Truyện
Trước Sau

Cô cúi thấp đầu hơn, lùi người về phía sau, không chú ý đến người kia nên đã bỏ lỡ ánh mắt tan vỡ của đối phương.

Bình luận đoạn
Cô cúi thấp đầu hơn, lùi người về phía sau, không chú ý đến người kia nên đã bỏ lỡ ánh mắt tan vỡ của đối phương.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga chỉ có thể nói "Xin lỗi." và thu mình lại vào trong hoa quỳnh.

Bình luận đoạn
Hằng Nga chỉ có thể nói "Xin lỗi." và thu mình lại vào trong hoa quỳnh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trương Quân Bảo thấy vậy, cũng không giữ lại, vì hắn biết bản thân đã thổ lộ ra quá nhiều lời thừa thãi, nhưng hắn không biết làm gì hơn.

Bình luận đoạn
Trương Quân Bảo thấy vậy, cũng không giữ lại, vì hắn biết bản thân đã thổ lộ ra quá nhiều lời thừa thãi, nhưng hắn không biết làm gì hơn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vì hắn hiểu việc cô rời đi chỉ là chuyện sớm muộn.

Bình luận đoạn
Vì hắn hiểu việc cô rời đi chỉ là chuyện sớm muộn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dù bản thân có làm gì, cũng chẳng thể níu giữ người ấy lại được.

Bình luận đoạn
Dù bản thân có làm gì, cũng chẳng thể níu giữ người ấy lại được.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có lẽ, ngay từ đầu, hắn vốn không phải là lý do khiến cô lưu luyến chốn nhân gian này...

Bình luận đoạn
Có lẽ, ngay từ đầu, hắn vốn không phải là lý do khiến cô lưu luyến chốn nhân gian này...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nghĩ đến đây, mỗi nỗi buồn xót xa sâu thẳm không khỏi trào dâng.

Bình luận đoạn
Nghĩ đến đây, mỗi nỗi buồn xót xa sâu thẳm không khỏi trào dâng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hương vị hạnh phúc khi được cùng cô ngắm nhìn chung một khung cảnh đã tan thành mây khói.

Bình luận đoạn
Hương vị hạnh phúc khi được cùng cô ngắm nhìn chung một khung cảnh đã tan thành mây khói.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Từ đó về sau, hắn không còn gặp cô nữa.

Bình luận đoạn
Từ đó về sau, hắn không còn gặp cô nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Quân Bảo nở một nụ cười nhàn nhạt. Nhạt như miền ký ức chôn vùi đã lâu, về một buổi sáng đẫm sương, về hương tóc ngát hương thoang thoảng, về cái chạm tay vô tình khi cả hai cùng vuốt ve bộ lông mềm mại của thỏ con.

Bình luận đoạn
Quân Bảo nở một nụ cười nhàn nhạt. Nhạt như miền ký ức chôn vùi đã lâu, về một buổi sáng đẫm sương, về hương tóc ngát hương thoang thoảng, về cái chạm tay vô tình khi cả hai cùng vuốt ve bộ lông mềm mại của thỏ con.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhàn nhạt như bàn tay mảnh mai vươn ra bắt lấy hắn trong lúc cận kề hiểm nguy nhất.

Bình luận đoạn
Nhàn nhạt như bàn tay mảnh mai vươn ra bắt lấy hắn trong lúc cận kề hiểm nguy nhất.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Như từng câu hắn thốt ra để cố gắng bày tỏ tình cảm cho người ấy hiểu và đừng phong ấn hay xóa ký ức của mình nơi sâu sau của Khai Phong Phủ, hay ánh mắt đen thẳm người ấy nhìn hắn trước khi từ biệt, hoặc là sự quan tâm chân thành khi tin rằng Trương Quân Bảo sẽ không chết lại hiện lên quá rõ ràng trong cặp đồng tử mang sắc đen huyền của màn đêm của cô.

Bình luận đoạn
Như từng câu hắn thốt ra để cố gắng bày tỏ tình cảm cho người ấy hiểu và đừng phong ấn hay xóa ký ức của mình nơi sâu sau của Khai Phong Phủ, hay ánh mắt đen thẳm người ấy nhìn hắn trước khi từ biệt, hoặc là sự quan tâm chân thành khi tin rằng Trương Quân Bảo sẽ không chết lại hiện lên quá rõ ràng trong cặp đồng tử mang sắc đen huyền của màn đêm của cô.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tất cả, những ký ức chôn vùi sau mỗi một giấc ngủ giờ lại lướt qua tâm trí, âm thầm không tiếng động.

Bình luận đoạn
Tất cả, những ký ức chôn vùi sau mỗi một giấc ngủ giờ lại lướt qua tâm trí, âm thầm không tiếng động.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Quân Bảo biết cô đang tránh mặt hắn.

Bình luận đoạn
Quân Bảo biết cô đang tránh mặt hắn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một lần nữa.

Bình luận đoạn
Một lần nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn thực sự không biết nên làm gì để giải quyết cục diện này.

Bình luận đoạn
Hắn thực sự không biết nên làm gì để giải quyết cục diện này.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cho đến một ngày, Trương Quân Bảo cuối cùng lấy hết dũng khí để tới gặp mặt cô nói chuyện rõ ràng.

Bình luận đoạn
Cho đến một ngày, Trương Quân Bảo cuối cùng lấy hết dũng khí để tới gặp mặt cô nói chuyện rõ ràng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu cô biết hắn là kiếp sau của Triển Chiêu, phản ứng của cô... liệu có khác đi không?

Bình luận đoạn
Nếu cô biết hắn là kiếp sau của Triển Chiêu, phản ứng của cô... liệu có khác đi không?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Quân Bảo không rõ, nhưng dù sao cũng phải thử một lần.

Bình luận đoạn
Quân Bảo không rõ, nhưng dù sao cũng phải thử một lần.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng...

Bình luận đoạn
Nhưng...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Số phận trêu người, có những cuộc gặp đã được định mệnh an bày là mãi mãi sẽ không trọn vẹn.

Bình luận đoạn
Số phận trêu người, có những cuộc gặp đã được định mệnh an bày là mãi mãi sẽ không trọn vẹn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sáng sớm hôm ấy, sau khi lo xong một số chuyện, hắn đi tới khu rừng phía sau với lòng cầu may sẽ được cô, ai ngờ lại gặp được người khiến ánh mắt Hằng Nga từ xa cách chuyển thành ấm áp.

Bình luận đoạn
Sáng sớm hôm ấy, sau khi lo xong một số chuyện, hắn đi tới khu rừng phía sau với lòng cầu may sẽ được cô, ai ngờ lại gặp được người khiến ánh mắt Hằng Nga từ xa cách chuyển thành ấm áp.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Quân Bảo thấy người đàn ông đó đứng lại dưới tán cây hạnh nhân vàng, gió núi thoang thoảng mùi cỏ non từ phía rừng rậm thổi tới, khẽ lay động vạt áo của Dương Tiễn.

Bình luận đoạn
Quân Bảo thấy người đàn ông đó đứng lại dưới tán cây hạnh nhân vàng, gió núi thoang thoảng mùi cỏ non từ phía rừng rậm thổi tới, khẽ lay động vạt áo của Dương Tiễn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh nắng buổi sớm phủ lên lớp hoa văn chìm trên trang phục thuần trắng khiến chúng hiện rõ hơn, tạo nên một tầng sắc lam nhạt mờ ảo trên người anh.

Bình luận đoạn
Ánh nắng buổi sớm phủ lên lớp hoa văn chìm trên trang phục thuần trắng khiến chúng hiện rõ hơn, tạo nên một tầng sắc lam nhạt mờ ảo trên người anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tiết trời đã chuyển sang thu, đất trời cũng từ những sự rực rỡ chói lòa của mùa hè nóng bỏng mà cũng chuyển mình qua những sắc màu cam ngọt, vàng nâu, nâu đậm của đất, hồng nhạt của đào...

Bình luận đoạn
Tiết trời đã chuyển sang thu, đất trời cũng từ những sự rực rỡ chói lòa của mùa hè nóng bỏng mà cũng chuyển mình qua những sắc màu cam ngọt, vàng nâu, nâu đậm của đất, hồng nhạt của đào...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Những cây tử đằng đằng xa đã mặc lên lớp áo vàng mềm mại ấm áp một khoảng không gian, chỉ còn lấp ló bên trong vài mảng xanh lá nhạt.

Bình luận đoạn
Những cây tử đằng đằng xa đã mặc lên lớp áo vàng mềm mại ấm áp một khoảng không gian, chỉ còn lấp ló bên trong vài mảng xanh lá nhạt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Từng cơn gió khẽ thổi bay mái tóc xoăn dài của anh, vài sợi tóc con tung bay bên má, nhịp nhàng đung đưa theo gió.

Bình luận đoạn
Từng cơn gió khẽ thổi bay mái tóc xoăn dài của anh, vài sợi tóc con tung bay bên má, nhịp nhàng đung đưa theo gió.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tia nắng ban mai soi vào đôi mắt đen láy, ánh lên những đốm sáng long lanh, lại viền quanh mái tóc đen sẫm hơi xoăn một vòng quầng sáng vàng mờ.

Bình luận đoạn
Tia nắng ban mai soi vào đôi mắt đen láy, ánh lên những đốm sáng long lanh, lại viền quanh mái tóc đen sẫm hơi xoăn một vòng quầng sáng vàng mờ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Quả là một bức "gió đông lay liễu buông tơ, tơ trời quấn bước anh hùng" của một bậc quân tử du xuân.

Bình luận đoạn
Quả là một bức "gió đông lay liễu buông tơ, tơ trời quấn bước anh hùng" của một bậc quân tử du xuân.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn còn lạ gì người này?

Bình luận đoạn
Hắn còn lạ gì người này?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dù sao trong ký ức của nhiều năm về trước, anh chính là người đã ở bên và có được trái tim Hằng Nga.

Bình luận đoạn
Dù sao trong ký ức của nhiều năm về trước, anh chính là người đã ở bên và có được trái tim Hằng Nga.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Người đàn ông ấy tuấn tú, giữa lông mày từ vẻ u buồn dần chuyển sang trạng thái vui mừng hứng khởi, còn đôi mắt vốn lặng yên như băng tuyết ngàn năm của người còn lại vì anh mà sinh động hơn, dịu dàng hơn và... đầy ấp yêu thương hơn.

Bình luận đoạn
Người đàn ông ấy tuấn tú, giữa lông mày từ vẻ u buồn dần chuyển sang trạng thái vui mừng hứng khởi, còn đôi mắt vốn lặng yên như băng tuyết ngàn năm của người còn lại vì anh mà sinh động hơn, dịu dàng hơn và... đầy ấp yêu thương hơn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một ánh mắt mà Quân Bảo chưa từng thấy.

Bình luận đoạn
Một ánh mắt mà Quân Bảo chưa từng thấy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn muốn chạy tới để xem tình hình thì cơ thể hoàn toàn bị đông cứng trước áp bức của những người kia.

Bình luận đoạn
Hắn muốn chạy tới để xem tình hình thì cơ thể hoàn toàn bị đông cứng trước áp bức của những người kia.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có một thứ gì đó vừa đổ vỡ trong âm thầm, lặng lẽ.

Bình luận đoạn
Có một thứ gì đó vừa đổ vỡ trong âm thầm, lặng lẽ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lúc này, Quân Bảo mới hiểu khoảng cách giữa phàm nhân và thần tiên là xa vời tới mức nào.

Bình luận đoạn
Lúc này, Quân Bảo mới hiểu khoảng cách giữa phàm nhân và thần tiên là xa vời tới mức nào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn thẫn thờ đứng trơ trọi tại chỗ, quan sát mọi thứ kết thúc trong khung cảnh Dương Tiễn và kẻ bên cạnh vội vàng bay đi theo luồng sáng kia.

Bình luận đoạn
Hắn thẫn thờ đứng trơ trọi tại chỗ, quan sát mọi thứ kết thúc trong khung cảnh Dương Tiễn và kẻ bên cạnh vội vàng bay đi theo luồng sáng kia.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trương Quân Bảo nắm chặt tay, cảm nhận móng tay đã đâm sâu vào da thịt và máu đang chậm rãi rỉ ra từ kẽ lòng bàn tay.

Bình luận đoạn
Trương Quân Bảo nắm chặt tay, cảm nhận móng tay đã đâm sâu vào da thịt và máu đang chậm rãi rỉ ra từ kẽ lòng bàn tay.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Phàm nhân, bổn tọa thấy ngươi tâm tính lương thiện chất phác, cả đời đã giúp đỡ rất nhiều người, là một người tốt. Cho nên những gì mà ngươi đã trải qua bảy năm qua, bổn tọa đã mắt nhắm mắt mở bỏ qua cho ngươi. Nhưng hãy coi đó như là hồi ức đẹp nhất của ngươi, tốt nhất từ nay về sau, đừng đi đến khu rừng này nữa."

Bình luận đoạn
"Phàm nhân, bổn tọa thấy ngươi tâm tính lương thiện chất phác, cả đời đã giúp đỡ rất nhiều người, là một người tốt. Cho nên những gì mà ngươi đã trải qua bảy năm qua, bổn tọa đã mắt nhắm mắt mở bỏ qua cho ngươi. Nhưng hãy coi đó như là hồi ức đẹp nhất của ngươi, tốt nhất từ nay về sau, đừng đi đến khu rừng này nữa."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Âm thanh trầm lắng nhưng chính nội dung trong lời nói mới là thứ làm cay mắt Quân Bảo.

Bình luận đoạn
Âm thanh trầm lắng nhưng chính nội dung trong lời nói mới là thứ làm cay mắt Quân Bảo.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lần sau gặp lại chắc phải tính bằng năm. Hoặc có lẽ không bao giờ gặp lại nữa...

Bình luận đoạn
Lần sau gặp lại chắc phải tính bằng năm. Hoặc có lẽ không bao giờ gặp lại nữa...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không ngờ lời nói vu vơ hắn nói để chọc cười Hằng Nga vậy mà lại trở thành sự thật.

Bình luận đoạn
Không ngờ lời nói vu vơ hắn nói để chọc cười Hằng Nga vậy mà lại trở thành sự thật.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trương Quân Bảo có thể cảm thấy trái tim mình nứt thành từng mảnh nhỏ, hắn không thể cử động chân dù phép thuật trên người đã được gỡ bỏ.

Bình luận đoạn
Trương Quân Bảo có thể cảm thấy trái tim mình nứt thành từng mảnh nhỏ, hắn không thể cử động chân dù phép thuật trên người đã được gỡ bỏ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cứ đứng trân trối nhìn xuyên qua những cành lá vương vấn hương thơm dìu dặt mà ngước nhìn bầu trời đêm tĩnh lặng. Trên không, mây đen dày đặc, gần như chẳng thể thấy hình bóng vầng trăng.

Bình luận đoạn
Cứ đứng trân trối nhìn xuyên qua những cành lá vương vấn hương thơm dìu dặt mà ngước nhìn bầu trời đêm tĩnh lặng. Trên không, mây đen dày đặc, gần như chẳng thể thấy hình bóng vầng trăng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trương Quân Bảo không biết trong lòng mình là tư vị gì.

Bình luận đoạn
Trương Quân Bảo không biết trong lòng mình là tư vị gì.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Là đau sao? Hay là buồn bã?

Bình luận đoạn
Là đau sao? Hay là buồn bã?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bó hoa nhài đẹp và thơm nao lòng trong tay hắn bây giờ biết tặng ai đây?

Bình luận đoạn
Bó hoa nhài đẹp và thơm nao lòng trong tay hắn bây giờ biết tặng ai đây?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Những cánh hoa nhỏ bé, trắng trong như giọt sương sớm, khẽ hé nở trong bóng chiều yên tĩnh. Mùi hương không nồng nàn mà thấm dần, như một khúc nhạc khe khẽ len vào tâm hồn, khiến người ta bất giác dừng chân, ngẩn ngơ. Trong sự giản dị ấy có một nét kiêu sa kín đáo, càng nhìn càng say, càng ngửi càng thấy lòng nhẹ bẫng, thanh khiết lạ thường.

Bình luận đoạn
Những cánh hoa nhỏ bé, trắng trong như giọt sương sớm, khẽ hé nở trong bóng chiều yên tĩnh. Mùi hương không nồng nàn mà thấm dần, như một khúc nhạc khe khẽ len vào tâm hồn, khiến người ta bất giác dừng chân, ngẩn ngơ. Trong sự giản dị ấy có một nét kiêu sa kín đáo, càng nhìn càng say, càng ngửi càng thấy lòng nhẹ bẫng, thanh khiết lạ thường.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nó khiến hắn nhớ đến cô.

Bình luận đoạn
Nó khiến hắn nhớ đến cô.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhớ đến sự bình yên và an tâm mỗi khi ở bên cô.

Bình luận đoạn
Nhớ đến sự bình yên và an tâm mỗi khi ở bên cô.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng mà... không phải thứ gì muốn là được.

Bình luận đoạn
Nhưng mà... không phải thứ gì muốn là được.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn lẽ ra phải thấu hiểu điều đó hơn Triển Chiêu mới đúng.

Bình luận đoạn
Hắn lẽ ra phải thấu hiểu điều đó hơn Triển Chiêu mới đúng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trương Quân Bảo chỉ có thể nở nụ cười cay đắng.

Bình luận đoạn
Trương Quân Bảo chỉ có thể nở nụ cười cay đắng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đây chính là có duyên mà không có phận.

Bình luận đoạn
Đây chính là có duyên mà không có phận.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dẫu cho tương phùng thì vẫn sẽ chẳng bao giờ có được trái tim đối phương.

Bình luận đoạn
Dẫu cho tương phùng thì vẫn sẽ chẳng bao giờ có được trái tim đối phương.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đã như vậy, chi bằng sống thật tốt.

Bình luận đoạn
Đã như vậy, chi bằng sống thật tốt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sống... vì chính bản thân mình.

Bình luận đoạn
Sống... vì chính bản thân mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lặng lẽ thảy những đóa hoa vào dòng sông, nhìn chúng theo sức chảy của dòng nước mà ngày càng đi xa dần cho tới khuất dạng...

Bình luận đoạn
Lặng lẽ thảy những đóa hoa vào dòng sông, nhìn chúng theo sức chảy của dòng nước mà ngày càng đi xa dần cho tới khuất dạng...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khóe mắt nhìn thấy một điểm sáng phản chiếu trong hốc cây chỗ Hằng Nga hay ngồi, không hỏi hiếu kỳ mà tiến lại gần.

Bình luận đoạn
Khóe mắt nhìn thấy một điểm sáng phản chiếu trong hốc cây chỗ Hằng Nga hay ngồi, không hỏi hiếu kỳ mà tiến lại gần.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đến khi nhìn thấy hòn ngọc bản thân đã tặng trước đó, Quân Bảo nở nụ cười nhạt.

Bình luận đoạn
Đến khi nhìn thấy hòn ngọc bản thân đã tặng trước đó, Quân Bảo nở nụ cười nhạt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Quả nhiên, tâm tư của hắn, đã bị cô nhìn thấu lần nữa.

Bình luận đoạn
Quả nhiên, tâm tư của hắn, đã bị cô nhìn thấu lần nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Quả thật, cô đơn cùng tịch mịch, ai cũng có thể gắng gượng chống chọi, nhưng chẳng phải ai cũng ngăn nổi, sự lặng im bên cạnh của người mình yêu.

Bình luận đoạn
Quả thật, cô đơn cùng tịch mịch, ai cũng có thể gắng gượng chống chọi, nhưng chẳng phải ai cũng ngăn nổi, sự lặng im bên cạnh của người mình yêu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Yêu một người vốn không nên yêu, mà điều quan trọng nhất là, đó lại chẳng phải người yêu mình.

Bình luận đoạn
Yêu một người vốn không nên yêu, mà điều quan trọng nhất là, đó lại chẳng phải người yêu mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đã không giữ được, thì tại sao lại muốn cô rời đi với tâm thế tội lỗi để làm gì?

Bình luận đoạn
Đã không giữ được, thì tại sao lại muốn cô rời đi với tâm thế tội lỗi để làm gì?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Rõ ràng đã sớm biết trước kết quả rồi, phải không?

Bình luận đoạn
Rõ ràng đã sớm biết trước kết quả rồi, phải không?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có bao nhiêu điều không hiểu, bao nhiêu điều đã biết, ngay từ đầu bọn họ đã chấp nhận không minh tường về đối phương như thế. Nếu đêm đó, hắn không chạy tới đây và Hằng Nga không giúp hắn, có lẽ quan hệ của họ vĩnh viễn sẽ như hai con đường bằng phẳng, mãi mãi không giao thoa với nhau.

Bình luận đoạn
Có bao nhiêu điều không hiểu, bao nhiêu điều đã biết, ngay từ đầu bọn họ đã chấp nhận không minh tường về đối phương như thế. Nếu đêm đó, hắn không chạy tới đây và Hằng Nga không giúp hắn, có lẽ quan hệ của họ vĩnh viễn sẽ như hai con đường bằng phẳng, mãi mãi không giao thoa với nhau.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trương Quân Bảo xưa nay vốn là người tài trí, nên hắn biết, chỉ có bản thân như thế nào, mới làm cho Hằng Nga không phải mang theo cảm giác tự trách.

Bình luận đoạn
Trương Quân Bảo xưa nay vốn là người tài trí, nên hắn biết, chỉ có bản thân như thế nào, mới làm cho Hằng Nga không phải mang theo cảm giác tự trách.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Yêu một người đến mức này, ngay cả đường lui cho người ấy cũng phải tự mình nghĩ trước, thậm chí thay cô giải quyết vẹn toàn.

Bình luận đoạn
Yêu một người đến mức này, ngay cả đường lui cho người ấy cũng phải tự mình nghĩ trước, thậm chí thay cô giải quyết vẹn toàn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngoài thở than với trời, hắn còn có thể làm được gì đây?

Bình luận đoạn
Ngoài thở than với trời, hắn còn có thể làm được gì đây?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Từ rất lâu, rất lâu trước kia, Quân Bảo đã biết, trong mắt cô chưa từng có hắn.

Bình luận đoạn
Từ rất lâu, rất lâu trước kia, Quân Bảo đã biết, trong mắt cô chưa từng có hắn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thế nhưng trớ trêu thay, thế gian này lại buồn cười đến đáng thương, vì trong mắt hắn, chỉ cần nơi nào có cô xuất hiện, trái tim này đều sẽ luôn vì cô mà thổn thức.

Bình luận đoạn
Thế nhưng trớ trêu thay, thế gian này lại buồn cười đến đáng thương, vì trong mắt hắn, chỉ cần nơi nào có cô xuất hiện, trái tim này đều sẽ luôn vì cô mà thổn thức.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trương Quân Bảo cảm phục chính mình vì có thể giữ bình tính và sự thản nhiên để trấn an người trong lòng như thế.

Bình luận đoạn
Trương Quân Bảo cảm phục chính mình vì có thể giữ bình tính và sự thản nhiên để trấn an người trong lòng như thế.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đủ rồi, quá đủ rồi.

Bình luận đoạn
Đủ rồi, quá đủ rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chỉ cần được gặp lại Hằng Nga trong đời này, đối với hắn đã không còn gì luyến tiếc.

Bình luận đoạn
Chỉ cần được gặp lại Hằng Nga trong đời này, đối với hắn đã không còn gì luyến tiếc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cuộc đời này, có rất nhiều tình cảm không thể nói ra nhưng ai cũng hiểu, bởi vì một khi đã ngửa bài rồi thì đến làm cố nhân của nhau cũng không thể nữa.

Bình luận đoạn
Cuộc đời này, có rất nhiều tình cảm không thể nói ra nhưng ai cũng hiểu, bởi vì một khi đã ngửa bài rồi thì đến làm cố nhân của nhau cũng không thể nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bây giờ nghĩ đến điều ấy, nếu người con gái đó hạnh phúc và trên môi luôn nở nụ cười, Quân Bảo sẽ cảm thấy hài lòng và vui vẻ trong suốt phần đời tu hành còn lại của mình.

Bình luận đoạn
Bây giờ nghĩ đến điều ấy, nếu người con gái đó hạnh phúc và trên môi luôn nở nụ cười, Quân Bảo sẽ cảm thấy hài lòng và vui vẻ trong suốt phần đời tu hành còn lại của mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tạm biệt, người ta yêu.

Bình luận đoạn
Tạm biệt, người ta yêu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trời tháng Tư, muôn hoa đã sớm phai tàn, chỉ có hoa đào ở khu rừng phía sau vẫn thi nhau nở rộ.

Bình luận đoạn
Trời tháng Tư, muôn hoa đã sớm phai tàn, chỉ có hoa đào ở khu rừng phía sau vẫn thi nhau nở rộ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nở nhanh rồi lại vội vàng rụng xuống, khắp nơi đều là cánh hồng tơi tả theo gió.

Bình luận đoạn
Nở nhanh rồi lại vội vàng rụng xuống, khắp nơi đều là cánh hồng tơi tả theo gió.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bạch y nam tử đứng trong đó, mái tóc trắng càng khiến dung nhan người đó thanh tao thoát tục.

Bình luận đoạn
Bạch y nam tử đứng trong đó, mái tóc trắng càng khiến dung nhan người đó thanh tao thoát tục.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không ai biết người đàn ông đó đang nghĩ đến nụ cười cuối cùng của giai nhân.

Bình luận đoạn
Không ai biết người đàn ông đó đang nghĩ đến nụ cười cuối cùng của giai nhân.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chỉ cảm thấy sự ưu sầu và quạnh quẽ vương vấn trong đôi mắt.

Bình luận đoạn
Chỉ cảm thấy sự ưu sầu và quạnh quẽ vương vấn trong đôi mắt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô đơn, là trong lòng chẳng có ai.

Bình luận đoạn
Cô đơn, là trong lòng chẳng có ai.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Còn tịch mịch, là trong lòng có người, nhưng người ấy chẳng ở bên.

Bình luận đoạn
Còn tịch mịch, là trong lòng có người, nhưng người ấy chẳng ở bên.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khắp núi Võ Đang, mọi người vẫn làm việc như chẳng có chuyện gì,

Bình luận đoạn
Khắp núi Võ Đang, mọi người vẫn làm việc như chẳng có chuyện gì,

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sự rời đi của Hằng Nga và cả những thay đổi nhỏ của Trương sư phụ đối với họ không hề có ảnh hưởng.

Bình luận đoạn
Sự rời đi của Hằng Nga và cả những thay đổi nhỏ của Trương sư phụ đối với họ không hề có ảnh hưởng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng Trương Quân Bảo thì lại ghi nhớ chuyện đó qua từng ngày.

Bình luận đoạn
Nhưng Trương Quân Bảo thì lại ghi nhớ chuyện đó qua từng ngày.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đặc biệt là đôi mắt ấy...

Bình luận đoạn
Đặc biệt là đôi mắt ấy...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn tin dù cho có đứng giữa đám đông, chỉ cần trông thấy cặp con ngươi với sắc đen huyền bí ấy sẽ cuốn lấy trái tim Quân Bảo ngay khoảnh khắc.

Bình luận đoạn
Hắn tin dù cho có đứng giữa đám đông, chỉ cần trông thấy cặp con ngươi với sắc đen huyền bí ấy sẽ cuốn lấy trái tim Quân Bảo ngay khoảnh khắc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đó không phải đôi mắt thuộc về chốn trần tục.

Bình luận đoạn
Đó không phải đôi mắt thuộc về chốn trần tục.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sáng trong hơn bất cứ viên pha lê nào hắn từng thấy, sâu thẳm trong đáy đồng tử ấy lại như mặt hồ lạnh lẽo dưới mặt trăng nơi sa mạc, đỉnh điểm của băng hàn giá lạnh.

Bình luận đoạn
Sáng trong hơn bất cứ viên pha lê nào hắn từng thấy, sâu thẳm trong đáy đồng tử ấy lại như mặt hồ lạnh lẽo dưới mặt trăng nơi sa mạc, đỉnh điểm của băng hàn giá lạnh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không một ai có được đôi mắt ấy... không ai cả.

Bình luận đoạn
Không một ai có được đôi mắt ấy... không ai cả.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nỗi đau âm ỉ và sâu nhất, không phải vì đau,

Bình luận đoạn
Nỗi đau âm ỉ và sâu nhất, không phải vì đau,

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đó vì bản thân rõ ràng là đau, lại chẳng thể nói ra với ai.

Bình luận đoạn
Đó vì bản thân rõ ràng là đau, lại chẳng thể nói ra với ai.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thỉnh thoảng, hắn lại tìm về khu rừng sau núi, luôn hy vọng cô sẽ ở đâu đó, dưới gốc cây to nhiều bóng râm, gật đầu chào hắn.

Bình luận đoạn
Thỉnh thoảng, hắn lại tìm về khu rừng sau núi, luôn hy vọng cô sẽ ở đâu đó, dưới gốc cây to nhiều bóng râm, gật đầu chào hắn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Để rồi không biết bao lần phải tự rước khổ về người, bởi nơi ấy rộng lớn và trống trải đến mức khiến lòng hắn hoảng loạn.

Bình luận đoạn
Để rồi không biết bao lần phải tự rước khổ về người, bởi nơi ấy rộng lớn và trống trải đến mức khiến lòng hắn hoảng loạn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga, ta mỉm cười nói với nàng bản thân không sao, chỉ là bởi vì quá yêu nàng.

Bình luận đoạn
Hằng Nga, ta mỉm cười nói với nàng bản thân không sao, chỉ là bởi vì quá yêu nàng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ta từng gặp qua nhiều người, đi qua nhiều con đường, nhưng suốt đời này, người khiến ta sa vào lưới tình trong cái nhìn đầu tiên là Thẩm Dung, khiến ta có lỗi, muốn bù đắp, yêu thương, chăm sóc cả đời là Tuyết Ưng, song, người khiến ta yêu trong sự cay đắng pha lẫn với nhiều cảm xúc khổ sở, khao khát vậy mà vẫn tình nguyện đắm chìm vào đó...

Bình luận đoạn
Ta từng gặp qua nhiều người, đi qua nhiều con đường, nhưng suốt đời này, người khiến ta sa vào lưới tình trong cái nhìn đầu tiên là Thẩm Dung, khiến ta có lỗi, muốn bù đắp, yêu thương, chăm sóc cả đời là Tuyết Ưng, song, người khiến ta yêu trong sự cay đắng pha lẫn với nhiều cảm xúc khổ sở, khao khát vậy mà vẫn tình nguyện đắm chìm vào đó...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chỉ có nàng, Hằng Nga...

Bình luận đoạn
Chỉ có nàng, Hằng Nga...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vì quá yêu nàng, ta không thể chịu nổi khi thấy nàng không vui.

Bình luận đoạn
Vì quá yêu nàng, ta không thể chịu nổi khi thấy nàng không vui.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mà Quân Bảo, sao nỡ để nàng phải thấy dằn vặt như vậy?

Bình luận đoạn
Mà Quân Bảo, sao nỡ để nàng phải thấy dằn vặt như vậy?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cho nên những lúc cả hai im lặng ngồi tận hưởng quang cảnh bình yên trước mắt, dù lời bên miệng muốn nói thật rằng hắn chính là người khi đó cô đã phong ấn ký ức.

Bình luận đoạn
Cho nên những lúc cả hai im lặng ngồi tận hưởng quang cảnh bình yên trước mắt, dù lời bên miệng muốn nói thật rằng hắn chính là người khi đó cô đã phong ấn ký ức.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thế nhưng vẫn là không nỡ làm người ấy cảm thấy thêm tội lỗi và ưu buồn.

Bình luận đoạn
Thế nhưng vẫn là không nỡ làm người ấy cảm thấy thêm tội lỗi và ưu buồn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga, xin nàng, thỉnh thoảng khi nhớ tới ta.

Bình luận đoạn
Hằng Nga, xin nàng, thỉnh thoảng khi nhớ tới ta.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhất định, hãy mỉm cười thật tươi, có được không?

Bình luận đoạn
Nhất định, hãy mỉm cười thật tươi, có được không?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Sư phụ, người lại ngắm trăng nữa rồi."

Bình luận đoạn
"Sư phụ, người lại ngắm trăng nữa rồi."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trương Quân Bảo, người đã sắp trở thành một ông lão gần đất xa trời nhưng phong thái và cử chỉ đều mang đậm cốt cách tiên nhân.

Bình luận đoạn
Trương Quân Bảo, người đã sắp trở thành một ông lão gần đất xa trời nhưng phong thái và cử chỉ đều mang đậm cốt cách tiên nhân.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ánh trăng... thực sự đẹp như vậy sao, sư phụ?"

Bình luận đoạn
"Ánh trăng... thực sự đẹp như vậy sao, sư phụ?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bản thân không những không khó chịu vì bị một tiểu đồ đệ chọc ghẹo, hắn còn vươn tay xoa đầu đứa nhỏ, tuy khóe mắt đã có nếp chân chim nhưng vẫn trong sáng và tinh tường như thuở là thiếu niên nhanh nhẹn, nhiệt huyết tràn trề.

Bình luận đoạn
Bản thân không những không khó chịu vì bị một tiểu đồ đệ chọc ghẹo, hắn còn vươn tay xoa đầu đứa nhỏ, tuy khóe mắt đã có nếp chân chim nhưng vẫn trong sáng và tinh tường như thuở là thiếu niên nhanh nhẹn, nhiệt huyết tràn trề.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn không rời mắt khỏi vầng trăng treo vành vặc trên cao, chỉ nhẹ giọng thì thầm

Bình luận đoạn
Hắn không rời mắt khỏi vầng trăng treo vành vặc trên cao, chỉ nhẹ giọng thì thầm

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Rất đẹp."

Bình luận đoạn
"Rất đẹp."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một người thấu hiểu nhân tình thế thái sẽ hiểu rằng, so với hoa xuân, lá thu lại càng khiến người ta xúc động. Chỉ là tình cảm đã đến mức nhạt đi, thì khó tránh khỏi sẽ có hụt hẫng, sẽ buồn bã mà truy tìm những điều tốt đẹp đã từng có.

Bình luận đoạn
Một người thấu hiểu nhân tình thế thái sẽ hiểu rằng, so với hoa xuân, lá thu lại càng khiến người ta xúc động. Chỉ là tình cảm đã đến mức nhạt đi, thì khó tránh khỏi sẽ có hụt hẫng, sẽ buồn bã mà truy tìm những điều tốt đẹp đã từng có.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng cũng sẽ có một kiểu người như thế này, khi yêu một người thì có thể yêu sâu đậm tận đến lúc chết đi, trong sinh mệnh của hắn ta, tất cả những ngày tháng đều đẹp đẽ như lần đầu gặp gỡ.

Bình luận đoạn
Nhưng cũng sẽ có một kiểu người như thế này, khi yêu một người thì có thể yêu sâu đậm tận đến lúc chết đi, trong sinh mệnh của hắn ta, tất cả những ngày tháng đều đẹp đẽ như lần đầu gặp gỡ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trương Quân Bảo từng này tuổi, đã quá hiểu về những điều đó, cho nên dù trong lòng vẫn nhớ về người ấy, song hắn sẽ không chìm đắm si mê trong mớ cảm xúc ảm đạm đó mà bỏ quên những thứ quan trọng khác bên cạnh mình.

Bình luận đoạn
Trương Quân Bảo từng này tuổi, đã quá hiểu về những điều đó, cho nên dù trong lòng vẫn nhớ về người ấy, song hắn sẽ không chìm đắm si mê trong mớ cảm xúc ảm đạm đó mà bỏ quên những thứ quan trọng khác bên cạnh mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Triển Chiêu khi ấy đã chết trong sự nuối tiếc xen lẫn sự hạnh phúc giả tạo do chính mình tạo ra, song, đó là vì hắn đã không có điều gì níu giữ bản thân.

Bình luận đoạn
Triển Chiêu khi ấy đã chết trong sự nuối tiếc xen lẫn sự hạnh phúc giả tạo do chính mình tạo ra, song, đó là vì hắn đã không có điều gì níu giữ bản thân.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Còn Trương Quân Bảo, kẻ vẫn còn nhiều việc để làm, nhiều người để quan tâm, cho nên càng không thể dễ dàng buông xuôi như hắn.

Bình luận đoạn
Còn Trương Quân Bảo, kẻ vẫn còn nhiều việc để làm, nhiều người để quan tâm, cho nên càng không thể dễ dàng buông xuôi như hắn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đời người nhiều khi cứ mãi chạy theo những điều cao xa, những ước mơ chưa kịp chạm tới, mà quên nhìn lại mình đang có gì trong tay.

Bình luận đoạn
Đời người nhiều khi cứ mãi chạy theo những điều cao xa, những ước mơ chưa kịp chạm tới, mà quên nhìn lại mình đang có gì trong tay.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Biết đủ" không có nghĩa là buông bỏ khát vọng, mà là học cách nâng niu hiện tại, nhận ra giá trị từ những điều bình dị quanh mình: một mái nhà che nắng che mưa, một bữa cơm nóng, một người âm thầm thương mình, hay chỉ đơn giản là một khoảng lặng bình yên trong lòng.

Bình luận đoạn
"Biết đủ" không có nghĩa là buông bỏ khát vọng, mà là học cách nâng niu hiện tại, nhận ra giá trị từ những điều bình dị quanh mình: một mái nhà che nắng che mưa, một bữa cơm nóng, một người âm thầm thương mình, hay chỉ đơn giản là một khoảng lặng bình yên trong lòng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khi tâm hồn thôi tính toán, thôi ganh đua, thôi đòi hỏi... trái tim sẽ nhẹ tênh, và niềm vui sẽ tìm đến mà không cần mời gọi.

Bình luận đoạn
Khi tâm hồn thôi tính toán, thôi ganh đua, thôi đòi hỏi... trái tim sẽ nhẹ tênh, và niềm vui sẽ tìm đến mà không cần mời gọi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Biết đủ không phải là thiếu mơ ước, mà là biết sống tỉnh thức giữa những điều đang hiện hữu.

Bình luận đoạn
Biết đủ không phải là thiếu mơ ước, mà là biết sống tỉnh thức giữa những điều đang hiện hữu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Huống hồ, người xưa nói không sai: Nhân thế phù hoa cũng như một giấc mộng lầu hồng, như hoa trong gương, trăng dưới nước, chớp mắt hóa thành không.

Bình luận đoạn
Huống hồ, người xưa nói không sai: Nhân thế phù hoa cũng như một giấc mộng lầu hồng, như hoa trong gương, trăng dưới nước, chớp mắt hóa thành không.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Sư phụ, người có đau lòng không?"

Bình luận đoạn
"Sư phụ, người có đau lòng không?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hửm? Tại sao lại hỏi vậy?"

Bình luận đoạn
"Hửm? Tại sao lại hỏi vậy?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tiểu đồ đệ theo hắn từ khi vừa tròn mười tuổi, tuy rằng không thể hiểu hết cái gọi là thế thái nhân tình, nhưng cũng lờ mờ cảm nhận tâm trạng của người nọ.

Bình luận đoạn
Tiểu đồ đệ theo hắn từ khi vừa tròn mười tuổi, tuy rằng không thể hiểu hết cái gọi là thế thái nhân tình, nhưng cũng lờ mờ cảm nhận tâm trạng của người nọ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Bởi vì cái cảm giác mình rất thương và nhớ một người, nhưng lại phải tỏ ra như không có gì. Trong lòng không dễ chịu chút nào..."

Bình luận đoạn
"Bởi vì cái cảm giác mình rất thương và nhớ một người, nhưng lại phải tỏ ra như không có gì. Trong lòng không dễ chịu chút nào..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hahaha. Là ai nói với con những lời này?"

Bình luận đoạn
"Hahaha. Là ai nói với con những lời này?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trương Quân Bảo cười lớn, tay không ngừng xoa đầu tiểu đồ đệ đáng yêu nhưng đã biết suy nghĩ theo cách nhân gian gọi là "Ông lão tí hon."

Bình luận đoạn
Trương Quân Bảo cười lớn, tay không ngừng xoa đầu tiểu đồ đệ đáng yêu nhưng đã biết suy nghĩ theo cách nhân gian gọi là "Ông lão tí hon."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Sư phụ, người trả lời con đi. Người quả thật còn đau lòng vì người đó sao? Vậy vì sao không giữ lại?"

Bình luận đoạn
"Sư phụ, người trả lời con đi. Người quả thật còn đau lòng vì người đó sao? Vậy vì sao không giữ lại?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đau lòng?

Bình luận đoạn
Đau lòng?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trương Quân Bảo nghĩ trong lòng ai cũng giữ một nỗi buồn về một người nào đó, rất lâu, thật sự rất lâu. Để đến những khoảng thời gian nhất định, chẳng hạn như những tháng ngày cuối năm thế này, nỗi buồn ấy cứ tuôn ra chầm chậm, lòng mình cũng chầm chậm hiểu, chẳng có cách nào để quên, chỉ là cất đâu đó thật gọn gàng mà thôi. 

Bình luận đoạn
Trương Quân Bảo nghĩ trong lòng ai cũng giữ một nỗi buồn về một người nào đó, rất lâu, thật sự rất lâu. Để đến những khoảng thời gian nhất định, chẳng hạn như những tháng ngày cuối năm thế này, nỗi buồn ấy cứ tuôn ra chầm chậm, lòng mình cũng chầm chậm hiểu, chẳng có cách nào để quên, chỉ là cất đâu đó thật gọn gàng mà thôi. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn nhếch môi, không còn dáng vẻ đùa giỡn mà thay bằng sự tĩnh lặng.

Bình luận đoạn
Hắn nhếch môi, không còn dáng vẻ đùa giỡn mà thay bằng sự tĩnh lặng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga là giấc mộng, mà hắn mãi là kẻ không chịu tỉnh giấc.

Bình luận đoạn
Hằng Nga là giấc mộng, mà hắn mãi là kẻ không chịu tỉnh giấc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng níu giữ?

Bình luận đoạn
Nhưng níu giữ?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trương Quân Bảo không thể, và càng không muốn làm người ấy thêm day dứt khó xử.

Bình luận đoạn
Trương Quân Bảo không thể, và càng không muốn làm người ấy thêm day dứt khó xử.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vì yêu... không đồng nghĩa với việc có thể cùng nhau đi đến cuối cùng.

Bình luận đoạn
Vì yêu... không đồng nghĩa với việc có thể cùng nhau đi đến cuối cùng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nào, chúng ta về thôi."

Bình luận đoạn
"Nào, chúng ta về thôi."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trên đời này, có ba điều mà cho đến khi chết đi chúng ta cũng không biết được nó là thật hay giả, có tồn tại hay chỉ là tưởng tượng hư vô. Đó là kiếp trước, kiếp sau, và những tình cảm chưa bao giờ được thổ lộ.

Bình luận đoạn
Trên đời này, có ba điều mà cho đến khi chết đi chúng ta cũng không biết được nó là thật hay giả, có tồn tại hay chỉ là tưởng tượng hư vô. Đó là kiếp trước, kiếp sau, và những tình cảm chưa bao giờ được thổ lộ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn chỉ mong rằng, nếu có kiếp sau, hi vọng mình sẽ không phải là người duy nhất lưu luyến hết thảy.

Bình luận đoạn
Hắn chỉ mong rằng, nếu có kiếp sau, hi vọng mình sẽ không phải là người duy nhất lưu luyến hết thảy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu như có kiếp sau...

Bình luận đoạn
Nếu như có kiếp sau...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước Chương sau
💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!