Truyện
Trước Sau
Một lần nữa cạnh bên em · KurogamiNoir · 8/10/2024 2:28:37 PM · 0 0

Chương 10 - Cái kết đẹp nhất

Tôi lang bạt khắp nơi từ khi còn nhỏ. Kể từ khi cha mẹ mất, tôi chẳng còn ai thân thích, kể cả họ hàng cũng hất hủi tôi đi. Cái cảm giác chẳng có ai cận kề bên tôi rất rõ. Cứ như thế, tôi lang thang hết nơi này đến nơi khác chỉ để kiếm ăn, nhiều lúc lại ăn trộm vặt để sống qua ngày.

Bình luận đoạn
Tôi lang bạt khắp nơi từ khi còn nhỏ. Kể từ khi cha mẹ mất, tôi chẳng còn ai thân thích, kể cả họ hàng cũng hất hủi tôi đi. Cái cảm giác chẳng có ai cận kề bên tôi rất rõ. Cứ như thế, tôi lang thang hết nơi này đến nơi khác chỉ để kiếm ăn, nhiều lúc lại ăn trộm vặt để sống qua ngày.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cho đến hôm tôi được một người đàn ông nhận nuôi.

Bình luận đoạn
Cho đến hôm tôi được một người đàn ông nhận nuôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Chúng ta sẽ nhận nuôi con.”

Bình luận đoạn
“Chúng ta sẽ nhận nuôi con.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ông cúi người xuống nói khi đang chìa cho tôi một ổ bánh mì thịt ông mới mua từ cửa hàng bên cạnh tôi đang ngồi. Đó là khoảnh khắc từ lâu rồi mà tôi mới được cảm nhận. Sự ấm áp của con người qua từng hơi thở tiếng nói, lời ngon ngọt nỉ non vào lỗ tai tôi. Ngay lập tức, tôi chấp nhận. Tôi theo ông ta về nhà.

Bình luận đoạn
Ông cúi người xuống nói khi đang chìa cho tôi một ổ bánh mì thịt ông mới mua từ cửa hàng bên cạnh tôi đang ngồi. Đó là khoảnh khắc từ lâu rồi mà tôi mới được cảm nhận. Sự ấm áp của con người qua từng hơi thở tiếng nói, lời ngon ngọt nỉ non vào lỗ tai tôi. Ngay lập tức, tôi chấp nhận. Tôi theo ông ta về nhà.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng…

Bình luận đoạn
Nhưng…

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cuộc sống này chẳng có gì là như ý muốn.

Bình luận đoạn
Cuộc sống này chẳng có gì là như ý muốn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đó là một trại trẻ mồ côi được thành lập một cách bất hợp pháp. Và ông ta, cùng với một người mà tôi hay gọi là mụ phù thuỷ là người cai quản nơi đây. Họ dụ dỗ trẻ em cơ nhỡ, lang thang ngoài phố phường về với trại trẻ của chúng để mọi người bị làm mờ con mắt, rót tiền cho cơ sở này hoạt động một cách bất chính như vậy.

Bình luận đoạn
Đó là một trại trẻ mồ côi được thành lập một cách bất hợp pháp. Và ông ta, cùng với một người mà tôi hay gọi là mụ phù thuỷ là người cai quản nơi đây. Họ dụ dỗ trẻ em cơ nhỡ, lang thang ngoài phố phường về với trại trẻ của chúng để mọi người bị làm mờ con mắt, rót tiền cho cơ sở này hoạt động một cách bất chính như vậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi trong này cũng chẳng sung sướng gì. Đồ ăn chẳng được đối đãi tử tế, chỗ ngủ chỉ là vài tấm chiếu rách. Đó là lần thứ hai trong đời tôi vỡ mộng.

Bình luận đoạn
Tôi trong này cũng chẳng sung sướng gì. Đồ ăn chẳng được đối đãi tử tế, chỗ ngủ chỉ là vài tấm chiếu rách. Đó là lần thứ hai trong đời tôi vỡ mộng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lần đầu tiên vỡ mộng đó là khi cha mẹ tôi mất, dường như tôi chẳng còn lại gì. Giấc mơ về một gia đình sống bên nhau hạnh phúc cũng tan thành mây khói. Lần thứ hai chính là khi tôi nhận ra sự thật tàn khốc với người đàn ông đã đề nghị nhận nuôi mình.

Bình luận đoạn
Lần đầu tiên vỡ mộng đó là khi cha mẹ tôi mất, dường như tôi chẳng còn lại gì. Giấc mơ về một gia đình sống bên nhau hạnh phúc cũng tan thành mây khói. Lần thứ hai chính là khi tôi nhận ra sự thật tàn khốc với người đàn ông đã đề nghị nhận nuôi mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chưa kể, ở đây, tôi còn bị bạo hành nếu như làm trái lệnh hoặc quá bướng. Những vết hằng trên lưng vẫn còn tồn tại cho đến ngày hôm nay cùng nỗi đau khó lòng mà quên đi được. Và cho đến một ngày, tôi quyết định trốn khỏi cô nhi viện đó. Lại một lần nữa, tiếp tục một cuộc đời lang thang.

Bình luận đoạn
Chưa kể, ở đây, tôi còn bị bạo hành nếu như làm trái lệnh hoặc quá bướng. Những vết hằng trên lưng vẫn còn tồn tại cho đến ngày hôm nay cùng nỗi đau khó lòng mà quên đi được. Và cho đến một ngày, tôi quyết định trốn khỏi cô nhi viện đó. Lại một lần nữa, tiếp tục một cuộc đời lang thang.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ở ngoài đó,

Bình luận đoạn
Ở ngoài đó,

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Con người đối xử với nhau rất lạnh nhạt, tiếng họ đi trên nền đất lạnh lẽo lúc nào cũng vang bên tai tôi inh ỏi, tiếng xe cộ cùng khói thải lúc nào cũng làm tôi ho sặc sụa. Hồi đó tôi rất lấm lem như một chú mèo con.

Bình luận đoạn
Con người đối xử với nhau rất lạnh nhạt, tiếng họ đi trên nền đất lạnh lẽo lúc nào cũng vang bên tai tôi inh ỏi, tiếng xe cộ cùng khói thải lúc nào cũng làm tôi ho sặc sụa. Hồi đó tôi rất lấm lem như một chú mèo con.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Từ sau cú sốc đó, tôi bắt đầu ít tin người lại mà bắt đầu tuân theo chủ nghĩa cá nhân nhiều hơn. Tôi lang bạc trên phố hết ngày này tháng nọ, làm đủ trò để có thể sống sót trên mảnh đất đã quá đỗi trật trội này. Như là cướp mấy gói bánh từ một cửa tiệm nhỏ, móc túi, trộm cá từ hải cảng, vân vân và mây mây. Tôi cứ như vậy cho đến năm mười hai tuổi.

Bình luận đoạn
Từ sau cú sốc đó, tôi bắt đầu ít tin người lại mà bắt đầu tuân theo chủ nghĩa cá nhân nhiều hơn. Tôi lang bạc trên phố hết ngày này tháng nọ, làm đủ trò để có thể sống sót trên mảnh đất đã quá đỗi trật trội này. Như là cướp mấy gói bánh từ một cửa tiệm nhỏ, móc túi, trộm cá từ hải cảng, vân vân và mây mây. Tôi cứ như vậy cho đến năm mười hai tuổi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Úi chà… cháu bé?”

Bình luận đoạn
“Úi chà… cháu bé?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi bị phát hiện là đang cố gắng lấy ổ bánh mì đang được đặt kế bên một ông lão đang cầm hoạ cụ vẽ và giá đỡ tranh. Ông có một bộ râu bạc phơ rất dài, đôi mắt híp đi nhìn không thấy con mắt đâu, giọng nói khàn đặc nhưng cũng… vô cùng ấm áp. Ông mặc một chiếc áo len xanh dương vì trời lúc này đã chuyển lạnh.

Bình luận đoạn
Tôi bị phát hiện là đang cố gắng lấy ổ bánh mì đang được đặt kế bên một ông lão đang cầm hoạ cụ vẽ và giá đỡ tranh. Ông có một bộ râu bạc phơ rất dài, đôi mắt híp đi nhìn không thấy con mắt đâu, giọng nói khàn đặc nhưng cũng… vô cùng ấm áp. Ông mặc một chiếc áo len xanh dương vì trời lúc này đã chuyển lạnh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ông đang vẽ khung cảnh hoàng hôn lúc này, nhìn cách ông vẽ trông rất chuyên nghiệp. Khi tôi nhìn vào bức tranh đó, dường như tôi bị choáng ngợp bởi thứ sặc sỡ được bày biện ra trước mặt mình. Nghe nói vậy, tôi rụt tay lại, toan chạy đi thì ông lão níu lại.

Bình luận đoạn
Ông đang vẽ khung cảnh hoàng hôn lúc này, nhìn cách ông vẽ trông rất chuyên nghiệp. Khi tôi nhìn vào bức tranh đó, dường như tôi bị choáng ngợp bởi thứ sặc sỡ được bày biện ra trước mặt mình. Nghe nói vậy, tôi rụt tay lại, toan chạy đi thì ông lão níu lại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Này… cháu bé.”

Bình luận đoạn
“Này… cháu bé.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ông đưa tôi ổ bánh mì vẫn còn nguyên, không phải là dạng bẻ đôi thường thấy. Là một ổ nguyên! Tôi lúc ấy hạnh phúc quá nên đã không cảm ơn ông lão trước mà ăn ngấu nghiến ngay bên cạnh ông. Tôi không nhìn ông, nhưng tôi nghĩ ông nhìn tôi rồi nở một nụ cười phúc hậu. Tôi là một đứa thô lỗ, ăn xong còn không chịu cảm ơn mà chuẩn bị xách dép chạy đi.

Bình luận đoạn
Ông đưa tôi ổ bánh mì vẫn còn nguyên, không phải là dạng bẻ đôi thường thấy. Là một ổ nguyên! Tôi lúc ấy hạnh phúc quá nên đã không cảm ơn ông lão trước mà ăn ngấu nghiến ngay bên cạnh ông. Tôi không nhìn ông, nhưng tôi nghĩ ông nhìn tôi rồi nở một nụ cười phúc hậu. Tôi là một đứa thô lỗ, ăn xong còn không chịu cảm ơn mà chuẩn bị xách dép chạy đi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Cháu ở đây với ta đi. Cháu không có nơi nào để đi đâu đúng không?”

Bình luận đoạn
“Cháu ở đây với ta đi. Cháu không có nơi nào để đi đâu đúng không?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Sao… ông biết?”

Bình luận đoạn
“Sao… ông biết?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi hỏi, ông lão nhìn tôi không nói gì nhưng tôi thấy khoang miệng ông nhếch lên, “Cũng đâu quan trọng đâu…”

Bình luận đoạn
Tôi hỏi, ông lão nhìn tôi không nói gì nhưng tôi thấy khoang miệng ông nhếch lên, “Cũng đâu quan trọng đâu…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sau ngày hôm đó, tôi đến ở với ông lão. Ông sống trong một túp lều nhỏ dưới chân cầu, trông không thoải mái lắm nhưng có lẽ ông đã sống ở đây rất lâu, không khí của túp lều toát lên một vẻ ấm cúng. Chẳng hiểu vì sao tôi lại cảm thấy như vậy mặc dù nhìn bề ngoài nó trông rất lôi thôi và bẩn thỉu? Nhưng nó được trang trí bởi những bức tranh có hoa văn sáng màu.

Bình luận đoạn
Sau ngày hôm đó, tôi đến ở với ông lão. Ông sống trong một túp lều nhỏ dưới chân cầu, trông không thoải mái lắm nhưng có lẽ ông đã sống ở đây rất lâu, không khí của túp lều toát lên một vẻ ấm cúng. Chẳng hiểu vì sao tôi lại cảm thấy như vậy mặc dù nhìn bề ngoài nó trông rất lôi thôi và bẩn thỉu? Nhưng nó được trang trí bởi những bức tranh có hoa văn sáng màu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và cũng được biết, ông hay vẽ tranh rồi ra phố đông người đi bộ để bán. Ba cọc ba đồng như vậy cũng chỉ đủ để ông mua một ổ bánh mì để lót dạ cho ngày dài nay còn thêm tôi. Nhưng ngày nào tôi cũng đi theo ông đến đó, ngồi với ông, xem ông vẽ. Cảm giác này thật lạ. Dường như lâu rồi tôi chưa ngồi cùng ai đó. Tôi có lẽ đã xem ông như người nhà.

Bình luận đoạn
Và cũng được biết, ông hay vẽ tranh rồi ra phố đông người đi bộ để bán. Ba cọc ba đồng như vậy cũng chỉ đủ để ông mua một ổ bánh mì để lót dạ cho ngày dài nay còn thêm tôi. Nhưng ngày nào tôi cũng đi theo ông đến đó, ngồi với ông, xem ông vẽ. Cảm giác này thật lạ. Dường như lâu rồi tôi chưa ngồi cùng ai đó. Tôi có lẽ đã xem ông như người nhà.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mỗi lần như vậy, thay vì một ổ bánh mì nguyên thì tôi lại bẻ đôi. Mà thường tôi bẻ cho phần tôi rất ít, phần ông lại to như chưa từng được chia vậy. Nhiều lần tôi hỏi ông lý do tại sao ông lại cho tôi đi theo, ông chỉ gật đầu mỉm cười rồi nói, “Chúng ta đều là những con người lang bạc, thu hút nhau chỉ là chuyện thường tình thôi”.

Bình luận đoạn
Mỗi lần như vậy, thay vì một ổ bánh mì nguyên thì tôi lại bẻ đôi. Mà thường tôi bẻ cho phần tôi rất ít, phần ông lại to như chưa từng được chia vậy. Nhiều lần tôi hỏi ông lý do tại sao ông lại cho tôi đi theo, ông chỉ gật đầu mỉm cười rồi nói, “Chúng ta đều là những con người lang bạc, thu hút nhau chỉ là chuyện thường tình thôi”.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi cũng thấy đúng…

Bình luận đoạn
Tôi cũng thấy đúng…

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ở nhà ông có một chiếc radio cũ, ông thường mở nhạc để đi ngủ như một thói quen. Và tôi nghe lõm những bài nhạc và đã đắm chìm trong những giai điệu du dương ấy. Chưa bao giờ tôi thấy lòng mình êm ả đến vậy. Có hôm, ông lão nằm trên sofa ngủ và quên đắp chăn, đúng hơn là tôi đã được nhường chiếc chăn ấy.

Bình luận đoạn
Ở nhà ông có một chiếc radio cũ, ông thường mở nhạc để đi ngủ như một thói quen. Và tôi nghe lõm những bài nhạc và đã đắm chìm trong những giai điệu du dương ấy. Chưa bao giờ tôi thấy lòng mình êm ả đến vậy. Có hôm, ông lão nằm trên sofa ngủ và quên đắp chăn, đúng hơn là tôi đã được nhường chiếc chăn ấy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Như một đứa trẻ hiểu chuyện, tôi lúc nào cũng dậy vào lúc nửa đêm và đắp lại cho ông.

Bình luận đoạn
Như một đứa trẻ hiểu chuyện, tôi lúc nào cũng dậy vào lúc nửa đêm và đắp lại cho ông.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ước gì mọi chuyện có thể diễn ra mãi mãi như vậy, nơi đây như mái ấm của tôi…

Bình luận đoạn
Ước gì mọi chuyện có thể diễn ra mãi mãi như vậy, nơi đây như mái ấm của tôi…

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng rồi…

Bình luận đoạn
Nhưng rồi…

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ông già à…!”

Bình luận đoạn
“Ông già à…!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“…”

Bình luận đoạn
“…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có một đám côn đồ đến kiếm chuyện, chúng mặc đồ đen, đeo kính râm và vô cùng vênh váo. Chúng lại gần chỗ tôi và ông hay bán tranh, ông vẫn hồn nhiên ngồi đó, không nhìn lũ côn đồ mà vẫn tiếp tục cắm cúi vẽ. Tôi sợ chúng sẽ động tay vào ông. Và chúng làm thật.

Bình luận đoạn
Có một đám côn đồ đến kiếm chuyện, chúng mặc đồ đen, đeo kính râm và vô cùng vênh váo. Chúng lại gần chỗ tôi và ông hay bán tranh, ông vẫn hồn nhiên ngồi đó, không nhìn lũ côn đồ mà vẫn tiếp tục cắm cúi vẽ. Tôi sợ chúng sẽ động tay vào ông. Và chúng làm thật.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chúng dở những bức tranh trên giá đỡ rồi quăng xuống nền đất, tôi tức tối đứng dậy nhưng không làm được gì chúng, một tên nắm cổ áo tôi và thục cho tôi một đấm đau đến điếng người. Lũ người này! Bắt nạt kẻ yếu là giỏi. Ông lão hết sức lôi tôi ra nhưng bất thành, kết quả là tôi cố gắng bảo vệ những bức tranh mà ăn một trận no đòn.

Bình luận đoạn
Chúng dở những bức tranh trên giá đỡ rồi quăng xuống nền đất, tôi tức tối đứng dậy nhưng không làm được gì chúng, một tên nắm cổ áo tôi và thục cho tôi một đấm đau đến điếng người. Lũ người này! Bắt nạt kẻ yếu là giỏi. Ông lão hết sức lôi tôi ra nhưng bất thành, kết quả là tôi cố gắng bảo vệ những bức tranh mà ăn một trận no đòn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Những người đi trên phố tỏ ra thờ ơ, một số người lại lấy điện thoại mình ra để quay phim và chụp ảnh. Đám người khốn nạn! Sao không giúp chúng tôi chứ.

Bình luận đoạn
Những người đi trên phố tỏ ra thờ ơ, một số người lại lấy điện thoại mình ra để quay phim và chụp ảnh. Đám người khốn nạn! Sao không giúp chúng tôi chứ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có một vài bức tranh bị phá hỏng. Đây là lần đầu tiên tôi bất lực.

Bình luận đoạn
Có một vài bức tranh bị phá hỏng. Đây là lần đầu tiên tôi bất lực.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngày hôm đó chúng tôi về sớm.

Bình luận đoạn
Ngày hôm đó chúng tôi về sớm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ông lão lấy trứng thoa cho tôi.

Bình luận đoạn
Ông lão lấy trứng thoa cho tôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Này ông, tiền đâu ra mua trứng vậy…?”

Bình luận đoạn
“Này ông, tiền đâu ra mua trứng vậy…?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Thì… mấy nay bán cũng khấm khá mà!”

Bình luận đoạn
“Thì… mấy nay bán cũng khấm khá mà!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ông vừa nói vừa thoa trứng ngay chỗ bầm tím làm tôi đau chết đi được. Thoa xong, ông đi lại chỗ tranh bị hỏng, ông để nó lại lên giá.

Bình luận đoạn
Ông vừa nói vừa thoa trứng ngay chỗ bầm tím làm tôi đau chết đi được. Thoa xong, ông đi lại chỗ tranh bị hỏng, ông để nó lại lên giá.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Sao ông lại để lên lại? Chúng hỏng rồi kia mà?”

Bình luận đoạn
“Sao ông lại để lên lại? Chúng hỏng rồi kia mà?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Chúng hỏng nhưng người làm ra chúng thì không. Ta sẽ vẽ lại những bức tranh này.”

Bình luận đoạn
“Chúng hỏng nhưng người làm ra chúng thì không. Ta sẽ vẽ lại những bức tranh này.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nghe ông nói, tôi không hiểu, tôi nằm trên sofa và quay mặt đi.

Bình luận đoạn
Nghe ông nói, tôi không hiểu, tôi nằm trên sofa và quay mặt đi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Này Sơn…” – Ông nói khi còn đang cặm cụi với những màu sắc trên tay.

Bình luận đoạn
“Này Sơn…” – Ông nói khi còn đang cặm cụi với những màu sắc trên tay.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Cháu nghe…”

Bình luận đoạn
“Cháu nghe…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Sau này ta mà có mệnh hệ gì… ta cũng mong con có thể sống tiếp.”

Bình luận đoạn
“Sau này ta mà có mệnh hệ gì… ta cũng mong con có thể sống tiếp.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ông nói cái quái gì vậy?”

Bình luận đoạn
“Ông nói cái quái gì vậy?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi bật dậy, chiếc chăn rớt thẳng xuống đất, tôi lấy tay nhặt lên rồi hỏi ông lão về điều mình vừa nói. Sau này có mệnh hệ gì là sao? Tức là ông sẽ không còn bên tôi nữa à? Tôi không muốn như vậy. Từ rất lâu rồi tôi đã không cảm thấy được tình yêu thương, chỉ có ông, chỉ có ông! Khi đang định đứng dậy để đi lại chỗ ông lão.

Bình luận đoạn
Tôi bật dậy, chiếc chăn rớt thẳng xuống đất, tôi lấy tay nhặt lên rồi hỏi ông lão về điều mình vừa nói. Sau này có mệnh hệ gì là sao? Tức là ông sẽ không còn bên tôi nữa à? Tôi không muốn như vậy. Từ rất lâu rồi tôi đã không cảm thấy được tình yêu thương, chỉ có ông, chỉ có ông! Khi đang định đứng dậy để đi lại chỗ ông lão.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi đã thấy mái tóc ông đã luôn bạc đỉnh đầu, bàn tay ông run run khi cầm cọ vẽ, một bàn tay gầy guộc nhăn nheo. Có lẽ ông cũng nói đúng… thời gian chưa bao giờ đợi ai thắt xong dây giày rồi mới chạy. Tôi thực sự chẳng thể làm gì. Tôi nắm chặt tay và dường như hiện thực tàn khốc trước mắt đang vã vào mặt tôi rất đau, cảm nhận như có một gáo nước lạnh tạc vào đầu mình. Tôi thấy mình chuẩn bị sắp khóc.

Bình luận đoạn
Tôi đã thấy mái tóc ông đã luôn bạc đỉnh đầu, bàn tay ông run run khi cầm cọ vẽ, một bàn tay gầy guộc nhăn nheo. Có lẽ ông cũng nói đúng… thời gian chưa bao giờ đợi ai thắt xong dây giày rồi mới chạy. Tôi thực sự chẳng thể làm gì. Tôi nắm chặt tay và dường như hiện thực tàn khốc trước mắt đang vã vào mặt tôi rất đau, cảm nhận như có một gáo nước lạnh tạc vào đầu mình. Tôi thấy mình chuẩn bị sắp khóc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi khựng lại, chẳng nói năng gì.

Bình luận đoạn
Tôi khựng lại, chẳng nói năng gì.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ông quay lại nhìn tôi.

Bình luận đoạn
Ông quay lại nhìn tôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Sẽ có nhiều lúc trong đời… cháu chỉ có thể làm những gì mình có thể, phần còn lại là đón xem câu chuyện sẽ đi đến đâu…”

Bình luận đoạn
“Sẽ có nhiều lúc trong đời… cháu chỉ có thể làm những gì mình có thể, phần còn lại là đón xem câu chuyện sẽ đi đến đâu…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ông dừng cọ, không vẽ nữa.

Bình luận đoạn
Ông dừng cọ, không vẽ nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ông nói đúng, tôi của lúc ấy vẫn còn quá ngây dại tin rằng tôi phải làm được một điều gì đó cho những người tôi yêu thương, nhưng sẽ có lúc tôi hoàn toàn bất lực trước nghịch cảnh, chỉ biết giương mắt nhìn đại cục sắp diễn ra. Biết sao giờ đây…

Bình luận đoạn
Ông nói đúng, tôi của lúc ấy vẫn còn quá ngây dại tin rằng tôi phải làm được một điều gì đó cho những người tôi yêu thương, nhưng sẽ có lúc tôi hoàn toàn bất lực trước nghịch cảnh, chỉ biết giương mắt nhìn đại cục sắp diễn ra. Biết sao giờ đây…

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Nhưng hãy ngẩn cao đầu lên…”

Bình luận đoạn
“Nhưng hãy ngẩn cao đầu lên…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi ngước lên, nhìn ông lão, lần đầu tiên tôi thấy được ánh mắt của ông. Ánh mắt già nua, nhưng vẫn lấp lánh những tia hy vọng hệt như những ngôi sao sặc sỡ trên bầu trời mà ngày bé tôi vẫn luôn muốn xem. Điều đó thật ấm áp. Ông mỉm cười với tôi, tôi cũng chỉ biết cười ngượng cho qua nhưng hình ảnh đó, đôi mắt đó đã được tôi khắc ghi vào lòng, khắc ghi vào sâu trong tâm khảm.

Bình luận đoạn
Tôi ngước lên, nhìn ông lão, lần đầu tiên tôi thấy được ánh mắt của ông. Ánh mắt già nua, nhưng vẫn lấp lánh những tia hy vọng hệt như những ngôi sao sặc sỡ trên bầu trời mà ngày bé tôi vẫn luôn muốn xem. Điều đó thật ấm áp. Ông mỉm cười với tôi, tôi cũng chỉ biết cười ngượng cho qua nhưng hình ảnh đó, đôi mắt đó đã được tôi khắc ghi vào lòng, khắc ghi vào sâu trong tâm khảm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đừng thất vọng hay hối hận vì cháu biết… bản thân mình đã làm điều tốt nhất vào hoàn cảnh đó.”

Bình luận đoạn
“Đừng thất vọng hay hối hận vì cháu biết… bản thân mình đã làm điều tốt nhất vào hoàn cảnh đó.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi không nhớ ngày hôm đó đã kết thúc như thế nào, tôi chỉ nhớ những giọt nước mắt cứ chảy xuống má và rơi lả chả. Ông ôm tôi ngủ, tôi trong vòng tay ông ngủ say sưa cho đến sáng. Với tôi, ông là người cha mà tôi vô tình được thánh thần trao tặng. Tôi trân trọng những gì ông có, trân trọng những gì người cha này trao cho tôi.

Bình luận đoạn
Tôi không nhớ ngày hôm đó đã kết thúc như thế nào, tôi chỉ nhớ những giọt nước mắt cứ chảy xuống má và rơi lả chả. Ông ôm tôi ngủ, tôi trong vòng tay ông ngủ say sưa cho đến sáng. Với tôi, ông là người cha mà tôi vô tình được thánh thần trao tặng. Tôi trân trọng những gì ông có, trân trọng những gì người cha này trao cho tôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng rồi…

Bình luận đoạn
Nhưng rồi…

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Lửa cháy lớn quá.”

Bình luận đoạn
“Lửa cháy lớn quá.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đúng là không ngờ được…”

Bình luận đoạn
“Đúng là không ngờ được…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ai đó gọi xe chữa cháy đến đi.”

Bình luận đoạn
“Ai đó gọi xe chữa cháy đến đi.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi ngã quỵ xuống, hai mắt bất lực nhìn đám cháy phừng phừng nổi lên nơi túp lều mà chúng tôi ngày qua ngày vẫn sống. Hai ổ bánh mì tôi cầm trên tay cũng rớt xuống đất, có người chạy qua còn đạp phải chúng và hất vào người tôi. Chẳng là tôi chỉ… tôi chỉ đi mua bánh mì cho ông lão… vì… vì tôi đã có đủ tiền để mua hai ổ bánh mì cho hai người ăn…

Bình luận đoạn
Tôi ngã quỵ xuống, hai mắt bất lực nhìn đám cháy phừng phừng nổi lên nơi túp lều mà chúng tôi ngày qua ngày vẫn sống. Hai ổ bánh mì tôi cầm trên tay cũng rớt xuống đất, có người chạy qua còn đạp phải chúng và hất vào người tôi. Chẳng là tôi chỉ… tôi chỉ đi mua bánh mì cho ông lão… vì… vì tôi đã có đủ tiền để mua hai ổ bánh mì cho hai người ăn…

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi đã nghĩ rằng… trên đường đi tôi đã nghĩ rằng…. sẽ không còn phải chia đôi bánh mì nữa…

Bình luận đoạn
Tôi đã nghĩ rằng… trên đường đi tôi đã nghĩ rằng…. sẽ không còn phải chia đôi bánh mì nữa…

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi không khóc, tôi không hét lên, ánh mắt tôi bất lực, tôi ngồi khuỵu tại nơi đó…

Bình luận đoạn
Tôi không khóc, tôi không hét lên, ánh mắt tôi bất lực, tôi ngồi khuỵu tại nơi đó…

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lặng im…

Bình luận đoạn
Lặng im…

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sau khi đám lửa được dập tắt, mọi người xúm lại bàn tán với nhau. Tôi đứng sau lưng họ, không nhìn đi đâu cả, tôi nhìn ông nằm trên băng ca. Tôi thấy ông đang nắm chặt trên tay thứ gì đó, nhưng được một lúc sau thì bị các nhân viên y tế ném thẳng xuống đất. Tôi muốn chạy lại, tôi muốn quay lại những tháng ngày đó… nhưng tôi đã không làm vậy ngay sau khi họ chùm chiếc chăn trắng lên mặt ông.

Bình luận đoạn
Sau khi đám lửa được dập tắt, mọi người xúm lại bàn tán với nhau. Tôi đứng sau lưng họ, không nhìn đi đâu cả, tôi nhìn ông nằm trên băng ca. Tôi thấy ông đang nắm chặt trên tay thứ gì đó, nhưng được một lúc sau thì bị các nhân viên y tế ném thẳng xuống đất. Tôi muốn chạy lại, tôi muốn quay lại những tháng ngày đó… nhưng tôi đã không làm vậy ngay sau khi họ chùm chiếc chăn trắng lên mặt ông.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hết rồi.

Bình luận đoạn
Hết rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sau khi đám người đó giải tán, một số người rủ rỉ với nhau về nguyên nhân đám cháy. Họ bảo, “Đó là do một đám côn đồ”, tôi liền ngộ nhận ra ngay đó là đám đến gây sự với chúng tôi ngày trước. Tôi bất lực, đi lại thứ vừa được ném đi.

Bình luận đoạn
Sau khi đám người đó giải tán, một số người rủ rỉ với nhau về nguyên nhân đám cháy. Họ bảo, “Đó là do một đám côn đồ”, tôi liền ngộ nhận ra ngay đó là đám đến gây sự với chúng tôi ngày trước. Tôi bất lực, đi lại thứ vừa được ném đi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đó là… chiếc radio mà tôi vẫn hay nghe. Ông… sao lại còn ôm nó? Tuy nó vẫn cháy đen nhưng nhìn chung vẫn còn xài được. Tôi bấm nút mở.

Bình luận đoạn
Đó là… chiếc radio mà tôi vẫn hay nghe. Ông… sao lại còn ôm nó? Tuy nó vẫn cháy đen nhưng nhìn chung vẫn còn xài được. Tôi bấm nút mở.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Rồi ngày nào đó tôi sẽ rời xa nơi đây

Bình luận đoạn
Rồi ngày nào đó tôi sẽ rời xa nơi đây

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Xin Người đừng buồn nhé.

Bình luận đoạn
Xin Người đừng buồn nhé.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mỉm cười và bước tiếp đi

Bình luận đoạn
Mỉm cười và bước tiếp đi

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đó là điều tôi muốn Người ơi.

Bình luận đoạn
Đó là điều tôi muốn Người ơi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

 

Bình luận đoạn
 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một đoạn nhạc cất lên, là một bài hát tôi rất thích nghe. Chắc ông cũng biết và đã ghi âm lại nó.

Bình luận đoạn
Một đoạn nhạc cất lên, là một bài hát tôi rất thích nghe. Chắc ông cũng biết và đã ghi âm lại nó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và giờ…

Bình luận đoạn
Và giờ…

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi không còn được nghe cùng ông nữa rồi.

Bình luận đoạn
Tôi không còn được nghe cùng ông nữa rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

*

Bình luận đoạn
*

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh Sơn!”

Bình luận đoạn
“Anh Sơn!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Hả cái gì!?”

Bình luận đoạn
“Hả cái gì!?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Sao anh trầm ngâm thế?”

Bình luận đoạn
“Sao anh trầm ngâm thế?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thông gọi tôi, kéo tôi ra khỏi những hồi ức ngày đó.

Bình luận đoạn
Thông gọi tôi, kéo tôi ra khỏi những hồi ức ngày đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bây giờ đang là chiều tà, bọn tôi chuẩn bị cho đêm diễn tri ân học sinh cuối cấp của mình. Ai nấy cũng tất bật, riêng tôi chỉ là thành phần chữa cháy nên được “đặt cách” ngồi run đùi như thế này. Lúc này đây… tôi không biết đang cảm giác những gì sau câu chuyện đó? Rằng tôi đã mất đi một người rất quan trọng.

Bình luận đoạn
Bây giờ đang là chiều tà, bọn tôi chuẩn bị cho đêm diễn tri ân học sinh cuối cấp của mình. Ai nấy cũng tất bật, riêng tôi chỉ là thành phần chữa cháy nên được “đặt cách” ngồi run đùi như thế này. Lúc này đây… tôi không biết đang cảm giác những gì sau câu chuyện đó? Rằng tôi đã mất đi một người rất quan trọng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngay sau sự mất mát đó, tôi đã cố gắng bước tiếp như lời ông nói và giờ… tôi đã có một người quan trọng nữa cần được tôi bảo vệ. Đó chính là Linh. “Đừng thất vọng hay hối hận vì cháu biết… bản thân mình đã làm điều tốt nhất vào hoàn cảnh đó”, tôi sẽ cứu Linh ra khỏi những tháng ngày tăm tối đó vì tôi tin điều tôi đang làm là điều tốt nhất bây giờ.

Bình luận đoạn
Ngay sau sự mất mát đó, tôi đã cố gắng bước tiếp như lời ông nói và giờ… tôi đã có một người quan trọng nữa cần được tôi bảo vệ. Đó chính là Linh. “Đừng thất vọng hay hối hận vì cháu biết… bản thân mình đã làm điều tốt nhất vào hoàn cảnh đó”, tôi sẽ cứu Linh ra khỏi những tháng ngày tăm tối đó vì tôi tin điều tôi đang làm là điều tốt nhất bây giờ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chỉ mong em đến nữa thôi.

Bình luận đoạn
Chỉ mong em đến nữa thôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Sẵn sàng chưa?”

Bình luận đoạn
“Sẵn sàng chưa?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Rồi!” – Thông hào hứng giơ cao dùi trống.

Bình luận đoạn
“Rồi!” – Thông hào hứng giơ cao dùi trống.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vương và Sinh đưa tay về phía trước, Thông cũng chụm tay lại. Chỉ có mình tôi là ngơ ngác chẳng biết trời trăng gì.

Bình luận đoạn
Vương và Sinh đưa tay về phía trước, Thông cũng chụm tay lại. Chỉ có mình tôi là ngơ ngác chẳng biết trời trăng gì.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đặt tay vô đi.”

Bình luận đoạn
“Đặt tay vô đi.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vương nói.

Bình luận đoạn
Vương nói.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi đặt tay mình vào, mọi người đếm ngược và giơ cao lên, thể hiện một tinh thần và sẵn sàng cháy hết mình với đêm diễn, bản thân tôi cũng vậy.

Bình luận đoạn
Tôi đặt tay mình vào, mọi người đếm ngược và giơ cao lên, thể hiện một tinh thần và sẵn sàng cháy hết mình với đêm diễn, bản thân tôi cũng vậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bước lên sân khấu, tôi cảm giác bản thân mình cao lớn hơn mọi người, khán giả là những học sinh đang ở dưới hô vang. Ánh đèn neon cùng những ngọn đèn huỳnh quang loè loẹt cứ thế ập vào mắt tôi tạo nên một đêm diễn vô cùng sinh động.

Bình luận đoạn
Bước lên sân khấu, tôi cảm giác bản thân mình cao lớn hơn mọi người, khán giả là những học sinh đang ở dưới hô vang. Ánh đèn neon cùng những ngọn đèn huỳnh quang loè loẹt cứ thế ập vào mắt tôi tạo nên một đêm diễn vô cùng sinh động.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi nhìn xuống, xem Linh đang nơi đâu.

Bình luận đoạn
Tôi nhìn xuống, xem Linh đang nơi đâu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và kia rồi.

Bình luận đoạn
Và kia rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Em đi cùng mẹ và anh trai, có vẻ như em thấy tôi. Tôi cũng nhìn em rồi mỉm cười.

Bình luận đoạn
Em đi cùng mẹ và anh trai, có vẻ như em thấy tôi. Tôi cũng nhìn em rồi mỉm cười.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thoáng chốc tôi đặt tay lên guitar, ngước nhìn lên bầu trời cao, tôi chỉ thấy một màu tối đen như mực nhưng đêm nay thật lộng lẫy biết bao. Đêm hôm nay sẽ là một đêm đáng nhớ, không chỉ có tôi mà còn có cả em…

Bình luận đoạn
Thoáng chốc tôi đặt tay lên guitar, ngước nhìn lên bầu trời cao, tôi chỉ thấy một màu tối đen như mực nhưng đêm nay thật lộng lẫy biết bao. Đêm hôm nay sẽ là một đêm đáng nhớ, không chỉ có tôi mà còn có cả em…

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Điều ta mong mỏi sau hành trình dài là tình yêu thương vỗ về

Bình luận đoạn
Điều ta mong mỏi sau hành trình dài là tình yêu thương vỗ về

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Những con đường uốn khúc quanh co

Bình luận đoạn
Những con đường uốn khúc quanh co

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Làm ta khó chọn cho mình một lối đi đúng

Bình luận đoạn
Làm ta khó chọn cho mình một lối đi đúng

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng Người ơi hãy vững tin lên, mỉm cười và bước tiếp đi

Bình luận đoạn
Nhưng Người ơi hãy vững tin lên, mỉm cười và bước tiếp đi

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi muốn bài hát này là dành tặng cho em, cũng như một sự tri ân đặc biệt đến với ông lão đã nuôi nấng tôi suốt một thời gian dài. Cả hai người đều có một điểm chung, đó là những bức tranh và cưu mang tâm hồn cằn cỏi này của tôi. Tôi biết ơn, tôi không biết dùng lời nào để diễn tả. Tôi đành dồn hết tâm tư, linh hồn của mình vào bài hát ngày hôm nay.

Bình luận đoạn
Tôi muốn bài hát này là dành tặng cho em, cũng như một sự tri ân đặc biệt đến với ông lão đã nuôi nấng tôi suốt một thời gian dài. Cả hai người đều có một điểm chung, đó là những bức tranh và cưu mang tâm hồn cằn cỏi này của tôi. Tôi biết ơn, tôi không biết dùng lời nào để diễn tả. Tôi đành dồn hết tâm tư, linh hồn của mình vào bài hát ngày hôm nay.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có lần tôi được hỏi tại sao lại chọn diễn một bài hát lâu đời như vậy, tôi cũng chỉ mỉm cười và đáp lại rằng đó là kỷ niệm. Và giờ nó sẽ hoá thành cảm xúc, truyền đạt đến nơi em. Đúng vậy, tôi không muốn em phải uổng hoài một thời tuổi trẻ của mình bởi vì những kẻ không đáng, tôi muốn em có thể cùng tôi đập tan những mưu đồ xấu xa kia của chúng.

Bình luận đoạn
Có lần tôi được hỏi tại sao lại chọn diễn một bài hát lâu đời như vậy, tôi cũng chỉ mỉm cười và đáp lại rằng đó là kỷ niệm. Và giờ nó sẽ hoá thành cảm xúc, truyền đạt đến nơi em. Đúng vậy, tôi không muốn em phải uổng hoài một thời tuổi trẻ của mình bởi vì những kẻ không đáng, tôi muốn em có thể cùng tôi đập tan những mưu đồ xấu xa kia của chúng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

            Dù có ai cản bước, dù đôi chân kia trùng xuống

Bình luận đoạn
            Dù có ai cản bước, dù đôi chân kia trùng xuống

Chưa có bình luận cho đoạn này.

            Cũng xin Người đừng buông lơi

Bình luận đoạn
            Cũng xin Người đừng buông lơi

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dù có là ai, hay là một đám bắt nạt thấp hèn, anh muốn em cùng ngồi xuống tìm cách giải quyết, tìm lối đi tốt. Như anh đây! Anh đang chọn cho mình cái kết có hậu nhất!

Bình luận đoạn
Dù có là ai, hay là một đám bắt nạt thấp hèn, anh muốn em cùng ngồi xuống tìm cách giải quyết, tìm lối đi tốt. Như anh đây! Anh đang chọn cho mình cái kết có hậu nhất!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cảm giác này thật kỳ lạ, cảm giác như đây là lần đầu của tôi. Phải rồi… tôi nhớ rồi! Lần đầu tiên đó, tôi chỉ hát vì bản thân tôi, tôi chả quan tâm Vương đang gánh vác những gì, chẳng hiểu chuyện Linh và Duyên đang gặp phải. Tôi chỉ vì bản thân mình. Nhưng giờ đây, tôi lại đứng trên sân khấu, hát ca khúc để khích lệ Linh và còn cả Duyên nữa.

Bình luận đoạn
Cảm giác này thật kỳ lạ, cảm giác như đây là lần đầu của tôi. Phải rồi… tôi nhớ rồi! Lần đầu tiên đó, tôi chỉ hát vì bản thân tôi, tôi chả quan tâm Vương đang gánh vác những gì, chẳng hiểu chuyện Linh và Duyên đang gặp phải. Tôi chỉ vì bản thân mình. Nhưng giờ đây, tôi lại đứng trên sân khấu, hát ca khúc để khích lệ Linh và còn cả Duyên nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi tin các em có thể vượt qua.

Bình luận đoạn
Tôi tin các em có thể vượt qua.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi bất ngờ lên tone, nhịp độ của bài hát được đẩy lên rất cao. Nhưng do đã có chuẩn bị từ trước, chúng tôi vẫn phối hợp với nhau một cách nhịp nhàng. Vương đã tin tưởng tôi, Thông đã cho tôi một cơ hội, Sinh đã cho tôi hiểu một đội là phải như thế nào. Mọi người đã đối xử rất tốt với tôi. Và chính khoảnh khắc này! Tôi muốn đáp trả lại hết tất cả.

Bình luận đoạn
Tôi bất ngờ lên tone, nhịp độ của bài hát được đẩy lên rất cao. Nhưng do đã có chuẩn bị từ trước, chúng tôi vẫn phối hợp với nhau một cách nhịp nhàng. Vương đã tin tưởng tôi, Thông đã cho tôi một cơ hội, Sinh đã cho tôi hiểu một đội là phải như thế nào. Mọi người đã đối xử rất tốt với tôi. Và chính khoảnh khắc này! Tôi muốn đáp trả lại hết tất cả.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Rồi ngày nào đó tôi sẽ rời xa nơi đây

Bình luận đoạn
Rồi ngày nào đó tôi sẽ rời xa nơi đây

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Xin Người đừng buồn nhé.

Bình luận đoạn
Xin Người đừng buồn nhé.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mỉm cười và bước tiếp đi

Bình luận đoạn
Mỉm cười và bước tiếp đi

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đó là điều tôi muốn Người ơi.

Bình luận đoạn
Đó là điều tôi muốn Người ơi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ông vẫn còn dõi theo tôi chứ? Tôi đã bước tiếp, dù đây chỉ là một kết quả đã từng diễn ra, và tôi đã từng trải nghiệm. Nhưng cảm xúc của tôi giờ đây là vì người khác, vì mọi người. Tôi dường như… cảm nhận được nó! Cảm nhận được tình yêu thương mọi người đã dành cho tôi.

Bình luận đoạn
Ông vẫn còn dõi theo tôi chứ? Tôi đã bước tiếp, dù đây chỉ là một kết quả đã từng diễn ra, và tôi đã từng trải nghiệm. Nhưng cảm xúc của tôi giờ đây là vì người khác, vì mọi người. Tôi dường như… cảm nhận được nó! Cảm nhận được tình yêu thương mọi người đã dành cho tôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ông lão… ông có nghe thấy không?

Bình luận đoạn
Ông lão… ông có nghe thấy không?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và em nữa, Linh.

Bình luận đoạn
Và em nữa, Linh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tâm tư của anh, tình cảm của anh dồn trong bài hát này…

Bình luận đoạn
Tâm tư của anh, tình cảm của anh dồn trong bài hát này…

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đã chạm đến em chưa?

Bình luận đoạn
Đã chạm đến em chưa?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

                                              Mỉm cười và bước tiếp đi

Bình luận đoạn
                                              Mỉm cười và bước tiếp đi

Chưa có bình luận cho đoạn này.

                     Đừng để điều gì làm mình lãng phí

Bình luận đoạn
                     Đừng để điều gì làm mình lãng phí

Chưa có bình luận cho đoạn này.

                                               Dù mai này tôi có ra sao, xin Người đừng buồn nhé

Bình luận đoạn
                                               Dù mai này tôi có ra sao, xin Người đừng buồn nhé

Chưa có bình luận cho đoạn này.

                                               Vì tôi muốn….

Bình luận đoạn
                                               Vì tôi muốn….

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vì tôi muốn…

Bình luận đoạn
Vì tôi muốn…

Chưa có bình luận cho đoạn này.

                                                                    …Người mỉm cười.

Bình luận đoạn
                                                                    …Người mỉm cười.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Em mỉm cười.

Bình luận đoạn
Em mỉm cười.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngày hôm đó nước mắt tôi bất giác tuôn rơi, tiếng khán giả ở dưới hò hét, ánh đèn biểu diễn thắp sáng đêm nay, và tình yêu nơi tôi… thắp sáng cho tôi hy vọng.

Bình luận đoạn
Ngày hôm đó nước mắt tôi bất giác tuôn rơi, tiếng khán giả ở dưới hò hét, ánh đèn biểu diễn thắp sáng đêm nay, và tình yêu nơi tôi… thắp sáng cho tôi hy vọng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

*

Bình luận đoạn
*

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Cừ lắm anh trai!”

Bình luận đoạn
“Cừ lắm anh trai!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Vất vả rồi.”

Bình luận đoạn
“Vất vả rồi.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bọn tôi tụ họp lại với nhau khi đêm diễn kết thúc. Lúc này học sinh cũng đã vơi bớt. Tôi đang để lại chiếc guitar vào bao. Tôi nhìn Vương, tôi thấy ánh mắt của cậu dịu đi phần nào, điều đó làm tôi thấy an lòng. Và khi quay sang nhìn Thông và Sinh, tôi thấy hai người đang bàn tán với nhau về buổi biểu diễn vừa qua. Như vậy là đã ổn thoả rồi.

Bình luận đoạn
Bọn tôi tụ họp lại với nhau khi đêm diễn kết thúc. Lúc này học sinh cũng đã vơi bớt. Tôi đang để lại chiếc guitar vào bao. Tôi nhìn Vương, tôi thấy ánh mắt của cậu dịu đi phần nào, điều đó làm tôi thấy an lòng. Và khi quay sang nhìn Thông và Sinh, tôi thấy hai người đang bàn tán với nhau về buổi biểu diễn vừa qua. Như vậy là đã ổn thoả rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi chào tạm biệt ba người và bước về phía cửa.

Bình luận đoạn
Tôi chào tạm biệt ba người và bước về phía cửa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Này Sơn!” – Vương lên tiếng.

Bình luận đoạn
“Này Sơn!” – Vương lên tiếng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi khựng lại, quay mặt nhìn về phía ba người.

Bình luận đoạn
Tôi khựng lại, quay mặt nhìn về phía ba người.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Cảm ơn cậu.”

Bình luận đoạn
“Cảm ơn cậu.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đây là lần đầu tiên tôi thấy vẻ mặt của Vương dịu dàng đến vậy. Có lẽ cậu đã nhẹ lòng hơn khi đêm diễn kết thúc một cách viên mãn, tôi cũng mừng cho cậu ta. Thế rồi tôi chào tạm biệt họ rồi mở cửa ra về. Lúc này bầu trời đã u tối, vắng lặng hơn lúc diễn ra đêm nhạc hội. Tôi cảm giác lòng mình thật trống trải.

Bình luận đoạn
Đây là lần đầu tiên tôi thấy vẻ mặt của Vương dịu dàng đến vậy. Có lẽ cậu đã nhẹ lòng hơn khi đêm diễn kết thúc một cách viên mãn, tôi cũng mừng cho cậu ta. Thế rồi tôi chào tạm biệt họ rồi mở cửa ra về. Lúc này bầu trời đã u tối, vắng lặng hơn lúc diễn ra đêm nhạc hội. Tôi cảm giác lòng mình thật trống trải.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ra được đến trước cổng, tôi thấy một bóng hình quen thuộc đang đứng đợi mình. Đó là Linh.

Bình luận đoạn
Ra được đến trước cổng, tôi thấy một bóng hình quen thuộc đang đứng đợi mình. Đó là Linh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Em mặc một váy trắng kèm với một chiếc áo có mũ trùm đầu màu xanh lá, em vẫy tay chào tôi.

Bình luận đoạn
Em mặc một váy trắng kèm với một chiếc áo có mũ trùm đầu màu xanh lá, em vẫy tay chào tôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Sao em chưa về?”

Bình luận đoạn
“Sao em chưa về?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Em đứng đợi anh đó.”

Bình luận đoạn
“Em đứng đợi anh đó.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thế là chúng tôi cùng đi trên đoạn đường dài để về dài, con đường vô cùng vắng lặng chỉ có tiếng bước chân của chúng tôi thi thoảng vang vọng nghe rợn cả sóng lưng. Chỉ có duy nhất những ánh đèn đường còn chiếu rọi cho chúng tôi bước đi trong đêm. Tôi bong đùa như thế thì em lại tin rằng mặt trăng mới là điều dõi theo mình cho đến khi về nhà. Quả đúng là vậy thật.

Bình luận đoạn
Thế là chúng tôi cùng đi trên đoạn đường dài để về dài, con đường vô cùng vắng lặng chỉ có tiếng bước chân của chúng tôi thi thoảng vang vọng nghe rợn cả sóng lưng. Chỉ có duy nhất những ánh đèn đường còn chiếu rọi cho chúng tôi bước đi trong đêm. Tôi bong đùa như thế thì em lại tin rằng mặt trăng mới là điều dõi theo mình cho đến khi về nhà. Quả đúng là vậy thật.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh hát bài đó là vì em à?”

Bình luận đoạn
“Anh hát bài đó là vì em à?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đúng rồi.” – Tôi trả lời nhanh gọn lẹ với nụ cười nhẹ nhõm nở trên môi.

Bình luận đoạn
“Đúng rồi.” – Tôi trả lời nhanh gọn lẹ với nụ cười nhẹ nhõm nở trên môi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hai chúng tôi lặng im bên nhau, có lẽ em cũng hiểu em đã khiến tôi lo lắng biết nhường nào. Nên em cảm thấy khó xử chăng. Để phá tan đi bầu không khí sầu não này, tôi cất tiếng hát của mình lên, nhưng tôi hát với một giọng dở ẹc chủ yếu là để chọc cho em cười. Và… em cười thật, em còn vỗ vai tôi một cái rồi sau đó…

Bình luận đoạn
Hai chúng tôi lặng im bên nhau, có lẽ em cũng hiểu em đã khiến tôi lo lắng biết nhường nào. Nên em cảm thấy khó xử chăng. Để phá tan đi bầu không khí sầu não này, tôi cất tiếng hát của mình lên, nhưng tôi hát với một giọng dở ẹc chủ yếu là để chọc cho em cười. Và… em cười thật, em còn vỗ vai tôi một cái rồi sau đó…

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi và em hát cùng nhau.

Bình luận đoạn
Tôi và em hát cùng nhau.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi ước đoạn đường này dài thêm một chút, để tôi được bên em lâu hơn. Đúng hơn là được bên em mãi mãi như thế này cũng được. Hai con người dường như có tâm hồn đồng điệu với nhau, bọn họ hát để giải toả những gì chất chứa trong lòng. Âm nhạc thật là vĩ đại.

Bình luận đoạn
Tôi ước đoạn đường này dài thêm một chút, để tôi được bên em lâu hơn. Đúng hơn là được bên em mãi mãi như thế này cũng được. Hai con người dường như có tâm hồn đồng điệu với nhau, bọn họ hát để giải toả những gì chất chứa trong lòng. Âm nhạc thật là vĩ đại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi tiễn em đến nhà.

Bình luận đoạn
Tôi tiễn em đến nhà.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Cảm ơn anh… vì tất cả…”

Bình luận đoạn
“Cảm ơn anh… vì tất cả…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Em ngượng ngùng nhìn xuống dưới, không dám nhìn thẳng vào mắt tôi. Thấy thế tôi lấy tay xoa đầu em, trông tôi giống anh của em hơn là một người thương nhỉ. Nghĩ đến đây tôi chỉ biết phì cười vì tại sao mình lại có suy nghĩ như thế?

Bình luận đoạn
Em ngượng ngùng nhìn xuống dưới, không dám nhìn thẳng vào mắt tôi. Thấy thế tôi lấy tay xoa đầu em, trông tôi giống anh của em hơn là một người thương nhỉ. Nghĩ đến đây tôi chỉ biết phì cười vì tại sao mình lại có suy nghĩ như thế?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh nhắm mắt lại…”

Bình luận đoạn
“Anh nhắm mắt lại…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Hả…?”

Bình luận đoạn
“Hả…?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Nhắm mắt lại đi…”

Bình luận đoạn
“Nhắm mắt lại đi…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Như một chú cún ngoan ngoãn, tôi nhắm mắt lại. Tuy tôi giờ đây chẳng thể nhớ được gì rõ ràng, nhưng tôi chắc chắn sự kiện này chưa từng diễn ra.

Bình luận đoạn
Như một chú cún ngoan ngoãn, tôi nhắm mắt lại. Tuy tôi giờ đây chẳng thể nhớ được gì rõ ràng, nhưng tôi chắc chắn sự kiện này chưa từng diễn ra.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Em sẽ cố gắng vượt qua chuyện này!”

Bình luận đoạn
“Em sẽ cố gắng vượt qua chuyện này!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nói xong em chạy nhanh vào nhà, bỏ lại tôi còn đang đỏ mặt tía tai chẳng hiểu đầu trời trăng gì, tôi lấy tay sờ lên má mình… thực sự em vừa hôn tôi? Tôi mỉm cười vì ít ra, tôi đã làm được gì đó cho em.

Bình luận đoạn
Nói xong em chạy nhanh vào nhà, bỏ lại tôi còn đang đỏ mặt tía tai chẳng hiểu đầu trời trăng gì, tôi lấy tay sờ lên má mình… thực sự em vừa hôn tôi? Tôi mỉm cười vì ít ra, tôi đã làm được gì đó cho em.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

*

Bình luận đoạn
*

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sau ngày hôm đó rất lâu, tôi đã không gặp Linh được một tuần. Có lần anh của em ấy đến quán cà phê tôi đang làm việc, nhìn anh có vẻ như muốn nói gì đó. Anh gọi một ly trà đào, một người thích uống bia như anh ấy cũng thích mấy thứ ngọt ngào nhỉ.

Bình luận đoạn
Sau ngày hôm đó rất lâu, tôi đã không gặp Linh được một tuần. Có lần anh của em ấy đến quán cà phê tôi đang làm việc, nhìn anh có vẻ như muốn nói gì đó. Anh gọi một ly trà đào, một người thích uống bia như anh ấy cũng thích mấy thứ ngọt ngào nhỉ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Sau chuyện đó thì cả nhà tôi mới hay con bé bị bắt nạt, mẹ tôi đã lên trường khiển trách nữa đấy, nghe đâu là bọn nhóc kia bị đình chỉ thi tốt nghiệp luôn rồi.”

Bình luận đoạn
“Sau chuyện đó thì cả nhà tôi mới hay con bé bị bắt nạt, mẹ tôi đã lên trường khiển trách nữa đấy, nghe đâu là bọn nhóc kia bị đình chỉ thi tốt nghiệp luôn rồi.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Vậy tốt rồi.”

Bình luận đoạn
“Vậy tốt rồi.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Nhờ có cậu đấy.”

Bình luận đoạn
“Nhờ có cậu đấy.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh nhìn tôi rồi mỉm cười, hình như tôi bây giờ thấy rất nhiều nụ cười xung quanh mình.

Bình luận đoạn
Anh nhìn tôi rồi mỉm cười, hình như tôi bây giờ thấy rất nhiều nụ cười xung quanh mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Cảm ơn nhé.”

Bình luận đoạn
“Cảm ơn nhé.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngày hôm đó tôi với anh trò chuyện khá nhiều, được biết Linh đang trong giai đoạn nước rút để ôn thi đại học và em ấy còn phải tăng tốc thêm nữa vì để bù lại khoảng thời gian nghỉ dài hơi của mình. Hiện tại em đang rất cố gắng. Tôi cũng được “khuyên” bởi anh ấy là thi thoảng đến nhà chơi, họ sẽ luôn hoan nghênh tôi.

Bình luận đoạn
Ngày hôm đó tôi với anh trò chuyện khá nhiều, được biết Linh đang trong giai đoạn nước rút để ôn thi đại học và em ấy còn phải tăng tốc thêm nữa vì để bù lại khoảng thời gian nghỉ dài hơi của mình. Hiện tại em đang rất cố gắng. Tôi cũng được “khuyên” bởi anh ấy là thi thoảng đến nhà chơi, họ sẽ luôn hoan nghênh tôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thật là đáng quý biết bao.

Bình luận đoạn
Thật là đáng quý biết bao.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Chào.”

Bình luận đoạn
“Chào.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Chào anh Sơn!”

Bình luận đoạn
“Chào anh Sơn!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tiếp theo là đến lượt cặp anh em Vương và Duyên, cô bé bây giờ nhìn rất tươi tắn, trông như một đứa trẻ vậy, rất năng động và hoạt bát. Khi vào quán em nói chuyện với tôi nhiều hơn bình thường làm cho anh trai của em phải kéo em ra. Em kể về bạn bè trường lớp, tôi nghe mà cũng thấy ham đi học đây. Tôi cũng đã cứu được thêm một tâm hồn nữa.

Bình luận đoạn
Tiếp theo là đến lượt cặp anh em Vương và Duyên, cô bé bây giờ nhìn rất tươi tắn, trông như một đứa trẻ vậy, rất năng động và hoạt bát. Khi vào quán em nói chuyện với tôi nhiều hơn bình thường làm cho anh trai của em phải kéo em ra. Em kể về bạn bè trường lớp, tôi nghe mà cũng thấy ham đi học đây. Tôi cũng đã cứu được thêm một tâm hồn nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mọi thứ thật vui, giá như tôi có thể thay đổi đại cục xảy đến với Linh thì có lẽ câu chuyện sẽ kết thúc vô cùng viên mãn ở đây. Nhưng tiếc thay, tôi có thể bước tiếp sau câu chuyện của ông lão, còn với Linh… tôi không bây giờ phải làm sao… cứ tiếp tục tận hưởng ảo mộng này hay là chấp nhận hiện thực rằng trước sau gì em sẽ xa tôi.

Bình luận đoạn
Mọi thứ thật vui, giá như tôi có thể thay đổi đại cục xảy đến với Linh thì có lẽ câu chuyện sẽ kết thúc vô cùng viên mãn ở đây. Nhưng tiếc thay, tôi có thể bước tiếp sau câu chuyện của ông lão, còn với Linh… tôi không bây giờ phải làm sao… cứ tiếp tục tận hưởng ảo mộng này hay là chấp nhận hiện thực rằng trước sau gì em sẽ xa tôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng hiện tại… lúc này đây tôi đang rất hạnh phúc…

Bình luận đoạn
Nhưng hiện tại… lúc này đây tôi đang rất hạnh phúc…

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có thể kéo dài mãi những nụ cười này… sẽ thật tốt biết bao.

Bình luận đoạn
Có thể kéo dài mãi những nụ cười này… sẽ thật tốt biết bao.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh Sơn anh Sơn!”

Bình luận đoạn
“Anh Sơn anh Sơn!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Hửm?”

Bình luận đoạn
“Hửm?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Hay là anh tham gia lễ tốt nghiệp của em đi!”

Bình luận đoạn
“Hay là anh tham gia lễ tốt nghiệp của em đi!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngồi dưới chiếc ghế dài quen thuộc trong công viên, vẫn chiếc guitar đó, tôi đàn em nghe những giai điệu du dương làm tâm hồn của mình say đắm. Tiếng chim hót, tiếng gió thổi đủ làm không gian quanh chúng tôi thêm sức sống.

Bình luận đoạn
Ngồi dưới chiếc ghế dài quen thuộc trong công viên, vẫn chiếc guitar đó, tôi đàn em nghe những giai điệu du dương làm tâm hồn của mình say đắm. Tiếng chim hót, tiếng gió thổi đủ làm không gian quanh chúng tôi thêm sức sống.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi nhìn Linh mỉm cười mà cũng thấy thanh thản biết bao.

Bình luận đoạn
Tôi nhìn Linh mỉm cười mà cũng thấy thanh thản biết bao.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhờ gió gửi em khúc ca

Bình luận đoạn
Nhờ gió gửi em khúc ca

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đó là tình cảm mà ta gói gém

Bình luận đoạn
Đó là tình cảm mà ta gói gém

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mãi mãi cạnh bên

Bình luận đoạn
Mãi mãi cạnh bên

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tất cả dành cho em.

Bình luận đoạn
Tất cả dành cho em.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước Chương sau
📚

Có thể bạn sẽ thích

💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!