Chương 48: Hồng mộc hoá vi tân
Trong ánh đèn dầu leo lắt, nơi đây chỉ còn lại hơi thở nặng nề và sự căng thẳng của hai con người đã từng quấn lấy nhau mãnh liệt trong quá khứ. Sự tổn thương và nhung nhớ trộn lẫn vào nhau làm bầu không khí trở nên nghẹt thở.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long khẽ nhếch môi, một nụ cười khổ tự đắc vì biết mình đã thắng cược. Văn Thành không nhìn hắn, giọng nói lạnh lùng:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Tui hông muốn ngày mai phải mắc công dọn xác của anh trước cửa, anh nghỉ đỡ chỗ này rồi sáng mai đi đi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một vị quân vương bao nhiêu năm oai phong lẫm lẫm, vậy mà chỉ cần một câu tuyệt tình của người thương, lồng ngực đã trở nên run rẩy lạ lùng. Hắn nghẹn giọng, hạ mình thấp đến hèn mọn:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Văn Thành ... đừng đuổi anh, được không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sự trầm tĩnh rèn luyện bấy lâu của Văn Thành bỗng nhiên tan như mây khói, không phải cậu khó chịu vì Bảo Long hay vì câu nói của Bảo Long, cậu giận chính mình đã trải qua khoảng thời gian chật vật như vậy mà vẫn mềm lòng với người này, giọng nói có chút bực dọc:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Tui nói rồi, tui không biết Văn Thành nào hết, anh tìm lộn người rồi. Anh ở chỗ này một đêm rồi sáng mai đi đi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long sợ cậu nổi trận lôi đình mà tống khứ mình ra khỏi cửa, liền vội vàng xuống nước, giọng vuốt ve như dỗ dành đứa trẻ đang dỗi hờn: "Ờ...ờ...rồi... không quen, không quen, anh ở đây một đêm thôi."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành thấy hắn khúm núm chợt nhận ra mình có hơi nặng lời, cậu mấp máy môi: "Anh...!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Sao? Cậu mới gọi anh hả?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long vì tiếng gọi khẽ của Văn Thành mà mừng vui hết lớn, đáp liền tức khắc như đã trông chờ từ lâu, Văn Thành ngập ngừng:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Tui nướng dư ba con cá... nếu... ... anh ăn hông?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vậy là dưới ánh đèn dầu mờ ảo, một bữa tối kỳ lạ diễn ra trong sự im lặng đến đáng sợ. Bảo Long thỉnh thoảng lại len lén nhìn người đối diện. Hắn thừa biết làm gì có chuyện nướng dư tận ba con cá lớn chứ. Văn Thành vẫn còn để ý đến hắn, chỉ là không biết vì bản tính cậu tốt bụng hay tận sâu trong lòng cậu vẫn còn có một chút tình cảm gì đó với hắn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thành bị Bảo Long nhìn khiến cậu cảm giác châm chít khắp mặt, không chịu được mà phải đứng lên tìm việc khác để làm hòng tránh khỏi ánh mắt của hắn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mắt Bảo Long lung linh như con đom đóm, Thành lấy thố đất, đom đóm đậu trên bờ vai cậu, Thành lấy nắm gạo nếp, đom đóm bám lên gò má cậu, cậu nhìn hai nắm gạo nếp trong thố, bàn tay do dự một chút xong dứt khoát lấy thêm hai nắm gạo nữa bỏ vào thố rồi đi thẳng ra ngoài, cánh cửa sập lại kẹp con đom đóm chết tươi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Căn nhà lá của Thành đơn sơ lắm. Bàn thờ gia tiên đặt chính giữa, góc bếp bên phải còn vương chút tàn tro đỏ lửa, còn bên trái là chiếc giường tre dày dặn chỉ rộng hơn một thước. Văn Thành do dự nhìn cái giường. Một mình cậu nằm thì thênh thang, nhưng để hai người đàn ông lớn tướng, vai u thịt bắp cùng chen chúc thì làm sao tránh khỏi những va chạm da thịt đầy ám ảnh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thành đứng đó, nội tâm giằng xé một sự bài xích mãnh liệt. Cậu không muốn dây dưa, càng không muốn một lần nữa để hơi ấm của kẻ này làm xáo trộn cõi lòng vốn như mặt hồ phẳng lặng. Thế nhưng, nhìn cái nền đất ẩm thấp rợn người của rừng già, rồi lại nhìn bóng hình cao lớn đang khép nép chờ đợi...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một tiếng thở dài khẽ khàng thoát ra khỏi lồng ngực Văn Thành. Tiếng thở dài ấy chất chứa bao uất hận chưa tan nhưng cũng đầy sự dung thứ muộn màng. Cậu không nói, chỉ lẳng lặng nhích người vào sát vách tre, nhường ra một khoảng trống như một sự chấp nhận đầy thâm trầm. Hắn có thể nằm đó, nhưng khoảng cách giữa hai người vẫn là một vực thẳm giăng đầy gai nhọn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tiết trời đang độ xuân phân mà sao sương đêm rừng già len lỏi qua vách nhà mang theo cái lạnh se sắt. Nhưng với hai người đàn ông da thô thịt dày, cái lạnh ấy chẳng thấm tháp gì so với ngọn lửa đang âm ỉ cháy trong căn nhà nhỏ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành nằm quay lưng, im lìm và lạnh lẽo như một pho tượng đá để tránh mọi sự đụng chạm. Ở phía bên kia, Bảo Long nằm cứng đờ, đến hơi thở cũng phải kìm lại vì sợ một cái rục rịch nhỏ cũng đủ làm phiền đến giấc ngủ của người bên cạnh, chỉ có đôi mắt của hắn cả gan tham lam dán chặt vào tấm lưng rộng bản, phong trần của người thương. Chưa bao giờ trong đời, vị quân vương ấy thấy mình phải khép nép và hèn mọn đến thế.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giữa không gian chật hẹp, hơi ấm từ cơ thể Thành cứ thế tỏa ra, nồng đượm mùi đất sét và khói bếp, len lỏi vào từng tấc da thịt khiến Bảo Long thấy quay cuồng. Hắn khao khát được vươn tay ra, được chạm vào làn da rám nắng sau gáy kia, được ôm lấy người đàn ông này để bù đắp cho mười chín năm ròng rã chia lìa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn cứ thế nằm bất động, gương mặt chỉ cách lưng Thành một gang tay, đủ gần để cảm nhận được từng nhịp thở đều đặn của cậu, nhưng cũng đủ xa để thấy một vực thẳm ngăn cách giữa hai người. Cái bản năng đàn ông cứ thế trỗi dậy đầy ngang ngược, thúc giục hắn tiến tới, nhưng cái tội lỗi của quá khứ lại như một sợi xích vô hình ghì chặt lấy hắn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long nhắm nghiền mắt, cố nuốt ngược cơn sóng tình đang cuộn trào vào lòng. Hắn lo phát sốt vì tiếng tim đập như trống bổi, chỉ sợ nếu lỡ một cái rục rịch nhỏ, hay chỉ cần hơi thở hắn nồng nàn hơn một chút làm Thành phát giác ra cái sự bất kính này, cậu sẽ hận hắn thêm lần nữa, rồi chẳng ngần ngại mà tống khứ hắn ra giữa rừng sâu ngay trong đêm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lần nữa mở mắt ra, Bảo Long chợt sửng sốt khi ánh mắt của Văn Thành da diết nhìn hắn rưng rưng, lúc nước mắt Văn Thành trực trào lăn dài trên khuôn mặt trầm luân sương gió thì cũng là lúc lồng ngực Bảo Long như bị ai đó bóp nghẹt lại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tay Bảo Long run rẩy, rụt rè ôm lấy gò má ấm áp của Thành, hắn dè dặt lau nước mắt cho cậu, môi mím chặt, hắn nghẹn ngào muốn bật ra vài từ đơn giản nhưng câu chữ lại nhoè đi trong cuống họng: "An...h...Anh...Xi...n...Xin...Lỗi..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành không tha thứ cho Bảo Long, mắt cậu nhìn hắn không rời nhưng đầu cứ liên tục lắc nhẹ như vừa nghe được điều gì hoang đường lắm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long thấy ngay cả hít thở cũng khó khăn, hắn biết Văn Thành đã từng chịu những tổn thương khó có thể lành lại, hắn lấy tư cách gì để nhận sự khoang dung của Văn Thành nhưng hắn không buông được...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngay khi kẻ tội đồ đang tự cấu xé tâm trí hắn bằng bản án tử hình thì bỗng hơi ấm quen thuộc từ đâu bao vây lấy Bảo Long, hàm răng ngang ngạnh của người hắn thương cắn lấy môi hắn đau đớn như sắp bật ra máu tươi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Từ khoảnh khắc đó, đôi mắt Bảo Long như bị trút sạch hồn cốt, người hắn cứng đờ nhìn trân trân vào khuôn mặt kề sát bên. Nơi bị Văn Thành cắn đó đau lắm, án tử đang được thực thi hay là sự khoan hồng đầy cao ngạo.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long giữ lấy toàn bộ hơi ấm từ người thương, mặc cho Văn Thành trả thù trên môi hắn, Bảo Long chỉ vuốt ve, dỗ dành bờ môi đang giận dữ kia bằng đầu lưỡi ấm nóng. Vị mặn của nước mắt hòa cùng vị tanh của máu tươi khiến lòng hắn đầy nỗi xót xa. Hắn hận không thể tan chảy vào lồng ngực này, để mặc cho sự trừng phạt của Thành nghiền nát thân xác mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn siết chặt vòng tay, cảm nhận rõ từng nhịp tim đập loạn xạ của Thành áp sát vào ngực mình. Mọi thứ chân thực đến mức hắn tin rằng, sau mười chín năm, cuối cùng thiên đường cũng đã mở cửa...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cộp!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tiếng con gà gáy sáng đâu đó vang lên, khô khốc và lạc lõng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long giật mình mở mắt. Ánh đèn cạn dầu đã tắt ngúm từ bao giờ, cái lờ mờ của buổi sớm mai len lỏi qua vách nhà tạo nên những đường sáng kì ảo.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hai cánh tay hắn đang co lại, trống rỗng giữa khoảng không. Chẳng có bờ môi nào cắn xé, chẳng có hơi ấm nồng nàn nào bao vây lấy hắn. Nơi khóe môi vẫn còn cảm giác đau nhức âm ỉ, nhưng khi đưa tay lên chạm vào, chỉ thấy làn da khô khốc, lạnh lẽo.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bên kia giường, Văn Thành vẫn nằm quay lưng về phía hắn, im lìm như một pho tượng đá. Tấm lưng rộng bản ấy cách hắn đúng một gang tay _ một gang tay mà cả đêm qua hắn không hề dám nhích tới dù chỉ một chút.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hóa ra, tất cả những nồng nàn, đau đớn và cả sự tha thứ kia, chỉ là một trò đùa của tâm trí. Bảo Long nằm trân trối nhìn trần nhà lá cũ mục, lồng ngực vẫn còn nhói lên vì dư âm của cái ôm hụt. Hắn thấy mình thảm hại đến mức nực cười, một vị quân vương mà phải đi tìm sự an ủi trong một cơn mộng mị hèn mọn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tiếng sột soạt vang lên. Văn Thành đã thức giấc. Cậu không một lần ngoái đầu nhìn lại, dứt khoát ngồi dậy rồi bước xuống đất, mang theo cả cái hơi ấm duy nhất còn sót lại trong căn nhà.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long chột dạ nhắm mắt vờ ngủ say, hắn sợ, hắn rất sợ buổi sớm này khi thức dậy, Văn Thành sẽ lại buông ra những lời tuyệt tình với hắn, đuổi hắn đi, không muốn gặp hắn nữa. Hắn không biết tiếp theo phải như thế nào, trước mắt chỉ biết hèn mọn dây dưa từng khắc một.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn ti tiện hé mắt để bắt lấy bóng dáng Văn Thành một cách lén lút. Văn Thành ngồi dậy dứt khoát mà chẳng nhìn hắn một lần, theo thói quen chộp lấy quần áo vắt trên vách.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cầm lấy bộ quần áo cũ mà cậu vẫn thường hay mặc đến lò gốm, vai trái cậu tê dại vì cả đêm phải ép sát vách nứa, tinh thần uể oải vì giấc mộng không đoan chính làm nơi riêng tư của cậu ẩm ướt bất thường.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Căng thẳng và xấu hổ, Thành thuận tay nắn bóp bên vai trái rồi giả như vô tình liếc sang bên cạnh, Bảo Long vẫn nằm im tư thế cũ, đôi mắt nhắm nghiền, mồ hôi rịn ra trên trán dù trời đang trở lạnh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thành nhìn cái bộ dạng phờ phạc, khép nép đến tội nghiệp của Bảo Long, khẽ thở ra một tiếng rồi lẳng lặng bước bước thẳng ra cửa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khi gáo nước va vào chum đất 'cộp' một tiếng trước nhà thì Bảo Long mới an tâm mở mắt. Hắn bần thần nhìn chỗ nằm trống trải bên cạnh, hơi ấm của Thành vẫn còn đó, nhìn nơi vắt chiếc áo ngũ thân màu chàm cũ kĩ, bếp lửa đơn sơ và...bài vị trên bàn thờ, dòng chữ khắc trên đó rõ ràng, đầy đủ:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
_______顯 考 ______
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
卒 • 中 • 資 • 大 • 生
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
辛 • 興 • 善 • 安 • 於
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
卯 • 功 • 大 • 國 • 甲
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
午 • 臣 • 夫 • 南 • 辰
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
年 • 謚 • 臨 • 九 • 年
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
仲 • 智 • 海 • 龍
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
冬 • 安 • 總 • 仙
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
月 • 黎 • 督 • 河
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
廿 • 公 • 仙
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
九 • 之 • 河
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
日 • 靈 • 侯
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
___• 位 •___
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
*đọc từ phải sang trái, từ trên xuống*
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
"Bài vị của cha quá cố sanh năm Giáp Thìn, nguyên quán tại huyện Tiên Hà, Nam Cửu Long, nước Đại An.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cha là Trung Hưng Công Thần, hàm Tư Thiện Đại Phu, giữ chức Lâm Hải Tổng đốc, tước Tiên Hà Hầu, họ Lê công, thụy là Trí An.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cha mất ngày 29 tháng 11 năm Tân Mão."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cảm giác tội lỗi khi thấy tấm bài vị lại một lần nữa sắc bén như lưỡi dao cứa ngang trái tim đầy mảnh vụn của Bảo Long, nhưng rồi từng chữ khắc trên đó như tấm lụa mềm mại bao bộc lấy vết thương đang không ngừng rỉ máu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nước mắt hắn chực trào, chỉ cần một tấm bài vị kia thôi, có quá nhiều điều muốn nói cũng không nói hết.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thành vẫn khắc lên đó đầy đủ hàm tước, chức vị lúc sinh thời của cha. Là vì cậu ấy biết mình không có tội nên không chấp nhận bản án oan sai đó hay là... là vì cậu ấy tin rằng chiếu chỉ năm ấy có nhiều điều đáng nghi hoặc... Nhưng có là vì lý do gì đi chăng nữa, nếu cậu ấy thật sự còn mang nhiều uất hận thì liệu cậu ấy có lập bài vị như vậy hay không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trung Hưng Công Thần là hắn ban, Tổng đốc Lâm Hải là hắn ban, Thái ấp tại Tiên Hà và tước vị Tiên Hà Hầu năm đó trong chiếu chỉ hắn đã thu hồi, ấy vậy mà ngay cả hàm Tư Thiện Đại Phu được định trong quy chế triều đình, chỉ dành riêng cho quan chánh nhị phẩm trên linh vị khi mất cũng được Văn Thành khắc rõ ràng trên đó. Cậu chấp nhận quy chế triều đình, chấp nhận làm công thần nhà Nguyễn, phải chăng cậu cũng...chấp nhận hắn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cầm nén nhang trên tay, Bảo Long run rẩy, nuốt xuống cơn nghẹn ngào:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Thưa... Thưa cha, con là Bảo Long... có thể tiếng cha này quá đường đột nhưng con xin cha chấp nhận cho phép con được làm con rể của cha...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- ...Con thương Thành, năm đó con đã đem cậu ấy vào Thái Miếu ngang nhiên quỳ trước linh vị các đời Tiên đế dâng lễ thầm kính xin lĩnh phạt cho tội bất hiếu trái đạo luân thường này... có lẽ Tiên đế linh thiêng quở phạt nên mới giáng xuống hai đứa con kiếp nạn nghiệt ngã kia...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- ... Trước con xin cha tha tội bất hiếu, sau xin cha an lòng yên nghỉ, án oan sai của Văn Thành đã tỏ tường, kẻ gian thần cũng đã nhận án tử. Chiếu chỉ kia là một bí ẩn con không thể nào giải thích được, chiếu là con viết, ấn cũng là con đóng nhưng con không thể nhớ nổi khắc đó, con chỉ có thể tin rằng chính Tiên đế giáng phạt chúng con...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- ... Nếu cha có giận con xin nhận phạt, chỉ mong cha đừng để Thành xa con thêm lần nào nữa...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Làn khói lan toả bay lên, kì diệu thay cũng làm cho lòng Bảo Long nhẹ hơn đôi chút.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đôi mắt đỏ mệt mỏi của hắn chợt nhìn thấy một chiếc hộp gỗ tối màu đặt trong góc nhỏ của bàn thờ, chiếc hộp cũ kỹ nhưng không vướng một chút bụi bặm, giống như cả bàn thờ và chiếc hộp đều được lau chùi, chăm sóc vô cùng cẩn thận.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tiếng cửa mở toang làm Bảo Long giật nảy mình, hắn nhanh chóng cắm nhang vào lư rồi mới từ từ miễn cưỡng xoay người lại, hắn chỉ dám nhìn xuống đất như kẻ mắc tội, nước mắt chắc vẫn còn ướt, lỡ Thành thấy hắn khóc, có thương hắn không? Hay cho là hắn yếu đuối mà chán ghét?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thành đứng sững ở ngưỡng cửa, trên tay còn xách chiếc nồi đất có dáng hình kì lạ. Cậu đã nghe thấy. Không phải nghe hết toàn bộ, nhưng cái tông giọng hèn mọn, tiếng gọi 'cha' của ai đó run rẩy và bóng lưng kính cẩn thì thầm "mong cha đừng để Thành xa con thêm lần nào nữa..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một luồng tê giật chạy dọc sống lưng Thành, trong đầu cậu ngổn ngang hàng trăm suy nghĩ, gọi cha mình là cha sao? "Đừng để Thành xa con thêm lần nào nữa", bài vị của cha mình còn khắc Trung Hưng Công Thần, chức vị hàm tước lúc sinh thời, rủi người ta nghĩ mình tham danh, còn cái hộp...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chợt lạnh gáy, Thành đặt chiếc nồi lên bếp củi, cậu lo lắng, xấu hổ, có chút lúng túng vì không biết làm sao mới phải, dù sao Bảo Long cũng chỉ thắp cho cha một nén nhang, cậu phản đối thì cũng không phải đạo.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thành bước tới, Bảo Long tự giác nép mình qua một bên để nhường chỗ, nén nhang nghi ngút trong tay Thành một hồi lâu rồi mới cắm vào lư nhang, tay kia nhanh chóng di dời chiếc hộp đen ra sau tấm bài vị gỗ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long đương nhiên bắt trọn từng khoảnh khắc ấy nhưng điều đó chỉ làm hắn mang lòng tò mò với món đồ mà Thành muốn giấu đi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Cha tui chỉ có một đứa con thôi, anh đừng có mà...nhận phụ mẫu ở đây.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thành có chút gắt gỏng, nhưng giọng trở nên lạc đi nghẹn ngào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cậu chẳng thèm nhìn hắn, quay trở lại bếp làm những việc quen thuộc như bao năm nay, Thành lấy một khúc hồng mộc gạt lớp tro ra, thổi nhẹ vào đống than hồng còn sót lại, bỏ thêm một ít lá khô để ngọn lửa cháy bùng lên.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Những nhánh hồng mộc khô được xếp xen kẽ dưới đáy nồi, chỉ trong tích tắc lửa đã bén củi, Văn Thành bỗng dưng chèn ống tay áo lên mặt một lúc lâu như là khói vô tình làm cay mắt cậu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long nãy giờ vẫn đứng ở đó nhìn cậu, muốn nói gì đó để bắt chuyện, để phá tan cái bầu không khí gượng gạo này, quá khứ hắn không dám nhắc tới, cuộc sống ở đây của Văn Thành hắn cũng không dám hỏi:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Hồi giờ anh thấy hồng mộc chỉ để làm bàn ghế, tủ quý, giá cao vô cùng, không ngờ ở đây cậu đem nó làm củi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành đặt vào nồi nước một cái rổ đan tre có đáy nhọn, chứa gạo nếp tối qua cậu đã ngâm nở, cậu mím môi nhìn vào đống củi quý cháy đượm toát ra mùi thơm dễ chịu:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Đình tiền hồng mộc hóa vi tân. Thời lai đồ điếu, vận khứ anh hùng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
(Dịch nghĩa: Gỗ quý trước sân cũng sẽ thành củi. Thời tới thì đồ tể cũng lên ngôi, vận hết thì anh hùng cũng thành tro bụi.)
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long khựng lại, ánh lửa từ đống củi hồng mộc hắt lên khuôn mặt phong trần, làm rõ mồn một cái vẻ cay đắng trong đôi mắt hắn. Hắn không nhìn đống lửa nữa, mà nhìn thẳng vào bóng lưng thân thuộc kia, giọng hắn trầm thấp nhưng rõ ràng từng chữ:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Thời lai đồ điếu, vận khứ anh hùng... Cậu nói đúng. Nhưng... hồng mộc dù có hóa vi tân, thì cái mùi hương của nó khi cháy vẫn thanh cao hơn vạn loại gỗ tạp trên đời này. Anh bây giờ có thể coi là kẻ vận khứ, không mong làm anh hùng, chỉ xin làm một khúc củi mục trong bếp của cậu, cháy hết một đời để sưởi ấm cho căn nhà này... như vậy... có được không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Như làn mưa mát tưới qua cánh đồng khô hạn, dòng nước mềm mại có thể phá vỡ khối đá trong tim, bàn tay cầm trứng gà vùi vào lớp nếp đang không ngừng run rẩy, cậu sợ lớp phòng vệ của cậu sẽ bị đánh phá tan tác:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Trời sáng rồi. Anh theo ai tới thì theo họ về đi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Điều vạn lần không ngờ, Bảo Long thật sự đi, bước thật nhanh ra cửa không quay đầu lại, cánh cửa đóng lại cũng là lúc mọi cơ bắp trên người cậu trở nên buông thõng, lòng ngực cậu như thắt lại, cậu không hiểu tại sao lý trí và con tim cậu lại đối chọi nhau căng thẳng đến vậy? Thật sự cậu đang muốn làm gì?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Từ trước đến nay, cậu biết rõ, cậu chưa bao giờ giận Bảo Long, cậu rất muốn gặp lại hắn nhưng khi gặp rồi cậu lại không dám đối diện với hắn, sự tổn thương của quá khứ có lẽ lớn hơn tình cảm mà cậu dành cho hắn, nỗi ám ảnh đó cứ cắn xé tâm can cậu. Cậu nghĩ khi Bảo Long rời khỏi nơi đây thì chắc chắn vết thương kia sẽ lành. Ngờ đâu cánh cửa đó đóng lại đã dập nát luôn phần còn sót lại của trái tim.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nước mắt cứ tuôn làm mi cậu cay xè, lấy ống tay áo lau sạch những dòng chảy bất tuân, cậu hít lấy một hơi đứng dậy, cứ cho là cậu luyến tiếc, chỉ nhìn Bảo Long một chút thôi, chắc vẫn chưa đi xa, nhìn một chút rồi sau này không gặp lại nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tay cậu chưa chạm đến thì cánh cửa bất ngờ bật ra, gương mặt Bảo Long nhăn nhó, tay ôm bụng, mồ hôi hột rịn ra vì một nỗi khổ tâm khó nói, hắn mím môi hỏi:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Thành... cậu... có thể cho anh... mượn tạm... một vật gì đó để... đào đất được không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành nuốt nước miếng, sững sờ trong giây lát. Nhìn cái bộ dạng đại họa lâm đầu này, cậu không kịp suy nghĩ nhiều, vội vàng quơ lấy cây cuốc dựng sau cửa dúi vào tay hắn, rồi tiện tay giật luôn xấp lá chuối khô trên bếp nhét thêm vào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long nhận đồ, chẳng kịp nói lời nào, chỉ kịp gật đầu một cái, mất luôn vẻ uy nghiêm mà vắt chân lao thẳng vào màn sương dày.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhìn cái bóng dáng ấy biến mất sau cây me lớn phía xa, Văn Thành đứng chết trân tại chỗ, tay vẫn còn dính chút bụi từ cán cuốc. Cậu thở hắt ra một tiếng, không biết nên khóc hay nên cười, chỉ thấy cái lòng ngực đang thắt lại ban nãy bỗng nhiên... nhẹ hẫng một cách nực cười.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
* Chương này có chứa ảnh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Tuỳ chỉnh hiển thị