Truyện
Trước Sau

Trong tim giấu đầy những mệt nhoài và hờn tủi nhưng vẫn phải gắng sức tỏ ra mình vẫn ổn trước mặt nhiều người.

Bình luận đoạn
Trong tim giấu đầy những mệt nhoài và hờn tủi nhưng vẫn phải gắng sức tỏ ra mình vẫn ổn trước mặt nhiều người.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chưa có vết cắt nào sâu tới vậy.

Bình luận đoạn
Chưa có vết cắt nào sâu tới vậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và cũng chưa có sẹo nào lại cứ mưng mủ theo năm tháng như thế.

Bình luận đoạn
Và cũng chưa có sẹo nào lại cứ mưng mủ theo năm tháng như thế.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đã rơi xuống vực thẳm thì dù có cố giãy giụa, kết cục cũng chỉ càng thêm nhiều những vết thương.

Bình luận đoạn
Đã rơi xuống vực thẳm thì dù có cố giãy giụa, kết cục cũng chỉ càng thêm nhiều những vết thương.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trong tất cả những con người tồn tại trên cõi đời này, Dương Tiễn đã đi yêu người lẽ ra không bao giờ được phép yêu nhất bởi sự tàn nhẫn của đối phương đã nhiều lần chạm đến giới hạn của bản thân.

Bình luận đoạn
Trong tất cả những con người tồn tại trên cõi đời này, Dương Tiễn đã đi yêu người lẽ ra không bao giờ được phép yêu nhất bởi sự tàn nhẫn của đối phương đã nhiều lần chạm đến giới hạn của bản thân.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lừa dối.

Bình luận đoạn
Lừa dối.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Người con gái xinh đẹp ấy hết lần này tới lần khác gạt anh chỉ vì giữ tính mạng của anh, làm sao anh có thể chấp nhận nổi?

Bình luận đoạn
Người con gái xinh đẹp ấy hết lần này tới lần khác gạt anh chỉ vì giữ tính mạng của anh, làm sao anh có thể chấp nhận nổi?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ai là người quy định vậy Nhị ca?"

Bình luận đoạn
"Ai là người quy định vậy Nhị ca?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trái với nỗi lo sợ và phiền muộn của anh, Dương Thiền – người thân nhất của anh hiện giờ chỉ hỏi bằng giọng nhỏ nhẹ nhất của mình.

Bình luận đoạn
Trái với nỗi lo sợ và phiền muộn của anh, Dương Thiền – người thân nhất của anh hiện giờ chỉ hỏi bằng giọng nhỏ nhẹ nhất của mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Là kẻ nào đã quy định rằng huynh không thể nhớ nhung và yêu thương sâu sắc tỷ tỷ vậy Nhị ca?"

Bình luận đoạn
"Là kẻ nào đã quy định rằng huynh không thể nhớ nhung và yêu thương sâu sắc tỷ tỷ vậy Nhị ca?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Rồi trước ánh mắt ngỡ ngàng của anh, nàng chỉ cười bất đắc dĩ.

Bình luận đoạn
Rồi trước ánh mắt ngỡ ngàng của anh, nàng chỉ cười bất đắc dĩ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Huynh cho là không ai nhận ra điều đó trong ngần ấy năm sao? Khi mà huynh gần như đã bị ám ảnh tới nỗi luôn nhận ra, tìm thấy, để ý tới tỷ ấy trước cả khi tỷ tỷ kịp bước tới trước mắt Nhị ca."

Bình luận đoạn
"Huynh cho là không ai nhận ra điều đó trong ngần ấy năm sao? Khi mà huynh gần như đã bị ám ảnh tới nỗi luôn nhận ra, tìm thấy, để ý tới tỷ ấy trước cả khi tỷ tỷ kịp bước tới trước mắt Nhị ca."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trước ánh mắt kinh ngạc của người nọ, nàng chỉ mỉm cười "Với những người có dung mạo và dáng hình tương tự tỷ ấy, huynh lại gần như chẳng thể rời mắt."

Bình luận đoạn
Trước ánh mắt kinh ngạc của người nọ, nàng chỉ mỉm cười "Với những người có dung mạo và dáng hình tương tự tỷ ấy, huynh lại gần như chẳng thể rời mắt."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn ngớ người, nhớ đến những ánh nhìn len lén và sâu đậm của mình, cuối cùng chỉ còn có thể lắc đầu cười khổ.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn ngớ người, nhớ đến những ánh nhìn len lén và sâu đậm của mình, cuối cùng chỉ còn có thể lắc đầu cười khổ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đúng là trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường.

Bình luận đoạn
Đúng là trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh không biết mình có làm đúng không.

Bình luận đoạn
Anh không biết mình có làm đúng không.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng anh đã đấu tranh với chính mình để đem thứ tình cảm gần như phát điên đó chôn chặt và vùi sâu.

Bình luận đoạn
Nhưng anh đã đấu tranh với chính mình để đem thứ tình cảm gần như phát điên đó chôn chặt và vùi sâu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và không hề nhận ra, mọi thứ đã hiện ra thật trần trụi.

Bình luận đoạn
Và không hề nhận ra, mọi thứ đã hiện ra thật trần trụi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đặc biệt là sau giấc mơ hạnh phúc lúc nãy...

Bình luận đoạn
Đặc biệt là sau giấc mơ hạnh phúc lúc nãy...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Huynh phải làm gì bây giờ đây Tam muội?" Anh vùi mặt vào hai lòng bàn tay, cố nén tiếng thở dài.

Bình luận đoạn
"Huynh phải làm gì bây giờ đây Tam muội?" Anh vùi mặt vào hai lòng bàn tay, cố nén tiếng thở dài.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ngàn năm qua Nhị ca đã làm gì với nó? Với thứ tình cảm ấy?"

Bình luận đoạn
"Ngàn năm qua Nhị ca đã làm gì với nó? Với thứ tình cảm ấy?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Giấu nó đi. Cố không nghĩ tới nó."

Bình luận đoạn
"Giấu nó đi. Cố không nghĩ tới nó."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Thế... có thành công không?"

Bình luận đoạn
"Thế... có thành công không?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"..."

Bình luận đoạn
"..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Huynh có đành lòng buông bỏ Hằng Nga tỷ như thế không?"

Bình luận đoạn
"Huynh có đành lòng buông bỏ Hằng Nga tỷ như thế không?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lắc đầu.

Bình luận đoạn
Lắc đầu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Huynh có nghĩ bản thân sẽ thật sự quên được người ấy và sẽ trở lại là một người có đầy đủ cảm xúc như xưa không? Có thật sẽ hạnh phúc như trước không? Khi mà trong lòng Nhị ca chưa một giây phút nào thôi nghĩ về tỷ tỷ?"

Bình luận đoạn
"Huynh có nghĩ bản thân sẽ thật sự quên được người ấy và sẽ trở lại là một người có đầy đủ cảm xúc như xưa không? Có thật sẽ hạnh phúc như trước không? Khi mà trong lòng Nhị ca chưa một giây phút nào thôi nghĩ về tỷ tỷ?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lắc đầu.

Bình luận đoạn
Lắc đầu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Tự huynh đã có được đáp án cho riêng mình rồi, Nhị ca."

Bình luận đoạn
"Tự huynh đã có được đáp án cho riêng mình rồi, Nhị ca."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhưng huynh không thể..." Dương Tiễn cố nuốt khan, cảm thấy cổ họng bỏng rát như rượu vẫn còn sót lại đang thiêu đốt. "Nếu huynh cứ mãi như thế..."

Bình luận đoạn
"Nhưng huynh không thể..." Dương Tiễn cố nuốt khan, cảm thấy cổ họng bỏng rát như rượu vẫn còn sót lại đang thiêu đốt. "Nếu huynh cứ mãi như thế..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng chẳng phải anh cũng không thành công đó sao?

Bình luận đoạn
Nhưng chẳng phải anh cũng không thành công đó sao?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn mệt mỏi vùi mặt sâu hơn vào lòng bàn tay, nguyền rủa chính mình và mọi thứ.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn mệt mỏi vùi mặt sâu hơn vào lòng bàn tay, nguyền rủa chính mình và mọi thứ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vì thứ tình cảm ngọt ngào tựa như chất độc thấm nhuần vào xương máu và linh hồn nhưng lại chẳng có lấy thuốc giải nào có thể chữa trị được.

Bình luận đoạn
Vì thứ tình cảm ngọt ngào tựa như chất độc thấm nhuần vào xương máu và linh hồn nhưng lại chẳng có lấy thuốc giải nào có thể chữa trị được.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Thiền không khỏi nhẹ nhàng đứng dậy và đi đến bên cạnh đối phương, dịu dàng quàng tay ôm lấy anh, dỗ dành như với một đứa em trai thay vì là người anh dũng cảm ngang tàng của nàng.

Bình luận đoạn
Dương Thiền không khỏi nhẹ nhàng đứng dậy và đi đến bên cạnh đối phương, dịu dàng quàng tay ôm lấy anh, dỗ dành như với một đứa em trai thay vì là người anh dũng cảm ngang tàng của nàng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Giá như cuộc đời này chỉ có một chữ 'tình', giá như tất cả những gì mình cần quan tâm chỉ là tình yêu giành cho người đó thôi thì đã đơn giản hơn biết bao nhiêu. Thế nhưng...

Bình luận đoạn
Giá như cuộc đời này chỉ có một chữ 'tình', giá như tất cả những gì mình cần quan tâm chỉ là tình yêu giành cho người đó thôi thì đã đơn giản hơn biết bao nhiêu. Thế nhưng...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Những gánh nặng trên vai, những mối ràng buộc với gia đình và cuộc sống, vẫn là không thể từ bỏ được. Đây là thế giới thần tiên, cho nên trách nhiệm mà họ phải gánh vác còn nhiều hơn khi ở phàm trần.

Bình luận đoạn
Những gánh nặng trên vai, những mối ràng buộc với gia đình và cuộc sống, vẫn là không thể từ bỏ được. Đây là thế giới thần tiên, cho nên trách nhiệm mà họ phải gánh vác còn nhiều hơn khi ở phàm trần.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngoài điều đó ra thì cũng chẳng khác gì một số phận bình thường như bao con người bên dưới kia.

Bình luận đoạn
Ngoài điều đó ra thì cũng chẳng khác gì một số phận bình thường như bao con người bên dưới kia.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn còn mang theo bên mình biết bao nhiêu trách nhiệm, đâu phải chỉ 'tình yêu' thôi là đủ?

Bình luận đoạn
Dương Tiễn còn mang theo bên mình biết bao nhiêu trách nhiệm, đâu phải chỉ 'tình yêu' thôi là đủ?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Mọi người đặt gánh nặng lên vai huynh. Tam Giới kỳ vọng sự tận tụy và trách nhiệm bảo vệ muôn dân được thái bình ở huynh. Nhưng bản thân huynh lại chưa từng lựa chọn cho chính mình. Điều duy nhất mà muội muốn... Nhị ca, huynh hãy đi tới nơi mà bản thân thực sự muốn đến. Cho chính mình, chứ không phải ai khác. Rồi tất cả họ sẽ hiểu... rằng anh hùng dù vĩ đại và bao dung thế nào cũng chỉ là một người bình thường có quyền mưu cầu hạnh phúc của riêng mình thôi..."

Bình luận đoạn
"Mọi người đặt gánh nặng lên vai huynh. Tam Giới kỳ vọng sự tận tụy và trách nhiệm bảo vệ muôn dân được thái bình ở huynh. Nhưng bản thân huynh lại chưa từng lựa chọn cho chính mình. Điều duy nhất mà muội muốn... Nhị ca, huynh hãy đi tới nơi mà bản thân thực sự muốn đến. Cho chính mình, chứ không phải ai khác. Rồi tất cả họ sẽ hiểu... rằng anh hùng dù vĩ đại và bao dung thế nào cũng chỉ là một người bình thường có quyền mưu cầu hạnh phúc của riêng mình thôi..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Vậy nên... Nếu có gì đó làm cho huynh hạnh phúc... Có gì đó làm Nhị ca muốn giữ thật chặt trong tay, và khiến huynh thoải mái... Thì đừng để ý đến những người khác. Bản thân Nhị ca cũng hi sinh đủ rồi."

Bình luận đoạn
"Vậy nên... Nếu có gì đó làm cho huynh hạnh phúc... Có gì đó làm Nhị ca muốn giữ thật chặt trong tay, và khiến huynh thoải mái... Thì đừng để ý đến những người khác. Bản thân Nhị ca cũng hi sinh đủ rồi."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sự lo lắng trong ánh mắt đối diện nhạt đi, rồi biến thành niềm cảm kích. Trong lòng Dương Thiền bỗng dậy lên thương xót.

Bình luận đoạn
Sự lo lắng trong ánh mắt đối diện nhạt đi, rồi biến thành niềm cảm kích. Trong lòng Dương Thiền bỗng dậy lên thương xót.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngươi là một người muội hời hợt, Dương Thiền à.

Bình luận đoạn
Ngươi là một người muội hời hợt, Dương Thiền à.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Làm sao nàng lại cứ yên tâm nghĩ rằng việc Dương Tiễn sẽ quên đi người ấy nhanh như vậy, tin rằng mọi chuyện sẽ ổn, mà quên đi hai lần đánh mất đối phương đã để lại những vết thương âm ỉ, mưng mủ và sẽ thành vết sẹo in dấu sâu trong trái tim không bao giờ lành.

Bình luận đoạn
Làm sao nàng lại cứ yên tâm nghĩ rằng việc Dương Tiễn sẽ quên đi người ấy nhanh như vậy, tin rằng mọi chuyện sẽ ổn, mà quên đi hai lần đánh mất đối phương đã để lại những vết thương âm ỉ, mưng mủ và sẽ thành vết sẹo in dấu sâu trong trái tim không bao giờ lành.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Giữa bao nhiêu con người trong cuộc đời xô bồ hối hả này, những cái muốn có, cần có, những cái nắm giữ và buông ra... Nhị ca của nàng vẫn đứng ở ngã ba đường, nhìn hoài về phía sau...

Bình luận đoạn
Giữa bao nhiêu con người trong cuộc đời xô bồ hối hả này, những cái muốn có, cần có, những cái nắm giữ và buông ra... Nhị ca của nàng vẫn đứng ở ngã ba đường, nhìn hoài về phía sau...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn nhìn người trước mặt thật lâu, rồi từ từ nhắm mắt, cố ngăn một giọt nước muốn lăn ra.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn nhìn người trước mặt thật lâu, rồi từ từ nhắm mắt, cố ngăn một giọt nước muốn lăn ra.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Kỳ thực, việc gì phải tự làm khổ mình, đúng không? Cuộc đời có kéo dài bao lâu thì cũng không thể bù đắp nỗi đau trong lòng huynh được..."

Bình luận đoạn
"Kỳ thực, việc gì phải tự làm khổ mình, đúng không? Cuộc đời có kéo dài bao lâu thì cũng không thể bù đắp nỗi đau trong lòng huynh được..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bàn tay mềm mại nắm chặt lấy tay anh.

Bình luận đoạn
Bàn tay mềm mại nắm chặt lấy tay anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nàng chợt nhớ tới thuở nhỏ, Nhị ca luôn thích trêu chọc mình: khi thì ném vài viên sỏi lúc bản thân đọc sách, khi thì hắt vài giọt nước xuống khung thêu. Cái kiểu nghịch ngợm né không được, tránh không xong ấy, khiến người ta vừa bực vừa thấy gần gũi.

Bình luận đoạn
Nàng chợt nhớ tới thuở nhỏ, Nhị ca luôn thích trêu chọc mình: khi thì ném vài viên sỏi lúc bản thân đọc sách, khi thì hắt vài giọt nước xuống khung thêu. Cái kiểu nghịch ngợm né không được, tránh không xong ấy, khiến người ta vừa bực vừa thấy gần gũi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thuở thiếu niên ấy, Nhị ca gần như giống một trò cười vui nhộn. Hôm nay trộm đôi khuyên tai của nàng để tặng cô bé nhà họ Ngưu, mai lại lấy trộm cây trâm của mẫu thân để lấy lòng cô gái nhà họ Triệu.

Bình luận đoạn
Thuở thiếu niên ấy, Nhị ca gần như giống một trò cười vui nhộn. Hôm nay trộm đôi khuyên tai của nàng để tặng cô bé nhà họ Ngưu, mai lại lấy trộm cây trâm của mẫu thân để lấy lòng cô gái nhà họ Triệu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Những cô gái tuổi trăng tròn ở Quán Giang Khẩu hầu như ai cũng từng nhận quà từ anh trai nàng.

Bình luận đoạn
Những cô gái tuổi trăng tròn ở Quán Giang Khẩu hầu như ai cũng từng nhận quà từ anh trai nàng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tâm trạng anh vui thì rượt gà đuổi chó, buồn thì lật nồi phá bếp.

Bình luận đoạn
Tâm trạng anh vui thì rượt gà đuổi chó, buồn thì lật nồi phá bếp.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khi ấy, việc Dương Nhị Lang bị phạt đã trở thành chuyện cười cho các bác, các thím ở phố.

Bình luận đoạn
Khi ấy, việc Dương Nhị Lang bị phạt đã trở thành chuyện cười cho các bác, các thím ở phố.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mẫu thân bắt anh chạy quanh phố suốt mấy canh giờ, mà sức trai thì chẳng khi nào cạn. Cứ đôi ba hôm lại bị đem ra làm trò cho mọi người xem.

Bình luận đoạn
Mẫu thân bắt anh chạy quanh phố suốt mấy canh giờ, mà sức trai thì chẳng khi nào cạn. Cứ đôi ba hôm lại bị đem ra làm trò cho mọi người xem.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và trong một lần Nhị ca gây họa, Dương Thiền khi ấy chỉ là một cô bé con, chỉ biết khóc thút thít đầy lo sợ, tưởng như lần này chân Nhị ca sẽ bị đánh gãy, hoặc mạng cũng khó giữ.

Bình luận đoạn
Và trong một lần Nhị ca gây họa, Dương Thiền khi ấy chỉ là một cô bé con, chỉ biết khóc thút thít đầy lo sợ, tưởng như lần này chân Nhị ca sẽ bị đánh gãy, hoặc mạng cũng khó giữ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng mẫu thân xinh đẹp của nàng, bất kể con trai gây ra họa gì, vẫn chỉ lấy khăn chậm mồ hôi trên trán anh, thứ mồ hôi tuôn ra khi chạy trối chết, rồi nhẹ giọng quở trách:

Bình luận đoạn
Nhưng mẫu thân xinh đẹp của nàng, bất kể con trai gây ra họa gì, vẫn chỉ lấy khăn chậm mồ hôi trên trán anh, thứ mồ hôi tuôn ra khi chạy trối chết, rồi nhẹ giọng quở trách:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị Lang, con biết sai chưa? Còn dám hay không?"

Bình luận đoạn
"Nhị Lang, con biết sai chưa? Còn dám hay không?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nàng ngừng khóc, ngơ ngác nhìn màn yêu thương trước mặt.

Bình luận đoạn
Nàng ngừng khóc, ngơ ngác nhìn màn yêu thương trước mặt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bên tai lắng nghe tiếng chuông gió dưới mái hiên Dương phủ khẽ lay động nhịp nhàng theo gió, những mảnh ngọc va chạm nhẹ vào nhau vang lên từng tiếng trong trẻo. Những hình ảnh ấy, như những hồi ức tĩnh lặng, từng cái từng cái chồng lên nhau, in sâu vào tâm trí cô bé non nớt năm ấy.

Bình luận đoạn
Bên tai lắng nghe tiếng chuông gió dưới mái hiên Dương phủ khẽ lay động nhịp nhàng theo gió, những mảnh ngọc va chạm nhẹ vào nhau vang lên từng tiếng trong trẻo. Những hình ảnh ấy, như những hồi ức tĩnh lặng, từng cái từng cái chồng lên nhau, in sâu vào tâm trí cô bé non nớt năm ấy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Từ khi đó, Dương Thiền đã biết, mẫu thân rốt cuộc vẫn thương Nhị ca nhất. Dưới ánh nắng, thiếu niên ấy tựa vào lòng của người sinh ra mình, cười rạng rỡ đầy kiêu ngạo, trời đất vạn vật cũng chẳng hơn gì trước mắt Nhị ca.

Bình luận đoạn
Từ khi đó, Dương Thiền đã biết, mẫu thân rốt cuộc vẫn thương Nhị ca nhất. Dưới ánh nắng, thiếu niên ấy tựa vào lòng của người sinh ra mình, cười rạng rỡ đầy kiêu ngạo, trời đất vạn vật cũng chẳng hơn gì trước mắt Nhị ca.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khi ấy nàng còn hồn nhiên nghĩ, Nhị ca có lẽ cả đời sẽ mãi chẳng bao giờ lớn.

Bình luận đoạn
Khi ấy nàng còn hồn nhiên nghĩ, Nhị ca có lẽ cả đời sẽ mãi chẳng bao giờ lớn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng chỉ sau một đêm, chàng thiếu niên ngang ngược trời đất kia bỗng thu hết vẻ phóng túng, rũ bỏ mọi gai nhọn. Dương Tiễn khoác lên mình bộ giáp bạc nặng nề, tấm trường bào thêu hình rồng cao quý dài kéo qua ánh đèn lay động nơi Thần Điện Chân Quân, từ đó mà in xuống nền đất những đường nét cứng rắn và lạnh lùng.

Bình luận đoạn
Nhưng chỉ sau một đêm, chàng thiếu niên ngang ngược trời đất kia bỗng thu hết vẻ phóng túng, rũ bỏ mọi gai nhọn. Dương Tiễn khoác lên mình bộ giáp bạc nặng nề, tấm trường bào thêu hình rồng cao quý dài kéo qua ánh đèn lay động nơi Thần Điện Chân Quân, từ đó mà in xuống nền đất những đường nét cứng rắn và lạnh lùng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khóe môi khi ấy cũng không còn giữ lại nét vui tươi, non dại như ngày nào, mà giờ đây đã tràn ngập sự lãnh khốc vô tình trong từng cái nhếch môi nhíu mày.

Bình luận đoạn
Khóe môi khi ấy cũng không còn giữ lại nét vui tươi, non dại như ngày nào, mà giờ đây đã tràn ngập sự lãnh khốc vô tình trong từng cái nhếch môi nhíu mày.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cho đến ngày, nàng tận mắt thấy Nhị ca vì cứu mình mà bị thần lực của Càn Khôn Bát phản lại, khiến thần giáp tan thành tro bụi, trung y đen tuyền như đêm đen lập tức nhuộm đỏ máu.

Bình luận đoạn
Cho đến ngày, nàng tận mắt thấy Nhị ca vì cứu mình mà bị thần lực của Càn Khôn Bát phản lại, khiến thần giáp tan thành tro bụi, trung y đen tuyền như đêm đen lập tức nhuộm đỏ máu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trầm Hương đỡ anh lao khỏi hang núi, và nàng trơ mắt dõi theo từng giọt máu tươi nhỏ xuống theo từng bước anh đi, ngay cả nguyên thần từ Thiên Nhãn cũng bị thương nặng mà rỉ máu.

Bình luận đoạn
Trầm Hương đỡ anh lao khỏi hang núi, và nàng trơ mắt dõi theo từng giọt máu tươi nhỏ xuống theo từng bước anh đi, ngay cả nguyên thần từ Thiên Nhãn cũng bị thương nặng mà rỉ máu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu khi ấy Hằng Nga không kịp hạ phàm cứu anh, nàng thật sự sẽ mất đi người anh trai này vĩnh viễn.

Bình luận đoạn
Nếu khi ấy Hằng Nga không kịp hạ phàm cứu anh, nàng thật sự sẽ mất đi người anh trai này vĩnh viễn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khóe mắt vô tình nhìn thấy trên án thư bên cạnh chồng sách cao như núi ấy có cuốn sách bị cơn gió không biết từ đâu xuất hiện mà thổi nhẹ tới, từng trang giấy theo chuyển động của chúng mà khẽ lật liên tục, vậy mà lại lộ ra tờ giấy kẹp bên trong.

Bình luận đoạn
Khóe mắt vô tình nhìn thấy trên án thư bên cạnh chồng sách cao như núi ấy có cuốn sách bị cơn gió không biết từ đâu xuất hiện mà thổi nhẹ tới, từng trang giấy theo chuyển động của chúng mà khẽ lật liên tục, vậy mà lại lộ ra tờ giấy kẹp bên trong.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đôi mắt nàng mở to, sự kinh ngạc là điều duy nhất để miêu tả đúng nhất về tâm trạng bản thân khi này.

Bình luận đoạn
Đôi mắt nàng mở to, sự kinh ngạc là điều duy nhất để miêu tả đúng nhất về tâm trạng bản thân khi này.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bởi thứ nàng nhìn thấy.

Bình luận đoạn
Bởi thứ nàng nhìn thấy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chính là điều càng khẳng định thêm suy nghĩ của mình.

Bình luận đoạn
Chính là điều càng khẳng định thêm suy nghĩ của mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nét mực còn chưa khô, dịu dàng cẩn trọng viết ra một bài thơ

Bình luận đoạn
Nét mực còn chưa khô, dịu dàng cẩn trọng viết ra một bài thơ

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Bậc thềm rêu phủ, cửa xanh chưa khép,

Bình luận đoạn
"Bậc thềm rêu phủ, cửa xanh chưa khép,

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hương nghiền làm đất, sương sớm làm nguồn.

Bình luận đoạn
Hương nghiền làm đất, sương sớm làm nguồn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trên án mực thơm vung ra một vệt,

Bình luận đoạn
Trên án mực thơm vung ra một vệt,

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mượn cây tiêu tương gửi nửa hồn mình.

Bình luận đoạn
Mượn cây tiêu tương gửi nửa hồn mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sen tàn, mưa nặng, thu đã đến,

Bình luận đoạn
Sen tàn, mưa nặng, thu đã đến,

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chiều xế, vườn lạnh vẫn vương dấu cũ.

Bình luận đoạn
Chiều xế, vườn lạnh vẫn vương dấu cũ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nguyên gốc ngô đồng vốn là cây sầu,

Bình luận đoạn
Nguyên gốc ngô đồng vốn là cây sầu,

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Gặp cảnh mà tan, hóa thành người xưa."

Bình luận đoạn
Gặp cảnh mà tan, hóa thành người xưa."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đọc xong, nàng ngẩn ngơ, lòng dâng lên nỗi bất an. Người ta vẫn nói: "Tự cổ thần tiên vô biệt pháp, chỉ sinh hoan hỉ bất sinh sầu".

Bình luận đoạn
Đọc xong, nàng ngẩn ngơ, lòng dâng lên nỗi bất an. Người ta vẫn nói: "Tự cổ thần tiên vô biệt pháp, chỉ sinh hoan hỉ bất sinh sầu".

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Từ xưa tiên nhân vốn không buồn khổ. Nhưng nay nguyên thần Nhị ca đã không sao, vậy cớ gì lại làm ra những câu từ ảm đạm, buồn thương này?

Bình luận đoạn
Từ xưa tiên nhân vốn không buồn khổ. Nhưng nay nguyên thần Nhị ca đã không sao, vậy cớ gì lại làm ra những câu từ ảm đạm, buồn thương này?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nghĩ đến đây, nàng không kiềm được nước mắt mà nhào người tới, ôm chặt Nhị ca vào lòng, nước mắt lã chã lăn xuống gò má nàng, và lặng lẽ rơi xuống vai áo anh.

Bình luận đoạn
Nghĩ đến đây, nàng không kiềm được nước mắt mà nhào người tới, ôm chặt Nhị ca vào lòng, nước mắt lã chã lăn xuống gò má nàng, và lặng lẽ rơi xuống vai áo anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nàng đoán được rồi.

Bình luận đoạn
Nàng đoán được rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mà vốn dĩ cũng không phải khó đoán.

Bình luận đoạn
Mà vốn dĩ cũng không phải khó đoán.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khi anh tỉnh lại hôm ấy, tuy rằng miệng liên tục trấn an mọi người, trong đôi mắt ấy vẫn không thôi nguôi ngoai về một nỗi nhớ sâu dày và mệt mỏi.

Bình luận đoạn
Khi anh tỉnh lại hôm ấy, tuy rằng miệng liên tục trấn an mọi người, trong đôi mắt ấy vẫn không thôi nguôi ngoai về một nỗi nhớ sâu dày và mệt mỏi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vì nàng quan tâm, lo lắng tình trạng tương tự sẽ xảy ra thêm một lần nên luôn ở bên Dương Tiễn mọi lúc.

Bình luận đoạn
Vì nàng quan tâm, lo lắng tình trạng tương tự sẽ xảy ra thêm một lần nên luôn ở bên Dương Tiễn mọi lúc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vì vậy khi anh thất thần nhìn vào chiếc vòng tay thạch anh với sắc trắng thuần khiết thì Tam Thánh Mẫu đã đoán ra được hết tâm tư sâu kín của anh.

Bình luận đoạn
Vì vậy khi anh thất thần nhìn vào chiếc vòng tay thạch anh với sắc trắng thuần khiết thì Tam Thánh Mẫu đã đoán ra được hết tâm tư sâu kín của anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lúc nào cũng nghĩ người ấy ở ngay bên cạnh.

Bình luận đoạn
Lúc nào cũng nghĩ người ấy ở ngay bên cạnh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lúc nào cũng mượn vật nhớ người, đôi mắt phượng hẹp dài quý phái đó từ dịu dàng yêu thương dần chuyển sang vô vọng mà thất thần.

Bình luận đoạn
Lúc nào cũng mượn vật nhớ người, đôi mắt phượng hẹp dài quý phái đó từ dịu dàng yêu thương dần chuyển sang vô vọng mà thất thần.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hệt như ngày Dương Tiễn chết lặng đứng trân trối nhìn theo bóng dáng đỏ rực đó tan thành những đốm sáng trắng tinh khôi...

Bình luận đoạn
Hệt như ngày Dương Tiễn chết lặng đứng trân trối nhìn theo bóng dáng đỏ rực đó tan thành những đốm sáng trắng tinh khôi...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nàng hiểu Nhị ca ở một mức độ nhất định.

Bình luận đoạn
Nàng hiểu Nhị ca ở một mức độ nhất định.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Từ xưa người đa tình đều khổ vì biệt ly.

Bình luận đoạn
Từ xưa người đa tình đều khổ vì biệt ly.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tuy rằng không thể nói là toàn bộ nhưng nỗi thống khổ của anh vì thương nhớ Hằng Nga tỷ thì Dương Thiền tự tin mình hiểu anh nhất.

Bình luận đoạn
Tuy rằng không thể nói là toàn bộ nhưng nỗi thống khổ của anh vì thương nhớ Hằng Nga tỷ thì Dương Thiền tự tin mình hiểu anh nhất.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh không cam tâm.

Bình luận đoạn
Anh không cam tâm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và nàng... cũng không khác gì anh.

Bình luận đoạn
Và nàng... cũng không khác gì anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không tin rằng Hằng Nga đã chết như thế.

Bình luận đoạn
Không tin rằng Hằng Nga đã chết như thế.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tỷ tỷ, vì một chữ "tình", có thể không màng tất cả mà hiến dâng linh hồn cho trời đất, ràng buộc sinh mệnh với quỷ dữ chỉ để gánh lấy tất cả những nỗi đau và lời nguyền của Nhị ca.

Bình luận đoạn
Tỷ tỷ, vì một chữ "tình", có thể không màng tất cả mà hiến dâng linh hồn cho trời đất, ràng buộc sinh mệnh với quỷ dữ chỉ để gánh lấy tất cả những nỗi đau và lời nguyền của Nhị ca.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tình sâu đến mức khiến người ta vừa ngưỡng mộ vừa đau lòng. Giờ đây người ấy đã rơi vào cảnh vạn niệm tiêu tan, nàng cũng đã đọc nhiều sách, nhưng thật sự không biết còn cách nào có thể giúp tỷ ấy quay trở lại được không.

Bình luận đoạn
Tình sâu đến mức khiến người ta vừa ngưỡng mộ vừa đau lòng. Giờ đây người ấy đã rơi vào cảnh vạn niệm tiêu tan, nàng cũng đã đọc nhiều sách, nhưng thật sự không biết còn cách nào có thể giúp tỷ ấy quay trở lại được không.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và cũng biết Nhị ca nàng, e rằng cả đời sẽ mãi mãi mang vết thương đau đớn này ở trong lòng.

Bình luận đoạn
Và cũng biết Nhị ca nàng, e rằng cả đời sẽ mãi mãi mang vết thương đau đớn này ở trong lòng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị ca, muội cũng nhớ tỷ tỷ lắm..." Dương Thiền nói, giọng điệu như thể giọt lệ chuẩn bị trào ra khỏi khóe mắt.

Bình luận đoạn
"Nhị ca, muội cũng nhớ tỷ tỷ lắm..." Dương Thiền nói, giọng điệu như thể giọt lệ chuẩn bị trào ra khỏi khóe mắt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và nàng... người đã xem Hằng Nga là một phần quan trọng nhất trong đời mình, cũng đau lòng và nhớ tỷ ấy không thua gì anh trai.

Bình luận đoạn
Và nàng... người đã xem Hằng Nga là một phần quan trọng nhất trong đời mình, cũng đau lòng và nhớ tỷ ấy không thua gì anh trai.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn, với tính cách cố chấp và cứng đầu bậc nhất, chẳng đời nào chấp nhận chuyện cô đã rời xa mình.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn, với tính cách cố chấp và cứng đầu bậc nhất, chẳng đời nào chấp nhận chuyện cô đã rời xa mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Làm sao có thể cam lòng, càng làm thế nào mà đành lòng được đây?

Bình luận đoạn
Làm sao có thể cam lòng, càng làm thế nào mà đành lòng được đây?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Thiếp sợ rằng mọi thứ diễn ra giữa chúng ta chỉ là một giấc ngủ trưa thoáng qua, thật đẹp đẽ và hạnh phúc, lại... cũng thật là mong manh dễ vỡ..."

Bình luận đoạn
"Thiếp sợ rằng mọi thứ diễn ra giữa chúng ta chỉ là một giấc ngủ trưa thoáng qua, thật đẹp đẽ và hạnh phúc, lại... cũng thật là mong manh dễ vỡ..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cuộc đời vốn dĩ chẳng bao giờ công bằng.

Bình luận đoạn
Cuộc đời vốn dĩ chẳng bao giờ công bằng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dù Hằng Nga có đang ở gần anh đến mức nào, dù có ở ngay trong vòng tay mình, thì anh vẫn không thể bắt theo kịp ánh mắt đen thẫm ấy.

Bình luận đoạn
Dù Hằng Nga có đang ở gần anh đến mức nào, dù có ở ngay trong vòng tay mình, thì anh vẫn không thể bắt theo kịp ánh mắt đen thẫm ấy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bởi lẽ trong trái tim anh luôn cảm thấy tâm tình của người ấy luôn luôn đặt ở xa, rất xa mình.

Bình luận đoạn
Bởi lẽ trong trái tim anh luôn cảm thấy tâm tình của người ấy luôn luôn đặt ở xa, rất xa mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thực sự rất xa.

Bình luận đoạn
Thực sự rất xa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngay cả hiện tại này đây, khi mối quan hệ của họ đã gần như chẳng ai có thể làm lung lay, thì anh vẫn luôn tìm cách thu hút sự chú ý của cô, dù rằng chẳng quan trọng chút nào...

Bình luận đoạn
Ngay cả hiện tại này đây, khi mối quan hệ của họ đã gần như chẳng ai có thể làm lung lay, thì anh vẫn luôn tìm cách thu hút sự chú ý của cô, dù rằng chẳng quan trọng chút nào...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vẫn cố chấp như thế. Cố chấp đến như thế.

Bình luận đoạn
Vẫn cố chấp như thế. Cố chấp đến như thế.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thế mà...

Bình luận đoạn
Thế mà...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn, ngay từ đầu đã không phải là người ở bên Hằng Nga từ ngày còn nhỏ, không chia sẻ chung những hồi ức thuở thanh xuân với cô như Hậu Nghệ, lại càng không phải người ở bên cô khi đối phương gục ngã vì kiệt sức như Tiểu Kim Ô.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn, ngay từ đầu đã không phải là người ở bên Hằng Nga từ ngày còn nhỏ, không chia sẻ chung những hồi ức thuở thanh xuân với cô như Hậu Nghệ, lại càng không phải người ở bên cô khi đối phương gục ngã vì kiệt sức như Tiểu Kim Ô.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng khi nhận thức rõ sự thật cùng sự tự ti về thân phận ấy và bất chấp mọi thứ cản trở đó, anh vẫn miệt mài cố chấp đi theo Hằng Nga.

Bình luận đoạn
Nhưng khi nhận thức rõ sự thật cùng sự tự ti về thân phận ấy và bất chấp mọi thứ cản trở đó, anh vẫn miệt mài cố chấp đi theo Hằng Nga.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thì cô, đã luôn trao trái tim của mình, dùng đôi mắt trong sáng đó chỉ hướng về phía một tấm lưng duy nhất mà người nọ và cả Hằng Nga đã chẳng hề hay biết.

Bình luận đoạn
Thì cô, đã luôn trao trái tim của mình, dùng đôi mắt trong sáng đó chỉ hướng về phía một tấm lưng duy nhất mà người nọ và cả Hằng Nga đã chẳng hề hay biết.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hạt giống tình yêu ấy vốn dĩ đều đã gieo xuống trong đáy lòng của hai người từ buổi đầu gặp mặt trong đêm trăng huyền ảo năm xưa.

Bình luận đoạn
Hạt giống tình yêu ấy vốn dĩ đều đã gieo xuống trong đáy lòng của hai người từ buổi đầu gặp mặt trong đêm trăng huyền ảo năm xưa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và từ khi nào Dương Tiễn chẳng nhận ra, anh đã khóc theo Tam muội.

Bình luận đoạn
Và từ khi nào Dương Tiễn chẳng nhận ra, anh đã khóc theo Tam muội.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

____________________________________________________________

Bình luận đoạn
____________________________________________________________

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đợi em gái ra khỏi phòng rồi, Dương Tiễn mới khe khẽ cười khẩy, nhẹ lắc đầu cho vơi đi cơn buốt giá khắp cơ thể, chậm rãi bước về gian phòng ngủ của bản thân.

Bình luận đoạn
Đợi em gái ra khỏi phòng rồi, Dương Tiễn mới khe khẽ cười khẩy, nhẹ lắc đầu cho vơi đi cơn buốt giá khắp cơ thể, chậm rãi bước về gian phòng ngủ của bản thân.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng cơn đau nơi ngực trái làm anh suýt nữa thì chấp chới ngã nhào. Và anh ngã thật. Đầu gối đập xuống sàn nhà lạnh lẽo đau đến buốt ruột tê gan, nhưng mà trái tim của mình còn đau đớn hơn gấp vạn, gấp vạn vạn lần.

Bình luận đoạn
Nhưng cơn đau nơi ngực trái làm anh suýt nữa thì chấp chới ngã nhào. Và anh ngã thật. Đầu gối đập xuống sàn nhà lạnh lẽo đau đến buốt ruột tê gan, nhưng mà trái tim của mình còn đau đớn hơn gấp vạn, gấp vạn vạn lần.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không biết từ lúc nào, nụ cười méo mó đã trở nên ướt đẫm.

Bình luận đoạn
Không biết từ lúc nào, nụ cười méo mó đã trở nên ướt đẫm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dù là năm mươi năm, một trăm năm, tổn thương này chỉ e sẽ không thể lành sẹo.

Bình luận đoạn
Dù là năm mươi năm, một trăm năm, tổn thương này chỉ e sẽ không thể lành sẹo.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Giu tư thế khuỵu gối vậy một lúc, anh mới đứng dậy và nhấc chân đi tiếp.

Bình luận đoạn
Giu tư thế khuỵu gối vậy một lúc, anh mới đứng dậy và nhấc chân đi tiếp.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lặng lẽ cởi tấm áo ngoài ra, nhẹ ngồi xuống giường, nhưng không có ý định sẽ ngủ một giấc.

Bình luận đoạn
Lặng lẽ cởi tấm áo ngoài ra, nhẹ ngồi xuống giường, nhưng không có ý định sẽ ngủ một giấc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn tựa lưng vào đầu giường, ngước mắt nhìn về khung cửa sổ bên ngoài.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn tựa lưng vào đầu giường, ngước mắt nhìn về khung cửa sổ bên ngoài.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trông thấy ánh trăng tròn soi sáng cả bầu trời một màu ngân quang mát lạnh.

Bình luận đoạn
Trông thấy ánh trăng tròn soi sáng cả bầu trời một màu ngân quang mát lạnh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lạnh lẽo nhưng cũng dịu dàng biết bao.

Bình luận đoạn
Lạnh lẽo nhưng cũng dịu dàng biết bao.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị Lang, sao con không đi ra bên ngoài thăm thú xung quanh..."

Bình luận đoạn
"Nhị Lang, sao con không đi ra bên ngoài thăm thú xung quanh..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị ca, hay là huynh đi tìm Hằng Nga tỷ tỷ?"

Bình luận đoạn
"Nhị ca, hay là huynh đi tìm Hằng Nga tỷ tỷ?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Từng lời của mẫu thân và Tam muội lặp đi lặp lại trong đầu anh.

Bình luận đoạn
Từng lời của mẫu thân và Tam muội lặp đi lặp lại trong đầu anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tựa như khúc ca ru ngủ của Hằng Nga những đêm anh không ngủ được.

Bình luận đoạn
Tựa như khúc ca ru ngủ của Hằng Nga những đêm anh không ngủ được.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lôi cuốn anh vào những ý niệm khao khát và thúc giục anh hãy làm như họ nói

Bình luận đoạn
Lôi cuốn anh vào những ý niệm khao khát và thúc giục anh hãy làm như họ nói

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh mắt Dương Tiễn càng lúc mơ màng, cái nhìn ấy đã chìm dần vào những tơ tưởng và nghĩ suy, bàn tay vô thức chạm nhẹ vào thạch anh vàng ở cổ tay.

Bình luận đoạn
Ánh mắt Dương Tiễn càng lúc mơ màng, cái nhìn ấy đã chìm dần vào những tơ tưởng và nghĩ suy, bàn tay vô thức chạm nhẹ vào thạch anh vàng ở cổ tay.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không phải anh không muốn.

Bình luận đoạn
Không phải anh không muốn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mà là anh sợ kết quả sẽ lại giống như trước.

Bình luận đoạn
Mà là anh sợ kết quả sẽ lại giống như trước.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Rằng sau hơn ba năm kiếm tìm lại chẳng thu về được như ý nguyện.

Bình luận đoạn
Rằng sau hơn ba năm kiếm tìm lại chẳng thu về được như ý nguyện.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh không dám chắc từ giờ cho đến về sau còn có thể chịu được việc phải đối diện với sự thật Hằng Nga đã không còn trên đời này nữa không.

Bình luận đoạn
Anh không dám chắc từ giờ cho đến về sau còn có thể chịu được việc phải đối diện với sự thật Hằng Nga đã không còn trên đời này nữa không.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và giả sử, anh có bị thương tổn nghiêm trọng, Dương Thiền, đứa em gái ngây thơ đó của anh cũng sẽ chăm sóc anh đến hết đời.

Bình luận đoạn
Và giả sử, anh có bị thương tổn nghiêm trọng, Dương Thiền, đứa em gái ngây thơ đó của anh cũng sẽ chăm sóc anh đến hết đời.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mặc kệ anh có yêu cầu Tam muội bỏ mặc bản thân.

Bình luận đoạn
Mặc kệ anh có yêu cầu Tam muội bỏ mặc bản thân.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Muội ấy sẽ không bỏ anh như khi cả hai còn đang chạy trốn khỏi Thiên Đình.

Bình luận đoạn
Muội ấy sẽ không bỏ anh như khi cả hai còn đang chạy trốn khỏi Thiên Đình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và chính sự bao dung của tình thân đó càng làm cho Dương Tiễn trở nên tội lỗi hơn, như bao năm qua vẫn mang tất cả những giằng xé trong lòng không ngơi nghỉ.

Bình luận đoạn
Và chính sự bao dung của tình thân đó càng làm cho Dương Tiễn trở nên tội lỗi hơn, như bao năm qua vẫn mang tất cả những giằng xé trong lòng không ngơi nghỉ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đó cũng là một trong những nguyên nhân đã làm chùn bước anh mỗi lần Dương Tiễn muốn rời đi lần nữa.

Bình luận đoạn
Đó cũng là một trong những nguyên nhân đã làm chùn bước anh mỗi lần Dương Tiễn muốn rời đi lần nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bây giờ nghĩ lại.

Bình luận đoạn
Bây giờ nghĩ lại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ước nguyện của anh khi còn nhỏ...

Bình luận đoạn
Ước nguyện của anh khi còn nhỏ...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chính là vì nghĩ bản thân là người phàm, vậy nên đời này dài rộng, không cầu phồn hoa, chỉ xin một mái nhà có nắng xuyên qua kẽ lá, có người tri kỷ cùng pha trà nói chuyện vu vơ...

Bình luận đoạn
Chính là vì nghĩ bản thân là người phàm, vậy nên đời này dài rộng, không cầu phồn hoa, chỉ xin một mái nhà có nắng xuyên qua kẽ lá, có người tri kỷ cùng pha trà nói chuyện vu vơ...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chẳng qua cũng đã phai nhạt theo năm tháng...

Bình luận đoạn
Chẳng qua cũng đã phai nhạt theo năm tháng...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chưa bao giờ trong cuộc đời Dương Tiễn dám tự đưa ra một quyết định mà không hề cân nhắc xem liệu nó có làm hại đến ai không. Ngay từ khi bước chân đến thế giới này, hay nói đúng hơn là từ khi đến với cuộc đời này, thì cả con đường của anh đều buồn cười thay đã được sắp đặt.

Bình luận đoạn
Chưa bao giờ trong cuộc đời Dương Tiễn dám tự đưa ra một quyết định mà không hề cân nhắc xem liệu nó có làm hại đến ai không. Ngay từ khi bước chân đến thế giới này, hay nói đúng hơn là từ khi đến với cuộc đời này, thì cả con đường của anh đều buồn cười thay đã được sắp đặt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dù bây giờ tất cả đã kết thúc, thì những bi thương ấy vẫn sẽ không chấm dứt. Không biết đã bao nhiêu đêm thức trắng chỉ để nghĩ, để tự sỉ vả mình, tự chuốc say và rồi giãy giụa trong những cơn say với bóng hình ám ảnh, để thức dậy trong một sớm trong lành, chua chát nhận ra rằng có những thứ đã quá muộn để gạt bỏ.

Bình luận đoạn
Dù bây giờ tất cả đã kết thúc, thì những bi thương ấy vẫn sẽ không chấm dứt. Không biết đã bao nhiêu đêm thức trắng chỉ để nghĩ, để tự sỉ vả mình, tự chuốc say và rồi giãy giụa trong những cơn say với bóng hình ám ảnh, để thức dậy trong một sớm trong lành, chua chát nhận ra rằng có những thứ đã quá muộn để gạt bỏ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sau lần nói chuyện với mẫu thân đó, anh đã lén mọi người đi hỏi Lão Quân về tung tích cô, nhưng ông chỉ lắc đầu đầy tiếc nuối.

Bình luận đoạn
Sau lần nói chuyện với mẫu thân đó, anh đã lén mọi người đi hỏi Lão Quân về tung tích cô, nhưng ông chỉ lắc đầu đầy tiếc nuối.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khi ấy, cảm xúc trong lòng anh trở nên rối ren.

Bình luận đoạn
Khi ấy, cảm xúc trong lòng anh trở nên rối ren.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tới hiện tại, vẫn băn khoăn không biết nên tin vào mẫu thân hay sự thật quá rõ này?

Bình luận đoạn
Tới hiện tại, vẫn băn khoăn không biết nên tin vào mẫu thân hay sự thật quá rõ này?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn thở dài một hơi, thấy mình bỗng dưng trống rỗng, một trạng thái xuất hiện thường xuyên khi anh không thể xác định cảm xúc của bản thân.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn thở dài một hơi, thấy mình bỗng dưng trống rỗng, một trạng thái xuất hiện thường xuyên khi anh không thể xác định cảm xúc của bản thân.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh nhếch môi cười buồn, nhận ra rằng chúng đã theo anh quá lâu để có thể biến mất trong một thời gian ngắn như thế.

Bình luận đoạn
Anh nhếch môi cười buồn, nhận ra rằng chúng đã theo anh quá lâu để có thể biến mất trong một thời gian ngắn như thế.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn dần dần có những khoảng thời gian bắt đầu thức giấc giữa đêm, và cứ nằm mở mắt trân trối nhìn trần nhà, trong đầu thì cứ hỗn loạn những hình ảnh khác nhau từ quá khứ đẫm máu.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn dần dần có những khoảng thời gian bắt đầu thức giấc giữa đêm, và cứ nằm mở mắt trân trối nhìn trần nhà, trong đầu thì cứ hỗn loạn những hình ảnh khác nhau từ quá khứ đẫm máu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dù thời gian phủ bụi, những ký ức không muốn nhớ vẫn chẳng thể phai. Như một bản thảo bị niêm phong, từng nét mực, từng nếp gấp trên trang giấy ố vàng cuối cùng vẫn lắng lại.

Bình luận đoạn
Dù thời gian phủ bụi, những ký ức không muốn nhớ vẫn chẳng thể phai. Như một bản thảo bị niêm phong, từng nét mực, từng nếp gấp trên trang giấy ố vàng cuối cùng vẫn lắng lại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Những câu chữ vốn đã mờ đi trở thành một thứ mong đợi hão huyền suốt quãng đời còn lại – không thể nghĩ rõ, cũng chẳng thể buông bỏ.

Bình luận đoạn
Những câu chữ vốn đã mờ đi trở thành một thứ mong đợi hão huyền suốt quãng đời còn lại – không thể nghĩ rõ, cũng chẳng thể buông bỏ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vạn sự đều như thế, chẳng do lòng người quyết định.

Bình luận đoạn
Vạn sự đều như thế, chẳng do lòng người quyết định.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chỉ là ngày hôm nay có hơi khác, đó là anh thấy lại bóng dáng xinh đẹp đó.

Bình luận đoạn
Chỉ là ngày hôm nay có hơi khác, đó là anh thấy lại bóng dáng xinh đẹp đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không phải là thời điểm cô chết hay tan biến, mà là dáng hình chân thực, hệt như cô vẫn còn sống và luôn bên cạnh anh như lời đã hứa.

Bình luận đoạn
Không phải là thời điểm cô chết hay tan biến, mà là dáng hình chân thực, hệt như cô vẫn còn sống và luôn bên cạnh anh như lời đã hứa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và Dương Tiễn...

Bình luận đoạn
Và Dương Tiễn...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Giống như cứ yêu đi yêu lại mỗi mình con người ấy vậy.

Bình luận đoạn
Giống như cứ yêu đi yêu lại mỗi mình con người ấy vậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn nhận ra, sau ngần ấy thời gian chông gai, lên voi xuống chó thì thứ tình cảm trẻ con từ thuở niên thiếu ấy vẫn an toàn như thế.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn nhận ra, sau ngần ấy thời gian chông gai, lên voi xuống chó thì thứ tình cảm trẻ con từ thuở niên thiếu ấy vẫn an toàn như thế.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cư ngụ tại một góc sâu thật sâu trong lòng anh, để rồi đôi khi vì không kìm được mà bất thình lình tràn ra, hệt như đê vỡ.

Bình luận đoạn
Cư ngụ tại một góc sâu thật sâu trong lòng anh, để rồi đôi khi vì không kìm được mà bất thình lình tràn ra, hệt như đê vỡ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và rồi cũng như cơn lũ ấy, đến lúc thì lại rút về, bình lặng nép trong lòng. An toàn và không thương tổn.

Bình luận đoạn
Và rồi cũng như cơn lũ ấy, đến lúc thì lại rút về, bình lặng nép trong lòng. An toàn và không thương tổn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tựa như ánh trăng vẫn luôn là kỳ tích và sự cứu rỗi của Dương Tiễn.

Bình luận đoạn
Tựa như ánh trăng vẫn luôn là kỳ tích và sự cứu rỗi của Dương Tiễn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khi đường cùng mang đến chốn dung thân, khi mê man chỉ lối soi đường, khi tâm trí hỗn loạn lại giúp lòng mình lắng đọng. Từ lần đầu kinh diễm thoáng nhìn thuở niên thiếu đến khi trưởng thành gặp gỡ, tranh cãi và thấu hiểu, cô vẫn luôn ở đó.

Bình luận đoạn
Khi đường cùng mang đến chốn dung thân, khi mê man chỉ lối soi đường, khi tâm trí hỗn loạn lại giúp lòng mình lắng đọng. Từ lần đầu kinh diễm thoáng nhìn thuở niên thiếu đến khi trưởng thành gặp gỡ, tranh cãi và thấu hiểu, cô vẫn luôn ở đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khi ấy còn trẻ, tình cảm khi đó cũng rất sâu đậm, nhưng việc tìm cách cứu mẫu thân là trọng trách hàng đầu, chẳng có thời gian suy nghĩ nhiều. Thế nhưng, anh phân biệt rõ ân nghĩa và ái mộ, cũng hiểu được rằng lòng mình hướng về ánh trăng chưa bao giờ thực sự thuần khiết.

Bình luận đoạn
Khi ấy còn trẻ, tình cảm khi đó cũng rất sâu đậm, nhưng việc tìm cách cứu mẫu thân là trọng trách hàng đầu, chẳng có thời gian suy nghĩ nhiều. Thế nhưng, anh phân biệt rõ ân nghĩa và ái mộ, cũng hiểu được rằng lòng mình hướng về ánh trăng chưa bao giờ thực sự thuần khiết.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mẫu thân, những lời Nhị Lang từng nói...

Bình luận đoạn
Mẫu thân, những lời Nhị Lang từng nói...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dường như không phải lời đùa cợt.

Bình luận đoạn
Dường như không phải lời đùa cợt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trong căn phòng ngủ của mình, mọi thứ chung quanh chìm dần vào sự tĩnh mịch, tâm trí Dương Tiễn dần bình tĩnh lại. Nhớ đến nụ cười ngọt ngào của Hằng Nga, trong lòng lại dâng lên một cảm giác bình yên lạ thường, như thể cô vẫn luôn ở bên cạnh, như thể hơn ngàn năm chờ đợi này chưa từng xảy ra, như thể mọi thứ vẫn y nguyên như ba năm chung sống hạnh phúc.

Bình luận đoạn
Trong căn phòng ngủ của mình, mọi thứ chung quanh chìm dần vào sự tĩnh mịch, tâm trí Dương Tiễn dần bình tĩnh lại. Nhớ đến nụ cười ngọt ngào của Hằng Nga, trong lòng lại dâng lên một cảm giác bình yên lạ thường, như thể cô vẫn luôn ở bên cạnh, như thể hơn ngàn năm chờ đợi này chưa từng xảy ra, như thể mọi thứ vẫn y nguyên như ba năm chung sống hạnh phúc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thật kỳ lạ.

Bình luận đoạn
Thật kỳ lạ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn mọi lần không dám để bản thân nhớ đến cô quá lâu vào ban đêm. Bởi màn đêm quá tĩnh lặng, ánh trăng lại quá lạnh lẽo, soi tỏ và dễ dàng nhìn thấu mọi suy nghĩ của bản thân.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn mọi lần không dám để bản thân nhớ đến cô quá lâu vào ban đêm. Bởi màn đêm quá tĩnh lặng, ánh trăng lại quá lạnh lẽo, soi tỏ và dễ dàng nhìn thấu mọi suy nghĩ của bản thân.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cho nên, anh luôn thao thức vào ban đêm, cùng với sự tỉnh táo, buộc anh phải chấp nhận sự thật nghiệt ngã kia, khiến anh đau lòng không thôi.

Bình luận đoạn
Cho nên, anh luôn thao thức vào ban đêm, cùng với sự tỉnh táo, buộc anh phải chấp nhận sự thật nghiệt ngã kia, khiến anh đau lòng không thôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Còn hiện tại, rốt cuộc anh đã có thể ngủ một giấc rồi sao?

Bình luận đoạn
Còn hiện tại, rốt cuộc anh đã có thể ngủ một giấc rồi sao?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và sau đó thì thế nào? Sáng mai tỉnh dậy sẽ làm gì tiếp?

Bình luận đoạn
Và sau đó thì thế nào? Sáng mai tỉnh dậy sẽ làm gì tiếp?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chẳng phải vẫn là một vòng luẩn quẩn không hồi kết sao?

Bình luận đoạn
Chẳng phải vẫn là một vòng luẩn quẩn không hồi kết sao?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không lẽ cả cuộc đời dài đằng đẵng này của anh sẽ sống trong giày vò và mỏi mệt như thế sao?

Bình luận đoạn
Không lẽ cả cuộc đời dài đằng đẵng này của anh sẽ sống trong giày vò và mỏi mệt như thế sao?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn phải trải qua mấy mùa thu thay lá vàng nữa? Phải bao lần trằn trọc trong đêm đen đây? Phải thêm bao nhiêu lần cảm nhận sự đau đớn tận xương tủy vì ly biệt này?

Bình luận đoạn
Dương Tiễn phải trải qua mấy mùa thu thay lá vàng nữa? Phải bao lần trằn trọc trong đêm đen đây? Phải thêm bao nhiêu lần cảm nhận sự đau đớn tận xương tủy vì ly biệt này?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Rất nhiều ý tưởng bủa vây đầu óc và trái tim anh thì đã quá mệt nhoài để đưa ra quyết định.

Bình luận đoạn
Rất nhiều ý tưởng bủa vây đầu óc và trái tim anh thì đã quá mệt nhoài để đưa ra quyết định.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cứ như thế, mí mắt dần nặng trĩu và Dương Tiễn thiếp đi lúc nào cũng chẳng hay.

Bình luận đoạn
Cứ như thế, mí mắt dần nặng trĩu và Dương Tiễn thiếp đi lúc nào cũng chẳng hay.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước Chương sau
💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!