Truyện
Trước Sau

Nhà, như một nơi có thể trở về. Như một nơi mà khi đi xa sẽ nhớ da diết mọi thứ về nó.

Bình luận đoạn
Nhà, như một nơi có thể trở về. Như một nơi mà khi đi xa sẽ nhớ da diết mọi thứ về nó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một nơi tồn tại thứ gọi là gia đình, những người cảm thấy hạnh phúc trước sự có mặt của Dương Tiễn.

Bình luận đoạn
Một nơi tồn tại thứ gọi là gia đình, những người cảm thấy hạnh phúc trước sự có mặt của Dương Tiễn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Quán Giang Khẩu, nơi mà vô cùng quen thuộc đến không thể quen hơn của bản thân.

Bình luận đoạn
Quán Giang Khẩu, nơi mà vô cùng quen thuộc đến không thể quen hơn của bản thân.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bởi vì đó là nhà duy nhất của anh, là nơi anh đã thuộc nằm lòng từng ngóc ngách, từng viên gạch, là nơi anh nghĩ sẽ mãi chẳng thay đổi, năm rồi lại năm, dẫu triều đại có thay đổi thế nào thì nơi đó sẽ luôn bền vững mà sừng sững đứng yên đó.

Bình luận đoạn
Bởi vì đó là nhà duy nhất của anh, là nơi anh đã thuộc nằm lòng từng ngóc ngách, từng viên gạch, là nơi anh nghĩ sẽ mãi chẳng thay đổi, năm rồi lại năm, dẫu triều đại có thay đổi thế nào thì nơi đó sẽ luôn bền vững mà sừng sững đứng yên đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hơn hết, ở nơi ấy, còn có một người mà Dương Tiễn vẫn luôn mong đợi và khao khát được ôm lấy người đó vào lòng.

Bình luận đoạn
Hơn hết, ở nơi ấy, còn có một người mà Dương Tiễn vẫn luôn mong đợi và khao khát được ôm lấy người đó vào lòng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng mà giờ đây, ngôi nhà ấy đang bị tổn thương.

Bình luận đoạn
Nhưng mà giờ đây, ngôi nhà ấy đang bị tổn thương.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hay nói chính xác, thiếu nữ như vầng trăng ấy đang nhìn anh với đôi mắt sáng chứa niềm sầu man mác.

Bình luận đoạn
Hay nói chính xác, thiếu nữ như vầng trăng ấy đang nhìn anh với đôi mắt sáng chứa niềm sầu man mác.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga, đứng giữa sân phủ, trông như một bức hình trắng đen không sức sống.

Bình luận đoạn
Hằng Nga, đứng giữa sân phủ, trông như một bức hình trắng đen không sức sống.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tựa như nếu người ấy còn sống, hẳn cũng có những nỗi dằn vặt, cũng có những xúc cảm không thể giải thoát. Cô hẳn cũng đã gặp vài cơn ác mộng.

Bình luận đoạn
Tựa như nếu người ấy còn sống, hẳn cũng có những nỗi dằn vặt, cũng có những xúc cảm không thể giải thoát. Cô hẳn cũng đã gặp vài cơn ác mộng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng nhìn cô im lặng như bây giờ, Dương Tiễn có cảm giác như mình không biết đối phương là ai nữa.

Bình luận đoạn
Nhưng nhìn cô im lặng như bây giờ, Dương Tiễn có cảm giác như mình không biết đối phương là ai nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhất là đôi mắt đen hạnh nhân ấy, khi buồn bã trông lại càng giống một bầu trời xám xịt vần vũ mây đen. Đẹp, nhưng đau đến xé lòng.

Bình luận đoạn
Nhất là đôi mắt đen hạnh nhân ấy, khi buồn bã trông lại càng giống một bầu trời xám xịt vần vũ mây đen. Đẹp, nhưng đau đến xé lòng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Phải giữ nàng lại .

Bình luận đoạn
Phải giữ nàng lại .

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đó là một trong những ý nghĩ xuất hiện đầu tiên trong đầu Dương Tiễn khi anh nhìn Hằng Nga như thế.

Bình luận đoạn
Đó là một trong những ý nghĩ xuất hiện đầu tiên trong đầu Dương Tiễn khi anh nhìn Hằng Nga như thế.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nàng ấy đang cư xử kỳ lạ, anh biết, nhưng có cảm giác như, nếu không làm thế, Hằng Nga sẽ trôi đi và đi mất.

Bình luận đoạn
Nàng ấy đang cư xử kỳ lạ, anh biết, nhưng có cảm giác như, nếu không làm thế, Hằng Nga sẽ trôi đi và đi mất.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trôi tuột khỏi cuộc sống này, như thể chẳng còn lấy một mối liên kết nào níu giữ cô với cuộc sống.

Bình luận đoạn
Trôi tuột khỏi cuộc sống này, như thể chẳng còn lấy một mối liên kết nào níu giữ cô với cuộc sống.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tệ nhất là sẽ không còn quan hệ gì với anh nữa.

Bình luận đoạn
Tệ nhất là sẽ không còn quan hệ gì với anh nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chỉ là vừa muốn cất tiếng, đã thấy cô biến mất.

Bình luận đoạn
Chỉ là vừa muốn cất tiếng, đã thấy cô biến mất.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn sững sờ một lúc, sau đó mới biết rằng mình lại mơ.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn sững sờ một lúc, sau đó mới biết rằng mình lại mơ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh thơ thẩn ngước đầu lên nhìn.

Bình luận đoạn
Anh thơ thẩn ngước đầu lên nhìn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trên kia, bầu trời vẫn xanh.

Bình luận đoạn
Trên kia, bầu trời vẫn xanh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và nắng vẫn trong.

Bình luận đoạn
Và nắng vẫn trong.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có một khoảnh khắc nào đấy, một bóng dáng trắng lướt qua khóe mắt.

Bình luận đoạn
Có một khoảnh khắc nào đấy, một bóng dáng trắng lướt qua khóe mắt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không hiểu vì sao trong sân phủ lại đầy ắp những con người mà Dương Tiễn chẳng nhớ mình đã gặp họ khi nào.

Bình luận đoạn
Không hiểu vì sao trong sân phủ lại đầy ắp những con người mà Dương Tiễn chẳng nhớ mình đã gặp họ khi nào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng anh biết mình phải tìm ai.

Bình luận đoạn
Nhưng anh biết mình phải tìm ai.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và giữa biển người mênh mông chỉ để tìm kiếm duy nhất một bóng hình trăm biến vạn hóa, một bóng hình duy nhất.

Bình luận đoạn
Và giữa biển người mênh mông chỉ để tìm kiếm duy nhất một bóng hình trăm biến vạn hóa, một bóng hình duy nhất.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có gì đó vỡ ra trong đôi mắt đen thẳm khi hai ánh mắt chạm nhau.

Bình luận đoạn
Có gì đó vỡ ra trong đôi mắt đen thẳm khi hai ánh mắt chạm nhau.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cái gì cũng không nghe, cái gì cũng không thấy.

Bình luận đoạn
Cái gì cũng không nghe, cái gì cũng không thấy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bầu trời vẫn xanh, và nắng vẫn trong.

Bình luận đoạn
Bầu trời vẫn xanh, và nắng vẫn trong.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Những mùa hạ trong ký ức Dương Tiễn, vẫn luôn dai dẳng và kéo dài như vô tận. Vô tận của nỗi cô đơn, vô tận của những bặt vô âm tín, vô tận hố sâu kiệt sức và mệt mỏi bởi những vết thương đeo bám nhiều năm qua.

Bình luận đoạn
Những mùa hạ trong ký ức Dương Tiễn, vẫn luôn dai dẳng và kéo dài như vô tận. Vô tận của nỗi cô đơn, vô tận của những bặt vô âm tín, vô tận hố sâu kiệt sức và mệt mỏi bởi những vết thương đeo bám nhiều năm qua.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và hơn hết là sự vô tận của những cơn ác mộng không ngớt.

Bình luận đoạn
Và hơn hết là sự vô tận của những cơn ác mộng không ngớt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng lúc này, bầu trời trong mắt anh lại có chút gì đó khác lạ.

Bình luận đoạn
Nhưng lúc này, bầu trời trong mắt anh lại có chút gì đó khác lạ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và anh nhớ, nét cong trong mắt Hằng Nga rất đẹp.

Bình luận đoạn
Và anh nhớ, nét cong trong mắt Hằng Nga rất đẹp.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Rồi khi khoảnh khắc tầm mắt chạm nhau, tựa hồ đôi con ngươi cùng màu đen thẫm kia lại trở nên trong suốt tinh khôi, lấp lánh một tia đau thương.

Bình luận đoạn
Rồi khi khoảnh khắc tầm mắt chạm nhau, tựa hồ đôi con ngươi cùng màu đen thẫm kia lại trở nên trong suốt tinh khôi, lấp lánh một tia đau thương.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tà áo trắng tung bay trong gió, nụ cười vu vơ lại chứa bao nhiêu trầm mặc cùng lưu luyến.

Bình luận đoạn
Tà áo trắng tung bay trong gió, nụ cười vu vơ lại chứa bao nhiêu trầm mặc cùng lưu luyến.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một khoảnh khắc ngắn ngủi giao nhau.

Bình luận đoạn
Một khoảnh khắc ngắn ngủi giao nhau.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đến khi bất giác bước lên một bước để nhìn kỹ, đã thấy chỉ còn là hư không.

Bình luận đoạn
Đến khi bất giác bước lên một bước để nhìn kỹ, đã thấy chỉ còn là hư không.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bầu trời vẫn trong xanh và gió vẫn mơn man nhè nhẹ.

Bình luận đoạn
Bầu trời vẫn trong xanh và gió vẫn mơn man nhè nhẹ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nắng chiếu sáng lấp lánh những hạt bụi li ti trong không khí, nhìn rõ cả sợi tơ mỏng manh mềm mại vô hình. Nắng tạo ra những bong bóng đủ màu lơ lửng như ảo ảnh trong mắt người, từng vòng tròn, từng vòng, từng vòng...

Bình luận đoạn
Nắng chiếu sáng lấp lánh những hạt bụi li ti trong không khí, nhìn rõ cả sợi tơ mỏng manh mềm mại vô hình. Nắng tạo ra những bong bóng đủ màu lơ lửng như ảo ảnh trong mắt người, từng vòng tròn, từng vòng, từng vòng...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một giây phút nào đấy...

Bình luận đoạn
Một giây phút nào đấy...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một khoảnh khắc nào đấy, Dương Tiễn thấy chính mình bị những mảnh vỡ li ti trong đôi con ngươi to tròn ấy cứa thật mạnh vào tim.

Bình luận đoạn
Một khoảnh khắc nào đấy, Dương Tiễn thấy chính mình bị những mảnh vỡ li ti trong đôi con ngươi to tròn ấy cứa thật mạnh vào tim.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cổ họng bỗng nghẹn đắng và khô khốc.

Bình luận đoạn
Cổ họng bỗng nghẹn đắng và khô khốc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bầu trời vẫn trong xanh và gió vẫn mơn man nhè nhẹ.

Bình luận đoạn
Bầu trời vẫn trong xanh và gió vẫn mơn man nhè nhẹ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đau.

Bình luận đoạn
Đau.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chỉ sợ khi đôi mắt trong vắt ấy nhìn mình đã không còn thứ gì khác ngoài đau thương, thì một cái đau, cũng chẳng thể hình dung hết được.

Bình luận đoạn
Chỉ sợ khi đôi mắt trong vắt ấy nhìn mình đã không còn thứ gì khác ngoài đau thương, thì một cái đau, cũng chẳng thể hình dung hết được.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một khoảnh khắc nào đấy, Dương Tiễn thấy chính mình rơi vào tận cùng của hố sâu mê man và đen thăm thẳm. Mãi mãi không thể thoát ra.

Bình luận đoạn
Một khoảnh khắc nào đấy, Dương Tiễn thấy chính mình rơi vào tận cùng của hố sâu mê man và đen thăm thẳm. Mãi mãi không thể thoát ra.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bầu trời vẫn trong xanh và gió vẫn mơn man nhè nhẹ.

Bình luận đoạn
Bầu trời vẫn trong xanh và gió vẫn mơn man nhè nhẹ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một thoáng chốc nào đấy, giống như...

Bình luận đoạn
Một thoáng chốc nào đấy, giống như...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu như Dương Tiễn là cái tâm của mọi sự chú ý, những người khác vây quay rôm rả kéo anh vào những cuộc chinh phạt và rượu say, thì Hằng Nga, chính là nơi dừng chân nghỉ ngơi của anh.

Bình luận đoạn
Nếu như Dương Tiễn là cái tâm của mọi sự chú ý, những người khác vây quay rôm rả kéo anh vào những cuộc chinh phạt và rượu say, thì Hằng Nga, chính là nơi dừng chân nghỉ ngơi của anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhỏ bé và chẳng đáng để nhắc tới.

Bình luận đoạn
Nhỏ bé và chẳng đáng để nhắc tới.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dễ dàng vụt qua rồi tan biến.

Bình luận đoạn
Dễ dàng vụt qua rồi tan biến.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng dù vết trăng ấy có nhẹ thế nào, mong manh ra sao thì cũng để lại trong anh một sự thanh thản và an yên đến tận đáy lòng.

Bình luận đoạn
Nhưng dù vết trăng ấy có nhẹ thế nào, mong manh ra sao thì cũng để lại trong anh một sự thanh thản và an yên đến tận đáy lòng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thực sự thì, sẽ luôn có những ngã rẽ cuộc đời.

Bình luận đoạn
Thực sự thì, sẽ luôn có những ngã rẽ cuộc đời.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khoảnh khắc hai ánh mắt chạm nhau trong đêm trăng ấy, là một ngã rẽ quan trọng nhất trong đời Dương Tiễn.

Bình luận đoạn
Khoảnh khắc hai ánh mắt chạm nhau trong đêm trăng ấy, là một ngã rẽ quan trọng nhất trong đời Dương Tiễn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bởi lẽ anh không chờ đợi, không lùng sục, cũng không hy vọng sẽ gặp ai đó chữa lành cho bản thân.

Bình luận đoạn
Bởi lẽ anh không chờ đợi, không lùng sục, cũng không hy vọng sẽ gặp ai đó chữa lành cho bản thân.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng chẳng phải vạn sự trên đời đều bắt đầu bằng hai chữ "Duyên phận" sao?

Bình luận đoạn
Nhưng chẳng phải vạn sự trên đời đều bắt đầu bằng hai chữ "Duyên phận" sao?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngã rẽ đột ngột ấy, là nơi ta dần đem tâm tư mình, giấu chúng đi thật sâu trong lòng và chỉ dám mang ra độc thoại với nắng, với gió, với những đau thương vô hình chẳng thể gọi tên, vậy mà cứ mãi nhức nhối không thôi.

Bình luận đoạn
Ngã rẽ đột ngột ấy, là nơi ta dần đem tâm tư mình, giấu chúng đi thật sâu trong lòng và chỉ dám mang ra độc thoại với nắng, với gió, với những đau thương vô hình chẳng thể gọi tên, vậy mà cứ mãi nhức nhối không thôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dù cho là trăm năm sau, ngàn năm sau, nhiều năm sau, nó vẫn như thế. Vẫn là khoảng trống chẳng thể lấp đầy cho trọn vẹn.

Bình luận đoạn
Dù cho là trăm năm sau, ngàn năm sau, nhiều năm sau, nó vẫn như thế. Vẫn là khoảng trống chẳng thể lấp đầy cho trọn vẹn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bầu trời vẫn trong xanh và gió vẫn mơn man nhè nhẹ.

Bình luận đoạn
Bầu trời vẫn trong xanh và gió vẫn mơn man nhè nhẹ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một khoảnh khắc ngắn ngủi, trọn đời này cũng không thể quên.

Bình luận đoạn
Một khoảnh khắc ngắn ngủi, trọn đời này cũng không thể quên.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn biết, đó là lần đầu tiên, cũng là lần cuối cùng, anh nhìn thấy đôi con ngươi trong trẻo ấy chất chứa nhiều đau thương đến thế, nụ cười nhẹ cũng theo đó mà chứa đựng nhiều lưu luyến đến thế.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn biết, đó là lần đầu tiên, cũng là lần cuối cùng, anh nhìn thấy đôi con ngươi trong trẻo ấy chất chứa nhiều đau thương đến thế, nụ cười nhẹ cũng theo đó mà chứa đựng nhiều lưu luyến đến thế.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khắc cốt ghi tâm.

Bình luận đoạn
Khắc cốt ghi tâm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mãi mãi chẳng thể quên. Trái tim hằn sâu lên những niềm đau lặng câm rỉ máu mỗi đêm dài.

Bình luận đoạn
Mãi mãi chẳng thể quên. Trái tim hằn sâu lên những niềm đau lặng câm rỉ máu mỗi đêm dài.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bầu trời vẫn trong xanh và gió vẫn mơn man nhè nhẹ.

Bình luận đoạn
Bầu trời vẫn trong xanh và gió vẫn mơn man nhè nhẹ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khi ngoảnh đầu lại, đã là hư không.

Bình luận đoạn
Khi ngoảnh đầu lại, đã là hư không.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nắng sáng lấp lánh như những giọt nước mắt tràn qua mi.

Bình luận đoạn
Nắng sáng lấp lánh như những giọt nước mắt tràn qua mi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trong suốt như viên pha lê.

Bình luận đoạn
Trong suốt như viên pha lê.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh thấy chân mình tự di chuyển, run rẩy bước tới bên cô, ánh mắt không ngừng tìm kiếm cái gì đó, bất kỳ thứ gì, một cách vô vọng, cho thấy rằng Hằng Nga có nhận ra mình. Cho thấy rằng, trừ bỏ đi việc cô đang đứng trước mặt, thì cô vẫn còn sống.

Bình luận đoạn
Anh thấy chân mình tự di chuyển, run rẩy bước tới bên cô, ánh mắt không ngừng tìm kiếm cái gì đó, bất kỳ thứ gì, một cách vô vọng, cho thấy rằng Hằng Nga có nhận ra mình. Cho thấy rằng, trừ bỏ đi việc cô đang đứng trước mặt, thì cô vẫn còn sống.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Môi Dương Tiễn mấp máy một cái tên, thật nhẹ, và cũng thật quen thuộc.

Bình luận đoạn
Môi Dương Tiễn mấp máy một cái tên, thật nhẹ, và cũng thật quen thuộc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hằng Nga..."

Bình luận đoạn
"Hằng Nga..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngực trái anh đau đến thắt lòng.

Bình luận đoạn
Ngực trái anh đau đến thắt lòng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng nó cứ như vậy, cứ đau hoài không nghỉ. Không thể khóc ra, không thể gào lên, cũng không làm cách nào thể hiện rằng mình đang đau đớn.

Bình luận đoạn
Nhưng nó cứ như vậy, cứ đau hoài không nghỉ. Không thể khóc ra, không thể gào lên, cũng không làm cách nào thể hiện rằng mình đang đau đớn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng trên đời cũng có những thứ, dù biết trước sẽ đến, dù hiểu rằng phải đối mặt vào một ngày không xa, nhưng khi nó xảy ra vẫn không thể không thôi trống rỗng.

Bình luận đoạn
Nhưng trên đời cũng có những thứ, dù biết trước sẽ đến, dù hiểu rằng phải đối mặt vào một ngày không xa, nhưng khi nó xảy ra vẫn không thể không thôi trống rỗng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Phải, rất trống rỗng.

Bình luận đoạn
Phải, rất trống rỗng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn dừng chân, tay siết chặt lại, cẩn thận lùi về sau vài bước, và rồi chỉ đơn thuần đứng đó, giữ một khoảng cách với cô, thầm ước mình có thể cười thật điên dại, khóc thật to, vật vã thật nhiều, tóm lại là quằn quại trong khốn đốn. Nếu được như vậy sẽ tốt hơn chăng? Nhưng vào khoảnh khắc thấy đôi mắt ấy dịu dàng nhìn mình, anh chẳng thể mang một cảm xúc nào trong thâm tâm.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn dừng chân, tay siết chặt lại, cẩn thận lùi về sau vài bước, và rồi chỉ đơn thuần đứng đó, giữ một khoảng cách với cô, thầm ước mình có thể cười thật điên dại, khóc thật to, vật vã thật nhiều, tóm lại là quằn quại trong khốn đốn. Nếu được như vậy sẽ tốt hơn chăng? Nhưng vào khoảnh khắc thấy đôi mắt ấy dịu dàng nhìn mình, anh chẳng thể mang một cảm xúc nào trong thâm tâm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Là quá đau lòng đến mức không còn cảm nhận gì sao?

Bình luận đoạn
Là quá đau lòng đến mức không còn cảm nhận gì sao?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cũng có thể.

Bình luận đoạn
Cũng có thể.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ta đã luôn tự nói với bản thân, đừng đưa mắt kiếm tìm nàng trên những con phố đông người, hay mỗi khi nhìn thấy một tấm lưng quen thuộc đi phía trước mình, cũng cầu xin bản thân đừng hi vọng đó là bóng dáng nàng nữa.

Bình luận đoạn
Ta đã luôn tự nói với bản thân, đừng đưa mắt kiếm tìm nàng trên những con phố đông người, hay mỗi khi nhìn thấy một tấm lưng quen thuộc đi phía trước mình, cũng cầu xin bản thân đừng hi vọng đó là bóng dáng nàng nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vì thời gian chẳng chờ đợi mảng tình đã trôi dạt qua vai. Vì chúng ta đã chẳng bao giờ quay về bên nhau được nữa rồi.

Bình luận đoạn
Vì thời gian chẳng chờ đợi mảng tình đã trôi dạt qua vai. Vì chúng ta đã chẳng bao giờ quay về bên nhau được nữa rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng phần nào trong anh vẫn không ngừng gào thét muốn được như vậy nhìn cô...

Bình luận đoạn
Nhưng phần nào trong anh vẫn không ngừng gào thét muốn được như vậy nhìn cô...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nàng ơi...

Bình luận đoạn
Nàng ơi...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh vẫn thường thốt lên như thế trong giấc ngủ chẳng êm đềm, để rồi đáp lại vẫn chỉ là sự tĩnh lặng không tên.

Bình luận đoạn
Anh vẫn thường thốt lên như thế trong giấc ngủ chẳng êm đềm, để rồi đáp lại vẫn chỉ là sự tĩnh lặng không tên.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một sự thật quá đỗi phũ phàng và oan nghiệt.

Bình luận đoạn
Một sự thật quá đỗi phũ phàng và oan nghiệt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu lúc này chạm vào cô, phải chăng Hằng Nga sẽ lại tan biến lần nữa?

Bình luận đoạn
Nếu lúc này chạm vào cô, phải chăng Hằng Nga sẽ lại tan biến lần nữa?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Như bao nhiêu lần khác?

Bình luận đoạn
Như bao nhiêu lần khác?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không, không thể...

Bình luận đoạn
Không, không thể...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh muốn chạy đi.

Bình luận đoạn
Anh muốn chạy đi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Muốn trốn chạy trong lặng câm. Không cần để tâm mình đang đi đâu, chẳng nghe ai nói gì bên tai, chẳng quan tâm dù đất trời có tan nát.

Bình luận đoạn
Muốn trốn chạy trong lặng câm. Không cần để tâm mình đang đi đâu, chẳng nghe ai nói gì bên tai, chẳng quan tâm dù đất trời có tan nát.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vì anh biết nếu như càng nhìn thấy cô, Dương Tiễn có khi sẽ thật sự không thể chịu đựng được cơn đau đang hành tạ trái tim anh từng giây từng phút này.

Bình luận đoạn
Vì anh biết nếu như càng nhìn thấy cô, Dương Tiễn có khi sẽ thật sự không thể chịu đựng được cơn đau đang hành tạ trái tim anh từng giây từng phút này.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Để rồi anh cứ chạy mãi, chạy mãi.

Bình luận đoạn
Để rồi anh cứ chạy mãi, chạy mãi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cũng không biết là đã qua bao lâu.

Bình luận đoạn
Cũng không biết là đã qua bao lâu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đến cùng vẫn là phải dừng lại vì đuối sức.

Bình luận đoạn
Đến cùng vẫn là phải dừng lại vì đuối sức.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cảm giác như mọi sự đảo lộn, tầm mắt hết lóe sáng rồi lại mờ nhòe đi.

Bình luận đoạn
Cảm giác như mọi sự đảo lộn, tầm mắt hết lóe sáng rồi lại mờ nhòe đi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh thấy cơ thể mình cạn kiệt sức lực để chống đỡ cho bất kỳ một lực đưa đẩy nào, cảm thấy muốn ngã xuống, muốn yếu mềm.

Bình luận đoạn
Anh thấy cơ thể mình cạn kiệt sức lực để chống đỡ cho bất kỳ một lực đưa đẩy nào, cảm thấy muốn ngã xuống, muốn yếu mềm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và thế là cơ thể thuận theo nhu cầu cơ bản nhất của anh, cả người chao đảo, yếu ớt như chưa từng có trong đời. Nhưng đến khi thân thể Dương Tiễn sắp buông lơi thì đã rơi vào một vòng tay ấm áp như lò sưởi giữa đêm bão, cánh tay nõn nà lộ ra từ tay áo phồng đặt lên người anh, một bàn tay khác thì hữu lực ôm chặt lấy tấm lưng cao lớn và mệt mỏi muốn tìm kiếm điểm tựa của chính mình.

Bình luận đoạn
Và thế là cơ thể thuận theo nhu cầu cơ bản nhất của anh, cả người chao đảo, yếu ớt như chưa từng có trong đời. Nhưng đến khi thân thể Dương Tiễn sắp buông lơi thì đã rơi vào một vòng tay ấm áp như lò sưởi giữa đêm bão, cánh tay nõn nà lộ ra từ tay áo phồng đặt lên người anh, một bàn tay khác thì hữu lực ôm chặt lấy tấm lưng cao lớn và mệt mỏi muốn tìm kiếm điểm tựa của chính mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn thấy mình đã rơi vào trong vòng tay bảo bọc của Hằng Nga, vô lực như một đứa trẻ lần đầu phải chịu đau nay được ôm ấp trong vòng tay chở che. Chỉ là anh đã chọn nhắm mắt lại, phần vì kiệt quệ về tinh thần, phần vì chẳng còn hơi sức đâu mà quan tâm liệu đó có là một ác mộng tra tấn khác hay không.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn thấy mình đã rơi vào trong vòng tay bảo bọc của Hằng Nga, vô lực như một đứa trẻ lần đầu phải chịu đau nay được ôm ấp trong vòng tay chở che. Chỉ là anh đã chọn nhắm mắt lại, phần vì kiệt quệ về tinh thần, phần vì chẳng còn hơi sức đâu mà quan tâm liệu đó có là một ác mộng tra tấn khác hay không.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hoặc chăng là anh không muốn rời khỏi người duy nhất trên thế giới này dang tay ra đỡ lấy mình lúc này.

Bình luận đoạn
Hoặc chăng là anh không muốn rời khỏi người duy nhất trên thế giới này dang tay ra đỡ lấy mình lúc này.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nghĩ lại thì, anh cũng không biết làm thế nào con người này lại có mặt ở đây, trong chính cơn ác mộng kinh hoàng nhất, nơi đáng ra chỉ có bản thân phải nằm, chìm đắm trong cái chết đang đến dần.

Bình luận đoạn
Nghĩ lại thì, anh cũng không biết làm thế nào con người này lại có mặt ở đây, trong chính cơn ác mộng kinh hoàng nhất, nơi đáng ra chỉ có bản thân phải nằm, chìm đắm trong cái chết đang đến dần.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trong cái thời khắc chới với giữa lưng chừng sự choáng váng với cơn đau và sức lực cạn kiệt, người đó lại xuất hiện như thể chỉ cần Dương Tiễn gặp nguy hiểm thì đối phương sẽ ở đó mà đỡ lấy anh.

Bình luận đoạn
Trong cái thời khắc chới với giữa lưng chừng sự choáng váng với cơn đau và sức lực cạn kiệt, người đó lại xuất hiện như thể chỉ cần Dương Tiễn gặp nguy hiểm thì đối phương sẽ ở đó mà đỡ lấy anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tư Pháp Thiên Thần, suốt gần cả cuộc đời người chưa bao giờ được ai khác ngoài phụ mẫu chở che, giờ đây được một vòng tay nhỏ nhắn như vậy ôm vào lòng.

Bình luận đoạn
Tư Pháp Thiên Thần, suốt gần cả cuộc đời người chưa bao giờ được ai khác ngoài phụ mẫu chở che, giờ đây được một vòng tay nhỏ nhắn như vậy ôm vào lòng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị Lang, thiếp đã hứa sẽ luôn bên chàng."

Bình luận đoạn
"Nhị Lang, thiếp đã hứa sẽ luôn bên chàng."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu bên dưới họ lúc này là hố sâu vĩnh cửu...

Bình luận đoạn
Nếu bên dưới họ lúc này là hố sâu vĩnh cửu...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn đã có một suy nghĩ bạo dạn, rằng cứ để cho bọn họ rơi đi, rơi hẳn xuống vực sâu muôn trượng, xuống tận cùng Trái Đất, xuống nơi dung nham sẽ thiêu đốt và nuốt chửng từng tấc một cơ thể bọn họ. Anh muốn rơi, rơi trong tay người ấy và chỉ thuộc về vòng tay đó mà thôi.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn đã có một suy nghĩ bạo dạn, rằng cứ để cho bọn họ rơi đi, rơi hẳn xuống vực sâu muôn trượng, xuống tận cùng Trái Đất, xuống nơi dung nham sẽ thiêu đốt và nuốt chửng từng tấc một cơ thể bọn họ. Anh muốn rơi, rơi trong tay người ấy và chỉ thuộc về vòng tay đó mà thôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn đã nghĩ như vậy đấy, nhưng đến khi bất giác nhớ đến cả thân người của đối phương bị mặt đất lạnh giá ngăn lại rồi mới thấy hối hận.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn đã nghĩ như vậy đấy, nhưng đến khi bất giác nhớ đến cả thân người của đối phương bị mặt đất lạnh giá ngăn lại rồi mới thấy hối hận.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bởi vì anh vĩnh viễn không muốn người ấy thương tổn. Dù cho có là để cả hai cùng rơi, cũng vĩnh viễn không.

Bình luận đoạn
Bởi vì anh vĩnh viễn không muốn người ấy thương tổn. Dù cho có là để cả hai cùng rơi, cũng vĩnh viễn không.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đâu mất rồi, sự ích kỷ cao ngạo, lòng chiếm hữu u tối cực đoan của anh ngày ấy?

Bình luận đoạn
Đâu mất rồi, sự ích kỷ cao ngạo, lòng chiếm hữu u tối cực đoan của anh ngày ấy?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có lẽ, tất cả đã bị dịu dàng chở che hòa tan từ rất lâu về trước rồi.

Bình luận đoạn
Có lẽ, tất cả đã bị dịu dàng chở che hòa tan từ rất lâu về trước rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Đừng sợ."

Bình luận đoạn
"Đừng sợ."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Người ấy khẽ khàng nói bên tai anh vậy đấy.

Bình luận đoạn
Người ấy khẽ khàng nói bên tai anh vậy đấy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga đã ôm anh và nói. Có thiếp ở đây, sẽ không ai có thể làm hại đến chàng.

Bình luận đoạn
Hằng Nga đã ôm anh và nói. Có thiếp ở đây, sẽ không ai có thể làm hại đến chàng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Người ấy đã nói. Thiếp rốt cuộc cũng gặp chàng...

Bình luận đoạn
Người ấy đã nói. Thiếp rốt cuộc cũng gặp chàng...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Người ấy đã cười mà nói... Thật may vì chàng vẫn luôn giữ nó.

Bình luận đoạn
Người ấy đã cười mà nói... Thật may vì chàng vẫn luôn giữ nó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh không biết vì sao cô lại nói vậy, cũng không hiểu ý nghĩa trong lời nói hân hoan xen lẫn cả chút tiếc nuối...

Bình luận đoạn
Anh không biết vì sao cô lại nói vậy, cũng không hiểu ý nghĩa trong lời nói hân hoan xen lẫn cả chút tiếc nuối...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng Dương Tiễn chỉ biết một điều.

Bình luận đoạn
Nhưng Dương Tiễn chỉ biết một điều.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh không thể trốn tránh thêm nữa.

Bình luận đoạn
Anh không thể trốn tránh thêm nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chậm rãi mở mắt ra nhìn, và anh hoàn toàn bị sự thâm tình lưu luyến trong đôi con người ấy mê hoặc.

Bình luận đoạn
Chậm rãi mở mắt ra nhìn, và anh hoàn toàn bị sự thâm tình lưu luyến trong đôi con người ấy mê hoặc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn nhận ra, niềm hạnh phúc tột cùng được vẽ lên trong từng ánh mắt cô nhìn anh.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn nhận ra, niềm hạnh phúc tột cùng được vẽ lên trong từng ánh mắt cô nhìn anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và bất chợt nghĩ đến bầu trời cả hai từng ngắm nhìn khi xưa, trong lòng muốn đưa tay lên chạm vào sự bình yên đang ngày càng xa khỏi tầm mắt. Một vùng trời trắng xóa vô tận thật xinh đẹp.

Bình luận đoạn
Và bất chợt nghĩ đến bầu trời cả hai từng ngắm nhìn khi xưa, trong lòng muốn đưa tay lên chạm vào sự bình yên đang ngày càng xa khỏi tầm mắt. Một vùng trời trắng xóa vô tận thật xinh đẹp.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đẹp... đến đau lòng.

Bình luận đoạn
Đẹp... đến đau lòng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị Lang?"

Bình luận đoạn
"Nhị Lang?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tình cảm chẳng cần phải nói quá nhiều, chỉ bằng một ánh nhìn ấm nóng đến bỏng rát tâm can, Dương Tiễn biết rằng mình sẽ chẳng bao giờ muốn buông ra nữa.

Bình luận đoạn
Tình cảm chẳng cần phải nói quá nhiều, chỉ bằng một ánh nhìn ấm nóng đến bỏng rát tâm can, Dương Tiễn biết rằng mình sẽ chẳng bao giờ muốn buông ra nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cả cơ thể nằm gọn trong vòng tay người ấy, trong lồng ngực mềm mại và mảnh mai đó.

Bình luận đoạn
Cả cơ thể nằm gọn trong vòng tay người ấy, trong lồng ngực mềm mại và mảnh mai đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tuy không rộng lớn như bầu trời, nhưng lại mang tới cảm giác thư thái vô cùng.

Bình luận đoạn
Tuy không rộng lớn như bầu trời, nhưng lại mang tới cảm giác thư thái vô cùng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một vầng trăng rất xa, xa đến nỗi chẳng dám mơ có thể với tới nữa.

Bình luận đoạn
Một vầng trăng rất xa, xa đến nỗi chẳng dám mơ có thể với tới nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngay cả mơ, trong mơ, cũng không dám. Nói chi đến hiện thực?

Bình luận đoạn
Ngay cả mơ, trong mơ, cũng không dám. Nói chi đến hiện thực?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh chần chừ một hồi lâu, muốn đưa tay định chạm vào bàn tay đang đặt lên người mình, sau lại lặng lẽ rụt về, ánh mắt nhìn đối phương mang theo bao nhiêu cái gọi là sự cô quạnh và uất ức.

Bình luận đoạn
Anh chần chừ một hồi lâu, muốn đưa tay định chạm vào bàn tay đang đặt lên người mình, sau lại lặng lẽ rụt về, ánh mắt nhìn đối phương mang theo bao nhiêu cái gọi là sự cô quạnh và uất ức.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cả hai cứ nhìn nhau như vậy, và chính Hằng Nga, ngay cả trong ảo mộng này cũng thật dịu dàng với anh.

Bình luận đoạn
Cả hai cứ nhìn nhau như vậy, và chính Hằng Nga, ngay cả trong ảo mộng này cũng thật dịu dàng với anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh trăng của anh, dường như chỉ cần là điều anh muốn, cô sẽ không bao giờ keo kiệt dù chỉ một chút.

Bình luận đoạn
Ánh trăng của anh, dường như chỉ cần là điều anh muốn, cô sẽ không bao giờ keo kiệt dù chỉ một chút.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn nhìn lấy bàn tay cô nắm lấy tay mình, trong lòng mơ hồ nghĩ rằng đây chính là nơi an toàn và bình yên nhất cuộc đời mình, và chỉ cần có cô ở bên, anh sẽ không còn đau đớn, dằn vặt hay tội lỗi nữa. Anh thấy cô khẽ nhíu mày khi lướt xuống cánh tay đầy vết thâm tím của bản thân, rồi lại ngẩn người nhìn cô chữa lành những thương tổn chẳng đáng bận tâm ấy bằng linh lực của mình.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn nhìn lấy bàn tay cô nắm lấy tay mình, trong lòng mơ hồ nghĩ rằng đây chính là nơi an toàn và bình yên nhất cuộc đời mình, và chỉ cần có cô ở bên, anh sẽ không còn đau đớn, dằn vặt hay tội lỗi nữa. Anh thấy cô khẽ nhíu mày khi lướt xuống cánh tay đầy vết thâm tím của bản thân, rồi lại ngẩn người nhìn cô chữa lành những thương tổn chẳng đáng bận tâm ấy bằng linh lực của mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vừa làm xong mọi thứ, anh đã thấy sống mũi đối phương đỏ lên, đôi mắt như làn thu thủy ấy đã gợn sóng mãnh liệt, để rồi từng giọt nước mắt trong suốt khẽ khàng rơi xuống, nhỏ lên tay và mặt anh...

Bình luận đoạn
Vừa làm xong mọi thứ, anh đã thấy sống mũi đối phương đỏ lên, đôi mắt như làn thu thủy ấy đã gợn sóng mãnh liệt, để rồi từng giọt nước mắt trong suốt khẽ khàng rơi xuống, nhỏ lên tay và mặt anh...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hằng Nga... Nàng... sao lại khóc..."

Bình luận đoạn
"Hằng Nga... Nàng... sao lại khóc..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"..."

Bình luận đoạn
"..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga không đáp lại, nhưng với đôi mắt ngấn lệ của cô, Dương Tiễn hiểu rằng cô không muốn nhìn thấy anh thế này, rằng cô chỉ mong anh không còn phải chịu những thương tích này trên người...

Bình luận đoạn
Hằng Nga không đáp lại, nhưng với đôi mắt ngấn lệ của cô, Dương Tiễn hiểu rằng cô không muốn nhìn thấy anh thế này, rằng cô chỉ mong anh không còn phải chịu những thương tích này trên người...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Thật giống như một giấc mơ đẹp vậy... chắc chắn là vậy rồi... nhất định là mơ... Hằng Nga... Hằng Nga... nàng... đã sớm không còn nữa... không còn nữa..." Nói đến đây, ở nơi khóe mắt liền chảy dài hàng lệ...

Bình luận đoạn
"Thật giống như một giấc mơ đẹp vậy... chắc chắn là vậy rồi... nhất định là mơ... Hằng Nga... Hằng Nga... nàng... đã sớm không còn nữa... không còn nữa..." Nói đến đây, ở nơi khóe mắt liền chảy dài hàng lệ...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Giấc mơ này... Sao lại chân thật như vậy?

Bình luận đoạn
Giấc mơ này... Sao lại chân thật như vậy?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thật đến mức... anh không thể kìm nén sự hạnh phúc xen lẫn cả bi thương trong tâm khảm.

Bình luận đoạn
Thật đến mức... anh không thể kìm nén sự hạnh phúc xen lẫn cả bi thương trong tâm khảm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đã bao lâu rồi anh mới được yếu mềm như thế, đã bao lâu rồi anh mới hạnh phúc như thế. Nếu lấy vài vết thương cỏn con để đổi lại một khắc nhỏ nhoi được người đó ôm trong lòng như thế này, thì thật tốt quá, thật lời quá...

Bình luận đoạn
Đã bao lâu rồi anh mới được yếu mềm như thế, đã bao lâu rồi anh mới hạnh phúc như thế. Nếu lấy vài vết thương cỏn con để đổi lại một khắc nhỏ nhoi được người đó ôm trong lòng như thế này, thì thật tốt quá, thật lời quá...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và tiếng "Nhị Lang" lần nữa thốt lên nhẹ hẫng gần như làm Dương Tiễn vỡ òa. Hai âm tiết ngắn ngủi ấy nhẹ đến nỗi anh không biết mình có nghe nhầm không.

Bình luận đoạn
Và tiếng "Nhị Lang" lần nữa thốt lên nhẹ hẫng gần như làm Dương Tiễn vỡ òa. Hai âm tiết ngắn ngủi ấy nhẹ đến nỗi anh không biết mình có nghe nhầm không.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khoảnh khắc ấy giống như có thứ gì đó nổ bùng trong tim anh, hân hoan, phấn khích, hay chỉ đơn giản là thứ cảm xúc phát sinh sau một thời gian bị đè nén quá lâu, anh cũng không biết.

Bình luận đoạn
Khoảnh khắc ấy giống như có thứ gì đó nổ bùng trong tim anh, hân hoan, phấn khích, hay chỉ đơn giản là thứ cảm xúc phát sinh sau một thời gian bị đè nén quá lâu, anh cũng không biết.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chỉ biết là nó đã khiến Dương Tiễn kích động thật dữ dội.

Bình luận đoạn
Chỉ biết là nó đã khiến Dương Tiễn kích động thật dữ dội.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và trong tâm trí anh, hay nói đúng hơn là trong trí nhớ đã phủi bụi rất lâu.

Bình luận đoạn
Và trong tâm trí anh, hay nói đúng hơn là trong trí nhớ đã phủi bụi rất lâu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cũng một cảnh tượng như thế này, một khuôn mặt lo âu sốt sắng như thế này... Hằng Nga cũng từng ôm lấy Dương Tiễn mà gọi hoài không nghỉ, trong khi người trong lòng vì hứng chịu đau đớn mà vẫn nằm yên trong giấc ngủ bất tận.

Bình luận đoạn
Cũng một cảnh tượng như thế này, một khuôn mặt lo âu sốt sắng như thế này... Hằng Nga cũng từng ôm lấy Dương Tiễn mà gọi hoài không nghỉ, trong khi người trong lòng vì hứng chịu đau đớn mà vẫn nằm yên trong giấc ngủ bất tận.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Người ấy lo sợ, người ấy đau đớn, người ấy không biết làm thế nào để anh có thể tình dậy. Để rồi sau những tiếng gọi gấp gáp tưởng như sẽ chẳng bao giờ được hồi đáp, Hằng Nga đã quyết định đánh cược mạng sống mình.

Bình luận đoạn
Người ấy lo sợ, người ấy đau đớn, người ấy không biết làm thế nào để anh có thể tình dậy. Để rồi sau những tiếng gọi gấp gáp tưởng như sẽ chẳng bao giờ được hồi đáp, Hằng Nga đã quyết định đánh cược mạng sống mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu có chết thì hai ta sẽ cùng chết. Thiếp sẽ không bỏ chàng lại một mình đâu.

Bình luận đoạn
Nếu có chết thì hai ta sẽ cùng chết. Thiếp sẽ không bỏ chàng lại một mình đâu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn ngẩn người, đôi mắt phượng đỏ hoe và rớm lệ.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn ngẩn người, đôi mắt phượng đỏ hoe và rớm lệ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trong thời gian thập tử nhất sinh đó, anh hoàn toàn hơi vào hôn mê sâu, hoàn toàn không biết bên ngoài xảy ra chuyện gì.

Bình luận đoạn
Trong thời gian thập tử nhất sinh đó, anh hoàn toàn hơi vào hôn mê sâu, hoàn toàn không biết bên ngoài xảy ra chuyện gì.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng bây giờ trong đầu lại nhìn thấy những hình ảnh đó, Dương Tiễn chỉ cảm thấy đau đớn tràn khắp cơ thể.

Bình luận đoạn
Nhưng bây giờ trong đầu lại nhìn thấy những hình ảnh đó, Dương Tiễn chỉ cảm thấy đau đớn tràn khắp cơ thể.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tuy nhiên dường như Hằng Nga chẳng hề nhận thấy mớ cảm xúc hỗn độn hiện diện nơi đối phương, vì cô sau đó chỉ đơn giản là ôm lấy anh, ánh mắt dịu dàng ấy vẫn luôn không rời khỏi anh dù là một chút.

Bình luận đoạn
Tuy nhiên dường như Hằng Nga chẳng hề nhận thấy mớ cảm xúc hỗn độn hiện diện nơi đối phương, vì cô sau đó chỉ đơn giản là ôm lấy anh, ánh mắt dịu dàng ấy vẫn luôn không rời khỏi anh dù là một chút.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Người ta nói nàng đã chết, nhưng ta không tin..."

Bình luận đoạn
"Người ta nói nàng đã chết, nhưng ta không tin..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"..."

Bình luận đoạn
"..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nàng vẫn còn sống, phải không?"

Bình luận đoạn
"Nàng vẫn còn sống, phải không?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đáp lại từng câu hỏi của anh, Hằng Nga buông đôi tay mình đang nắm, nhẹ nhàng nâng tay mà lau khô giọt lệ vẫn còn tuôn rơi ở khóe mắt anh.

Bình luận đoạn
Đáp lại từng câu hỏi của anh, Hằng Nga buông đôi tay mình đang nắm, nhẹ nhàng nâng tay mà lau khô giọt lệ vẫn còn tuôn rơi ở khóe mắt anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô, với nước mắt vẫn còn đong đầy trong đôi con ngươi lấp lánh, chỉ nhìn anh thật sâu và mỉm cười, cho đến tận bây giờ, cũng không cất tiếng dù chỉ là một câu.

Bình luận đoạn
Cô, với nước mắt vẫn còn đong đầy trong đôi con ngươi lấp lánh, chỉ nhìn anh thật sâu và mỉm cười, cho đến tận bây giờ, cũng không cất tiếng dù chỉ là một câu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Gió thổi mỗi lúc một mạnh hơn, nhưng Dương Tiễn chỉ cảm thấy một sự ấm áp mà rất nhiều năm rồi anh đã không cảm nhận được.

Bình luận đoạn
Gió thổi mỗi lúc một mạnh hơn, nhưng Dương Tiễn chỉ cảm thấy một sự ấm áp mà rất nhiều năm rồi anh đã không cảm nhận được.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh liếc xuống hai tay mình, cảm giác hai tay mình sao bỗng dưng trở nên quá thừa thãi. Chúng cứ khẽ giật, chẳng phải vì gió, mà là vì muốn làm gì đó nhưng bị lý trí ngăn lại. Dương Tiễn mê luyến sự ấm áp và dịu dàng của cô, trong sự giãy dụa cứ đưa tay lên, rồi lại ngập ngừng rụt tay lại, bắt đầu cảm thấy mình càng ngày càng giống một thằng ngốc.

Bình luận đoạn
Anh liếc xuống hai tay mình, cảm giác hai tay mình sao bỗng dưng trở nên quá thừa thãi. Chúng cứ khẽ giật, chẳng phải vì gió, mà là vì muốn làm gì đó nhưng bị lý trí ngăn lại. Dương Tiễn mê luyến sự ấm áp và dịu dàng của cô, trong sự giãy dụa cứ đưa tay lên, rồi lại ngập ngừng rụt tay lại, bắt đầu cảm thấy mình càng ngày càng giống một thằng ngốc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng cũng không thể trách anh.

Bình luận đoạn
Nhưng cũng không thể trách anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vì trước đó cứ mỗi lần anh chạm vào, thân ảnh Hằng Nga đều sẽ biến mất ngay lập tức.

Bình luận đoạn
Vì trước đó cứ mỗi lần anh chạm vào, thân ảnh Hằng Nga đều sẽ biến mất ngay lập tức.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chỉ là chẳng phải bây giờ, cô đang ôm anh đó à? Chẳng phải khi nãy, cô đã nắm tay anh đó sao?

Bình luận đoạn
Chỉ là chẳng phải bây giờ, cô đang ôm anh đó à? Chẳng phải khi nãy, cô đã nắm tay anh đó sao?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vậy thì bản thân có khả năng nào chạm vào cô được không?

Bình luận đoạn
Vậy thì bản thân có khả năng nào chạm vào cô được không?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Liệu rằng anh có thể làm điều ngược lại với cô không?

Bình luận đoạn
Liệu rằng anh có thể làm điều ngược lại với cô không?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nghĩ là vậy, sự hưng phấn dần xuất hiện và bên tai còn nghe được tiếng tim đập rộn ràng, nhưng đến khi chuyển tất cả suy nghĩ thành một hành động thiết thực thì thực sự vẫn không dám.

Bình luận đoạn
Nghĩ là vậy, sự hưng phấn dần xuất hiện và bên tai còn nghe được tiếng tim đập rộn ràng, nhưng đến khi chuyển tất cả suy nghĩ thành một hành động thiết thực thì thực sự vẫn không dám.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta chạm vào nàng được không?" Dương Tiễn cẩn trọng dò hỏi và thật sự muốn ôm chầm lấy cô ngay khi thấy một tia bất lực kịp lóe lên trong đôi mắt ấy, rất nhanh rồi vụt tắt.

Bình luận đoạn
"Ta chạm vào nàng được không?" Dương Tiễn cẩn trọng dò hỏi và thật sự muốn ôm chầm lấy cô ngay khi thấy một tia bất lực kịp lóe lên trong đôi mắt ấy, rất nhanh rồi vụt tắt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Phản xạ này... sao có thể giống hệt như người đang sống?

Bình luận đoạn
Phản xạ này... sao có thể giống hệt như người đang sống?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn thấy cô áp mặt mình lên lòng bàn tay mình, mỉm cười, khóe môi hồng mỏng manh cong nhẹ như cánh hoa ướt sương, hơi nghiêng đầu nhìn anh chớp chớp đôi mắt đang ánh lên nét cười nghịch ngợm.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn thấy cô áp mặt mình lên lòng bàn tay mình, mỉm cười, khóe môi hồng mỏng manh cong nhẹ như cánh hoa ướt sương, hơi nghiêng đầu nhìn anh chớp chớp đôi mắt đang ánh lên nét cười nghịch ngợm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nàng vẫn còn sống."

Bình luận đoạn
"Nàng vẫn còn sống."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lần này không còn là câu hỏi nữa.

Bình luận đoạn
Lần này không còn là câu hỏi nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mà là một lời khẳng định chắc chắn.

Bình luận đoạn
Mà là một lời khẳng định chắc chắn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta sẽ tìm nàng."

Bình luận đoạn
"Ta sẽ tìm nàng."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một nụ cười tự tin xuất hiện trên môi anh.

Bình luận đoạn
Một nụ cười tự tin xuất hiện trên môi anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không cần biết bao lâu, không cần biết kết cục phía trước sẽ như thế nào.

Bình luận đoạn
Không cần biết bao lâu, không cần biết kết cục phía trước sẽ như thế nào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Với sự mềm mại và ánh mắt thâm tình ấy của cô, dẫu cho có mất hàng trăm, hàng vạn năm, Dương Tiễn nhất định sẽ không bao giờ ngừng tìm kiếm cô.

Bình luận đoạn
Với sự mềm mại và ánh mắt thâm tình ấy của cô, dẫu cho có mất hàng trăm, hàng vạn năm, Dương Tiễn nhất định sẽ không bao giờ ngừng tìm kiếm cô.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bóng dáng ấy vẫn nhìn và cười với anh đầy dịu dàng và say đắm.

Bình luận đoạn
Bóng dáng ấy vẫn nhìn và cười với anh đầy dịu dàng và say đắm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sau đó, như bao lần khác, con người ấy dần biến mất trong làn gió cùng với tiếng 'ừm' nhẹ hẫng lơ lửng trong không gian bị gió cuốn đi mất.

Bình luận đoạn
Sau đó, như bao lần khác, con người ấy dần biến mất trong làn gió cùng với tiếng 'ừm' nhẹ hẫng lơ lửng trong không gian bị gió cuốn đi mất.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chỉ là lần này, anh không còn thấy cô đơn và đau khổ nữa.

Bình luận đoạn
Chỉ là lần này, anh không còn thấy cô đơn và đau khổ nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Yên ả và dễ chịu.

Bình luận đoạn
Yên ả và dễ chịu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nụ cười vu vơ vẽ trên môi chàng trai tóc đen.

Bình luận đoạn
Nụ cười vu vơ vẽ trên môi chàng trai tóc đen.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn cảm thấy sinh lực tràn trề và niềm tin vào hạnh phúc trong tương lai lần nữa được thắp sáng.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn cảm thấy sinh lực tràn trề và niềm tin vào hạnh phúc trong tương lai lần nữa được thắp sáng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và khi anh mở mắt ra, khóe miệng vẽ thành một đường cong lặng lẽ.

Bình luận đoạn
Và khi anh mở mắt ra, khóe miệng vẽ thành một đường cong lặng lẽ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lần đầu tiên trong suốt hơn ngàn năm.

Bình luận đoạn
Lần đầu tiên trong suốt hơn ngàn năm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không phải sự khinh bỉ, nhạt nhẽo mà chính là nụ cười từ tận đáy lòng.

Bình luận đoạn
Không phải sự khinh bỉ, nhạt nhẽo mà chính là nụ cười từ tận đáy lòng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cho đến lúc Dương Thiền bước chân vào phòng ngủ tìm anh thì đã không thấy bóng dáng thân thuộc ấy ở đâu.

Bình luận đoạn
Cho đến lúc Dương Thiền bước chân vào phòng ngủ tìm anh thì đã không thấy bóng dáng thân thuộc ấy ở đâu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nàng tưởng rằng anh lại lao đầu vào công việc vào thời điểm sáng sớm thế này nên cũng đi đến thư phòng.

Bình luận đoạn
Nàng tưởng rằng anh lại lao đầu vào công việc vào thời điểm sáng sớm thế này nên cũng đi đến thư phòng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vậy mà, đập vào mắt nàng là khung cảnh vô cùng yên tĩnh, từng đống văn chương được sắp xếp ngăn nắp đặt gọn ghẽ trên bàn làm việc.

Bình luận đoạn
Vậy mà, đập vào mắt nàng là khung cảnh vô cùng yên tĩnh, từng đống văn chương được sắp xếp ngăn nắp đặt gọn ghẽ trên bàn làm việc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chỉ duy nhất việc không có người mà Dương Thiền cần tìm ở đó.

Bình luận đoạn
Chỉ duy nhất việc không có người mà Dương Thiền cần tìm ở đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lúc này thì nàng đã có chút lo lắng mà tiến tới gần hơn để kiểm tra, cuối cùng phát hiện trên bàn gỗ ngoài đống tấu chương chất cao như núi là một bức tâm thư.

Bình luận đoạn
Lúc này thì nàng đã có chút lo lắng mà tiến tới gần hơn để kiểm tra, cuối cùng phát hiện trên bàn gỗ ngoài đống tấu chương chất cao như núi là một bức tâm thư.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Thiền kinh ngạc, ban đầu nghĩ có ai đó muốn mật báo gì cho Nhị ca nhưng rồi nhìn quanh thì chỉ thấy Hao Thiên Khuyển ở bên trong bàn làm việc mà đánh một giấc ngủ say nồng.

Bình luận đoạn
Dương Thiền kinh ngạc, ban đầu nghĩ có ai đó muốn mật báo gì cho Nhị ca nhưng rồi nhìn quanh thì chỉ thấy Hao Thiên Khuyển ở bên trong bàn làm việc mà đánh một giấc ngủ say nồng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khi này thì nàng đã thấy có điểm gì đó kỳ lạ, nhưng cũng thử cầm thư lên và đọc chúng.

Bình luận đoạn
Khi này thì nàng đã thấy có điểm gì đó kỳ lạ, nhưng cũng thử cầm thư lên và đọc chúng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hao Thiên Khuyển nghe tiếng động mới miễn cưỡng mở hai đôi mắt ti hí của nó lên xem, thấy gương mặt thanh tú như hoa sen của Tam tiểu thư Dương Gia cười rạng rỡ.

Bình luận đoạn
Hao Thiên Khuyển nghe tiếng động mới miễn cưỡng mở hai đôi mắt ti hí của nó lên xem, thấy gương mặt thanh tú như hoa sen của Tam tiểu thư Dương Gia cười rạng rỡ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nó lồm cồm bò dậy, nửa tỉnh nửa mê mà hỏi

Bình luận đoạn
Nó lồm cồm bò dậy, nửa tỉnh nửa mê mà hỏi

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Tam tiểu thư, sao người lại cười? Còn thứ người cầm là gì vậy? Chủ nhân đâu?"

Bình luận đoạn
"Tam tiểu thư, sao người lại cười? Còn thứ người cầm là gì vậy? Chủ nhân đâu?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Thiền dứt mắt khỏi tờ giấy mình đọc, nhìn thấy Hao Thiên Khuyển vẫn còn ngái ngủ mà muốn bật cười, chẳng qua nghĩ tới chuyện sắp thông báo cho nó thì có chút khó nói.

Bình luận đoạn
Dương Thiền dứt mắt khỏi tờ giấy mình đọc, nhìn thấy Hao Thiên Khuyển vẫn còn ngái ngủ mà muốn bật cười, chẳng qua nghĩ tới chuyện sắp thông báo cho nó thì có chút khó nói.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị ca đã đi rồi."

Bình luận đoạn
"Nhị ca đã đi rồi."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Đi? Chủ nhân đã đi đâu?"

Bình luận đoạn
"Đi? Chủ nhân đã đi đâu?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Thiền nhìn vẻ mặt ngây thơ vẫn chưa biết bản thân đã bị Nhị ca nàng bỏ lại đó, liền không thể nhịn nữa, khuôn miệng nhỏ xinh xắn ấy cười rộ lên, đôi mắt hấp háy nét tinh nghịch

Bình luận đoạn
Dương Thiền nhìn vẻ mặt ngây thơ vẫn chưa biết bản thân đã bị Nhị ca nàng bỏ lại đó, liền không thể nhịn nữa, khuôn miệng nhỏ xinh xắn ấy cười rộ lên, đôi mắt hấp háy nét tinh nghịch

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ngươi đọc bức thư này đi."

Bình luận đoạn
"Ngươi đọc bức thư này đi."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hao Thiên Khuyển nhận lấy rồi đọc từng chữ trong đó.

Bình luận đoạn
Hao Thiên Khuyển nhận lấy rồi đọc từng chữ trong đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ấy vậy mà, trái với hình dung ban đầu của nàng rằng nó sẽ khóc lóc rồi cằn nhằn đủ điều về việc tại sao Nhị ca chẳng thèm đem nó theo thì Hao Thiên Khuyển lại ngẩng cái đầu bù xù tóc của nó lên, nhe răng cười và trông vô cùng phấn khích, hoàn toàn không thua kém phản ứng nàng là bao.

Bình luận đoạn
Ấy vậy mà, trái với hình dung ban đầu của nàng rằng nó sẽ khóc lóc rồi cằn nhằn đủ điều về việc tại sao Nhị ca chẳng thèm đem nó theo thì Hao Thiên Khuyển lại ngẩng cái đầu bù xù tóc của nó lên, nhe răng cười và trông vô cùng phấn khích, hoàn toàn không thua kém phản ứng nàng là bao.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ngươi không buồn sao?" Dương Thiền vừa thắc mắc vừa đem cất lấy bức thư vào trong tay áo, trong đầu dự tính sẽ tìm gặp đứa con trai đang mải mê vui đùa kia, nói cho thằng nhóc ấy biết đã đến lúc bản thân nên trưởng thành và giúp đỡ Cữu cữu nó.

Bình luận đoạn
"Ngươi không buồn sao?" Dương Thiền vừa thắc mắc vừa đem cất lấy bức thư vào trong tay áo, trong đầu dự tính sẽ tìm gặp đứa con trai đang mải mê vui đùa kia, nói cho thằng nhóc ấy biết đã đến lúc bản thân nên trưởng thành và giúp đỡ Cữu cữu nó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hao Thiên Khuyển lắc đầu, thái độ của nó vừa vui vẻ vừa có vẻ như... chán nản?

Bình luận đoạn
Hao Thiên Khuyển lắc đầu, thái độ của nó vừa vui vẻ vừa có vẻ như... chán nản?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Tam tiểu thư, ta ở bên chủ nhân lâu như vậy, chưa bao giờ thấy người rời khỏi Chân Quân Điện vì lý do cá nhân, tính tình thì ngày càng u uất và kiệm lời hơn cả lúc trước. Tuy rằng chủ nhân vẫn đối xử với ta rất tốt, nhưng vẫn luôn thiếu gì đó..."

Bình luận đoạn
"Tam tiểu thư, ta ở bên chủ nhân lâu như vậy, chưa bao giờ thấy người rời khỏi Chân Quân Điện vì lý do cá nhân, tính tình thì ngày càng u uất và kiệm lời hơn cả lúc trước. Tuy rằng chủ nhân vẫn đối xử với ta rất tốt, nhưng vẫn luôn thiếu gì đó..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nó luôn để ý tình trạng của Dương Tiễn, và mặc cho người đó đã nói chuyện với mẫu thân của mình thì ngoại trừ khóe môi khẽ nhếch khi đối diện với người thân thì... ánh mắt lạnh lùng đó vẫn lặng như mặt nước chết.

Bình luận đoạn
Nó luôn để ý tình trạng của Dương Tiễn, và mặc cho người đó đã nói chuyện với mẫu thân của mình thì ngoại trừ khóe môi khẽ nhếch khi đối diện với người thân thì... ánh mắt lạnh lùng đó vẫn lặng như mặt nước chết.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhiệt huyết từng vì muốn chúng sinh Tam Giới mà tạo phúc đã vơi đi một nửa. Chủ nhân nó làm việc cật lực ngày đêm cốt chỉ vì không muốn phụ công sức của mọi người và cả sự hy sinh mạng sống của tiên tử, nhưng bản thân người ấy đã không còn nhiệt tình như xưa, giống như đom đóm từ lâu đã dập tắt cái vẻ đẹp duy nhất của mình là phát ra ánh sáng lung linh nhấp nháy trong đêm.

Bình luận đoạn
Nhiệt huyết từng vì muốn chúng sinh Tam Giới mà tạo phúc đã vơi đi một nửa. Chủ nhân nó làm việc cật lực ngày đêm cốt chỉ vì không muốn phụ công sức của mọi người và cả sự hy sinh mạng sống của tiên tử, nhưng bản thân người ấy đã không còn nhiệt tình như xưa, giống như đom đóm từ lâu đã dập tắt cái vẻ đẹp duy nhất của mình là phát ra ánh sáng lung linh nhấp nháy trong đêm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ở anh chỉ còn lại sự lạnh lẽo và u hoài về tháng ngày xưa cũ.

Bình luận đoạn
Ở anh chỉ còn lại sự lạnh lẽo và u hoài về tháng ngày xưa cũ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và Hằng Nga chính là ánh sáng dịu dàng mà Dương Tiễn đã đánh mất.

Bình luận đoạn
Và Hằng Nga chính là ánh sáng dịu dàng mà Dương Tiễn đã đánh mất.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nó ôm cằm, bộ dáng suy tư không giống thường ngày đó làm người trước mặt bất ngờ, song vẫn không lên tiếng cắt lời mà vẫn nhẹ nhàng lắng nghe

Bình luận đoạn
Nó ôm cằm, bộ dáng suy tư không giống thường ngày đó làm người trước mặt bất ngờ, song vẫn không lên tiếng cắt lời mà vẫn nhẹ nhàng lắng nghe

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta cảm thấy, chủ nhân đã thay đổi rất nhiều, dường như trở thành một người hoàn toàn khác, lạnh lùng hơn, vô tình hơn cũng như... khắc nghiệt hơn, đặc biệt là người không còn để tâm đến sức khỏe bản thân nữa... Tam tiểu thư, ta đã nhiều lần gợi nhắc người hãy xuống hạ giới để dạo chơi một thời gian để tịnh dưỡng thì chủ nhân luôn bác bỏ hoàn toàn ý kiến của ta..."

Bình luận đoạn
"Ta cảm thấy, chủ nhân đã thay đổi rất nhiều, dường như trở thành một người hoàn toàn khác, lạnh lùng hơn, vô tình hơn cũng như... khắc nghiệt hơn, đặc biệt là người không còn để tâm đến sức khỏe bản thân nữa... Tam tiểu thư, ta đã nhiều lần gợi nhắc người hãy xuống hạ giới để dạo chơi một thời gian để tịnh dưỡng thì chủ nhân luôn bác bỏ hoàn toàn ý kiến của ta..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nói đến đây, nó ngừng lại, sau đó giương mắt nhìn Dương Thiền, âm giọng từ sầu não mà vui vẻ trở lại.

Bình luận đoạn
Nói đến đây, nó ngừng lại, sau đó giương mắt nhìn Dương Thiền, âm giọng từ sầu não mà vui vẻ trở lại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta còn đang bàn tính với huynh đệ Mai Sơn sẽ kéo chủ nhân đi chơi khuây khỏa, nào ngờ người lại chủ động làm việc đó trước. Đây thật sự là tin đáng để ăn mừng đó!"

Bình luận đoạn
"Ta còn đang bàn tính với huynh đệ Mai Sơn sẽ kéo chủ nhân đi chơi khuây khỏa, nào ngờ người lại chủ động làm việc đó trước. Đây thật sự là tin đáng để ăn mừng đó!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhưng ngươi không tiếc nuối khi bị bỏ lại sao?" Dương Thiền giơ tay che miệng cười, tò mò hỏi

Bình luận đoạn
"Nhưng ngươi không tiếc nuối khi bị bỏ lại sao?" Dương Thiền giơ tay che miệng cười, tò mò hỏi

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Không có, chỉ cần chủ nhân vui thì Hao Thiên Khuyển cũng sẽ thấy vui. Hơn nữa, ta cảm thấy người nhất định đã suy nghĩ rất nhiều nên mới đưa ra quyết định này, nếu không thì tại sao trong thư lại viết là chủ nhân cần ta và huynh đệ Mai Sơn ở lại để hỗ trợ Trầm Hương trong việc quản lý pháp tắc?"

Bình luận đoạn
"Không có, chỉ cần chủ nhân vui thì Hao Thiên Khuyển cũng sẽ thấy vui. Hơn nữa, ta cảm thấy người nhất định đã suy nghĩ rất nhiều nên mới đưa ra quyết định này, nếu không thì tại sao trong thư lại viết là chủ nhân cần ta và huynh đệ Mai Sơn ở lại để hỗ trợ Trầm Hương trong việc quản lý pháp tắc?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Thiền trông thấy nét mặt ỉu xìu vì đùn đẩy công việc không chút thương tiếc ấy, cố gắng nén cười vì cách cư xử của Nhị ca với bạn bè, khó khăn lắm mới lấy lại bình tĩnh mà mỉm cười hài lòng, tay không ngừng xoa đầu vỗ về Hao Thiên Khuyển.

Bình luận đoạn
Dương Thiền trông thấy nét mặt ỉu xìu vì đùn đẩy công việc không chút thương tiếc ấy, cố gắng nén cười vì cách cư xử của Nhị ca với bạn bè, khó khăn lắm mới lấy lại bình tĩnh mà mỉm cười hài lòng, tay không ngừng xoa đầu vỗ về Hao Thiên Khuyển.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cuối cùng thì, Nhị ca cũng đã nghe theo tiếng gọi của trái tim mình.

Bình luận đoạn
Cuối cùng thì, Nhị ca cũng đã nghe theo tiếng gọi của trái tim mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Việc quyết định phải đi ra ngoài một chuyến, tựa như muốn tìm lại chính mình của ngày xưa. Gánh nặng trên vai, chấp niệm trong tim, khiến Nhị ca nàng dù trốn tránh và lờ nó đi cũng sắp không thở nổi.

Bình luận đoạn
Việc quyết định phải đi ra ngoài một chuyến, tựa như muốn tìm lại chính mình của ngày xưa. Gánh nặng trên vai, chấp niệm trong tim, khiến Nhị ca nàng dù trốn tránh và lờ nó đi cũng sắp không thở nổi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dẫu anh không thể hiện nó ngoài mặt thì Dương Thiền vẫn có thể nắm bắt được từng sự thay đổi nhỏ nhất của anh.

Bình luận đoạn
Dẫu anh không thể hiện nó ngoài mặt thì Dương Thiền vẫn có thể nắm bắt được từng sự thay đổi nhỏ nhất của anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nàng nhận ra Nhị ca khó buông bỏ Hằng Nga hơn tưởng tượng, dù là ngay cả khi anh trai đã gặp mẫu thân thì... anh cũng chỉ mở lòng ra một chút, cũng dần nở nụ cười lần nữa, cảm xúc trên mặt cũng biến hóa hơn, ấy vậy mà cái nhếch môi ấy thật sự rất khó mà nói rõ.

Bình luận đoạn
Nàng nhận ra Nhị ca khó buông bỏ Hằng Nga hơn tưởng tượng, dù là ngay cả khi anh trai đã gặp mẫu thân thì... anh cũng chỉ mở lòng ra một chút, cũng dần nở nụ cười lần nữa, cảm xúc trên mặt cũng biến hóa hơn, ấy vậy mà cái nhếch môi ấy thật sự rất khó mà nói rõ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Thiền chỉ cảm thấy buồn cười vì sự nhạy cảm của bản thân. Bởi thỉnh thoảng, dưới ánh trăng sáng, khi trong Chân Quân Điện chỉ còn hai người, nàng luôn ảm nhận được một nỗi cô đơn mơ hồ, lạc lõng và một chút buồn bã ẩn sâu bên dưới nụ cười của anh.

Bình luận đoạn
Dương Thiền chỉ cảm thấy buồn cười vì sự nhạy cảm của bản thân. Bởi thỉnh thoảng, dưới ánh trăng sáng, khi trong Chân Quân Điện chỉ còn hai người, nàng luôn ảm nhận được một nỗi cô đơn mơ hồ, lạc lõng và một chút buồn bã ẩn sâu bên dưới nụ cười của anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tựa như người ấy rời đi, con tim anh chỉ còn lại sự trống vắng.

Bình luận đoạn
Tựa như người ấy rời đi, con tim anh chỉ còn lại sự trống vắng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nỗi ưu sầu trong đáy mắt này vẫn không thể dứt, phiền muộn kia mãi chẳng vơi.

Bình luận đoạn
Nỗi ưu sầu trong đáy mắt này vẫn không thể dứt, phiền muộn kia mãi chẳng vơi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lúc bấy giờ, nàng mới giật mình nhận ra.

Bình luận đoạn
Lúc bấy giờ, nàng mới giật mình nhận ra.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Rằng phải có ai đó, giúp anh cởi trói xiềng xích trên người.

Bình luận đoạn
Rằng phải có ai đó, giúp anh cởi trói xiềng xích trên người.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Phải có người nào đó, thay anh nói với chính mình rằng:

Bình luận đoạn
Phải có người nào đó, thay anh nói với chính mình rằng:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đã đến lúc, anh nên tự do làm điều mình muốn.

Bình luận đoạn
Đã đến lúc, anh nên tự do làm điều mình muốn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Rằng tất cả những người Dương Tiễn quen biết giờ đây đã có bình an vô sự, bá tánh trong thiên hạ đúng như ý nguyện anh mà được hưởng thái bình yên vui, sống một cuộc sống no đủ.

Bình luận đoạn
Rằng tất cả những người Dương Tiễn quen biết giờ đây đã có bình an vô sự, bá tánh trong thiên hạ đúng như ý nguyện anh mà được hưởng thái bình yên vui, sống một cuộc sống no đủ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đã đến lúc, Dương Tiễn nên tự tìm lại cho mình hạnh phúc cho bản thân.

Bình luận đoạn
Đã đến lúc, Dương Tiễn nên tự tìm lại cho mình hạnh phúc cho bản thân.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tuy vẫn không hiểu nguyên cớ anh thay đổi phút chót là gì, nhưng dù sao điều này cũng là chuyện tốt.

Bình luận đoạn
Tuy vẫn không hiểu nguyên cớ anh thay đổi phút chót là gì, nhưng dù sao điều này cũng là chuyện tốt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nàng thở phào nhẹ nhõm, trong lòng thầm chúc cho chuyến hành trình của anh trai nàng sẽ thuận buồm xuôi gió, sớm đạt được tâm nguyện của bản thân.

Bình luận đoạn
Nàng thở phào nhẹ nhõm, trong lòng thầm chúc cho chuyến hành trình của anh trai nàng sẽ thuận buồm xuôi gió, sớm đạt được tâm nguyện của bản thân.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không chỉ đơn giản là tìm kiếm người thương, mà đối với Nhị ca mà nói, đây cũng là cơ hội tốt để anh có thể ra bên ngoài thế gian, ngắm nhìn cảnh đẹp và con người ở đó, chậm rãi và từ tốn chữa lành những vết sẹo in dấu sâu trong trái tim.

Bình luận đoạn
Không chỉ đơn giản là tìm kiếm người thương, mà đối với Nhị ca mà nói, đây cũng là cơ hội tốt để anh có thể ra bên ngoài thế gian, ngắm nhìn cảnh đẹp và con người ở đó, chậm rãi và từ tốn chữa lành những vết sẹo in dấu sâu trong trái tim.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Rằng biết đâu, dù cho không tìm được đối phương, thì khi quay lại, Nhị ca cũng sẽ quay về với dáng vẻ ôn hòa và dịu dàng như xưa thì sao?

Bình luận đoạn
Rằng biết đâu, dù cho không tìm được đối phương, thì khi quay lại, Nhị ca cũng sẽ quay về với dáng vẻ ôn hòa và dịu dàng như xưa thì sao?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Người xưa có câu: Nếu một mai đời chẳng còn rực rỡ, tại sao lại không tìm cho mình niềm vui nơi một thoáng gió nhẹ, trong màu nắng hiền hòa, hay chỉ từ nụ cười lặng lẽ của một người đi ngang?

Bình luận đoạn
Người xưa có câu: Nếu một mai đời chẳng còn rực rỡ, tại sao lại không tìm cho mình niềm vui nơi một thoáng gió nhẹ, trong màu nắng hiền hòa, hay chỉ từ nụ cười lặng lẽ của một người đi ngang?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bởi đâu phải chỉ có ái tình mới là rực rỡ, mới là đẹp nhất.

Bình luận đoạn
Bởi đâu phải chỉ có ái tình mới là rực rỡ, mới là đẹp nhất.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sự sống trên đời tựa như cát chảy qua tay, ngắn ngủi nhưng đều lưu lại một điểm xuyết nhẹ trong lòng bàn tay mỗi người.

Bình luận đoạn
Sự sống trên đời tựa như cát chảy qua tay, ngắn ngủi nhưng đều lưu lại một điểm xuyết nhẹ trong lòng bàn tay mỗi người.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cái êm dịu, cái lặng thầm của khói lửa nhân gian cũng có thể khiến lòng người ấm lại.

Bình luận đoạn
Cái êm dịu, cái lặng thầm của khói lửa nhân gian cũng có thể khiến lòng người ấm lại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thật sự hy vọng là vậy.

Bình luận đoạn
Thật sự hy vọng là vậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Thiền ngước mắt nhìn về nơi Quảng Hàn Cung từ đằng xa, qua nhiều chuyện như thế, lại nghĩ đến thái độ vừa mới xua tay phản bác đêm qua, không thể không cảm thán

Bình luận đoạn
Dương Thiền ngước mắt nhìn về nơi Quảng Hàn Cung từ đằng xa, qua nhiều chuyện như thế, lại nghĩ đến thái độ vừa mới xua tay phản bác đêm qua, không thể không cảm thán

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tình thương đôi khi khiến con người ta trở nên cố chấp đến lạ.

Bình luận đoạn
Tình thương đôi khi khiến con người ta trở nên cố chấp đến lạ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không phải vì ta không đủ lý trí để buông bỏ, mà là bởi trái tim đã lỡ mất nhịp đập vì một người. Thương càng nhiều, ta càng muốn giữ, dù cho việc ấy có khiến bản thân phải khóc bao nhiêu lần đi nữa.

Bình luận đoạn
Không phải vì ta không đủ lý trí để buông bỏ, mà là bởi trái tim đã lỡ mất nhịp đập vì một người. Thương càng nhiều, ta càng muốn giữ, dù cho việc ấy có khiến bản thân phải khóc bao nhiêu lần đi nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Người ngoài nhìn vào chỉ thấy sự dại khờ, nhưng chỉ có người trong cuộc mới hiểu: không ai muốn mãi giam mình trong những giọt nước mắt, chỉ là vì tình thương quá đậm sâu, ta nguyện yếu đuối thêm một lần, rồi một lần nữa.

Bình luận đoạn
Người ngoài nhìn vào chỉ thấy sự dại khờ, nhưng chỉ có người trong cuộc mới hiểu: không ai muốn mãi giam mình trong những giọt nước mắt, chỉ là vì tình thương quá đậm sâu, ta nguyện yếu đuối thêm một lần, rồi một lần nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đôi khi, chính sự cố chấp ấy lại trở thành minh chứng rõ ràng nhất cho một tình yêu đủ lớn để chịu đựng, đủ bền để vượt qua, và đủ sâu để níu giữ ngay cả khi nỗi đau ấy vẫn còn nguyên vẹn.

Bình luận đoạn
Đôi khi, chính sự cố chấp ấy lại trở thành minh chứng rõ ràng nhất cho một tình yêu đủ lớn để chịu đựng, đủ bền để vượt qua, và đủ sâu để níu giữ ngay cả khi nỗi đau ấy vẫn còn nguyên vẹn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước Chương sau
💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!