CHƯƠNG 5
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
A Phu và Đại Mạc đúng là những chuyên gia giỏi, chỉ sau hơn một tiếng sơn sơn phết phết, bây giờ nhìn hai cô như người xứ khác tới.-Mày còn giận Hồ Phi nữa không?-Tao quyết định rồi…-Thôi tao biết rồi…lại dẹp qua một bên chứ gì.-Ừ, chắc chỉ là bị thu hút bởi lần đầu gặp thôi chứ không có gì đặc biệt.-Lần nào mày chẳng nói vậy. Người ta rung động, cảm nắng thì thấy thích thú vui vẻ, còn mày thì sợ…suốt đời không có người yêu nha em…Ơ mà hình như là Hồ Phi kìa.-Đâu…sao Tiểu Lai nói là anh ta không đến?-Không biết nữa…[Tiểu Lai…Tiểu Lai].-[Gì vậy Vi?]-[Sao anh nói Hồ Phi bệnh không tới?]-[Anh có nói gì đâu, hôm qua anh say quá nên ngủ luôn tới sáng…À chắc là Hồ Phi đó, hôm qua anh mở nick của anh cho cậu ta chat với em. Sáng nay cậu ta lôi anh dậy đi chụp hình cho hai đứa mà!]-[Thì ra là vậy!]-[Hôm nay Hồ Phi chịu trách nhiệm chính cho bộ ảnh này đó, chụp theo một đoạn tiểu thuyết cậu ta viết, thằng nhóc này cũng nhiệt tình lắm]-[Em nghĩ, anh Phi thích hai chị này rồi, hôm qua anh ấy giữ em và chị Vân Hy lại để đòi tư vấn mặc quần áo nào cho bảnh thiệt bảnh, làm tụi em ra trễ, cứ tưởng sẽ bị anh Cương mắng cho một trận rồi chứ, ai ngờ ảnh cũng bò lăn ra cười.]-Họ nói gì vậy Vi?-Không có gì, đến rồi thì chụp luôn đi.Vi kéo tay An đến chỗ Hồ Phi, lúc này Hồ Phi cũng đã hóa trang xong. Anh ngẩng mặt lên nhìn cô gái đang đứng trước mặt mình. Tâm An trong bộ trang phục trắng như mây, gió nhẹ thổi qua tà áo của cô làm chúng lay lay, giây phút đó Hồ Phi như muốn tiến tới một bước để gần cô hơn, anh vuốt nhẹ sợi tóc đang vương trên mí mắt An. An giật mình vì hành động bất ngờ của Hồ Phi, cô lùi lại và nhìn bâng quơ nơi khác, giây phút đó tim của Hồ Phi lỗi một nhịp, anh biết mình hơi lỗ mãn. Bảo Vi nhìn Hồ Phi rất lâu, nhìn để khẳng định chuyện sắp tới cô sẽ làm. Lúc không có ai, Vi đã tìm Hồ Phi nói chuyện.-Anh thích An phải không?Hồ Phi bỡ ngỡ trước câu hỏi của Bảo Vi, anh hơi thẹn thùng khi phải trả lời câu này.-Ừ...hình như là thích.-Tại sao?-Anh không biết, anh thấy rất vui khi được nhìn thấy cô ấy, anh không quên được hình ảnh cô ấy nhìn chằm chằm vào anh lúc trưa hôm qua. Khi nhìn vào mắt cô ấy anh cảm thấy An có điều gì đó rất khác giữa Tâm An mà chúng ta thấy với một Tâm An nào đó ở bên trong cô ấy.-Em chơi với An từ nhỏ nên có thể nói là rất hiểu An, An không bao giờ chịu đối mặt với tình cảm của bản thân. Nó sợ bị tổn thương và sợ phải gây tổn thương cho người khác, vì vậy nếu anh thích nó thì hãy tiến tới, còn không thì hãy tránh xa nó ra một chút, em không chấp nhận hai từ “hình như”.Sự thẳng thắn của Bảo Vi khiến Hồ Phi bị áp lực, anh im lặng nhìn khoảng không trước mặt, anh chưa thể khẳng định tình cảm của mình, không biết đó là tình cảm thật sự hay chỉ là rung động. Hai người ở hai đất nước khác nhau, khoảng cách địa lý là quá lớn, còn có một bước ngoặc tương lai phải tiến tới. Một sự gặp mặt tình cờ, một chút rung động có thể làm thay đổi mọi thứ không, ai nói tuổi trẻ thì hãy sống hết mình, yêu hết mình, đừng nghĩ tới những điều cản trở. Những điều đó có lẽ đúng với những người có đủ can đảm trong cuộc sống. Đối với An thì không, cô luôn đặt bản thân mình trong một cái lồng kính. Ở đó, An có thể nhìn thấy tất cả mọi người nhưng không ai có thể bước qua tấm kính mà cô dựng lên.Buổi chụp hình bắt đầu với không khí khá im lặng của ba nhân vật chính. An đâu biết được cả Vi và Hồ Phi đều đang trầm ngâm với những suy nghĩ của riêng họ, cô chỉ thấy rất ngại khi phải tiếp xúc với Hồ Phi, cô tìm cách đứng thật xa, tránh khỏi tầm nhìn của anh ta. Nhận ra được những hành động khác thường của An, Bảo Vi cố gắng giúp bạn mình tỏ ra tự nhiên hơn.-Mày làm gì vậy, làm người mẫu chụp hình thì phải chuyên nghiệp một chút, mặc kệ anh ta đi.Bối cảnh trong buổi chụp lần này là một câu chuyện thời phong kiến. Câu chuyện nói về mối tình tay ba giữa hai nữ cận vệ và tên vương gia đào tạo họ, anh ta chỉ thích một người trong số hai cô, nhưng cô gái đó đã từ chối tình cảm vì người bạn của mình. Cuối cùng vì hiểu lầm mà hai cô gái đã có một trận quyết chiến. Do chỉ chụp trong một ngày nên câu chuyện cũng chẳng có đầu có đuôi, nhưng có vài tấm hình kỉ niệm cũng không tệ.Tiểu Lai đúng là một nhiếp ảnh gia có nhiều ý tưởng khiến người khác phải khó xử.-[Tấm tiếp theo anh sẽ chụp cảnh nam chính bế nữ chính đang bị thương nha.]Rồi anh quay sang nói nhỏ gì đó với Vi, không biết là nói gì, chỉ thấy Vi nhoẻn miệng cười ranh ma. Sau khi truyền đạt ý tưởng của nhiếp ảnh gia kèm theo lời thuyết phục phải thể hiện tính chuyên nghiệp. Mặc dù ban đầu cũng nhăn nhó và đòi đổi nữ chính nhưng cuối cùng Tâm An cũng không thay đổi được số phận của mình. Hồ Phi không nói gì, anh bước tới nhấc bổng An lên trước ống kính máy ảnh. Đây là lần thứ hai An chạm vào người Hồ Phi, khác với lần trước, lần này cô cảm nhận rõ cơ thể anh rất ấm, nhìn rõ được từng nét trên khuôn mặt anh, cảm nhận từng hơi thở của anh phả trên mái tóc mình. Mặt của An áp sát vào ngực Hồ Phi, từng nhịp từng nhịp tim của anh làm tim An cũng đập nhanh hơn, mặt cô bắt đầu đỏ ửng, người cô như mềm nhũng, cô không thể nhúc nhích được nữa. Cảnh chụp kết thúc, Hồ Phi nhẹ nhàng để cô xuống rồi lặng lẽ rời khỏi phim trường. An như đứng chôn chân, mọi chuyện diễn ra quá nhanh nhưng lại rất rõ ràng khiến cô cảm thấy tim mình đập nhanh đễn độ gây khó thở. Mọi người được một trận cười no bụng khi nhìn thấy thái độ kì lạ của nam chính và nữ chính.Hồ Phi biến mất sau buổi chụp hình, anh ngồi yên lặng trên mui xe và tự hỏi mình câu hỏi Bảo Vi đã hỏi anh. Hồ Phi cứ ngồi đó, nét mặt không có gì thay đổi, trầm ngâm nghĩ rất lâu, rất lâu. Không nghĩ ra tại sao mình lại có cảm giác hạnh phúc khi ở cạnh người con gái mà mình mới gặp, người mà mình chưa nói chuyện đàng hoàng lần nào, làm sao có thể khẳng định mình có thứ tình cảm gì với người ta, tại sao hình ảnh lần đầu tiên gặp nhau của hai người cứ vẩn vơ trong đầu, không giây phút nào anh quên. -Anh ở đây làm gì? Sao chưa thay quần áo ra? Mọi người đang tìm anh đó.-Em tìm anh sao?-Không, mọi người cùng tìm.Trước câu trả lời của An, Hồ Phi không thể nhịn cười, nét mặt trầm ngâm khi nãy đã biến mất, thay vào đó là ý muốn kiếm cớ gây sự với An.-Chỉ giỏi cãi cố…lại đây ngồi nói chuyện chút đi, năn nỉ đó!Bức tường vô hình của An lại có dịp được dựng lên, cô bước đến tựa vào phía trước mui xe, im lặng lắng nghe những gì Hồ Phi muốn nói.-Chúng ta gặp nhau được bao lâu nhỉ…hai ngày…mới hai ngày thôi, vậy mà anh tưởng lâu lắm rồi.-Anh đang nói nhăng nói cuội gì vậy?-Tại sao lúc đó em lại nhìn anh như vậy? em có biết là ánh mắt lúc đó của em đã làm tim anh lỗi một nhịp không!Câu đó là ý gì. An ngẩn người ra và có chút bối rối.-Hả…thì do lúc đó trông anh như người ở thời cổ đại tới vậy, khung cảnh có phần làm người khác hoang tưởng, chỉ vậy thôi.Kịch bản đã chuẩn bị sẵn, bây giờ chỉ còn diễn sao cho thật tốt thôi. An đang cố gắng cải thiện cuộc trò chuyện không mấy tự nhiên của hai người. Sự mất tự nhiên này chỉ vì những cảm nhận mà An nghĩ đó đơn thuần chỉ là sự thu hút giữa hai người khác phái.-Vậy còn khi nãy…lúc chụp ảnh, anh cảm nhận được nhịp tim của em đập rất là nhanh.-Thì do lần đầu tiên được… trai đẹp bế nên có phần hồi hộp.-Em khen thật hay giả vậy…haha.-Dù sao hôm qua anh cũng nghe rồi thì công nhận luôn đi.-Hahaha…em làm anh ngại quá, nhưng cũng phải công nhận là anh đẹp từ trong trứng rồi…hahaha, anh không hiểu sao anh luôn có cảm giác rằng em có nhiều điều mà anh không biết, nhiều điều anh muốn tìm hiểu…ví dụ như ẩn bên trong một Tâm An bé nhỏ này là một Tâm An như thế nào? Mạnh mẽ kiên cường hay mong manh yếu ớt.-Ơ hơ em mà mong manh yếu ớt hả, không có chuyện đó đâu. Em cho anh biết, em là một Ma Kết đó…mạnh mẽ cả bên trong lẫn bên ngoài nha.Có vẻ như nói ra hết mọi chuyện thế này làm họ rút ngắn khoảng cách giữa hai người, làm cho An cảm thấy tự nhiên hơn khi gặp anh. Hồ Phi nhẹ nhõm trong lòng, anh bước xuống, giơ tay ra với An.-Mình bắt tay nha…bây giờ làm bạn của anh.An rất ngạc nhiên với hành động này của Hồ Phi, nhưng đối với cô thì đó là kết quả tốt đẹp nhất mà cô mong muốn. An chìa tay nắm lấy tay anh. Hồ Phi nhoẻn miệng cười ranh ma.-Bây giờ làm bạn của anh…nhưng sau này làm người yêu anh nha!-Hả!Không kịp tỏ thái độ phản ứng thì Hồ Phi đã bỏ chạy vào trong phòng thay đồ. Lần này An không đứng chôn chân nữa mà cảm thấy anh chàng Hồ Phi này thật ranh ma và cũng dễ thương.A Phu và Đại Mạc đúng là những chuyên gia giỏi, chỉ sau hơn một tiếng sơn sơn phết phết, bây giờ nhìn hai cô như người xứ khác tới.-Mày còn giận Hồ Phi nữa không?-Tao quyết định rồi…-Thôi tao biết rồi…lại dẹp qua một bên chứ gì.-Ừ, chắc chỉ là bị thu hút bởi lần đầu gặp thôi chứ không có gì đặc biệt.-Lần nào mày chẳng nói vậy. Người ta rung động, cảm nắng thì thấy thích thú vui vẻ, còn mày thì sợ…suốt đời không có người yêu nha em…Ơ mà hình như là Hồ Phi kìa.-Đâu…sao Tiểu Lai nói là anh ta không đến?-Không biết nữa…[Tiểu Lai…Tiểu Lai].-[Gì vậy Vi?]-[Sao anh nói Hồ Phi bệnh không tới?]-[Anh có nói gì đâu, hôm qua anh say quá nên ngủ luôn tới sáng…À chắc là Hồ Phi đó, hôm qua anh mở nick của anh cho cậu ta chat với em. Sáng nay cậu ta lôi anh dậy đi chụp hình cho hai đứa mà!]-[Thì ra là vậy!]-[Hôm nay Hồ Phi chịu trách nhiệm chính cho bộ ảnh này đó, chụp theo một đoạn tiểu thuyết cậu ta viết, thằng nhóc này cũng nhiệt tình lắm]-[Em nghĩ, anh Phi thích hai chị này rồi, hôm qua anh ấy giữ em và chị Vân Hy lại để đòi tư vấn mặc quần áo nào cho bảnh thiệt bảnh, làm tụi em ra trễ, cứ tưởng sẽ bị anh Cương mắng cho một trận rồi chứ, ai ngờ ảnh cũng bò lăn ra cười.]-Họ nói gì vậy Vi?-Không có gì, đến rồi thì chụp luôn đi.Vi kéo tay An đến chỗ Hồ Phi, lúc này Hồ Phi cũng đã hóa trang xong. Anh ngẩng mặt lên nhìn cô gái đang đứng trước mặt mình. Tâm An trong bộ trang phục trắng như mây, gió nhẹ thổi qua tà áo của cô làm chúng lay lay, giây phút đó Hồ Phi như muốn tiến tới một bước để gần cô hơn, anh vuốt nhẹ sợi tóc đang vương trên mí mắt An. An giật mình vì hành động bất ngờ của Hồ Phi, cô lùi lại và nhìn bâng quơ nơi khác, giây phút đó tim của Hồ Phi lỗi một nhịp, anh biết mình hơi lỗ mãn. Bảo Vi nhìn Hồ Phi rất lâu, nhìn để khẳng định chuyện sắp tới cô sẽ làm. Lúc không có ai, Vi đã tìm Hồ Phi nói chuyện.-Anh thích An phải không?Hồ Phi bỡ ngỡ trước câu hỏi của Bảo Vi, anh hơi thẹn thùng khi phải trả lời câu này.-Ừ...hình như là thích.-Tại sao?-Anh không biết, anh thấy rất vui khi được nhìn thấy cô ấy, anh không quên được hình ảnh cô ấy nhìn chằm chằm vào anh lúc trưa hôm qua. Khi nhìn vào mắt cô ấy anh cảm thấy An có điều gì đó rất khác giữa Tâm An mà chúng ta thấy với một Tâm An nào đó ở bên trong cô ấy.-Em chơi với An từ nhỏ nên có thể nói là rất hiểu An, An không bao giờ chịu đối mặt với tình cảm của bản thân. Nó sợ bị tổn thương và sợ phải gây tổn thương cho người khác, vì vậy nếu anh thích nó thì hãy tiến tới, còn không thì hãy tránh xa nó ra một chút, em không chấp nhận hai từ “hình như”.Sự thẳng thắn của Bảo Vi khiến Hồ Phi bị áp lực, anh im lặng nhìn khoảng không trước mặt, anh chưa thể khẳng định tình cảm của mình, không biết đó là tình cảm thật sự hay chỉ là rung động. Hai người ở hai đất nước khác nhau, khoảng cách địa lý là quá lớn, còn có một bước ngoặc tương lai phải tiến tới. Một sự gặp mặt tình cờ, một chút rung động có thể làm thay đổi mọi thứ không, ai nói tuổi trẻ thì hãy sống hết mình, yêu hết mình, đừng nghĩ tới những điều cản trở. Những điều đó có lẽ đúng với những người có đủ can đảm trong cuộc sống. Đối với An thì không, cô luôn đặt bản thân mình trong một cái lồng kính. Ở đó, An có thể nhìn thấy tất cả mọi người nhưng không ai có thể bước qua tấm kính mà cô dựng lên.Buổi chụp hình bắt đầu với không khí khá im lặng của ba nhân vật chính. An đâu biết được cả Vi và Hồ Phi đều đang trầm ngâm với những suy nghĩ của riêng họ, cô chỉ thấy rất ngại khi phải tiếp xúc với Hồ Phi, cô tìm cách đứng thật xa, tránh khỏi tầm nhìn của anh ta. Nhận ra được những hành động khác thường của An, Bảo Vi cố gắng giúp bạn mình tỏ ra tự nhiên hơn.-Mày làm gì vậy, làm người mẫu chụp hình thì phải chuyên nghiệp một chút, mặc kệ anh ta đi.Bối cảnh trong buổi chụp lần này là một câu chuyện thời phong kiến. Câu chuyện nói về mối tình tay ba giữa hai nữ cận vệ và tên vương gia đào tạo họ, anh ta chỉ thích một người trong số hai cô, nhưng cô gái đó đã từ chối tình cảm vì người bạn của mình. Cuối cùng vì hiểu lầm mà hai cô gái đã có một trận quyết chiến. Do chỉ chụp trong một ngày nên câu chuyện cũng chẳng có đầu có đuôi, nhưng có vài tấm hình kỉ niệm cũng không tệ.Tiểu Lai đúng là một nhiếp ảnh gia có nhiều ý tưởng khiến người khác phải khó xử.-[Tấm tiếp theo anh sẽ chụp cảnh nam chính bế nữ chính đang bị thương nha.]Rồi anh quay sang nói nhỏ gì đó với Vi, không biết là nói gì, chỉ thấy Vi nhoẻn miệng cười ranh ma. Sau khi truyền đạt ý tưởng của nhiếp ảnh gia kèm theo lời thuyết phục phải thể hiện tính chuyên nghiệp. Mặc dù ban đầu cũng nhăn nhó và đòi đổi nữ chính nhưng cuối cùng Tâm An cũng không thay đổi được số phận của mình. Hồ Phi không nói gì, anh bước tới nhấc bổng An lên trước ống kính máy ảnh. Đây là lần thứ hai An chạm vào người Hồ Phi, khác với lần trước, lần này cô cảm nhận rõ cơ thể anh rất ấm, nhìn rõ được từng nét trên khuôn mặt anh, cảm nhận từng hơi thở của anh phả trên mái tóc mình. Mặt của An áp sát vào ngực Hồ Phi, từng nhịp từng nhịp tim của anh làm tim An cũng đập nhanh hơn, mặt cô bắt đầu đỏ ửng, người cô như mềm nhũng, cô không thể nhúc nhích được nữa. Cảnh chụp kết thúc, Hồ Phi nhẹ nhàng để cô xuống rồi lặng lẽ rời khỏi phim trường. An như đứng chôn chân, mọi chuyện diễn ra quá nhanh nhưng lại rất rõ ràng khiến cô cảm thấy tim mình đập nhanh đễn độ gây khó thở. Mọi người được một trận cười no bụng khi nhìn thấy thái độ kì lạ của nam chính và nữ chính.Hồ Phi biến mất sau buổi chụp hình, anh ngồi yên lặng trên mui xe và tự hỏi mình câu hỏi Bảo Vi đã hỏi anh. Hồ Phi cứ ngồi đó, nét mặt không có gì thay đổi, trầm ngâm nghĩ rất lâu, rất lâu. Không nghĩ ra tại sao mình lại có cảm giác hạnh phúc khi ở cạnh người con gái mà mình mới gặp, người mà mình chưa nói chuyện đàng hoàng lần nào, làm sao có thể khẳng định mình có thứ tình cảm gì với người ta, tại sao hình ảnh lần đầu tiên gặp nhau của hai người cứ vẩn vơ trong đầu, không giây phút nào anh quên. -Anh ở đây làm gì? Sao chưa thay quần áo ra? Mọi người đang tìm anh đó.-Em tìm anh sao?-Không, mọi người cùng tìm.Trước câu trả lời của An, Hồ Phi không thể nhịn cười, nét mặt trầm ngâm khi nãy đã biến mất, thay vào đó là ý muốn kiếm cớ gây sự với An.-Chỉ giỏi cãi cố…lại đây ngồi nói chuyện chút đi, năn nỉ đó!Bức tường vô hình của An lại có dịp được dựng lên, cô bước đến tựa vào phía trước mui xe, im lặng lắng nghe những gì Hồ Phi muốn nói.-Chúng ta gặp nhau được bao lâu nhỉ…hai ngày…mới hai ngày thôi, vậy mà anh tưởng lâu lắm rồi.-Anh đang nói nhăng nói cuội gì vậy?-Tại sao lúc đó em lại nhìn anh như vậy? em có biết là ánh mắt lúc đó của em đã làm tim anh lỗi một nhịp không!Câu đó là ý gì. An ngẩn người ra và có chút bối rối.-Hả…thì do lúc đó trông anh như người ở thời cổ đại tới vậy, khung cảnh có phần làm người khác hoang tưởng, chỉ vậy thôi.Kịch bản đã chuẩn bị sẵn, bây giờ chỉ còn diễn sao cho thật tốt thôi. An đang cố gắng cải thiện cuộc trò chuyện không mấy tự nhiên của hai người. Sự mất tự nhiên này chỉ vì những cảm nhận mà An nghĩ đó đơn thuần chỉ là sự thu hút giữa hai người khác phái.-Vậy còn khi nãy…lúc chụp ảnh, anh cảm nhận được nhịp tim của em đập rất là nhanh.-Thì do lần đầu tiên được… trai đẹp bế nên có phần hồi hộp.-Em khen thật hay giả vậy…haha.-Dù sao hôm qua anh cũng nghe rồi thì công nhận luôn đi.-Hahaha…em làm anh ngại quá, nhưng cũng phải công nhận là anh đẹp từ trong trứng rồi…hahaha, anh không hiểu sao anh luôn có cảm giác rằng em có nhiều điều mà anh không biết, nhiều điều anh muốn tìm hiểu…ví dụ như ẩn bên trong một Tâm An bé nhỏ này là một Tâm An như thế nào? Mạnh mẽ kiên cường hay mong manh yếu ớt.-Ơ hơ em mà mong manh yếu ớt hả, không có chuyện đó đâu. Em cho anh biết, em là một Ma Kết đó…mạnh mẽ cả bên trong lẫn bên ngoài nha.Có vẻ như nói ra hết mọi chuyện thế này làm họ rút ngắn khoảng cách giữa hai người, làm cho An cảm thấy tự nhiên hơn khi gặp anh. Hồ Phi nhẹ nhõm trong lòng, anh bước xuống, giơ tay ra với An.-Mình bắt tay nha…bây giờ làm bạn của anh.An rất ngạc nhiên với hành động này của Hồ Phi, nhưng đối với cô thì đó là kết quả tốt đẹp nhất mà cô mong muốn. An chìa tay nắm lấy tay anh. Hồ Phi nhoẻn miệng cười ranh ma.-Bây giờ làm bạn của anh…nhưng sau này làm người yêu anh nha!-Hả!Không kịp tỏ thái độ phản ứng thì Hồ Phi đã bỏ chạy vào trong phòng thay đồ. Lần này An không đứng chôn chân nữa mà cảm thấy anh chàng Hồ Phi này thật ranh ma và cũng dễ thương.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
A Phu và Đại Mạc đúng là những chuyên gia giỏi, chỉ sau hơn một tiếng sơn sơn phết phết, bây giờ nhìn hai cô như người xứ khác tới.-Mày còn giận Hồ Phi nữa không?-Tao quyết định rồi…-Thôi tao biết rồi…lại dẹp qua một bên chứ gì.-Ừ, chắc chỉ là bị thu hút bởi lần đầu gặp thôi chứ không có gì đặc biệt.-Lần nào mày chẳng nói vậy. Người ta rung động, cảm nắng thì thấy thích thú vui vẻ, còn mày thì sợ…suốt đời không có người yêu nha em…Ơ mà hình như là Hồ Phi kìa.-Đâu…sao Tiểu Lai nói là anh ta không đến?-Không biết nữa…[Tiểu Lai…Tiểu Lai].-[Gì vậy Vi?]-[Sao anh nói Hồ Phi bệnh không tới?]-[Anh có nói gì đâu, hôm qua anh say quá nên ngủ luôn tới sáng…À chắc là Hồ Phi đó, hôm qua anh mở nick của anh cho cậu ta chat với em. Sáng nay cậu ta lôi anh dậy đi chụp hình cho hai đứa mà!]-[Thì ra là vậy!]-[Hôm nay Hồ Phi chịu trách nhiệm chính cho bộ ảnh này đó, chụp theo một đoạn tiểu thuyết cậu ta viết, thằng nhóc này cũng nhiệt tình lắm]-[Em nghĩ, anh Phi thích hai chị này rồi, hôm qua anh ấy giữ em và chị Vân Hy lại để đòi tư vấn mặc quần áo nào cho bảnh thiệt bảnh, làm tụi em ra trễ, cứ tưởng sẽ bị anh Cương mắng cho một trận rồi chứ, ai ngờ ảnh cũng bò lăn ra cười.]-Họ nói gì vậy Vi?-Không có gì, đến rồi thì chụp luôn đi.Vi kéo tay An đến chỗ Hồ Phi, lúc này Hồ Phi cũng đã hóa trang xong. Anh ngẩng mặt lên nhìn cô gái đang đứng trước mặt mình. Tâm An trong bộ trang phục trắng như mây, gió nhẹ thổi qua tà áo của cô làm chúng lay lay, giây phút đó Hồ Phi như muốn tiến tới một bước để gần cô hơn, anh vuốt nhẹ sợi tóc đang vương trên mí mắt An. An giật mình vì hành động bất ngờ của Hồ Phi, cô lùi lại và nhìn bâng quơ nơi khác, giây phút đó tim của Hồ Phi lỗi một nhịp, anh biết mình hơi lỗ mãn. Bảo Vi nhìn Hồ Phi rất lâu, nhìn để khẳng định chuyện sắp tới cô sẽ làm. Lúc không có ai, Vi đã tìm Hồ Phi nói chuyện.-Anh thích An phải không?Hồ Phi bỡ ngỡ trước câu hỏi của Bảo Vi, anh hơi thẹn thùng khi phải trả lời câu này.-Ừ...hình như là thích.-Tại sao?-Anh không biết, anh thấy rất vui khi được nhìn thấy cô ấy, anh không quên được hình ảnh cô ấy nhìn chằm chằm vào anh lúc trưa hôm qua. Khi nhìn vào mắt cô ấy anh cảm thấy An có điều gì đó rất khác giữa Tâm An mà chúng ta thấy với một Tâm An nào đó ở bên trong cô ấy.-Em chơi với An từ nhỏ nên có thể nói là rất hiểu An, An không bao giờ chịu đối mặt với tình cảm của bản thân. Nó sợ bị tổn thương và sợ phải gây tổn thương cho người khác, vì vậy nếu anh thích nó thì hãy tiến tới, còn không thì hãy tránh xa nó ra một chút, em không chấp nhận hai từ “hình như”.Sự thẳng thắn của Bảo Vi khiến Hồ Phi bị áp lực, anh im lặng nhìn khoảng không trước mặt, anh chưa thể khẳng định tình cảm của mình, không biết đó là tình cảm thật sự hay chỉ là rung động. Hai người ở hai đất nước khác nhau, khoảng cách địa lý là quá lớn, còn có một bước ngoặc tương lai phải tiến tới. Một sự gặp mặt tình cờ, một chút rung động có thể làm thay đổi mọi thứ không, ai nói tuổi trẻ thì hãy sống hết mình, yêu hết mình, đừng nghĩ tới những điều cản trở. Những điều đó có lẽ đúng với những người có đủ can đảm trong cuộc sống. Đối với An thì không, cô luôn đặt bản thân mình trong một cái lồng kính. Ở đó, An có thể nhìn thấy tất cả mọi người nhưng không ai có thể bước qua tấm kính mà cô dựng lên.Buổi chụp hình bắt đầu với không khí khá im lặng của ba nhân vật chính. An đâu biết được cả Vi và Hồ Phi đều đang trầm ngâm với những suy nghĩ của riêng họ, cô chỉ thấy rất ngại khi phải tiếp xúc với Hồ Phi, cô tìm cách đứng thật xa, tránh khỏi tầm nhìn của anh ta. Nhận ra được những hành động khác thường của An, Bảo Vi cố gắng giúp bạn mình tỏ ra tự nhiên hơn.-Mày làm gì vậy, làm người mẫu chụp hình thì phải chuyên nghiệp một chút, mặc kệ anh ta đi.Bối cảnh trong buổi chụp lần này là một câu chuyện thời phong kiến. Câu chuyện nói về mối tình tay ba giữa hai nữ cận vệ và tên vương gia đào tạo họ, anh ta chỉ thích một người trong số hai cô, nhưng cô gái đó đã từ chối tình cảm vì người bạn của mình. Cuối cùng vì hiểu lầm mà hai cô gái đã có một trận quyết chiến. Do chỉ chụp trong một ngày nên câu chuyện cũng chẳng có đầu có đuôi, nhưng có vài tấm hình kỉ niệm cũng không tệ.Tiểu Lai đúng là một nhiếp ảnh gia có nhiều ý tưởng khiến người khác phải khó xử.-[Tấm tiếp theo anh sẽ chụp cảnh nam chính bế nữ chính đang bị thương nha.]Rồi anh quay sang nói nhỏ gì đó với Vi, không biết là nói gì, chỉ thấy Vi nhoẻn miệng cười ranh ma. Sau khi truyền đạt ý tưởng của nhiếp ảnh gia kèm theo lời thuyết phục phải thể hiện tính chuyên nghiệp. Mặc dù ban đầu cũng nhăn nhó và đòi đổi nữ chính nhưng cuối cùng Tâm An cũng không thay đổi được số phận của mình. Hồ Phi không nói gì, anh bước tới nhấc bổng An lên trước ống kính máy ảnh. Đây là lần thứ hai An chạm vào người Hồ Phi, khác với lần trước, lần này cô cảm nhận rõ cơ thể anh rất ấm, nhìn rõ được từng nét trên khuôn mặt anh, cảm nhận từng hơi thở của anh phả trên mái tóc mình. Mặt của An áp sát vào ngực Hồ Phi, từng nhịp từng nhịp tim của anh làm tim An cũng đập nhanh hơn, mặt cô bắt đầu đỏ ửng, người cô như mềm nhũng, cô không thể nhúc nhích được nữa. Cảnh chụp kết thúc, Hồ Phi nhẹ nhàng để cô xuống rồi lặng lẽ rời khỏi phim trường. An như đứng chôn chân, mọi chuyện diễn ra quá nhanh nhưng lại rất rõ ràng khiến cô cảm thấy tim mình đập nhanh đễn độ gây khó thở. Mọi người được một trận cười no bụng khi nhìn thấy thái độ kì lạ của nam chính và nữ chính.Hồ Phi biến mất sau buổi chụp hình, anh ngồi yên lặng trên mui xe và tự hỏi mình câu hỏi Bảo Vi đã hỏi anh. Hồ Phi cứ ngồi đó, nét mặt không có gì thay đổi, trầm ngâm nghĩ rất lâu, rất lâu. Không nghĩ ra tại sao mình lại có cảm giác hạnh phúc khi ở cạnh người con gái mà mình mới gặp, người mà mình chưa nói chuyện đàng hoàng lần nào, làm sao có thể khẳng định mình có thứ tình cảm gì với người ta, tại sao hình ảnh lần đầu tiên gặp nhau của hai người cứ vẩn vơ trong đầu, không giây phút nào anh quên. -Anh ở đây làm gì? Sao chưa thay quần áo ra? Mọi người đang tìm anh đó.-Em tìm anh sao?-Không, mọi người cùng tìm.Trước câu trả lời của An, Hồ Phi không thể nhịn cười, nét mặt trầm ngâm khi nãy đã biến mất, thay vào đó là ý muốn kiếm cớ gây sự với An.-Chỉ giỏi cãi cố…lại đây ngồi nói chuyện chút đi, năn nỉ đó!Bức tường vô hình của An lại có dịp được dựng lên, cô bước đến tựa vào phía trước mui xe, im lặng lắng nghe những gì Hồ Phi muốn nói.-Chúng ta gặp nhau được bao lâu nhỉ…hai ngày…mới hai ngày thôi, vậy mà anh tưởng lâu lắm rồi.-Anh đang nói nhăng nói cuội gì vậy?-Tại sao lúc đó em lại nhìn anh như vậy? em có biết là ánh mắt lúc đó của em đã làm tim anh lỗi một nhịp không!Câu đó là ý gì. An ngẩn người ra và có chút bối rối.-Hả…thì do lúc đó trông anh như người ở thời cổ đại tới vậy, khung cảnh có phần làm người khác hoang tưởng, chỉ vậy thôi.Kịch bản đã chuẩn bị sẵn, bây giờ chỉ còn diễn sao cho thật tốt thôi. An đang cố gắng cải thiện cuộc trò chuyện không mấy tự nhiên của hai người. Sự mất tự nhiên này chỉ vì những cảm nhận mà An nghĩ đó đơn thuần chỉ là sự thu hút giữa hai người khác phái.-Vậy còn khi nãy…lúc chụp ảnh, anh cảm nhận được nhịp tim của em đập rất là nhanh.-Thì do lần đầu tiên được… trai đẹp bế nên có phần hồi hộp.-Em khen thật hay giả vậy…haha.-Dù sao hôm qua anh cũng nghe rồi thì công nhận luôn đi.-Hahaha…em làm anh ngại quá, nhưng cũng phải công nhận là anh đẹp từ trong trứng rồi…hahaha, anh không hiểu sao anh luôn có cảm giác rằng em có nhiều điều mà anh không biết, nhiều điều anh muốn tìm hiểu…ví dụ như ẩn bên trong một Tâm An bé nhỏ này là một Tâm An như thế nào? Mạnh mẽ kiên cường hay mong manh yếu ớt.-Ơ hơ em mà mong manh yếu ớt hả, không có chuyện đó đâu. Em cho anh biết, em là một Ma Kết đó…mạnh mẽ cả bên trong lẫn bên ngoài nha.Có vẻ như nói ra hết mọi chuyện thế này làm họ rút ngắn khoảng cách giữa hai người, làm cho An cảm thấy tự nhiên hơn khi gặp anh. Hồ Phi nhẹ nhõm trong lòng, anh bước xuống, giơ tay ra với An.-Mình bắt tay nha…bây giờ làm bạn của anh.An rất ngạc nhiên với hành động này của Hồ Phi, nhưng đối với cô thì đó là kết quả tốt đẹp nhất mà cô mong muốn. An chìa tay nắm lấy tay anh. Hồ Phi nhoẻn miệng cười ranh ma.-Bây giờ làm bạn của anh…nhưng sau này làm người yêu anh nha!-Hả!Không kịp tỏ thái độ phản ứng thì Hồ Phi đã bỏ chạy vào trong phòng thay đồ. Lần này An không đứng chôn chân nữa mà cảm thấy anh chàng Hồ Phi này thật ranh ma và cũng dễ thương.A Phu và Đại Mạc đúng là những chuyên gia giỏi, chỉ sau hơn một tiếng sơn sơn phết phết, bây giờ nhìn hai cô như người xứ khác tới.-Mày còn giận Hồ Phi nữa không?-Tao quyết định rồi…-Thôi tao biết rồi…lại dẹp qua một bên chứ gì.-Ừ, chắc chỉ là bị thu hút bởi lần đầu gặp thôi chứ không có gì đặc biệt.-Lần nào mày chẳng nói vậy. Người ta rung động, cảm nắng thì thấy thích thú vui vẻ, còn mày thì sợ…suốt đời không có người yêu nha em…Ơ mà hình như là Hồ Phi kìa.-Đâu…sao Tiểu Lai nói là anh ta không đến?-Không biết nữa…[Tiểu Lai…Tiểu Lai].-[Gì vậy Vi?]-[Sao anh nói Hồ Phi bệnh không tới?]-[Anh có nói gì đâu, hôm qua anh say quá nên ngủ luôn tới sáng…À chắc là Hồ Phi đó, hôm qua anh mở nick của anh cho cậu ta chat với em. Sáng nay cậu ta lôi anh dậy đi chụp hình cho hai đứa mà!]-[Thì ra là vậy!]-[Hôm nay Hồ Phi chịu trách nhiệm chính cho bộ ảnh này đó, chụp theo một đoạn tiểu thuyết cậu ta viết, thằng nhóc này cũng nhiệt tình lắm]-[Em nghĩ, anh Phi thích hai chị này rồi, hôm qua anh ấy giữ em và chị Vân Hy lại để đòi tư vấn mặc quần áo nào cho bảnh thiệt bảnh, làm tụi em ra trễ, cứ tưởng sẽ bị anh Cương mắng cho một trận rồi chứ, ai ngờ ảnh cũng bò lăn ra cười.]-Họ nói gì vậy Vi?-Không có gì, đến rồi thì chụp luôn đi.Vi kéo tay An đến chỗ Hồ Phi, lúc này Hồ Phi cũng đã hóa trang xong. Anh ngẩng mặt lên nhìn cô gái đang đứng trước mặt mình. Tâm An trong bộ trang phục trắng như mây, gió nhẹ thổi qua tà áo của cô làm chúng lay lay, giây phút đó Hồ Phi như muốn tiến tới một bước để gần cô hơn, anh vuốt nhẹ sợi tóc đang vương trên mí mắt An. An giật mình vì hành động bất ngờ của Hồ Phi, cô lùi lại và nhìn bâng quơ nơi khác, giây phút đó tim của Hồ Phi lỗi một nhịp, anh biết mình hơi lỗ mãn. Bảo Vi nhìn Hồ Phi rất lâu, nhìn để khẳng định chuyện sắp tới cô sẽ làm. Lúc không có ai, Vi đã tìm Hồ Phi nói chuyện.-Anh thích An phải không?Hồ Phi bỡ ngỡ trước câu hỏi của Bảo Vi, anh hơi thẹn thùng khi phải trả lời câu này.-Ừ...hình như là thích.-Tại sao?-Anh không biết, anh thấy rất vui khi được nhìn thấy cô ấy, anh không quên được hình ảnh cô ấy nhìn chằm chằm vào anh lúc trưa hôm qua. Khi nhìn vào mắt cô ấy anh cảm thấy An có điều gì đó rất khác giữa Tâm An mà chúng ta thấy với một Tâm An nào đó ở bên trong cô ấy.-Em chơi với An từ nhỏ nên có thể nói là rất hiểu An, An không bao giờ chịu đối mặt với tình cảm của bản thân. Nó sợ bị tổn thương và sợ phải gây tổn thương cho người khác, vì vậy nếu anh thích nó thì hãy tiến tới, còn không thì hãy tránh xa nó ra một chút, em không chấp nhận hai từ “hình như”.Sự thẳng thắn của Bảo Vi khiến Hồ Phi bị áp lực, anh im lặng nhìn khoảng không trước mặt, anh chưa thể khẳng định tình cảm của mình, không biết đó là tình cảm thật sự hay chỉ là rung động. Hai người ở hai đất nước khác nhau, khoảng cách địa lý là quá lớn, còn có một bước ngoặc tương lai phải tiến tới. Một sự gặp mặt tình cờ, một chút rung động có thể làm thay đổi mọi thứ không, ai nói tuổi trẻ thì hãy sống hết mình, yêu hết mình, đừng nghĩ tới những điều cản trở. Những điều đó có lẽ đúng với những người có đủ can đảm trong cuộc sống. Đối với An thì không, cô luôn đặt bản thân mình trong một cái lồng kính. Ở đó, An có thể nhìn thấy tất cả mọi người nhưng không ai có thể bước qua tấm kính mà cô dựng lên.Buổi chụp hình bắt đầu với không khí khá im lặng của ba nhân vật chính. An đâu biết được cả Vi và Hồ Phi đều đang trầm ngâm với những suy nghĩ của riêng họ, cô chỉ thấy rất ngại khi phải tiếp xúc với Hồ Phi, cô tìm cách đứng thật xa, tránh khỏi tầm nhìn của anh ta. Nhận ra được những hành động khác thường của An, Bảo Vi cố gắng giúp bạn mình tỏ ra tự nhiên hơn.-Mày làm gì vậy, làm người mẫu chụp hình thì phải chuyên nghiệp một chút, mặc kệ anh ta đi.Bối cảnh trong buổi chụp lần này là một câu chuyện thời phong kiến. Câu chuyện nói về mối tình tay ba giữa hai nữ cận vệ và tên vương gia đào tạo họ, anh ta chỉ thích một người trong số hai cô, nhưng cô gái đó đã từ chối tình cảm vì người bạn của mình. Cuối cùng vì hiểu lầm mà hai cô gái đã có một trận quyết chiến. Do chỉ chụp trong một ngày nên câu chuyện cũng chẳng có đầu có đuôi, nhưng có vài tấm hình kỉ niệm cũng không tệ.Tiểu Lai đúng là một nhiếp ảnh gia có nhiều ý tưởng khiến người khác phải khó xử.-[Tấm tiếp theo anh sẽ chụp cảnh nam chính bế nữ chính đang bị thương nha.]Rồi anh quay sang nói nhỏ gì đó với Vi, không biết là nói gì, chỉ thấy Vi nhoẻn miệng cười ranh ma. Sau khi truyền đạt ý tưởng của nhiếp ảnh gia kèm theo lời thuyết phục phải thể hiện tính chuyên nghiệp. Mặc dù ban đầu cũng nhăn nhó và đòi đổi nữ chính nhưng cuối cùng Tâm An cũng không thay đổi được số phận của mình. Hồ Phi không nói gì, anh bước tới nhấc bổng An lên trước ống kính máy ảnh. Đây là lần thứ hai An chạm vào người Hồ Phi, khác với lần trước, lần này cô cảm nhận rõ cơ thể anh rất ấm, nhìn rõ được từng nét trên khuôn mặt anh, cảm nhận từng hơi thở của anh phả trên mái tóc mình. Mặt của An áp sát vào ngực Hồ Phi, từng nhịp từng nhịp tim của anh làm tim An cũng đập nhanh hơn, mặt cô bắt đầu đỏ ửng, người cô như mềm nhũng, cô không thể nhúc nhích được nữa. Cảnh chụp kết thúc, Hồ Phi nhẹ nhàng để cô xuống rồi lặng lẽ rời khỏi phim trường. An như đứng chôn chân, mọi chuyện diễn ra quá nhanh nhưng lại rất rõ ràng khiến cô cảm thấy tim mình đập nhanh đễn độ gây khó thở. Mọi người được một trận cười no bụng khi nhìn thấy thái độ kì lạ của nam chính và nữ chính.Hồ Phi biến mất sau buổi chụp hình, anh ngồi yên lặng trên mui xe và tự hỏi mình câu hỏi Bảo Vi đã hỏi anh. Hồ Phi cứ ngồi đó, nét mặt không có gì thay đổi, trầm ngâm nghĩ rất lâu, rất lâu. Không nghĩ ra tại sao mình lại có cảm giác hạnh phúc khi ở cạnh người con gái mà mình mới gặp, người mà mình chưa nói chuyện đàng hoàng lần nào, làm sao có thể khẳng định mình có thứ tình cảm gì với người ta, tại sao hình ảnh lần đầu tiên gặp nhau của hai người cứ vẩn vơ trong đầu, không giây phút nào anh quên. -Anh ở đây làm gì? Sao chưa thay quần áo ra? Mọi người đang tìm anh đó.-Em tìm anh sao?-Không, mọi người cùng tìm.Trước câu trả lời của An, Hồ Phi không thể nhịn cười, nét mặt trầm ngâm khi nãy đã biến mất, thay vào đó là ý muốn kiếm cớ gây sự với An.-Chỉ giỏi cãi cố…lại đây ngồi nói chuyện chút đi, năn nỉ đó!Bức tường vô hình của An lại có dịp được dựng lên, cô bước đến tựa vào phía trước mui xe, im lặng lắng nghe những gì Hồ Phi muốn nói.-Chúng ta gặp nhau được bao lâu nhỉ…hai ngày…mới hai ngày thôi, vậy mà anh tưởng lâu lắm rồi.-Anh đang nói nhăng nói cuội gì vậy?-Tại sao lúc đó em lại nhìn anh như vậy? em có biết là ánh mắt lúc đó của em đã làm tim anh lỗi một nhịp không!Câu đó là ý gì. An ngẩn người ra và có chút bối rối.-Hả…thì do lúc đó trông anh như người ở thời cổ đại tới vậy, khung cảnh có phần làm người khác hoang tưởng, chỉ vậy thôi.Kịch bản đã chuẩn bị sẵn, bây giờ chỉ còn diễn sao cho thật tốt thôi. An đang cố gắng cải thiện cuộc trò chuyện không mấy tự nhiên của hai người. Sự mất tự nhiên này chỉ vì những cảm nhận mà An nghĩ đó đơn thuần chỉ là sự thu hút giữa hai người khác phái.-Vậy còn khi nãy…lúc chụp ảnh, anh cảm nhận được nhịp tim của em đập rất là nhanh.-Thì do lần đầu tiên được… trai đẹp bế nên có phần hồi hộp.-Em khen thật hay giả vậy…haha.-Dù sao hôm qua anh cũng nghe rồi thì công nhận luôn đi.-Hahaha…em làm anh ngại quá, nhưng cũng phải công nhận là anh đẹp từ trong trứng rồi…hahaha, anh không hiểu sao anh luôn có cảm giác rằng em có nhiều điều mà anh không biết, nhiều điều anh muốn tìm hiểu…ví dụ như ẩn bên trong một Tâm An bé nhỏ này là một Tâm An như thế nào? Mạnh mẽ kiên cường hay mong manh yếu ớt.-Ơ hơ em mà mong manh yếu ớt hả, không có chuyện đó đâu. Em cho anh biết, em là một Ma Kết đó…mạnh mẽ cả bên trong lẫn bên ngoài nha.Có vẻ như nói ra hết mọi chuyện thế này làm họ rút ngắn khoảng cách giữa hai người, làm cho An cảm thấy tự nhiên hơn khi gặp anh. Hồ Phi nhẹ nhõm trong lòng, anh bước xuống, giơ tay ra với An.-Mình bắt tay nha…bây giờ làm bạn của anh.An rất ngạc nhiên với hành động này của Hồ Phi, nhưng đối với cô thì đó là kết quả tốt đẹp nhất mà cô mong muốn. An chìa tay nắm lấy tay anh. Hồ Phi nhoẻn miệng cười ranh ma.-Bây giờ làm bạn của anh…nhưng sau này làm người yêu anh nha!-Hả!Không kịp tỏ thái độ phản ứng thì Hồ Phi đã bỏ chạy vào trong phòng thay đồ. Lần này An không đứng chôn chân nữa mà cảm thấy anh chàng Hồ Phi này thật ranh ma và cũng dễ thương.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Tuỳ chỉnh hiển thị