Truyện
Trước Sau

Hắn ghét anh, vì anh làm tổn thương đến người bản thân trân trọng nhất.

Bình luận đoạn
Hắn ghét anh, vì anh làm tổn thương đến người bản thân trân trọng nhất.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn không nói ra việc đó, vì muốn nhìn thấy đối phương phải chịu sự trừng phạt và dày vò cả về thể xác lẫn tinh thần.

Bình luận đoạn
Hắn không nói ra việc đó, vì muốn nhìn thấy đối phương phải chịu sự trừng phạt và dày vò cả về thể xác lẫn tinh thần.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tiểu Kim Ô thừa nhận, chính mình chưa từng có kế hoạch sẽ nói cho Dương Tiễn nghe về tung tích của Hằng Nga.

Bình luận đoạn
Tiểu Kim Ô thừa nhận, chính mình chưa từng có kế hoạch sẽ nói cho Dương Tiễn nghe về tung tích của Hằng Nga.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thà rằng không ai hay biết, thà rằng người đàn ông có phong thái bất phàm này lãng quên người ấy đi...

Bình luận đoạn
Thà rằng không ai hay biết, thà rằng người đàn ông có phong thái bất phàm này lãng quên người ấy đi...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Như vậy thì hắn sẽ có cơ hội tiếp cận với cô...

Bình luận đoạn
Như vậy thì hắn sẽ có cơ hội tiếp cận với cô...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn quả thật có tâm tư riêng.

Bình luận đoạn
Hắn quả thật có tâm tư riêng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chỉ là...

Bình luận đoạn
Chỉ là...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"... Nói như ngài thì Hằng Nga đã chẳng còn cơ hội nào để quay trở lại hình dáng con người, nhưng chính mắt ta nhìn thấy, nàng vừa mới đứng ở đó, trọn vẹn và..."

Bình luận đoạn
"... Nói như ngài thì Hằng Nga đã chẳng còn cơ hội nào để quay trở lại hình dáng con người, nhưng chính mắt ta nhìn thấy, nàng vừa mới đứng ở đó, trọn vẹn và..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Yết hầu khẽ cử động, môi anh gần như run lên khi nói ra hai từ "Còn sống."

Bình luận đoạn
Yết hầu khẽ cử động, môi anh gần như run lên khi nói ra hai từ "Còn sống."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tiểu Kim Ô quan sát kỹ sắc mặt của Dương Tiễn, thấy anh đã bình tĩnh lại liền nhún vai, mắt liếc qua Sơn thần Nam Ly đang cúi đầu phía sau "Như những gì ngươi nghe được từ Sơn thần. Nếu không phải có sự vụ kinh động đến vậy, ta cũng sẽ không căn dặn hắn nhiều lời như thế."

Bình luận đoạn
Tiểu Kim Ô quan sát kỹ sắc mặt của Dương Tiễn, thấy anh đã bình tĩnh lại liền nhún vai, mắt liếc qua Sơn thần Nam Ly đang cúi đầu phía sau "Như những gì ngươi nghe được từ Sơn thần. Nếu không phải có sự vụ kinh động đến vậy, ta cũng sẽ không căn dặn hắn nhiều lời như thế."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Tới bây giờ, ta cũng không rõ vì sao nguyên thần của nàng lại có thể từ trong không gian mà tụ hội lần nữa."

Bình luận đoạn
"Tới bây giờ, ta cũng không rõ vì sao nguyên thần của nàng lại có thể từ trong không gian mà tụ hội lần nữa."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tiểu Kim Ô nhíu mày, giọng nói bất mãn vang lên "Tuy nhiên, đồng thời với việc đó là xung quanh cách nàng không xa đều được dựng nên một kết giới vững chắc..."

Bình luận đoạn
Tiểu Kim Ô nhíu mày, giọng nói bất mãn vang lên "Tuy nhiên, đồng thời với việc đó là xung quanh cách nàng không xa đều được dựng nên một kết giới vững chắc..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn nắm chặt tay, thấp giọng hỏi "Đã thử mọi cách?"

Bình luận đoạn
Dương Tiễn nắm chặt tay, thấp giọng hỏi "Đã thử mọi cách?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh thấy người kia gật đầu, sau đó lại nhìn mình với ánh mắt thương cảm "Dương Tiễn, ngươi không thể đưa nàng về đâu."

Bình luận đoạn
Anh thấy người kia gật đầu, sau đó lại nhìn mình với ánh mắt thương cảm "Dương Tiễn, ngươi không thể đưa nàng về đâu."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Quay về đi."

Bình luận đoạn
"Quay về đi."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tiểu Kim Ô là có thành ý nhưng người nọ lại như không nghe lọt lời, vẫn tiếp tục đi về phía trước.

Bình luận đoạn
Tiểu Kim Ô là có thành ý nhưng người nọ lại như không nghe lọt lời, vẫn tiếp tục đi về phía trước.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ngươi! Ngươi có biết bản thân đang tìm đường chết không?"

Bình luận đoạn
"Ngươi! Ngươi có biết bản thân đang tìm đường chết không?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn đã thử, cũng đã liều mạng đến cùng, nhưng đổi lại là một thân tàn tạ rách rưới thảm thương.

Bình luận đoạn
Hắn đã thử, cũng đã liều mạng đến cùng, nhưng đổi lại là một thân tàn tạ rách rưới thảm thương.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu không có phụ thân kéo hắn lại, sợ rằng Tiểu Kim Ô sẽ rơi vào giấc ngủ hàng vạn năm vĩnh viễn.

Bình luận đoạn
Nếu không có phụ thân kéo hắn lại, sợ rằng Tiểu Kim Ô sẽ rơi vào giấc ngủ hàng vạn năm vĩnh viễn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hằng Nga đã làm mọi cách để giữ ngươi sống, ngươi vậy mà..."

Bình luận đoạn
"Hằng Nga đã làm mọi cách để giữ ngươi sống, ngươi vậy mà..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn không rời mắt khỏi phương hướng vừa xuất hiện bóng dáng Hằng Nga, thấp giọng thì thầm "Nàng là tất cả mọi thứ của ta."

Bình luận đoạn
Dương Tiễn không rời mắt khỏi phương hướng vừa xuất hiện bóng dáng Hằng Nga, thấp giọng thì thầm "Nàng là tất cả mọi thứ của ta."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không có nàng, sẽ không có ta ngày hôm nay.

Bình luận đoạn
Không có nàng, sẽ không có ta ngày hôm nay.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nàng quan trọng hơn cả sinh mạng này của ta.

Bình luận đoạn
Nàng quan trọng hơn cả sinh mạng này của ta.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ta đã tìm nàng ấy lâu như vậy, bây giờ không lẽ vì một chút trắc trở này mà bỏ cuộc?

Bình luận đoạn
Ta đã tìm nàng ấy lâu như vậy, bây giờ không lẽ vì một chút trắc trở này mà bỏ cuộc?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hóa ra là Tư Pháp Thiên Thần chấn động Tam Giới sao?" Một giọng cười nhẹ vang vọng trong không trung, sau đó trước mặt ba người mà hóa thành một nam tử hắc bào, nhìn thấy sự cảnh giác của bọn họ, y chỉ nhếch mép lạnh giọng

Bình luận đoạn
"Hóa ra là Tư Pháp Thiên Thần chấn động Tam Giới sao?" Một giọng cười nhẹ vang vọng trong không trung, sau đó trước mặt ba người mà hóa thành một nam tử hắc bào, nhìn thấy sự cảnh giác của bọn họ, y chỉ nhếch mép lạnh giọng

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Sao ngài lại tới chỗ này vậy? Và... ngài có vấn đề với vườn hoa của ta sao?"

Bình luận đoạn
"Sao ngài lại tới chỗ này vậy? Và... ngài có vấn đề với vườn hoa của ta sao?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tiểu Kim Ô và Dương Tiễn liếc mắt nhìn nhau.

Bình luận đoạn
Tiểu Kim Ô và Dương Tiễn liếc mắt nhìn nhau.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không lẽ...

Bình luận đoạn
Không lẽ...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Chậc, là lỗi của ta, vừa gặp mặt đã không giới thiệu tên tuổi."

Bình luận đoạn
"Chậc, là lỗi của ta, vừa gặp mặt đã không giới thiệu tên tuổi."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Giọng nói của y trầm thấp lạnh lẽo, nó khác với loại lạnh lùng của Dương Tiễn, đó là một loại cảm giác lạnh lẽo khiến cho người ta vô thức thấy sợ hãi và dè chừng.

Bình luận đoạn
Giọng nói của y trầm thấp lạnh lẽo, nó khác với loại lạnh lùng của Dương Tiễn, đó là một loại cảm giác lạnh lẽo khiến cho người ta vô thức thấy sợ hãi và dè chừng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta tên Hắc Vũ, là ác thần nắm giữ vô số bản giao ước trong thiên hạ."

Bình luận đoạn
"Ta tên Hắc Vũ, là ác thần nắm giữ vô số bản giao ước trong thiên hạ."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mặt trời vào những ngày đầu thu không quá gay gắt, chúng nhẹ nhàng rắc ánh sáng ấm áp nhu hòa lên vạn vật trên mặt đất. Và dưới vầng thái dưới, người con trai với mặt nạ màu đen kia ánh lên một loại khí phách vương giả tôn quý. Mái tóc màu đen dài quá vai hoa lệ xinh đẹp bay bay trong gió.

Bình luận đoạn
Mặt trời vào những ngày đầu thu không quá gay gắt, chúng nhẹ nhàng rắc ánh sáng ấm áp nhu hòa lên vạn vật trên mặt đất. Và dưới vầng thái dưới, người con trai với mặt nạ màu đen kia ánh lên một loại khí phách vương giả tôn quý. Mái tóc màu đen dài quá vai hoa lệ xinh đẹp bay bay trong gió.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng những gì hai người cảm nhận là một sự áp bức đến kinh người.

Bình luận đoạn
Nhưng những gì hai người cảm nhận là một sự áp bức đến kinh người.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh khẽ nhíu mi: "Ta không quan tâm ngươi là ai. Ta tới là muốn mang Hằng Nga đi."

Bình luận đoạn
Anh khẽ nhíu mi: "Ta không quan tâm ngươi là ai. Ta tới là muốn mang Hằng Nga đi."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Quả nhiên, không hổ là người có mưu kế thâm sâu lừa gạt được toàn bộ Thiên Gioi, dũng khí rất lớn." Y khẽ híp mắt, giọng nói càng thêm phần biếng nhác "Tuy nhiên, ta e là ngài phải dừng chân thôi."

Bình luận đoạn
"Quả nhiên, không hổ là người có mưu kế thâm sâu lừa gạt được toàn bộ Thiên Gioi, dũng khí rất lớn." Y khẽ híp mắt, giọng nói càng thêm phần biếng nhác "Tuy nhiên, ta e là ngài phải dừng chân thôi."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Mặc kệ thế nào, ta nhất định phải đưa nàng về nhà." Vẻ mặt anh kiên định lặp lại lời nói vừa rồi.

Bình luận đoạn
"Mặc kệ thế nào, ta nhất định phải đưa nàng về nhà." Vẻ mặt anh kiên định lặp lại lời nói vừa rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Vậy, Chân Quân, chi bằng chúng ta đánh cược đi."

Bình luận đoạn
"Vậy, Chân Quân, chi bằng chúng ta đánh cược đi."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Tại sao ta phải nghe lời ngươi?"

Bình luận đoạn
"Tại sao ta phải nghe lời ngươi?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Bởi vì... tiên tử vẫn còn trong tay ta, và ngài... không có sự lựa chọn khác."

Bình luận đoạn
"Bởi vì... tiên tử vẫn còn trong tay ta, và ngài... không có sự lựa chọn khác."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Giọng y lúc này trầm thấp hơi rượu, như độc yêu mị từ dưới đáy biển sâu, rực rỡ như ánh trăng và những ngôi sao trên bầu trời đêm.

Bình luận đoạn
Giọng y lúc này trầm thấp hơi rượu, như độc yêu mị từ dưới đáy biển sâu, rực rỡ như ánh trăng và những ngôi sao trên bầu trời đêm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắc Vũ nói rồi, chậm rãi rút thanh trường kiếm bên hông ra, miệng niệm vài câu chú ngữ rồi ném thanh trường kiếm sang phía bên kia, vẽ một đường cong duyên dáng trên không trung, khí tức bao xung quanh nó càng ngày càng lớn, cuối cùng hóa thành vô số cây kiếm lớn nhỏ trên đoạn đường đi tới khóm hoa quỳnh.

Bình luận đoạn
Hắc Vũ nói rồi, chậm rãi rút thanh trường kiếm bên hông ra, miệng niệm vài câu chú ngữ rồi ném thanh trường kiếm sang phía bên kia, vẽ một đường cong duyên dáng trên không trung, khí tức bao xung quanh nó càng ngày càng lớn, cuối cùng hóa thành vô số cây kiếm lớn nhỏ trên đoạn đường đi tới khóm hoa quỳnh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Chân Quân, chỉ cần ngài có thể vượt qua được kết giới và cả quãng đường này, nếu như có thể tìm ra nàng trong vô số những đóa hoa ấy, ta sẽ trả nàng lại cho ngươi. Nhưng nếu như ngài không làm được, ngài mãi mãi cũng không được tới tìm nàng nữa, đề nghị này thấy được không?"

Bình luận đoạn
"Chân Quân, chỉ cần ngài có thể vượt qua được kết giới và cả quãng đường này, nếu như có thể tìm ra nàng trong vô số những đóa hoa ấy, ta sẽ trả nàng lại cho ngươi. Nhưng nếu như ngài không làm được, ngài mãi mãi cũng không được tới tìm nàng nữa, đề nghị này thấy được không?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắc Vũ nhếch môi, nhìn chằm chằm vào đôi mắt bình tĩnh của đối phương.

Bình luận đoạn
Hắc Vũ nhếch môi, nhìn chằm chằm vào đôi mắt bình tĩnh của đối phương.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga tuy không thể hóa hình nhưng nãy giờ vẫn sốt ruột nhìn chằm chằm người kia không chớp mắt, đến khi thấy thử thách của Hắc Vũ mang lại, cô không khỏi hít vào một hơi khí lạnh.

Bình luận đoạn
Hằng Nga tuy không thể hóa hình nhưng nãy giờ vẫn sốt ruột nhìn chằm chằm người kia không chớp mắt, đến khi thấy thử thách của Hắc Vũ mang lại, cô không khỏi hít vào một hơi khí lạnh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thanh trường kiếm dưới ánh nắng lóe lên ánh sáng lạnh băng như tuyết. Nếu muốn qua đoạn đường này với sức lực của phàm nhân, chính là đang đùa với tính mạng.

Bình luận đoạn
Thanh trường kiếm dưới ánh nắng lóe lên ánh sáng lạnh băng như tuyết. Nếu muốn qua đoạn đường này với sức lực của phàm nhân, chính là đang đùa với tính mạng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đúng lúc đó, chợt nghe người ấy vững vàng trả lời:"Được, ta đồng ý với ngươi. Nhưng ta muốn ngươi cũng phải giữ lời."

Bình luận đoạn
Đúng lúc đó, chợt nghe người ấy vững vàng trả lời:"Được, ta đồng ý với ngươi. Nhưng ta muốn ngươi cũng phải giữ lời."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta cam đoan." Nghe được đáp án đúng như mong đợi, bên môi hắc y nam tử cong lên một tia quỷ dị.

Bình luận đoạn
"Ta cam đoan." Nghe được đáp án đúng như mong đợi, bên môi hắc y nam tử cong lên một tia quỷ dị.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Gạt phăng bàn tay đang cố níu mình lại, Dương Tiễn vừa đi vừa mỉm cười hướng về phía biển hoa kia

Bình luận đoạn
Gạt phăng bàn tay đang cố níu mình lại, Dương Tiễn vừa đi vừa mỉm cười hướng về phía biển hoa kia

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hằng Nga, ta đã vượt muôn sông ngàn núi, cuối cùng cũng tìm thấy nàng. Nàng biết không? Nếu không tìm được nàng, ta nguyện tiêu tán hết tu vi, theo gió mà tìm nàng."

Bình luận đoạn
"Hằng Nga, ta đã vượt muôn sông ngàn núi, cuối cùng cũng tìm thấy nàng. Nàng biết không? Nếu không tìm được nàng, ta nguyện tiêu tán hết tu vi, theo gió mà tìm nàng."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhiều người sẽ nghĩ anh bị điên rồi, hoặc thần trí anh hẳn đã bị ai đó quấy nhiễu nên mới nói ra lời đo.

Bình luận đoạn
Nhiều người sẽ nghĩ anh bị điên rồi, hoặc thần trí anh hẳn đã bị ai đó quấy nhiễu nên mới nói ra lời đo.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng Dương Tiễn hoàn toàn tỉnh táo.

Bình luận đoạn
Nhưng Dương Tiễn hoàn toàn tỉnh táo.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nàng ơi...

Bình luận đoạn
Nàng ơi...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có rất nhiều người tránh nói đến tên nàng, nhưng ta lại phải vờ như bản thân đã không còn bị ảnh hưởng bởi nàng.

Bình luận đoạn
Có rất nhiều người tránh nói đến tên nàng, nhưng ta lại phải vờ như bản thân đã không còn bị ảnh hưởng bởi nàng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chỉ là nỗi đau trong con tim ta không cách nào xóa nhòa.

Bình luận đoạn
Chỉ là nỗi đau trong con tim ta không cách nào xóa nhòa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mùa đông hoa tàn không đợi được ngày nàng quay về.

Bình luận đoạn
Mùa đông hoa tàn không đợi được ngày nàng quay về.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nàng có hay chăng đôi mắt đỏ hoe vì khóc của ta mỗi khi màn đêm buông xuống?

Bình luận đoạn
Nàng có hay chăng đôi mắt đỏ hoe vì khóc của ta mỗi khi màn đêm buông xuống?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga, từng câu từng chữ đều là lời thật lòng.

Bình luận đoạn
Hằng Nga, từng câu từng chữ đều là lời thật lòng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ta nguyện hóa thành cuồng phong vạn dặm xuyên qua đại dương tìm nàng.

Bình luận đoạn
Ta nguyện hóa thành cuồng phong vạn dặm xuyên qua đại dương tìm nàng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nàng như cơn mưa phùn mềm mại và dịu dàng rơi vào trái tim ta.

Bình luận đoạn
Nàng như cơn mưa phùn mềm mại và dịu dàng rơi vào trái tim ta.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dập tắt đi những oán hận và căm thù đã bị dồn nén bấy lâu nay.

Bình luận đoạn
Dập tắt đi những oán hận và căm thù đã bị dồn nén bấy lâu nay.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tất cả mọi niềm vui hạnh phúc của ta đều nhờ nàng mà trở nên ấm áp và chân thật.

Bình luận đoạn
Tất cả mọi niềm vui hạnh phúc của ta đều nhờ nàng mà trở nên ấm áp và chân thật.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sao ta có thể nhẫn tâm bỏ rơi nàng trong đêm tối vĩnh cửu?

Bình luận đoạn
Sao ta có thể nhẫn tâm bỏ rơi nàng trong đêm tối vĩnh cửu?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ta nguyện hóa thành cuồng phong vạn dặm bay qua thiên sơn tìm nàng.

Bình luận đoạn
Ta nguyện hóa thành cuồng phong vạn dặm bay qua thiên sơn tìm nàng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Len lỏi qua từng dãy núi vách đá con sông, chỉ để lần nữa ôm nàng vào lòng.

Bình luận đoạn
Len lỏi qua từng dãy núi vách đá con sông, chỉ để lần nữa ôm nàng vào lòng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Để ta có thể kể nàng nghe về những phong cảnh hữu tình mà bản thân đã trải qua.

Bình luận đoạn
Để ta có thể kể nàng nghe về những phong cảnh hữu tình mà bản thân đã trải qua.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga, lần này dù có chết, ta cũng phải mang nàng về.

Bình luận đoạn
Hằng Nga, lần này dù có chết, ta cũng phải mang nàng về.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Là ta không tốt, để nàng phải hứng chịu bao phong sương lạnh lẽo nơi đây mấy trăm năm. Hôm nay ta đến là để đưa nàng về nhà, tuyệt đối không để nàng chịu khổ thêm chút nào. Chờ ta một chút, Dương Tiễn lập tức đưa nàng về."

Bình luận đoạn
"Là ta không tốt, để nàng phải hứng chịu bao phong sương lạnh lẽo nơi đây mấy trăm năm. Hôm nay ta đến là để đưa nàng về nhà, tuyệt đối không để nàng chịu khổ thêm chút nào. Chờ ta một chút, Dương Tiễn lập tức đưa nàng về."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng dương khí vốn chẳng phải linh vật, không hiểu lời anh, chỉ coi anh là kẻ bất lương. Càng cảm nhận người nọ tiến gần, lực dương khí càng mạnh.

Bình luận đoạn
Nhưng dương khí vốn chẳng phải linh vật, không hiểu lời anh, chỉ coi anh là kẻ bất lương. Càng cảm nhận người nọ tiến gần, lực dương khí càng mạnh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mà Dương Tiễn như kẻ nhập ma, chỉ giữ lại chút ít pháp lực bảo hộ thân thể, rồi mặc kệ tiến bước.

Bình luận đoạn
Mà Dương Tiễn như kẻ nhập ma, chỉ giữ lại chút ít pháp lực bảo hộ thân thể, rồi mặc kệ tiến bước.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Dương Tiễn, ngươi điên rồi sao!" Tiểu Kim Ô bị giam bên ngoài kết giới, muốn bước vào trong thì đã không thể vì người đàn ông kia đã dựng nên một bức chắn khác.

Bình luận đoạn
"Dương Tiễn, ngươi điên rồi sao!" Tiểu Kim Ô bị giam bên ngoài kết giới, muốn bước vào trong thì đã không thể vì người đàn ông kia đã dựng nên một bức chắn khác.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lực dương khí càng lúc càng mạnh, chúng như hàng vạn thanh kiếm bén nhọn không ngừng xông tới chém mấy nhát vào người anh, cả thân thể mang trang phục bạch y càng bị rạch ra vô số vết thương. Anh chống chọi không nổi, bước chân loạng choạng, nhưng vẫn gắng gượng tiến đến gần gốc hoa quỳnh trung tâm.

Bình luận đoạn
Lực dương khí càng lúc càng mạnh, chúng như hàng vạn thanh kiếm bén nhọn không ngừng xông tới chém mấy nhát vào người anh, cả thân thể mang trang phục bạch y càng bị rạch ra vô số vết thương. Anh chống chọi không nổi, bước chân loạng choạng, nhưng vẫn gắng gượng tiến đến gần gốc hoa quỳnh trung tâm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nghĩ đến ngày đoàn tụ với người ấy, anh lại mỉm cười, lau vết máu nơi khóe môi, tiếp tục lảo đảo bước tới.

Bình luận đoạn
Nghĩ đến ngày đoàn tụ với người ấy, anh lại mỉm cười, lau vết máu nơi khóe môi, tiếp tục lảo đảo bước tới.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Song dương khí quá mạnh, Dương Tiễn lại chẳng nỡ vận pháp lực, sợ rằng sẽ gây thêm tổn thương cho cô, cuối cùng đã ngã gục.

Bình luận đoạn
Song dương khí quá mạnh, Dương Tiễn lại chẳng nỡ vận pháp lực, sợ rằng sẽ gây thêm tổn thương cho cô, cuối cùng đã ngã gục.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh quỳ sụp trên đất, trông như không còn sinh khí, tà áo phấp phới trong gió, bốn phía tĩnh lặng, chỉ còn cảnh hoang tàn.

Bình luận đoạn
Anh quỳ sụp trên đất, trông như không còn sinh khí, tà áo phấp phới trong gió, bốn phía tĩnh lặng, chỉ còn cảnh hoang tàn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị Lang!" Một giọng nói từ một trong số khóm hoa hét lên, pha lẫn sự thống khổ và tang thương cõi lòng.

Bình luận đoạn
"Nhị Lang!" Một giọng nói từ một trong số khóm hoa hét lên, pha lẫn sự thống khổ và tang thương cõi lòng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Đừng đi nữa! Chàng quay về đi! Làm ơn!"

Bình luận đoạn
"Đừng đi nữa! Chàng quay về đi! Làm ơn!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không lâu sau, Tiểu Kim Ô lại thấy anh gượng đứng lên. Như một tín đồ hành hương, từng bước nặng nề chậm chạp, vẫn kiên định như cũ.

Bình luận đoạn
Không lâu sau, Tiểu Kim Ô lại thấy anh gượng đứng lên. Như một tín đồ hành hương, từng bước nặng nề chậm chạp, vẫn kiên định như cũ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn nghe thấy tiếng cô, ngược lại tăng tốc nhanh hơn, cố gắng đi về phía người thương. Toàn thân bây giờ đã chằng chịt những vết thương do bị kiếm khí và trường kiếm trên đất, những giọt máu nhỏ tích tách xuống đất rồi đọng lại.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn nghe thấy tiếng cô, ngược lại tăng tốc nhanh hơn, cố gắng đi về phía người thương. Toàn thân bây giờ đã chằng chịt những vết thương do bị kiếm khí và trường kiếm trên đất, những giọt máu nhỏ tích tách xuống đất rồi đọng lại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vị thần nắm giữ quyền sinh sát tôn quý giờ đây chỉ có thể dùng tay mà di chuyển về phía trước, những nơi mà anh đi qua để lại một vệt đỏ sậm dài.

Bình luận đoạn
Vị thần nắm giữ quyền sinh sát tôn quý giờ đây chỉ có thể dùng tay mà di chuyển về phía trước, những nơi mà anh đi qua để lại một vệt đỏ sậm dài.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Dương Tiễn! Hằng Nga đối với ngươi quan trọng đến vậy sao? Đến mạng cũng không cần?!"

Bình luận đoạn
"Dương Tiễn! Hằng Nga đối với ngươi quan trọng đến vậy sao? Đến mạng cũng không cần?!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn điên rồi, nhất định là điên rồi.

Bình luận đoạn
Hắn điên rồi, nhất định là điên rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga hận bản thân vô dụng, chẳng thể giúp anh chút nào.

Bình luận đoạn
Hằng Nga hận bản thân vô dụng, chẳng thể giúp anh chút nào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đã nói sẽ không để anh bị thương, nhưng vì sao hết lần này đến lần khác khiến anh lâm vào hoàn cảnh này?

Bình luận đoạn
Đã nói sẽ không để anh bị thương, nhưng vì sao hết lần này đến lần khác khiến anh lâm vào hoàn cảnh này?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tầm mắt mờ mịt nhìn về phía trước, người nam nhân ấy toàn thân đã toàn là máu, nhưng vẫn đang ương ngạnh lê lết về phía trước, những giọt máu như những đóa hoa nở trên mặt, người không ngừng chảy tràn ra, qua hai gò má, cằm, cổ của anh...

Bình luận đoạn
Tầm mắt mờ mịt nhìn về phía trước, người nam nhân ấy toàn thân đã toàn là máu, nhưng vẫn đang ương ngạnh lê lết về phía trước, những giọt máu như những đóa hoa nở trên mặt, người không ngừng chảy tràn ra, qua hai gò má, cằm, cổ của anh...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cổ họng cảm thấy vô cùng đau nhức, như đang nuốt vào một bọc kim, trái tim như bị vứt vào vực thẳm.

Bình luận đoạn
Cổ họng cảm thấy vô cùng đau nhức, như đang nuốt vào một bọc kim, trái tim như bị vứt vào vực thẳm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đến khi thấy anh dùng ánh mắt dịu dàng nhìn về phía mình, Hằng Nga đã khóc tới mức khàn giọng.

Bình luận đoạn
Đến khi thấy anh dùng ánh mắt dịu dàng nhìn về phía mình, Hằng Nga đã khóc tới mức khàn giọng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta đã nói sẽ rước nàng về mà."

Bình luận đoạn
"Ta đã nói sẽ rước nàng về mà."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hằng Nga, nương tử của ta, chờ ta một chút..."

Bình luận đoạn
"Hằng Nga, nương tử của ta, chờ ta một chút..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trong nháy mắt, cả thế giới như ngừng lại, mọi thứ chung quanh như biến mất hết.

Bình luận đoạn
Trong nháy mắt, cả thế giới như ngừng lại, mọi thứ chung quanh như biến mất hết.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Yêu, là tiếp thêm một dũng khí thật lớn, cùng với chữ nỗ lực và hy sinh. Có bao nhiêu người vì chữ này mà có thể hy sinh toàn bộ những thứ mà mình có?

Bình luận đoạn
Yêu, là tiếp thêm một dũng khí thật lớn, cùng với chữ nỗ lực và hy sinh. Có bao nhiêu người vì chữ này mà có thể hy sinh toàn bộ những thứ mà mình có?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Yêu không phải chỉ có một bên cung ứng, một bên nỗ lực, yêu còn cần phải hy sinh, một người có lẽ có thể "nỗ lực" mà không có "yêu", nhưng là tuyệt đối không thể chỉ "yêu" mà không "nỗ lực".

Bình luận đoạn
Yêu không phải chỉ có một bên cung ứng, một bên nỗ lực, yêu còn cần phải hy sinh, một người có lẽ có thể "nỗ lực" mà không có "yêu", nhưng là tuyệt đối không thể chỉ "yêu" mà không "nỗ lực".

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mỗi ngày mặt trời đều mọc. Chỉ cần có ngày mai, ta vẫn sẽ ở bên cạnh nàng.

Bình luận đoạn
Mỗi ngày mặt trời đều mọc. Chỉ cần có ngày mai, ta vẫn sẽ ở bên cạnh nàng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga, chờ ta. Hãy để ta bảo vệ nàng, mọi sự đau khổ mà nàng đã chịu đựng....hãy chuyển sang vai ta đi.

Bình luận đoạn
Hằng Nga, chờ ta. Hãy để ta bảo vệ nàng, mọi sự đau khổ mà nàng đã chịu đựng....hãy chuyển sang vai ta đi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nước mắt lưng tròng, tuôn trào thành hai hàng lệ, cô không thể nhìn nổi cảnh tượng đau lòng này càng cố gắng giãy dụa, đem bản thân làm trung tâm, gắng sức thu hồi phần kết giới thì quả nhiên thấy lực dương khí dần yếu đi.

Bình luận đoạn
Nước mắt lưng tròng, tuôn trào thành hai hàng lệ, cô không thể nhìn nổi cảnh tượng đau lòng này càng cố gắng giãy dụa, đem bản thân làm trung tâm, gắng sức thu hồi phần kết giới thì quả nhiên thấy lực dương khí dần yếu đi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngẩng lên nhìn, chỉ thấy máu của Dương Tiễn từ từ hòa vào dương khí, nhuộm thành màu đỏ thẫm. Khi máu hoàn toàn dung hợp, dương khí liền tan biến.

Bình luận đoạn
Ngẩng lên nhìn, chỉ thấy máu của Dương Tiễn từ từ hòa vào dương khí, nhuộm thành màu đỏ thẫm. Khi máu hoàn toàn dung hợp, dương khí liền tan biến.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khóe môi y nhếch nhẹ một nụ cười lạnh nhạt sắc như dao. Nhưng trong đôi đồng tử xinh đẹp lại bắn ra một luồng khí lạnh không tương xứng với nụ cười trên môi, giống như một kẻ trào phúng nhìn tất cả mọi người trên thế gian này.

Bình luận đoạn
Khóe môi y nhếch nhẹ một nụ cười lạnh nhạt sắc như dao. Nhưng trong đôi đồng tử xinh đẹp lại bắn ra một luồng khí lạnh không tương xứng với nụ cười trên môi, giống như một kẻ trào phúng nhìn tất cả mọi người trên thế gian này.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng rồi thấy người kia vẫn ngoan cường tiến đến không màng hiểm nguy, sắc mặt càng thêm ngưng trọng, vẫn là giữ im lặng từ đầu đến cuối chứng kiến sau một lúc gian nan vất vả vượt qua thử thách bản thân đặt ra, rốt cuộc Dương Tiễn cũng không gượng được nữa, "rầm" một tiếng ngã xuống mặt đất.

Bình luận đoạn
Nhưng rồi thấy người kia vẫn ngoan cường tiến đến không màng hiểm nguy, sắc mặt càng thêm ngưng trọng, vẫn là giữ im lặng từ đầu đến cuối chứng kiến sau một lúc gian nan vất vả vượt qua thử thách bản thân đặt ra, rốt cuộc Dương Tiễn cũng không gượng được nữa, "rầm" một tiếng ngã xuống mặt đất.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Máu đỏ rỉ ra thấm sẫm một mảng áo nơi ngực trái. Làm gai mắt Hằng Nga và cả những kẻ ở đó.

Bình luận đoạn
Máu đỏ rỉ ra thấm sẫm một mảng áo nơi ngực trái. Làm gai mắt Hằng Nga và cả những kẻ ở đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Phải yêu một người thế nào mới có thể không màng đến sinh mạng bản thân?

Bình luận đoạn
Phải yêu một người thế nào mới có thể không màng đến sinh mạng bản thân?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Pháp lực trên người Dương Tiễn suy yếu, màn chắn chặn Nam Ly và Tiểu Kim Ô cũng tự vỡ. Hai người vội chạy đến đỡ anh, không ngừng hỏi thăm thương thế của anh, chỉ thấy đối phương vẫn có thể mở miệng nói ra những lời yêu thương

Bình luận đoạn
Pháp lực trên người Dương Tiễn suy yếu, màn chắn chặn Nam Ly và Tiểu Kim Ô cũng tự vỡ. Hai người vội chạy đến đỡ anh, không ngừng hỏi thăm thương thế của anh, chỉ thấy đối phương vẫn có thể mở miệng nói ra những lời yêu thương

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta đã nói, nàng không nỡ làm ta bị thương."

Bình luận đoạn
"Ta đã nói, nàng không nỡ làm ta bị thương."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ngươi đúng là cứng đầu."

Bình luận đoạn
"Ngươi đúng là cứng đầu."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dưới sự dìu dắt của hai người, Dương Tiễn vận công hai lần, rồi lại đứng lên.

Bình luận đoạn
Dưới sự dìu dắt của hai người, Dương Tiễn vận công hai lần, rồi lại đứng lên.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Chân Quân, thân thể ngài chưa hồi phục, không nên đi lại nhiều." Hoài Nam khuyên nhủ.

Bình luận đoạn
"Chân Quân, thân thể ngài chưa hồi phục, không nên đi lại nhiều." Hoài Nam khuyên nhủ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Không sao. Ta đã nói, ta phải đưa nàng về nhà." Nói rồi anh lại tiến về trung tâm vườn hoa quỳnh. Hoài Nam và Tiểu Kim Ô thở dài, bất đắc dĩ đi theo đỡ người nọ.

Bình luận đoạn
"Không sao. Ta đã nói, ta phải đưa nàng về nhà." Nói rồi anh lại tiến về trung tâm vườn hoa quỳnh. Hoài Nam và Tiểu Kim Ô thở dài, bất đắc dĩ đi theo đỡ người nọ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng trung tâm vườn hoa có quá nhiều bụi, Dương Tiễn cũng không biết gốc nào mới là Hằng Nga tái sinh.

Bình luận đoạn
Nhưng trung tâm vườn hoa có quá nhiều bụi, Dương Tiễn cũng không biết gốc nào mới là Hằng Nga tái sinh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Chân Quân, vẫn còn một cửa ải nữa."

Bình luận đoạn
"Chân Quân, vẫn còn một cửa ải nữa."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắc Vũ dựa vào một thân cây gần đó, ánh mắt đăm đăm vào sự việc trước mặt, thanh âm nhừa nhựa cất lên không rõ đối phương đang mưu tính gì.

Bình luận đoạn
Hắc Vũ dựa vào một thân cây gần đó, ánh mắt đăm đăm vào sự việc trước mặt, thanh âm nhừa nhựa cất lên không rõ đối phương đang mưu tính gì.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn trầm mặc, bất an nhìn quanh, đổi lại chỉ thấy hoa nào cũng giống nhau.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn trầm mặc, bất an nhìn quanh, đổi lại chỉ thấy hoa nào cũng giống nhau.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cũng không thể nghe tiếng cô được nữa.

Bình luận đoạn
Cũng không thể nghe tiếng cô được nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hẳn là tên kia đã dùng chú thuật gì đó.

Bình luận đoạn
Hẳn là tên kia đã dùng chú thuật gì đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh thử dùng Thiên Nhãn thì nản lòng khi biết không thể thành công.

Bình luận đoạn
Anh thử dùng Thiên Nhãn thì nản lòng khi biết không thể thành công.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tới lúc này, tưởng chừng mọi thứ lâm vào bế tắc thì Dương Tiễn chợt nhận ra chiếc vòng thạch anh trắng vẫn còn lượn vòng trên không. Hy vọng nhen nhóm trong lòng, lần đầu tiên, anh chắp tay, thành kính cầu nguyện với nó:

Bình luận đoạn
Tới lúc này, tưởng chừng mọi thứ lâm vào bế tắc thì Dương Tiễn chợt nhận ra chiếc vòng thạch anh trắng vẫn còn lượn vòng trên không. Hy vọng nhen nhóm trong lòng, lần đầu tiên, anh chắp tay, thành kính cầu nguyện với nó:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Thạch anh, ngươi là nhân chứng của ta suốt chặng đường này. Dù khó khăn trắc trở đến đâu, vì Hằng Nga, ta nguyện làm bất cứ điều gì. Nếu ngươi thấu hiểu, hãy giúp ta tìm được nàng."

Bình luận đoạn
"Thạch anh, ngươi là nhân chứng của ta suốt chặng đường này. Dù khó khăn trắc trở đến đâu, vì Hằng Nga, ta nguyện làm bất cứ điều gì. Nếu ngươi thấu hiểu, hãy giúp ta tìm được nàng."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vạn vật đều có linh, huống chi Thạch Anh đã đồng hành cùng anh bao nhiêu năm.

Bình luận đoạn
Vạn vật đều có linh, huống chi Thạch Anh đã đồng hành cùng anh bao nhiêu năm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lại còn mang theo linh lực và máu của người con gái ấy.

Bình luận đoạn
Lại còn mang theo linh lực và máu của người con gái ấy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không biết có phải cảm động bởi tình cảm ấy không, chiếc vòng không lượn vòng nữa mà hóa thành dòng ánh sáng, nhập vào gốc hoa quỳnh trung tâm.

Bình luận đoạn
Không biết có phải cảm động bởi tình cảm ấy không, chiếc vòng không lượn vòng nữa mà hóa thành dòng ánh sáng, nhập vào gốc hoa quỳnh trung tâm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Gốc hoa ấy cảm nhận được nguồn linh lực thuần khiết, khẽ lay động cành lá.

Bình luận đoạn
Gốc hoa ấy cảm nhận được nguồn linh lực thuần khiết, khẽ lay động cành lá.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Giữa dòng thời cuộc tưởng như không thể xoay chuyển, vẫn luôn có người chờ được vị ngọt ấm áp của mùa xuân trở lại.

Bình luận đoạn
Giữa dòng thời cuộc tưởng như không thể xoay chuyển, vẫn luôn có người chờ được vị ngọt ấm áp của mùa xuân trở lại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"... Chân Quân chắc chắn đó là tiên tử?"

Bình luận đoạn
"... Chân Quân chắc chắn đó là tiên tử?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn không trả lời mà một đường đi thẳng đến chỗ đó, khom lưng khuỵu gối, nâng niu từng cánh hoa mềm mại trong tay.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn không trả lời mà một đường đi thẳng đến chỗ đó, khom lưng khuỵu gối, nâng niu từng cánh hoa mềm mại trong tay.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cảm nhận những giọt sương ấm nóng dính vào từng đầu ngón tay, trong lòng càng thêm dịu dàng và đau đớn.

Bình luận đoạn
Cảm nhận những giọt sương ấm nóng dính vào từng đầu ngón tay, trong lòng càng thêm dịu dàng và đau đớn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Rất bất thường.

Bình luận đoạn
Rất bất thường.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tiết trời dù không nắng gắt như hạ về, nhưng hiện tại đã gần ban trưa, vốn dĩ những hạt sương trong suốt theo lẽ thường thì sẽ nhanh chóng tan dần vào không khí, vậy mà với đóa hoa Quỳnh này, mỗi lần anh đưa tay vuốt đi một giọt thì lại thêm một hạt nước khác rơi ra từ cánh hoa.

Bình luận đoạn
Tiết trời dù không nắng gắt như hạ về, nhưng hiện tại đã gần ban trưa, vốn dĩ những hạt sương trong suốt theo lẽ thường thì sẽ nhanh chóng tan dần vào không khí, vậy mà với đóa hoa Quỳnh này, mỗi lần anh đưa tay vuốt đi một giọt thì lại thêm một hạt nước khác rơi ra từ cánh hoa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Như thể chúng là...

Bình luận đoạn
Như thể chúng là...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Là giọt lệ của người ấy đọng lại mà thành...

Bình luận đoạn
Là giọt lệ của người ấy đọng lại mà thành...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh âm thầm đưa tay lên liếm nhẹ, đầu lưỡi nếm được vị mằn mặn của nước mắt.

Bình luận đoạn
Anh âm thầm đưa tay lên liếm nhẹ, đầu lưỡi nếm được vị mằn mặn của nước mắt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lúc này đã không còn chần chừ mà lập tức khẳng định "Ta chắc chắn."

Bình luận đoạn
Lúc này đã không còn chần chừ mà lập tức khẳng định "Ta chắc chắn."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Chậc. Để ngươi đoán đúng rồi."

Bình luận đoạn
"Chậc. Để ngươi đoán đúng rồi."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắc Vũ nhìn thoáng qua thân mình đầy thương tích, trong mắt xẹt qua một tia kinh ngạc cùng thương cảm "Nhưng lý do duy nhất có thể lý giải được, chắc là do sức mạnh của yêu nhỉ?"

Bình luận đoạn
Hắc Vũ nhìn thoáng qua thân mình đầy thương tích, trong mắt xẹt qua một tia kinh ngạc cùng thương cảm "Nhưng lý do duy nhất có thể lý giải được, chắc là do sức mạnh của yêu nhỉ?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Đừng quên lời hứa của ngươi, ta nhất định phải mang Hằng Nga đi." Dương Tiễn đứng thẳng người dậy, dõng dạc nói.

Bình luận đoạn
"Đừng quên lời hứa của ngươi, ta nhất định phải mang Hằng Nga đi." Dương Tiễn đứng thẳng người dậy, dõng dạc nói.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lại một ngọn gió ban mai thổi qua, tầm mắt hai người chạm nhau. Cả hai sắc đen thâm thúy đón đầu nhau, hắc y quý giá đẹp đẽ so với bạch y rách tơi dính máu, những đám mây vẫn lềnh bềnh trôi nổi trên trời chiều, từ gương mặt của nam nhân này, đối gương mặt với nam nhân kia. Hai người cứ thế mà nhìn nhau, xung quanh bọn họ mơ hồ xuất hiện một luồng khí không thể xâm lấn.

Bình luận đoạn
Lại một ngọn gió ban mai thổi qua, tầm mắt hai người chạm nhau. Cả hai sắc đen thâm thúy đón đầu nhau, hắc y quý giá đẹp đẽ so với bạch y rách tơi dính máu, những đám mây vẫn lềnh bềnh trôi nổi trên trời chiều, từ gương mặt của nam nhân này, đối gương mặt với nam nhân kia. Hai người cứ thế mà nhìn nhau, xung quanh bọn họ mơ hồ xuất hiện một luồng khí không thể xâm lấn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Chuyện đánh cược, nếu như ta thua, vậy thì ta cũng chẳng thể nói được gì." Hắn nhún vai, giơ tay đầu hàng, đồng thời mạn bất kinh tâm nhìn qua đóa hoa ở đằng kia.

Bình luận đoạn
"Chuyện đánh cược, nếu như ta thua, vậy thì ta cũng chẳng thể nói được gì." Hắn nhún vai, giơ tay đầu hàng, đồng thời mạn bất kinh tâm nhìn qua đóa hoa ở đằng kia.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Từng nghe rằng: Nếu hạnh phúc lạc đường, thì ngược lại, nó cũng có thể tự tìm được đường về nhà.

Bình luận đoạn
Từng nghe rằng: Nếu hạnh phúc lạc đường, thì ngược lại, nó cũng có thể tự tìm được đường về nhà.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hóa ra, đây đúng là sự thật.

Bình luận đoạn
Hóa ra, đây đúng là sự thật.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bỗng Dương Tiễn và hai người còn lại chỉ kịp thấy kẻ xa lạ đó vung tay, đóa hoa trước mặt liền ngay tức khắc bị một vầng sáng khác bao phủ và biến mất.

Bình luận đoạn
Bỗng Dương Tiễn và hai người còn lại chỉ kịp thấy kẻ xa lạ đó vung tay, đóa hoa trước mặt liền ngay tức khắc bị một vầng sáng khác bao phủ và biến mất.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trước khi bị đánh cho tơi tả, Hắc Vũ khôn ngoan đã giành lời nói trước "Từ đâu đến thì sẽ quay về nơi ấy."

Bình luận đoạn
Trước khi bị đánh cho tơi tả, Hắc Vũ khôn ngoan đã giành lời nói trước "Từ đâu đến thì sẽ quay về nơi ấy."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vừa dứt câu, y chỉ cảm nhận một trận gió lướt nhanh qua mặt và trong một cái chớp mắt thì đã không thấy bóng dáng của hai kẻ kia nữa.

Bình luận đoạn
Vừa dứt câu, y chỉ cảm nhận một trận gió lướt nhanh qua mặt và trong một cái chớp mắt thì đã không thấy bóng dáng của hai kẻ kia nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắc Vũ vẫn lẳng lặng đứng bên cây hạnh nhân, nhìn bóng lưng xa dần của ba người kia. Một trận gió lạnh tùy ý thổi tung áo choàng, hôn nhẹ lên đôi mắt tràn ngập sự thương cảm của y.

Bình luận đoạn
Hắc Vũ vẫn lẳng lặng đứng bên cây hạnh nhân, nhìn bóng lưng xa dần của ba người kia. Một trận gió lạnh tùy ý thổi tung áo choàng, hôn nhẹ lên đôi mắt tràn ngập sự thương cảm của y.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tuy rằng có vài chuyện trải qua với cô, nhưng những ký ức đó liền chậm rãi hiện lên trước mắt y, mơ hồ mà lại mãnh liệt, nhanh đến mức không biết đầu mối là chỗ nào, để rồi lại âm thầm vất lại cho y một cảm giác phiền muộn.

Bình luận đoạn
Tuy rằng có vài chuyện trải qua với cô, nhưng những ký ức đó liền chậm rãi hiện lên trước mắt y, mơ hồ mà lại mãnh liệt, nhanh đến mức không biết đầu mối là chỗ nào, để rồi lại âm thầm vất lại cho y một cảm giác phiền muộn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắc Vũ nhìn rừng hạnh nhân trống trải bốn phía, còn có mặt trời than thở sau những đám mây.

Bình luận đoạn
Hắc Vũ nhìn rừng hạnh nhân trống trải bốn phía, còn có mặt trời than thở sau những đám mây.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đáy lòng dâng lên một loại cảm xúc vừa hư không vừa cô đơn.

Bình luận đoạn
Đáy lòng dâng lên một loại cảm xúc vừa hư không vừa cô đơn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trường bào cứ như vậy tung bay phía sau, cứ như đang muốn rời khỏi thân thể của y bay về một phương xa, như muốn thổi đi tất cả ngạo khí cuồng loạn của chính mình, vừa hung ác lại cường đại, nhưng đang đánh phá máu thịt của y, nghiền nát gân cốt, cắn nuốt thân thể y và xua đuổi những tro tàn còn dư vào gió lạnh.

Bình luận đoạn
Trường bào cứ như vậy tung bay phía sau, cứ như đang muốn rời khỏi thân thể của y bay về một phương xa, như muốn thổi đi tất cả ngạo khí cuồng loạn của chính mình, vừa hung ác lại cường đại, nhưng đang đánh phá máu thịt của y, nghiền nát gân cốt, cắn nuốt thân thể y và xua đuổi những tro tàn còn dư vào gió lạnh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắc Vũ nhẹ nhàng nhắm mắt, tiếng diều hâu bay qua tuyết trắng vang vọng một vùng quê, bầu trời trong vắt như thủy tinh, những đám mây mềm mại, lềnh bềnh trên bầu trời xanh.

Bình luận đoạn
Hắc Vũ nhẹ nhàng nhắm mắt, tiếng diều hâu bay qua tuyết trắng vang vọng một vùng quê, bầu trời trong vắt như thủy tinh, những đám mây mềm mại, lềnh bềnh trên bầu trời xanh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Còn có cái gì, có thể vĩnh hằng.

Bình luận đoạn
Còn có cái gì, có thể vĩnh hằng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có phải không có thứ gì, mới là mãi mãi không thay đổi?

Bình luận đoạn
Có phải không có thứ gì, mới là mãi mãi không thay đổi?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Phía bên này, Dương Tiễn và Tiểu Kim Ô vội vàng cưỡi mây đuổi theo quầng sáng trắng bay về phía Hoa Sơn.

Bình luận đoạn
Phía bên này, Dương Tiễn và Tiểu Kim Ô vội vàng cưỡi mây đuổi theo quầng sáng trắng bay về phía Hoa Sơn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trong đầu của anh lúc này rất hỗn loạn, đến độ vết thương trên người còn chưa kịp xử lý đàng hoàng đã vội vận công dùng phép.

Bình luận đoạn
Trong đầu của anh lúc này rất hỗn loạn, đến độ vết thương trên người còn chưa kịp xử lý đàng hoàng đã vội vận công dùng phép.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chỉ là cơn đau thể xác này với anh chỉ là chuyện cỏn con, vì hiện tại, trong trí óc và trái tim Dương Tiễn chỉ có chung một ý nghĩ:

Bình luận đoạn
Chỉ là cơn đau thể xác này với anh chỉ là chuyện cỏn con, vì hiện tại, trong trí óc và trái tim Dương Tiễn chỉ có chung một ý nghĩ:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh không thể vuột mất cô.

Bình luận đoạn
Anh không thể vuột mất cô.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tuyệt đối không để chuyện kinh hoàng đó xảy ra thêm nữa.

Bình luận đoạn
Tuyệt đối không để chuyện kinh hoàng đó xảy ra thêm nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đến khi quay lại chốn xưa, mọi ký ức vui buồn đan xen đều từng chút một mà hiện lên rõ rệt.

Bình luận đoạn
Đến khi quay lại chốn xưa, mọi ký ức vui buồn đan xen đều từng chút một mà hiện lên rõ rệt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trước mặt là một ngọn núi đứng sừng sững, vươn lên giữa đất trời, không hề có bất kỳ ngọn núi nào xung quanh bám víu, đâm thẳng lên mây xanh. Nguy nga hiểm trở, xanh biếc bạt ngàn.

Bình luận đoạn
Trước mặt là một ngọn núi đứng sừng sững, vươn lên giữa đất trời, không hề có bất kỳ ngọn núi nào xung quanh bám víu, đâm thẳng lên mây xanh. Nguy nga hiểm trở, xanh biếc bạt ngàn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hoa Sơn, nơi linh hồn Hằng Nga đã tan biến. Nay, cũng chính là nơi linh hồn người thương tụ lại, nơi người ấy sẽ trở về.

Bình luận đoạn
Hoa Sơn, nơi linh hồn Hằng Nga đã tan biến. Nay, cũng chính là nơi linh hồn người thương tụ lại, nơi người ấy sẽ trở về.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trên đỉnh Hoa Sơn, anh nhẹ nhàng hạ mây xuống.

Bình luận đoạn
Trên đỉnh Hoa Sơn, anh nhẹ nhàng hạ mây xuống.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bước đi trên con đường núi, lòng chợt trào dâng nỗi bi thương. Cảnh vật nơi đây vẫn như cũ, nhưng người xưa nay đã chẳng còn nữa.

Bình luận đoạn
Bước đi trên con đường núi, lòng chợt trào dâng nỗi bi thương. Cảnh vật nơi đây vẫn như cũ, nhưng người xưa nay đã chẳng còn nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn lại nhớ về ngày hôm đó, cái ngày mà anh suýt nữa đã mất mạng

Bình luận đoạn
Dương Tiễn lại nhớ về ngày hôm đó, cái ngày mà anh suýt nữa đã mất mạng

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Trầm Hương, chúc mừng con lấy được Khai Sơn Thần Phủ."

Bình luận đoạn
"Trầm Hương, chúc mừng con lấy được Khai Sơn Thần Phủ."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Huynh ghen tị với muội và Lưu Ngạn Xương, bởi vì ý trung nhân của huynh chưa bao giờ nhìn thẳng vào huynh."

Bình luận đoạn
"Huynh ghen tị với muội và Lưu Ngạn Xương, bởi vì ý trung nhân của huynh chưa bao giờ nhìn thẳng vào huynh."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Mơ ước lớn nhất trong đời huynh, chính là hy vọng có thể khoác lên mình ánh trăng xinh đẹp đó."

Bình luận đoạn
"Mơ ước lớn nhất trong đời huynh, chính là hy vọng có thể khoác lên mình ánh trăng xinh đẹp đó."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nước mắt Dương Tiễn tức khắc trào ra khỏi khóe mắt, lăn dài xuống gò má và tạo thành vệt nước mắt lấp lánh dưới ánh mặt trời.

Bình luận đoạn
Nước mắt Dương Tiễn tức khắc trào ra khỏi khóe mắt, lăn dài xuống gò má và tạo thành vệt nước mắt lấp lánh dưới ánh mặt trời.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Những ký ức từng bị khóa chặt và giấu kín trong tim.

Bình luận đoạn
Những ký ức từng bị khóa chặt và giấu kín trong tim.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đây cũng chính là nơi, Hằng Nga đã đáp lại lời tỏ tình của anh, đã hứa hẹn với anh sẽ chỉ yêu một mình anh.

Bình luận đoạn
Đây cũng chính là nơi, Hằng Nga đã đáp lại lời tỏ tình của anh, đã hứa hẹn với anh sẽ chỉ yêu một mình anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"... Nhị Lang, ta yêu chàng, ta thật sự đã yêu chàng mất rồi. Cho nên, xin hãy hứa với ta, đừng bao giờ rời xa ta, nếu có nguy hiểm gì, cũng đừng che giấu nó khỏi ta, chúng ta sẽ cùng nhau tìm cách giải quyết. Không cần biết mọi chuyện sẽ ra sao, hành trình có khó khăn thế nào, ta nguyện ý cùng chàng sống chết có nhau, mãi không chia lìa!"

Bình luận đoạn
"... Nhị Lang, ta yêu chàng, ta thật sự đã yêu chàng mất rồi. Cho nên, xin hãy hứa với ta, đừng bao giờ rời xa ta, nếu có nguy hiểm gì, cũng đừng che giấu nó khỏi ta, chúng ta sẽ cùng nhau tìm cách giải quyết. Không cần biết mọi chuyện sẽ ra sao, hành trình có khó khăn thế nào, ta nguyện ý cùng chàng sống chết có nhau, mãi không chia lìa!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Những lời thổ lộ chân thành ấy, Dương Tiễn vẫn còn khắc ghi trong lòng.

Bình luận đoạn
Những lời thổ lộ chân thành ấy, Dương Tiễn vẫn còn khắc ghi trong lòng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đêm ấy hoa anh đào bay lượn, mưa xuân vương vấn, đối diện với ánh mắt thâm tình của cô, ai có thể hiểu, ai có thể thấu? Thế nhưng, dù cho năm tháng dịu dàng đến đâu, dù cho ánh mắt người ấy nồng nàn đến thế nào, cả cô và anh đều tưởng rằng cả hai người cuối cùng vẫn không thể hẹn nhau đi đến thiên trường địa cửu.

Bình luận đoạn
Đêm ấy hoa anh đào bay lượn, mưa xuân vương vấn, đối diện với ánh mắt thâm tình của cô, ai có thể hiểu, ai có thể thấu? Thế nhưng, dù cho năm tháng dịu dàng đến đâu, dù cho ánh mắt người ấy nồng nàn đến thế nào, cả cô và anh đều tưởng rằng cả hai người cuối cùng vẫn không thể hẹn nhau đi đến thiên trường địa cửu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Như thể cảm nhận được nỗi lòng của anh, vạn vật xung quanh đột nhiên lặng yên đến mức ngay cả thời gian cũng như ngừng lại... chỉ cần một động tác nhẹ thôi cũng có thể phá tan sự yên tĩnh này.

Bình luận đoạn
Như thể cảm nhận được nỗi lòng của anh, vạn vật xung quanh đột nhiên lặng yên đến mức ngay cả thời gian cũng như ngừng lại... chỉ cần một động tác nhẹ thôi cũng có thể phá tan sự yên tĩnh này.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bỗng, một luồng ánh sáng trắng rực rỡ lao vút lên bầu trời, chói mắt như muốn xuyên thấu linh hồn Dương Tiễn. Ánh sáng vỡ vụn thành vô số điểm sáng, rồi từ từ tụ họp lại, cuối cùng hợp thành một bóng hình.

Bình luận đoạn
Bỗng, một luồng ánh sáng trắng rực rỡ lao vút lên bầu trời, chói mắt như muốn xuyên thấu linh hồn Dương Tiễn. Ánh sáng vỡ vụn thành vô số điểm sáng, rồi từ từ tụ họp lại, cuối cùng hợp thành một bóng hình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trái tim anh thoáng ngừng đập.

Bình luận đoạn
Trái tim anh thoáng ngừng đập.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Là nàng phải không? Kỳ này không phải do anh tưởng tượng ra đúng không?

Bình luận đoạn
Là nàng phải không? Kỳ này không phải do anh tưởng tượng ra đúng không?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hình ảnh cô trong y phục trắng tinh khôi trong vô số giấc mộng thoáng xuất hiện trong tầm mắt, như thể người ấy đang ở ngay đối diện anh. Dáng đứng kiêu sa, trong trẻo thoát tục, nụ cười bừng sáng cả khuôn mặt cùng ánh mắt dịu dàng.

Bình luận đoạn
Hình ảnh cô trong y phục trắng tinh khôi trong vô số giấc mộng thoáng xuất hiện trong tầm mắt, như thể người ấy đang ở ngay đối diện anh. Dáng đứng kiêu sa, trong trẻo thoát tục, nụ cười bừng sáng cả khuôn mặt cùng ánh mắt dịu dàng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bóng hình quen thuộc, bóng hình mà bao lâu nay anh hằng khắc khoải mong nhớ.

Bình luận đoạn
Bóng hình quen thuộc, bóng hình mà bao lâu nay anh hằng khắc khoải mong nhớ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Là nàng... phải không?

Bình luận đoạn
Là nàng... phải không?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn không còn để ý người bên cạnh đang có biểu hiện gì, nhưng riêng bản thân thì muốn nhấc chân cũng chẳng thể làm được.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn không còn để ý người bên cạnh đang có biểu hiện gì, nhưng riêng bản thân thì muốn nhấc chân cũng chẳng thể làm được.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh đang sợ.

Bình luận đoạn
Anh đang sợ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sợ rằng những gì hiện hữu bây giờ chỉ là một ảo mộng đẹp.

Bình luận đoạn
Sợ rằng những gì hiện hữu bây giờ chỉ là một ảo mộng đẹp.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sợ rằng nếu ngay cả tia hy vọng le lói này cũng bị dập tắt một cách phũ phàng, Dương Tiễn không biết bản thân sẽ trở thành dạng người gì.

Bình luận đoạn
Sợ rằng nếu ngay cả tia hy vọng le lói này cũng bị dập tắt một cách phũ phàng, Dương Tiễn không biết bản thân sẽ trở thành dạng người gì.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Là hoàn toàn phát điên hay vụn vỡ trong lòng?

Bình luận đoạn
Là hoàn toàn phát điên hay vụn vỡ trong lòng?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị Lang?"

Bình luận đoạn
"Nhị Lang?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Giọng nói trong trẻo cất lên khiến lòng anh mềm nhũn, xen lẫn nhiều cảm xúc mà anh không thể diễn tả hết bằng lời.

Bình luận đoạn
Giọng nói trong trẻo cất lên khiến lòng anh mềm nhũn, xen lẫn nhiều cảm xúc mà anh không thể diễn tả hết bằng lời.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn trong lúc bị âm thanh êm dịu đó đánh động đến mức cứng người đã có một suy nghĩ rằng đây ắt hẳn là ý trời, để hai người họ có thể tái ngộ nơi này. Khuôn mặt anh hẳn đã rạng ngời niềm vui, còn thiếu nữ trước mắt vẫn thanh nhã, dịu dàng như thuở nào.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn trong lúc bị âm thanh êm dịu đó đánh động đến mức cứng người đã có một suy nghĩ rằng đây ắt hẳn là ý trời, để hai người họ có thể tái ngộ nơi này. Khuôn mặt anh hẳn đã rạng ngời niềm vui, còn thiếu nữ trước mắt vẫn thanh nhã, dịu dàng như thuở nào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Quầng sáng dần tụ lại thành người. Hằng Nga khoác trên mình áo lụa trắng, mái tóc đen dài như thác nước bay múa trong gió, đôi mắt trong veo nhưng lạnh lùng thẩu tỏ lòng người. Bạch y phấp phới, tấm lưng cô tịch như hòa vào thiên địa, ánh mắt sâu thẳm như nhìn thấu tất cả thế gian.

Bình luận đoạn
Quầng sáng dần tụ lại thành người. Hằng Nga khoác trên mình áo lụa trắng, mái tóc đen dài như thác nước bay múa trong gió, đôi mắt trong veo nhưng lạnh lùng thẩu tỏ lòng người. Bạch y phấp phới, tấm lưng cô tịch như hòa vào thiên địa, ánh mắt sâu thẳm như nhìn thấu tất cả thế gian.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không gian bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng, chỉ nghe thấy nhịp tim dồn dập và hơi thở của Dương Tiễn.

Bình luận đoạn
Không gian bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng, chỉ nghe thấy nhịp tim dồn dập và hơi thở của Dương Tiễn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Là nàng... Thật sự là nàng rồi! Hằng Nga đã trở về. Nàng thực sự đã trở về!

Bình luận đoạn
Là nàng... Thật sự là nàng rồi! Hằng Nga đã trở về. Nàng thực sự đã trở về!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Giống như một giấc mộng mà anh đã chiêm bao qua nghìn năm nay.

Bình luận đoạn
Giống như một giấc mộng mà anh đã chiêm bao qua nghìn năm nay.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tựa ánh trăng bạc như dòng nước đổ xuống, hóa thành một thân ảnh thanh thoát duyên dáng, băng cơ ngọc cốt, tiên tư thoát tục, giống hệt bóng hình mà thuở ấu thơ anh chỉ cần nhìn một lần đã khắc cốt ghi tâm.

Bình luận đoạn
Tựa ánh trăng bạc như dòng nước đổ xuống, hóa thành một thân ảnh thanh thoát duyên dáng, băng cơ ngọc cốt, tiên tư thoát tục, giống hệt bóng hình mà thuở ấu thơ anh chỉ cần nhìn một lần đã khắc cốt ghi tâm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh nín thở, rón rén bước lên hai bước, chỉ sợ nếu di chuyển quá nhanh sẽ giẫm lên gì đó gây ra tiếng động lớn làm cảnh tượng trước mắt sẽ lập tức tan biến.

Bình luận đoạn
Anh nín thở, rón rén bước lên hai bước, chỉ sợ nếu di chuyển quá nhanh sẽ giẫm lên gì đó gây ra tiếng động lớn làm cảnh tượng trước mắt sẽ lập tức tan biến.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hằng Nga..."

Bình luận đoạn
"Hằng Nga..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thiếu nữ ấy quay đầu lại, cùng lúc với từng làn gió lướt qua, cuốn đi mọi bụi trần. Anh thấy người ấy nở nụ cười, hàng mày như họa, mái tóc đen nhánh khẽ lay động. Trên bầu trời, những cánh hoa rơi lả tả, cả đất trời dường như không còn màu sắc nào khác, cũng không còn bất kỳ âm thanh nào nữa.

Bình luận đoạn
Thiếu nữ ấy quay đầu lại, cùng lúc với từng làn gió lướt qua, cuốn đi mọi bụi trần. Anh thấy người ấy nở nụ cười, hàng mày như họa, mái tóc đen nhánh khẽ lay động. Trên bầu trời, những cánh hoa rơi lả tả, cả đất trời dường như không còn màu sắc nào khác, cũng không còn bất kỳ âm thanh nào nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khoảnh khắc ấy, thời gian dường như ngừng trôi. Nếu không phải làn gió khẽ thổi, tiếng lá xào xạc như gọi hai người tỉnh khỏi ánh mắt đắm đuối kia...

Bình luận đoạn
Khoảnh khắc ấy, thời gian dường như ngừng trôi. Nếu không phải làn gió khẽ thổi, tiếng lá xào xạc như gọi hai người tỉnh khỏi ánh mắt đắm đuối kia...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tái ngộ không cần quá nhiều lời, như đóa phù dung trong cơn mưa đầu thu.

Bình luận đoạn
Tái ngộ không cần quá nhiều lời, như đóa phù dung trong cơn mưa đầu thu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chỉ một nụ cười khẽ, mà nắng xuân ấm áp đã tràn về.

Bình luận đoạn
Chỉ một nụ cười khẽ, mà nắng xuân ấm áp đã tràn về.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Giữa dòng thế gian phù hoa, hai linh hồn cô đơn và lạnh lẽo cuối cùng cũng buông bỏ mọi rào cản trong lòng vào khoảnh khắc này, một lần nữa đứng bên nhau.

Bình luận đoạn
Giữa dòng thế gian phù hoa, hai linh hồn cô đơn và lạnh lẽo cuối cùng cũng buông bỏ mọi rào cản trong lòng vào khoảnh khắc này, một lần nữa đứng bên nhau.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đối diện với người mình tâm niệm bấy lâu, Dương Tiễn biết, mình được cứu rồi. Người đó đã đến kéo anh lên ngay khi nhánh cây cuối cùng sắp gãy.

Bình luận đoạn
Đối diện với người mình tâm niệm bấy lâu, Dương Tiễn biết, mình được cứu rồi. Người đó đã đến kéo anh lên ngay khi nhánh cây cuối cùng sắp gãy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hằng Nga." Anh lại gọi, một nụ cười toe toét không biết từ lúc nào đã lại tìm được đường trèo lên đôi môi. Và Dương Tiễn nhận ra là mình đã chẳng cần Hằng Nga phải nói ra nữa rồi.

Bình luận đoạn
"Hằng Nga." Anh lại gọi, một nụ cười toe toét không biết từ lúc nào đã lại tìm được đường trèo lên đôi môi. Và Dương Tiễn nhận ra là mình đã chẳng cần Hằng Nga phải nói ra nữa rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hằng Nga, mừng nàng trở về."

Bình luận đoạn
"Hằng Nga, mừng nàng trở về."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tất cả dường như trở nên quá mức. Cô thấy tiếng tim mình đập ong ong trong lỗ tai, nghe như thể ai đó dùng thứ gì đó nặng nề nện rầm rầm trong đó, át hết mọi âm thanh thiên nhiên của ngọn núi hùng vĩ vào tiết trời thu sớm. Giọng của Dương Tiễn là thứ duy nhất Hằng Nga nghe được.

Bình luận đoạn
Tất cả dường như trở nên quá mức. Cô thấy tiếng tim mình đập ong ong trong lỗ tai, nghe như thể ai đó dùng thứ gì đó nặng nề nện rầm rầm trong đó, át hết mọi âm thanh thiên nhiên của ngọn núi hùng vĩ vào tiết trời thu sớm. Giọng của Dương Tiễn là thứ duy nhất Hằng Nga nghe được.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khoảnh khắc ấy, giữa những giọt nước mắt hạnh phúc, nụ cười bất giác cong lên trong cặp đồng tử màu đen thẫm rực rỡ. Không chút do dự, cô vén váy chạy tới, giang tay nhào vào người anh, ôm chặt lấy thân hình cao lớn và vững chãi của Dương Tiễn.

Bình luận đoạn
Khoảnh khắc ấy, giữa những giọt nước mắt hạnh phúc, nụ cười bất giác cong lên trong cặp đồng tử màu đen thẫm rực rỡ. Không chút do dự, cô vén váy chạy tới, giang tay nhào vào người anh, ôm chặt lấy thân hình cao lớn và vững chãi của Dương Tiễn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga nhắm mắt, xúc động không tả xiết, tự nói trong lòng: Lần này là thật, là thật rồi...

Bình luận đoạn
Hằng Nga nhắm mắt, xúc động không tả xiết, tự nói trong lòng: Lần này là thật, là thật rồi...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không còn là ảo giác của bản thân nữa.

Bình luận đoạn
Không còn là ảo giác của bản thân nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cũng chẳng là bóng hình do cô tự nghĩ ra để an ủi chính mình nữa.

Bình luận đoạn
Cũng chẳng là bóng hình do cô tự nghĩ ra để an ủi chính mình nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đây không phải là mộng. Vòng tay ấm áp mà cô luôn khao khát thực sự đã trở lại. Hơi thở quen thuộc hòa cùng mùi hương trầm ấm của đàn hương từ người anh lan tỏa khắp cánh mũi, từ đó mà gợi nên trong cô sự an tâm cùng cực, cô chắc chắn, đây chính của anh.

Bình luận đoạn
Đây không phải là mộng. Vòng tay ấm áp mà cô luôn khao khát thực sự đã trở lại. Hơi thở quen thuộc hòa cùng mùi hương trầm ấm của đàn hương từ người anh lan tỏa khắp cánh mũi, từ đó mà gợi nên trong cô sự an tâm cùng cực, cô chắc chắn, đây chính của anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nghĩ thế nên từng dòng lệ trong suốt như viên minh châu càng rơi xuống nhiều hơn, không sao kìm được,

Bình luận đoạn
Nghĩ thế nên từng dòng lệ trong suốt như viên minh châu càng rơi xuống nhiều hơn, không sao kìm được,

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không biết đã ôm nhau bao lâu, chỉ cảm thấy rằng cái lạnh sớm mai chẳng còn tồn tại nữa. Vòng ôm ấy đã sưởi ấm hai trái tim cô độc, đưa họ xích lại gần nhau thêm một lần nữa. Nước mắt dồn nén bao lâu đã vỡ òa, tràn ra như cơn lũ, giọng nói trong trẻo càng thêm run rẩy thốt lên:

Bình luận đoạn
Không biết đã ôm nhau bao lâu, chỉ cảm thấy rằng cái lạnh sớm mai chẳng còn tồn tại nữa. Vòng ôm ấy đã sưởi ấm hai trái tim cô độc, đưa họ xích lại gần nhau thêm một lần nữa. Nước mắt dồn nén bao lâu đã vỡ òa, tràn ra như cơn lũ, giọng nói trong trẻo càng thêm run rẩy thốt lên:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị Lang, chàng đã cực khổ vì thiếp rồi. Thiếp xin lỗi vì những gì mình đã gây ra cho chàng, thực sự xin lỗi..."

Bình luận đoạn
"Nhị Lang, chàng đã cực khổ vì thiếp rồi. Thiếp xin lỗi vì những gì mình đã gây ra cho chàng, thực sự xin lỗi..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn mở rộng vòng tay, đón lấy giai nhân lao vào lòng mình. Trên môi anh cũng cong thành nụ cười mãn nguyện, cảm giác mất rồi lại được tìm về, thật đẹp đẽ biết bao...

Bình luận đoạn
Dương Tiễn mở rộng vòng tay, đón lấy giai nhân lao vào lòng mình. Trên môi anh cũng cong thành nụ cười mãn nguyện, cảm giác mất rồi lại được tìm về, thật đẹp đẽ biết bao...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hai cánh tay ôm chặt lấy người trong ngực, như thể muốn khắc ghi khoảnh khắc này mãi mãi.

Bình luận đoạn
Hai cánh tay ôm chặt lấy người trong ngực, như thể muốn khắc ghi khoảnh khắc này mãi mãi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hằng Nga."

Bình luận đoạn
"Hằng Nga."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nàng đã chết hơn trăm năm. Nhưng đối với ta, cho dù tất cả những thứ liên quan đến nàng đều biến mất, từ đó trở đi, ta vẫn luôn nhớ đến nàng khi nhìn trời, khi nhìn trăng, khi nhìn tuyết..."

Bình luận đoạn
"Nàng đã chết hơn trăm năm. Nhưng đối với ta, cho dù tất cả những thứ liên quan đến nàng đều biến mất, từ đó trở đi, ta vẫn luôn nhớ đến nàng khi nhìn trời, khi nhìn trăng, khi nhìn tuyết..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn vừa nói trong mắt như có sương mù, khoảng thời gian đó chắc chắn là khoảng thời gian khó khăn nhất đối với anh 

Bình luận đoạn
Dương Tiễn vừa nói trong mắt như có sương mù, khoảng thời gian đó chắc chắn là khoảng thời gian khó khăn nhất đối với anh 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nàng ở khắp mọi nơi, nhưng mọi nơi đều không có nàng, làm sao ta có thể thực sự vui vẻ và không lo lắng như mong ước của nàng đây..." 

Bình luận đoạn
"Nàng ở khắp mọi nơi, nhưng mọi nơi đều không có nàng, làm sao ta có thể thực sự vui vẻ và không lo lắng như mong ước của nàng đây..." 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Xin nàng đừng bao giờ bỏ rơi ta nữa. Ta không muốn lại chứng kiến nàng rời xa ta hết lần này đến lần khác. Nàng hiểu những gì ta nói phải không? Nếu còn xảy ra lần nữa, ta không thể chịu nổi nữa đâu..."

Bình luận đoạn
"Xin nàng đừng bao giờ bỏ rơi ta nữa. Ta không muốn lại chứng kiến nàng rời xa ta hết lần này đến lần khác. Nàng hiểu những gì ta nói phải không? Nếu còn xảy ra lần nữa, ta không thể chịu nổi nữa đâu..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Được, thiếp không đi nữa. Thiếp về rồi, thiếp sẽ không bỏ chàng nữa." Dương Tiễn xúc động, lại siết chặt vòng tay ôm người trong lòng thêm mạnh mẽ.

Bình luận đoạn
"Được, thiếp không đi nữa. Thiếp về rồi, thiếp sẽ không bỏ chàng nữa." Dương Tiễn xúc động, lại siết chặt vòng tay ôm người trong lòng thêm mạnh mẽ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tiểu Kim Ô đứng phía sau, đã trông thấy rõ mọi chuyện.

Bình luận đoạn
Tiểu Kim Ô đứng phía sau, đã trông thấy rõ mọi chuyện.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn tận mắt nhìn người ấy từ khi quay đầu đã không còn chú ý đến ai ngoại trừ kẻ đó, đôi mắt tròn sáng rỡ phủ đầy màn sương ướt át chỉ chứa đựng hình bóng của người đàn ông tên Dương Tiễn, ánh mắt hắn dù muốn hay không cũng không tránh khỏi thấp thoáng nét buồn bã không nên có.

Bình luận đoạn
Hắn tận mắt nhìn người ấy từ khi quay đầu đã không còn chú ý đến ai ngoại trừ kẻ đó, đôi mắt tròn sáng rỡ phủ đầy màn sương ướt át chỉ chứa đựng hình bóng của người đàn ông tên Dương Tiễn, ánh mắt hắn dù muốn hay không cũng không tránh khỏi thấp thoáng nét buồn bã không nên có.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dằn lòng một hồi lâu, hắn rốt cuộc lấy lại sự bình tĩnh mà bước lên trước một bước

Bình luận đoạn
Dằn lòng một hồi lâu, hắn rốt cuộc lấy lại sự bình tĩnh mà bước lên trước một bước

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hằng Nga tiên tử."

Bình luận đoạn
"Hằng Nga tiên tử."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Điện hạ."

Bình luận đoạn
"Điện hạ."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga giật mình, lúc này mới sực nhớ vẫn còn một người khác cạnh bên, không khỏi đẩy nhẹ người kia ra rồi hành lễ.

Bình luận đoạn
Hằng Nga giật mình, lúc này mới sực nhớ vẫn còn một người khác cạnh bên, không khỏi đẩy nhẹ người kia ra rồi hành lễ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Những gì mà hai người họ nói với nhau, cô đã đoán ra được phần nào nguyên nhân mình vẫn có thể sống sót đến tận ngày hôm nay.

Bình luận đoạn
Những gì mà hai người họ nói với nhau, cô đã đoán ra được phần nào nguyên nhân mình vẫn có thể sống sót đến tận ngày hôm nay.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng Hằng Nga không biết nên đối mặt với Tiểu Kim Ô thế nào.

Bình luận đoạn
Nhưng Hằng Nga không biết nên đối mặt với Tiểu Kim Ô thế nào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bởi vì cô biết tình cảm thật tâm mà ngài ấy dành cho mình, chỉ là bản thân không tài nào đáp lại được tấm si tình ấy...

Bình luận đoạn
Bởi vì cô biết tình cảm thật tâm mà ngài ấy dành cho mình, chỉ là bản thân không tài nào đáp lại được tấm si tình ấy...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Điện hạ, ta..."

Bình luận đoạn
"Điện hạ, ta..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Không cần cảm tạ. Hằng Nga, những gì ta làm cho người, coi như là giữa chúng ta không còn nợ nần nhau gì nữa."

Bình luận đoạn
"Không cần cảm tạ. Hằng Nga, những gì ta làm cho người, coi như là giữa chúng ta không còn nợ nần nhau gì nữa."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tiểu Kim Ô chủ động nói ra trước, thấy sự kinh ngạc lóe lên trong mắt đối phương, trong lòng cười khổ nhưng bên ngoài vẫn giữ vẻ mặt điềm đạm và cong cong nơi khóe môi.

Bình luận đoạn
Tiểu Kim Ô chủ động nói ra trước, thấy sự kinh ngạc lóe lên trong mắt đối phương, trong lòng cười khổ nhưng bên ngoài vẫn giữ vẻ mặt điềm đạm và cong cong nơi khóe môi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Tiên tử quên rồi sao? Người đã từng cứu ta mà, lại còn an ủi ta nhiều nữa. Cho nên lần này, ta ra tay tương trợ cứu người thêm một lần, như vậy hai ta xem như đã huề nhau rồi."

Bình luận đoạn
"Tiên tử quên rồi sao? Người đã từng cứu ta mà, lại còn an ủi ta nhiều nữa. Cho nên lần này, ta ra tay tương trợ cứu người thêm một lần, như vậy hai ta xem như đã huề nhau rồi."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Rõ ràng đó là chuyện lớn, nhưng trong giọng nói của Tiểu Kim Ô lại coi đó như chuyện vặt vãnh.

Bình luận đoạn
Rõ ràng đó là chuyện lớn, nhưng trong giọng nói của Tiểu Kim Ô lại coi đó như chuyện vặt vãnh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cái giá phải trả cho việc dốc hết toàn bộ sức mạnh tu luyện bấy lâu để đối lấy một tia tàn hồn của bản thân lớn đến mức nào chứ...

Bình luận đoạn
Cái giá phải trả cho việc dốc hết toàn bộ sức mạnh tu luyện bấy lâu để đối lấy một tia tàn hồn của bản thân lớn đến mức nào chứ...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trước đây, hắn cũng đã giúp cô rất nhiều, những việc đó từ lâu đã xem như trả hết ơn nghĩa rồi...

Bình luận đoạn
Trước đây, hắn cũng đã giúp cô rất nhiều, những việc đó từ lâu đã xem như trả hết ơn nghĩa rồi...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga nghẹn ngào, quan sát người nọ dùng nụ cười che đậy nét ưu sầu ẩn sâu trong mắt, cô vô thức bước lại gần, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt đối phương, hồi lâu vẫn không thể tìm được âm giọng của mình.

Bình luận đoạn
Hằng Nga nghẹn ngào, quan sát người nọ dùng nụ cười che đậy nét ưu sầu ẩn sâu trong mắt, cô vô thức bước lại gần, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt đối phương, hồi lâu vẫn không thể tìm được âm giọng của mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Tiên tử, người đừng như vậy, ta sẽ khó xử lắm đấy." Tiểu Kim Ô cụp mắt, nói bâng quơ, nghe như thể đang đùa cợt. Nhưng Hằng Nga biết ngài ấy thật lòng.

Bình luận đoạn
"Tiên tử, người đừng như vậy, ta sẽ khó xử lắm đấy." Tiểu Kim Ô cụp mắt, nói bâng quơ, nghe như thể đang đùa cợt. Nhưng Hằng Nga biết ngài ấy thật lòng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"... Điện hạ, cảm ơn ngài vì mọi thứ."

Bình luận đoạn
"... Điện hạ, cảm ơn ngài vì mọi thứ."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tiểu Kim Ô ngước mắt lên, khẽ chớp. Thấy biểu tình nghiêm túc ấy, hắn nhướn mày như thể lời vừa mới thốt ra đó của thiếu nữ trước mặt quá kỳ lạ:

Bình luận đoạn
Tiểu Kim Ô ngước mắt lên, khẽ chớp. Thấy biểu tình nghiêm túc ấy, hắn nhướn mày như thể lời vừa mới thốt ra đó của thiếu nữ trước mặt quá kỳ lạ:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta đã nói tiên tử không cần phải khách sáo. Những gì ta nợ người, ta đã trả xong. Bây giờ ta còn có việc, nếu như không còn chuyện gì khác, xin tạm biệt từ đây..."

Bình luận đoạn
"Ta đã nói tiên tử không cần phải khách sáo. Những gì ta nợ người, ta đã trả xong. Bây giờ ta còn có việc, nếu như không còn chuyện gì khác, xin tạm biệt từ đây..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn ngừng một chút, vẫn là nói ra lời quan tâm từ sâu trong trái tim

Bình luận đoạn
Hắn ngừng một chút, vẫn là nói ra lời quan tâm từ sâu trong trái tim

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Tiên tử, bảo trọng."

Bình luận đoạn
"Tiên tử, bảo trọng."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"... Khoan đã."

Bình luận đoạn
"... Khoan đã."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trước ánh mắt kinh ngạc của hắn, cô tiến lại gần, nhét vào tay hắn một viên ngọc to tròn bằng nắm tay.

Bình luận đoạn
Trước ánh mắt kinh ngạc của hắn, cô tiến lại gần, nhét vào tay hắn một viên ngọc to tròn bằng nắm tay.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Xin lỗi, sức mạnh của bệ hạ và Lão Quân, ta không thể thương lượng với Hắc Vũ trả lại. Nhưng pháp lực của điện hạ đều nằm cả trong đây."

Bình luận đoạn
"Xin lỗi, sức mạnh của bệ hạ và Lão Quân, ta không thể thương lượng với Hắc Vũ trả lại. Nhưng pháp lực của điện hạ đều nằm cả trong đây."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tiểu Kim Ô nghẹn lời.

Bình luận đoạn
Tiểu Kim Ô nghẹn lời.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thật sự phải rạch ròi như vậy?

Bình luận đoạn
Thật sự phải rạch ròi như vậy?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Điện hạ, xin hãy bảo trọng, đừng vì ta mà phí phạm công lực của bản thân nữa."

Bình luận đoạn
"Điện hạ, xin hãy bảo trọng, đừng vì ta mà phí phạm công lực của bản thân nữa."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn nhìn cô thật sâu, sau đó không để cô phản ứng, hắn đã dứt khoát ôm lấy cô.

Bình luận đoạn
Hắn nhìn cô thật sâu, sau đó không để cô phản ứng, hắn đã dứt khoát ôm lấy cô.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một cái ôm tạm biệt.

Bình luận đoạn
Một cái ôm tạm biệt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tiểu Kim Ô biết rõ, chuyện nhung nhớ, nhớ nhung, vốn phải có hai người thì mới thực hiện được, nhưng trong hai người ấy, rất nhiều khi chỉ có một người là ghi lòng tạc dạ, còn người kia lại vô tâm hững hờ.

Bình luận đoạn
Tiểu Kim Ô biết rõ, chuyện nhung nhớ, nhớ nhung, vốn phải có hai người thì mới thực hiện được, nhưng trong hai người ấy, rất nhiều khi chỉ có một người là ghi lòng tạc dạ, còn người kia lại vô tâm hững hờ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn đã nghĩ vậy, nhưng thì ra, người ấy vẫn luôn dịu dàng và để tâm tới người bạn thân thiết này.

Bình luận đoạn
Hắn đã nghĩ vậy, nhưng thì ra, người ấy vẫn luôn dịu dàng và để tâm tới người bạn thân thiết này.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Qúa đủ rồi.

Bình luận đoạn
Qúa đủ rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hằng Nga, cám ơn người."

Bình luận đoạn
"Hằng Nga, cám ơn người."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga mỉm cười, dang tay ôm lại, sau đó đứng tại chỗ nhìn áo giáp vàng sáng chói dưới ánh mặt trời ngày càng xa dần, tâm trạng rối ren cũng dần lắng xuống.

Bình luận đoạn
Hằng Nga mỉm cười, dang tay ôm lại, sau đó đứng tại chỗ nhìn áo giáp vàng sáng chói dưới ánh mặt trời ngày càng xa dần, tâm trạng rối ren cũng dần lắng xuống.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu như Tiểu Kim Ô đã có ý muốn vạch rõ ranh giới với cô, vậy thì tại sao cô lại còn muốn làm khó người đó?

Bình luận đoạn
Nếu như Tiểu Kim Ô đã có ý muốn vạch rõ ranh giới với cô, vậy thì tại sao cô lại còn muốn làm khó người đó?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Suy cho cùng, đây không phải là lời từ biệt cuối cùng giữa bọn họ.

Bình luận đoạn
Suy cho cùng, đây không phải là lời từ biệt cuối cùng giữa bọn họ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô mỉm cười, nước mắt vẫn còn hoen trên đôi mi.

Bình luận đoạn
Cô mỉm cười, nước mắt vẫn còn hoen trên đôi mi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn từ đầu đến cuối không xen vào một lời, chỉ đứng lặng một bên mà dõi theo ánh mắt của hai người. Cảm giác chua chát và lo lắng khi thấy sự dịu dàng trong mắt Hằng Nga khi bước đến gần Tiểu Kim Ô.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn từ đầu đến cuối không xen vào một lời, chỉ đứng lặng một bên mà dõi theo ánh mắt của hai người. Cảm giác chua chát và lo lắng khi thấy sự dịu dàng trong mắt Hằng Nga khi bước đến gần Tiểu Kim Ô.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng anh không có tư cách để chen chân vào bọn họ.

Bình luận đoạn
Nhưng anh không có tư cách để chen chân vào bọn họ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vì nếu không có người kia, Hằng Nga đã chẳng thể còn cơ hội quay lại bên anh.

Bình luận đoạn
Vì nếu không có người kia, Hằng Nga đã chẳng thể còn cơ hội quay lại bên anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh nợ Tiểu Kim Ô, nhưng nếu nói muốn thiếu nữ ấy giữ kẻ đó trong tim.

Bình luận đoạn
Anh nợ Tiểu Kim Ô, nhưng nếu nói muốn thiếu nữ ấy giữ kẻ đó trong tim.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn không làm được.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn không làm được.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dẫu có là thánh nhân, anh vẫn không thể nói ra câu nói đó.

Bình luận đoạn
Dẫu có là thánh nhân, anh vẫn không thể nói ra câu nói đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dẫu đã biết chắc Hằng Nga sẽ không yêu ai khác ngoài mình, anh cũng sẽ thấy bồn chồn và bất an.

Bình luận đoạn
Dẫu đã biết chắc Hằng Nga sẽ không yêu ai khác ngoài mình, anh cũng sẽ thấy bồn chồn và bất an.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng chân anh dường như bị ghim chặt xuống lòng đất và cổ họng bị ai đó thít lại.

Bình luận đoạn
Nhưng chân anh dường như bị ghim chặt xuống lòng đất và cổ họng bị ai đó thít lại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cho đến khi Tiểu Kim Ô rời đi một lúc lâu sau, Hằng Nga vẫn không di chuyển hay quay đầu nhìn anh. Cô chỉ chăm chăm về bóng lưng của kẻ ấy khuất dần và rồi biến mất hẳn trong đám mây trắng trôi bồng bềnh trên bầu trời.

Bình luận đoạn
Cho đến khi Tiểu Kim Ô rời đi một lúc lâu sau, Hằng Nga vẫn không di chuyển hay quay đầu nhìn anh. Cô chỉ chăm chăm về bóng lưng của kẻ ấy khuất dần và rồi biến mất hẳn trong đám mây trắng trôi bồng bềnh trên bầu trời.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hằng Nga."

Bình luận đoạn
"Hằng Nga."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn bước đến trước mặt cô, giang tay ôm chặt người thương nhớ vào lòng. Anh cảm giác trái tim trống vắng bấy lâu nay nay đã được lấp đầy, hệt như khoảnh khắc đầu tiên gặp cô. Muôn ngàn cảm xúc ùa về, đôi tay chai sần rộng lớn nhẹ nhàng vuốt ve suối tóc đen hết lần này đến lần khác. Hương thơm dịu ngọt thoang thoảng từ người cô lan tỏa, đó chính là mùi hương mà anh đã bao năm vương vấn.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn bước đến trước mặt cô, giang tay ôm chặt người thương nhớ vào lòng. Anh cảm giác trái tim trống vắng bấy lâu nay nay đã được lấp đầy, hệt như khoảnh khắc đầu tiên gặp cô. Muôn ngàn cảm xúc ùa về, đôi tay chai sần rộng lớn nhẹ nhàng vuốt ve suối tóc đen hết lần này đến lần khác. Hương thơm dịu ngọt thoang thoảng từ người cô lan tỏa, đó chính là mùi hương mà anh đã bao năm vương vấn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh thở ra một tiếng thở dài não nề, giọng khàn khàn và pha chút hờn ghen.

Bình luận đoạn
Anh thở ra một tiếng thở dài não nề, giọng khàn khàn và pha chút hờn ghen.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hằng Nga, với những gì mà hắn đã làm cho nàng... Ta thật muốn nói rằng nàng có thể có Tiểu Kim Ô trong lòng, nhưng... những lời như thế, ta thật sự không thể thốt ra được."

Bình luận đoạn
"Hằng Nga, với những gì mà hắn đã làm cho nàng... Ta thật muốn nói rằng nàng có thể có Tiểu Kim Ô trong lòng, nhưng... những lời như thế, ta thật sự không thể thốt ra được."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta đã hứa với nàng, rằng mỗi một câu, mỗi một chữ ta nói ra với nàng: chỉ cần nói ra, đều là thật, đều là điều ta nghĩ trong lòng, và ta tin rằng mình có thể làm được."

Bình luận đoạn
"Ta đã hứa với nàng, rằng mỗi một câu, mỗi một chữ ta nói ra với nàng: chỉ cần nói ra, đều là thật, đều là điều ta nghĩ trong lòng, và ta tin rằng mình có thể làm được."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn không dám nhìn biểu cảm của cô, chỉ có thể rúc sâu vào hõm cổ cô mà dè chừng bày tỏ.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn không dám nhìn biểu cảm của cô, chỉ có thể rúc sâu vào hõm cổ cô mà dè chừng bày tỏ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga cũng vòng tay ôm anh, cố gắng xoa dịu nỗi lo lắng của đối phương.

Bình luận đoạn
Hằng Nga cũng vòng tay ôm anh, cố gắng xoa dịu nỗi lo lắng của đối phương.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Chàng biết điều đó là không thể."

Bình luận đoạn
"Chàng biết điều đó là không thể."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn khẽ sững người, rồi trong khoảnh khắc, niềm vui sướng tràn ngập khiến anh điên cuồng hôn lên đôi môi cô. Bao nhiêu chua xót, ghen tuông, lo lắng và khao khát từ trước đến nay, tất cả đều bị ngọn triều cảm xúc đang dâng trào trong lòng cuốn đi. Một bàn tay đưa lên phần gáy của Hằng Nga, càng thêm kéo cô vào sự cuồng nhiệt của nụ hôn, anh khéo léo cạy mở đôi môi mềm mại, tham lam tìm kiếm thêm nhiều vị ngọt từ đối phương.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn khẽ sững người, rồi trong khoảnh khắc, niềm vui sướng tràn ngập khiến anh điên cuồng hôn lên đôi môi cô. Bao nhiêu chua xót, ghen tuông, lo lắng và khao khát từ trước đến nay, tất cả đều bị ngọn triều cảm xúc đang dâng trào trong lòng cuốn đi. Một bàn tay đưa lên phần gáy của Hằng Nga, càng thêm kéo cô vào sự cuồng nhiệt của nụ hôn, anh khéo léo cạy mở đôi môi mềm mại, tham lam tìm kiếm thêm nhiều vị ngọt từ đối phương.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh nắng ban mai xuyên qua tán lá, chiếu xuống nơi hai người họ đứng, làm bừng lên sắc vàng ấm áp. Những cánh bướm ngọc bay lượn giữa những đóa hoa quế đang nở rộ trong sân, cảnh sắc rực rỡ tựa như một bức tranh đẹp.

Bình luận đoạn
Ánh nắng ban mai xuyên qua tán lá, chiếu xuống nơi hai người họ đứng, làm bừng lên sắc vàng ấm áp. Những cánh bướm ngọc bay lượn giữa những đóa hoa quế đang nở rộ trong sân, cảnh sắc rực rỡ tựa như một bức tranh đẹp.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Từng cơn gió nhẹ thoảng qua, bao quanh lấy thứ màu sắc vàng nhạt dịu dàng của đầu thu, mọi vết thương đau đớn đều tan biến trong khoảnh khắc này, cả thế giới như hòa vào ánh nắng, mang theo một chút bình yên và ấm áp len lỏi vào lòng.

Bình luận đoạn
Từng cơn gió nhẹ thoảng qua, bao quanh lấy thứ màu sắc vàng nhạt dịu dàng của đầu thu, mọi vết thương đau đớn đều tan biến trong khoảnh khắc này, cả thế giới như hòa vào ánh nắng, mang theo một chút bình yên và ấm áp len lỏi vào lòng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Những ngày sau này, chúng ta sẽ cùng nhau bước tiếp. Bất kể có chuyện gì xảy ra, chúng ta cũng không được xa rời nhau. Bất kể chàng muốn làm gì, thiếp đều không quan tâm. Chỉ cần được đi theo chàng, được ở bên chàng, thì đó chính là niềm vui và hạnh phúc lớn nhất đời thiếp."

Bình luận đoạn
"Những ngày sau này, chúng ta sẽ cùng nhau bước tiếp. Bất kể có chuyện gì xảy ra, chúng ta cũng không được xa rời nhau. Bất kể chàng muốn làm gì, thiếp đều không quan tâm. Chỉ cần được đi theo chàng, được ở bên chàng, thì đó chính là niềm vui và hạnh phúc lớn nhất đời thiếp."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hoa nở bên đường, ta đợi chàng quay về.

Bình luận đoạn
"Hoa nở bên đường, ta đợi chàng quay về.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dù chàng đến hay không, ta vẫn ở đây, mãi mãi không rời xa.

Bình luận đoạn
Dù chàng đến hay không, ta vẫn ở đây, mãi mãi không rời xa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dù chàng có bước tới hay không, tình vẫn vẹn nguyên, chẳng vơi đi cũng chẳng thêm đầy.

Bình luận đoạn
Dù chàng có bước tới hay không, tình vẫn vẹn nguyên, chẳng vơi đi cũng chẳng thêm đầy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mọi nhớ mong, mọi chờ đợi, đều hóa thành ánh tà dương lặng lẽ soi bóng mây trời..."

Bình luận đoạn
Mọi nhớ mong, mọi chờ đợi, đều hóa thành ánh tà dương lặng lẽ soi bóng mây trời..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước Chương sau
💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!