người anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn không muốn lẩn tránh cũng chẳng thèm để tâm đến việc nếu một ngày nó có xâm chiếm lấy cơ thể này của chính mình hay không.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn không muốn lẩn tránh cũng chẳng thèm để tâm đến việc nếu một ngày nó có xâm chiếm lấy cơ thể này của chính mình hay không.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu điều đó có thể giúp anh trả được mối huyết thù này, anh bằng lòng giao ra toàn bộ mọi thứ mà bản thân có!

Bình luận đoạn
Nếu điều đó có thể giúp anh trả được mối huyết thù này, anh bằng lòng giao ra toàn bộ mọi thứ mà bản thân có!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn không hề nhận ra suy nghĩ của bản thân đã trở nên méo mó và bị lòng hận thù xói mòn đi bản tính ngây thơ hiền lành thuở nhỏ.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn không hề nhận ra suy nghĩ của bản thân đã trở nên méo mó và bị lòng hận thù xói mòn đi bản tính ngây thơ hiền lành thuở nhỏ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh mắt anh đã ngập tràn sự căm thù, đôi mắt từng nghịch ngợm và trong veo nay đã như màn đêm tĩnh lặng, sâu thẳm đến mức khiến con người ta lạnh gáy.

Bình luận đoạn
Ánh mắt anh đã ngập tràn sự căm thù, đôi mắt từng nghịch ngợm và trong veo nay đã như màn đêm tĩnh lặng, sâu thẳm đến mức khiến con người ta lạnh gáy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn ngồi phịch xuống chỗ cột gần đó, tay cầm bình rượu, ngửa đầu nốc một hơi, tầm mắt như bị thu hút bởi ánh sáng lành lạnh từ trăng tròn trên bầu trời, tâm trí miên man trôi dạt về thuở ấu thơ được mẫu thân kể về câu chuyện Nguyệt Cung Tiên Tử, bên cạnh bỗng xuất hiện một người khiến anh bất ngờ mà ngã ra sau.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn ngồi phịch xuống chỗ cột gần đó, tay cầm bình rượu, ngửa đầu nốc một hơi, tầm mắt như bị thu hút bởi ánh sáng lành lạnh từ trăng tròn trên bầu trời, tâm trí miên man trôi dạt về thuở ấu thơ được mẫu thân kể về câu chuyện Nguyệt Cung Tiên Tử, bên cạnh bỗng xuất hiện một người khiến anh bất ngờ mà ngã ra sau.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ngươi là ai!?"

Bình luận đoạn
"Ngươi là ai!?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Người phụ nữ quay lưng về phía Dương Tiễn cho nên anh chỉ có thể nhìn thấy dáng hình uyển chuyển của cô.

Bình luận đoạn
Người phụ nữ quay lưng về phía Dương Tiễn cho nên anh chỉ có thể nhìn thấy dáng hình uyển chuyển của cô.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đường cong mềm mại, nước da trắng như ngọc, mái tóc đen dài buông xõa trên bộ trang phục trắng hơn tuyết.

Bình luận đoạn
Đường cong mềm mại, nước da trắng như ngọc, mái tóc đen dài buông xõa trên bộ trang phục trắng hơn tuyết.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dù đã hơi say men rượu, nhưng trong tình cảnh không rõ đối phương là địch hay bạn, đầu óc của anh nhanh chóng hoạt động.

Bình luận đoạn
Dù đã hơi say men rượu, nhưng trong tình cảnh không rõ đối phương là địch hay bạn, đầu óc của anh nhanh chóng hoạt động.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cố gắng nghĩ xem đó là ai.

Bình luận đoạn
Cố gắng nghĩ xem đó là ai.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và khi người đó quay đầu.

Bình luận đoạn
Và khi người đó quay đầu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dường như thời gian quanh anh bỗng ngừng lại khi chạm mắt với đối phương.

Bình luận đoạn
Dường như thời gian quanh anh bỗng ngừng lại khi chạm mắt với đối phương.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị Lang, chàng có thể thấy ta?" Dương Tiễn thoáng giật mình, một cái giật nhẹ tựa như không. Chẳng hiểu sao, tận sâu trong tâm hồn, anh chấp nhận rằng cô biết tên mình, con người mình, gốc gác mình.

Bình luận đoạn
"Nhị Lang, chàng có thể thấy ta?" Dương Tiễn thoáng giật mình, một cái giật nhẹ tựa như không. Chẳng hiểu sao, tận sâu trong tâm hồn, anh chấp nhận rằng cô biết tên mình, con người mình, gốc gác mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn lắc đầu, loại bỏ những suy nghĩ kỳ quặc kia.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn lắc đầu, loại bỏ những suy nghĩ kỳ quặc kia.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ngươi là người do Ngọc Đế phái tới giết bọn ta đúng không?!"

Bình luận đoạn
"Ngươi là người do Ngọc Đế phái tới giết bọn ta đúng không?!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Thiếp sẽ không hại chàng." Giong cô trong trẻo và dịu dàng đến lạ thường.

Bình luận đoạn
"Thiếp sẽ không hại chàng." Giong cô trong trẻo và dịu dàng đến lạ thường.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh quen cô nương này sao?

Bình luận đoạn
Anh quen cô nương này sao?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn bỗng nhiên im lặng. Dẫu có bị choáng ngợp vì nhan sắc kiều diễm, anh không thể không nâng cao cảnh giác.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn bỗng nhiên im lặng. Dẫu có bị choáng ngợp vì nhan sắc kiều diễm, anh không thể không nâng cao cảnh giác.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không hại anh? Có ai là người xấu mà nói họ là người xấu bao giờ chưa?

Bình luận đoạn
Không hại anh? Có ai là người xấu mà nói họ là người xấu bao giờ chưa?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh vẫn còn chưa tới mức ngu xuẩn đến thế!

Bình luận đoạn
Anh vẫn còn chưa tới mức ngu xuẩn đến thế!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn hừ lạnh, đốp trả gay gắt

Bình luận đoạn
Dương Tiễn hừ lạnh, đốp trả gay gắt

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Không hại ta? Làm sao ta biết ngươi nói thật hay giả? Huống hồ, dù cho ngươi có không hại ta, việc ngươi thần không biết, quỷ không hay hiện thân ngay bên cạnh thật đúng là làm ta không khỏi quan ngại sâu sắc."

Bình luận đoạn
"Không hại ta? Làm sao ta biết ngươi nói thật hay giả? Huống hồ, dù cho ngươi có không hại ta, việc ngươi thần không biết, quỷ không hay hiện thân ngay bên cạnh thật đúng là làm ta không khỏi quan ngại sâu sắc."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Thiếp sẽ không hại chàng, càng không có ý xấu với chàng."

Bình luận đoạn
"Thiếp sẽ không hại chàng, càng không có ý xấu với chàng."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vẫn là cùng nội dung ấy, nhưng hình như lời châm biếm của anh chả có tác động gì với người trước mặt.

Bình luận đoạn
Vẫn là cùng nội dung ấy, nhưng hình như lời châm biếm của anh chả có tác động gì với người trước mặt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Âm thanh nhẹ nhàng và chân thành làm cho Dương Tiễn không khỏi rung rộng.

Bình luận đoạn
Âm thanh nhẹ nhàng và chân thành làm cho Dương Tiễn không khỏi rung rộng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lần này, anh quan sát người nọ kỹ hơn.

Bình luận đoạn
Lần này, anh quan sát người nọ kỹ hơn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Người con gái này thực sự rất xinh đẹp, nhưng khí chất của cô làm sao có thể dùng từ "lạnh lùng" để miêu tả được?

Bình luận đoạn
Người con gái này thực sự rất xinh đẹp, nhưng khí chất của cô làm sao có thể dùng từ "lạnh lùng" để miêu tả được?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh lờ mờ cảm nhìn thấy cả ánh trăng nhàn nhạt bao quanh người nọ, trong sương mù lạnh lẽo của đêm khuya, trong ánh mắt ấy ẩn chứa một vẻ dịu dàng khiến người ta không nỡ rời xa, lại càng thêm quyến luyến.

Bình luận đoạn
Anh lờ mờ cảm nhìn thấy cả ánh trăng nhàn nhạt bao quanh người nọ, trong sương mù lạnh lẽo của đêm khuya, trong ánh mắt ấy ẩn chứa một vẻ dịu dàng khiến người ta không nỡ rời xa, lại càng thêm quyến luyến.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng thần tính của cô quá rõ ràng, khiến Dương Tiễn không thể tưởng tượng nổi dung mạo của cô khi còn là phàm nhân. Thiếu nữ băng thanh ngọc khiết này tựa như sinh ra để làm tiên tử trên cao, mà khoảng thời gian ngắn ngủi làm người trần gian tựa hồ chỉ là một khởi đầu nhỏ nhoi cho cuộc đời dài đằng đẵng làm thần của cô.

Bình luận đoạn
Nhưng thần tính của cô quá rõ ràng, khiến Dương Tiễn không thể tưởng tượng nổi dung mạo của cô khi còn là phàm nhân. Thiếu nữ băng thanh ngọc khiết này tựa như sinh ra để làm tiên tử trên cao, mà khoảng thời gian ngắn ngủi làm người trần gian tựa hồ chỉ là một khởi đầu nhỏ nhoi cho cuộc đời dài đằng đẵng làm thần của cô.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Thiếp có thể ngồi kế chàng được không?"

Bình luận đoạn
"Thiếp có thể ngồi kế chàng được không?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn chớp mắt, chưa kịp lên tiếng đã thấy nàng tiên ngồi xuống bên mình, đã vậy còn là khoảng cách rất gần!

Bình luận đoạn
Dương Tiễn chớp mắt, chưa kịp lên tiếng đã thấy nàng tiên ngồi xuống bên mình, đã vậy còn là khoảng cách rất gần!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vốn là một thanh niên buộc phải trưởng thành trước tuổi, trong tâm hồn anh lúc này cũng chỉ là một cậu thiếu niên chừng mười ba mười bổn tuổi, đối diện với sự tiếp xúc thân mật thế này...

Bình luận đoạn
Vốn là một thanh niên buộc phải trưởng thành trước tuổi, trong tâm hồn anh lúc này cũng chỉ là một cậu thiếu niên chừng mười ba mười bổn tuổi, đối diện với sự tiếp xúc thân mật thế này...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị Lang? Chàng sốt sao? Mặt chàng sao lại đỏ rồi?"

Bình luận đoạn
"Nhị Lang? Chàng sốt sao? Mặt chàng sao lại đỏ rồi?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga nhìn thấy sự đề phòng của anh đã giảm bớt nên thoải mái mà ngồi cạnh anh, chưa từng nghĩ đến hai người trong huyễn cảnh này vốn không hề có mối quan hệ thân thiết như ngoài đời.

Bình luận đoạn
Hằng Nga nhìn thấy sự đề phòng của anh đã giảm bớt nên thoải mái mà ngồi cạnh anh, chưa từng nghĩ đến hai người trong huyễn cảnh này vốn không hề có mối quan hệ thân thiết như ngoài đời.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đến khi thấy mặt anh ửng đỏ bất thường thì càng thêm nhích người lại gần nhằm muốn đo thân nhiệt đối phương, nhưng rồi thấy Dương Tiễn cứ vung tay từ chối nên Hằng Nga đã bỏ cuộc.

Bình luận đoạn
Đến khi thấy mặt anh ửng đỏ bất thường thì càng thêm nhích người lại gần nhằm muốn đo thân nhiệt đối phương, nhưng rồi thấy Dương Tiễn cứ vung tay từ chối nên Hằng Nga đã bỏ cuộc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tâm tình của người yêu lúc trẻ sao có thể khó hiểu như vậy?

Bình luận đoạn
Tâm tình của người yêu lúc trẻ sao có thể khó hiểu như vậy?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nghĩ là vậy nhưng cô vẫn hồn nhiên mà ngồi sát bên anh, ngẩng đầu nhìn trăng với anh.

Bình luận đoạn
Nghĩ là vậy nhưng cô vẫn hồn nhiên mà ngồi sát bên anh, ngẩng đầu nhìn trăng với anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngắm nhìn những đám mây trắng nhẹ như những mảnh vải tỏa ra giữa không gian rộng lớn, trong đầu tưởng tượng đến hình ảnh vài chiếc lá xanh cỏ từ từ biến thành những phiến lá vàng óng, từ từ rơi xuống và trải đều dưới chân, mỗi cơn gió nhẹ nhàng làm cho chúng nhảy múa, tạo ra một vẻ đẹp tuyệt vời và phù phiếm của mùa thu.

Bình luận đoạn
Ngắm nhìn những đám mây trắng nhẹ như những mảnh vải tỏa ra giữa không gian rộng lớn, trong đầu tưởng tượng đến hình ảnh vài chiếc lá xanh cỏ từ từ biến thành những phiến lá vàng óng, từ từ rơi xuống và trải đều dưới chân, mỗi cơn gió nhẹ nhàng làm cho chúng nhảy múa, tạo ra một vẻ đẹp tuyệt vời và phù phiếm của mùa thu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đó cũng là thời kỳ mà người nông dân thu hoạch lúa chín vàng trên những cánh đồng mênh mông. Khắp nơi, màu vàng thấm đẫm cảnh quan, từ những đám thóc chín đến những tảng rơm, và cả những ngôi nhà tranh đơn sơ của làng quê cũng trở nên lung linh trong nắng thu. Ánh nắng thu chiếu sáng từng góc nhỏ của làng quê, làm tỏa đi mùi hương dịu nhẹ, đặc trưng của mùa thu.

Bình luận đoạn
Đó cũng là thời kỳ mà người nông dân thu hoạch lúa chín vàng trên những cánh đồng mênh mông. Khắp nơi, màu vàng thấm đẫm cảnh quan, từ những đám thóc chín đến những tảng rơm, và cả những ngôi nhà tranh đơn sơ của làng quê cũng trở nên lung linh trong nắng thu. Ánh nắng thu chiếu sáng từng góc nhỏ của làng quê, làm tỏa đi mùi hương dịu nhẹ, đặc trưng của mùa thu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga buồn cười khi nghĩ đến việc bản thân vẫn còn giữ thái độ lạc quan này ngay cả khi cô đang trong tình huống không mấy khách quan.

Bình luận đoạn
Hằng Nga buồn cười khi nghĩ đến việc bản thân vẫn còn giữ thái độ lạc quan này ngay cả khi cô đang trong tình huống không mấy khách quan.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có thể là vì...

Bình luận đoạn
Có thể là vì...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô đang ở bên Dương Tiễn, và dẫu cho hiện tại anh không nhớ ra cô là ai, nhưng Hằng Nga không quản được nhiều vậy.

Bình luận đoạn
Cô đang ở bên Dương Tiễn, và dẫu cho hiện tại anh không nhớ ra cô là ai, nhưng Hằng Nga không quản được nhiều vậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô chỉ đơn giản ngồi đây, nghe tâm sự của anh, nghe những lời anh lẩm bẩm mà không thể nói với Thiền Nhi.

Bình luận đoạn
Cô chỉ đơn giản ngồi đây, nghe tâm sự của anh, nghe những lời anh lẩm bẩm mà không thể nói với Thiền Nhi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga không thể nói bất cứ gì về tương lại, vì ai biết được ảo cảnh này, có đúng như cô nghĩ là không ảnh hưởng gì tới quá khứ của anh hay không.

Bình luận đoạn
Hằng Nga không thể nói bất cứ gì về tương lại, vì ai biết được ảo cảnh này, có đúng như cô nghĩ là không ảnh hưởng gì tới quá khứ của anh hay không.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đôi lúc giữa những câu tự trách và mặc cảm tội lỗi, cô chỉ khẽ khàng lặp đi lặp lại cùng một câu nói

Bình luận đoạn
Đôi lúc giữa những câu tự trách và mặc cảm tội lỗi, cô chỉ khẽ khàng lặp đi lặp lại cùng một câu nói

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Đó không phải lỗi của chàng."

Bình luận đoạn
"Đó không phải lỗi của chàng."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cứ như vậy, một người nói, một người lắng nghe.

Bình luận đoạn
Cứ như vậy, một người nói, một người lắng nghe.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thời gian cứ trôi và người bên cạnh đột nhiên im lặng.

Bình luận đoạn
Thời gian cứ trôi và người bên cạnh đột nhiên im lặng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga hơi khó hiểu mà quay sang, vậy mà vô tình chạm mắt với đôi con ngươi đen thẫm ấy.

Bình luận đoạn
Hằng Nga hơi khó hiểu mà quay sang, vậy mà vô tình chạm mắt với đôi con ngươi đen thẫm ấy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và trong vô thức, gần như là theo một loại phản ứng bình thường giữa anh và cô. Chỉ cần hai người nhìn nhau, vành môi mỏng của anh sẽ giương lên thành nụ cười mỉm dịu dàng và mềm mại.

Bình luận đoạn
Và trong vô thức, gần như là theo một loại phản ứng bình thường giữa anh và cô. Chỉ cần hai người nhìn nhau, vành môi mỏng của anh sẽ giương lên thành nụ cười mỉm dịu dàng và mềm mại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vậy mà giây sau, ánh mắt Dương Tiễn đã vội vã tránh đi, một lớp đỏ ửng phủ kín cả vành tai.

Bình luận đoạn
Vậy mà giây sau, ánh mắt Dương Tiễn đã vội vã tránh đi, một lớp đỏ ửng phủ kín cả vành tai.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trong chớp mắt đó, trái tim Hằng Nga như tan chảy thành một vũng nước, cảm xúc hoàn toàn khác với những gì từng trải qua trước đây.

Bình luận đoạn
Trong chớp mắt đó, trái tim Hằng Nga như tan chảy thành một vũng nước, cảm xúc hoàn toàn khác với những gì từng trải qua trước đây.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô chưa từng có cơ hội tiếp xúc gần gũi với anh khi anh vẫn còn là một người chưa bị kéo vào vòng xoáy quyền lực, bây giờ có dịp đặc biệt này, Hằng Nga lại nhớ đến Dương Tiễn của ngàn năm trước, luôn luôn kiềm chế, muốn gì cũng không nói, như sống chỉ vì trách nhiệm, dẫu cho có tâm tư thầm kín cũng vẫn lựa chọn né tránh.

Bình luận đoạn
Cô chưa từng có cơ hội tiếp xúc gần gũi với anh khi anh vẫn còn là một người chưa bị kéo vào vòng xoáy quyền lực, bây giờ có dịp đặc biệt này, Hằng Nga lại nhớ đến Dương Tiễn của ngàn năm trước, luôn luôn kiềm chế, muốn gì cũng không nói, như sống chỉ vì trách nhiệm, dẫu cho có tâm tư thầm kín cũng vẫn lựa chọn né tránh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Sao vậy?" Cô nghiêng đầu hỏi, ánh mắt trong vắt như hồ thu chăm chú nhìn người đàn ông trước mặt.

Bình luận đoạn
"Sao vậy?" Cô nghiêng đầu hỏi, ánh mắt trong vắt như hồ thu chăm chú nhìn người đàn ông trước mặt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngay từ đầu gặp gỡ, Dương Tiễn đã phải thừa nhận, bên cạnh nhan sắc tuyệt trần đó, ánh mắt ấy là thứ khiến anh bị mê hoặc trong giây lát.

Bình luận đoạn
Ngay từ đầu gặp gỡ, Dương Tiễn đã phải thừa nhận, bên cạnh nhan sắc tuyệt trần đó, ánh mắt ấy là thứ khiến anh bị mê hoặc trong giây lát.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đôi mắt to tròn thấm đẫm ánh trăng, dịu dàng đến mức khiến người khác muốn tan chảy. Dương Tiễn không dám nhìn thẳng vào thiếu nữ xa lạ này, cúi đầu xuống, nhưng trong đầu lại không ngừng hiện lên hình ảnh mày mắt dịu dàng, môi khẽ cong cười khi tầm mắt cả hai chạm nhau.

Bình luận đoạn
Đôi mắt to tròn thấm đẫm ánh trăng, dịu dàng đến mức khiến người khác muốn tan chảy. Dương Tiễn không dám nhìn thẳng vào thiếu nữ xa lạ này, cúi đầu xuống, nhưng trong đầu lại không ngừng hiện lên hình ảnh mày mắt dịu dàng, môi khẽ cong cười khi tầm mắt cả hai chạm nhau.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Chúng ta... đã từng quen biết sao?"

Bình luận đoạn
"Chúng ta... đã từng quen biết sao?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Âm thanh thận trọng chầm chậm cất lên như muốn phá vỡ bầu không khí ngại ngùng giữa bọn họ.

Bình luận đoạn
Âm thanh thận trọng chầm chậm cất lên như muốn phá vỡ bầu không khí ngại ngùng giữa bọn họ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Chàng nghĩ thế nào?"

Bình luận đoạn
"Chàng nghĩ thế nào?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Từng làn gió đêm thổi qua, mơn trớn trên làn da trắng hơn tuyết, đưa hương thơm từ tóc và trên người của Hằng Nga tới bao quanh lấy anh.

Bình luận đoạn
Từng làn gió đêm thổi qua, mơn trớn trên làn da trắng hơn tuyết, đưa hương thơm từ tóc và trên người của Hằng Nga tới bao quanh lấy anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mùi thơm thanh nhã thoang thoảng lan vào mũi, phối hợp với sự lạnh lẽo đặc trưng của buổi đêm và men rượu vẫn còn trong người, khiến người ta có cảm giác như đang dạo chơi trong cõi mộng.

Bình luận đoạn
Mùi thơm thanh nhã thoang thoảng lan vào mũi, phối hợp với sự lạnh lẽo đặc trưng của buổi đêm và men rượu vẫn còn trong người, khiến người ta có cảm giác như đang dạo chơi trong cõi mộng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn thực sự cho rằng mình vừa trải qua một giấc mơ.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn thực sự cho rằng mình vừa trải qua một giấc mơ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Tiên tử kêu ta là Nhị Lang nhưng... ta không nhớ đã gặp và cho phép người khác gọi bản thân như vậy."

Bình luận đoạn
"Tiên tử kêu ta là Nhị Lang nhưng... ta không nhớ đã gặp và cho phép người khác gọi bản thân như vậy."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga thấy vẻ bối rối trên gương mặt tuy mệt mỏi nhưng vẫn vô cùng điển trai, cô vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi, gật đầu đã hiểu, sau đó nhẹ nhàng chuyển chủ đề

Bình luận đoạn
Hằng Nga thấy vẻ bối rối trên gương mặt tuy mệt mỏi nhưng vẫn vô cùng điển trai, cô vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi, gật đầu đã hiểu, sau đó nhẹ nhàng chuyển chủ đề

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Vậy chàng dự tính thế nào?"

Bình luận đoạn
"Vậy chàng dự tính thế nào?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn chán nản thở dài, đầu nghiêng sang một bên, tâm tình đang lắng xuống giờ đây lại trở nên tồi tệ hơn.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn chán nản thở dài, đầu nghiêng sang một bên, tâm tình đang lắng xuống giờ đây lại trở nên tồi tệ hơn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh ngửa đầu nhìn trời, ánh mắt xa xăm như muốn nhìn thấu vào thứ mà Hằng Nga đoán rằng là Thiên Đình, cụ thể hơn là Ngọc Đế.

Bình luận đoạn
Anh ngửa đầu nhìn trời, ánh mắt xa xăm như muốn nhìn thấu vào thứ mà Hằng Nga đoán rằng là Thiên Đình, cụ thể hơn là Ngọc Đế.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Quả nhiên, không ngoài dự đoán, cô thấy khóe môi anh khẽ nhếch một nụ cười không phát ra chút âm thanh nào, rợn tóc gáy. Dương Tiễn ngước nhìn nơi cao chín tầng trời, nơi đại diện cho sự trang nghiêm và tôn nghiêm tối thượng, mà trong mắt lại tràn ngập căm hận và uất ức vì bị coi thường.

Bình luận đoạn
Quả nhiên, không ngoài dự đoán, cô thấy khóe môi anh khẽ nhếch một nụ cười không phát ra chút âm thanh nào, rợn tóc gáy. Dương Tiễn ngước nhìn nơi cao chín tầng trời, nơi đại diện cho sự trang nghiêm và tôn nghiêm tối thượng, mà trong mắt lại tràn ngập căm hận và uất ức vì bị coi thường.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không gian xung quanh hai người chỉ có vài ngọn đèn le lói, chung quy vẫn là một màn tăm tối không ánh sáng, nếu nói về thứ ánh sáng soi rọi nhất thì hẳn đó là vầng trăng to tròn rực rỡ trên trời, vậy mà trong mắt anh, cô lại không thấy tia sáng nào lọt nổi vào trong đôi con ngươi sớm đỏ hoe đó.

Bình luận đoạn
Không gian xung quanh hai người chỉ có vài ngọn đèn le lói, chung quy vẫn là một màn tăm tối không ánh sáng, nếu nói về thứ ánh sáng soi rọi nhất thì hẳn đó là vầng trăng to tròn rực rỡ trên trời, vậy mà trong mắt anh, cô lại không thấy tia sáng nào lọt nổi vào trong đôi con ngươi sớm đỏ hoe đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cảnh tượng này lúc thì dường như đã từng thấy, lúc lại xa lạ đến lạ kỳ.

Bình luận đoạn
Cảnh tượng này lúc thì dường như đã từng thấy, lúc lại xa lạ đến lạ kỳ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn cảm thấy thật oai oán, nực cười cho số phận chết tiệt của mình. Anh mơ hồ cảm thấy, cõi trời băng giá đằng xa kia chẳng khác gì bản thân mình, bởi có lẽ trong thân xác này còn ẩn chứa một người khác, một kẻ xa lạ khiến bản thân vừa sợ hãi, vừa căm ghét, lại... vô thức khao khát trở thành.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn cảm thấy thật oai oán, nực cười cho số phận chết tiệt của mình. Anh mơ hồ cảm thấy, cõi trời băng giá đằng xa kia chẳng khác gì bản thân mình, bởi có lẽ trong thân xác này còn ẩn chứa một người khác, một kẻ xa lạ khiến bản thân vừa sợ hãi, vừa căm ghét, lại... vô thức khao khát trở thành.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nụ cười trên môi lặng lẽ nhạt đi, Dương Tiễn buông lỏng hai tay đã siết chặt, để cho bóng tối vô tận trong lòng mình – nơi sớm đã không còn chút ánh sáng ấm áp ấy nuốt trọn lấy linh hồn.

Bình luận đoạn
Nụ cười trên môi lặng lẽ nhạt đi, Dương Tiễn buông lỏng hai tay đã siết chặt, để cho bóng tối vô tận trong lòng mình – nơi sớm đã không còn chút ánh sáng ấm áp ấy nuốt trọn lấy linh hồn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị Lang..." Mãi mới cất nổi tiếng gọi, cô có thể thấy người bên cạnh lập tức cứng đờ, song vẫn không dám quay đầu lại.

Bình luận đoạn
"Nhị Lang..." Mãi mới cất nổi tiếng gọi, cô có thể thấy người bên cạnh lập tức cứng đờ, song vẫn không dám quay đầu lại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga vẫn ngồi ở đó, như một vầng trăng sáng dịu dàng. Dương Tiễn chỉ thấy cô đứng dậy rồi vòng lên trước mặt anh.

Bình luận đoạn
Hằng Nga vẫn ngồi ở đó, như một vầng trăng sáng dịu dàng. Dương Tiễn chỉ thấy cô đứng dậy rồi vòng lên trước mặt anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cả người cô như tỏa ra ánh sáng nhạt dịu, theo từng cử động mà bao phủ lên người anh.

Bình luận đoạn
Cả người cô như tỏa ra ánh sáng nhạt dịu, theo từng cử động mà bao phủ lên người anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nụ cười kia càng lúc càng nhạt, sau đó tiêu tan thành nỗi đau đớn và oán hận, đó chính là dáng vẻ mà cô nhìn thấy.

Bình luận đoạn
Nụ cười kia càng lúc càng nhạt, sau đó tiêu tan thành nỗi đau đớn và oán hận, đó chính là dáng vẻ mà cô nhìn thấy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một cánh tay trắng ngần đưa ra, ống tay áo lụa rũ xuống khuỷu tay, Hằng Nga muốn chạm vào anh

Bình luận đoạn
Một cánh tay trắng ngần đưa ra, ống tay áo lụa rũ xuống khuỷu tay, Hằng Nga muốn chạm vào anh

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và điều khiến bản thân ngạc nhiên là Dương Tiễn lại né tránh cô, lông mày run lên, hơi thở dồn dập, dường như đang giãy giụa trong nỗi đau không ai cảm nhận được. Hai ngươi không ai làm thêm hành động nào khác, Hằng Nga cũng không buông đôi tay mình xuống, chỉ nhẹ giọng thì thầm

Bình luận đoạn
Và điều khiến bản thân ngạc nhiên là Dương Tiễn lại né tránh cô, lông mày run lên, hơi thở dồn dập, dường như đang giãy giụa trong nỗi đau không ai cảm nhận được. Hai ngươi không ai làm thêm hành động nào khác, Hằng Nga cũng không buông đôi tay mình xuống, chỉ nhẹ giọng thì thầm

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị Lang, đừng sợ. Thiếp chỉ muốn chạm vào chàng thôi."

Bình luận đoạn
"Nhị Lang, đừng sợ. Thiếp chỉ muốn chạm vào chàng thôi."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hồi lâu sau, Dương Tiễn mới xoay người mặt đối mặt với cô, nhìn vào ánh sáng lấp lánh trong đáy mắt cô thật sâu, để lộ ra ánh nhìn chan chứa lưu luyến tột độ, cũng đầy bi thương vô hạn.

Bình luận đoạn
Hồi lâu sau, Dương Tiễn mới xoay người mặt đối mặt với cô, nhìn vào ánh sáng lấp lánh trong đáy mắt cô thật sâu, để lộ ra ánh nhìn chan chứa lưu luyến tột độ, cũng đầy bi thương vô hạn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bỗng nhiên, anh bất ngờ được ôm vào lòng, mà người ôm mình có vòng tay thật mềm mại, thoang thoảng hương thơm lạnh dịu. Dương Tiễn với hàng nước mắt chưa khô, ngơ ngác ngẩng đầu lên nhìn.

Bình luận đoạn
Bỗng nhiên, anh bất ngờ được ôm vào lòng, mà người ôm mình có vòng tay thật mềm mại, thoang thoảng hương thơm lạnh dịu. Dương Tiễn với hàng nước mắt chưa khô, ngơ ngác ngẩng đầu lên nhìn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Gương mặt như bạch ngọc, đôi lông mày ẩn hiện nét dịu dàng khó tả.

Bình luận đoạn
Gương mặt như bạch ngọc, đôi lông mày ẩn hiện nét dịu dàng khó tả.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lạ quá.

Bình luận đoạn
Lạ quá.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bao nỗi ưu tư, oán giận, phẫn nộ, không cam lòng...

Bình luận đoạn
Bao nỗi ưu tư, oán giận, phẫn nộ, không cam lòng...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tất cả loại cảm xúc tiêu cực đã nhấn chìm anh trong biển lửa hận thù mới đây thôi, tưởng rằng bản thân sẽ không thể ngóc đầu lên nổi.

Bình luận đoạn
Tất cả loại cảm xúc tiêu cực đã nhấn chìm anh trong biển lửa hận thù mới đây thôi, tưởng rằng bản thân sẽ không thể ngóc đầu lên nổi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vậy mà chỉ với một vòng tay ấp ủ lấy mình, như chiếc chăn bông mềm mại phủ kín bản thân, mọi thứ... đều bị lấn át hoàn toàn.

Bình luận đoạn
Vậy mà chỉ với một vòng tay ấp ủ lấy mình, như chiếc chăn bông mềm mại phủ kín bản thân, mọi thứ... đều bị lấn át hoàn toàn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Âm thanh cuồng loạn và tàn độc trong đầu cũng lặng dần...

Bình luận đoạn
Âm thanh cuồng loạn và tàn độc trong đầu cũng lặng dần...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga cúi đầu nhìn anh, sự ngọt ngào xen lẫn nỗi buồn đong đầy trong đôi mắt.

Bình luận đoạn
Hằng Nga cúi đầu nhìn anh, sự ngọt ngào xen lẫn nỗi buồn đong đầy trong đôi mắt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn nhìn chằm chằm không chớp mắt, thấy thiếu nữ kỳ lạ này đau lòng vì mình, liền không hiểu sao bản thân cũng buồn theo.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn nhìn chằm chằm không chớp mắt, thấy thiếu nữ kỳ lạ này đau lòng vì mình, liền không hiểu sao bản thân cũng buồn theo.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lẽ ra nên đẩy người này khỏi mình, nhưng cơ thể anh như bị điểm huyệt mà cứng đờ người.

Bình luận đoạn
Lẽ ra nên đẩy người này khỏi mình, nhưng cơ thể anh như bị điểm huyệt mà cứng đờ người.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Sao tiên tử lại khóc vì người như ta?" Cô nghe anh thầm thì, trong lòng có gì đó muốn vỡ ra.

Bình luận đoạn
"Sao tiên tử lại khóc vì người như ta?" Cô nghe anh thầm thì, trong lòng có gì đó muốn vỡ ra.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Thiếp không thể à?"

Bình luận đoạn
"Thiếp không thể à?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"... Có hơi quái lạ. Chúng ta cũng đâu thân thiết như thế."

Bình luận đoạn
"... Có hơi quái lạ. Chúng ta cũng đâu thân thiết như thế."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga lặng lẽ nhìn ánh mắt bối rối của anh, ánh mắt lấp lánh như bóng trăng nhẹ lay động trên mặt nước, cô nói: "E rằng mối quan hệ của chúng ta còn hơn những gì chàng nghĩ đấy."

Bình luận đoạn
Hằng Nga lặng lẽ nhìn ánh mắt bối rối của anh, ánh mắt lấp lánh như bóng trăng nhẹ lay động trên mặt nước, cô nói: "E rằng mối quan hệ của chúng ta còn hơn những gì chàng nghĩ đấy."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn ngẩn ngơ vì sốc, nhưng thay vì từ chối trả lời, đáy lòng anh cảm thấy sự mềm mại vừa quen thuộc vừa xa lạ.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn ngẩn ngơ vì sốc, nhưng thay vì từ chối trả lời, đáy lòng anh cảm thấy sự mềm mại vừa quen thuộc vừa xa lạ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Rõ ràng không quen biết người này, nhưng từng cử chỉ, ánh mắt, giọng nói, hương thơm trên người lại như một liều thuốc phiện và chữa lành cho anh.

Bình luận đoạn
Rõ ràng không quen biết người này, nhưng từng cử chỉ, ánh mắt, giọng nói, hương thơm trên người lại như một liều thuốc phiện và chữa lành cho anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Rõ ràng cả hai là kẻ xa lạ, bản thân vốn không còn là người hay nói, chẳng hiểu sao trước mặt người này, lại cảm thấy có rất nhiều, rất nhiều điều muốn thổ lộ.

Bình luận đoạn
Rõ ràng cả hai là kẻ xa lạ, bản thân vốn không còn là người hay nói, chẳng hiểu sao trước mặt người này, lại cảm thấy có rất nhiều, rất nhiều điều muốn thổ lộ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Để rồi chưa kịp nghĩ ra sẽ nói gì, cô nghe anh thốt nên câu "Ta có thể nằm trên đùi tiên tử được không?"

Bình luận đoạn
Để rồi chưa kịp nghĩ ra sẽ nói gì, cô nghe anh thốt nên câu "Ta có thể nằm trên đùi tiên tử được không?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

...

Bình luận đoạn
...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cả hai sửng sốt nhìn nhau, mà nói đúng hơn, Dương Tiễn, người vừa đưa ra lời đề nghị táo báo, lúc này mới giật mình mà muộn màng nhận ra bản thân đã quá mạo phạm, trong lòng chỉ muốn cắn đứt lưỡi mình ngay và luôn.

Bình luận đoạn
Cả hai sửng sốt nhìn nhau, mà nói đúng hơn, Dương Tiễn, người vừa đưa ra lời đề nghị táo báo, lúc này mới giật mình mà muộn màng nhận ra bản thân đã quá mạo phạm, trong lòng chỉ muốn cắn đứt lưỡi mình ngay và luôn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh dịch chuyển bản thân sao cho giữa hai người có khoảng cách nhất định, hai tay hoảng loạn giơ lên xua tay liên tục, miệng lắp bắp giải thích

Bình luận đoạn
Anh dịch chuyển bản thân sao cho giữa hai người có khoảng cách nhất định, hai tay hoảng loạn giơ lên xua tay liên tục, miệng lắp bắp giải thích

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Xin lỗi! Ta... ta không cố ý xúc phạm tiên tử, ta cũng không hiểu sao mình nói vậy... Ý ta là..."

Bình luận đoạn
"Xin lỗi! Ta... ta không cố ý xúc phạm tiên tử, ta cũng không hiểu sao mình nói vậy... Ý ta là..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga lấy lại bình tĩnh rất nhanh, nhìn thấy gương mặt đỏ bừng cả lên, dường như đang nghiêm túc nhớ lại điều gì, không kìm được mà bật cười.

Bình luận đoạn
Hằng Nga lấy lại bình tĩnh rất nhanh, nhìn thấy gương mặt đỏ bừng cả lên, dường như đang nghiêm túc nhớ lại điều gì, không kìm được mà bật cười.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Từng cơn gió mang theo không khí khô ráo, và bản thân bất chợt cảm nhận sự mát mẻ của cái se se lạnh đặc biệt của thu sang.

Bình luận đoạn
Từng cơn gió mang theo không khí khô ráo, và bản thân bất chợt cảm nhận sự mát mẻ của cái se se lạnh đặc biệt của thu sang.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cái lạnh ấy, đan xen cùng với không khí se lạnh, dễ dàng làm cho tâm hồn của con người hiểu rõ hơn về mùa thu, và là nguồn cảm hứng bất tận của nhiều thi sĩ.

Bình luận đoạn
Cái lạnh ấy, đan xen cùng với không khí se lạnh, dễ dàng làm cho tâm hồn của con người hiểu rõ hơn về mùa thu, và là nguồn cảm hứng bất tận của nhiều thi sĩ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cảm xúc có thể là sự buồn man mác, cũng có thể là cảm giác lãng mạn bay bổng.

Bình luận đoạn
Cảm xúc có thể là sự buồn man mác, cũng có thể là cảm giác lãng mạn bay bổng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và Dương Tiễn, là người thiên về vế thứ hai, ngắm nhìn giai nhân dưới trăng, cả tâm trí và trái tim đều cảm thấy như có đào xuân vừa hé nụ, thơm ngát và đầy sinh khí, sóng biển không ngừng cuộn trào trong lòng.

Bình luận đoạn
Và Dương Tiễn, là người thiên về vế thứ hai, ngắm nhìn giai nhân dưới trăng, cả tâm trí và trái tim đều cảm thấy như có đào xuân vừa hé nụ, thơm ngát và đầy sinh khí, sóng biển không ngừng cuộn trào trong lòng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"... Không được sao?"

Bình luận đoạn
"... Không được sao?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga ngại ngùng nhìn anh, nhẹ nhàng lắc đầu.

Bình luận đoạn
Hằng Nga ngại ngùng nhìn anh, nhẹ nhàng lắc đầu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đêm nay, hẳn sẽ là một đêm dài đây.

Bình luận đoạn
Đêm nay, hẳn sẽ là một đêm dài đây.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thế là Hằng Nga tựa hẳn lưng về phía cột đằng sau, miệng lẩm nhẩm câu chú, tức thì một lớp mềm hiện ra trên tay. Rồi cô nhìn qua Dương Tiễn, thấy anh đang chăm chú quan sát xen lẫn tò mò. Tất cả những Hằng Nga làm, là vỗ nhẹ lên đùi mình, và anh nghe theo con tim mình, tựa như đã thân quen từ lâu, lại giống như một thói quen cố hữu.

Bình luận đoạn
Thế là Hằng Nga tựa hẳn lưng về phía cột đằng sau, miệng lẩm nhẩm câu chú, tức thì một lớp mềm hiện ra trên tay. Rồi cô nhìn qua Dương Tiễn, thấy anh đang chăm chú quan sát xen lẫn tò mò. Tất cả những Hằng Nga làm, là vỗ nhẹ lên đùi mình, và anh nghe theo con tim mình, tựa như đã thân quen từ lâu, lại giống như một thói quen cố hữu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn cũng xoay người nằm xuống nền gạch, gối đầu lên đùi cô.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn cũng xoay người nằm xuống nền gạch, gối đầu lên đùi cô.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga nhìn thấu sự thắc mắc trong mắt anh, nhẹ giọng giải thích

Bình luận đoạn
Hằng Nga nhìn thấu sự thắc mắc trong mắt anh, nhẹ giọng giải thích

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Thiếp làm một chút phép lên nền gạch, như vậy chàng sẽ không thấy đau lưng khi nằm."

Bình luận đoạn
"Thiếp làm một chút phép lên nền gạch, như vậy chàng sẽ không thấy đau lưng khi nằm."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ồ, cảm tạ tiên tử đã quan tâm."

Bình luận đoạn
"Ồ, cảm tạ tiên tử đã quan tâm."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hai người lại một hồi im lặng.

Bình luận đoạn
Hai người lại một hồi im lặng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Người muốn mở miệng hỏi quan hệ của bọn họ, người kia thì miên man trong dòng suy nghĩ của bản thân.

Bình luận đoạn
Người muốn mở miệng hỏi quan hệ của bọn họ, người kia thì miên man trong dòng suy nghĩ của bản thân.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Gió nhẹ lướt qua ba ngàn sợi tóc thiếu nữ đen nhánh như vũ trụ, ánh sáng long lanh của nước phản chiếu lên suối tóc trải dài trên đôi vai nhỏ nhắn. Dương Tiễn say sưa nhìn người nọ đang ngẩn ngơ ngắm trăng.

Bình luận đoạn
Gió nhẹ lướt qua ba ngàn sợi tóc thiếu nữ đen nhánh như vũ trụ, ánh sáng long lanh của nước phản chiếu lên suối tóc trải dài trên đôi vai nhỏ nhắn. Dương Tiễn say sưa nhìn người nọ đang ngẩn ngơ ngắm trăng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh cảm thấy vò rượu này quá đỗi nồng nàn, mới uống chưa được hai vò mà đầu đã choáng váng, ngọn lửa trong lòng cũng dần bùng lên.

Bình luận đoạn
Anh cảm thấy vò rượu này quá đỗi nồng nàn, mới uống chưa được hai vò mà đầu đã choáng váng, ngọn lửa trong lòng cũng dần bùng lên.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Chúng ta... là người yêu của nhau?"

Bình luận đoạn
"Chúng ta... là người yêu của nhau?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga giật mình khỏi hàng ngàn suy đoán trong đầu, cúi xuống đối diện với ánh mắt tràn ngập say mê nhìn thẳng vào bản thân, Hằng Nga chỉ cảm thấy nghẹn tức trong lòng.

Bình luận đoạn
Hằng Nga giật mình khỏi hàng ngàn suy đoán trong đầu, cúi xuống đối diện với ánh mắt tràn ngập say mê nhìn thẳng vào bản thân, Hằng Nga chỉ cảm thấy nghẹn tức trong lòng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Trả lời thiếp, đây là lần đầu chàng trải qua chuyện này à?"

Bình luận đoạn
"Trả lời thiếp, đây là lần đầu chàng trải qua chuyện này à?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn không thể bắt kịp suy nghĩ của cô, sau đó trầm giọng nói "Cũng không hẳn..."

Bình luận đoạn
Dương Tiễn không thể bắt kịp suy nghĩ của cô, sau đó trầm giọng nói "Cũng không hẳn..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Có phải chàng thấy mọi việc diễn ra đều rất thân quen không? Như kiểu... mọi thứ cứ lặp lại ấy?"

Bình luận đoạn
"Có phải chàng thấy mọi việc diễn ra đều rất thân quen không? Như kiểu... mọi thứ cứ lặp lại ấy?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lúc này, cô biết mình đã đoán đúng với đôi mắt mở to của người đang nằm

Bình luận đoạn
Lúc này, cô biết mình đã đoán đúng với đôi mắt mở to của người đang nằm

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Làm sao tiên tử biết?"

Bình luận đoạn
"Làm sao tiên tử biết?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta luôn thấy rất hạnh phúc, nhưng đồng thời lại cảm thấy không đúng..."

Bình luận đoạn
"Ta luôn thấy rất hạnh phúc, nhưng đồng thời lại cảm thấy không đúng..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn vò đầu, khó khăn sắp xếp từ ngữ

Bình luận đoạn
Dương Tiễn vò đầu, khó khăn sắp xếp từ ngữ

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Những chuyện như gia đình bị tàn sát bởi thiên binh thiên tướng, ta và Tam muội trong một đêm biến lớn thành những thanh niên hai mươi mấy tuổi, rồi cả cảnh tượng bị dân làng né tránh, xua đuổi như ôn dịch..."

Bình luận đoạn
"Những chuyện như gia đình bị tàn sát bởi thiên binh thiên tướng, ta và Tam muội trong một đêm biến lớn thành những thanh niên hai mươi mấy tuổi, rồi cả cảnh tượng bị dân làng né tránh, xua đuổi như ôn dịch..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Càng nói càng loạn, nhưng anh không thể kiểm soát được.

Bình luận đoạn
Càng nói càng loạn, nhưng anh không thể kiểm soát được.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vô số ký ức và giấc mơ cứ trộn lẫn vào nhau nhưng anh lại không thể nói với Tam muội vì đâu đó trong tâm trí bản thân nói rằng dù cho có nói, muội ấy cũng sẽ không tin và...

Bình luận đoạn
Vô số ký ức và giấc mơ cứ trộn lẫn vào nhau nhưng anh lại không thể nói với Tam muội vì đâu đó trong tâm trí bản thân nói rằng dù cho có nói, muội ấy cũng sẽ không tin và...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Quan trọng hơn là, Dương Tiễn hình như đã nói muội ấy rồi, và kết quả cũng chẳng mấy tốt đẹp...

Bình luận đoạn
Quan trọng hơn là, Dương Tiễn hình như đã nói muội ấy rồi, và kết quả cũng chẳng mấy tốt đẹp...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh nghĩ rằng có lẽ mình điên rồi chăng?

Bình luận đoạn
Anh nghĩ rằng có lẽ mình điên rồi chăng?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu không thì sao bây giờ Dương Tiễn lại không thể phân biệt được đâu là thật, đâu là mơ đây?

Bình luận đoạn
Nếu không thì sao bây giờ Dương Tiễn lại không thể phân biệt được đâu là thật, đâu là mơ đây?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta không rõ, chỉ là mỗi lần chợp mắt đều sẽ thấy trước viễn cảnh mẫu thân bị mười mặt trời thiêu đốt, thấy bản thân kết hôn với người mình không yêu, thấy..."

Bình luận đoạn
"Ta không rõ, chỉ là mỗi lần chợp mắt đều sẽ thấy trước viễn cảnh mẫu thân bị mười mặt trời thiêu đốt, thấy bản thân kết hôn với người mình không yêu, thấy..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn nuốt nước bọt, nhổm người dậy, quay người đối mặt với đối phương, giọng run run nói

Bình luận đoạn
Dương Tiễn nuốt nước bọt, nhổm người dậy, quay người đối mặt với đối phương, giọng run run nói

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Thấy bản thân nhận được một chức quan gì đó trên Thiên Đình, thấy..."

Bình luận đoạn
"Thấy bản thân nhận được một chức quan gì đó trên Thiên Đình, thấy..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh im bặt, hoàn toàn sững sờ nhìn những giọt lệ trong suốt lăn dài trên gương mặt trắng như tuyết của cô, ngẩn ngơ hỏi:

Bình luận đoạn
Anh im bặt, hoàn toàn sững sờ nhìn những giọt lệ trong suốt lăn dài trên gương mặt trắng như tuyết của cô, ngẩn ngơ hỏi:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Tiên tử... khóc sao?"

Bình luận đoạn
"Tiên tử... khóc sao?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn vừa dứt lời, bản thân đã rơi vào vòng tay ấm áp của đối phương.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn vừa dứt lời, bản thân đã rơi vào vòng tay ấm áp của đối phương.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Đừng nói nữa, thiếp hiểu rồi."

Bình luận đoạn
"Đừng nói nữa, thiếp hiểu rồi."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chưa bao giờ Hằng Nga muốn căm ghét một ai như vậy.

Bình luận đoạn
Chưa bao giờ Hằng Nga muốn căm ghét một ai như vậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Những tên đó, lại có thể lợi dụng oán linh mà nhốt Dương Tiễn vào một vòng lặp đau khổ của cái chết, bi kịch hôn nhân, của những cái gọi là "Sự vô nghĩa của toàn bộ nỗ lực."

Bình luận đoạn
Những tên đó, lại có thể lợi dụng oán linh mà nhốt Dương Tiễn vào một vòng lặp đau khổ của cái chết, bi kịch hôn nhân, của những cái gọi là "Sự vô nghĩa của toàn bộ nỗ lực."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khơi gợi ký ức đen tối và thảm kịch để tra tấn anh từng giờ từng phút.

Bình luận đoạn
Khơi gợi ký ức đen tối và thảm kịch để tra tấn anh từng giờ từng phút.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Còn cách gì giày vò một người tốt hơn việc nếm được hương vị hạnh phúc và rồi sau đó tàn nhẫn ném họ xuống mười tám tầng địa ngục.

Bình luận đoạn
Còn cách gì giày vò một người tốt hơn việc nếm được hương vị hạnh phúc và rồi sau đó tàn nhẫn ném họ xuống mười tám tầng địa ngục.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hốc mắt Hằng Nga đỏ hoe, trong lòng hận bản thân vì đã không đến đây sớm hơn.

Bình luận đoạn
Hốc mắt Hằng Nga đỏ hoe, trong lòng hận bản thân vì đã không đến đây sớm hơn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Những chuyện này lẽ ra phải dành cho cô, chứ không phải là anh.

Bình luận đoạn
Những chuyện này lẽ ra phải dành cho cô, chứ không phải là anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Làm sao tên đó có thể...

Bình luận đoạn
Làm sao tên đó có thể...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Muốn giết chết đối phương lại có thể dùng cách độc ác như vậy?

Bình luận đoạn
Muốn giết chết đối phương lại có thể dùng cách độc ác như vậy?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một lời nguyền rủa ngọt ngào dành riêng cho Dương Tiễn – một người rõ ràng đã sống, đã trải qua rất nhiều nỗi đau và thảm kịch hơn bất kỳ đứa trẻ đồng trang lứa khác, người có cả một tuổi thơ không mấy hạnh phúc nhưng lại không còn lựa chọn nào ngoài buộc lòng phải làm quen với chúng.

Bình luận đoạn
Một lời nguyền rủa ngọt ngào dành riêng cho Dương Tiễn – một người rõ ràng đã sống, đã trải qua rất nhiều nỗi đau và thảm kịch hơn bất kỳ đứa trẻ đồng trang lứa khác, người có cả một tuổi thơ không mấy hạnh phúc nhưng lại không còn lựa chọn nào ngoài buộc lòng phải làm quen với chúng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Tiên tử, sao người lại khóc? Đừng khóc nữa, được không?" Vừa nói, Dương Tiễn vừa dịu dàng đưa tay vỗ về lưng đối phương. Giống hệt như những lúc mẫu thân làm khi anh bị ốm, khi anh vừa trải qua tai nạn thơ ấu.

Bình luận đoạn
"Tiên tử, sao người lại khóc? Đừng khóc nữa, được không?" Vừa nói, Dương Tiễn vừa dịu dàng đưa tay vỗ về lưng đối phương. Giống hệt như những lúc mẫu thân làm khi anh bị ốm, khi anh vừa trải qua tai nạn thơ ấu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sự an ủi của anh càng khiến Hằng Nga khóc nhiều hơn.

Bình luận đoạn
Sự an ủi của anh càng khiến Hằng Nga khóc nhiều hơn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tại sao trên đời này, lại có một kẻ vô nhân tính muốn một người như Dương Tiễn phải chịu nỗi đau sâu sắc cả về tinh thần lẫn thể xác như thế?

Bình luận đoạn
Tại sao trên đời này, lại có một kẻ vô nhân tính muốn một người như Dương Tiễn phải chịu nỗi đau sâu sắc cả về tinh thần lẫn thể xác như thế?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một Dương Tiễn vui vẻ với món quà nhỏ nhất của cô. Một Dương Tiễn thui thủi khóa kín mọi tâm sự trong lòng không kể với ai vì sợ làm người thân lo lắng. Một Dương Tiễn cẩn trọng nâng niu từng đồ vật anh sở hữu. Một Dương Tiễn trân trọng từng khoảnh khắc bên gia đình và bạn bè.

Bình luận đoạn
Một Dương Tiễn vui vẻ với món quà nhỏ nhất của cô. Một Dương Tiễn thui thủi khóa kín mọi tâm sự trong lòng không kể với ai vì sợ làm người thân lo lắng. Một Dương Tiễn cẩn trọng nâng niu từng đồ vật anh sở hữu. Một Dương Tiễn trân trọng từng khoảnh khắc bên gia đình và bạn bè.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một Dương Tiễn luôn nắm tay cô dạo chơi khắp chốn. Một Dương Tiễn ngọt ngào tặng cô một vòng ngọc trai do chính tay anh làm ra cho dù anh biết chỉ cần là đồ anh tặng thì Hằng Nga đã rất mãn nguyện.

Bình luận đoạn
Một Dương Tiễn luôn nắm tay cô dạo chơi khắp chốn. Một Dương Tiễn ngọt ngào tặng cô một vòng ngọc trai do chính tay anh làm ra cho dù anh biết chỉ cần là đồ anh tặng thì Hằng Nga đã rất mãn nguyện.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một Dương Tiễn ôm cô trong gió tuyết khi anh nhận thấy thân thể cô lạnh lẽo. Một Dương Tiễn chăm chú lắng nghe cô hát những bài hát không đầu không đuôi.

Bình luận đoạn
Một Dương Tiễn ôm cô trong gió tuyết khi anh nhận thấy thân thể cô lạnh lẽo. Một Dương Tiễn chăm chú lắng nghe cô hát những bài hát không đầu không đuôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một Dương Tiễn với đôi mắt sáng ngời khi ôm cô cưỡi mây lượn trên bầu trời, tự do tự tại cùng cô ngắm muôn ngàn phong cảnh khác nhau. Một Dương Tiễn thích ôm Hằng Nga vào lòng, rúc đầu vào cổ cô mà dụi vào đó. Một Dương Tiễn luôn có thói quen gối đầu lên đùi Hằng Nga mỗi khi muốn nhắm mắt nghỉ ngơi.

Bình luận đoạn
Một Dương Tiễn với đôi mắt sáng ngời khi ôm cô cưỡi mây lượn trên bầu trời, tự do tự tại cùng cô ngắm muôn ngàn phong cảnh khác nhau. Một Dương Tiễn thích ôm Hằng Nga vào lòng, rúc đầu vào cổ cô mà dụi vào đó. Một Dương Tiễn luôn có thói quen gối đầu lên đùi Hằng Nga mỗi khi muốn nhắm mắt nghỉ ngơi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và cả một Dương Tiễn luôn trao cô những nụ hôn dịu dàng và say mê để rồi cả hai chìm đắm trong mật ngọt của ái tình.

Bình luận đoạn
Và cả một Dương Tiễn luôn trao cô những nụ hôn dịu dàng và say mê để rồi cả hai chìm đắm trong mật ngọt của ái tình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một Dương Tiễn của riêng Hằng Nga.

Bình luận đoạn
Một Dương Tiễn của riêng Hằng Nga.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn hoang mang không để đâu cho hết.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn hoang mang không để đâu cho hết.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Rốt cuộc anh đành phải chuyển chủ đề "Tiên tử, nếu người là tiên tử... Vậy thì người có thể cho ta biết nên làm gì không?"

Bình luận đoạn
Rốt cuộc anh đành phải chuyển chủ đề "Tiên tử, nếu người là tiên tử... Vậy thì người có thể cho ta biết nên làm gì không?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn đợi tiếng khóc của cô lắng xuống, nhẹ đẩy người ấy ra, thì thầm "Cả ta và Tam muội giờ đây đều biết bản thân có pháp lực, nhưng..."

Bình luận đoạn
Dương Tiễn đợi tiếng khóc của cô lắng xuống, nhẹ đẩy người ấy ra, thì thầm "Cả ta và Tam muội giờ đây đều biết bản thân có pháp lực, nhưng..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đáp lại sự lưỡng lự và băn khoăn của anh, Hằng Nga chỉ đơn giản nói "Côn Lôn Sơn."

Bình luận đoạn
Đáp lại sự lưỡng lự và băn khoăn của anh, Hằng Nga chỉ đơn giản nói "Côn Lôn Sơn."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh ngây người, vô thức hỏi ngược lại "Tiên tử muốn ta tới đó để bái sư học đạo?"

Bình luận đoạn
Anh ngây người, vô thức hỏi ngược lại "Tiên tử muốn ta tới đó để bái sư học đạo?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn nheo mắt, thận trọng dò hỏi "Người chắc chắn?" và nhận được cái gật đầu chắc nịch của cô.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn nheo mắt, thận trọng dò hỏi "Người chắc chắn?" và nhận được cái gật đầu chắc nịch của cô.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Côn Lôn Sơn.

Bình luận đoạn
Côn Lôn Sơn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Côn Lôn, tổ của vạn núi, trụ trời giữa thiên không, trải dài ba vạn sáu ngàn dặm, cao bảy vạn thước.

Bình luận đoạn
Côn Lôn, tổ của vạn núi, trụ trời giữa thiên không, trải dài ba vạn sáu ngàn dặm, cao bảy vạn thước.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Phải vượt qua biển lửa, qua sông Nhược Thủy mới đến được Côn Lôn.

Bình luận đoạn
Phải vượt qua biển lửa, qua sông Nhược Thủy mới đến được Côn Lôn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thuở thượng cổ, Tam Giới chưa phân chia rõ rệt, cũng chưa có quy tắc nghiêm ngặt. Người hữu duyên nếu lên được Côn Lôn, trèo lên cột trời là có thể đạt tới thiên giới và thành tiên.

Bình luận đoạn
Thuở thượng cổ, Tam Giới chưa phân chia rõ rệt, cũng chưa có quy tắc nghiêm ngặt. Người hữu duyên nếu lên được Côn Lôn, trèo lên cột trời là có thể đạt tới thiên giới và thành tiên.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mười người phàm trần vượt muôn dặm tìm tới thì có đến tám chín phần là để tìm con đường tắt tu tiên. Vì thế, tuy Côn Lôn là thánh địa của Đạo giáo, nhưng số người thực sự đến để tu đạo lại rất hiếm.

Bình luận đoạn
Mười người phàm trần vượt muôn dặm tìm tới thì có đến tám chín phần là để tìm con đường tắt tu tiên. Vì thế, tuy Côn Lôn là thánh địa của Đạo giáo, nhưng số người thực sự đến để tu đạo lại rất hiếm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cho đến khi trụ trời gãy đổ, mối liên kết đất trời đứt đoạn, trời nghiêng về tây bắc, đất sụp về đông nam, từ đó Côn Lôn trở nên xa vời với Thiên giới.

Bình luận đoạn
Cho đến khi trụ trời gãy đổ, mối liên kết đất trời đứt đoạn, trời nghiêng về tây bắc, đất sụp về đông nam, từ đó Côn Lôn trở nên xa vời với Thiên giới.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Phàm nhân từ ấy không còn tìm được chiếc thang lên tiên, tiên phàm vĩnh viễn cách biệt. Côn Lôn trở thành câu chuyện truyền miệng trong thế gian, qua từng đời hun đúc nên sự kính sợ với thượng giới và kỳ vọng vào thần tiên với năng lực vô biên.

Bình luận đoạn
Phàm nhân từ ấy không còn tìm được chiếc thang lên tiên, tiên phàm vĩnh viễn cách biệt. Côn Lôn trở thành câu chuyện truyền miệng trong thế gian, qua từng đời hun đúc nên sự kính sợ với thượng giới và kỳ vọng vào thần tiên với năng lực vô biên.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Côn Lôn ở nơi cực hàn, sườn nam bốn mùa rõ rệt, là nơi đặt đạo tràng của các tiên nhân Đạo giáo, hoặc tựa núi hoặc bên nước mà chọn chỗ cư ngụ. Tiên sơn động phủ, đường nhỏ quanh co tĩnh lặng, muôn loài chim quý thú lạ hội tụ.

Bình luận đoạn
Côn Lôn ở nơi cực hàn, sườn nam bốn mùa rõ rệt, là nơi đặt đạo tràng của các tiên nhân Đạo giáo, hoặc tựa núi hoặc bên nước mà chọn chỗ cư ngụ. Tiên sơn động phủ, đường nhỏ quanh co tĩnh lặng, muôn loài chim quý thú lạ hội tụ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sườn Bắc quanh năm tuyết phủ, nghìn dặm băng giá. Những dược liệu quý nhất của Côn Lôn phần nhiều mọc ở Bắc Sơn, thuốc luyện đan, chế dược của thượng giới đều từ đây mà có. Để tránh tổn thương linh căn, nếu không thật cần thiết thì chư tiên không đến nơi này, cũng bởi vậy mà sườn Bắc Côn Lôn càng thêm vắng bóng người.

Bình luận đoạn
Sườn Bắc quanh năm tuyết phủ, nghìn dặm băng giá. Những dược liệu quý nhất của Côn Lôn phần nhiều mọc ở Bắc Sơn, thuốc luyện đan, chế dược của thượng giới đều từ đây mà có. Để tránh tổn thương linh căn, nếu không thật cần thiết thì chư tiên không đến nơi này, cũng bởi vậy mà sườn Bắc Côn Lôn càng thêm vắng bóng người.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng vấn đề là... anh hy vọng người con gái này có thể dạy anh...

Bình luận đoạn
Nhưng vấn đề là... anh hy vọng người con gái này có thể dạy anh...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga không hiểu được ý nghĩ của anh, thấy vẻ mặt trầm tư của đối phương liền hỏi "Có vấn đề gì sao?"

Bình luận đoạn
Hằng Nga không hiểu được ý nghĩ của anh, thấy vẻ mặt trầm tư của đối phương liền hỏi "Có vấn đề gì sao?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nghĩ đến cảnh phải lang thang khắp nơi, cố gắng hết sức sửa những gì anh có thể, chẳng nhiều nhặn gì, nhưng khi làm việc, khi biết rằng ít ra mình cũng đang làm gì đó, Dương Tiễn có thể quên đi cái cảm giác khó chịu trong lòng?

Bình luận đoạn
Nghĩ đến cảnh phải lang thang khắp nơi, cố gắng hết sức sửa những gì anh có thể, chẳng nhiều nhặn gì, nhưng khi làm việc, khi biết rằng ít ra mình cũng đang làm gì đó, Dương Tiễn có thể quên đi cái cảm giác khó chịu trong lòng?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh khẽ bật cười khô khốc.

Bình luận đoạn
Anh khẽ bật cười khô khốc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhưng... ai sẽ muốn nhận một kẻ bị Thiên Đình truy sát như ta làm đồ đệ?"

Bình luận đoạn
"Nhưng... ai sẽ muốn nhận một kẻ bị Thiên Đình truy sát như ta làm đồ đệ?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tiếng cười khô khan thấm đượm sự không cam lòng và bất lực vang vọng trong không gian.

Bình luận đoạn
Tiếng cười khô khan thấm đượm sự không cam lòng và bất lực vang vọng trong không gian.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga không trả lời câu hỏi, chỉ khẽ đưa tay những sợi tóc lòa xòa che mặt, nhoẻn miệng cười buồn.

Bình luận đoạn
Hằng Nga không trả lời câu hỏi, chỉ khẽ đưa tay những sợi tóc lòa xòa che mặt, nhoẻn miệng cười buồn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Sẽ có."

Bình luận đoạn
"Sẽ có."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga thấy anh không vui cũng không buồn, chỉ có dáng vẻ suy tư, muốn nói gì đó mà cứ ngập ngừng liên tục

Bình luận đoạn
Hằng Nga thấy anh không vui cũng không buồn, chỉ có dáng vẻ suy tư, muốn nói gì đó mà cứ ngập ngừng liên tục

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Tiên tử... Ta có thể biết tên người không?"

Bình luận đoạn
"Tiên tử... Ta có thể biết tên người không?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hằng Nga." Đáp lại cô là một câu hỏi bản thân không thể lường trước được, nhưng vẫn nhẹ nhàng trả lời.

Bình luận đoạn
"Hằng Nga." Đáp lại cô là một câu hỏi bản thân không thể lường trước được, nhưng vẫn nhẹ nhàng trả lời.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thấy anh cúi đầu nhìn ngón tay mình, cô lại càng thắc mắc hơn, nhưng vẫn muốn nhìn xem đối phương sẽ nói hay làm gì tiếp theo

Bình luận đoạn
Thấy anh cúi đầu nhìn ngón tay mình, cô lại càng thắc mắc hơn, nhưng vẫn muốn nhìn xem đối phương sẽ nói hay làm gì tiếp theo

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"... Ta sẽ tu hành thật tốt, ta sẽ sớm ngày giải cứu mẫu thân, một nhà ba người đoàn tụ..."

Bình luận đoạn
"... Ta sẽ tu hành thật tốt, ta sẽ sớm ngày giải cứu mẫu thân, một nhà ba người đoàn tụ..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vừa nói, Dương Tiễn không ngừng liếc về bóng hình thanh nhã kia, sắc đỏ dần lan khắp mặt.

Bình luận đoạn
Vừa nói, Dương Tiễn không ngừng liếc về bóng hình thanh nhã kia, sắc đỏ dần lan khắp mặt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta không muốn trở thành người có quyền cao chứ trọng gì đó, chỉ muốn..."

Bình luận đoạn
"Ta không muốn trở thành người có quyền cao chứ trọng gì đó, chỉ muốn..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nói đến đây, giọng Dương Tiễn càng nhỏ dần, và Hằng Nga không thể nghe thêm được nữa vì bản thân đã bị kéo ngược trở lại vào khoảng không gian ban đầu!

Bình luận đoạn
Nói đến đây, giọng Dương Tiễn càng nhỏ dần, và Hằng Nga không thể nghe thêm được nữa vì bản thân đã bị kéo ngược trở lại vào khoảng không gian ban đầu!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lúc ấy, cô không hề biết người đàn ông đó đã thất thanh mà gào thét tên cô bao nhiêu lần, chỉ biết lần gặp tiếp theo chính là cảnh tượng mà cả đời này, Hằng Nga không thể quên được.

Bình luận đoạn
Lúc ấy, cô không hề biết người đàn ông đó đã thất thanh mà gào thét tên cô bao nhiêu lần, chỉ biết lần gặp tiếp theo chính là cảnh tượng mà cả đời này, Hằng Nga không thể quên được.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước Chương sau
💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!