Chương 46: Thương tâm
Chớp mắt đã hơn một tháng kể từ ngày hai cha con Tổng đốc kháng chỉ trốn sang tận xứ nao, không biết họ đã chạy quá xa làm Hình Bộ không truy được hay là...hay là Bảo Long đã thu hồi lệnh truy sát, hay là Bảo Long đã biết cậu bị oan.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong khuôn viên chùa, một cái lán dựng tạm bợ bằng lá thốt nốt và tre khô, kẽ vách hở hang khiến cái lạnh rừng già đêm đen len lỏi vào nghe tê tái.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ông Toại yếu ớt nằm trên một tấm chiếu rách được gia đình người Đại An sống lưu vong tại Lão Qua cho Thành.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Gia đình lưu vong này đã bỏ quê chạy loạn đến Lão Qua trong trận nội chiến của Hồ Tử Cách hai năm trước.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tiếng gió hú lèn qua vách lá làm ông Toại rung lên bần bật theo từng cơn buốt giá. Mặc cho hơi nóng từ nồi lá xông là thứ duy nhất giúp ông chống lại cái lạnh thấu xương cũng chẳng hề làm ông ấm hơn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Những chén nước thuốc đặc quánh, đen sánh và bốc mùi hăng nồng từ một loại rễ cây nào đó, mà người làng đem cho ông Toại uống. Loại thuốc này đắng đến nổi ông cố nuốt xuống nhưng cũng nôn thốc ra chưa đầy một khắc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành vẫn luôn túc trực bên cha, cậu ôm chặt lấy cha mong cha sẽ đỡ lạnh hơn dù cho người ông nóng như than hồng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hai hốc mắt Văn Thành trở nên đỏ hoe, giăng đầy tơ máu, tại sao một người cả đời liêm khiết, thiện lương như cha lại gặp tình cảnh này, phải chăng do mình đã đẩy cha vào kết cục này, nhưng mình đã gây nên tội chi chớ? Mình có hề nào muốn hại Bảo Long, có hề nào muốn phản quốc?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ông Toại từ khi nào mê sảng, miệng lẩm nhẩm những câu nói không đầu, không đuôi: "Mình đợi tui nhen...tui viết xong tấu...đi với mình." - "Cha. Má... Con đậu...rồi!" - "Mình đừng bỏ tui...chờ tui theo mình!"
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành nghe không hiểu, chỉ biết ôm cha mà nước mắt tuôn trào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ trong khoảng ba ngày từ lúc phát bệnh, cơ thể ông Toại bị bào mòn bởi cái nóng đốt da thịt và cái lạnh tê tái, bụng ông chướng lên, da vàng vọt. Ông lịm dần đi và không còn nói chuyện nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình minh lên khi Văn Thành vừa thức giấc, người bên cạnh cậu chẳng còn hơi ấm, cậu lay cha hoài, lay cha mãi...cha ngủ rồi, giấc ngủ thiên thu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành ngồi bần thần một góc nhà, nhìn thi thể cha mà lảm nhảm: "Cha ơi, con hổng có tội" - "Cha tin con nghen cha." - "Dạ, vậy cha chờ chút... con chào người làng rồi cha con mình về kinh...về kinh nói với hoàng thượng là cha con mình vô tội...cha chờ con nha cha..."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cậu lững thững bước ra khỏi lán tạm, cậu cứ đi mãi đi mãi, cậu thấy người làng đem cha cậu đi đâu đó. Cậu chạy theo, thấy họ đào một cái hố rồi để cha cậu nằm xuống hố, phủ đất lên, cậu thầm nghĩ dân làng đang làm gì cha cậu vậy? Cho đến khi hình hài cha mất dần sau lớp đất, cậu không thấy cha nữa, cậu lao tới đẩy đám đàn ông đứng quanh hố ra mà kêu gào:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Cha ơi, đừng mà cha...về kinh với con...hông thì mình về quê nha cha...cha đi cấy, con đi săn được không cha...mình không làm quan nữa...cha ơi...đừng bỏ con lại mà cha!...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tay Thành quơ quào đào đất, đào mãi cũng không thấy được hình bóng cha đâu, đào đến móng tay bật máu cũng chẳng hề đau đớn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thành bật dậy từ cơn ác mộng, mồ hôi túa ra như tắm, tay vẫn quờ quạng đào đất như muốn níu lấy áo cha. Nhưng thay vì chạm vào bùn đất, tay cậu chạm vào một vạt áo cà sa màu cam cháy. Một bàn tay khô gầy nhưng ấm áp đặt lên trán cậu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sư thầy không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, đưa cho cậu một chén nước nóng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tại kinh đô Đại An, Bảo Long trong khoảng thời gian đó vô cùng bận rộn, hắn trực tiếp điều tra vụ án tham ô lớn này, chém đầu bốn quan cấp cao và tù đày mười hai vị quan đồng loã khác.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Xong rồi phải xét thăng cấp các quan để bù vào chỗ trống. Như ba vị quan tri huyện ở Tiên Sa thì một người lên làm tổng đốc Tiên Sa, một làm tổng đốc Lâm Hà, một người điều về Bình An cho đứng đầu Viện Đô Sát. Ngoài ra còn tuyển thêm quan lại cấp thấp qua các kì thi khác.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cùng lúc điều tra án tham ô thì Bảo Long nhận được bằng chứng cùng tất cả sự thật từ La Lạc và Mẫn Đạt, chứng minh Văn Thành vô tội, báo cáo này được công bố khắp cả nước để ca ngợi về một vị quan liêm khiết, nhân từ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long đã giúp cho đám người Cao Miên đó đến vùng đất mới ra hướng đông nam để khai hoang lập ấp, cứu trợ lương thực tiếp tục cho đến khi họ có thể trồng trọt, chăn nuôi và nộp thuế, xem họ như một nhóm dân tộc sống trên đất Đại An.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mẫn Đạt khi này lại mang nhiệm vụ mới là tìm tung tích hai cha con Văn Thành trở về. Mặc dù đội quân của Mẫn Đạt có quy mô không nhỏ để tìm kiếm người nhưng thật sự mà nói quyền lực của Bảo Long đã bị hạn chế ở biên giới.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dẫu hy vọng mong manh như mây khói, Bảo Long vẫn không từ bỏ. Hắn hạ lệnh triệu tập những kẻ thông thạo ngôn ngữ Vạn Tượng, thiết lập các trạm liên lạc dọc biên thùy, dùng tiền bạc và quyền uy để nối lại những manh mối đứt đoạn. Với hắn, thà là mò kim đáy biển còn hơn để lòng mình chết lặng trong sự không hay biết.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long vẫn chưa bao giờ ngừng tìm kiếm Văn Thành.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Năm Minh Đức thứ ba.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Lạc Hoàng Quý Phi hạ sinh hoàng trưởng tử.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long nói chắc nịch với La Lạc rằng sẽ nuôi dạy hoàng trưởng tử thật tốt để đứa trẻ có thể trở thành người kế vị tiếp theo. Quan Ca và La Lạc không khỏi bất ngờ, họ vô cùng xúc động trước quyết định này của Bảo Long.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đứa trẻ ra đời là nhờ sự tác hợp của Bảo Long, hắn được hai người họ xem như là cha đỡ đầu của đứa trẻ, vì vậy hai người sau đó đã xin Bảo Long ban cho con trai họ cái tên.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long thoáng sững người trong chốc lát, sau hồi trầm tư, hắn chợt chậm rãi nói ra một cái tên: "Hữu Thành, nó sẽ tên là Nguyễn Hoàng Hữu Thành."
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hữu tức là có, sở hữu; Thành là thành công, hoàn thành, trưởng thành. Tên Hữu Thành mang ý nghĩa là người có thành công, người đạt được thành quả, hay người có sự nghiệp vững vàng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khi tin tức hoàng trưởng tử Hữu Thành ra đời được công bố, bá quan văn võ ai nấy đều khen tấm tắc cái tên thiệt hay và vô cùng ý nghĩa. Nhưng trong đó, chỉ có Bảo Long, Văn Cải hay Mẫn Đạt mới hiểu rõ cái tên Hữu Thành này thực chất mang ý nghĩa gì. Trong lòng Bảo Long mãi mãi chỉ có hình bóng của một người "Thành".
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tại ngôi chùa hẻo lánh ở Lão Qua, cũng là chữ "Thành" đó, nhưng giờ dường như chỉ là một cái tên bị lãng quên.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành trong bộ đồ vải thô, đôi bàn tay nắm chặt cán chổi tre để quét lá trên khoảng sân rộng quanh chùa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cậu quét những lá cây khô rụng đầy sân. Tiếng chổi sột soạt trên nền đất ẩm lạnh lẽo. Mỗi nhát chổi càng lúc càng dùng lực như muốn quét đi ký ức về cái chết của cha, về nỗi oan chưa thấu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thoáng chốc lá dưới sân tung bay như có gió thổi, cậu cũng chẳng để ý mà quét liên tục, quét liên tục, môi cậu mím lại, đôi hàm siết chặt đến đau điếng, tay bấu vào cán chổi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Rắc!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cán chổi làm bằng tre già cũng không chịu được áp lực từ Văn Thành mà gãy đôi. Khi có một bàn tay khô gầy vỗ bộp lên vai, cậu mới hoàn hồn nhìn thấy vị sư già đang cầm y bát đi khất thực về tới. Ánh mắt sư thầy xuyên qua tâm Văn Thành, tỏ tường mọi chuyện.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thành được sư nắm tay kéo về mái hiên trước chánh diện ngồi đó. Tay sư thầy lụm nhặt cán chổi tre đã gãy, nhẹ nhàng quét lại khoảng sân. Thì ra mặc cho cậu cố quét nhưng lá trong sân chưa từng biến mất, nó chỉ vì cậu uất ức quét bằng sức lực bạo tàn mà chạy từ chỗ này sang chỗ khác thôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thành không nói, đôi mắt trống rỗng. Phải chăng nhẹ nhàng với nỗi đau có thể giúp vết thương lành lại. Càng dằn vặt chỉ làm nó thêm rướm máu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Kinh thành Bình An.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trời tối, Bảo Long ngồi một mình trong cung điện mênh mông, ánh đèn dầu chập chờn. Trước mặt hắn là chồng tấu chương cao ngất.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hắn cầm một bản tấu chương lên nhưng lại thẫn thờ nhìn vào khoảng không vô định. Đã bao lâu rồi mà vẫn không có tung tích người thương, ngày tháng dần trôi nhưng hắn vẫn chưa bao giờ có ý định ngừng tìm kiếm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bảo Long thở dài, tay xoa thái dương. Hàng trăm lần hắn tưởng tượng cảnh ngày gặp lại Văn Thành, hắn sẽ nói gì? Giải thích rằng anh không cố ý. Anh chưa từng muốn rời xa cậu chứ đừng nói đến là sẽ nghe lời gian thần hại cậu. Anh vô lực bất tài nên mới để đám gian thần mưu hại cậu. Cậu vẫn mạnh khỏe đúng không? Anh xin lỗi. Cậu có nhớ anh không? Anh nhớ cậu. Anh rất nhớ cậu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tay Bảo Long nâng niu chiếc lồng đèn giấy mà đã được Văn Thành làm cho vào tết Trung Thu ở Gia Định. Hắn chỉ cầm lấy vuốt ve mà chẳng dám thắp đèn, hắn sợ hắn sẽ lỡ tay làm hư hỏng gì đó thì biết làm sao?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đêm thanh vắng, Thành ngồi bệt trên bậc thềm đá, tay cậu vân vê chuỗi thủy tinh xanh lơ, xen kẽ những hạt đậu vàng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lạ thay trong lòng cậu chưa từng tin chiếu chỉ gây nên một hồi bi kịch khi xưa là thật. Bằng niềm tin ở đâu? Bằng ánh mắt của Bảo Long, bằng cái run rẩy khi tim hai người hoà chung nhịp đập.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng dù vậy đến giờ này cậu vẫn không dám quay về Đại An. Có điều gì đó dằn xé trong lòng cậu, dường như xuất hiện một bức tường vô hình ngăn cậu dũng cảm đi về phía trước. Lỡ đâu nơi đó không còn dành cho cậu. Lỡ đâu...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cậu vẫn ngồi đó im thin thít, trong đầu là trăm mối suy tư. Sư thầy đi ngang qua, lẳng lặng đặt vào tay cậu một miếng đất sét mềm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Văn Thành vò bóp miếng đất trong tay. Cảm giác đất sét dẻo quánh khiến cậu bắt đầu trút bỏ dòng suy nghĩ kia mà tập trung nhào nặn, không phải nặn một cái chén, cái chum, mà nặn một hình hài vô định để trút hết nỗi đau vào đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ánh trăng ở Lão Qua và ánh trăng ở Đại An lúc này là một, nhưng người thì đã ở hai thế giới khác nhau.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Năm Minh Đức thứ mười chín.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sự miệt mài bao năm qua cuối cùng cũng có kết quả. Bảo Long nhận tin vui đầu tiên về việc tìm kiếm được Văn Thành. Mật thư trên tay như bao lần, mười mấy năm qua hắn chưa bao giờ ngừng hi vọng, nhưng lần này Bảo Long lại rung rẩy hồi hộp đến đáng thương.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mật thư của Mẫn Đạt gửi về thông báo đã tìm ra Văn Thành đang sống trong một ngôi làng hẻo lánh, vẫn khoẻ mạnh, hằng ngày làm việc cho một lò gốm ở Lão Qua xứ Vạn Tượng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có thể bạn sẽ thích
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Tuỳ chỉnh hiển thị