Chương 14
14
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Dượng và mẹ yêu con!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhìn chiếc xe hơi sang trọng khuất dần dưới ánh đèn hiu hắt, trong lòng Ngọc Diệu không ngừng dậy sóng, có lúc còn cảm thấy buồn nôn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Yêu sao?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sao ông ta có thể dùng ánh mắt chan chứa biết bao tình thương đó để nhìn chính đứa con gái mà ông ta từng muốn xâm hại?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lúc thốt ra câu "yêu con", ông ta có cảm thấy tự mỉa mai chính mình?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Yêu con sao?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dượng và mẹ yêu con sao?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô bật cười khe khẽ, bờ vai nhỏ bỗng chốc trở nên run rẩy. Nguyễn lão phu nhân nhắc khéo con trai, ý muốn anh ta an ủi cô rồi bỏ vào trong nhà trước. Nguyễn Thế Long cũng nhận ra vợ mình không ổn, vậy nên vội vàng muốn dìu cô vào trong. Ngô Ngọc Diệu phản kháng lại anh ta, thái độ bỗng trở nên xa cách:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Rốt cuộc anh có mối quan hệ gì với nhà họ Ngô?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
anh ta đưa tay vỗ trán, biết mình không thể giấu giếm gì được nữa. Trước khi giải thích, anh ta bảo cô đến ngồi xích đu cùng mình bởi sau một màn "đấu đá" vừa rồi, chắc cô đã thấm mệt. Khi đã yên vị, anh ta mới bắt đầu giảng giải.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Ba anh và ba em là bạn thân, thế nhưng gia cảnh của cả hai lại rất khác nhau. Chú Ngô có gia thế hiển hách hơn, còn ba anh thì lại nghèo khó. Vậy mà chú vẫn giúp đỡ ba rất nhiều, còn không ngần ngại đổ ra biết bao nhiêu tiền để ba anh lập nghiệp. Trời không phụ lòng người, sau bao lần thất bại thì ba anh cũng đã xây dựng được một cơ đồ vững chắc. Lúc ấy thì mẹ cũng vừa sinh anh ra.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thế Long tạm dừng lại, dõi mắt nhìn khuôn mặt nhạt nhòa dưới ánh đèn vàng vọt. Sự yên tĩnh đó làm anh ta cảm thấy an tâm hơn đôi chút.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Chú Ngô không ngừng, không ngừng giúp ba anh về mặt tài chính, còn mẹ thì ở bên giúp sức về mặt tinh thần. Ba anh cứ như diều gặp gió, làm ăn hết sức thuận lợi, chẳng mấy chốc đã có trong tay là một gia sản nứt vách. Anh nhớ năm anh lên lớp một thì ba được lên báo, khi ấy cả hai nhà rất vui, còn tổ chức tiệc tùng linh đình. Sau đó ít lâu nữa thì cô Ngô mang thai, chính là em!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nói đến đây, anh ta trông thấy bàn tay hao gầy kia bỗng cuộn lại thành quyền, tuy nhiên vẻ mặt vẫn bình thản đến kì lạ. Có lẽ cô đang cảm thấy rằng sự xuất hiện của mình đã khiến bức tranh màu hồng ấy trở nên xám xịt hơn, có lẽ vậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thế Long tính không kể tiếp nữa, bởi càng về sau mọi chuyện càng bi thương. Chỉ là cô vẫn đang chờ đợi, anh ta làm sao có thể ngó lơ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Cho tới lúc em chào đời, mọi chuyện vẫn rất ổn thỏa. Anh lúc đó được bảy tuổi, rất thích em, hoặc là do anh thích có em gái, hoặc là do sau này em sẽ là vợ anh. Vì vậy anh rất hay sang nhà chú Ngô, chăm em còn nhiều hơn cả cô chú. Anh còn tự mình bón em ăn, giúp em mặc, thậm chí còn...thay tã cho em...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
anh ta ngượng ngùng lắp bắp mấy chữ cuối. Cô chẳng cảm thấy gì cả, chỉ lạnh nhạt hỏi:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Sau đó thì thế nào?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thái độ này của cô làm anh ta có chút thất vọng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Sau đó, lúc em được sáu tháng tuổi thì phát hiện chú Ngô mắc bệnh ung thư. Dù đã cố gắng chạy chữa nhưng vẫn không qua khỏi. Lúc em chuẩn bị đón sinh nhật một tuổi cũng là lúc ba em ra đi vĩnh viễn. Mẹ em đã suy sụp một khoảng thời gian dài, có lúc ba mẹ anh còn đón em về để chăm sóc hộ. Và rồi mọi chuyện dần nguôi ngoai, cô Ngô đã vượt qua được cú sốc tinh thần, tiếp tục vừa chăm sóc em vừa coi quản sản nghiệp mà chú để lại. Ba anh khi ấy rất thương cô, hứa sẽ coi em như con gái, dành cho em tình thương như một ngươi ba thật sự. Chỉ tiếc là...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- ...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Vài tháng sau, ba anh mất trong một tai nạn thương tâm!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thế Long quay mặt đi chỗ khác, giọng bắt đầu chất chứa run rẩy. Ngọc Diệu ngẩng đầu nhìn đối phương, trong mắt long lanh biết bao chua xót. Cô muốn đưa tay lên để vỗ về anh ta, thế nhưng vừa đưa tay lên được một quãng lại rụt tay về mất. Bởi cô sợ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sợ gì ư? Cô thật sự không rõ!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Ít lâu nữa thì anh với mẹ chuyển qua nước ngoài sống, tạm thời phải tạm biệt em một thời gian. Đó thật sự là một quãng thời gian dài, anh lúc nào cũng nhớ em. Trong hộc tủ anh còn cất que kem mà hồi bé ăn xong em đã đưa cho anh. Đến khi hoàn thành toàn bộ quá trình học tập, anh không học đại học mà về nước, vay của mẹ một số tiền lớn để tự làm ăn. Anh cũng như ba, khởi nghiệp vô cùng khó khăn. Nhưng anh biết vạn sự khởi đầu nan, lúc đã tiêu sạch tiền vay của mẹ mà vẫn chẳng đạt được thứ gì, anh bắt đầu nghĩ đến chuyện đi làm nhân viên của một công ty nọ. Ở đó, giám đốc công ty rất chiếu cố anh, còn tự tay chỉ anh làm thế nào để lập nghiệp, để đối diện với khó khăn trên thương trường. Vào năm hai mươi sáu tuổi, cơ bản anh đã là người thành đạt!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Anh rất giỏi giang!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Không phải đâu, tất thảy đều là có quý nhân phù hộ. Nếu năm ấy không có vị giám đốc đó, liệu giờ này anh có được ăn sung mặc sướng?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- ...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Mà kể cũng khổ, sau khi có tiền rồi anh mới bắt đầu tìm về em, thế mà tìm rất lâu vẫn chẳng thấy. Lúc anh định về tận nhà cô chú để tìm thì nghe phong thanh tin em đang ngồi tù. m thầm điều tra mọi việc, phát hiện cô Ngô nay đã có chồng mới, có thêm hai đứa con trai, không những thế còn tự mình kiện em ra tòa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Vậy tại sao anh không tìm tôi?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Lúc xuất ngoại em vẫn chưa được hai tuổi, ngay cả mặt anh còn không nhớ thì làm gì những chuyện xưa cũ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nguyễn Thế Long bỗng bật cười khe khẽ:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Nhưng cuối cùng em vẫn tự mình tìm đến anh!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngô Ngọc Diệu nhìn anh ta cười ngây ngốc, trong giọng xen lẫn chút kiêu ngạo:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Chẳng qua là anh có tiền có quyền!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Anh biết em muốn nói gì. Nếu anh không phải là người như thế em nhất định sẽ không tìm đến anh. Nhưng cô bé ngây thơ, liệu anh sẽ để em chạy đi tìm một người khác mà không phải là anh sao?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- ...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Anh nghĩ sau khi ra tù, em sẽ được quay về nhà họ Ngô - nay đã là nhà họ Vương. Nào ngờ em lại bị người đàn bà kia hất hủi như thế. Vốn định đón em về, nào ngờ em chẳng phải dạng vừa, nuôi ý định giành lại mọi thứ thuộc về mình. Thật ra việc em xuất hiện ở khách sạn anh đã biết từ trước rồi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngọc Diệu mở to mắt nhìn anh ta, khóe môi run rẩy cất không thành lời:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Vậy...vậy là...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Ừ! Là anh cố tình rơi vào cái bẫy của em!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Anh...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Cô bé, em thật sự ngây thơ! Nếu không có anh, những chuyện em làm tiếp theo sẽ rất khó khăn!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô cắn vào lưỡi mình, dùng cơn đau để xua bớt hồ hởi trong lòng. Hồ hởi vì những lời đường mật kia, lời nào cũng như đang dành vô vàn tình yêu cho cô vậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Hiện tại em cứ về nhà họ Vương kia. Không sao cả, anh vẫn ở ngay đây, sau lưng em!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Tôi không sợ!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Sợ hay không không phải tin em nói là được!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngô Ngọc Diệu bật dậy, tiến nhanh vào trong nhà. Dưới ánh trăng huyền ảo, bóng lưng ấy càng thêm nhạt nhòa. Nguyễn Thế Long nhìn theo bóng lưng khiến mình đê mê kia, chậm rãi lặp lại sự chân tình:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Không sao cả, anh vẫn ở ngay đây, sau lưng em!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có thể bạn sẽ thích
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Tuỳ chỉnh hiển thị