Chương 9: [Không muốn làm quen.]
Thiên Phong hoài nghi liệu có phải tai mình có bệnh gì rồi hay không, nếu không sao lại có thể nghe thấy câu nói như vậy được.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một câu không giống tiếng người.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dị ứng, với nước của người lạ đưa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hai cô gái kia quả nhiên cũng đơ người ra, sau đó đứng nguyên tại chỗ, không đi tiếp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lúc này, một bạn học nam vừa cùng nhóm với anh xách nước qua, hét gọi: “Đội trưởng, có uống nước của tôi không? Tôi lỡ mua nhiều.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cậu con trai ấy đeo kính mắt, nhìn quan hệ của hai người có vẻ không tồi. Cậu ấy dùng giọng điệu thân thiết nói: “Uống của tôi, uống của tôi đi.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhất Quân cũng không nhận lấy: "Cút mau, tôi cũng dị ứng với nước của cậu."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Phong không chút hoài nghi, những ngày tháng về sau nhất định sẽ chẳng còn ai dám tặng nước cho Nhất Quân nữa rồi. Vô hình cậu cũng cảm nhận được câu nói ‘Sẽ bị từ chối rất thảm’ ở trên diễn đàn là có ý gì.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhất Quân không nhận nước của ai cả, đi thẳng về phía Thiên Phong. Sau đó cầm lấy nước trong tay cậu, mở nắp chai ra.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tan học trên đường về nhà.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Phong nhấn mạnh công sức vất vả mình đã bỏ ra trong tiết thể dục: “Trời nóng như vậy, tôi đội nắng cầm nước cho cậu cả một tiết liền.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhất Quân: “Cậu không biết tìm chỗ không nắng mà ngồi à?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Phong suýt thì nghẹn họng: “…Nếu cậu không biết cách nói chuyện có thể không cần nói với tôi.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đường đến trạm xe buýt có rất nhiều người, hầu hết đều là học sinh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bên ngoài trường Nhất Trung có một cái ngõ, cả một con ngõ dài mọc lên đầy ắp các cửa hàng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Từ giây phút đầu tiên khi Thiên Phong bước ra khỏi trường, ánh mắt đã rơi vào tiệm trà sữa ở trong ngõ bên cạnh, mắt thấy tiệm trà sữa cách hai người càng ngày càng gần, cậu mới nói ra mục đích cuối cùng: “Dù sao nếu như ai kia có thể mời tôi uống trà sữa, tôi sẽ không so đo với cậu ấy việc mình bị phơi nắng cả một tiết nữa..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong lúc nói chuyện, đúng lúc hai người bước đến cửa tiệm trà sữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cậu còn chưa kịp nói xong, Nhất Quân đã thay cậu nói vế còn lại của câu với nhân viên trong tiệm:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“50% đường, 0% đá, thêm trân châu.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhân viên nhập đơn theo theo yêu cầu, ngẩng đầu lên hỏi: “Một ly sao? Mang về hay uống ngay?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Phong đứng sau lưng Nhất Quân, cậu là một đứa lùn, nhón chân cố gắng nhướn đầu ra từ phía sau lưng anh, lảnh lót nói: “Một ly là được ạ, cậu ấy không uống. Em muốn mang về, cảm ơn chị.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thực ra nữ nhân viên của tiệm không hề trẻ tuổi, đột nhiên có người gọi mình là chị, cô ấy bật cười: “Được, miễn phí thêm trân châu cho em, không cần phải trả tiền.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Phong rất nhanh đã hết giận. Có trà sữa uống, cậu cũng không tiếp tục so đo nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trên đường đi về nhà vui vẻ cầm cốc trà sữa nói chuyện với Nhất Quân.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Phong: “Đúng rồi, cậu đoán xem ngày đầu tiên đến lớp học thêm, kiểm tra tôi được bao nhiêu điểm, đoán cao vào, cứ mạnh dạn mà đoán."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dù sao thì ở lớp học thêm cũng xếp theo chiều cao của mỗi học sinh. Ngày đầu tiên đến đó, thầy giáo cho cả đám làm 1 bài kiểm tra nhỏ để chia lớp 1 và lớp 2 cũng như nắm điểm yếu của học sinh. Sau khi chấm điểm, thầy chỉ phát bài mà không đọc điểm của ai cả, chỗ ngồi của cậu và Nhất Quân cách nhau 2 dãy bàn nên cậu cũng không thể xoay xuống hỏi thăm được.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhất Quân: “Một chữ số.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Phong cảm thấy bị xúc phạm: “Cậu coi thường ai vậy, điểm của cậu mới là một chữ số ấy.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhất Quân: “Tôi được điểm tối đa.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“…”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Phong nhủ thầm trong lòng, cuộc trò chuyện đến đây kết thúc được rồi, cậu không muốn nói thêm với Nhất Quân một chữ nào cả.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tuy nhiên sau khi hai người đi đến trạm xe buýt, trong thời gian đợi xe cậu lại không nhịn được: “Vừa rồi trong giờ học tôi đã có một vấn đề muốn hỏi cậu, sao cậu lại không dị ứng với nước của tôi đưa vậy?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhất Quân đứng bên đường, nghe thấy câu này, anh hơi nghiêng mặt qua nhìn cậu: “Nước của cậu?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Nếu tôi nhớ không lầm, chai nước đó là do tôi trả tiền.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“….” Kết thúc trò chuyện tại đây đi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Phong lặng lẽ uống trà sữa, vết thương nhanh lành thì dễ quên vết sẹo, đang định hỏi xem Nhất Quân đã làm xong bài tập hay chưa, nhưng lời vừa đến bên miệng đã nhớ ra ngày mai không đi học.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhất Quân đột nhiên lên tiếng hỏi: "Đã ôn tập xong chưa?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Ôn tập gì?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Tuần sau cô Duyên kiểm tra 1 tiết Toán lấy điểm kiểm tra miệng."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Không muốn kiểm tra Toán đâu." Thiên Phong kêu ca: "Ôn tập chán muốn chết, hơn nữa đề cô Duyên ra khó vô cùng."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô Duyên của bọn họ là giáo viên dạy chuyên môn Toán. Nếu nói các thầy cô khác lấy đề trên mạng rồi cả đám bọn họ đi in đại vài tờ may ra cũng trúng được đề. Còn cô Duyên ấy hả, cô tự ra đề, muốn tìm không khác gì mò kim đáy bể.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nói rồi, cậu khẽ ngừng lại, sau đó nói ra trọng điểm:"Có thể không làm kiểm tra được không?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhất Quân đột nhiên nói: "Có một cách."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Phong nhìn về phía anh:"?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Xin nghỉ đến bệnh viện, hiến giác mạc."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Suýt chút nữa Thiên Phong đã cắn đút ống hút trong miệng. Lần trước cậu có nói mỗi câu ngoại hình cũng bình thường mà tên này lại nhớ đến tận bây giờ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Con người này, sao lại, hẹp hòi đến vậy chứ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong lúc trò chuyện, xe buýt đã đến nơi, trước khi lên xe Thiên Phong cắn răng cắn lợi nói:"Tôi cũng cho cậu một lời khuyên, sắp đến ngày nắng cao rồi, nhớ mua nhiều kem chống nắng thêm một chút, vốn dĩ đã không ưa nhìn rồi, tránh việc cháy nắng lại càng xấu hơn."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhất Quân :"..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
-
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đến tối, sau khi tắm xong cậu hoàn thành bài tập về nhà. Sau đó lăn lên giường nằm, nhấn mở khung chat với Nhất Quân ra.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Phong: [Cậu ngủ chưa vậy?]
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Rất nhanh sau đó đối phương đã trả lời: [Vẫn chưa.]
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Phong chui vào trong chăn, gõ chữ: [Vậy cậu đang làm gì?]
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đồ 250: [Đang nói chuyện với một đồ lùn nào đó.]
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Phong: [Cậu, bảo, ai, là, đồ, lùn, thế?]
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đồ 250: [Muốn tôi nói ra số chứng minh nhân dân của cậu?]
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đột nhiên có một tin nhắn hiện lên ở phía cậu, Thiên Phong bèn nhắn qua cho Nhất Quân: [Đợi chút, tôi có tí việc]
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đồ 250: [Ừ.]
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
[Cố Khênh gửi lời mời kết bạn đến bạn]
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
[Đồng ý hay Từ chối]
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
App vốn có chức năng gửi tin nhắn cho dù đã đồng ý hay chưa. Một tin nhắn gửi qua cho cậu: [Xin chào, tớ là Cố Khênh ở lớp B]
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Phong: [Chào, tôi và cậu có quen biết sao?]
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cố Khênh: [Thiên Phong, nghe nói cậu và Nhất Quân có quen biết]
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Phong không định nói nhiều, chỉ [Ừm] một tiếng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cố Khênh: [Hai cậu đã quen biết bao lâu rồi đấy]
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Phong nghĩ ngợi: [Hình như... mười năm rồi]
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cố Khênh: [Lâu như vậy sao, vậy hai cậu quen nhau từ hồi nhỏ rồi]
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Phong không tiếp tục chủ đề này. Nhưng Cố Khênh lại nhắn qua:[À, có thể nói lời có chút mạo muội, nhưng cậu có thể cho tớ xin phương thức liên lạc của cậu ấy được không?]
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lời nói của cô ấy lộ ra vẻ ngại ngùng: [Tớ không tìm thấy trên diễn đàn, trên đó cũng nói cậu ấy không thêm bạn với người khác]
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Phong đã tìm thấy nguyên nhân cô bạn muốn nhắn với mình, vì thế cậu nói: [Để tôi hỏi cậu ấy xem]
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Xin phương thức liên lạc bằng cách này đã đủ ngại rồi, còn phải hỏi ý kiến của chính chủ nữa, Cố Khênh theo bản năng ngăn lại: [Có thể đừng hỏi cậu ấy hay không? Chúng ta thêm bạn đi, cậu trực tiếp gửi nick của cậu ấy qua cho tôi là được]
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sau khi Cố Khênh nhắn xong, Thiên Phong ngại từ chối nên chỉ có thể gửi cho cô ấy ID. Cố Khênh liên tục nói cảm ơn, vài phút sau, cô ấy tìm thấy nick của Nhất Quân không nhịn được mà nói: [Ảnh đại diện của cậu ấy đặc biệt quá]
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cố Khênh không nhịn được mà nghĩ đến gương mặt kia của Nhất Quân: [Đây là sự đối lập trong truyên thuyết hay sao?]
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Người đang nói chuyện với Nhất Quân là Thiên Phong cũng nhìn qua ảnh đại diện của anh. Tấm ảnh ấy là hình của cậu và Kim Ngọc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Là 1 bức ảnh cũ, từ Tết đến giờ rồi. Hình ảnh cậu ôm Kim Ngọc vào lòng, cả hai ngồi trên xích đu trong vườn nhìn thẳng vào ống kính mà cười vui vẻ. Trên tay của Kim Ngọc còn cầm theo 1 cái phong bi đỏ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đây có lẽ là chuyện của ba năm về trước rồi, nguyên nhân của việc đổi ảnh đại diện vô cùng ấu trĩ, chỉ là do cậu phàn nàn kêu ca ảnh đại diện của anh không đủ đáng yêu. Bởi cậu thường tìm Nhất Quân nói chuyện, vì vậy hy vọng anh có thể thay một tấm ảnh đại diện đáng yêu hơn một chút, sau đó lên mạng tỉ mỉ tìm kiếm vài tấm đáng yêu của anh chọn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cậu còn nhớ lúc ấy Nhất Quân không nhịn được mà hỏi: "Tại sao tôi phải đổi?"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cậu đáp: "Để giúp tôi phát triển sức khỏe và tinh thần được tốt hơn."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đến cuối cùng anh không chọn ảnh nào cả, mà lại chọn bức ảnh này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Phong nghĩ đến đây, phát hiện sau khi cậu chia sẻ phương thức liên lạc của Nhất Quân xong, bản thân có chút không vui vẻ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cậu rất khó để hình dung được cảm xúc của bản thân vào lúc này, bởi cậu căn bản không có lý do gì để không vui cả.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nằm trên giường nghĩ ngợi một hồi lâu. Cuối cùng cảm thấy loại cảm giác này có chút giống với người luôn ở bên cạnh mình, bạn tốt của mình…
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có lẽ, cũng sẽ thân quen với người khác.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đột nhiên có một loại cảm giác kỳ quái, đó là đời sống cá nhân của mình bị xâm phạm tới.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cuối cùng cậu gõ mở màn hình điện thoại, thầm nói với bản thân rằng đừng có nhỏ mọn như vậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sau khi chuẩn bị tâm lý xong, cậu giống như không có gì để nói mà tìm chủ đề nói chuyện, gõ vài dòng vào khung chat với Nhất Quân:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Phong: [Nhất Quân]
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đồ 250: [?]
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Phong: [Cậu đã vẽ xong bài tập Mĩ Thuật cô giao hay chưa?]
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đồ 250: [Bài nào?]
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Phong: [Cái bài vẽ về chân dung người bạn của em ấy]
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đồ 250: [Xong rồi.]
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Phong: [Cậu vẽ ai đấy?]
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đồ 250: [Tôi còn người bạn nào khác sao?]
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Phong: [Không phải cậu có Trường Khôi sao?]
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đồ 250: [Định nghĩa 'bạn' của cậu và tôi không giống nhau.]
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Phong: [Vậy cậu vẽ ai?]
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đồ 250: [Hỏi nữa là block.]
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Phong: [Bình tĩnh, vậy cậu vẽ tôi thật đấy à?]
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đồ 250: [Ừ.]
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Phong: [Nhất định đừng có mà xấu quá đấy, là một người bạn tốt của cậu, tôi thành tâm hy vọng cậu có thể vẽ ở mức độ thông thường]
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đồ 250: [Tôi cũng hy vọng cậu có thể sớm ngày lấy lại được trí thông minh.]
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cùng với lúc đó, Cố Khênh gửi tin nhắn qua cho cậu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cố Khênh: [Tớ nên nghe lời khuyên của mấy người trên diễn đàn mới đúng.]
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cố Khênh: [Tớ không nên xin phương thức liên lạc của Nhất Quân~]
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cố Khênh: [Ban đầu cậu nên ngăn tớ lại mới đúng]
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Phong: [?]
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cố Khênh không nói nhiều, gửi qua một tấm ảnh chụp màn hình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong tấm ảnh, sau khi Cố Khênh được đối phương chấp nhận bạn bè, gửi qua một chữ ‘Chào’.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhất Quân đáp: [Cậu là ai vậy?]
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cố Khênh: [Bạn học Nhất, chào cậu, tôi là Cố Khênh lớp 10B, chúng ta có thể làm quen được không?]
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chiếc ảnh đại diện hình đặc biệt kia chỉ đáp bốn chữ: [Không muốn làm quen.]
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Tuỳ chỉnh hiển thị