Truyện
Trước Sau
Một lần nữa cạnh bên em · KurogamiNoir · 8/10/2024 2:32:54 PM · 0 0

Chương 19 - Nụ hôn dưới ánh trăng

“Anh nói gì vậy?”

Bình luận đoạn
“Anh nói gì vậy?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Linh ngơ ngác nhìn tôi, tôi cũng không biết mình đang cố gắng truyền tải điều gì cho em nhưng tôi thấy mình thật ngu muội khi nói ra sự thật khó tin đó. Tôi nắm tay em nhưng dần dà em rụt tay đi rồi quay lại. Tôi biết chuyện này thật điên rồ… nhưng mong muốn được ở bên cạnh em đã lấn át cả lý trí và tôi nghĩ nếu nói cho em mọi chuyện.. thì biết đâu tương lai đen tối ấy sẽ không diễn ra?

Bình luận đoạn
Linh ngơ ngác nhìn tôi, tôi cũng không biết mình đang cố gắng truyền tải điều gì cho em nhưng tôi thấy mình thật ngu muội khi nói ra sự thật khó tin đó. Tôi nắm tay em nhưng dần dà em rụt tay đi rồi quay lại. Tôi biết chuyện này thật điên rồ… nhưng mong muốn được ở bên cạnh em đã lấn át cả lý trí và tôi nghĩ nếu nói cho em mọi chuyện.. thì biết đâu tương lai đen tối ấy sẽ không diễn ra?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trên lý thuyết tôi đã khiến cho dòng thời gian bắt đầu hỗn độn.

Bình luận đoạn
Trên lý thuyết tôi đã khiến cho dòng thời gian bắt đầu hỗn độn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Em không hiểu gì cả…”

Bình luận đoạn
“Em không hiểu gì cả…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Linh đi qua đi lại, hai tay khoanh tỏ vẻ bối rối. Không gì có thể diễn tả cảm xúc của em hiện tại. Rối bời… có lẽ là từ thích hợp nhất dành cho em lúc này. Tôi cố gắng sắp xếp lại cái đầu đang cuồng quay của mình thành một câu chuyện rành mạch để có thể giải thích cho em. Nhưng tôi đã không thể làm được thế, tôi buộc miệng nói ra một lời không thể cứu vãn và giờ biểu cảm của Linh càng khiến tôi rối lên rất nhiều.

Bình luận đoạn
Linh đi qua đi lại, hai tay khoanh tỏ vẻ bối rối. Không gì có thể diễn tả cảm xúc của em hiện tại. Rối bời… có lẽ là từ thích hợp nhất dành cho em lúc này. Tôi cố gắng sắp xếp lại cái đầu đang cuồng quay của mình thành một câu chuyện rành mạch để có thể giải thích cho em. Nhưng tôi đã không thể làm được thế, tôi buộc miệng nói ra một lời không thể cứu vãn và giờ biểu cảm của Linh càng khiến tôi rối lên rất nhiều.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi với lấy tay em nhưng bị em khước từ.

Bình luận đoạn
Tôi với lấy tay em nhưng bị em khước từ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh chỉ đang đùa thôi phải không…? Em biết mà haha! Dạo này anh với em cũng hay xem phim viễn tưởng nên l-”

Bình luận đoạn
“Anh chỉ đang đùa thôi phải không…? Em biết mà haha! Dạo này anh với em cũng hay xem phim viễn tưởng nên l-”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Không. Anh nghiêm túc.” 

Bình luận đoạn
“Không. Anh nghiêm túc.” 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lúc này khoảng cách chúng tôi ngày một lớn dần. Em từ từ bước xa khỏi tôi như thể đang né tránh một thứ gì đó xấu xa.

Bình luận đoạn
Lúc này khoảng cách chúng tôi ngày một lớn dần. Em từ từ bước xa khỏi tôi như thể đang né tránh một thứ gì đó xấu xa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh nói thế để làm gì…?”

Bình luận đoạn
“Anh nói thế để làm gì…?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lúc này đây tôi cũng chẳng còn cách nào khác nữa ngoài thành thật những gì đã xảy ra từ trước đến giờ. Đúng vậy… tôi làm thế để có thể cứu tương lai của cả hai ra khỏi vũng lầy phía trước.

Bình luận đoạn
Lúc này đây tôi cũng chẳng còn cách nào khác nữa ngoài thành thật những gì đã xảy ra từ trước đến giờ. Đúng vậy… tôi làm thế để có thể cứu tương lai của cả hai ra khỏi vũng lầy phía trước.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Trong tương lai… em sẽ chết.”

Bình luận đoạn
“Trong tương lai… em sẽ chết.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tiếng chân bắt đầu dồn dập hơn và rồi..

Bình luận đoạn
Tiếng chân bắt đầu dồn dập hơn và rồi..

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đau…”

Bình luận đoạn
“Đau…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một bạt tay đau điếng xé tan bầu trời, tôi không thấy đau về mặt thể xác nhưng trong trái tim của tôi đã có một điều gì đã nứt vỡ. Tôi đang làm gì vậy? Tôi từng nghĩ mình đã chuẩn bị tinh thần để đón đại cuộc đến với cả hai sau này, một kết cục mà tôi đã biết trước. Nhưng lạ thay, tôi lại ích kỷ và không muốn nó xảy ra một chút nào… tôi yêu Linh, yêu Linh vô ngần và muốn được ở bên em ấy vạn đời vạn kiếp. Tôi đã làm sai ở đâu rồi ư? 

Bình luận đoạn
Một bạt tay đau điếng xé tan bầu trời, tôi không thấy đau về mặt thể xác nhưng trong trái tim của tôi đã có một điều gì đã nứt vỡ. Tôi đang làm gì vậy? Tôi từng nghĩ mình đã chuẩn bị tinh thần để đón đại cuộc đến với cả hai sau này, một kết cục mà tôi đã biết trước. Nhưng lạ thay, tôi lại ích kỷ và không muốn nó xảy ra một chút nào… tôi yêu Linh, yêu Linh vô ngần và muốn được ở bên em ấy vạn đời vạn kiếp. Tôi đã làm sai ở đâu rồi ư? 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đáng lẽ đến đây, dòng thời gian sẽ lập tức bị giật ngược nhưng từ lần cuối tôi gặp “Linh kia” thì mọi chuyện đã không còn xảy ra như thế nữa. Cứ như là một dòng thời gian khác biệt vậy. Tôi đã từng xem rất nhiều giả thuyết về thời gian (đa phần đến từ những bộ phim mà tôi và Linh hay xem vào buổi tối) nhưng điều lạ lùng này tôi chưa ngẫm ra được nó là gì.

Bình luận đoạn
Đáng lẽ đến đây, dòng thời gian sẽ lập tức bị giật ngược nhưng từ lần cuối tôi gặp “Linh kia” thì mọi chuyện đã không còn xảy ra như thế nữa. Cứ như là một dòng thời gian khác biệt vậy. Tôi đã từng xem rất nhiều giả thuyết về thời gian (đa phần đến từ những bộ phim mà tôi và Linh hay xem vào buổi tối) nhưng điều lạ lùng này tôi chưa ngẫm ra được nó là gì.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có quá nhiều suy nghĩ bủa vây trong đầu… nhưng khi tôi ngước nhìn em. Những giọt nước mắt lăn dài trên gò má rơi lã chã xuống đất như mưa ngày hè. Tôi hiểu mình đã làm một điều ngu ngốc… một điều mà bản thân luôn tránh không được làm khi quyết định ở bên Linh lần thứ hai. Tôi đã làm em khóc. Hành động của tôi đích thị xuất phát từ một đống hổ lốn cảm xúc nhất thời cùng với sự ích kỷ như một đứa trẻ được nuông chiều. Và giờ tôi phải trả giá cho điều đó.

Bình luận đoạn
Có quá nhiều suy nghĩ bủa vây trong đầu… nhưng khi tôi ngước nhìn em. Những giọt nước mắt lăn dài trên gò má rơi lã chã xuống đất như mưa ngày hè. Tôi hiểu mình đã làm một điều ngu ngốc… một điều mà bản thân luôn tránh không được làm khi quyết định ở bên Linh lần thứ hai. Tôi đã làm em khóc. Hành động của tôi đích thị xuất phát từ một đống hổ lốn cảm xúc nhất thời cùng với sự ích kỷ như một đứa trẻ được nuông chiều. Và giờ tôi phải trả giá cho điều đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khung cảnh trời đêm này đúng là chẳng hợp lý chút nào… tôi thấy mình đang bị màn đêm kia chống lại khi mà những ngọn gió cứ thoảng qua như đang thúc đẩy một điều gì đó. 

Bình luận đoạn
Khung cảnh trời đêm này đúng là chẳng hợp lý chút nào… tôi thấy mình đang bị màn đêm kia chống lại khi mà những ngọn gió cứ thoảng qua như đang thúc đẩy một điều gì đó. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Em cố gắng vì anh như thế… mà anh lại lải nhải mấy lời như vậy hả…? Đủ lắm rồi…”

Bình luận đoạn
“Em cố gắng vì anh như thế… mà anh lại lải nhải mấy lời như vậy hả…? Đủ lắm rồi…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Khoan đã! Linh…!”

Bình luận đoạn
“Khoan đã! Linh…!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Em dụi mắt rồi tức khắc chạy xa tôi. Tôi liền chạy theo để cản em lại. Cả hai vờn nhau trong bóng tối, nhưng do mắt đã quen nên tôi có thể nhìn rõ hướng em chạy… và rồi…

Bình luận đoạn
Em dụi mắt rồi tức khắc chạy xa tôi. Tôi liền chạy theo để cản em lại. Cả hai vờn nhau trong bóng tối, nhưng do mắt đã quen nên tôi có thể nhìn rõ hướng em chạy… và rồi…

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ý thức tôi ngất lịm đi tại đó. Không phải do di chứng của việc “giật lùi” về quá khứ hay tôi bị đẩy vào không gian kia. Mà ý thức tôi vẫn còn đó… thoi thóp. Cùng với ánh đèn sáng của xe tải… có lẽ tôi đã bám kịp được em trong lúc đó vô tình có một chiếc xe tải phóng qua. Tôi đã nắm được tay em và kéo đi nhưng cũng vì lực kéo đó mà tôi lao về trước. Thành quả…

Bình luận đoạn
Ý thức tôi ngất lịm đi tại đó. Không phải do di chứng của việc “giật lùi” về quá khứ hay tôi bị đẩy vào không gian kia. Mà ý thức tôi vẫn còn đó… thoi thóp. Cùng với ánh đèn sáng của xe tải… có lẽ tôi đã bám kịp được em trong lúc đó vô tình có một chiếc xe tải phóng qua. Tôi đã nắm được tay em và kéo đi nhưng cũng vì lực kéo đó mà tôi lao về trước. Thành quả…

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi nằm thoi thóp trên mặt đất, thân thể đã nát tương và máu nhuốm đầy mặt đường. Hơi thở gián đoạn và dường như… tôi sẽ chết. Thật nực cười phải không? Chính em ngày đó cũng vì kéo tôi như vậy mà bị vùi trong đá lở giờ đây ông trời lại dàn xếp tình huống này trở lại. Nhưng thay vì Linh, đó là tôi. Có lẽ đây là cái kết thích đáng dành cho kẻ ích kỉ và bỉ ổi. Chiếc áo em mới mua mà tôi đang bận, cũng nhuộm máu và tả tơi trông phát khóc.

Bình luận đoạn
Tôi nằm thoi thóp trên mặt đất, thân thể đã nát tương và máu nhuốm đầy mặt đường. Hơi thở gián đoạn và dường như… tôi sẽ chết. Thật nực cười phải không? Chính em ngày đó cũng vì kéo tôi như vậy mà bị vùi trong đá lở giờ đây ông trời lại dàn xếp tình huống này trở lại. Nhưng thay vì Linh, đó là tôi. Có lẽ đây là cái kết thích đáng dành cho kẻ ích kỉ và bỉ ổi. Chiếc áo em mới mua mà tôi đang bận, cũng nhuộm máu và tả tơi trông phát khóc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đau quá… tôi nghĩ mình tới đây thôi.

Bình luận đoạn
Đau quá… tôi nghĩ mình tới đây thôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi lơ đễnh nhìn xung quanh, tầm nhìn cũng đã mờ đi hơn rất nhiều lại còn pha lẫn của màu máu. Mùi tanh hôi của da thịt xốc thẳng vào mũi tôi khiến tôi muốn lập tức nôn ra nhưng… đâu còn quan trọng nữa.

Bình luận đoạn
Tôi lơ đễnh nhìn xung quanh, tầm nhìn cũng đã mờ đi hơn rất nhiều lại còn pha lẫn của màu máu. Mùi tanh hôi của da thịt xốc thẳng vào mũi tôi khiến tôi muốn lập tức nôn ra nhưng… đâu còn quan trọng nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi dùng chút sức lực cuối cùng, dùng lòng bàn tay “ôm” trọn lấy mặt dây chuyền nửa trái tim.

Bình luận đoạn
Tôi dùng chút sức lực cuối cùng, dùng lòng bàn tay “ôm” trọn lấy mặt dây chuyền nửa trái tim.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi lạnh, cảm giác rất lạnh… nhưng rồi…

Bình luận đoạn
Tôi lạnh, cảm giác rất lạnh… nhưng rồi…

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có gì đó ấm áp cầm lấy tay tôi.

Bình luận đoạn
Có gì đó ấm áp cầm lấy tay tôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi đã không còn thấy rõ điều gì. Nhưng tôi cảm nhận được hơi ấm ấy từ ai. Tôi cố gắng nở một nụ cười méo mó trên khuôn mặt sắp sửa tàn phai.

Bình luận đoạn
Tôi đã không còn thấy rõ điều gì. Nhưng tôi cảm nhận được hơi ấm ấy từ ai. Tôi cố gắng nở một nụ cười méo mó trên khuôn mặt sắp sửa tàn phai.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh Sơn! Đừng chết mà!”

Bình luận đoạn
“Anh Sơn! Đừng chết mà!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi nghe được đến đó.

Bình luận đoạn
Tôi nghe được đến đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mọi thứ trong tôi mờ tịt và như một chiếc vô tuyến cũ… chỉ chờ vụt tắt.

Bình luận đoạn
Mọi thứ trong tôi mờ tịt và như một chiếc vô tuyến cũ… chỉ chờ vụt tắt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

*

Bình luận đoạn
*

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tầm mắt tôi tối đen, tôi chỉ có thể nghe thấy giọng nói vang vọng quanh tai mình. Một giọng nói quen thuộc nhưng gay gắt hơn nhiều, “Anh điên rồi phải không!?”. Tôi nghe được nhiêu đó. Tôi hiểu tôi đã làm gì nên cũng không thắc mắc về thái độ kia. Tôi cũng không muốn phải mở mắt, tôi giống như mấy đứa trẻ giả vờ ngủ khi có phụ huynh bước vào phòng vậy.

Bình luận đoạn
Tầm mắt tôi tối đen, tôi chỉ có thể nghe thấy giọng nói vang vọng quanh tai mình. Một giọng nói quen thuộc nhưng gay gắt hơn nhiều, “Anh điên rồi phải không!?”. Tôi nghe được nhiêu đó. Tôi hiểu tôi đã làm gì nên cũng không thắc mắc về thái độ kia. Tôi cũng không muốn phải mở mắt, tôi giống như mấy đứa trẻ giả vờ ngủ khi có phụ huynh bước vào phòng vậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng ngay sau đó, tôi nghe thấy tiếng thút thít. Tôi cũng không kìm được lòng mình mà mở mắt ra. Vẫn là không gian tối đen đó, vẫn là cái cảm giác ngột ngạt như đang đuối nước này, vẫn là cảm giác cô đơn và lạc lõng. Tất cả đều rất quen thuộc với tôi. Đúng như những gì tôi đã nghĩ, cô gái trong hình hài của Linh hiện ra một lần nữa. Nhưng tôi thấy lần này trông cô giống con người hơn rất nhiều.

Bình luận đoạn
Nhưng ngay sau đó, tôi nghe thấy tiếng thút thít. Tôi cũng không kìm được lòng mình mà mở mắt ra. Vẫn là không gian tối đen đó, vẫn là cái cảm giác ngột ngạt như đang đuối nước này, vẫn là cảm giác cô đơn và lạc lõng. Tất cả đều rất quen thuộc với tôi. Đúng như những gì tôi đã nghĩ, cô gái trong hình hài của Linh hiện ra một lần nữa. Nhưng tôi thấy lần này trông cô giống con người hơn rất nhiều.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi thấy cô khóc, tôi thấy cô hậm hực, tôi thấy cô nổi giận. So với lần cuối tôi gặp, cô trước kia là một thực thể ngạo mạn xem như là bề trên của tôi. Nhưng nói làm sao được những dòng suy nghĩ đang chảy trong đầu, tôi đứng lặng im đợi cô gái khóc cạn nước mắt rồi mới bắt đầu trò chuyện. Có vẻ hành trình của tôi đến đây đã kết thúc thật rồi. Nhưng kì lạ làm sao, có điều gì đó mà bản thân tôi và tôi của ngày trước kia đã không làm được.

Bình luận đoạn
Tôi thấy cô khóc, tôi thấy cô hậm hực, tôi thấy cô nổi giận. So với lần cuối tôi gặp, cô trước kia là một thực thể ngạo mạn xem như là bề trên của tôi. Nhưng nói làm sao được những dòng suy nghĩ đang chảy trong đầu, tôi đứng lặng im đợi cô gái khóc cạn nước mắt rồi mới bắt đầu trò chuyện. Có vẻ hành trình của tôi đến đây đã kết thúc thật rồi. Nhưng kì lạ làm sao, có điều gì đó mà bản thân tôi và tôi của ngày trước kia đã không làm được.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vậy ra đây là cảm giác khiến một người thân bên mình tổn thương sao? Nỗi đau không qua thể xác mà qua cái tát của Linh giáng vào trái tim ngu muội của tôi, tôi thực sự… đúng là hết thuốc chữa.

Bình luận đoạn
Vậy ra đây là cảm giác khiến một người thân bên mình tổn thương sao? Nỗi đau không qua thể xác mà qua cái tát của Linh giáng vào trái tim ngu muội của tôi, tôi thực sự… đúng là hết thuốc chữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không gian tối đen chỉ khỏa lấp vào đó là tiếng than khóc ấm ức của cô gái trước mặt tôi, tôi chỉ biết… chết lặng… và chôn chân tại đó.

Bình luận đoạn
Không gian tối đen chỉ khỏa lấp vào đó là tiếng than khóc ấm ức của cô gái trước mặt tôi, tôi chỉ biết… chết lặng… và chôn chân tại đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một lúc sau, cô gái lau hàng nước mắt trên gương mặt và nhìn tôi. 

Bình luận đoạn
Một lúc sau, cô gái lau hàng nước mắt trên gương mặt và nhìn tôi. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đây là điều anh muốn sao…?”

Bình luận đoạn
“Đây là điều anh muốn sao…?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Tôi chỉ muốn được ở bên Linh…”

Bình luận đoạn
“Tôi chỉ muốn được ở bên Linh…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi thành thật nói ra nỗi lòng của mình, tôi cũng không mong có ai hiểu sự ích kỉ này bên trong tôi.

Bình luận đoạn
Tôi thành thật nói ra nỗi lòng của mình, tôi cũng không mong có ai hiểu sự ích kỉ này bên trong tôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ở bên? Nhưng không có nghĩa anh nói một câu ngu ngốc như vậy…!”

Bình luận đoạn
“Ở bên? Nhưng không có nghĩa anh nói một câu ngu ngốc như vậy…!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Cô nói đúng… bây giờ tôi chỉ có thể… chết đi mà thôi.”

Bình luận đoạn
“Cô nói đúng… bây giờ tôi chỉ có thể… chết đi mà thôi.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Tôi cho anh cơ hội… không phải để anh làm điều này!”

Bình luận đoạn
“Tôi cho anh cơ hội… không phải để anh làm điều này!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô gái nổi đóa, bấu lấy cổ áo tôi. Nhưng… có gì điều gì đó rất lạ. Tôi cảm nhận được một hơi ấm quen thuộc đến từ cô gái, cảm giác như cô hệt như Linh vậy. Tôi đã từng nghĩ cô gái này với Linh là hai người khác nhau, và cô gái chỉ lấy hình hài của Linh để mà dễ trò chuyện với tôi nhưng tôi nhận ra có một điều gì đó trong lòng mình, có điều gì đó mách bảo tôi là như vậy.

Bình luận đoạn
Cô gái nổi đóa, bấu lấy cổ áo tôi. Nhưng… có gì điều gì đó rất lạ. Tôi cảm nhận được một hơi ấm quen thuộc đến từ cô gái, cảm giác như cô hệt như Linh vậy. Tôi đã từng nghĩ cô gái này với Linh là hai người khác nhau, và cô gái chỉ lấy hình hài của Linh để mà dễ trò chuyện với tôi nhưng tôi nhận ra có một điều gì đó trong lòng mình, có điều gì đó mách bảo tôi là như vậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh có biết là! Vì anh đã tỏ tình với con bé đó mà tôi phải viết ra một dòng thời gian khác không!?”

Bình luận đoạn
“Anh có biết là! Vì anh đã tỏ tình với con bé đó mà tôi phải viết ra một dòng thời gian khác không!?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Và đó là lý do tôi không gặp được cô suốt quãng thời gian đó…”

Bình luận đoạn
“Và đó là lý do tôi không gặp được cô suốt quãng thời gian đó…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Giờ anh làm đến mức này rồi… quá khứ sẽ không buông tha cho anh đâu…”

Bình luận đoạn
“Giờ anh làm đến mức này rồi… quá khứ sẽ không buông tha cho anh đâu…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Hả…?”

Bình luận đoạn
“Hả…?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô gái từ từ bỏ tay ra và nhìn thẳng vào mắt tôi, ánh mắt buồn so và cũng có phần kiên định khiến tôi không dám nhìn thẳng vào mắt của cô gái. Đôi lúc lại lảng đi chỗ khác tránh tiếp xúc. Cô gái hạ giọng, không còn sự gay gắt trong lời nói mà cử chỉ bắt đầu nhẹ nhàng nhưng cũng mang hàm ý cảnh báo cho những gì sắp xảy đến.

Bình luận đoạn
Cô gái từ từ bỏ tay ra và nhìn thẳng vào mắt tôi, ánh mắt buồn so và cũng có phần kiên định khiến tôi không dám nhìn thẳng vào mắt của cô gái. Đôi lúc lại lảng đi chỗ khác tránh tiếp xúc. Cô gái hạ giọng, không còn sự gay gắt trong lời nói mà cử chỉ bắt đầu nhẹ nhàng nhưng cũng mang hàm ý cảnh báo cho những gì sắp xảy đến.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi nín thở, những lời đó là sao? Điếm đích của hành trình này là gì? Vô vàn câu hỏi hiện hữu trong đầu như có một cuộc đột kích chỉ chực chờ ào ra khiến cái đầu tôi choáng váng. Nhưng tôi nhớ về mục đích của chuyến đi này. “Chuyện gì đến hãy cứ để nó đến. Chuyện con bé này chết vẫn phải được xảy ra.”, tôi nhớ về lần đầu tiên tôi và cô gái này gặp mặt. Cũng tại thời điểm đó tôi được cho một cơ hội lần thứ hai nhưng từ đó cô gái cũng đưa ra một điều kiện như trên. Ngay từ đầu… hành trình này vốn dĩ là một cuộc đua mà buộc tôi phải đến được đích bằng không chuỗi ngày phải trả giá bằng mạng sống của tôi vẫn sẽ tiếp tục. Tôi lờ mờ đoán ra được điều gì đó mơ hồ, nhưng tôi vẫn có cơ sở để mà chắc chắn.

Bình luận đoạn
Tôi nín thở, những lời đó là sao? Điếm đích của hành trình này là gì? Vô vàn câu hỏi hiện hữu trong đầu như có một cuộc đột kích chỉ chực chờ ào ra khiến cái đầu tôi choáng váng. Nhưng tôi nhớ về mục đích của chuyến đi này. “Chuyện gì đến hãy cứ để nó đến. Chuyện con bé này chết vẫn phải được xảy ra.”, tôi nhớ về lần đầu tiên tôi và cô gái này gặp mặt. Cũng tại thời điểm đó tôi được cho một cơ hội lần thứ hai nhưng từ đó cô gái cũng đưa ra một điều kiện như trên. Ngay từ đầu… hành trình này vốn dĩ là một cuộc đua mà buộc tôi phải đến được đích bằng không chuỗi ngày phải trả giá bằng mạng sống của tôi vẫn sẽ tiếp tục. Tôi lờ mờ đoán ra được điều gì đó mơ hồ, nhưng tôi vẫn có cơ sở để mà chắc chắn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi nuốt nước bọt, không tin vào được điều mình vừa nghe nhưng cũng hiểu ra phần nào. Tôi lấy tay che mặt mình lại, một phần vì bất lực, một phần cảm thấy ngu ngốc vì những chuyện đã xảy ra.

Bình luận đoạn
Tôi nuốt nước bọt, không tin vào được điều mình vừa nghe nhưng cũng hiểu ra phần nào. Tôi lấy tay che mặt mình lại, một phần vì bất lực, một phần cảm thấy ngu ngốc vì những chuyện đã xảy ra.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô gái đế thêm, “Từ giờ anh phải cẩn thận… xin anh đấy…”

Bình luận đoạn
Cô gái đế thêm, “Từ giờ anh phải cẩn thận… xin anh đấy…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi lấy tay mình ra khỏi mặt nhìn cô gái, lúc này cô đang gục đầu xuống và dựa vào lòng ngực tôi. Mặc dù đang trong hình hài của Linh nhưng từng cử chỉ và lời nói thì lại rất giống em ấy. Hoặc có thể hành động của tôi là một giọt nước tràn ly nên mới khiến cô gái như vậy hay tôi chỉ đang gặp ảo giác? Tôi để yên cho cô gái như vậy một lúc sau, tôi lên tiếng.

Bình luận đoạn
Tôi lấy tay mình ra khỏi mặt nhìn cô gái, lúc này cô đang gục đầu xuống và dựa vào lòng ngực tôi. Mặc dù đang trong hình hài của Linh nhưng từng cử chỉ và lời nói thì lại rất giống em ấy. Hoặc có thể hành động của tôi là một giọt nước tràn ly nên mới khiến cô gái như vậy hay tôi chỉ đang gặp ảo giác? Tôi để yên cho cô gái như vậy một lúc sau, tôi lên tiếng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Sao cô lại phải cố gắng vì câu chuyện của một đứa như tôi? Nếu tôi đã quyết định tự sát vào mười năm sau thì cứ mặc xác tôi thôi… còn cho tôi một cơ hội làm gì… mặc dù tôi rất biết ơn nhưng mà cô phải hiểu… khi thấy Linh cười, khi thấy Linh nhõng nhẽo ở bên cạnh tôi, khi thấy Linh vì tôi mà cố gắng rất nhiều… cô phải hiểu làm sao tôi để mặc thời gian cứ tới và em ấy sẽ rời xa tôi chứ….”

Bình luận đoạn
“Sao cô lại phải cố gắng vì câu chuyện của một đứa như tôi? Nếu tôi đã quyết định tự sát vào mười năm sau thì cứ mặc xác tôi thôi… còn cho tôi một cơ hội làm gì… mặc dù tôi rất biết ơn nhưng mà cô phải hiểu… khi thấy Linh cười, khi thấy Linh nhõng nhẽo ở bên cạnh tôi, khi thấy Linh vì tôi mà cố gắng rất nhiều… cô phải hiểu làm sao tôi để mặc thời gian cứ tới và em ấy sẽ rời xa tôi chứ….”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi nói như thể quở trách, nhưng tôi không hối hận về quyết định của mình ngày trước. Không phải là quyết định tự sát mà là vì tôi đã nói, “Có!” vào cái ngày định mệnh đấy. Tôi được làm quen với mọi người một lần nữa… có cơ hội được hiểu thêm nhiều người, có những kỉ niệm đẹp và đặc biệt là ở bên Linh lâu hơn. Tôi thực sự rất biết ơn cô gái này.

Bình luận đoạn
Tôi nói như thể quở trách, nhưng tôi không hối hận về quyết định của mình ngày trước. Không phải là quyết định tự sát mà là vì tôi đã nói, “Có!” vào cái ngày định mệnh đấy. Tôi được làm quen với mọi người một lần nữa… có cơ hội được hiểu thêm nhiều người, có những kỉ niệm đẹp và đặc biệt là ở bên Linh lâu hơn. Tôi thực sự rất biết ơn cô gái này.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Bởi vì tôi không muốn dở dang…”

Bình luận đoạn
“Bởi vì tôi không muốn dở dang…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô nói, tay thì liên tục đánh vào ngực tôi.

Bình luận đoạn
Cô nói, tay thì liên tục đánh vào ngực tôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ai cũng muốn có hạnh phúc mà phải không…?”

Bình luận đoạn
“Ai cũng muốn có hạnh phúc mà phải không…?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ừm…”

Bình luận đoạn
“Ừm…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chúng tôi lí nhí nhưng cũng vừa đủ để nghe thấy nhau.

Bình luận đoạn
Chúng tôi lí nhí nhưng cũng vừa đủ để nghe thấy nhau.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Tôi cũng muốn anh được hạnh phúc…”

Bình luận đoạn
“Tôi cũng muốn anh được hạnh phúc…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nói đến đó, dòng suy nghĩ của tôi bị đứt đoạn, tôi đã chẳng thể nào nghĩ thông suốt được điều gì. Tôi thở dài bất lực rồi lấy tay xoa đầu của cô gái như đã luôn làm với Linh.

Bình luận đoạn
Nói đến đó, dòng suy nghĩ của tôi bị đứt đoạn, tôi đã chẳng thể nào nghĩ thông suốt được điều gì. Tôi thở dài bất lực rồi lấy tay xoa đầu của cô gái như đã luôn làm với Linh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Tôi không phải trẻ con.”

Bình luận đoạn
“Tôi không phải trẻ con.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ừm. Tôi biết.”

Bình luận đoạn
“Ừm. Tôi biết.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chuyện vài phút sau đó, tôi không nhớ rõ đã xảy ra chuyện gì. Tôi chỉ nhớ mình bị bỏ lại trong một không gian tối đen, cô gái đó biến mất và tôi đang đi lang thang… một mình. Một con đường dài và dường như không có điểm đến. Vừa đi, tôi nghe thấy thanh âm không chỉ của Linh mà của rất nhiều người vọng vang. Của mẹ em ấy, của anh trai em ấy, của band nhạc Tuổi trẻ, của anh quản lý và của Quỳnh. Đó là những lời trìu mến của họ khi nói về tôi.

Bình luận đoạn
Chuyện vài phút sau đó, tôi không nhớ rõ đã xảy ra chuyện gì. Tôi chỉ nhớ mình bị bỏ lại trong một không gian tối đen, cô gái đó biến mất và tôi đang đi lang thang… một mình. Một con đường dài và dường như không có điểm đến. Vừa đi, tôi nghe thấy thanh âm không chỉ của Linh mà của rất nhiều người vọng vang. Của mẹ em ấy, của anh trai em ấy, của band nhạc Tuổi trẻ, của anh quản lý và của Quỳnh. Đó là những lời trìu mến của họ khi nói về tôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh Sơn chơi đàn nghệ lắm đó! Tôi mong là anh ấy có thể cùng chúng tôi tái lập band nhạc!”

Bình luận đoạn
“Anh Sơn chơi đàn nghệ lắm đó! Tôi mong là anh ấy có thể cùng chúng tôi tái lập band nhạc!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Thằng Sơn ấy à? Nó tốt, chăm chỉ lại còn khá đẹp mã nói chung là gu chị em cả nhỉ.”

Bình luận đoạn
“Thằng Sơn ấy à? Nó tốt, chăm chỉ lại còn khá đẹp mã nói chung là gu chị em cả nhỉ.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Sơn ngày trước không vui vẻ mấy nhưng mà kể từ khi cậu ấy gặp Linh thì mọi chuyện đã thay đổi rồi. Ghen tị với con bé quá!”

Bình luận đoạn
“Sơn ngày trước không vui vẻ mấy nhưng mà kể từ khi cậu ấy gặp Linh thì mọi chuyện đã thay đổi rồi. Ghen tị với con bé quá!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Sơn là một người tốt. Chỉ có điều…”

Bình luận đoạn
“Sơn là một người tốt. Chỉ có điều…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chỉ có điều…

Bình luận đoạn
Chỉ có điều…

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“...trong thâm tâm nó luôn cô độc.”

Bình luận đoạn
“...trong thâm tâm nó luôn cô độc.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi cảm giác mình không cô đơn nhưng khi quyết định tự sát vào mười năm sau, tôi lại ruồng bỏ tất cả… thật thảm hại. Và cho đến giờ phút này… điều tôi muốn làm đã rõ và tôi muốn một lần nữa chấm dứt chuyện này và chấm dứt những cơn đau dai dẳng bám lấy tôi suốt thời gian em đi mất. Một cánh cửa sáng hiện ra, làm nổi bật cả bầu không gian tối đen ấy, tôi từ từ bước lại và mở cửa đúng lúc tiếng của Linh vang lên.

Bình luận đoạn
Tôi cảm giác mình không cô đơn nhưng khi quyết định tự sát vào mười năm sau, tôi lại ruồng bỏ tất cả… thật thảm hại. Và cho đến giờ phút này… điều tôi muốn làm đã rõ và tôi muốn một lần nữa chấm dứt chuyện này và chấm dứt những cơn đau dai dẳng bám lấy tôi suốt thời gian em đi mất. Một cánh cửa sáng hiện ra, làm nổi bật cả bầu không gian tối đen ấy, tôi từ từ bước lại và mở cửa đúng lúc tiếng của Linh vang lên.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Em chỉ muốn anh Sơn mãi ở bên em thôi.”

Bình luận đoạn
“Em chỉ muốn anh Sơn mãi ở bên em thôi.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tiếng cạch vang lên, tôi mở cửa bước vào. Bỏ lại phía sau bóng tối xấu xa chỉ chực chờ nuốt trọn mình.

Bình luận đoạn
Tiếng cạch vang lên, tôi mở cửa bước vào. Bỏ lại phía sau bóng tối xấu xa chỉ chực chờ nuốt trọn mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

*

Bình luận đoạn
*

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đã từ rất lâu rồi, tôi chưa cảm thấy nặng nề với quyết định của mình như vậy. Tôi từng nghĩ thời gian đến đâu thì cứ đến nhưng vô tình làm sao suốt quãng đường ấy, tôi lại phải có trách nhiệm đưa ra những quyết định mang tính định đoạt. Và nếu tôi không quyết đoán, có lẽ tôi đã từ bỏ và tự sát hết lần này đến lần khác để thoát ra khỏi cái quá khứ bi ai này. Vì đáng lẽ tôi đã chết khi gieo mình xuống dòng nước.

Bình luận đoạn
Đã từ rất lâu rồi, tôi chưa cảm thấy nặng nề với quyết định của mình như vậy. Tôi từng nghĩ thời gian đến đâu thì cứ đến nhưng vô tình làm sao suốt quãng đường ấy, tôi lại phải có trách nhiệm đưa ra những quyết định mang tính định đoạt. Và nếu tôi không quyết đoán, có lẽ tôi đã từ bỏ và tự sát hết lần này đến lần khác để thoát ra khỏi cái quá khứ bi ai này. Vì đáng lẽ tôi đã chết khi gieo mình xuống dòng nước.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ấy vậy mà tôi lại được ban cho một cơ hội nữa… nghe có nực cười không? Nhưng đó là điều mà nhiều người thèm khát, một cơ hội để làm lại một lần nữa. Nó có thể thay đổi số mệnh của một con người hoặc khiến họ trở nên điên loạn và lợi dụng điều đó để làm những chuyện xấu xa từ trước đã không làm được. Nhưng đối với tôi, dù biết ơn… nó cũng là một hình phạt thích đáng dành cho kẻ đã không trân trọng những gì đã trải qua cùng người tôi yêu. Nói trắng ra thì hành trình này như một con đường chuộc lỗi và thay đổi chính mình của tôi. 

Bình luận đoạn
Ấy vậy mà tôi lại được ban cho một cơ hội nữa… nghe có nực cười không? Nhưng đó là điều mà nhiều người thèm khát, một cơ hội để làm lại một lần nữa. Nó có thể thay đổi số mệnh của một con người hoặc khiến họ trở nên điên loạn và lợi dụng điều đó để làm những chuyện xấu xa từ trước đã không làm được. Nhưng đối với tôi, dù biết ơn… nó cũng là một hình phạt thích đáng dành cho kẻ đã không trân trọng những gì đã trải qua cùng người tôi yêu. Nói trắng ra thì hành trình này như một con đường chuộc lỗi và thay đổi chính mình của tôi. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nói làm sao đây? Phải chăng ngay từ đầu tôi đã hiểu sai tất cả mà quên mất một điều quan trọng. Cuộc đời luôn có những khoảnh khắc đến với ta một lần duy nhất trong đời. Một là bỏ lỡ, hai là nắm lấy nó và đi đến tận cùng. Ở đây, tôi chọn điều thứ hai. Tôi sẽ đi với em đến tận cùng.

Bình luận đoạn
Nói làm sao đây? Phải chăng ngay từ đầu tôi đã hiểu sai tất cả mà quên mất một điều quan trọng. Cuộc đời luôn có những khoảnh khắc đến với ta một lần duy nhất trong đời. Một là bỏ lỡ, hai là nắm lấy nó và đi đến tận cùng. Ở đây, tôi chọn điều thứ hai. Tôi sẽ đi với em đến tận cùng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh Sơn à! Anh chuẩn bị đồ chưa? Chuẩn bị đi rồi đó!”

Bình luận đoạn
“Anh Sơn à! Anh chuẩn bị đồ chưa? Chuẩn bị đi rồi đó!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi đã bị giật lùi về quá khứ cách lúc đó không lâu. May mắn, tôi đã không nói những lời đó nữa mà cứ im lặng đợi thời gian trôi cho đến cái ngày cả hai chuẩn bị lên đường. Em đóng gói một cái vali lớn y như đi bụi, còn tôi thì chỉ vài bộ quần áo và một vài dụng cụ cá nhân gói gọn bên trong một chiếc cặp đen là đủ. Cả hai sẽ xuất phát vào giờ trưa và thời điểm diễn ra sự kiện đó sẽ vào ngày cuối cùng của chuyến đi. 

Bình luận đoạn
Tôi đã bị giật lùi về quá khứ cách lúc đó không lâu. May mắn, tôi đã không nói những lời đó nữa mà cứ im lặng đợi thời gian trôi cho đến cái ngày cả hai chuẩn bị lên đường. Em đóng gói một cái vali lớn y như đi bụi, còn tôi thì chỉ vài bộ quần áo và một vài dụng cụ cá nhân gói gọn bên trong một chiếc cặp đen là đủ. Cả hai sẽ xuất phát vào giờ trưa và thời điểm diễn ra sự kiện đó sẽ vào ngày cuối cùng của chuyến đi. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi sửa soạn đồ xong cũng liền theo em về nhà mẹ, có lẽ em muốn báo cho mẹ biết hoặc đón anh trai đi cùng. Tôi lững thững đi sau em, tôi kéo vali vừa nhìn em mặc chiếc áo len bông màu hồng trông rất nữ tính và ngây thơ, tôi không biết sau này mình sẽ còn được thấy những hình ấy không. Tôi về ngoài mặt luôn cố tỏ ra mình ổn, luôn mỉm cười và chiều Linh nhưng bên trong tôi như đang chứa biển đen cùng cực. Nụ cười tôi nở cũng trở nên méo mó và những ký ức không hay bắt đầu ùa về. 

Bình luận đoạn
Tôi sửa soạn đồ xong cũng liền theo em về nhà mẹ, có lẽ em muốn báo cho mẹ biết hoặc đón anh trai đi cùng. Tôi lững thững đi sau em, tôi kéo vali vừa nhìn em mặc chiếc áo len bông màu hồng trông rất nữ tính và ngây thơ, tôi không biết sau này mình sẽ còn được thấy những hình ấy không. Tôi về ngoài mặt luôn cố tỏ ra mình ổn, luôn mỉm cười và chiều Linh nhưng bên trong tôi như đang chứa biển đen cùng cực. Nụ cười tôi nở cũng trở nên méo mó và những ký ức không hay bắt đầu ùa về. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đó là tôi đang nắm tay Linh, em thoi thóp và tuyệt vọng. Bàn tay mềm mại đã nhuốm máu và giọng nói bị đứt quãng khó nghe. Đến cả tôi khi nhớ lại hình ảnh của bản thân đã bị nát dí trước chiếc xe tải hung hăng, tất cả như mới vừa xảy ra từ hôm qua vậy nhưng cũng đủ để khiến người khác ám ảnh đến mức phát nôn.

Bình luận đoạn
Đó là tôi đang nắm tay Linh, em thoi thóp và tuyệt vọng. Bàn tay mềm mại đã nhuốm máu và giọng nói bị đứt quãng khó nghe. Đến cả tôi khi nhớ lại hình ảnh của bản thân đã bị nát dí trước chiếc xe tải hung hăng, tất cả như mới vừa xảy ra từ hôm qua vậy nhưng cũng đủ để khiến người khác ám ảnh đến mức phát nôn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Thưa mẹ, tụi con đi!”

Bình luận đoạn
“Thưa mẹ, tụi con đi!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ừm, thượng lộ bình an nhé.”

Bình luận đoạn
“Ừm, thượng lộ bình an nhé.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cả hai chúng tôi đứng trước cửa nhà, và người đón tiếp chúng tôi là mẹ của em ấy. Từ đằng sau, một bóng người đi ra và tôi đoán ngay đó là anh của Linh. Nhưng…

Bình luận đoạn
Cả hai chúng tôi đứng trước cửa nhà, và người đón tiếp chúng tôi là mẹ của em ấy. Từ đằng sau, một bóng người đi ra và tôi đoán ngay đó là anh của Linh. Nhưng…

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đi cho đàng hoàng đấy. Còn Sơn nữa, con bé chưa kết hôn được đâu nên đừng có làm bậy.”

Bình luận đoạn
“Đi cho đàng hoàng đấy. Còn Sơn nữa, con bé chưa kết hôn được đâu nên đừng có làm bậy.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi bàng hoàng ngơ ngác khi thấy anh trong bộ thường phục… tức là anh ấy sẽ không đi với chúng tôi? Tôi còn hỏi ngược lại, “Anh không đi sao?”. Anh ấy cũng chỉ vui vẻ đáp lại là còn công việc rồi quay vào nhà, tôi thất thần và ngộ ra một điều. Thời gian đã bắt đầu thay đổi. Ngày trước, tôi và Linh chưa là một cặp. Anh ấy phải đi theo để mà giám sát tôi và Linh. Nhưng thời thế thay đổi, và dường như tôi đã được tin tưởng hơn rất nhiều. Tôi thấy mừng về điều đó nhưng trong lòng thì bất an vô cùng.

Bình luận đoạn
Tôi bàng hoàng ngơ ngác khi thấy anh trong bộ thường phục… tức là anh ấy sẽ không đi với chúng tôi? Tôi còn hỏi ngược lại, “Anh không đi sao?”. Anh ấy cũng chỉ vui vẻ đáp lại là còn công việc rồi quay vào nhà, tôi thất thần và ngộ ra một điều. Thời gian đã bắt đầu thay đổi. Ngày trước, tôi và Linh chưa là một cặp. Anh ấy phải đi theo để mà giám sát tôi và Linh. Nhưng thời thế thay đổi, và dường như tôi đã được tin tưởng hơn rất nhiều. Tôi thấy mừng về điều đó nhưng trong lòng thì bất an vô cùng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ký ức của lúc trước ùa về, tôi thấy anh trai của Linh đang đè lên mình và nện vô số cú đấm giận dữ. Tôi choáng váng nhưng cũng không muốn kháng cự vì tôi đã không thể bảo vệ được Linh. Tôi sờ tay lên má như thể những cú đấm ngày đó vẫn còn rất đau. Tại sao đến hiện tại, tôi lại bắt đầu nhớ về quá khứ kia của mình? Phải chăng câu chuyện sắp kết thúc nên việc “bị đồng hóa” ở quá khứ đang dần biến mất?

Bình luận đoạn
Ký ức của lúc trước ùa về, tôi thấy anh trai của Linh đang đè lên mình và nện vô số cú đấm giận dữ. Tôi choáng váng nhưng cũng không muốn kháng cự vì tôi đã không thể bảo vệ được Linh. Tôi sờ tay lên má như thể những cú đấm ngày đó vẫn còn rất đau. Tại sao đến hiện tại, tôi lại bắt đầu nhớ về quá khứ kia của mình? Phải chăng câu chuyện sắp kết thúc nên việc “bị đồng hóa” ở quá khứ đang dần biến mất?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi vừa đi vừa suy nghĩ…

Bình luận đoạn
Tôi vừa đi vừa suy nghĩ…

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Sao thế anh?”

Bình luận đoạn
“Sao thế anh?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Em đi chậm lại, quay xuống nhìn tôi.

Bình luận đoạn
Em đi chậm lại, quay xuống nhìn tôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Vali nặng lắm hả?”

Bình luận đoạn
“Vali nặng lắm hả?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Không, không nặng đâu.”

Bình luận đoạn
“Không, không nặng đâu.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi đáp và cố gắng thêm một chút sức lực vào câu từ để không làm em hoài nghi về tâm trạng của mình. Em thấy thế, cũng liền đi ngang hàng với tôi rồi nắm tay. Là người yêu của nhau rồi, thì những việc này tôi không nghĩ bản thân tôi còn ngại ngùng nữa và cả em cũng thế.

Bình luận đoạn
Tôi đáp và cố gắng thêm một chút sức lực vào câu từ để không làm em hoài nghi về tâm trạng của mình. Em thấy thế, cũng liền đi ngang hàng với tôi rồi nắm tay. Là người yêu của nhau rồi, thì những việc này tôi không nghĩ bản thân tôi còn ngại ngùng nữa và cả em cũng thế.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chúng tôi đi ngang qua tiệm cà phê của quản lý. 

Bình luận đoạn
Chúng tôi đi ngang qua tiệm cà phê của quản lý. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh đang ở bên ngoài thong thả hút thuốc chứ không còn trong quán nữa.

Bình luận đoạn
Anh đang ở bên ngoài thong thả hút thuốc chứ không còn trong quán nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ấy chà, đi chơi vui nhé mấy đứa!”

Bình luận đoạn
“Ấy chà, đi chơi vui nhé mấy đứa!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh ấy rít một hơi và vô tình nhìn thấy chúng tôi đi ngang. Anh cất điếu thuốc đi rồi mỉm cười vẫy chào tôi. Những dòng ký ức bắt đầu chạy lại như một hệ thống đã lâu không hoạt động. Lúc đó, anh đến thăm tôi nhưng tôi lại không mở cửa. Mặc dù tôi là người mang ơn anh đã cưu mang tôi ngày đó nhưng suy cho cùng, tôi lại ngăn cách anh ấy bằng một cách cửa. Thật quá ngu ngốc…. nhưng so với anh ấy của ngày đó và bây giờ. Tôi thấy sự xuất hiện của mình đã thay đổi được điều gì đó.

Bình luận đoạn
Anh ấy rít một hơi và vô tình nhìn thấy chúng tôi đi ngang. Anh cất điếu thuốc đi rồi mỉm cười vẫy chào tôi. Những dòng ký ức bắt đầu chạy lại như một hệ thống đã lâu không hoạt động. Lúc đó, anh đến thăm tôi nhưng tôi lại không mở cửa. Mặc dù tôi là người mang ơn anh đã cưu mang tôi ngày đó nhưng suy cho cùng, tôi lại ngăn cách anh ấy bằng một cách cửa. Thật quá ngu ngốc…. nhưng so với anh ấy của ngày đó và bây giờ. Tôi thấy sự xuất hiện của mình đã thay đổi được điều gì đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi thấy anh vui vẻ vẫy tay cũng liền vẫy tay lại và như thế cả hai tạm biệt nhau.

Bình luận đoạn
Tôi thấy anh vui vẻ vẫy tay cũng liền vẫy tay lại và như thế cả hai tạm biệt nhau.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tiếp đến, chúng tôi gặp Quỳnh đang… cãi nhau với một người con trai? Tôi nghĩ đó là bạn trai của cổ.

Bình luận đoạn
Tiếp đến, chúng tôi gặp Quỳnh đang… cãi nhau với một người con trai? Tôi nghĩ đó là bạn trai của cổ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh thôi đi! Suốt ngày đi cặp kè với con khác rồi bị đá, xong rồi quay ra cầu xin tôi? Tôi tưởng anh đàng hoàng lắm ai ngờ chỉ cặn bã mà thôi! Trả cho đó, tôi cóc thèm mấy chiếc nhẫn xoàn mua ngoài chợ!”

Bình luận đoạn
“Anh thôi đi! Suốt ngày đi cặp kè với con khác rồi bị đá, xong rồi quay ra cầu xin tôi? Tôi tưởng anh đàng hoàng lắm ai ngờ chỉ cặn bã mà thôi! Trả cho đó, tôi cóc thèm mấy chiếc nhẫn xoàn mua ngoài chợ!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bọn tôi đứng lại hóng, một phần vì xe vẫn chưa tới, một phần vì cũng muốn chào tạm biệt tử tế với Quỳnh. Tôi thấy Quỳnh cởi bỏ chiếc nhẫn ngày đó rồi ném vào người tên kia, cô tức tối bỏ đi thì bắt gặp chúng tôi.

Bình luận đoạn
Bọn tôi đứng lại hóng, một phần vì xe vẫn chưa tới, một phần vì cũng muốn chào tạm biệt tử tế với Quỳnh. Tôi thấy Quỳnh cởi bỏ chiếc nhẫn ngày đó rồi ném vào người tên kia, cô tức tối bỏ đi thì bắt gặp chúng tôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ai chà! Đôi bạn trẻ đây mà!”

Bình luận đoạn
“Ai chà! Đôi bạn trẻ đây mà!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Chào chị!”

Bình luận đoạn
“Chào chị!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Vậy là ngày hôm nay đi nhỉ.”

Bình luận đoạn
“Vậy là ngày hôm nay đi nhỉ.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Quỳnh không hỏi Linh, mà vừa nói vừa đánh một ánh mắt sang tôi, tôi chỉ đáp những gì cần thiết rồi hất cằm về phía cái gã vừa mới bị Quỳnh đá kia.

Bình luận đoạn
Quỳnh không hỏi Linh, mà vừa nói vừa đánh một ánh mắt sang tôi, tôi chỉ đáp những gì cần thiết rồi hất cằm về phía cái gã vừa mới bị Quỳnh đá kia.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“À tên đó hả! Toàn mấy tên ôn dịch thôi. Đừng quan tâm. Chỉ là tôi nghĩ… tôi sẽ yêu thêm một vài người nữa cho đến khi tìm thấy được một người ưng ý!”

Bình luận đoạn
“À tên đó hả! Toàn mấy tên ôn dịch thôi. Đừng quan tâm. Chỉ là tôi nghĩ… tôi sẽ yêu thêm một vài người nữa cho đến khi tìm thấy được một người ưng ý!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhìn thấy Quỳnh tươi tắn như vậy khi nói về chuyện tình yêu, tôi thấy mình yên lòng. Đầu tôi liền chạy lại những dòng kí ức lúc đó. Khi ấy Quỳnh chỉ ôm khư khư một mối tình đơn phương với tôi, trong khi tôi đã không muốn gặp ai và như vậy tôi tự làm cả hai phải khổ sở suốt cả thời gian dài. Quỳnh có thể bước tiếp như vậy… tôi tự hỏi liệu mình có thể không?

Bình luận đoạn
Nhìn thấy Quỳnh tươi tắn như vậy khi nói về chuyện tình yêu, tôi thấy mình yên lòng. Đầu tôi liền chạy lại những dòng kí ức lúc đó. Khi ấy Quỳnh chỉ ôm khư khư một mối tình đơn phương với tôi, trong khi tôi đã không muốn gặp ai và như vậy tôi tự làm cả hai phải khổ sở suốt cả thời gian dài. Quỳnh có thể bước tiếp như vậy… tôi tự hỏi liệu mình có thể không?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“À! Sơn này! Nếu có làm gì thì nhớ mua “bảo hộ”!” - Quỳnh lôi tôi ra chỗ khác và thủ thỉ tôi mấy lời đó. Thật tình… cái bà này chỉ giỏi trêu ghẹo

Bình luận đoạn
“À! Sơn này! Nếu có làm gì thì nhớ mua “bảo hộ”!” - Quỳnh lôi tôi ra chỗ khác và thủ thỉ tôi mấy lời đó. Thật tình… cái bà này chỉ giỏi trêu ghẹo

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bọn tôi chào tạm biệt Quỳnh ngay sau đó. 

Bình luận đoạn
Bọn tôi chào tạm biệt Quỳnh ngay sau đó. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đi được một hồi, bọn tôi có ghé qua lớp nhạc của Thông đang dạy. Lúc này tôi không thấy ai ngoài cậu cả, thấy tôi đang đứng bên ngoài cùng Linh. Cậu liền chạy ra.

Bình luận đoạn
Đi được một hồi, bọn tôi có ghé qua lớp nhạc của Thông đang dạy. Lúc này tôi không thấy ai ngoài cậu cả, thấy tôi đang đứng bên ngoài cùng Linh. Cậu liền chạy ra.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Sao? Anh muốn tham gia band đúng không!?”

Bình luận đoạn
“Sao? Anh muốn tham gia band đúng không!?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vẫn tâm huyết như vậy, tôi khen thầm. Những lá thư bít cửa của tôi ngày đó là do cậu gửi đi. Mỗi tháng cậu lại gửi một lần, đến khi tôi đã độ ba mươi. Những lá thư ấy vẫn được gửi đến mà tôi chẳng lấy ra đọc dù chỉ là một cái. Và tôi không rõ, trong bao lâu nữa, Thông sẽ không còn gửi cho tôi những lá thư đó và bỏ cuộc tìm người khác? Sao không phải ai khác mà là tôi? Nếu như câu chuyện này kết thúc có hậu… có lẽ tôi sẽ cho cậu câu trả lời suốt mười bốn năm trước cậu đã không được nghe.

Bình luận đoạn
Vẫn tâm huyết như vậy, tôi khen thầm. Những lá thư bít cửa của tôi ngày đó là do cậu gửi đi. Mỗi tháng cậu lại gửi một lần, đến khi tôi đã độ ba mươi. Những lá thư ấy vẫn được gửi đến mà tôi chẳng lấy ra đọc dù chỉ là một cái. Và tôi không rõ, trong bao lâu nữa, Thông sẽ không còn gửi cho tôi những lá thư đó và bỏ cuộc tìm người khác? Sao không phải ai khác mà là tôi? Nếu như câu chuyện này kết thúc có hậu… có lẽ tôi sẽ cho cậu câu trả lời suốt mười bốn năm trước cậu đã không được nghe.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đâu. Anh chuẩn bị đi có chuyện nên là ghé qua cậu xem thôi. Chào nhé.”

Bình luận đoạn
“Đâu. Anh chuẩn bị đi có chuyện nên là ghé qua cậu xem thôi. Chào nhé.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Chào anh!!”

Bình luận đoạn
“Chào anh!!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chúng tôi chào tạm biệt nhau, Linh vẫn nắm tay tôi dẫn đi như một đứa trẻ. Có phải em đang sợ tôi sẽ đi đâu mất không? Nếu đúng vậy thì tôi đã làm em lo lắng quá rồi.

Bình luận đoạn
Chúng tôi chào tạm biệt nhau, Linh vẫn nắm tay tôi dẫn đi như một đứa trẻ. Có phải em đang sợ tôi sẽ đi đâu mất không? Nếu đúng vậy thì tôi đã làm em lo lắng quá rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Giá như… khi tôi ra đi. Những con người tôi đã gặp, đã đem lòng yêu quý ấy sẽ mỉm cười mà chấp nhận sự thật rằng… tôi sẽ không còn nơi đây.

Bình luận đoạn
Giá như… khi tôi ra đi. Những con người tôi đã gặp, đã đem lòng yêu quý ấy sẽ mỉm cười mà chấp nhận sự thật rằng… tôi sẽ không còn nơi đây.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đến bến, chúng tôi lên xe.

Bình luận đoạn
Đến bến, chúng tôi lên xe.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Hào hứng quá đi! Lâu rồi em chưa lên con đường đèo đó!”

Bình luận đoạn
“Hào hứng quá đi! Lâu rồi em chưa lên con đường đèo đó!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ừm.”

Bình luận đoạn
“Ừm.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi đáp cộc lốc, ngó nghiêng ra ngoài cửa sổ với những ý nghĩ đăm chiêu. Bất chợt, ngón tay của em chạm vào má tôi.

Bình luận đoạn
Tôi đáp cộc lốc, ngó nghiêng ra ngoài cửa sổ với những ý nghĩ đăm chiêu. Bất chợt, ngón tay của em chạm vào má tôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Sao mặt anh bí xị vậy?”

Bình luận đoạn
“Sao mặt anh bí xị vậy?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu như chúng ta biết trước ai sẽ ra đi, ai sẽ không còn ở lại với chúng ta, và biết rõ lần đó sẽ là lần cuối. Chúng ta sẽ làm gì? Sống như ngày hôm qua vẫn sống hay dành cho họ một tình cảm đặc biệt trước lúc ra đi? Tôi thật sự không biết phải giải thích mớ cảm xúc hỗn độn này như thế nào, chỉ biết… khi ở bên em, tôi lại không thể nào kìm được lòng mình.

Bình luận đoạn
Nếu như chúng ta biết trước ai sẽ ra đi, ai sẽ không còn ở lại với chúng ta, và biết rõ lần đó sẽ là lần cuối. Chúng ta sẽ làm gì? Sống như ngày hôm qua vẫn sống hay dành cho họ một tình cảm đặc biệt trước lúc ra đi? Tôi thật sự không biết phải giải thích mớ cảm xúc hỗn độn này như thế nào, chỉ biết… khi ở bên em, tôi lại không thể nào kìm được lòng mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh Sơn… sao mắt anh long lanh thế?”

Bình luận đoạn
“Anh Sơn… sao mắt anh long lanh thế?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“A… đâu có gì đâu. Bụi bay vào mắt ấy mà!”

Bình luận đoạn
“A… đâu có gì đâu. Bụi bay vào mắt ấy mà!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đến đó, chúng tôi chỉ im lặng với nhau. Không ai nói với nhau câu gì. Theo ta thì… tình yêu là gì? Đó là tình cảm mà chúng ta dành cho một người và mong chờ được đáp lại? Và rồi chúng ta hẹn hò, nếu cảm thấy thích thì sẽ quyết định đi đường dài với nhau thì có thể kết hôn và sinh con đẻ cái. Nhưng với tôi, tình yêu có lẽ là thời gian cả hai bên nhau mà chẳng nói với nhau điều gì. Bình lặng và cũng dư dả thời gian để tôi một lần ngắm kỹ gương mặt của em.

Bình luận đoạn
Đến đó, chúng tôi chỉ im lặng với nhau. Không ai nói với nhau câu gì. Theo ta thì… tình yêu là gì? Đó là tình cảm mà chúng ta dành cho một người và mong chờ được đáp lại? Và rồi chúng ta hẹn hò, nếu cảm thấy thích thì sẽ quyết định đi đường dài với nhau thì có thể kết hôn và sinh con đẻ cái. Nhưng với tôi, tình yêu có lẽ là thời gian cả hai bên nhau mà chẳng nói với nhau điều gì. Bình lặng và cũng dư dả thời gian để tôi một lần ngắm kỹ gương mặt của em.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lúc này đây em đang ngủ, ngủ say sưa đợi điểm đến. 

Bình luận đoạn
Lúc này đây em đang ngủ, ngủ say sưa đợi điểm đến. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi đỡ đầu em tựa vào vai mình. Chỉ là bản thân tôi bây giờ… không ngủ được.

Bình luận đoạn
Tôi đỡ đầu em tựa vào vai mình. Chỉ là bản thân tôi bây giờ… không ngủ được.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chúng tôi đi đâu đó khoảng một buổi chiều và đến trọ trong tối. Đó là một vùng núi ở ngoại ô, vùng này nổi tiếng với những khung cảnh tuyệt đẹp với núi non. Bảo sao em ấy muốn tới đây để vẽ tranh cho bài tập trên trường đại học. Ở đây mọi người rất hòa đồng và thoải mái, trông giống như về quê thăm họ hàng vậy (mặc dù tôi không có quê để về). Căn phòng chúng tôi thuê để ở mang phong thái cổ điển, nhưng đặc biệt là phải ngủ nệm do phòng trọ cấp. 

Bình luận đoạn
Chúng tôi đi đâu đó khoảng một buổi chiều và đến trọ trong tối. Đó là một vùng núi ở ngoại ô, vùng này nổi tiếng với những khung cảnh tuyệt đẹp với núi non. Bảo sao em ấy muốn tới đây để vẽ tranh cho bài tập trên trường đại học. Ở đây mọi người rất hòa đồng và thoải mái, trông giống như về quê thăm họ hàng vậy (mặc dù tôi không có quê để về). Căn phòng chúng tôi thuê để ở mang phong thái cổ điển, nhưng đặc biệt là phải ngủ nệm do phòng trọ cấp. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sau khi về đến đó thì Linh có đi tắm rửa thay đồ và lăn ra ngủ tiếp. Chắc do đi đường dài cũng đã khiến em rất mệt mỏi, tôi cũng vậy nhưng cũng không đáng kể. Sau khi cất đồ đạc của hai đứa xong, tôi trải nệm ra rồi bế em đặt vào chỗ ngủ, đắp chăn lại xong xuôi rồi… nhưng cảm giác tôi không thể tài nào chợp mắt. Tôi quyết định ra mở cửa ra đón trăng. 

Bình luận đoạn
Sau khi về đến đó thì Linh có đi tắm rửa thay đồ và lăn ra ngủ tiếp. Chắc do đi đường dài cũng đã khiến em rất mệt mỏi, tôi cũng vậy nhưng cũng không đáng kể. Sau khi cất đồ đạc của hai đứa xong, tôi trải nệm ra rồi bế em đặt vào chỗ ngủ, đắp chăn lại xong xuôi rồi… nhưng cảm giác tôi không thể tài nào chợp mắt. Tôi quyết định ra mở cửa ra đón trăng. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khung cảnh hoang sơ của nơi này khiến cho phiền lòng của tôi ngày một lớn, nhưng tôi cũng chẳng biết phải cất đi đâu nên đành dồn vào ánh mắt và truyền nó cho trăng. Trăng hôm nay thật đẹp… 

Bình luận đoạn
Khung cảnh hoang sơ của nơi này khiến cho phiền lòng của tôi ngày một lớn, nhưng tôi cũng chẳng biết phải cất đi đâu nên đành dồn vào ánh mắt và truyền nó cho trăng. Trăng hôm nay thật đẹp… 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh Sơn…?”

Bình luận đoạn
“Anh Sơn…?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bỗng dưng Linh lên tiếng, hình như tôi lỡ đánh thức em dậy. Mắt em tinh mơ nhìn tôi.

Bình luận đoạn
Bỗng dưng Linh lên tiếng, hình như tôi lỡ đánh thức em dậy. Mắt em tinh mơ nhìn tôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh xin lỗi… anh đánh thức em dậy sao?”

Bình luận đoạn
“Anh xin lỗi… anh đánh thức em dậy sao?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Không phải đâu… hôm nay em cũng ngủ nhiều rồi. Chỉ có anh là không ngủ thôi… có chuyện gì sao?”

Bình luận đoạn
“Không phải đâu… hôm nay em cũng ngủ nhiều rồi. Chỉ có anh là không ngủ thôi… có chuyện gì sao?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Chỉ là anh không ngủ được thôi. Đừng lo lắng quá.”

Bình luận đoạn
“Chỉ là anh không ngủ được thôi. Đừng lo lắng quá.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Linh nói đoạn, chui ra khỏi nệm và ngồi cạnh tôi.

Bình luận đoạn
Linh nói đoạn, chui ra khỏi nệm và ngồi cạnh tôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Linh mặc một đồ hơi mỏng, đó là một chiếc áo hai dây màu xám… có phần hơi gợi cảm. So với hình ảnh em thơ ngây và trông giống con nít tôi đã quen thì em lúc này có hơi lạ lẫm, tôi liền liếc qua chỗ khác và dán mắt mình vào trăng. Nhưng tôi không giấu nỗi được sự tò mò của mình mà cứ liếc qua liếc lại Linh. Tôi mong em không để ý.

Bình luận đoạn
Linh mặc một đồ hơi mỏng, đó là một chiếc áo hai dây màu xám… có phần hơi gợi cảm. So với hình ảnh em thơ ngây và trông giống con nít tôi đã quen thì em lúc này có hơi lạ lẫm, tôi liền liếc qua chỗ khác và dán mắt mình vào trăng. Nhưng tôi không giấu nỗi được sự tò mò của mình mà cứ liếc qua liếc lại Linh. Tôi mong em không để ý.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Em cũng ngắm trăng cùng tôi.

Bình luận đoạn
Em cũng ngắm trăng cùng tôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hai người cứ im lặng như vậy… cho đến khi…

Bình luận đoạn
Hai người cứ im lặng như vậy… cho đến khi…

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh Sơn.”

Bình luận đoạn
“Anh Sơn.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Hửm?”

Bình luận đoạn
“Hửm?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh đừng đi đâu hết nhé?”

Bình luận đoạn
“Anh đừng đi đâu hết nhé?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh sẽ ở bên em, anh hứa.”

Bình luận đoạn
“Anh sẽ ở bên em, anh hứa.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ừm…”

Bình luận đoạn
“Ừm…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sao tôi có thể nói một lời dối trá như thế. Tôi biết rõ chuyện gì sắp xảy đến với cả hai và không thể ngăn chặn được điều đó. 

Bình luận đoạn
Sao tôi có thể nói một lời dối trá như thế. Tôi biết rõ chuyện gì sắp xảy đến với cả hai và không thể ngăn chặn được điều đó. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Em yêu anh.”

Bình luận đoạn
“Em yêu anh.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ừm. anh biế-”

Bình luận đoạn
“Ừm. anh biế-”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng chuyện này thì tôi lại không ngờ đến.

Bình luận đoạn
Nhưng chuyện này thì tôi lại không ngờ đến.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Em làm gì vậy?”

Bình luận đoạn
“Em làm gì vậy?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Em chịu hết nổi rồi!”

Bình luận đoạn
“Em chịu hết nổi rồi!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Em…!”

Bình luận đoạn
“Em…!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi bị Linh đẩy ngã, em ấy ngồi trên người tôi. Lúc này trông em như mất lý trí, em cầm hai má và cúi người xuống hôn trọn lấy bờ môi của tôi. Những lần hôn nhau, bọn tôi chỉ đơn giản là tiếp xúc môi với nhau, không quá sâu nhưng cũng khiến cho cả hai thấy yên lòng. Nhưng lần này, tôi cảm giác quá sâu, lưỡi của cả hai như tan chảy vào nhau. Cơ thể tôi nóng ran và cảm giác kích thích cứ thấm dần vào cơ thể. Tôi đã thề với bản thân mình rằng… sẽ không làm điều có lỗi với Linh… nhưng giờ đây thời thế thay đổi khi em đang trên cơ tôi và tôi như một con thú bị săn chỉ biết im lặng chờ kết cục đến với mình.

Bình luận đoạn
Tôi bị Linh đẩy ngã, em ấy ngồi trên người tôi. Lúc này trông em như mất lý trí, em cầm hai má và cúi người xuống hôn trọn lấy bờ môi của tôi. Những lần hôn nhau, bọn tôi chỉ đơn giản là tiếp xúc môi với nhau, không quá sâu nhưng cũng khiến cho cả hai thấy yên lòng. Nhưng lần này, tôi cảm giác quá sâu, lưỡi của cả hai như tan chảy vào nhau. Cơ thể tôi nóng ran và cảm giác kích thích cứ thấm dần vào cơ thể. Tôi đã thề với bản thân mình rằng… sẽ không làm điều có lỗi với Linh… nhưng giờ đây thời thế thay đổi khi em đang trên cơ tôi và tôi như một con thú bị săn chỉ biết im lặng chờ kết cục đến với mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Được một lúc lâu, Linh bắt đầu cởi áo để lộ bầu ngực nõn nà “chẳng có gì phòng vệ” và cũng bắt đầu cởi của tôi ra. Tôi còn để ý thêm rằng em chẳng mặc cái gì bên dưới ngoài đồ lót.

Bình luận đoạn
Được một lúc lâu, Linh bắt đầu cởi áo để lộ bầu ngực nõn nà “chẳng có gì phòng vệ” và cũng bắt đầu cởi của tôi ra. Tôi còn để ý thêm rằng em chẳng mặc cái gì bên dưới ngoài đồ lót.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Em đang… làm gì vậy!?”

Bình luận đoạn
“Em đang… làm gì vậy!?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Suốt chuyến đi anh không nhìn lấy em một cái! Anh chán em rồi phải không!?”

Bình luận đoạn
“Suốt chuyến đi anh không nhìn lấy em một cái! Anh chán em rồi phải không!?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi cầm lấy hai vai em.

Bình luận đoạn
Tôi cầm lấy hai vai em.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Em suy nghĩ gì vậy…? Chỉ là anh…”

Bình luận đoạn
“Em suy nghĩ gì vậy…? Chỉ là anh…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Chỉ là anh làm sao!?”

Bình luận đoạn
“Chỉ là anh làm sao!?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Em đừng có bướng nữa được không!?”

Bình luận đoạn
“Em đừng có bướng nữa được không!?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Em vùng vẫy, bất đắc dĩ tôi ôm em vào lòng. Cảm giác ngực của em trực tiếp chạm vào da thịt của mình không cảm thấy dễ chịu chút nào không phải vì tôi không có hứng thú, mà đây là tình cảnh éo le nhất của tôi từ trước đến giờ.

Bình luận đoạn
Em vùng vẫy, bất đắc dĩ tôi ôm em vào lòng. Cảm giác ngực của em trực tiếp chạm vào da thịt của mình không cảm thấy dễ chịu chút nào không phải vì tôi không có hứng thú, mà đây là tình cảnh éo le nhất của tôi từ trước đến giờ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh vẫn yêu em.”

Bình luận đoạn
“Anh vẫn yêu em.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Vậy tại sao anh không chịu nhìn em…?”

Bình luận đoạn
“Vậy tại sao anh không chịu nhìn em…?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh đang nhìn em đây… anh sẽ không đi đâu cả… anh sẽ mãi ở bên em… không ai có thể thay thế được em… xin em đấy… xin hãy tin tưởng tình cảm của anh…”

Bình luận đoạn
“Anh đang nhìn em đây… anh sẽ không đi đâu cả… anh sẽ mãi ở bên em… không ai có thể thay thế được em… xin em đấy… xin hãy tin tưởng tình cảm của anh…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Những câu như, “Anh sẽ không đi đâu cả”, “Anh sẽ mãi ở bên em” làm tôi muốn đấm thẳng vào cái bản mặt trơ trẽn của mình. Rõ ràng sẽ không có cái tương lai đó.. nhưng nếu nói dối không gây hại gì thì có lẽ… tôi cũng muốn nói dối để trấn an em. Và giả như… ngày đó người chết là tôi thì hay biết mấy. Sẽ không có những chuyện này và em có thể bước tiếp về phía trước mà không cần ngoảnh lại nhìn tôi. Ừ… như vậy thì sẽ tốt hơn biết bao.

Bình luận đoạn
Những câu như, “Anh sẽ không đi đâu cả”, “Anh sẽ mãi ở bên em” làm tôi muốn đấm thẳng vào cái bản mặt trơ trẽn của mình. Rõ ràng sẽ không có cái tương lai đó.. nhưng nếu nói dối không gây hại gì thì có lẽ… tôi cũng muốn nói dối để trấn an em. Và giả như… ngày đó người chết là tôi thì hay biết mấy. Sẽ không có những chuyện này và em có thể bước tiếp về phía trước mà không cần ngoảnh lại nhìn tôi. Ừ… như vậy thì sẽ tốt hơn biết bao.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Em khóc, nước mắt rơi lã chã xuống đất. Tôi đợi em khóc xong rồi mới nói.

Bình luận đoạn
Em khóc, nước mắt rơi lã chã xuống đất. Tôi đợi em khóc xong rồi mới nói.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Vậy mặc đồ vào rồi đi ngủ nhé.”

Bình luận đoạn
“Vậy mặc đồ vào rồi đi ngủ nhé.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Không…”

Bình luận đoạn
“Không…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Em lại một lần nữa quật tôi nằm lăn quay ra đất.

Bình luận đoạn
Em lại một lần nữa quật tôi nằm lăn quay ra đất.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Nếu anh yêu em… vậy thì chứng minh đi!”

Bình luận đoạn
“Nếu anh yêu em… vậy thì chứng minh đi!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Em cúi xuống và hôn tôi một cách quyết liệt hơn nữa, tôi cảm giác bản thân tôi cũng chẳng còn đường lùi nữa.

Bình luận đoạn
Em cúi xuống và hôn tôi một cách quyết liệt hơn nữa, tôi cảm giác bản thân tôi cũng chẳng còn đường lùi nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lúc hai chúng tôi nhìn nhau, tôi thấy em mỉm cười rồi từ từ cúi xuống ghé sát bên tai tôi rồi thì thầm,

Bình luận đoạn
Lúc hai chúng tôi nhìn nhau, tôi thấy em mỉm cười rồi từ từ cúi xuống ghé sát bên tai tôi rồi thì thầm,

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Hôm nay là ngày an toàn của em.”

Bình luận đoạn
“Hôm nay là ngày an toàn của em.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi cảm thấy chán ghét bản thân mình. Tôi chỉ ghét bản thân mình vì ngày đó…

Bình luận đoạn
Tôi cảm thấy chán ghét bản thân mình. Tôi chỉ ghét bản thân mình vì ngày đó…

Chưa có bình luận cho đoạn này.

… sao tôi không chết đi cho xong?

Bình luận đoạn
… sao tôi không chết đi cho xong?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước Chương sau
📚

Có thể bạn sẽ thích

💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!