Chương 47: Mười chín năm tái ngộ
*Lưu ý: Tất cả thông tin về xứ Vạn Tượng tác giả tham khảo từ cuốn Hành Trình Thám Hiểm Đông Dương của Đại úy Hải quân Francis Garnier.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cuốn Mission Pavie Indo-Chine, (Tạm dịch: Sứ mệnh Pavie tại Đông Dương) của Auguste Pavie, xuất bản năm 1898 tại Paris.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Kể từ ngày mật thư về Văn Thành chạm đến tay, trái tim Bảo Long như bị ném vào lò gốm rực lửa, nôn nóng đến mức chẳng thể ngồi yên trên ngai vàng thêm một khắc nào nữa. Cái vương vị mà thiên hạ thèm khát, giờ đây trong mắt hắn chỉ còn là một sợi xích nặng nề, ghì chặt lấy đôi chân đang muốn bay về phía núi rừng Vạn Tượng. Hắn lập tức ấn định lễ đăng cơ cho Thái tử Hữu Thành vào ngay năm sau.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mười bảy tuổi, Hữu Thành đã mang trên mình sự điềm tĩnh của một vị quân vương tương lai, đó là kết quả của mười mấy năm Bảo Long dốc lòng rèn giũa. Từ những đường kiếm dứt khoát học được từ La Lạc, đến tư duy canh tân từ những học sĩ viễn phương, vị Thái tử ấy sớm đã vượt xa cái bóng của chính hắn năm xưa. Hai mươi năm cúc cung tận tụy, nợ với giang sơn hắn đã trả đủ, nợ với bá tánh hắn cũng đã tròn. Giờ đây, hắn muốn cởi bỏ long bào, để được làm một người đàn ông bình thường, đi tìm lại mảnh hồn đã đánh rơi mất mười mấy năm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mật thư của Mẫn Đạt cứ liên tục được gửi về kinh thành, dày cộp những mảnh kí ức lấm lem mà Văn Thành đã trải qua suốt mười tám năm đằng đẵng xứ người. Mỗi con chữ hiện lên dưới ánh đèn dầu leo lét như một mũi kim châm thẳng vào tâm khảm Bảo Long. Hắn mân mê mặt giấy nhám rì, tưởng như đang chạm vào lớp da thịt chai sạn của người thương qua bao mùa sương gió. Đọc đến đâu, bàn tay vị quân vương vốn dĩ cầm chắc gươm giáo lại run rẩy đến đấy; lồng ngực hắn thắt lại, một cơn đau buốt nhói xộc lên tận sống mũi, đắng ngắt và tê tái.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong thư, Mẫn Đạt kể lại quãng thời gian u tối nhất của Văn Thành. Sau khi cha mất, nỗi đau tột cùng như một cơn lũ lớn nhấn chìm lý trí của cậu. Văn Thành hóa điên.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đọc đến dòng này, Bảo Long vô thức siết chặt lấy mép thư, mặt giấy nhăn nhúm lại trong tay hắn. Hắn nhắm mắt lại, một hình ảnh thê lương hiện ra: chàng thiếu niên năm nào hắn thương đến đứt ruột đứt gan, tóc tai bù xù, quần áo rách rưới, nửa tỉnh nửa dại lang thang khắp các ngả đường không định hướng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
'Nửa tỉnh nửa dại...'. Bảo Long hận, hận bản thân mình vô năng vô lực, hận cái hệ thống quan liêu đã đẩy người hắn thương vào kết cục này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong mật thư tiếp tục kể, may mắn thay cho Văn Thành được một vị sư già cưu mang, giúp đỡ, nhờ Phật Pháp nhiệm màu hay nhờ thời gian xoa dịu, mà tâm hồn Văn Thành dần tìm lại được sự bình yên.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long đọc đến dòng chữ: 'Ông Tổng đốc quyết định buông bỏ, không trở về Đại An nữa'. Hắn ngẩng đầu nhìn cái long ngai trơ trọi, một nụ cười khổ cay đắng hiện trên môi. Buông bỏ... ừ, cậu đã buông bỏ tất cả, buông bỏ cả hắn. Cậu học cách sống như một người Vạn Tượng, xây căn nhà nhỏ bằng lá ven bìa rừng, tìm kiếm công việc tay chân trong ngôi làng nhỏ...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mười mấy năm trôi qua, Văn Thành vẫn an phận trong ngôi nhà lá, sống khép kín và yên bình đến vậy. Cậu mãi mãi không biết rằng có một người ở chốn cũ mòn mỏi ngóng trông, ngày đêm khắc khoải tìm kiếm, mong cậu sẽ quay về với hắn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Năm Minh Đức thứ hai mươi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tiếng chuông trống đại lễ vang rền khắp hoàng thành, kinh kỳ rợp bóng cờ hoa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngày mùng một tháng năm, đó là khoảng thời gian mặt trời sẽ bước vào giai đoạn rực rỡ nhất, đại lễ đăng cơ của Thái tử Hữu Thành được cử hành long trọng tại điện Thái Bình. Giữa làn trầm hương nghi ngút và sự bái lạy của trăm quan, tân Thiên tử tuyên bố lấy niên hiệu Khải Tường, sắc phong Thiên Lạc Hoàng Quý Phi trở thành Thiên Lạc Hoàng Thái hậu. Bảo Long đứng đó, nhìn đứa con trai mình dốc lòng rèn giũa đang vững vàng tiếp nhận giang sơn, một nụ cười thanh thản hiếm hoi hiện trên gương mặt thâm trầm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khoảnh khắc Hữu Thành ngồi lên long ngai, Bảo Long khẽ trút một hơi thở dài nhẹ nhõm, tựa hồ vừa tháo bỏ được tảng đá nghìn cân đè nặng trên vai suốt hai mươi năm ròng. Nợ song thân đã trả, nợ bá tánh cũng đã tròn. Với hắn lúc này, ngai vàng, quyền lực hay sự kính trọng của vạn dân đều đã trở thành hư ảo. Hắn chẳng còn là một vị vua, hắn chỉ là một người đàn ông lỡ hẹn mười chín năm, đang cuồng cuồng đếm ngược từng khắc để được lên đường.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng để cho Hữu Thành yên vị, hắn phải quan sát tình hình ổn định đến sang năm mới có thể an lòng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Rằm tháng giêng, không trống không kèn, Bảo Long lặng lẽ cùng đoàn tùy tùng rời khỏi kinh thành, hướng thẳng về phía đại ngàn Vạn Tượng. Chuyến đi này, hắn không đi chinh phạt, cũng chẳng đi kinh lý. Hắn đi để tìm lại lẽ sống duy nhất của đời mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mười chín năm ròng rã kiếm tìm, dẫu có khó khăn nhưng cũng nhờ thế mà lối mòn sang Vạn Tượng đã được thiết lập thành hệ thống trạm dịch sơ khai. Đoàn tùy tùng của Bảo Long theo dấu cũ mà đi, băng qua những nhánh sông ghềnh thác, những cánh rừng già rậm rạp và những đồng cỏ ngút ngàn để đến được Lão Qua chỉ sau gần một tháng trời.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Xứ Vạn Tượng này khác xa với Đại An phồn hoa. Giữa chốn biên viễn hoang sơ không bóng quán trọ, Bảo Long cứ thế ngủ lại trong những căn sala miễn phí dành cho khách lữ hành.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có những đêm dừng chân nơi thôn làng hẻo lánh, không có các căn sala riêng, vị quân vương từng nằm trên nệm gấm cung vàng giờ đây lại thanh thản gối đầu ngủ ngay giữa chánh điện thờ Phật. Phải chăng ngày ấy Văn Thành cũng đã từng ngủ ở nơi này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sau hành trình dài dằng dặc, Mẫn Đạt đón họ tại Mường Hiệt _ phủ trọng yếu án ngữ con đường độc đạo về phía kinh đô Nam Chưởng. Bảo Long không đợi được nữa, hắn để đoàn tùy tùng ở lại nghỉ chân, còn mình thì cùng Mẫn Đạt leo lên thuyền độc mộc, nương theo những nguồn khe đổ ra dòng Nam Hậu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ mất hai ngày ngược dòng sông, ngôi làng nhỏ nằm nép mình bên những vách đá vôi sừng sững đã hiện ra trước mắt. Nơi đó, ẩn sau làn khói mờ ảo, lò gốm rực lửa kia đã che dấu bóng hình mà hắn hằng mong nhớ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long được Mẫn Đạt dẫn đến lò gốm nơi Văn Thành đang làm công. Giữa làn khói và hơi nóng rát mặt phả ra từ lò gốm, ánh mắt Bảo Long chợt đóng băng vào một bóng hình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mười chín năm trôi qua, người đó không còn là một thiếu niên trẻ trung nữa rồi, đã trở một người đàn ông chai sạn với đôi tay dính đầy đất sét và tro bụi. Cậu không mặc áo khi làm việc, cơ thể cường tráng, khoẻ khoắn hiển lộ ra giữa ánh nắng chói chang, làn da có vẻ đã đen hơn trước, dáng lưng hơi khom xuống liên tục lấy chân nhào nặn những khối đất sét lớn. Đó chính là Văn Thành.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long cảm thấy một cơn đau buốt dâng lên, là Văn Thành của hắn, đúng rồi chính là cậu ấy. Bảo Long chỉ tính đứng nhìn Văn Thành một chút, sau đó sẽ lựa thời cơ thích hợp gặp cậu. Nhưng cả người Bảo Long như mất khống chế, cứ tiến về trước một bước, muốn nhìn cậu rõ hơn lại tiến lên một bước cho đến khi toàn bộ nhân công trong lò gốm chú ý đến vị khách lạ mặt kia.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhìn áo quần thì ai cũng đoán chắc là khách từ phương xa tới, thấy họ làm việc nên tò mò dòm ngó. Xong rồi cũng thôi, ai làm việc nấy chẳng quan tâm đến người khách kia nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành đứng cạnh lò, hơi nóng phả lên gương mặt phong trần làm những giọt mồ hôi lăn dài trên đó, nơi đã xuất hiện vài vết chân chim.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ánh mắt hai người chạm nhau. Trong đôi mắt ấy, không còn sự trong sáng của quá khứ, cũng không có niềm vui của cuộc hội ngộ, chỉ có sự bình lặng đến lạnh lùng của một người đã chấp nhận một cuộc đời mới.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành nhìn thẳng vào Bảo Long, như thể nhìn một người lạ vừa bước vào lò gốm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long bước vội đến, cơn day dứt và hối hận cuốn lấy hắn. Giọng Bảo Long run lên, khản đặc vì xúc động và ngỡ ngàng: "Văn Thành..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngọn lửa trong lò gốm bập bùng cháy lớn bao nhiêu thì trong lòng Văn Thành, một trận cuồng phong còn dữ dội hơn đang nổi dậy. Đôi mắt bình lặng kia là lớp vỏ bọc mỏng manh của cậu. Khi Bảo Long cất tiếng gọi tên Văn Thành, tim cậu như bị một chiếc búa tạ giáng xuống, đau điếng rồi lại rung lên bần bật vì nỗi nhớ xót xa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mười chín năm... mười chín năm vật lộn với đất và lửa cũng không thể đốt cháy đi hình bóng người xưa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành nhận ra Bảo Long, từng đường nét trên gương mặt của Bảo Long, từng ánh mắt day dứt ấy. Cảm giác gặp lại người mà mình hằng nhung nhớ, khao khát dâng trào như thác lũ. Cậu rất muốn lao đến, muốn buông mình vào một cái ôm giải thoát.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đã quá lâu rồi, cậu tưởng tim cậu đã hoá chai sạn nhưng vừa gặp Bảo Long, con tim cậu đã đập dồn dập và rỉ ra từng giọt chất lỏng đỏ tươi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng rồi, cơn uất hận lạnh giá từ quá khứ vụt trở lại, đóng băng tất cả. Nỗi đau mất cha, nỗi điên dại bị bỏ rơi, nỗi oan ức,... Khiến tim cậu phải câm lặng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành tự ép mình phải dập tắt mọi cảm xúc. Cậu nhắm mắt, hít một hơi sâu, rồi mở mắt ra. Đôi mắt sáng suốt sau bao năm tu tập ấy giờ đây vô cảm nhìn thẳng vào Bảo Long, không một chút gợn sóng, như nhìn một khách lạ vãng lai của làng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành chậm rãi quay người lại, tiếp tục công việc đang dang dở, Bảo Long vẫn đang đốt cậu bằng ánh mắt cháy bỏng ấy khiến Văn Thành không chịu nổi mà bỏ công đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cậu sang công đoạn tạo sản phẩm, dùng đôi bàn tay lấm lem đất sét nhào nặn ra hình dáng ban đầu của chiếc chum. Bảo Long đã đến nước này cũng không muốn từ bỏ, giọng run rẩy gọi thêm một tiếng: "Văn Thành!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Che dấu lại con tim chợt yếu đuối kia, Văn Thành giữ lấy chất giọng an trầm và lạnh lùng nói ra từng chữ:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Tui không quen anh, cũng không biết ai là Văn Thành, anh tránh chỗ khác đi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lời từ chối lạnh lùng như một nhát dao đâm xuyên qua Bảo Long. Hắn đứng chết lặng, hơi nóng phả ra từ lò gốm cũng không thể sưởi ấm hắn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trước sự lạnh lùng, thờ ơ đó của Văn Thành, nó còn đau đớn hơn mọi lời trách móc mà Bảo Long đã từng nhiều lần tưởng tượng đến. Nó xác nhận bản án tử hình đang tuyên ra trước mắt, Văn Thành đã quyết xóa bỏ hắn ra khỏi cuộc đời của cậu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cảm giác bối rối, hối hận và tuyệt vọng cuộn trào trong lồng ngực. Bảo Long hiểu, hắn không thể ép buộc người này tha thứ cho điều ngu xuẩn mình đã gây ra. Nhưng Bảo Long không thể dừng lại. Sau mười chín năm tìm kiếm, hắn sẽ không bao giờ để Văn Thành biến mất thêm lần nào nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long nuốt ngược nỗi đau và sự ngỡ ngàng vào trong, hắn âm thầm ra lệnh cho Mẫn Đạt tránh mặt đi, nhưng Đạt nào dám để Bảo Long ở nơi xa lạ một mình, Đạt lui người dấu mình trong khoảng cách vừa đủ để có thể quan sát và bảo vệ an toàn cho Thái thượng hoàng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nghe lời Văn Thành, Bảo Long đứng xa cậu tầm một trượng, hắn tình nguyện như bị phạt mà đứng ngây ngất từ trưa cho tới chiều, khi Văn Thành ngừng làm việc và ra khỏi lò gốm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mặc kệ ánh mắt tò mò của đám nhân công, hắn lặng lẽ đi theo Văn Thành, băng qua con đường mòn ẩm ướt đến một bờ sông có đầy ghềnh đá. Văn Thành xuống sông để tẩy rửa lớp đất sét bám trên người, nước trôi đi để lộ ra đường nét bóng bẩy, gợi cảm trên cơ thể Văn Thành.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long dù hiện giờ mang trên mặt biểu cảm âu sầu, nhưng khi hắn liếc mắt thấy hình ảnh này cũng không khỏi khó khăn nuốt nước miếng. Văn Thành vẫn luôn thu hút như vậy, hắn tiếc nuối khoảng thời gian gần hai mươi năm kia không thể thấy cậu, nên giờ đây Bảo Long tham lam nhìn Văn Thành không rời mắt, đôi mắt hắn như tấm lưới đen dày bung rộng bắt lấy cậu, giam hãm cậu trong thế giới của riêng hắn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành tưởng vẫn đang chăm chú kì cọ trên người nhưng chá mắt cậu lâu lâu đánh nhẹ về phía Bảo Long như vô tình để thăm dò, không biết là ghét bỏ hay không chịu nổi ánh mắt mãnh liệt kia mà xoay lưng rồi cậu lại hụp lặn xuống nước.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong phút chốc, Văn Thành ngoi lên quăng một con cá lên bờ làm Bảo Long thoáng giật mình, hụp lặn chốc lát lại thêm con thứ hai, con thứ ba, con thứ tư, con thứ năm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long đứng sững sờ trên bờ, hắn có ảo giác là hai người đang quay về thời điểm lần đầu gặp nhau, Văn Thành cũng bận rộn bắt ốc dưới sông như vậy, thật hoài niệm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Từ đầu tới cuối, Văn Thành cứ như xem Bảo Long là không khí, cậu làm những công việc hằng ngày quen thuộc, bứt một cọng dây leo chắc chắn mọc ở bờ sông, xỏ qua mang năm con cá kia để xách về nhà.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Con đường mòn ẩm ướt dần trở nên khô ráo, nhưng xung quanh vẫn phủ đầy cây lá sum sê. Cuối cùng, Văn Thành dừng lại trước một ngôi nhà lá nhỏ nằm nép mình bên bìa rừng. Căn nhà đơn sơ, mái lợp bằng lá khô, vách dựng bằng tre nứa, chẳng khác nào căn nhà của một người dân Vạn Tượng nghèo khó. Đây là nơi Văn Thành đã chọn để chôn vùi quá khứ và bắt đầu một cuộc đời mới.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long vô cùng ngoan ngoãn đi theo Văn Thành, không làm phiền đến cậu mà chỉ đứng từ xa ngóng theo con người như vô tình kia đóng sập cửa lại. Sự cô độc, đơn sơ của căn nhà lá kia càng khắc sâu nỗi dằn vặt trong lòng Bảo Long. Hắn biết, hắn phải ở lại, cơ hội này hắn đã trông đợi bao lâu rồi sao có thể dễ dàng từ bỏ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khói bếp trong nhà bắt đầu nghi ngút, mùi thơm đồ ăn của Văn Thành nấu bay xa đến chỗ Bảo Long đang đứng làm hắn nhớ đến là từ trưa giờ vẫn chưa có gì trong bụng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long vẫn đứng sững người trước cửa. Hắn không rời đi, ánh đèn dầu trong nhà làm ẩn hiện bóng hình người hắn thương sau vách tre ấy, đôi mắt dán chặt nhìn vào chuyển động bên trong, như thể sợ chỉ cần nhắm mắt một giây là Văn Thành sẽ tan biến như hàng trăm giấc mộng của hắn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mặt trời khuất dần sau rặng núi, đêm tối đã muốn đổ sập xuống ngôi làng hẻo lánh. Lũ muỗi rừng đang toan xơi tái miếng thịt thơm. Mẫn Đạt dường như không chịu nổi muốn chạy đến cưỡng chế Thái thượng hoàng về ngôi chùa nhỏ gần đó nghỉ đêm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bên trong, Văn Thành lén nhìn qua khe vách. Cậu thấy rõ hình bóng người đàn ông cao lớn vẫn kiên định đứng đó. Lớp uất hận dày cộp chợt bị một dòng xót xa xuyên thủng. Nơi đây thú dữ thường xuyên lui tới, khi màn đêm buông xuống là lúc nguy hiểm vô cùng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dù đã thề không quen biết, nhưng Văn Thành không đành lòng nhìn Bảo Long gặp nạn vì sự cố chấp của mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành siết chặt tay, kìm nén mọi cảm xúc chực trào. Cậu dứt khoát mở cửa bước ra, giọng nói cứng rắn và đầy vẻ xa lánh, không còn chút dấu vết của sự bối rối:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Anh còn đứng đây chi nữa? Mau đi lẹ đi! Đêm ở đây hông dành cho người lạ!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long đương nhiên không đi. Hắn vẫn đứng đó, thân hình cao lớn vững vàng như một tượng đài sừng sững. Sự lạnh lùng của Văn Thành càng khiến quyết tâm trong hắn cháy bỏng. Bảo Long tiến lên một bước, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại, hơi thở nặng nhọc của hắn gần như chạm vào cậu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long nhìn xoáy sâu vào đôi mắt không chút cảm xúc của Văn Thành, giọng nói nghẹn lại nhưng vẫn giữ sự kiên định:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Nếu như cậu thực sự không nhận ra anh, thì... vậy thì anh sẽ đứng đây đến khi nào cậu nhớ lại thôi...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long không nói về quá khứ, không van xin người tha thứ, chỉ dùng sự ngoan cố của mình để đối chọi lại sự chối bỏ của Văn Thành. Bảo Long biết Văn Thành là một người tốt, hắn biết cậu sẽ không nỡ để hắn ở đây một mình. Tuy đã mười chín năm xa cách, hắn tin sự lương thiện của Văn Thành vẫn còn đó, hắn muốn cược một lần.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sự kiên định đầy thách thức của Bảo Long khiến Văn Thành bực bội muốn điên lên. Cậu biết Bảo Long đang dùng sự day dứt trong cậu để xuyên thủng lớp phòng vệ cuối cùng. Cậu ngó nghiêng xung quanh như đang tìm kiếm gì đó, cậu không tin là Bảo Long sẽ đến đây một mình, chắc chắn đám tùy tùng đang đứng gần đây, cậu trông cho có người khuyên hắn về giúp cậu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ánh mắt của Bảo Long vẫn dán chặt lên người Văn Thành, không thể chịu nổi với ánh mắt ấy thêm giây phút nào nữa, Văn Thành hậm hực quay lưng, bước thẳng vào nhà và đóng sập cánh cửa lại, tiếng động khô khốc vang lên.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành đứng tựa lưng vào vách, thở dốc. Cậu đã làm hết sức để chối bỏ, nhưng cơn bão lòng vẫn không ngừng gào thét. Tiếng côn trùng kêu rả rích, cùng với hình ảnh Bảo Long đứng đơn độc ngoài kia, nơi hiểm họa có thể rình rập bất cứ lúc nào, khiến cậu khó chịu không thôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành thở hắt một hơi, quần quật mở cửa, mặt mày có chút nhăn nhó bước ra ngoài. Cậu không nói một lời, nắm lấy cổ tay Bảo Long một cách thô bạo, lôi hắn vào bên trong căn nhà lá. Cánh cửa nhanh chóng được đóng chặt lại. Sau một gốc đại thụ có nhiều dây leo quấn quanh, Mẫn Đạt thở phào như trút được gánh nặng, cậu mò đường về chùa để nghỉ ngơi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
*Chú thích: Thế kỉ XVIII-XIX, Vạn Tượng (Lan Xang, Lào) đã bị nội chiến chia cắt thành ba nước khác nhau là Lão Qua (Luang Prabang); Vạn Tượng (Vientiane); Ba Thắc (Champasak).
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Người dân sẽ gọi chung hết là Ai Lao, trong văn bản triều đình thì gọi chung là Vạn Tượng. Mặc dù họ đều biết sự kiện Vạn Tượng chia ba nhưng thường gọi tắt cho nhanh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chương này có chứa ảnh khảo cứu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Tuỳ chỉnh hiển thị