Truyện
Trước Sau

"Nỗi nhớ là nỗi đau biết thở,

Bình luận đoạn
"Nỗi nhớ là nỗi đau biết thở,

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nó sống trong mọi ngóc ngách trên thân thể ta.

Bình luận đoạn
Nó sống trong mọi ngóc ngách trên thân thể ta.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hoài niệm là nỗi đau biết thở,

Bình luận đoạn
Hoài niệm là nỗi đau biết thở,

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nó cuộn trào qua lại trong huyết quản ta

Bình luận đoạn
Nó cuộn trào qua lại trong huyết quản ta

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hối hận vì không đủ quan tâm khiến ta đau,

Bình luận đoạn
Hối hận vì không đủ quan tâm khiến ta đau,

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nuối tiếc vì không hiểu người khiến ta đau,

Bình luận đoạn
Nuối tiếc vì không hiểu người khiến ta đau,

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Muốn gặp mà không thể gặp, là nỗi đau tột cùng nhất..."

Bình luận đoạn
Muốn gặp mà không thể gặp, là nỗi đau tột cùng nhất..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hơi lạnh của Quân Thần Điện len lỏi trên bộ y phục màu huyền của Dương Tiễn. Anh nghiền nát chén rượu sóng sánh trong tay, những mảnh vỡ đâm sâu vào lòng bàn tay khiến bản thân lấy lại phần nào tỉnh táo.

Bình luận đoạn
Hơi lạnh của Quân Thần Điện len lỏi trên bộ y phục màu huyền của Dương Tiễn. Anh nghiền nát chén rượu sóng sánh trong tay, những mảnh vỡ đâm sâu vào lòng bàn tay khiến bản thân lấy lại phần nào tỉnh táo.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sống trong những nỗi ám ảnh cùng đau khổ dai dẳng gần ngàn năm, nhưng nỗi đau này vẫn khiến anh tê tâm liệt phế.

Bình luận đoạn
Sống trong những nỗi ám ảnh cùng đau khổ dai dẳng gần ngàn năm, nhưng nỗi đau này vẫn khiến anh tê tâm liệt phế.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Phải chăng tình yêu đều như vậy, mật ngọt trao nhau càng nhiều, đắng chát lại càng thêm nồng đậm.

Bình luận đoạn
Phải chăng tình yêu đều như vậy, mật ngọt trao nhau càng nhiều, đắng chát lại càng thêm nồng đậm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mà anh, những giây phút cuối cùng bên nhau, lại chỉ toàn trao cho cô vị đắng chát.

Bình luận đoạn
Mà anh, những giây phút cuối cùng bên nhau, lại chỉ toàn trao cho cô vị đắng chát.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn chấp nhận, Hằng Nga của anh đã chết, đã chết rồi. Và Dương Thiền thấy đâu đó trong ánh mắt anh, tất cả chỉ còn lại một khoảng trống rỗng.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn chấp nhận, Hằng Nga của anh đã chết, đã chết rồi. Và Dương Thiền thấy đâu đó trong ánh mắt anh, tất cả chỉ còn lại một khoảng trống rỗng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dù anh không nhận ra mình đang ruồng bỏ bản thân đến mức nào, thì người bên cạnh cũng có thể nhìn thấy rõ ràng.

Bình luận đoạn
Dù anh không nhận ra mình đang ruồng bỏ bản thân đến mức nào, thì người bên cạnh cũng có thể nhìn thấy rõ ràng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cách người nọ nhếch nhẹ khóe môi trước đối thủ, cách người nọ vẫn ăn uống đầy đủ, cách người nọ không còn tiếp xúc với nàng nữa, cách anh thường xuyên không quay lại Quán Giang Khẩu và cả cách cuộc sống của người ấy vẫn bình thản tiếp diễn như không có chuyện gì xảy ra.

Bình luận đoạn
Cách người nọ nhếch nhẹ khóe môi trước đối thủ, cách người nọ vẫn ăn uống đầy đủ, cách người nọ không còn tiếp xúc với nàng nữa, cách anh thường xuyên không quay lại Quán Giang Khẩu và cả cách cuộc sống của người ấy vẫn bình thản tiếp diễn như không có chuyện gì xảy ra.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thế nhưng, cả thế giới của Dương Tiễn dường như không còn phát ra một âm thanh nào nữa.

Bình luận đoạn
Thế nhưng, cả thế giới của Dương Tiễn dường như không còn phát ra một âm thanh nào nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không một âm thanh...

Bình luận đoạn
Không một âm thanh...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không đúng. Thế giới này thật không đúng.

Bình luận đoạn
Không đúng. Thế giới này thật không đúng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh chăm chú nhìn thế giới ấy qua đôi mắt của chính mình, qua cơ thể cao lớn của một người giống y hệt anh, hoặc đó chính là bản thân cũng nên. Cách tên đó mỉm cười khiến Dương Tiễn căm ghét, cách kẻ đó thản nhiên nhìn mọi người khiến Dương Tiễn không thể không nhíu mày.

Bình luận đoạn
Anh chăm chú nhìn thế giới ấy qua đôi mắt của chính mình, qua cơ thể cao lớn của một người giống y hệt anh, hoặc đó chính là bản thân cũng nên. Cách tên đó mỉm cười khiến Dương Tiễn căm ghét, cách kẻ đó thản nhiên nhìn mọi người khiến Dương Tiễn không thể không nhíu mày.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thế nhưng, đè nén hết những sự không hài lòng đó, tất cả những gì anh làm là yên lặng để người đó tiếp tục sống.

Bình luận đoạn
Thế nhưng, đè nén hết những sự không hài lòng đó, tất cả những gì anh làm là yên lặng để người đó tiếp tục sống.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tên đó bắt buộc phải sống sót, phải tồn tại thôi.

Bình luận đoạn
Tên đó bắt buộc phải sống sót, phải tồn tại thôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và anh cũng vậy. Dương Tiễn vẫn sống rất tốt.

Bình luận đoạn
Và anh cũng vậy. Dương Tiễn vẫn sống rất tốt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hơn nữa, lại càng chưa chết.

Bình luận đoạn
Hơn nữa, lại càng chưa chết.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và anh luôn tự hỏi tại sao mình vẫn phải tiếp tục đứng ở đây như một kẻ thừa thãi, khi mà cả thế giới ngoài kia đều đã dần thanh bình trở lại?

Bình luận đoạn
Và anh luôn tự hỏi tại sao mình vẫn phải tiếp tục đứng ở đây như một kẻ thừa thãi, khi mà cả thế giới ngoài kia đều đã dần thanh bình trở lại?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tình trạng này giống như hàng ngàn năm trước, Dương Tiễn thấy mình dần dần thu người vào phòng bản thân, nơi nỗi buồn gặm nhấm và xé nát con tim anh, nơi mà anh có thể không cần đề phòng với bất kỳ ai biết mà thoải mái để nước mắt lặng lẽ chảy xuống.

Bình luận đoạn
Tình trạng này giống như hàng ngàn năm trước, Dương Tiễn thấy mình dần dần thu người vào phòng bản thân, nơi nỗi buồn gặm nhấm và xé nát con tim anh, nơi mà anh có thể không cần đề phòng với bất kỳ ai biết mà thoải mái để nước mắt lặng lẽ chảy xuống.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đó là khi Dương Tiễn đánh mất người mẫu thân của mình.

Bình luận đoạn
Đó là khi Dương Tiễn đánh mất người mẫu thân của mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Còn lần này, lại là thê tử anh khao khát hơn ngàn năm.

Bình luận đoạn
Còn lần này, lại là thê tử anh khao khát hơn ngàn năm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Điều buồn cười nhất có lẽ là... Anh vẫn sống.

Bình luận đoạn
Điều buồn cười nhất có lẽ là... Anh vẫn sống.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn tự nhủ rằng, anh phải sống.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn tự nhủ rằng, anh phải sống.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vì trách nhiệm gánh vác và duy trì luật pháp của Tam Giới, vì sự tồn vọng và thịnh vượng của Dương gia, vì đó là nguyện vọng của phụ mẫu, của nàng ấy.

Bình luận đoạn
Vì trách nhiệm gánh vác và duy trì luật pháp của Tam Giới, vì sự tồn vọng và thịnh vượng của Dương gia, vì đó là nguyện vọng của phụ mẫu, của nàng ấy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đó là mục đích sống duy nhất của anh.

Bình luận đoạn
Đó là mục đích sống duy nhất của anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Phải sống, dù thế nào cũng phải sống, hệt như hàng ngàn năm trước vậy.

Bình luận đoạn
Phải sống, dù thế nào cũng phải sống, hệt như hàng ngàn năm trước vậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Yêu chàng, Nhị Lang của thiếp..."

Bình luận đoạn
"Yêu chàng, Nhị Lang của thiếp..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dẫu mẫu thân có ra đi trong đau đớn, Dương Tiễn cũng phải sống, vẫn phải hít thở, làm việc không ngừng nghỉ.

Bình luận đoạn
Dẫu mẫu thân có ra đi trong đau đớn, Dương Tiễn cũng phải sống, vẫn phải hít thở, làm việc không ngừng nghỉ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bởi lẽ, nếu anh chết đi, ai sẽ chăm sóc cho Dương Thiền và người nhà của muội ấy?

Bình luận đoạn
Bởi lẽ, nếu anh chết đi, ai sẽ chăm sóc cho Dương Thiền và người nhà của muội ấy?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thực ra, Dương Tiễn vẫn chưa mất tất cả. Thế giới này vẫn còn có người cần anh mà, thế giới này vẫn còn có người yêu anh, thương anh mà.

Bình luận đoạn
Thực ra, Dương Tiễn vẫn chưa mất tất cả. Thế giới này vẫn còn có người cần anh mà, thế giới này vẫn còn có người yêu anh, thương anh mà.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cho nên, anh vẫn sẽ sống, vì ngoài họ ra, còn có Dương Tiễn thương anh.

Bình luận đoạn
Cho nên, anh vẫn sẽ sống, vì ngoài họ ra, còn có Dương Tiễn thương anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ta thương ngươi mà. Không sao đâu, rồi mọi việc sẽ ổn thôi.

Bình luận đoạn
Ta thương ngươi mà. Không sao đâu, rồi mọi việc sẽ ổn thôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vì vẫn còn ta ở đây, vẫn còn ta ở đây với ngươi mà.

Bình luận đoạn
Vì vẫn còn ta ở đây, vẫn còn ta ở đây với ngươi mà.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh vòng tay ôm chặt lấy người duy nhất ấy. Dương Tiễn cũng vòng tay ôm chặt lấy đầu gối mình tại gian phòng trống trong Chân Quân Điện, mắt thẫn thờ nhìn mặt trăng tròn vo thấp thoáng ngoài cửa sổ.

Bình luận đoạn
Anh vòng tay ôm chặt lấy người duy nhất ấy. Dương Tiễn cũng vòng tay ôm chặt lấy đầu gối mình tại gian phòng trống trong Chân Quân Điện, mắt thẫn thờ nhìn mặt trăng tròn vo thấp thoáng ngoài cửa sổ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sao đêm nay dài thế...

Bình luận đoạn
Sao đêm nay dài thế...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

À, phải rồi, vì đêm nay là Trung Thu cơ mà...

Bình luận đoạn
À, phải rồi, vì đêm nay là Trung Thu cơ mà...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cho nên Dương Thiền mới không ở đây, vì muội ấy đã nói với anh rằng đứa chắt của anh là An Nhiên nằng nặc đòi tổ chức lễ tết ở dưới nhân gian.

Bình luận đoạn
Cho nên Dương Thiền mới không ở đây, vì muội ấy đã nói với anh rằng đứa chắt của anh là An Nhiên nằng nặc đòi tổ chức lễ tết ở dưới nhân gian.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và anh nghe rằng mình đã mỉm cười đồng ý với yêu cầu của Tam muội sẽ tự lo cho mình.

Bình luận đoạn
Và anh nghe rằng mình đã mỉm cười đồng ý với yêu cầu của Tam muội sẽ tự lo cho mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không sao đâu.

Bình luận đoạn
Không sao đâu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thiếp sẽ bảo vệ chàng, sẽ luôn ở bên chàng mà.

Bình luận đoạn
Thiếp sẽ bảo vệ chàng, sẽ luôn ở bên chàng mà.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh nghe thấy giọng nói ấy cất lên. Thiếp sẽ mãi bên chàng mà.

Bình luận đoạn
Anh nghe thấy giọng nói ấy cất lên. Thiếp sẽ mãi bên chàng mà.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tư Pháp Thiên Thần mỉm cười ngước lên nhìn người đang ôm mình trong vòng tay. Mái tóc đen dài buông xõa đến eo, đôi môi đỏ hơn anh đào nở nụ cười trong sáng, mắt đen to tròn lấp lánh những tia sáng yêu thương.

Bình luận đoạn
Tư Pháp Thiên Thần mỉm cười ngước lên nhìn người đang ôm mình trong vòng tay. Mái tóc đen dài buông xõa đến eo, đôi môi đỏ hơn anh đào nở nụ cười trong sáng, mắt đen to tròn lấp lánh những tia sáng yêu thương.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thiếp sẽ không để chàng xảy ra chuyện đâu.

Bình luận đoạn
Thiếp sẽ không để chàng xảy ra chuyện đâu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Người ấy nói, hai tay ôm lấy hai bên má mà xoa xoa, nét cười dịu dàng giãn ra trên đôi môi quen thuộc.

Bình luận đoạn
Người ấy nói, hai tay ôm lấy hai bên má mà xoa xoa, nét cười dịu dàng giãn ra trên đôi môi quen thuộc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Người ấy ôm và rút sâu vào lòng anh trên chiếc giường màu trắng ngà. Ngoài kia, mưa đầu mùa vẫn rơi rấm rứt, từng giọt nước rơi xuống mái nhà lách cách như tiếng bước chân của người ấy mỗi khi tiến đến từ đằng sau, vòng tay qua eo anh. Người ấy thì thầm những tiếng rất nhỏ trong chăn ấm, cánh tay ôm anh như thể ngày mai thôi cả hai sẽ chia xa.

Bình luận đoạn
Người ấy ôm và rút sâu vào lòng anh trên chiếc giường màu trắng ngà. Ngoài kia, mưa đầu mùa vẫn rơi rấm rứt, từng giọt nước rơi xuống mái nhà lách cách như tiếng bước chân của người ấy mỗi khi tiến đến từ đằng sau, vòng tay qua eo anh. Người ấy thì thầm những tiếng rất nhỏ trong chăn ấm, cánh tay ôm anh như thể ngày mai thôi cả hai sẽ chia xa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Người ấy yêu anh. Hằng Nga của anh yêu Dương Tiễn.

Bình luận đoạn
Người ấy yêu anh. Hằng Nga của anh yêu Dương Tiễn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn, chúng ta không chỉ có một mình. Người ấy cũng yêu ngươi.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn, chúng ta không chỉ có một mình. Người ấy cũng yêu ngươi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh thì thầm trong những giấc mơ chuếnh choáng.

Bình luận đoạn
Anh thì thầm trong những giấc mơ chuếnh choáng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bởi vì... Hằng Nga ở mọi nơi, ở bên anh tất cả thời gian Dương Tiễn nhìn ra thế giới.

Bình luận đoạn
Bởi vì... Hằng Nga ở mọi nơi, ở bên anh tất cả thời gian Dương Tiễn nhìn ra thế giới.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga ngồi bên anh khi dùng bữa sáng với Dương Thiền, miệng càm ràm không vui khi thấy anh chả đụng vào chút rau nào, lông mày lá liễu cau lại vì anh cứ mãi không nghe lời cô, nghe tiếng cô nhắc nhở anh lần sau muốn đi giúp đỡ người khác thì phải luôn đảm bảo an toàn của mình trước...

Bình luận đoạn
Hằng Nga ngồi bên anh khi dùng bữa sáng với Dương Thiền, miệng càm ràm không vui khi thấy anh chả đụng vào chút rau nào, lông mày lá liễu cau lại vì anh cứ mãi không nghe lời cô, nghe tiếng cô nhắc nhở anh lần sau muốn đi giúp đỡ người khác thì phải luôn đảm bảo an toàn của mình trước...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga nhăn nhó khi anh ra ngoài mà không mặc đủ ấm, cằn nhằn khi anh cứ luôn không nghĩ đến mình mà làm bản thân bị thương, mỉm cười nhẹ nhàng mỗi khi cả hai vô tình chạm vào tầm mắt nhau...

Bình luận đoạn
Hằng Nga nhăn nhó khi anh ra ngoài mà không mặc đủ ấm, cằn nhằn khi anh cứ luôn không nghĩ đến mình mà làm bản thân bị thương, mỉm cười nhẹ nhàng mỗi khi cả hai vô tình chạm vào tầm mắt nhau...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga dịu dàng đắp chăn lại cho anh mỗi đêm anh ngủ quên vì đọc sách trong phòng, kê một chiếc gối vừa đủ mềm mại trên đầu, còn bản thân thì sau đó lấy một cái ghế dài gần đó đặt gần bên anh, rồi ngủ trên đó, giống như để trông chừng giấc ngủ cho anh.

Bình luận đoạn
Hằng Nga dịu dàng đắp chăn lại cho anh mỗi đêm anh ngủ quên vì đọc sách trong phòng, kê một chiếc gối vừa đủ mềm mại trên đầu, còn bản thân thì sau đó lấy một cái ghế dài gần đó đặt gần bên anh, rồi ngủ trên đó, giống như để trông chừng giấc ngủ cho anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga còn khẽ khàng hôn trộm lên trán anh khi tưởng rằng Dương Tiễn đã thiếp đi trong cơn mê man của buổi sớm tinh khôi và an lành.

Bình luận đoạn
Hằng Nga còn khẽ khàng hôn trộm lên trán anh khi tưởng rằng Dương Tiễn đã thiếp đi trong cơn mê man của buổi sớm tinh khôi và an lành.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga sẽ ở đó bên anh mỗi sáng anh tỉnh dậy, bàn tay nâng lên vuốt nhẹ mái tóc mềm mại của anh, rồi sau đó sẽ ngại ngùng mà rướn người đặt một nụ hôn phớt lên môi và dịu dàng thì thầm "Buổi sáng tốt lành.", và cũng chính cô là người chỉnh lại quần áo cho anh cho ngăn nắp và gọn gàng.

Bình luận đoạn
Hằng Nga sẽ ở đó bên anh mỗi sáng anh tỉnh dậy, bàn tay nâng lên vuốt nhẹ mái tóc mềm mại của anh, rồi sau đó sẽ ngại ngùng mà rướn người đặt một nụ hôn phớt lên môi và dịu dàng thì thầm "Buổi sáng tốt lành.", và cũng chính cô là người chỉnh lại quần áo cho anh cho ngăn nắp và gọn gàng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga đứng bên bếp lửa, mồ hôi khẽ trượt xuống thái dương, đôi má hây hây đỏ vì hơi nóng của lửa, song vẫn cần mẫn mà lo liệu bữa sáng cho anh...

Bình luận đoạn
Hằng Nga đứng bên bếp lửa, mồ hôi khẽ trượt xuống thái dương, đôi má hây hây đỏ vì hơi nóng của lửa, song vẫn cần mẫn mà lo liệu bữa sáng cho anh...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và vẫn là Hằng Nga, nắm tay Dương Tiễn đi qua dòng người tấp nập, mười đầu ngón đan chặt vào nhau, trái tim bên ngực trái như muốn nổ tung vì hạnh phúc. Người ấy sẽ dừng lại trong một ngõ nhỏ nào đó, cầm lấy bàn tay anh và nhẹ nhàng nhướn ngày lau đi lớp mồ hôi trên trán anh bằng một chiếc khăn tay nhỏ bé.

Bình luận đoạn
Và vẫn là Hằng Nga, nắm tay Dương Tiễn đi qua dòng người tấp nập, mười đầu ngón đan chặt vào nhau, trái tim bên ngực trái như muốn nổ tung vì hạnh phúc. Người ấy sẽ dừng lại trong một ngõ nhỏ nào đó, cầm lấy bàn tay anh và nhẹ nhàng nhướn ngày lau đi lớp mồ hôi trên trán anh bằng một chiếc khăn tay nhỏ bé.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Người ấy tinh nghịch nói, nếu không có thiếp, chàng sẽ thế nào đây chứ?

Bình luận đoạn
Người ấy tinh nghịch nói, nếu không có thiếp, chàng sẽ thế nào đây chứ?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thế nhưng tất cả những gì anh thấy, chỉ có những bức tường lặng thinh, những con người xa lạ, những đồ vật vô tri vô giác trong Chân Quân Điện tối tăm.

Bình luận đoạn
Thế nhưng tất cả những gì anh thấy, chỉ có những bức tường lặng thinh, những con người xa lạ, những đồ vật vô tri vô giác trong Chân Quân Điện tối tăm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh hoang mang tìm Hằng Nga, hoảng hốt muốn nắm lấy tay người ấy. Tại sao chỉ còn lại một mình ở đây?

Bình luận đoạn
Anh hoang mang tìm Hằng Nga, hoảng hốt muốn nắm lấy tay người ấy. Tại sao chỉ còn lại một mình ở đây?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng Hằng Nga không ở đây. Hằng Nga của anh không còn ở đây.

Bình luận đoạn
Nhưng Hằng Nga không ở đây. Hằng Nga của anh không còn ở đây.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chỉ có Dương Thiền ở phía bên kia bàn ăn trống trải. Và thức ăn trên bàn vẫn chỉ chừa ra những rau cỏ mà anh không thích.

Bình luận đoạn
Chỉ có Dương Thiền ở phía bên kia bàn ăn trống trải. Và thức ăn trên bàn vẫn chỉ chừa ra những rau cỏ mà anh không thích.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chúng tiên đang thượng triều nhìn anh bằng ánh mắt tò mò, dò xét, lạ lẫm và sắc nhọn.

Bình luận đoạn
Chúng tiên đang thượng triều nhìn anh bằng ánh mắt tò mò, dò xét, lạ lẫm và sắc nhọn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khi tỉnh dậy giữa đêm khuya lạnh lẽo tối tăm, anh nhận ra không có tấm chăn nào được đắp lên, không có bóng dáng ai kia quen thuộc bên cạnh trông chừng, và mình thì vẫn nằm gục trên bàn dài làm việc trong thư phòng, hơi ấm quen thuộc và chăn nệm êm ấm vĩnh viễn không tồn tại.

Bình luận đoạn
Khi tỉnh dậy giữa đêm khuya lạnh lẽo tối tăm, anh nhận ra không có tấm chăn nào được đắp lên, không có bóng dáng ai kia quen thuộc bên cạnh trông chừng, và mình thì vẫn nằm gục trên bàn dài làm việc trong thư phòng, hơi ấm quen thuộc và chăn nệm êm ấm vĩnh viễn không tồn tại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vào mỗi buổi sáng thức dậy, vẫn là anh một mình tỉnh giấc trên chăn đệm, không ai vén tóc anh và trao bản thân một nụ hôn dịu dàng vào buổi sớm, cũng không còn ai chỉnh lại quần áo cho anh.

Bình luận đoạn
Vào mỗi buổi sáng thức dậy, vẫn là anh một mình tỉnh giấc trên chăn đệm, không ai vén tóc anh và trao bản thân một nụ hôn dịu dàng vào buổi sớm, cũng không còn ai chỉnh lại quần áo cho anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

... Và vĩnh viễn cũng chẳng còn ai nắm lấy tay anh, nhẹ nhàng dắt qua những con đường đông đúc người qua lại. Chẳng còn ai mỉm cười với anh dưới nắng đầu thu, dịu dàng lau đi những giọt mồ hôi trên tay và tóc mái, để anh gối đầu lên đùi của bản thân vào những ngày nắng đông nhạt nhòa...

Bình luận đoạn
... Và vĩnh viễn cũng chẳng còn ai nắm lấy tay anh, nhẹ nhàng dắt qua những con đường đông đúc người qua lại. Chẳng còn ai mỉm cười với anh dưới nắng đầu thu, dịu dàng lau đi những giọt mồ hôi trên tay và tóc mái, để anh gối đầu lên đùi của bản thân vào những ngày nắng đông nhạt nhòa...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đêm đêm, trong bóng tối và những cơn mưa đầu mùa rả rích rơi xuống nhân gian, chỉ còn mình Dương Tiễn ôm lấy bản thân, đôi cánh tay vòng qua đầu gối mà nép mình trong lạnh lẽo.

Bình luận đoạn
Đêm đêm, trong bóng tối và những cơn mưa đầu mùa rả rích rơi xuống nhân gian, chỉ còn mình Dương Tiễn ôm lấy bản thân, đôi cánh tay vòng qua đầu gối mà nép mình trong lạnh lẽo.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không còn những tiếng thì thầm ủi an, không còn những nụ hôn rơi giữa hai hàng lông mày đang nhăn lại, không còn ai nói

Bình luận đoạn
Không còn những tiếng thì thầm ủi an, không còn những nụ hôn rơi giữa hai hàng lông mày đang nhăn lại, không còn ai nói

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Yêu chàng, Nhị Lang.

Bình luận đoạn
Yêu chàng, Nhị Lang.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không phải lâu nay Dương Tiễn đã quen với cuộc sống ấy rồi sao? Không phải anh nên quen thuộc với tình huống một mình cô độc trong Chân Quân Điện sớm rồi sao? Không phải khi cả hai chưa xác định gì với nhau thì bản thân đã luôn sống trong bóng tối u ám bấy lâu nay rồi sao?

Bình luận đoạn
Không phải lâu nay Dương Tiễn đã quen với cuộc sống ấy rồi sao? Không phải anh nên quen thuộc với tình huống một mình cô độc trong Chân Quân Điện sớm rồi sao? Không phải khi cả hai chưa xác định gì với nhau thì bản thân đã luôn sống trong bóng tối u ám bấy lâu nay rồi sao?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không phải đã quyết tâm sẽ quên đi người ấy, một tuần, một tháng, một năm, mười năm... Không phải đã hứa với Tam muội sẽ phải quen với một cuộc sống không có người ấy rồi sao?

Bình luận đoạn
Không phải đã quyết tâm sẽ quên đi người ấy, một tuần, một tháng, một năm, mười năm... Không phải đã hứa với Tam muội sẽ phải quen với một cuộc sống không có người ấy rồi sao?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vậy thì giờ đây có điều gì khác biệt cơ chứ?

Bình luận đoạn
Vậy thì giờ đây có điều gì khác biệt cơ chứ?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vậy thì giờ đây có điều gì khác biệt?

Bình luận đoạn
Vậy thì giờ đây có điều gì khác biệt?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bởi vì...

Bình luận đoạn
Bởi vì...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bởi vì mỗi ngày trôi qua, anh lại đau đớn nhận ra...

Bình luận đoạn
Bởi vì mỗi ngày trôi qua, anh lại đau đớn nhận ra...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngày mai, mình sẽ vĩnh viễn không còn được nhìn thấy người ấy nữa.

Bình luận đoạn
Ngày mai, mình sẽ vĩnh viễn không còn được nhìn thấy người ấy nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngày mai, không còn ai đứng đợi anh sau buổi thượng triều nữa.

Bình luận đoạn
Ngày mai, không còn ai đứng đợi anh sau buổi thượng triều nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngày mai, không còn ai để anh phải bận tâm người ấy đang làm gì, đang ở đâu, có nghĩ về mình không...

Bình luận đoạn
Ngày mai, không còn ai để anh phải bận tâm người ấy đang làm gì, đang ở đâu, có nghĩ về mình không...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngày mai, cũng không còn ai để anh mong chờ trong thầm lặng sẽ xuất hiện trước cánh cổng lớn nặng nề của cung điện, để anh có thể vờ như không quan tâm, không vui mừng nhưng thực chất hân hoan đến tột cùng...

Bình luận đoạn
Ngày mai, cũng không còn ai để anh mong chờ trong thầm lặng sẽ xuất hiện trước cánh cổng lớn nặng nề của cung điện, để anh có thể vờ như không quan tâm, không vui mừng nhưng thực chất hân hoan đến tột cùng...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khác biệt ở chỗ, ở ngày mai của Dương Tiễn, không còn gì cho bản thân chờ mong nữa. Không còn ai để anh quan tâm. Cũng không còn ai sẽ bận rộn quan tâm tới anh nữa.

Bình luận đoạn
Khác biệt ở chỗ, ở ngày mai của Dương Tiễn, không còn gì cho bản thân chờ mong nữa. Không còn ai để anh quan tâm. Cũng không còn ai sẽ bận rộn quan tâm tới anh nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không còn ai sẽ lắng nghe những tâm sự của anh nữa, không còn ai có thể ở bên anh như cách Hằng Nga đã làm nữa...

Bình luận đoạn
Không còn ai sẽ lắng nghe những tâm sự của anh nữa, không còn ai có thể ở bên anh như cách Hằng Nga đã làm nữa...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vậy thì còn ngày mai để làm gì nữa chứ?

Bình luận đoạn
Vậy thì còn ngày mai để làm gì nữa chứ?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một người khi mà đến một ai khác trên đời để mà quan tâm, bảo vệ tới cũng không có, thì sống cũng có để làm gì nữa đâu?

Bình luận đoạn
Một người khi mà đến một ai khác trên đời để mà quan tâm, bảo vệ tới cũng không có, thì sống cũng có để làm gì nữa đâu?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chỉ còn anh và bản thân thôi, Dương Tiễn.

Bình luận đoạn
Chỉ còn anh và bản thân thôi, Dương Tiễn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng mà giờ đây... Ngay cả anh cũng chẳng thương lấy mình nữa.

Bình luận đoạn
Nhưng mà giờ đây... Ngay cả anh cũng chẳng thương lấy mình nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vì Dương Tiễn cũng muốn buông xuôi. Anh cũng muốn bỏ cuộc.

Bình luận đoạn
Vì Dương Tiễn cũng muốn buông xuôi. Anh cũng muốn bỏ cuộc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh không muốn có ngày mai nữa. Vậy thì sẽ chỉ còn mình anh loay hoay ở Chân Quân Điện tối tăm này thôi.

Bình luận đoạn
Anh không muốn có ngày mai nữa. Vậy thì sẽ chỉ còn mình anh loay hoay ở Chân Quân Điện tối tăm này thôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn không muốn làm phiền Tam muội thêm nữa.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn không muốn làm phiền Tam muội thêm nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Rốt cuộc vẫn phải để muội ấy tránh xa anh, để muội ấy có một cuộc sống an nhàn và không phải khổ sở lo lắng cho người có tâm thần không ổn định như anh nữa.

Bình luận đoạn
Rốt cuộc vẫn phải để muội ấy tránh xa anh, để muội ấy có một cuộc sống an nhàn và không phải khổ sở lo lắng cho người có tâm thần không ổn định như anh nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Những người còn lại cũng đã dần sắp xếp được cuộc sống của họ. Ai rồi cũng sẽ rời đi, và tới cuối cùng, chỉ còn mình anh mà thôi.

Bình luận đoạn
Những người còn lại cũng đã dần sắp xếp được cuộc sống của họ. Ai rồi cũng sẽ rời đi, và tới cuối cùng, chỉ còn mình anh mà thôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Gia đình, Hằng Nga, anh chẳng còn ai nữa.

Bình luận đoạn
Gia đình, Hằng Nga, anh chẳng còn ai nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có ta thương ngươi mà...

Bình luận đoạn
Có ta thương ngươi mà...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tại sao Hằng Nga lại bỏ rơi anh?

Bình luận đoạn
Tại sao Hằng Nga lại bỏ rơi anh?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh muốn nói với cô rằng anh nói dối đấy, cô đừng tin.

Bình luận đoạn
Anh muốn nói với cô rằng anh nói dối đấy, cô đừng tin.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thực ra ta vẫn muốn có thể nhìn thấy đôi mắt hấp háy ánh sáng dịu dàng ấy vào mỗi buổi sớm... Thực ra ta không muốn nàng bỏ ta mà đi.

Bình luận đoạn
Thực ra ta vẫn muốn có thể nhìn thấy đôi mắt hấp háy ánh sáng dịu dàng ấy vào mỗi buổi sớm... Thực ra ta không muốn nàng bỏ ta mà đi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thực ra thiếu nàng, ta không ổn chút nào hết...

Bình luận đoạn
Thực ra thiếu nàng, ta không ổn chút nào hết...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mỗi ngày đều giống như một cơn ác mộng, khi thức dậy thì không còn thấy bóng hình người ấy đâu nữa. Cố tỏ ra cứng rắn, cố chứng minh với bản thân rằng mình có thể sống tiếp mà không cần ai quan tâm, không cần ai ở bên. Thế nhưng lúc nào cũng thấy người ấy ở đó, ở bất cứ đâu bản thân đi qua.

Bình luận đoạn
Mỗi ngày đều giống như một cơn ác mộng, khi thức dậy thì không còn thấy bóng hình người ấy đâu nữa. Cố tỏ ra cứng rắn, cố chứng minh với bản thân rằng mình có thể sống tiếp mà không cần ai quan tâm, không cần ai ở bên. Thế nhưng lúc nào cũng thấy người ấy ở đó, ở bất cứ đâu bản thân đi qua.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dù nhìn vào bất cứ điều gì cũng nhớ đến người ấy, mỗi lần nhìn thấy mái tóc đen buông xõa dài đến eo của Dương Thiền đều bất giác giật mình, nhìn vào đôi mắt hạnh nhân của một nữ tiên xa lạ cũng ngỡ ngàng ngẩn ngơ.

Bình luận đoạn
Dù nhìn vào bất cứ điều gì cũng nhớ đến người ấy, mỗi lần nhìn thấy mái tóc đen buông xõa dài đến eo của Dương Thiền đều bất giác giật mình, nhìn vào đôi mắt hạnh nhân của một nữ tiên xa lạ cũng ngỡ ngàng ngẩn ngơ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dù chỉ là một bóng lưng mảnh mai khoác lên mình bộ tuyết trắng ấy lướt qua thôi, tim cũng nhảy ra khỏi lồng ngực bởi ngây ngốc tưởng rằng người ấy đã xuất hiện...

Bình luận đoạn
Dù chỉ là một bóng lưng mảnh mai khoác lên mình bộ tuyết trắng ấy lướt qua thôi, tim cũng nhảy ra khỏi lồng ngực bởi ngây ngốc tưởng rằng người ấy đã xuất hiện...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thế nhưng tất thảy chỉ là ảo ảnh. Sự thật đó là, Hằng Nga không ở đây. Bóng hình xinh đẹp đó in dấu ở mọi nơi, nhưng Hằng Nga thật sự sẽ mãi mãi không tồn tại một lần nữa.

Bình luận đoạn
Thế nhưng tất thảy chỉ là ảo ảnh. Sự thật đó là, Hằng Nga không ở đây. Bóng hình xinh đẹp đó in dấu ở mọi nơi, nhưng Hằng Nga thật sự sẽ mãi mãi không tồn tại một lần nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mãi mãi không thể gặp nhau...

Bình luận đoạn
Mãi mãi không thể gặp nhau...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Là mình vẫn chưa bao giờ kịp nói... Dù một từ 'xin lỗi' thôi, cũng chưa bao giờ kịp nói ra.

Bình luận đoạn
Là mình vẫn chưa bao giờ kịp nói... Dù một từ 'xin lỗi' thôi, cũng chưa bao giờ kịp nói ra.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mỗi đêm đều dài đằng đẵng trong cô độc, cảm giác như bóng tối có thể nuốt chửng cả cơ thể, cảm giác như người ta bị chìm trong ác mộng, bị giấc mơ đè chặt lại mà không thể bừng mắt bật dậy, chỉ có thể giãy giụa cố kêu lên thành tiếng, mong mỏi có ai đó nghe thấy mà chạy đến lay mình thật mạnh.

Bình luận đoạn
Mỗi đêm đều dài đằng đẵng trong cô độc, cảm giác như bóng tối có thể nuốt chửng cả cơ thể, cảm giác như người ta bị chìm trong ác mộng, bị giấc mơ đè chặt lại mà không thể bừng mắt bật dậy, chỉ có thể giãy giụa cố kêu lên thành tiếng, mong mỏi có ai đó nghe thấy mà chạy đến lay mình thật mạnh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Giống như người sợ độ cao bị ngã từ trên tầng mây thẳng xuống đất, giống như một kẻ không biết bơi nhưng bị ném xuống lòng sông sâu không đáy, giống như người ta bị mắc kẹt trên một cây cầu đang lắc lư giữa vách núi dựng đứng...

Bình luận đoạn
Giống như người sợ độ cao bị ngã từ trên tầng mây thẳng xuống đất, giống như một kẻ không biết bơi nhưng bị ném xuống lòng sông sâu không đáy, giống như người ta bị mắc kẹt trên một cây cầu đang lắc lư giữa vách núi dựng đứng...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thế nhưng không có một ai ở bên ta. Thế nhưng chỉ có mình mình trong Chân Quân Điện lạnh lẽo mà thôi. Rộng lớn, âm u và tối tăm không lối thoát.

Bình luận đoạn
Thế nhưng không có một ai ở bên ta. Thế nhưng chỉ có mình mình trong Chân Quân Điện lạnh lẽo mà thôi. Rộng lớn, âm u và tối tăm không lối thoát.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng, mồ hôi thấm ướt cả vùng tóc mái.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng, mồ hôi thấm ướt cả vùng tóc mái.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh nhìn ra ngoài khung cửa, trời vẫn tối đen như mực, duy chỉ có ánh trăng ấy vẫn sáng tỏ ngời ngợi,

Bình luận đoạn
Anh nhìn ra ngoài khung cửa, trời vẫn tối đen như mực, duy chỉ có ánh trăng ấy vẫn sáng tỏ ngời ngợi,

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhận ra mình đã thiếp đi trong chốc lát.

Bình luận đoạn
Nhận ra mình đã thiếp đi trong chốc lát.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh nhìn xuống người mình, muốn nói gì đó lại bị nghẹn ngào.

Bình luận đoạn
Anh nhìn xuống người mình, muốn nói gì đó lại bị nghẹn ngào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngay cả tấm áo choàng màu tím đắp trên người cũng chẳng còn lưu được hơi ấm của Hằng Nga.

Bình luận đoạn
Ngay cả tấm áo choàng màu tím đắp trên người cũng chẳng còn lưu được hơi ấm của Hằng Nga.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh lại mơ thấy cô tan biến trước mặt.

Bình luận đoạn
Anh lại mơ thấy cô tan biến trước mặt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Quá kinh hoàng rồi.

Bình luận đoạn
Quá kinh hoàng rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không. Chỉ là ác mộng, chỉ là một cơn ác mộng thôi mà. Mỗi lần gặp ác mộng, mình phải làm gì? Phải làm gì?

Bình luận đoạn
Không. Chỉ là ác mộng, chỉ là một cơn ác mộng thôi mà. Mỗi lần gặp ác mộng, mình phải làm gì? Phải làm gì?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

À phải rồi, phải gọi người ấy...

Bình luận đoạn
À phải rồi, phải gọi người ấy...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hằng Nga..." Dương Tiễn yếu ớt cất tiếng gọi, giống như một phản xạ vô điều kiện.

Bình luận đoạn
"Hằng Nga..." Dương Tiễn yếu ớt cất tiếng gọi, giống như một phản xạ vô điều kiện.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hằng Nga..."

Bình luận đoạn
"Hằng Nga..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hằng Nga..."

Bình luận đoạn
"Hằng Nga..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị Lang?"

Bình luận đoạn
"Nhị Lang?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Giọng nói trong trẻo, dịu dàng như chỉ dành riêng cho mình anh cất lên, phá vỡ sự im ắng đáng sợ của cung điện lớn.

Bình luận đoạn
Giọng nói trong trẻo, dịu dàng như chỉ dành riêng cho mình anh cất lên, phá vỡ sự im ắng đáng sợ của cung điện lớn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn không thể nào nghe lầm được!

Bình luận đoạn
Dương Tiễn không thể nào nghe lầm được!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh thậm chí còn bẹo má mình đến mức đau rát.

Bình luận đoạn
Anh thậm chí còn bẹo má mình đến mức đau rát.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị Lang."

Bình luận đoạn
"Nhị Lang."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhận ra giọng nói ấy lần nữa, anh hốt hoảng đứng bật dậy khỏi chỗ ngồi, vội vã nhìn quanh căn phòng trống.

Bình luận đoạn
Nhận ra giọng nói ấy lần nữa, anh hốt hoảng đứng bật dậy khỏi chỗ ngồi, vội vã nhìn quanh căn phòng trống.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị Lang."

Bình luận đoạn
"Nhị Lang."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Người ấy tiếp tục gọi, và anh chạy ra khỏi phòng, đuổi theo giọng nói ấy thật mải miết giữa hành lang trống không, những khúc quanh vắng lặng và những căn phòng nối tiếp nhau không lối thoát.

Bình luận đoạn
Người ấy tiếp tục gọi, và anh chạy ra khỏi phòng, đuổi theo giọng nói ấy thật mải miết giữa hành lang trống không, những khúc quanh vắng lặng và những căn phòng nối tiếp nhau không lối thoát.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hằng Nga..." Dương Tiễn nhìn quanh quất khắp nơi, lại chẳng thấy bóng dáng mình muốn thấy đâu, cũng không còn biết mình đang ở đâu nữa.

Bình luận đoạn
"Hằng Nga..." Dương Tiễn nhìn quanh quất khắp nơi, lại chẳng thấy bóng dáng mình muốn thấy đâu, cũng không còn biết mình đang ở đâu nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tất cả chỉ có bóng tối nhập nhoạng giữa những cánh cửa im ỉm đóng.

Bình luận đoạn
Tất cả chỉ có bóng tối nhập nhoạng giữa những cánh cửa im ỉm đóng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hằng Nga..."

Bình luận đoạn
"Hằng Nga..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị Lang." Có tiếng người ấy nhẹ nhàng cất lên phía sau lưng. "Sao chàng lại buồn nữa rồi?"

Bình luận đoạn
"Nhị Lang." Có tiếng người ấy nhẹ nhàng cất lên phía sau lưng. "Sao chàng lại buồn nữa rồi?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn quay người, và chỉ trong khoảnh khắc đó, trái tim anh như bị bóp nghẹt lại bởi một Hằng Nga đang đứng đầu bên kia hành lang.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn quay người, và chỉ trong khoảnh khắc đó, trái tim anh như bị bóp nghẹt lại bởi một Hằng Nga đang đứng đầu bên kia hành lang.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh mắt dịu dàng như vậy, nụ cười nửa lo lắng nửa cưng chiều vẽ trên làn môi đỏ hồng cũng quá đỗi thân quen.

Bình luận đoạn
Ánh mắt dịu dàng như vậy, nụ cười nửa lo lắng nửa cưng chiều vẽ trên làn môi đỏ hồng cũng quá đỗi thân quen.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn cũng mỉm cười theo, vành mắt nóng hổi cúi xuống nhìn đầu ngón tay mình đang giơ về phía cô.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn cũng mỉm cười theo, vành mắt nóng hổi cúi xuống nhìn đầu ngón tay mình đang giơ về phía cô.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Đến đây nào, Nhị Lang." Hằng Nga mỉm cười, mắt mong chờ, hai tay mở rộng dường như chờ anh đến với mình.

Bình luận đoạn
"Đến đây nào, Nhị Lang." Hằng Nga mỉm cười, mắt mong chờ, hai tay mở rộng dường như chờ anh đến với mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn vội vàng sải bước thật nhanh đến gần người ấy,

Bình luận đoạn
Dương Tiễn vội vàng sải bước thật nhanh đến gần người ấy,

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng hình bóng nọ lại bắt đầu quay lưng bước tiếp và khuất bóng sau những ngã rẽ.

Bình luận đoạn
Nhưng hình bóng nọ lại bắt đầu quay lưng bước tiếp và khuất bóng sau những ngã rẽ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tiếng bước chân của Dương Tiễn mạnh rồi mạnh dần, vang vọng khắp sàn nhà trơn bóng. Tiếng cười khúc khích như tiếng chuông bạc chạm vào nhau thành một thanh âm trong trẻo nhất trần đời, sự lém lỉnh và nghịch ngợm này không thể nào nhầm lẫn được.

Bình luận đoạn
Tiếng bước chân của Dương Tiễn mạnh rồi mạnh dần, vang vọng khắp sàn nhà trơn bóng. Tiếng cười khúc khích như tiếng chuông bạc chạm vào nhau thành một thanh âm trong trẻo nhất trần đời, sự lém lỉnh và nghịch ngợm này không thể nào nhầm lẫn được.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tất cả đều làm cho khóe miệng anh kéo lên thành một nụ cười đầy hồi hộp và khấp khởi.

Bình luận đoạn
Tất cả đều làm cho khóe miệng anh kéo lên thành một nụ cười đầy hồi hộp và khấp khởi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Được rồi, nếu chàng bắt được thiếp, thiếp sẽ để chàng ôm thỏa thích."

Bình luận đoạn
"Được rồi, nếu chàng bắt được thiếp, thiếp sẽ để chàng ôm thỏa thích."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bên tai Dương Tiễn vang vang tiếng cười lảnh lót của người đó, bóng dáng bị che khuất bởi những ngã rẽ và những căn phòng nối tiếp nhau.

Bình luận đoạn
Bên tai Dương Tiễn vang vang tiếng cười lảnh lót của người đó, bóng dáng bị che khuất bởi những ngã rẽ và những căn phòng nối tiếp nhau.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không sao đâu. Anh sẽ không bao giờ lạc mất cô nữa.

Bình luận đoạn
Không sao đâu. Anh sẽ không bao giờ lạc mất cô nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chân Quân Điện này là của anh.

Bình luận đoạn
Chân Quân Điện này là của anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chỉ cần anh không cho phép, Hằng Nga không thể rời khỏi đây được.

Bình luận đoạn
Chỉ cần anh không cho phép, Hằng Nga không thể rời khỏi đây được.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga sẽ ở đây, và vẫn sẽ ở đây...

Bình luận đoạn
Hằng Nga sẽ ở đây, và vẫn sẽ ở đây...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nếu chàng không nhanh chân thì thiếp sẽ đi đấy!"

Bình luận đoạn
"Nếu chàng không nhanh chân thì thiếp sẽ đi đấy!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Từng bước từng bước một, anh muốn đi qua quá khứ, đi qua nỗi đau, đi qua những lầm lỗi.

Bình luận đoạn
Từng bước từng bước một, anh muốn đi qua quá khứ, đi qua nỗi đau, đi qua những lầm lỗi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

... Chỉ là bỗng dưng nhận ra, tất cả những lo âu rụt rè đã chẳng còn nghĩa lý gì nữa. Chỉ cần được gặp lại Hằng Nga là tốt, rất tốt rồi...

Bình luận đoạn
... Chỉ là bỗng dưng nhận ra, tất cả những lo âu rụt rè đã chẳng còn nghĩa lý gì nữa. Chỉ cần được gặp lại Hằng Nga là tốt, rất tốt rồi...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hằng Nga!"

Bình luận đoạn
"Hằng Nga!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn nở một nụ cười thật tươi, bước qua khúc rẽ và nhào tới tính ôm lấy thân thể mềm mại ấy vào lòng như mọi khi.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn nở một nụ cười thật tươi, bước qua khúc rẽ và nhào tới tính ôm lấy thân thể mềm mại ấy vào lòng như mọi khi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Việc đơn giản như thế lại như thể đã bước qua cả một đời người.

Bình luận đoạn
Việc đơn giản như thế lại như thể đã bước qua cả một đời người.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hành lang trống không.

Bình luận đoạn
Hành lang trống không.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bóng tối nhập nhoạng trên bộ y phục trắng tuyết, phản chiếu trên sàn nhà trơn bóng. Không một hơi thở, chẳng một âm thanh ngoài tiếng gọi Hằng Nga của mình vang vọng trong không gian tăm tối và sâu hút.

Bình luận đoạn
Bóng tối nhập nhoạng trên bộ y phục trắng tuyết, phản chiếu trên sàn nhà trơn bóng. Không một hơi thở, chẳng một âm thanh ngoài tiếng gọi Hằng Nga của mình vang vọng trong không gian tăm tối và sâu hút.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chỉ có Dương Tiễn và cái bóng của chính mình chập chờn dưới nền đất lạnh. Anh vội nhìn xuống những ngón tay của mình, thẫn thờ nhận ra sợi chỉ đỏ đã biến mất từ bao giờ.

Bình luận đoạn
Chỉ có Dương Tiễn và cái bóng của chính mình chập chờn dưới nền đất lạnh. Anh vội nhìn xuống những ngón tay của mình, thẫn thờ nhận ra sợi chỉ đỏ đã biến mất từ bao giờ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bóng người đơn bạc ngồi sụp xuống sàn gỗ. Và Dương Tiễn bật khóc.

Bình luận đoạn
Bóng người đơn bạc ngồi sụp xuống sàn gỗ. Và Dương Tiễn bật khóc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không. Không. Không. Tất cả chỉ là tưởng tượng thôi.

Bình luận đoạn
Không. Không. Không. Tất cả chỉ là tưởng tượng thôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tất cả chỉ là một giấc mơ.

Bình luận đoạn
Tất cả chỉ là một giấc mơ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Những giọt nước trong vắt lăn ra không thể kiềm chế được. Dương Tiễn dựa vào tường, vòng tay ôm lấy hai đầu gối, gục đầu xuống, không còn ngăn lại những tiếng nức nở vỡ vụn nữa. Anh cứ ngồi yên đó, một mình trong dãy hành lang âm u. Một hồi lâu sau, anh mới vịn tường mà đứng dậy, lẳng lặng quay đầu đi khỏi hành lang.

Bình luận đoạn
Những giọt nước trong vắt lăn ra không thể kiềm chế được. Dương Tiễn dựa vào tường, vòng tay ôm lấy hai đầu gối, gục đầu xuống, không còn ngăn lại những tiếng nức nở vỡ vụn nữa. Anh cứ ngồi yên đó, một mình trong dãy hành lang âm u. Một hồi lâu sau, anh mới vịn tường mà đứng dậy, lẳng lặng quay đầu đi khỏi hành lang.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn lao vào nhà tắm và cảm thấy cả cơ thể nôn nao một cách choáng váng còn ngực trái thì đau nhức đến mức không thể đứng vững nổi.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn lao vào nhà tắm và cảm thấy cả cơ thể nôn nao một cách choáng váng còn ngực trái thì đau nhức đến mức không thể đứng vững nổi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga.

Bình luận đoạn
Hằng Nga.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tiếng hét như xé toạc cổ họng nghẹn đắng. Anh vẫn chưa kịp nói... Dù chỉ một từ 'xin lỗi' cũng chưa bao giờ kịp nói...

Bình luận đoạn
Tiếng hét như xé toạc cổ họng nghẹn đắng. Anh vẫn chưa kịp nói... Dù chỉ một từ 'xin lỗi' cũng chưa bao giờ kịp nói...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đây là mơ hay thật? Là ảo giác hay giấc mộng? Tại sao luôn luôn nhìn thấy người ấy rõ ràng như vậy, tại sao tất cả những điều đó chỉ là ảo giác của mình mà thôi?

Bình luận đoạn
Đây là mơ hay thật? Là ảo giác hay giấc mộng? Tại sao luôn luôn nhìn thấy người ấy rõ ràng như vậy, tại sao tất cả những điều đó chỉ là ảo giác của mình mà thôi?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tại sao mình không thể tỉnh táo mà sống dù chỉ một ngày nữa thôi?

Bình luận đoạn
Tại sao mình không thể tỉnh táo mà sống dù chỉ một ngày nữa thôi?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Không được..." Dương Tiễn thều thào, nuốt ngược những giọt nước mắt sắp tiếp tục chảy ra vào trong. "Tỉnh táo đi..."

Bình luận đoạn
"Không được..." Dương Tiễn thều thào, nuốt ngược những giọt nước mắt sắp tiếp tục chảy ra vào trong. "Tỉnh táo đi..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Rửa mặt xong, anh lững thững quay về phòng ngủ.

Bình luận đoạn
Rửa mặt xong, anh lững thững quay về phòng ngủ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thầm nghĩ hành động của mình vậy mà muội muội cũng không phát hiện.

Bình luận đoạn
Thầm nghĩ hành động của mình vậy mà muội muội cũng không phát hiện.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có lẽ Tam muội cũng mệt rồi, cả ngày cứ mãi xoay quanh một người không ra người, ma không ra ma, thần không ra thần như anh chắc hẳn mệt mỏi lắm.

Bình luận đoạn
Có lẽ Tam muội cũng mệt rồi, cả ngày cứ mãi xoay quanh một người không ra người, ma không ra ma, thần không ra thần như anh chắc hẳn mệt mỏi lắm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vì anh mà muội ấy đã chẳng đi đâu chơi với bọn trẻ hay khuây khỏa cũng khá lâu..

Bình luận đoạn
Vì anh mà muội ấy đã chẳng đi đâu chơi với bọn trẻ hay khuây khỏa cũng khá lâu..

Chưa có bình luận cho đoạn này.

À, đúng rồi, muội ấy có nói sẽ đi xuống nhân gian dạo chơi với tụi nhỏ.

Bình luận đoạn
À, đúng rồi, muội ấy có nói sẽ đi xuống nhân gian dạo chơi với tụi nhỏ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh lại quên mất rồi.

Bình luận đoạn
Anh lại quên mất rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chậc, trí nhớ anh dạo này không được tốt lắm.

Bình luận đoạn
Chậc, trí nhớ anh dạo này không được tốt lắm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chẳng biết sao nữa.

Bình luận đoạn
Chẳng biết sao nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng mặc kệ vậy.

Bình luận đoạn
Nhưng mặc kệ vậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn thở dài, làm Nhị ca của nàng, Dương Tiễn cảm thấy xấu hổ, nhưng rồi sự trống vắng trong tâm hồn lại lần nữa nhấn chìm bản thân.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn thở dài, làm Nhị ca của nàng, Dương Tiễn cảm thấy xấu hổ, nhưng rồi sự trống vắng trong tâm hồn lại lần nữa nhấn chìm bản thân.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh trở lại với trạng thái không còn chút cảm xúc nào tồn tại trong người.

Bình luận đoạn
Anh trở lại với trạng thái không còn chút cảm xúc nào tồn tại trong người.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tình trạng mất ngủ liên miên dẫu có trải qua nhiều ngày mệt mỏi và căng thẳng đến chừng nào, khẩu vị chẳng còn hứng thú, chỉ ăn vì Tam muội bắt anh ăn. Và ngoài công việc ra thì anh chẳng còn quan tâm hay để ý đến gì khác.

Bình luận đoạn
Tình trạng mất ngủ liên miên dẫu có trải qua nhiều ngày mệt mỏi và căng thẳng đến chừng nào, khẩu vị chẳng còn hứng thú, chỉ ăn vì Tam muội bắt anh ăn. Và ngoài công việc ra thì anh chẳng còn quan tâm hay để ý đến gì khác.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bệnh tình càng lúc càng nặng, nhưng anh lại cứng đầu không nói với bất cứ ai về bản thân.

Bình luận đoạn
Bệnh tình càng lúc càng nặng, nhưng anh lại cứng đầu không nói với bất cứ ai về bản thân.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh rốt cuộc đang chờ đợi điều gì sẽ xảy đến với mình?

Bình luận đoạn
Anh rốt cuộc đang chờ đợi điều gì sẽ xảy đến với mình?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sự lạnh giá của đêm khuya tịch mịch khẽ tràn qua khe cửa mà tràn lên từng thớ da, len lách qua những đầu ngón tay, nhưng ngạc nhiên thay – còn khiến Dương Tiễn cảm thấy ấm áp hơn gấp trăm lần so với lồng ngực trái của mình giờ đây, nơi mà trái tim đang nặng nề lê lết từng nhịp đập.

Bình luận đoạn
Sự lạnh giá của đêm khuya tịch mịch khẽ tràn qua khe cửa mà tràn lên từng thớ da, len lách qua những đầu ngón tay, nhưng ngạc nhiên thay – còn khiến Dương Tiễn cảm thấy ấm áp hơn gấp trăm lần so với lồng ngực trái của mình giờ đây, nơi mà trái tim đang nặng nề lê lết từng nhịp đập.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh cầm một bình thuốc trong tay. Đây là tiên đơn mà Lão Quân đã đưa cho anh nhằm có thể cải thiện phần nào giấc ngủ và triệu chứng gần như là trầm cảm của mình, chỉ là không được quá lạm dụng thuốc, nếu không hậu quả thật sự...

Bình luận đoạn
Anh cầm một bình thuốc trong tay. Đây là tiên đơn mà Lão Quân đã đưa cho anh nhằm có thể cải thiện phần nào giấc ngủ và triệu chứng gần như là trầm cảm của mình, chỉ là không được quá lạm dụng thuốc, nếu không hậu quả thật sự...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn không nhớ, và cũng không muốn nhớ nữa.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn không nhớ, và cũng không muốn nhớ nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn mờ mịt nhìn chiếc hộp trang sức của người thương, cảm thấy nhức đầu không thôi. Anh bỏ mặc những cảnh cáo mà Lão Quân đã căn dặn muốn đứt hơi, chính mình bật mở nắp rồi đổ ra trên tay năm đến sáu viên rồi bỏ thẳng vào miệng.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn mờ mịt nhìn chiếc hộp trang sức của người thương, cảm thấy nhức đầu không thôi. Anh bỏ mặc những cảnh cáo mà Lão Quân đã căn dặn muốn đứt hơi, chính mình bật mở nắp rồi đổ ra trên tay năm đến sáu viên rồi bỏ thẳng vào miệng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thuốc lập tức có tác dụng.

Bình luận đoạn
Thuốc lập tức có tác dụng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mí mắt nặng trĩu, đầu óc Dương Tiễn mờ mịt dần. Trần nhà phía trên đầu dần biến thành một mảng trắng xóa.

Bình luận đoạn
Mí mắt nặng trĩu, đầu óc Dương Tiễn mờ mịt dần. Trần nhà phía trên đầu dần biến thành một mảng trắng xóa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn thấy mắt mình cay xè. Một thứ vị mặn mặn lan tỏa trên làn môi, nhưng cũng chẳng còn ai đưa những ngón tay nhẹ nhàng lên lau đi nữa. Anh để cả cơ thể chìm dần trong sự rã rời và kiệt quệ về thể xác, còn chủ nhân của nó thì đã nhắm mắt lại từ lâu, tâm trí dần dà rời bỏ khỏi tầm tay của mình.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn thấy mắt mình cay xè. Một thứ vị mặn mặn lan tỏa trên làn môi, nhưng cũng chẳng còn ai đưa những ngón tay nhẹ nhàng lên lau đi nữa. Anh để cả cơ thể chìm dần trong sự rã rời và kiệt quệ về thể xác, còn chủ nhân của nó thì đã nhắm mắt lại từ lâu, tâm trí dần dà rời bỏ khỏi tầm tay của mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Gần ngàn năm chờ đợi và kiếm tìm manh mối nhưng lại chẳng thu được một chút tin tức khả quan nào rồi.

Bình luận đoạn
Gần ngàn năm chờ đợi và kiếm tìm manh mối nhưng lại chẳng thu được một chút tin tức khả quan nào rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh đã dần dần không còn khát vọng và niềm tin phải đối mặt với ngày mai nữa.

Bình luận đoạn
Anh đã dần dần không còn khát vọng và niềm tin phải đối mặt với ngày mai nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh hy vọng có thể ở lại trong giấc mộng lần này.

Bình luận đoạn
Anh hy vọng có thể ở lại trong giấc mộng lần này.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sẽ không bao giờ quay lại thực tại lẫn tương lai ngoài kia nữa.

Bình luận đoạn
Sẽ không bao giờ quay lại thực tại lẫn tương lai ngoài kia nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không muốn tỉnh dậy.

Bình luận đoạn
Không muốn tỉnh dậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và anh sẽ không tỉnh dậy nữa.

Bình luận đoạn
Và anh sẽ không tỉnh dậy nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Thiền cưỡi mây tăng tốc quay về Chân Quân Điện. Rồi khi đã tới nơi thì không còn giữ lại chút hình tượng đoan trang nào mà vén váy chạy bạt mạng qua đại sảnh của cung điện rộng lớn, thấy chân mình như đang dẫm trên than nóng khi Hao Thiên Khuyển cứ run lên bần bật phía trước và không thể đi nhanh hơn để chỉ cho nàng đường đến phòng tắm.

Bình luận đoạn
Dương Thiền cưỡi mây tăng tốc quay về Chân Quân Điện. Rồi khi đã tới nơi thì không còn giữ lại chút hình tượng đoan trang nào mà vén váy chạy bạt mạng qua đại sảnh của cung điện rộng lớn, thấy chân mình như đang dẫm trên than nóng khi Hao Thiên Khuyển cứ run lên bần bật phía trước và không thể đi nhanh hơn để chỉ cho nàng đường đến phòng tắm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đáng chết, Tam Thánh Mẫu lần đầu tiên chửi thề trong lòng.

Bình luận đoạn
Đáng chết, Tam Thánh Mẫu lần đầu tiên chửi thề trong lòng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nàng đã quá chủ quan. Sở dĩ nàng để Nhị ca ở lại vì anh vốn chẳng muốn đi và phần Dương Thiền cảm thấy anh đã ổn định hơn trước...

Bình luận đoạn
Nàng đã quá chủ quan. Sở dĩ nàng để Nhị ca ở lại vì anh vốn chẳng muốn đi và phần Dương Thiền cảm thấy anh đã ổn định hơn trước...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bây giờ ngẫm lại, thực sự quá lơ là rồi!

Bình luận đoạn
Bây giờ ngẫm lại, thực sự quá lơ là rồi!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Biểu cảm ổn đó của anh chỉ là muốn nàng có thể thoải mái mà rời đi vui vẻ mà thôi...

Bình luận đoạn
Biểu cảm ổn đó của anh chỉ là muốn nàng có thể thoải mái mà rời đi vui vẻ mà thôi...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lẽ ra nên ở nhà mà cùng anh trải qua đêm trăng tròn mùa thu này, chứ không phải để anh ở nhà một mình trong khi bản thân thì đi xuống trần gian vui vẻ với Trầm Hương, Tiểu Ngọc và cả đứa cháu gái An Nhiên của mình.

Bình luận đoạn
Lẽ ra nên ở nhà mà cùng anh trải qua đêm trăng tròn mùa thu này, chứ không phải để anh ở nhà một mình trong khi bản thân thì đi xuống trần gian vui vẻ với Trầm Hương, Tiểu Ngọc và cả đứa cháu gái An Nhiên của mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu không phải vì Hao Thiên Khuyển chạy tới báo nàng hay, Dương Thiền đã không thể nào biết được.

Bình luận đoạn
Nếu không phải vì Hao Thiên Khuyển chạy tới báo nàng hay, Dương Thiền đã không thể nào biết được.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng.

Bình luận đoạn
Nhưng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hơn ai hết, lẽ ra nàng nên hiểu, ngày hôm nay quan trọng thế nào với anh.

Bình luận đoạn
Hơn ai hết, lẽ ra nàng nên hiểu, ngày hôm nay quan trọng thế nào với anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Là ngày mà anh yêu nhất, cũng là ngày anh hận nhất...

Bình luận đoạn
Là ngày mà anh yêu nhất, cũng là ngày anh hận nhất...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cuối cùng, người con gái với y phục vàng nhẹ cũng đã đặt chân trước cánh cửa thư phòng, cố gắng hít thở để lấy lại nhịp thở của mình, nàng cẩn trọng mở cửa thì không thấy ai trong đó cả.

Bình luận đoạn
Cuối cùng, người con gái với y phục vàng nhẹ cũng đã đặt chân trước cánh cửa thư phòng, cố gắng hít thở để lấy lại nhịp thở của mình, nàng cẩn trọng mở cửa thì không thấy ai trong đó cả.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Huynh ấy có thể ở đâu?

Bình luận đoạn
Huynh ấy có thể ở đâu?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nàng tình cờ nghĩ tới một nơi – rồi lại quan sát sự im lặng đến rợn người của cung điện, cảm giác bất an càng lúc dâng trào mãnh liệt, vội vã lao về phương hướng phòng ngủ của anh, không chút chần chừ mở thẳng cánh cửa thành một tiếng "Cạch" vang vọng khắp chốn vắng lặng và cô đơn này.

Bình luận đoạn
Nàng tình cờ nghĩ tới một nơi – rồi lại quan sát sự im lặng đến rợn người của cung điện, cảm giác bất an càng lúc dâng trào mãnh liệt, vội vã lao về phương hướng phòng ngủ của anh, không chút chần chừ mở thẳng cánh cửa thành một tiếng "Cạch" vang vọng khắp chốn vắng lặng và cô đơn này.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trước mắt nàng chỉ thấy mọi thứ chìm vào bóng tối, chỉ còn ánh trăng le lói qua khung cửa sổ chiếu rọi lên vài phần của căn phòng.

Bình luận đoạn
Trước mắt nàng chỉ thấy mọi thứ chìm vào bóng tối, chỉ còn ánh trăng le lói qua khung cửa sổ chiếu rọi lên vài phần của căn phòng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nương theo ánh sáng mờ ảo trong phòng so với không gian đen tối bên ngoài, làm cho Dương Thiền hơi nheo mắt mà quan sát thật kỹ người trên giường.

Bình luận đoạn
Nương theo ánh sáng mờ ảo trong phòng so với không gian đen tối bên ngoài, làm cho Dương Thiền hơi nheo mắt mà quan sát thật kỹ người trên giường.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và chỉ trong một tích tắc thôi, trái tim nàng như ngừng đập khi khóe mắt thấy bình thuốc của Lão Quân nằm lăn lóc trên mặt bàn cạnh bên giường. Số thuốc còn lại rơi ra và rớt xuống sàn nhà.

Bình luận đoạn
Và chỉ trong một tích tắc thôi, trái tim nàng như ngừng đập khi khóe mắt thấy bình thuốc của Lão Quân nằm lăn lóc trên mặt bàn cạnh bên giường. Số thuốc còn lại rơi ra và rớt xuống sàn nhà.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khoảnh khắc ấy, một ý nghĩ đáng sợ sượt qua trong đầu Dương Thiền.

Bình luận đoạn
Khoảnh khắc ấy, một ý nghĩ đáng sợ sượt qua trong đầu Dương Thiền.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nàng đã đến muộn.

Bình luận đoạn
Nàng đã đến muộn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn mở mắt ra, thấy xung quanh là một màu đen dài vô tận. Anh cứ ngỡ mình còn đang nằm trên giường, nhưng khi nhìn lại thì trên người đang mặc một bộ quần áo màu trắng, trông khá nổi bật so với màu không gian trước mắt.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn mở mắt ra, thấy xung quanh là một màu đen dài vô tận. Anh cứ ngỡ mình còn đang nằm trên giường, nhưng khi nhìn lại thì trên người đang mặc một bộ quần áo màu trắng, trông khá nổi bật so với màu không gian trước mắt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Như vậy cũng không có gì không tốt, Dương Tiễn thầm nhủ. Anh đã mỏi mệt rồi. Quá sức mỏi mệt với thế giới ngoài kia. Trái tim thần thánh cũng có giới hạn của nó, ngay cả sự kiên nhẫn cũng vậy. Nếu cứ tiếp tục bị dày vò và chà đạp mãi như thế này, Dương Tiễn cũng không muốn phải tranh đấu với nó làm gì nữa.

Bình luận đoạn
Như vậy cũng không có gì không tốt, Dương Tiễn thầm nhủ. Anh đã mỏi mệt rồi. Quá sức mỏi mệt với thế giới ngoài kia. Trái tim thần thánh cũng có giới hạn của nó, ngay cả sự kiên nhẫn cũng vậy. Nếu cứ tiếp tục bị dày vò và chà đạp mãi như thế này, Dương Tiễn cũng không muốn phải tranh đấu với nó làm gì nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn không còn sợ hãi bất kỳ điều gì sẽ đến với mình nữa.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn không còn sợ hãi bất kỳ điều gì sẽ đến với mình nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một khi con người ta đã không còn gì để mất, một khi không còn ai để mong chờ, để quan tâm và mong mỏi mỗi ngày, cũng không còn điều gì đáng để bảo vệ nữa... Một khi trên hai bàn tay chỉ còn lại cát trắng, thì cái chết chẳng qua là một giấc ngủ sâu, không lo đau đớn, không phiền mỏi mệt. Dương Tiễn chỉ cần thế mà thôi.

Bình luận đoạn
Một khi con người ta đã không còn gì để mất, một khi không còn ai để mong chờ, để quan tâm và mong mỏi mỗi ngày, cũng không còn điều gì đáng để bảo vệ nữa... Một khi trên hai bàn tay chỉ còn lại cát trắng, thì cái chết chẳng qua là một giấc ngủ sâu, không lo đau đớn, không phiền mỏi mệt. Dương Tiễn chỉ cần thế mà thôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh thở dài, quyết định bước về phía trước. Đi mãi, đi mãi, đi mãi cho đến khi anh nhìn thấy căn phòng quen thuộc đã luôn nằm sâu trong ký ức, nó mới sáng sủa và sạch sẽ làm sao, cũng thật nhỏ bé và trong lành. Như vậy Dương Tiễn sẽ không phải đối mặt với bóng tối và những ảo ảnh một lần nào nữa. Anh mỉm cười và nhẹ đẩy cửa vào.

Bình luận đoạn
Anh thở dài, quyết định bước về phía trước. Đi mãi, đi mãi, đi mãi cho đến khi anh nhìn thấy căn phòng quen thuộc đã luôn nằm sâu trong ký ức, nó mới sáng sủa và sạch sẽ làm sao, cũng thật nhỏ bé và trong lành. Như vậy Dương Tiễn sẽ không phải đối mặt với bóng tối và những ảo ảnh một lần nào nữa. Anh mỉm cười và nhẹ đẩy cửa vào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thứ chờ đón anh trong căn phòng nọ, tuyệt vời hơn bất cứ điều gì Dương Tiễn từng mong mỏi.

Bình luận đoạn
Thứ chờ đón anh trong căn phòng nọ, tuyệt vời hơn bất cứ điều gì Dương Tiễn từng mong mỏi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị Lang."

Bình luận đoạn
"Nhị Lang."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và rồi người đứng trên đỉnh cao quyền lực đã không kìm được xúc động mà bật ra tiếng khóc. "Mẫu thân..."

Bình luận đoạn
Và rồi người đứng trên đỉnh cao quyền lực đã không kìm được xúc động mà bật ra tiếng khóc. "Mẫu thân..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

________________________________________________________________

Bình luận đoạn
________________________________________________________________

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Phụ thân và đại ca không ở cùng mẫu thân sao?"

Bình luận đoạn
"Phụ thân và đại ca không ở cùng mẫu thân sao?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn cất tiếng khi cả hai đã ngồi xuống bên nhau trên chiếc ghế gỗ đặt trong phòng. Dao Cơ mỉm cười, đưa tay lau đi những giọt nước mắt chưa kịp khô trên gò má đứa con trai, một lần nữa kéo anh vào và ôm thật dịu dàng. Những lọn tóc mềm mại hơn lụa của bà chảy xuống và cọ vào trán Dương Tiễn, khiến cơ thể bản thân run nhẹ và hít hà mùi hương trên mái tóc bà, nhắm mắt lại và cảm nhận cái cảm giác an toàn yên bình mà rất, rất lâu rồi mình chưa được tận hưởng.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn cất tiếng khi cả hai đã ngồi xuống bên nhau trên chiếc ghế gỗ đặt trong phòng. Dao Cơ mỉm cười, đưa tay lau đi những giọt nước mắt chưa kịp khô trên gò má đứa con trai, một lần nữa kéo anh vào và ôm thật dịu dàng. Những lọn tóc mềm mại hơn lụa của bà chảy xuống và cọ vào trán Dương Tiễn, khiến cơ thể bản thân run nhẹ và hít hà mùi hương trên mái tóc bà, nhắm mắt lại và cảm nhận cái cảm giác an toàn yên bình mà rất, rất lâu rồi mình chưa được tận hưởng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cảm giác mà không một ai trên thế giới này ngoài mẫu thân có thể đem lại cho anh. Không ai, kể cả Hằng Nga.

Bình luận đoạn
Cảm giác mà không một ai trên thế giới này ngoài mẫu thân có thể đem lại cho anh. Không ai, kể cả Hằng Nga.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ông ấy đi trước rồi, cả Đại Lang cũng vậy. Con biết đấy, phụ thân không thể an tâm để cho đứa bé ấy đi một mình được." Người phụ nữ nhún vai và đảo mắt. "Con biết đại ca con trẻ con thế nào mà."

Bình luận đoạn
"Ông ấy đi trước rồi, cả Đại Lang cũng vậy. Con biết đấy, phụ thân không thể an tâm để cho đứa bé ấy đi một mình được." Người phụ nữ nhún vai và đảo mắt. "Con biết đại ca con trẻ con thế nào mà."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh phì cười, cũng bắt chước người nọ mà nhún vai. Không sao cả, sớm muộn gì cũng sẽ gặp nhau thôi. Nói rằng anh ngạc nhiên khi thấy Dao Cơ thì cũng không phải – chỉ là quá xúc động mà thôi.

Bình luận đoạn
Anh phì cười, cũng bắt chước người nọ mà nhún vai. Không sao cả, sớm muộn gì cũng sẽ gặp nhau thôi. Nói rằng anh ngạc nhiên khi thấy Dao Cơ thì cũng không phải – chỉ là quá xúc động mà thôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh luôn hi vọng rằng khi bước sang thế giới bên kia, mình có thể gặp lại những người thân yêu nhất. Anh đã mong mỏi biết bao nhiêu, và bây giờ mong ước đó đã thành hiện thực. Anh cũng không tha thiết tìm hiểu quá sâu lý do vì sao mẫu thân ở đây mà đáng lẽ bà đã bị thiêu đốt mà hóa thành một phần của vũ trụ rồi.

Bình luận đoạn
Anh luôn hi vọng rằng khi bước sang thế giới bên kia, mình có thể gặp lại những người thân yêu nhất. Anh đã mong mỏi biết bao nhiêu, và bây giờ mong ước đó đã thành hiện thực. Anh cũng không tha thiết tìm hiểu quá sâu lý do vì sao mẫu thân ở đây mà đáng lẽ bà đã bị thiêu đốt mà hóa thành một phần của vũ trụ rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đã đủ rồi.

Bình luận đoạn
Đã đủ rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dù sao thì trên đời, nhiều chuyện không thể lý giải vẫn luôn tồn tại đầy ra đó đấy thôi.

Bình luận đoạn
Dù sao thì trên đời, nhiều chuyện không thể lý giải vẫn luôn tồn tại đầy ra đó đấy thôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn đã được ở bên mẫu thân lần nữa, và sẽ phải hỏi bà thật nhiều điều...

Bình luận đoạn
Dương Tiễn đã được ở bên mẫu thân lần nữa, và sẽ phải hỏi bà thật nhiều điều...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Chắc mọi người thất vọng về con lắm." Tư Pháp Thiên Thần nào còn là dáng vẻ hùng hồn như trước, giờ đây chỉ như một đứa nhỏ mười mấy tuổi đầu phạm sai lầm, anh khẽ cúi đầu, môi mím chặt.

Bình luận đoạn
"Chắc mọi người thất vọng về con lắm." Tư Pháp Thiên Thần nào còn là dáng vẻ hùng hồn như trước, giờ đây chỉ như một đứa nhỏ mười mấy tuổi đầu phạm sai lầm, anh khẽ cúi đầu, môi mím chặt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hàng ngàn năm trước và cả bây giờ, con đều làm phụ thân, mẫu thân và cả đại ca thất vọng. Con cũng không hoàn thành được di nguyện của mọi người, con xin l..."

Bình luận đoạn
"Hàng ngàn năm trước và cả bây giờ, con đều làm phụ thân, mẫu thân và cả đại ca thất vọng. Con cũng không hoàn thành được di nguyện của mọi người, con xin l..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Này đứa bé ngốc." Bà bỗng nhiên nghiêm giọng, bắt anh nhìn thẳng vào mắt mình. "Chúng ta đã để lại di nguyện nào cho con vậy?"

Bình luận đoạn
"Này đứa bé ngốc." Bà bỗng nhiên nghiêm giọng, bắt anh nhìn thẳng vào mắt mình. "Chúng ta đã để lại di nguyện nào cho con vậy?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ơ...Chẳng phải mọi người đều muốn con có thể bảo vệ Tam muội đến cuối đời và làm cho Tam Giới được hòa bình ấm no sao?"

Bình luận đoạn
"Ơ...Chẳng phải mọi người đều muốn con có thể bảo vệ Tam muội đến cuối đời và làm cho Tam Giới được hòa bình ấm no sao?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn chớp mắt, "Con đã cố gắng làm việc để có thể giữ cho thế giới được bình an, tuy là giữa chừng đã nhốt muội ấy xuống núi Hoa Sơn nhưng..."

Bình luận đoạn
Dương Tiễn chớp mắt, "Con đã cố gắng làm việc để có thể giữ cho thế giới được bình an, tuy là giữa chừng đã nhốt muội ấy xuống núi Hoa Sơn nhưng..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn lại bị cắt lời lần nữa bằng một cái cốc đầu, "Mẫu thân có nói với con thế à? Trước khi chúng ta rời xa nhau, là ai trong chúng ta đã nói với con thế?"

Bình luận đoạn
Dương Tiễn lại bị cắt lời lần nữa bằng một cái cốc đầu, "Mẫu thân có nói với con thế à? Trước khi chúng ta rời xa nhau, là ai trong chúng ta đã nói với con thế?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh xoa xoa trán đầy bối rối. "Mọi người không có nói... Nhưng con nghĩ đó là việc đương nhiên mà? Mẫu thân là công chúa ngự trì Dục giới, là người đã dành ra nhiều năm để đuổi giết Giao Long, như vậy thì khi con sinh ra với sức mạnh trong người thì hẳn là nên làm theo mẫu thân là giữ gìn bình yên cho nhân gian, không phải vậy sao?"

Bình luận đoạn
Anh xoa xoa trán đầy bối rối. "Mọi người không có nói... Nhưng con nghĩ đó là việc đương nhiên mà? Mẫu thân là công chúa ngự trì Dục giới, là người đã dành ra nhiều năm để đuổi giết Giao Long, như vậy thì khi con sinh ra với sức mạnh trong người thì hẳn là nên làm theo mẫu thân là giữ gìn bình yên cho nhân gian, không phải vậy sao?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mẫu thân anh chăm chăm nhìn con trai như thể đứa nhỏ của bà là kẻ ngốc nhất thiên hạ. Sau đó, bà bật cười, nửa xót thương nửa trách móc.

Bình luận đoạn
Mẫu thân anh chăm chăm nhìn con trai như thể đứa nhỏ của bà là kẻ ngốc nhất thiên hạ. Sau đó, bà bật cười, nửa xót thương nửa trách móc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Con không sinh ra để gánh vác lấy trách nhiệm nặng nề ấy, Nhị Lang." Bà vuốt tóc đứa con trai của mình lần nữa

Bình luận đoạn
"Con không sinh ra để gánh vác lấy trách nhiệm nặng nề ấy, Nhị Lang." Bà vuốt tóc đứa con trai của mình lần nữa

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Con sinh ra là để được phụ thân, mẫu thân, Đại Lang và Tam muội yêu thương. Được người con yêu yêu thương."

Bình luận đoạn
"Con sinh ra là để được phụ thân, mẫu thân, Đại Lang và Tam muội yêu thương. Được người con yêu yêu thương."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Con..."

Bình luận đoạn
"Con..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Còn trách nhiệm với Tam Giới? Đúng là trước đây đối với mẫu thân mà nói thì, nó rất đỗi quan trọng, cũng vì nó mà mẫu thân và phụ thân con – Dương Thiên Hữu mới gặp nhau và thành thân với nhau. Và đó luôn là điều tuyệt vời nhất mà số mệnh này đã trao cho mẫu thân."

Bình luận đoạn
"Còn trách nhiệm với Tam Giới? Đúng là trước đây đối với mẫu thân mà nói thì, nó rất đỗi quan trọng, cũng vì nó mà mẫu thân và phụ thân con – Dương Thiên Hữu mới gặp nhau và thành thân với nhau. Và đó luôn là điều tuyệt vời nhất mà số mệnh này đã trao cho mẫu thân."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhưng mà con biết gì không? Điều khiến chúng ta hạnh phúc, không chỉ là tình cảm chân thành dành cho nhau, cũng chẳng phải cuộc sống phàm nhân giàu có và đủ đầy, hay danh tiếng Dương Gia nổi bật ở Tứ Xuyên đó. Tất cả những điều đó không thể so được với tụi con cả."

Bình luận đoạn
"Nhưng mà con biết gì không? Điều khiến chúng ta hạnh phúc, không chỉ là tình cảm chân thành dành cho nhau, cũng chẳng phải cuộc sống phàm nhân giàu có và đủ đầy, hay danh tiếng Dương Gia nổi bật ở Tứ Xuyên đó. Tất cả những điều đó không thể so được với tụi con cả."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Tuy rằng Đại Lang chết ở độ tuổi còn quá trẻ nhưng mà theo như thiên số thì thằng bé sẽ sớm đầu thai và trở thành một con người mới nên mẫu thân cũng không còn gì phải lo nữa."

Bình luận đoạn
"Tuy rằng Đại Lang chết ở độ tuổi còn quá trẻ nhưng mà theo như thiên số thì thằng bé sẽ sớm đầu thai và trở thành một con người mới nên mẫu thân cũng không còn gì phải lo nữa."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Còn Thiền Nhi, đứa bé này thật đã làm con phải khổ sở lo lắng đủ bề rồi Nhị Lang. Mẫu thân, phụ thân và đại ca không hề trách con việc con đày nó xuống núi Hoa Sơn. Thứ nhất là vì ta biết con không muốn nhìn thấy viễn cảnh tương tự xảy ra với gia đình chúng ta, thứ hai là vì nếu còn che chở đứa bé đó, chuyện con cho người đào mương kênh rạch để thoát lũ sẽ bị bẩm báo và hàng ngàn người sẽ còn mất mạng hơn nữa."

Bình luận đoạn
"Còn Thiền Nhi, đứa bé này thật đã làm con phải khổ sở lo lắng đủ bề rồi Nhị Lang. Mẫu thân, phụ thân và đại ca không hề trách con việc con đày nó xuống núi Hoa Sơn. Thứ nhất là vì ta biết con không muốn nhìn thấy viễn cảnh tương tự xảy ra với gia đình chúng ta, thứ hai là vì nếu còn che chở đứa bé đó, chuyện con cho người đào mương kênh rạch để thoát lũ sẽ bị bẩm báo và hàng ngàn người sẽ còn mất mạng hơn nữa."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Thứ ba, nó quá cô đơn nên mới dễ dàng đi yêu cái người tên Lưu Ngạn Xương đó, nếu có trách thì chỉ có thể trách Thiền Nhi còn quá non nớt, đạo tâm chưa vững, không liên quan đến con. Nhị Lang, con làm rất đúng, những điều con làm, mẫu thân tin đều sẽ có lý do."

Bình luận đoạn
"Thứ ba, nó quá cô đơn nên mới dễ dàng đi yêu cái người tên Lưu Ngạn Xương đó, nếu có trách thì chỉ có thể trách Thiền Nhi còn quá non nớt, đạo tâm chưa vững, không liên quan đến con. Nhị Lang, con làm rất đúng, những điều con làm, mẫu thân tin đều sẽ có lý do."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn ngơ ngác nghe những lời tâm sự thấu hiểu nỗi lòng của mình. Nước mắt anh đã long lanh chực trào trong đáy mắt.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn ngơ ngác nghe những lời tâm sự thấu hiểu nỗi lòng của mình. Nước mắt anh đã long lanh chực trào trong đáy mắt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thì ra... họ không trách anh.

Bình luận đoạn
Thì ra... họ không trách anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thì ra... họ vẫn dõi theo anh từ một chiều không gian khác.

Bình luận đoạn
Thì ra... họ vẫn dõi theo anh từ một chiều không gian khác.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đúng như Hằng Nga đã từng nói, những người thân yêu không phải là rời xa ta hoàn toàn, mà họ chi đang ở một nơi khác mà mắt không thể thấy, tai không thể nghe nhưng chỉ cần trong lòng nghĩ đến nhau, thì sự yêu thương và trân trọng nhau sẽ luôn gắn kết trái tim bọn họ lại với nhau theo nhiều cách đặc biệt.

Bình luận đoạn
Đúng như Hằng Nga đã từng nói, những người thân yêu không phải là rời xa ta hoàn toàn, mà họ chi đang ở một nơi khác mà mắt không thể thấy, tai không thể nghe nhưng chỉ cần trong lòng nghĩ đến nhau, thì sự yêu thương và trân trọng nhau sẽ luôn gắn kết trái tim bọn họ lại với nhau theo nhiều cách đặc biệt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị Lang, phụ thân và Đại Lang trước khi đi vẫn rất lo lắng cho con, sợ con sẽ không thể tìm được hạnh phúc cho riêng mình, nhưng lại không thể không đi. Cho nên mẫu thân vẫn luôn chờ ngày con sẽ thỏa nguyện nỗi lòng để có thể ra đi thanh thản, chỉ là không nghĩ chúng ta sẽ gặp nhau ở tình cảnh thế này."

Bình luận đoạn
"Nhị Lang, phụ thân và Đại Lang trước khi đi vẫn rất lo lắng cho con, sợ con sẽ không thể tìm được hạnh phúc cho riêng mình, nhưng lại không thể không đi. Cho nên mẫu thân vẫn luôn chờ ngày con sẽ thỏa nguyện nỗi lòng để có thể ra đi thanh thản, chỉ là không nghĩ chúng ta sẽ gặp nhau ở tình cảnh thế này."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"..."

Bình luận đoạn
"..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị Lang, con là điều quý giá nhất của mọi người. Cái ngày mẫu thân chết, ta đã nhận ra rằng quyền lực và địa vị công chúa của Tam Giới, có thể mất đi toàn bộ nhưng mối liên kết giữa chúng ta sẽ không bao giờ mai một ngay cả sau khi chúng ta rời bỏ cõi đời. Như thế này này, con không thấy sao?"

Bình luận đoạn
"Nhị Lang, con là điều quý giá nhất của mọi người. Cái ngày mẫu thân chết, ta đã nhận ra rằng quyền lực và địa vị công chúa của Tam Giới, có thể mất đi toàn bộ nhưng mối liên kết giữa chúng ta sẽ không bao giờ mai một ngay cả sau khi chúng ta rời bỏ cõi đời. Như thế này này, con không thấy sao?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị Lang, mẫu thân thật lòng tự hào vì con dù không được được dạy dỗ để gánh lấy trách nhiệm to lớn ấy, nhưng vẫn luôn lấy điều đó làm mục đích sống mà nỗ lực, phấn đấu mỗi ngày, gạt bỏ thù hận qua một bên để đặt toàn bộ lòng thương yêu lên mọi người. Nhưng mà, như thế không có nghĩa nó là lý do sống của con." Bà áp tay lên má Dương Tiễn.

Bình luận đoạn
"Nhị Lang, mẫu thân thật lòng tự hào vì con dù không được được dạy dỗ để gánh lấy trách nhiệm to lớn ấy, nhưng vẫn luôn lấy điều đó làm mục đích sống mà nỗ lực, phấn đấu mỗi ngày, gạt bỏ thù hận qua một bên để đặt toàn bộ lòng thương yêu lên mọi người. Nhưng mà, như thế không có nghĩa nó là lý do sống của con." Bà áp tay lên má Dương Tiễn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Di nguyện của chúng ta, đó là con phải nắm chắc hạnh phúc của mình bằng bất cứ giá nào."

Bình luận đoạn
"Di nguyện của chúng ta, đó là con phải nắm chắc hạnh phúc của mình bằng bất cứ giá nào."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn bối rối nhìn người sinh ra mình. Anh không thể không nghĩ bà có phải người sinh ra mình không, hoặc người có vấn đề là bản thân cũng nên.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn bối rối nhìn người sinh ra mình. Anh không thể không nghĩ bà có phải người sinh ra mình không, hoặc người có vấn đề là bản thân cũng nên.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tuy anh không được dạy phải sống vì "Người dân" nhưng chẳng phải anh đã noi theo tấm gương của mẫu thân sao? Rằng dù cho bản thân có cuộc sống riêng, thì cũng không bao giờ quên đi trách nhiệm của mình.

Bình luận đoạn
Tuy anh không được dạy phải sống vì "Người dân" nhưng chẳng phải anh đã noi theo tấm gương của mẫu thân sao? Rằng dù cho bản thân có cuộc sống riêng, thì cũng không bao giờ quên đi trách nhiệm của mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và anh đã làm đúng như vậy.

Bình luận đoạn
Và anh đã làm đúng như vậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chưa bao giờ trong đời anh dù chỉ một lần, Dương Tiễn nghĩ rằng còn con đường khác cho mình đi, còn sự lựa chọn nào khác ngoài những trách nhiệm ấy. Nó đã gắn liền với anh từ rất lâu rồi.

Bình luận đoạn
Chưa bao giờ trong đời anh dù chỉ một lần, Dương Tiễn nghĩ rằng còn con đường khác cho mình đi, còn sự lựa chọn nào khác ngoài những trách nhiệm ấy. Nó đã gắn liền với anh từ rất lâu rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vậy mà mẫu thân lại nói rằng bản thân Dương Tiễn quan trọng hơn. Mẫu thân lại nói rằng, phải nắm chắc hạnh phúc của mình...

Bình luận đoạn
Vậy mà mẫu thân lại nói rằng bản thân Dương Tiễn quan trọng hơn. Mẫu thân lại nói rằng, phải nắm chắc hạnh phúc của mình...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Con không hiểu..." Dương Tiễn nhíu mày.

Bình luận đoạn
"Con không hiểu..." Dương Tiễn nhíu mày.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh cảm thấy giọng mình đắng nghẹn "... Mẫu thân, nếu nói vậy, vì sao trong suốt những năm người ở dưới trần gian, lại kiên trì truy bắt Giao Long Ba Đầu như vậy?"

Bình luận đoạn
Anh cảm thấy giọng mình đắng nghẹn "... Mẫu thân, nếu nói vậy, vì sao trong suốt những năm người ở dưới trần gian, lại kiên trì truy bắt Giao Long Ba Đầu như vậy?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dao Cơ mỉm cười, giọng đượm buồn.

Bình luận đoạn
Dao Cơ mỉm cười, giọng đượm buồn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Đúng vậy, và ta chưa từng hối hận vì đã làm thế."

Bình luận đoạn
"Đúng vậy, và ta chưa từng hối hận vì đã làm thế."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhưng con thì khác, Nhị Lang à." Ánh mắt người mẹ nhìn con mình thương xót.

Bình luận đoạn
"Nhưng con thì khác, Nhị Lang à." Ánh mắt người mẹ nhìn con mình thương xót.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Con đã làm quá nhiều cho Tam Giới mà không cần hồi đáp rồi. Hiện tại đã có Trầm Hương gánh vác giúp con, vậy thì tại sao bản thân con không đi nghỉ ngơi một thời gian? Có lẽ là đi du ngoạn đâu đó, tìm kiếm cho mình một sự thanh thản chứ đừng cố chấp buộc mình cô quạnh trong Chân Quân Điện nữa." Bà thở dài.

Bình luận đoạn
"Con đã làm quá nhiều cho Tam Giới mà không cần hồi đáp rồi. Hiện tại đã có Trầm Hương gánh vác giúp con, vậy thì tại sao bản thân con không đi nghỉ ngơi một thời gian? Có lẽ là đi du ngoạn đâu đó, tìm kiếm cho mình một sự thanh thản chứ đừng cố chấp buộc mình cô quạnh trong Chân Quân Điện nữa." Bà thở dài.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bà nhìn vào đôi mắt đen thẫm của Dương Tiễn.

Bình luận đoạn
Bà nhìn vào đôi mắt đen thẫm của Dương Tiễn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Từ giây phút mẫu thân sinh các con ra, trong lòng đã luôn muốn tụi con sẽ sống thật trách nhiệm và trưởng thành, đó là lý do mẫu thân luôn có hơi khắt khe với con, Nhị Lang à. Mẫu thân chỉ muốn con sẽ ngừng nghịch phá mà ngoan ngoãn hơn, chịu khó học hành như Thiền Nhi vậy...:

Bình luận đoạn
"Từ giây phút mẫu thân sinh các con ra, trong lòng đã luôn muốn tụi con sẽ sống thật trách nhiệm và trưởng thành, đó là lý do mẫu thân luôn có hơi khắt khe với con, Nhị Lang à. Mẫu thân chỉ muốn con sẽ ngừng nghịch phá mà ngoan ngoãn hơn, chịu khó học hành như Thiền Nhi vậy...:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nước mắt lưng tròng nhìn vào đứa con trước mặt

Bình luận đoạn
Nước mắt lưng tròng nhìn vào đứa con trước mặt

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Và vào cái lúc mẫu thân thấy nhiều thanh kiếm chĩa vào gia đình chúng ta, phụ thân và mẫu thân đã nhận ra các con của chúng ta đáng để bảo vệ đến mức nào dù cho có phải hy sinh mạng sống. Không ngoan ngoãn thì sao, cứ luôn nghịch ngợm ngây thơ như thế thì sao?"

Bình luận đoạn
"Và vào cái lúc mẫu thân thấy nhiều thanh kiếm chĩa vào gia đình chúng ta, phụ thân và mẫu thân đã nhận ra các con của chúng ta đáng để bảo vệ đến mức nào dù cho có phải hy sinh mạng sống. Không ngoan ngoãn thì sao, cứ luôn nghịch ngợm ngây thơ như thế thì sao?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Với mẫu thân, mất đi Thiên Hữu, Đại Lang đã là đau đớn lắm rồi, ta không thể giương mắt nhìn hai người các con lần nữa ra đi. Khi đó, sự sống còn của các con mới là điều đáng giá nhất, chỉ cần còn sống đã là điều rất tốt rồi. Mẹ nghĩ rằng con hiểu điều đó chứ?"

Bình luận đoạn
"Với mẫu thân, mất đi Thiên Hữu, Đại Lang đã là đau đớn lắm rồi, ta không thể giương mắt nhìn hai người các con lần nữa ra đi. Khi đó, sự sống còn của các con mới là điều đáng giá nhất, chỉ cần còn sống đã là điều rất tốt rồi. Mẹ nghĩ rằng con hiểu điều đó chứ?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Con hiểu rồi." Dương Tiễn nhìn xuống bàn tay mẹ. "Con hiểu cảm giác khi sợ hãi mất đi một người. Mẫu thân, Tam muội dù không có con thì vẫn sẽ sống tốt, nhưng còn con... con đã mất đi người thực sự thuộc về mình rồi... Con đã mất..."

Bình luận đoạn
"Con hiểu rồi." Dương Tiễn nhìn xuống bàn tay mẹ. "Con hiểu cảm giác khi sợ hãi mất đi một người. Mẫu thân, Tam muội dù không có con thì vẫn sẽ sống tốt, nhưng còn con... con đã mất đi người thực sự thuộc về mình rồi... Con đã mất..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Con đã mất Hằng Nga.

Bình luận đoạn
Con đã mất Hằng Nga.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước Chương sau
💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!