Truyện
Trước Sau
Một lần nữa cạnh bên em · KurogamiNoir · 8/10/2024 2:33:31 PM · 0 0

Chương 20 - Chúc em ngủ ngon

Vòng lặp thứ 11:

Bình luận đoạn
Vòng lặp thứ 11:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh Sơn! Anh qua đây đi!”

Bình luận đoạn
“Anh Sơn! Anh qua đây đi!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sau cái đêm định mệnh đó, bọn tôi đã quay lại trạng thái bình thường. Không ai đoái hoài gì về lúc đó, và tôi nghĩ em cũng không muốn nhớ lại nên cả hai đã bỏ mặc những chuyện đã xảy ra và tiếp tục cuộc hành trình ở vùng nông thôn tuyệt đẹp này. Chúng tôi đang đi dạo thì bỗng dưng em thấy một cánh đồng hoa hướng dương. Rất đẹp, em như một đứa trẻ chạy tung tăng tới đó và kéo tôi theo sau.

Bình luận đoạn
Sau cái đêm định mệnh đó, bọn tôi đã quay lại trạng thái bình thường. Không ai đoái hoài gì về lúc đó, và tôi nghĩ em cũng không muốn nhớ lại nên cả hai đã bỏ mặc những chuyện đã xảy ra và tiếp tục cuộc hành trình ở vùng nông thôn tuyệt đẹp này. Chúng tôi đang đi dạo thì bỗng dưng em thấy một cánh đồng hoa hướng dương. Rất đẹp, em như một đứa trẻ chạy tung tăng tới đó và kéo tôi theo sau.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khung cảnh bình yên này thật giản dị, tôi chỉ muốn kéo dài mọi thứ lâu nhất có thể. Nhưng cũng không thể nào kìm được lòng mình rằng tôi muốn kết thúc tất cả. Chuyến đi của chúng tôi chỉ vỏn vẹn có mấy ngày, nhưng qua lăng kính của tôi. Quãng thời gian cuối cùng này dường như là vô tận. 

Bình luận đoạn
Khung cảnh bình yên này thật giản dị, tôi chỉ muốn kéo dài mọi thứ lâu nhất có thể. Nhưng cũng không thể nào kìm được lòng mình rằng tôi muốn kết thúc tất cả. Chuyến đi của chúng tôi chỉ vỏn vẹn có mấy ngày, nhưng qua lăng kính của tôi. Quãng thời gian cuối cùng này dường như là vô tận. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh Sơn! Anh Sơn!”

Bình luận đoạn
“Anh Sơn! Anh Sơn!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mải suy nghĩ, em đã đi rất xa tôi. Về phía trước, sắc vàng của buổi chiều tà cùng ông mặt trời đang dần khuất. Với tôi, nếu tôi biết vẽ thì có lẽ đã vẽ lại khung cảnh tuyệt đẹp này. Tôi sẽ vẽ lại nụ cười đó của em. Mặc dù đây là một chuyến đi để em hoàn thành bài tập ở trường đại học nhưng đó cũng là một “cái cớ” để cả hai chúng tôi có thêm không gian bên nhau. Nếu có người hỏi đã ở chung với nhau thì hà cớ gì còn muốn thêm không gian? Có lẽ tôi sẽ không biết trả lời thế nào.

Bình luận đoạn
Mải suy nghĩ, em đã đi rất xa tôi. Về phía trước, sắc vàng của buổi chiều tà cùng ông mặt trời đang dần khuất. Với tôi, nếu tôi biết vẽ thì có lẽ đã vẽ lại khung cảnh tuyệt đẹp này. Tôi sẽ vẽ lại nụ cười đó của em. Mặc dù đây là một chuyến đi để em hoàn thành bài tập ở trường đại học nhưng đó cũng là một “cái cớ” để cả hai chúng tôi có thêm không gian bên nhau. Nếu có người hỏi đã ở chung với nhau thì hà cớ gì còn muốn thêm không gian? Có lẽ tôi sẽ không biết trả lời thế nào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trong quãng thời gian ở đây, tôi đã mua lại một chiếc camera giá rẻ từ một tiệm đồ cũ ở góc phố. Đó cũng bù cho việc tôi không phải họa sĩ, tôi chỉ là một nghệ sĩ cầm đàn hát và thích ngâm thơ, vốn dĩ là những sở thích nguyên xơ kể từ khi tôi gặp em.

Bình luận đoạn
Trong quãng thời gian ở đây, tôi đã mua lại một chiếc camera giá rẻ từ một tiệm đồ cũ ở góc phố. Đó cũng bù cho việc tôi không phải họa sĩ, tôi chỉ là một nghệ sĩ cầm đàn hát và thích ngâm thơ, vốn dĩ là những sở thích nguyên xơ kể từ khi tôi gặp em.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ở đó! Đúng rồi! Em cười lên nhé!”

Bình luận đoạn
“Ở đó! Đúng rồi! Em cười lên nhé!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi hét thật lớn cho em đang ở xa có thể nghe thấy, em tạo dáng đủ kiểu dáng, khiến tôi cũng phải vui sướng đến lạ.

Bình luận đoạn
Tôi hét thật lớn cho em đang ở xa có thể nghe thấy, em tạo dáng đủ kiểu dáng, khiến tôi cũng phải vui sướng đến lạ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có hoàng hôn dần khuất

Bình luận đoạn
Có hoàng hôn dần khuất

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có nụ cười em tôi tỏa lên

Bình luận đoạn
Có nụ cười em tôi tỏa lên

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có niềm vui nào mãi không mất?

Bình luận đoạn
Có niềm vui nào mãi không mất?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bằng niềm vui được em gọi tên.

Bình luận đoạn
Bằng niềm vui được em gọi tên.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh Sơn! Được chưa? Em mỏi quá!”

Bình luận đoạn
“Anh Sơn! Được chưa? Em mỏi quá!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Được rồi được rồi.”

Bình luận đoạn
“Được rồi được rồi.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Em chạy lại, dáng hình ấy trông cứ như một chú sóc nhanh nhảu chạy lại khi nhìn thấy hạt. Tôi cho em xem ảnh, tiếc là em chê bảo tôi chụp kém. Nhưng một lúc sau, em lại mượn máy ảnh ngắm đi ngắm lại suốt, lúc ấy trông em cười thật tươi. Tôi biết em chê là chê vậy thôi chứ em thích được ngắm mình ở trong những bức ảnh và nhất là những bức ảnh của người em yêu chụp. 

Bình luận đoạn
Em chạy lại, dáng hình ấy trông cứ như một chú sóc nhanh nhảu chạy lại khi nhìn thấy hạt. Tôi cho em xem ảnh, tiếc là em chê bảo tôi chụp kém. Nhưng một lúc sau, em lại mượn máy ảnh ngắm đi ngắm lại suốt, lúc ấy trông em cười thật tươi. Tôi biết em chê là chê vậy thôi chứ em thích được ngắm mình ở trong những bức ảnh và nhất là những bức ảnh của người em yêu chụp. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chúng tôi nắm tay nhau đi về khi trời sụp tối. Tôi nói em là con nít thì có lẽ là hơi quá nhưng nhìn em đi trên một cái rào chắn nhỏ trên vỉa hè, hình ảnh ấy đã không ít khiến tôi bật cười trong lòng. Em vừa đi, vừa nắm tay tôi để giữ thăng bằng.

Bình luận đoạn
Chúng tôi nắm tay nhau đi về khi trời sụp tối. Tôi nói em là con nít thì có lẽ là hơi quá nhưng nhìn em đi trên một cái rào chắn nhỏ trên vỉa hè, hình ảnh ấy đã không ít khiến tôi bật cười trong lòng. Em vừa đi, vừa nắm tay tôi để giữ thăng bằng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh đừng buông tay em ra nhé?”

Bình luận đoạn
“Anh đừng buông tay em ra nhé?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ừm.”

Bình luận đoạn
“Ừm.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cả hai vui cười như vậy cho đến khi về trọ. Sau một ngày đi khắp nơi để tìm chỗ ngồi vẽ và vui chơi. Em lại lăn đùng ra ngủ. Rút kinh nghiệm từ “đợt trước”, tôi cũng ngủ theo. Chúng tôi nằm chung trên một chiếc nệm, đắp cùng một chiếc chăn, như vậy là bình thường đối với một cặp đôi… đúng không? Có lẽ tôi muốn bên em và ở gần bên em nhất có thể.

Bình luận đoạn
Cả hai vui cười như vậy cho đến khi về trọ. Sau một ngày đi khắp nơi để tìm chỗ ngồi vẽ và vui chơi. Em lại lăn đùng ra ngủ. Rút kinh nghiệm từ “đợt trước”, tôi cũng ngủ theo. Chúng tôi nằm chung trên một chiếc nệm, đắp cùng một chiếc chăn, như vậy là bình thường đối với một cặp đôi… đúng không? Có lẽ tôi muốn bên em và ở gần bên em nhất có thể.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi ôm em vào ngực mình, đôi lúc em cự nguậy nhưng rồi lại ngủ rất ngon. 

Bình luận đoạn
Tôi ôm em vào ngực mình, đôi lúc em cự nguậy nhưng rồi lại ngủ rất ngon. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Chúc em ngủ ngon.”

Bình luận đoạn
“Chúc em ngủ ngon.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi theo đó mà thiếp đi tự khi nào.

Bình luận đoạn
Tôi theo đó mà thiếp đi tự khi nào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vòng lặp thứ 20:

Bình luận đoạn
Vòng lặp thứ 20:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Không ngờ ở đây người ta có cáp treo đấy.”

Bình luận đoạn
“Không ngờ ở đây người ta có cáp treo đấy.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh không biết sao? Khách du lịch đến đây đông lắm nên họ đầu tư dữ lắm! Anh Sơn nhà quê!”

Bình luận đoạn
“Anh không biết sao? Khách du lịch đến đây đông lắm nên họ đầu tư dữ lắm! Anh Sơn nhà quê!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Em nói rồi búng nhẹ ngay trán của tôi, quả đúng thật. Ngoài thành phố ra thì tôi ít khi đi đây đi đó và đặc biệt ở thành phố, tôi cũng chỉ đi qua đi lại những địa điểm nhất định như nhà trọ và chỗ làm. Nên nếu có ai hỏi tôi về đường đi qua chỗ này, đường đi qua chỗ kia trong thành phố thì có khi tôi còn chẳng biết huống chi là biết chỗ này có cáp treo hay không. Nhưng tôi cũng không để tâm điều đó mấy. Được cùng em đi cáp treo, cùng ngắm cảnh như thế này cũng không tồi. 

Bình luận đoạn
Em nói rồi búng nhẹ ngay trán của tôi, quả đúng thật. Ngoài thành phố ra thì tôi ít khi đi đây đi đó và đặc biệt ở thành phố, tôi cũng chỉ đi qua đi lại những địa điểm nhất định như nhà trọ và chỗ làm. Nên nếu có ai hỏi tôi về đường đi qua chỗ này, đường đi qua chỗ kia trong thành phố thì có khi tôi còn chẳng biết huống chi là biết chỗ này có cáp treo hay không. Nhưng tôi cũng không để tâm điều đó mấy. Được cùng em đi cáp treo, cùng ngắm cảnh như thế này cũng không tồi. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chiếc cáp treo đi chậm chạp, nhưng bù lại chúng tôi được ngắm cảnh núi non hùng vĩ rất lâu. Em lấy ra họa cụ rồi cắm cúi vẽ. Nhìn hình ảnh của em, làm tôi nhớ đến ông lão vẽ tranh mà ngày trước đã cưu mang mình, giờ nghĩ lại… tôi mới thấy hai người đều có một điểm chung. Họ đều cứu vớt tôi như một món quà. Họ đều vẽ tranh và an ủi tôi trong những ngày tăm tối nhất.

Bình luận đoạn
Chiếc cáp treo đi chậm chạp, nhưng bù lại chúng tôi được ngắm cảnh núi non hùng vĩ rất lâu. Em lấy ra họa cụ rồi cắm cúi vẽ. Nhìn hình ảnh của em, làm tôi nhớ đến ông lão vẽ tranh mà ngày trước đã cưu mang mình, giờ nghĩ lại… tôi mới thấy hai người đều có một điểm chung. Họ đều cứu vớt tôi như một món quà. Họ đều vẽ tranh và an ủi tôi trong những ngày tăm tối nhất.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chỉ có điều… tại sao tôi lại không thể cứu được Linh và ông ấy?

Bình luận đoạn
Chỉ có điều… tại sao tôi lại không thể cứu được Linh và ông ấy?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh Sơn này…”

Bình luận đoạn
“Anh Sơn này…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Sao thế?”

Bình luận đoạn
“Sao thế?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Em thấy em vẽ không được rồi…”

Bình luận đoạn
“Em thấy em vẽ không được rồi…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi nhìn xuống trang giấy vẽ của em, có những đường nét đậm nhạt khác nhau phác họa khung cảnh bên dưới cáp treo. Nhưng đó là những đường nét, giống như một con sâu vậy khi chuẩn bị hóa bướm vậy. Tôi gọi đây mới chỉ là thai nghén chưa ra được thành quả gì. Xong rồi tôi nhìn em, tôi thấy em ủ rũ và trầm buồn hơn rất nhiều. Tôi hiểu cảm giác đó, cái cảm giác mà những đường nét không còn là của mình. 

Bình luận đoạn
Tôi nhìn xuống trang giấy vẽ của em, có những đường nét đậm nhạt khác nhau phác họa khung cảnh bên dưới cáp treo. Nhưng đó là những đường nét, giống như một con sâu vậy khi chuẩn bị hóa bướm vậy. Tôi gọi đây mới chỉ là thai nghén chưa ra được thành quả gì. Xong rồi tôi nhìn em, tôi thấy em ủ rũ và trầm buồn hơn rất nhiều. Tôi hiểu cảm giác đó, cái cảm giác mà những đường nét không còn là của mình. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Còn đối với tôi, nó như những câu chữ và lời hát chồng chéo lên nhau, chả cái nào ăn nhập vào cái nào. Theo như giới chuyên môn thì… tình trạng của em là “art-block”. 

Bình luận đoạn
Còn đối với tôi, nó như những câu chữ và lời hát chồng chéo lên nhau, chả cái nào ăn nhập vào cái nào. Theo như giới chuyên môn thì… tình trạng của em là “art-block”. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Em cúi đầu xuống, tôi thấy thế cũng liền hiểu ý em. 

Bình luận đoạn
Em cúi đầu xuống, tôi thấy thế cũng liền hiểu ý em. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Được rồi ngoan nào.”

Bình luận đoạn
“Được rồi ngoan nào.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vừa nói, tôi lấy tay xoa đầu em, người hiện giờ giống như một chú mèo nhõng nhẽo đòi được vuốt ve.

Bình luận đoạn
Vừa nói, tôi lấy tay xoa đầu em, người hiện giờ giống như một chú mèo nhõng nhẽo đòi được vuốt ve.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Em không vẽ được! Em sẽ rớt mất!”

Bình luận đoạn
“Em không vẽ được! Em sẽ rớt mất!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Em hoảng lên, nhưng đối với tôi mà nói. Cảnh này thật quá đỗi “quen thuộc”. Tôi chỉ nhéo má em một cái rồi,

Bình luận đoạn
Em hoảng lên, nhưng đối với tôi mà nói. Cảnh này thật quá đỗi “quen thuộc”. Tôi chỉ nhéo má em một cái rồi,

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Vậy chúng ta đi cáp treo thêm một lần nữa nhé?”

Bình luận đoạn
“Vậy chúng ta đi cáp treo thêm một lần nữa nhé?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Được không anh!?”

Bình luận đoạn
“Được không anh!?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Em giương mắt nhìn tôi như những người vô tình trúng vé số, đối với tôi mà nói tiền bạc giờ đây cũng chẳng quan trọng nữa… hiện giờ điều tôi quan tâm là được ở bên em lâu thật lâu. Chừng nào hay chừng đó, như thế… tôi đã thỏa lòng lắm rồi.

Bình luận đoạn
Em giương mắt nhìn tôi như những người vô tình trúng vé số, đối với tôi mà nói tiền bạc giờ đây cũng chẳng quan trọng nữa… hiện giờ điều tôi quan tâm là được ở bên em lâu thật lâu. Chừng nào hay chừng đó, như thế… tôi đã thỏa lòng lắm rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh Sơn à! Đừng nhéo má em nữa!!”

Bình luận đoạn
“Anh Sơn à! Đừng nhéo má em nữa!!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“À. Anh xin lỗi.”

Bình luận đoạn
“À. Anh xin lỗi.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vòng lặp thứ 35:

Bình luận đoạn
Vòng lặp thứ 35:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Bác ơi, cho cháu xem qua cây đàn này với.”

Bình luận đoạn
“Bác ơi, cho cháu xem qua cây đàn này với.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đây.”

Bình luận đoạn
“Đây.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Cảm ơn ạ.”

Bình luận đoạn
“Cảm ơn ạ.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chúng tôi ghé vào một tiệm đàn tôi vô tình thấy khi đi trên đường. Nhìn chung, nó là một quán khá là cũ rồi nhưng lại cung cấp đầy đủ cái loại đàn từ bass, guitar điện, guitar thùng loại cổ điển và acoustic. Tôi nhìn những cây đàn này, tôi nhớ về mình ngày trước đã tích góp từ làm việc ở quán của anh quản lí để có được. Vì tôi muốn được hát, khi hát tôi sẽ quên bản thân tôi cơ cực như thế nào… cảm giác như đang hóa thân vào một con người khác và nhờ nó, tôi đã cứu rỗi được cô gái cũng đang tò mò ngó nghiêng từng cây đàn treo trên tường kia.

Bình luận đoạn
Chúng tôi ghé vào một tiệm đàn tôi vô tình thấy khi đi trên đường. Nhìn chung, nó là một quán khá là cũ rồi nhưng lại cung cấp đầy đủ cái loại đàn từ bass, guitar điện, guitar thùng loại cổ điển và acoustic. Tôi nhìn những cây đàn này, tôi nhớ về mình ngày trước đã tích góp từ làm việc ở quán của anh quản lí để có được. Vì tôi muốn được hát, khi hát tôi sẽ quên bản thân tôi cơ cực như thế nào… cảm giác như đang hóa thân vào một con người khác và nhờ nó, tôi đã cứu rỗi được cô gái cũng đang tò mò ngó nghiêng từng cây đàn treo trên tường kia.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi ngồi trên ghế, mân mê một cây đàn điện của hãng Fender do ngày trước tôi cũng chỉ chơi đàn acoustic nên cũng hơi tò mò đàn điện sẽ như thế nào. Được một lúc, bỗng Linh quay ra chỗ tôi đang ngồi sau khi xăm soi những cây đàn xong.

Bình luận đoạn
Tôi ngồi trên ghế, mân mê một cây đàn điện của hãng Fender do ngày trước tôi cũng chỉ chơi đàn acoustic nên cũng hơi tò mò đàn điện sẽ như thế nào. Được một lúc, bỗng Linh quay ra chỗ tôi đang ngồi sau khi xăm soi những cây đàn xong.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Này! Em chụp anh đấy hả?”

Bình luận đoạn
“Này! Em chụp anh đấy hả?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Có sao đâu!”

Bình luận đoạn
“Có sao đâu!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trong giây phút đó, em lấy chiếc máy ảnh rồi thản nhiên đang chụp tôi. Bị chụp lén như thế này thì tôi thấy khá xấu hổ… nghĩ đến đó, tai tôi chợt đỏ hoe.

Bình luận đoạn
Trong giây phút đó, em lấy chiếc máy ảnh rồi thản nhiên đang chụp tôi. Bị chụp lén như thế này thì tôi thấy khá xấu hổ… nghĩ đến đó, tai tôi chợt đỏ hoe.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Sao thế anh?” - Em bước lại, không giấu đi nụ cười khoái chí khi vừa chụp lén được tôi.

Bình luận đoạn
“Sao thế anh?” - Em bước lại, không giấu đi nụ cười khoái chí khi vừa chụp lén được tôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Em… xóa tấm đó đi được không?”

Bình luận đoạn
“Em… xóa tấm đó đi được không?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Hong chịu đâu!”

Bình luận đoạn
“Hong chịu đâu!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chúng tôi vờn nhau trong tiệm đàn đến mức ông chủ quán sau khi bị bón rất nhiều “cơm chó” thì đã mời hai đứa đi ra. Và như thế ngày hôm nay, của hai đứa kết thúc như vậy.

Bình luận đoạn
Chúng tôi vờn nhau trong tiệm đàn đến mức ông chủ quán sau khi bị bón rất nhiều “cơm chó” thì đã mời hai đứa đi ra. Và như thế ngày hôm nay, của hai đứa kết thúc như vậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng không chỉ có nhiêu đó. Sau khi về nhà, đến lượt tôi nằm lăn ra ngủ. Cho đến khi tôi bị một tiếng động làm cho thức giấc, tôi bật dậy và thấy em đang ngồi hí hoáy làm gì đó trên chiếc bàn lùn cùng với đèn học (Mà khoan! Em ấy lấy đèn học từ đâu ra vậy!?). Không giấu được nỗi tò mò, tôi liền nhòm tới nhìn lén xem em đang làm gì.

Bình luận đoạn
Nhưng không chỉ có nhiêu đó. Sau khi về nhà, đến lượt tôi nằm lăn ra ngủ. Cho đến khi tôi bị một tiếng động làm cho thức giấc, tôi bật dậy và thấy em đang ngồi hí hoáy làm gì đó trên chiếc bàn lùn cùng với đèn học (Mà khoan! Em ấy lấy đèn học từ đâu ra vậy!?). Không giấu được nỗi tò mò, tôi liền nhòm tới nhìn lén xem em đang làm gì.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bức tranh cuối cùng.

Bình luận đoạn
Bức tranh cuối cùng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi sẽ dùng cái tên đó để gọi bức tranh này. Dòng ký ức bên trong tôi bắt đầu ùa về như một cơ chế đặc trưng của cơ thể. Bức tranh cuối cùng… em vẽ tôi thật chi tiết, từng cử chỉ nét mặt được em tái hiện lại rất hoàn hảo trong nét chì. Tôi tin em sẽ là một hoạ sĩ giỏi trong tương lai. Tôi đã từng nghĩ như vậy và giờ vẫn thế. Trong tranh, em vẽ lại tôi đang trong tư thế cầm đàn và dường như từng nét vẽ, tôi đều cảm nhận được sự tâm huyết và tình cảm của em trong đó. Điều đó làm tôi vui lắm, mặc dù “lần cuối cùng” này chỉ là một cảnh quen thuộc luôn lặp đi lặp lại.

Bình luận đoạn
Tôi sẽ dùng cái tên đó để gọi bức tranh này. Dòng ký ức bên trong tôi bắt đầu ùa về như một cơ chế đặc trưng của cơ thể. Bức tranh cuối cùng… em vẽ tôi thật chi tiết, từng cử chỉ nét mặt được em tái hiện lại rất hoàn hảo trong nét chì. Tôi tin em sẽ là một hoạ sĩ giỏi trong tương lai. Tôi đã từng nghĩ như vậy và giờ vẫn thế. Trong tranh, em vẽ lại tôi đang trong tư thế cầm đàn và dường như từng nét vẽ, tôi đều cảm nhận được sự tâm huyết và tình cảm của em trong đó. Điều đó làm tôi vui lắm, mặc dù “lần cuối cùng” này chỉ là một cảnh quen thuộc luôn lặp đi lặp lại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng chẳng hiểu sao. Cảm giác vẫn vẹn toàn như lần đầu được thấy.

Bình luận đoạn
Nhưng chẳng hiểu sao. Cảm giác vẫn vẹn toàn như lần đầu được thấy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi chồm tới, ôm lấy Linh.

Bình luận đoạn
Tôi chồm tới, ôm lấy Linh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ấy! Em làm anh thức giấc rồi…”

Bình luận đoạn
“Ấy! Em làm anh thức giấc rồi…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Không sao đâu…”

Bình luận đoạn
“Không sao đâu…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cả hai chúng tôi im lặng, không ai nói lấy một câu. Thành thật mà nói, sau khi tôi thấy em hoàn thiện bức ảnh này tôi mới chồm tới ôm, như “mấy lần trước” thì chắc chắn em sẽ nổi đóa với tôi nếu đang phá đám em vẽ tranh. Đây chỉ là kinh nghiệm từ những lần trước mà thôi…

Bình luận đoạn
Cả hai chúng tôi im lặng, không ai nói lấy một câu. Thành thật mà nói, sau khi tôi thấy em hoàn thiện bức ảnh này tôi mới chồm tới ôm, như “mấy lần trước” thì chắc chắn em sẽ nổi đóa với tôi nếu đang phá đám em vẽ tranh. Đây chỉ là kinh nghiệm từ những lần trước mà thôi…

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Em vẽ anh đấy à? Đẹp đó chứ! Sau này em muốn bao nhiêu cái triển lãm đây?”

Bình luận đoạn
“Em vẽ anh đấy à? Đẹp đó chứ! Sau này em muốn bao nhiêu cái triển lãm đây?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh này! Chọc em miết!”

Bình luận đoạn
“Anh này! Chọc em miết!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đã tự bao giờ, tôi đã học cách nói dối. Một lời nói dối vô hại cũng chỉ để làm em vui. Bây giờ bọn tôi cứ vui… sau này có xảy ra chuyện gì thì hẵng tính. Tôi cũng chẳng còn khốn khổ vì phải nói dối em nữa, em vui là được rồi.

Bình luận đoạn
Đã tự bao giờ, tôi đã học cách nói dối. Một lời nói dối vô hại cũng chỉ để làm em vui. Bây giờ bọn tôi cứ vui… sau này có xảy ra chuyện gì thì hẵng tính. Tôi cũng chẳng còn khốn khổ vì phải nói dối em nữa, em vui là được rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đêm đó hai chúng tôi nói chuyện rất nhiều, nói về tương lai và ôn lại một chút kỷ niệm về ngày đầu hai chúng tôi gặp gỡ. Có lẽ chúng ta thường nói chuyện nhiều về tương lai hơn, vì tương lai chứa trong đó là những dự định, khát vọng đạt được một điều gì đó. Xui thay, đời nào quá khứ chịu tha cho tôi… nhưng cũng đâu có nghĩa là tôi không được với Linh trong thời gian hữu hạn này.

Bình luận đoạn
Đêm đó hai chúng tôi nói chuyện rất nhiều, nói về tương lai và ôn lại một chút kỷ niệm về ngày đầu hai chúng tôi gặp gỡ. Có lẽ chúng ta thường nói chuyện nhiều về tương lai hơn, vì tương lai chứa trong đó là những dự định, khát vọng đạt được một điều gì đó. Xui thay, đời nào quá khứ chịu tha cho tôi… nhưng cũng đâu có nghĩa là tôi không được với Linh trong thời gian hữu hạn này.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vì ngày mai là ngày chúng tôi trở về.

Bình luận đoạn
Vì ngày mai là ngày chúng tôi trở về.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Em mệt mỏi, nhưng cũng rất vui. Em thoải mái nằm trên đùi tôi mà ngủ ngon lành. Tôi lấy tay xoa đầu và vuốt ve mái tóc của em.

Bình luận đoạn
Em mệt mỏi, nhưng cũng rất vui. Em thoải mái nằm trên đùi tôi mà ngủ ngon lành. Tôi lấy tay xoa đầu và vuốt ve mái tóc của em.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Chúc em ngủ ngon.”

Bình luận đoạn
“Chúc em ngủ ngon.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vòng lặp thứ 50:

Bình luận đoạn
Vòng lặp thứ 50:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh ơi! Anh chuẩn bị đồ xong chưa? Nay mình về đó!”

Bình luận đoạn
“Anh ơi! Anh chuẩn bị đồ xong chưa? Nay mình về đó!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ừ. Đợi anh tý!”

Bình luận đoạn
“Ừ. Đợi anh tý!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đây không phải lần đầu nhưng tôi không nghĩ đây sẽ là lần cuối. Tôi làm điều này… là vì tôi có lý do của tôi. Và tôi cũng trục lợi từ việc này đó là có thêm thời gian được ở bên em. Tôi không còn quan trọng việc phải kết thúc chuyện này, nhưng cũng không nghĩ đây là điều đúng đắn.

Bình luận đoạn
Đây không phải lần đầu nhưng tôi không nghĩ đây sẽ là lần cuối. Tôi làm điều này… là vì tôi có lý do của tôi. Và tôi cũng trục lợi từ việc này đó là có thêm thời gian được ở bên em. Tôi không còn quan trọng việc phải kết thúc chuyện này, nhưng cũng không nghĩ đây là điều đúng đắn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi bên trong nhà vệ sinh. Bình thản nhìn con dao đã giết mình rất nhiều lần trước đây, và vì cơ chế “giật lùi” về quá khứ giờ đây phụ thuộc vào cái chết của tôi. Đáng lẽ mốc thời gian này, Linh sẽ chết và mọi chuyện sẽ kết thúc. Nhưng tôi… có lý do của mình và tôi… sẽ không để điều đó xảy ra.

Bình luận đoạn
Tôi bên trong nhà vệ sinh. Bình thản nhìn con dao đã giết mình rất nhiều lần trước đây, và vì cơ chế “giật lùi” về quá khứ giờ đây phụ thuộc vào cái chết của tôi. Đáng lẽ mốc thời gian này, Linh sẽ chết và mọi chuyện sẽ kết thúc. Nhưng tôi… có lý do của mình và tôi… sẽ không để điều đó xảy ra.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi đưa dao lên tay, gần động mạch. Một tiếng xẹt vang lên và ý thức tôi tắt lịm.

Bình luận đoạn
Tôi đưa dao lên tay, gần động mạch. Một tiếng xẹt vang lên và ý thức tôi tắt lịm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

*

Bình luận đoạn
*

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lần nào cũng thế, vào ngày cuối tôi luôn trốn em để làm hành động này. Tôi mắc kẹt trong quá khứ, chẳng thể nào thoát ra… hoặc chính tôi muốn thế. Mỗi vòng lặp trôi đi, bản thân tôi như tái sinh thành một con người mới, mọi cảm xúc đều thật mới mẻ và tôi chẳng muốn buông bỏ những cảm xúc đó. Và tôi cũng muốn Linh mỉm cười với tôi mãi mãi, mặc dù em sẽ không nhớ hoặc cảm giác được gì. Những bức ảnh tôi chụp đi chụp lại không thấy chán, mọi cảnh vật tôi và em ngắm cùng nhau cũng vậy.

Bình luận đoạn
Lần nào cũng thế, vào ngày cuối tôi luôn trốn em để làm hành động này. Tôi mắc kẹt trong quá khứ, chẳng thể nào thoát ra… hoặc chính tôi muốn thế. Mỗi vòng lặp trôi đi, bản thân tôi như tái sinh thành một con người mới, mọi cảm xúc đều thật mới mẻ và tôi chẳng muốn buông bỏ những cảm xúc đó. Và tôi cũng muốn Linh mỉm cười với tôi mãi mãi, mặc dù em sẽ không nhớ hoặc cảm giác được gì. Những bức ảnh tôi chụp đi chụp lại không thấy chán, mọi cảnh vật tôi và em ngắm cùng nhau cũng vậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có lẽ tôi đã quá đắm chìm vào giấc mơ này rồi… và khi thức giấc, tôi sẽ khóc. Khóc vì đó chỉ là giấc mơ, khóc vì đó chỉ là một cơ chế của cảm xúc sinh ra để bào chữa cho chính người ngu ngốc mình, khóc vì tôi đã chẳng thể làm được gì. 

Bình luận đoạn
Có lẽ tôi đã quá đắm chìm vào giấc mơ này rồi… và khi thức giấc, tôi sẽ khóc. Khóc vì đó chỉ là giấc mơ, khóc vì đó chỉ là một cơ chế của cảm xúc sinh ra để bào chữa cho chính người ngu ngốc mình, khóc vì tôi đã chẳng thể làm được gì. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi đi trên con đường dài và hẹp, tối đen cũng chẳng có tiếng ai cất lên cho đến khi tôi thấy một cánh cửa tựa như ánh sáng cuối con đường. Nhưng từ khi nào mà cánh cửa ấy đã không còn chút hy vọng nào, chẳng còn chút ánh sáng nào.

Bình luận đoạn
Tôi đi trên con đường dài và hẹp, tối đen cũng chẳng có tiếng ai cất lên cho đến khi tôi thấy một cánh cửa tựa như ánh sáng cuối con đường. Nhưng từ khi nào mà cánh cửa ấy đã không còn chút hy vọng nào, chẳng còn chút ánh sáng nào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Dừng lại đi…”

Bình luận đoạn
“Dừng lại đi…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có người đón tôi ở đó, đó là cô gái trong hình hài của Linh. Cô ngồi đó không biết đã bao lần nói tôi hãy dừng lại. Nhưng cho đến khi tôi đạt điều mình muốn, tôi vẫn sẽ tiếp tục dù phải lặp đi lặp lại điều này cả nghìn lần. Tôi cũng không màng.

Bình luận đoạn
Có người đón tôi ở đó, đó là cô gái trong hình hài của Linh. Cô ngồi đó không biết đã bao lần nói tôi hãy dừng lại. Nhưng cho đến khi tôi đạt điều mình muốn, tôi vẫn sẽ tiếp tục dù phải lặp đi lặp lại điều này cả nghìn lần. Tôi cũng không màng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Tôi xin lỗi.”

Bình luận đoạn
“Tôi xin lỗi.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi nắm tay cầm và chuẩn bị bước vào, thì bị cô gái giữ lại.

Bình luận đoạn
Tôi nắm tay cầm và chuẩn bị bước vào, thì bị cô gái giữ lại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Điều này thật vô nghĩa!”

Bình luận đoạn
“Điều này thật vô nghĩa!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi không phản kháng lại vì tôi đã quá quen với cái kiểu cầu xin này của cô. Tôi từ từ cầm lấy bàn tay ấy, bàn tay có hơi ấm quen thuộc. 

Bình luận đoạn
Tôi không phản kháng lại vì tôi đã quá quen với cái kiểu cầu xin này của cô. Tôi từ từ cầm lấy bàn tay ấy, bàn tay có hơi ấm quen thuộc. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Cảm ơn em nhé, em đã cho tôi một cơ hội nhưng tôi lại mù quáng bám víu lấy nó. Thật ngu ngốc đúng không?”

Bình luận đoạn
“Cảm ơn em nhé, em đã cho tôi một cơ hội nhưng tôi lại mù quáng bám víu lấy nó. Thật ngu ngốc đúng không?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Không… anh!”

Bình luận đoạn
“Không… anh!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Một lần nữa, tôi xin lỗi.”

Bình luận đoạn
“Một lần nữa, tôi xin lỗi.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tiếng cạch vang lên, tôi bước vào cánh cửa. Tin tưởng những điều mình đang làm là đúng đắn… dù cho…

Bình luận đoạn
Tiếng cạch vang lên, tôi bước vào cánh cửa. Tin tưởng những điều mình đang làm là đúng đắn… dù cho…

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tương lai phía trước chỉ là một màu xám xịt và tuyệt vọng.

Bình luận đoạn
Tương lai phía trước chỉ là một màu xám xịt và tuyệt vọng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng tôi cũng không nghĩ… có tương lai nào là dành cho mình.

Bình luận đoạn
Nhưng tôi cũng không nghĩ… có tương lai nào là dành cho mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước Chương sau
📚

Có thể bạn sẽ thích

💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!