Chương 09 - Cơ hội trong tay ta
Đối với tôi, âm nhạc mang tính chữa lành rất to lớn. Khi còn bé, được nghe những bài hát xưa cũ từ chiếc đài đã làm tôi say mê. Nhưng rồi bố mẹ mất, tôi đã chẳng thể nghe lại được những âm thanh ấy. Cho đến khi tôi tự tích tiền và mua được cho mình chiếc đàn guitar đầu tiên.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi, chỉ mình tôi sống trong thế giới âm thanh đầy màu sắc. Trong thế giới đầy u tối và đơn côi, âm nhạc đã cứu tôi một mạng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi lại một lần nữa say mê âm nhạc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và rồi tôi gặp Linh, cô bé lúc nào cũng khen những ca khúc tôi hậu đậu sáng tác nên. Em xuất hiện, lấp đầy trái tim tôi cùng với âm nhạc. Em và những giai điệu du dương tôi hay chơi, đều có ý nghĩa rất lớn trong cuộc đời này. Thế cho nên…
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi muốn dùng nó để cứu em, cũng như cách mà âm nhạc đã từng cứu chính tôi trước kia.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Tỉnh dậy đi.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Hể?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một giọng nói vang lên, kéo tôi ra khỏi những dòng suy nghĩ miên man.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khi mở mắt dậy, tôi đã thấy mình quay lại không gian này. Một không gian mù mịt và ảm đạm, nhưng nó không còn lấy bối cảnh là công viên nữa. Thay vào đó là sân khấu của một trường học, tôi đã từng đến đây sao?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sân khấu lớn với một tấm màn màu đỏ rất to, bên dưới là khoảng sân rộng trống trãi. Trống trãi như tôi của trước kia vậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi thấy mình đang đứng trên sân khấu như đang chờ đợi một điều gì đó đến với mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Lâu không gặp.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một cô gái lơ lửng trên không trung xuất hiện trước mặt tôi. Không nhầm đi đâu được, đây là vj thần tự xưng trong hình hài của Linh. Cô gái xuất hiện với bộ đồ thường phục nhỏ nhắn của em ấy, với váy trắng và nơ xanh trên đầu. Trông rất dễ thương.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thấy được sự hiện diện ấy của cô, tôi bỗng chốc thở dài rồi ngồi bệt xuống.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Tôi có một vài câu hỏi đấy.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Xin mời.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Tôi của quá khứ kia… đã làm gì vậy?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi cũng đã rất tò mò bản thân tôi trong quá khứ của lần đầu tiên đã làm gì để có thể kéo em ra khỏi vũng lầy, và thậm chí là còn khiến em yêu tôi?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhiều lúc con người chúng ta vẫn tự hỏi tại sao ta lại có thể làm được như vây ở một mốc thời điểm nào đó trong cuộc đời.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô gái nghe thấy câu hỏi của tôi thì liền phì cười, cô hạ người xuông, ngồi cạnh tôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Những lúc thế này đây, tôi cảm giác rằng Linh đang ở bên cạnh. Tôi muốn lập tức ôm lấy cô gái này nhưng rồi phải dừng lại vì vốn dĩ cô gái chỉ mang hình hài của em ấy chứ không phải em ấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô gái chống cằm rồi liếc nhìn sang tôi;
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Anh ấy nhé. Mọi thứ xảy đến với anh có vẻ đang rất thuận lợi nên tôi mới không nhúng tay gần cả năm nhưng có một điều mà anh đã làm khác với quá khứ.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô gái đó lấy tay kia chỏ vào mũi tôi, lúc này đây tôi đang cảm thấy rất khó chịu vì cái cô này cứ vong vo Tam quốc, câu chuyện chẳng thể đi đến đâu cả.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Anh của quá khứ chẳng quan tâm gì đến Linh cả, nên là khi Duyên gặp anh và đưa anh sách, anh đã từ chối trực tiếp. Linh thì an nhiên nhốt mình trong phòng, còn Duyên thì gặp rắc rối với đám bắt nạt. Đối với anh thì chuyện này như chơi RPG ấy.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“RPG là sao cơ?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Game nhập vai, anh đang đi tìm cho mình kết thúc có hậu nhất.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đúng vậy, tôi đang đi tìm cách tốt nhất để có thể vừa cứu Linh, lại có thể cứu Duyên. Tôi không muốn ai phải đau khổ cả. Nghe đến đoạn đó, tôi cắn răng chịu đau chỉ vì trước kia mình đã không làm gì được để cứu cả hai.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Phải chăng tôi là một kẻ vô tâm không? Một kẻ chỉ biết suy nghĩ cho bản thân mình không nghĩ đến hậu quả của nó? Càng nghĩ tôi lại càng thấy bế tắc vô cùng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Và sự kiện quan trọng nhất trong lần này, đó chính là khiến Linh yêu anh.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Hả!?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Đừng lo, anh sẽ tự biết cách để giải quyết thôi.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nói xong, cô gái đó bỗng dưng biến mất và không gian bắt đầu tối đi. Mọi thứ dường như đang bắt đầu sụp đổ, tôi bị cuốn theo đó mà rơi xuống khoảng không vô định. Cái cảm giác ngột ngạt khó tả bao chùm lấy mình. Cảm giác như đang chết đuối…
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Như một cơn ác mộng vậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Anh Sơn!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Hả!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thông kéo tôi quay trở về thực tại. Lúc này đây, chúng tôi đang ở trên xe buýt. Có lẽ chờ đến trạm tiếp theo khá lâu nên tôi đã thiếp đi lúc nào không hay… và trong mơ tôi lại gặp thêm một cơn ác mộng đáng ghét.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Quay trở về thực tại, chuyện là chúng tôi đang đến studio nơi ban nhạc của Thông đang hoạt động, theo sau đó là tôi cùng chiếc guitar thùng đằng sau lưng. Đến trạm, chúng tôi lại đi tiếp vài phút nữa. Trên con đường ấy, tôi lẽo đẽo đi theo sau Thông. Vừa đi vừa ngắm cảnh khiến cho lòng tôi nhẹ đi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lúc này đang là buổi sáng, ánh nắng xuyên qua những tán lá làm cho chúng thêm sặc sỡ. Những chú chim bay lượn trên không trung, vài con lại đáp xuống để kiếm ăn. Người đi làm, người đi học, tiếng xe ồ ạt cứ thế vang lên nghe rất chói tai nhưng đây cũng là cách thế giới này vận hành.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đi theo Thông, tôi thấy bóng lưng của cậu nhìn rất chững chạc mặc dù cậu tuổi thật thua tôi vài năm gì đó thôi. Tôi cảm giác mình bắt đầu thật nhỏ nhen làm sao. Chúng tôi vào một con hẻm tối, Thông đi đầu để dẫn đường cho tôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đến nơi có một cánh cửa sắt nhỏ, cậu nhẹ nhàng đẩy vào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Mấy anh! Kiếm được người để “chữa cháy” rồi nè!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi không thích được gáng cho cái mác như vậy nhưng thôi kệ đi, dù gì thì tình hình cũng đang rất nguy cấp nên tôi cũng không muốn phàn nàn gì.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tuy bề ngoài có vẻ tối đến vậy, nhưng bên trong khá là sáng cùng với những ánh đèn huỳnh quang chiếu rọi, bên cạnh đó là một phòng thu âm tại gia cùng vài chiếc guitar điện, trống và bass. So với con guitar thùng tôi tích góp mấy tháng để mua của tôi thì không thể nào mà so sánh được.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong phòng có hai người, một người đang chỉnh dây đàn, còn một người đang lơ đễnh bấm điện thoại trên một chiêc ghế sô-pha cỡ nhỏ. Hai người này chừng cỡ bằng tuổi tôi và có khi là hơn ấy chứ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sau khi Thông mới dứt câu, hai người quay sang nhìn tôi với vẻ nghi ngờ. Song, cái người đang chỉnh đàn kia đứng dậy, đón chào tôi bằng một nụ cười, cậu khoác vai tôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Ai chà, người tụi mình kiếm là đây sao. Được đó Thông. Cậu thấy sao, Vương ơi?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Sao cũng được.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Người còn lại có vẻ như không quan tâm lắm, cậu ta vẫn tiếp tục lướt điện thoại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và thế là tôi được tham gia “tạm bợ” vào ban nhạc đang thịnh hành bây giờ, ban Tuổi trẻ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Được biết, người ca sĩ đã bỏ việc ở nhóm bị vướng vào khá nhiều lùm xùm nên đã quyết định dứt áo ra đi, để lại cho ban vẫn còn nhiều việc dang dở chưa làm như là buổi biểu diễn tri ân các học sinh cuối cấp của một trường cấp ba.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi tham gia vào đúng như lời Thông nói, là để “chữa cháy”.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thông chơi ở vai trò tay trống, người ban nãy tiếp cận tôi tên là Sinh, chơi ở vai trò bass. Và người tên Vương chơi ở vai trò Rhythm guitar, tức là người chơi giai điệu. Còn tôi, sẽ tham gia biểu diễn với vai trò ca sĩ lead guitar. Tôi chưa đảm nhận vai trò này bao giờ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“À hoá ra cậu là người biểu diễn lúc đó.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có lẽ Thông đã kể về tôi rất nhiều với họ. Điều tôi bận tâm bây giờ là Vương đang có thái độ không thích tôi cho lắm. Tôi đã rất mong chuyện này có thể diễn ra suôn sẻ nhưng tôi đã lầm. Mọi thứ ngày một trở nên khó khăn hơn bao giờ hết.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khi tôi tham gia vào biểu diễn cùng những người khác, tâm hồn của chúng tôi không đồng điệu với nhau. Nói trắng ra là nhóm của chúng tôi hiện tại rất mạnh, mạnh ai nấy chơi. Tiếng hát của tôi thì không theo kịp phần giai điệu, nốt nhạc thì tôi đánh loạn xì ngầu, chẳng cái nào ăn nhập vào cái nào. Đây là buổi diễn tập của cả nhóm mà tôi là nhân tố chủ chốt phá hỏng chuyện này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng dù có khó khăn cỡ nào thì tôi cũng rất muốn tham gia vào, vì đây là cơ hội mong manh để cứu Linh và Duyên. Tôi chẳng thể làm những điều đao to búa lớn, tôi chẳng thể tẩn cho đám bắt nạt kia một trận vì làm thế chỉ tội Linh và cô bé kia thôi. Đã bị bắt nạt mà còn chẳng biết phải giấu mặt mũi đi đâu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chúng tôi thử… hết lần này đến lần khác cho đến khi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Dừng lại đi…”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vương lên tiếng, mặt cậu trông thật nặng nề, cậu đặt tay lên bass, hướng một ánh mắt gay gắt về phía tôi. Tôi có linh cảm chuyện này sẽ không có kết cục tốt đẹp gì.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bầu không khí thoáng chốc bỗng trùng xuống, ai cũng tỏ vẻ khó xử quay mặt đi. Tôi là người khó xử nhất, tôi không biết ăn nói làm sao với khả năng hoạt động nhóm tệ hại này, tôi đặt tay sau gáy gãi gãi như không biết phải làm sao.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Tôi xin lỗi, tôi sẽ-”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Sẽ làm sao? Cậu không có năng lực thì nghỉ đi, dẹp đi!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cậu ta trừng mắt nhìn tôi rồi nhanh chóng tháo bass xuống và lẳng lặng rời đi không lâu sau đó. Bỏ lại tôi, Thông và Sinh cùng chung một biểu cảm bất lực.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Liệu đây có phải “vạn sự khởi đầu nan” không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Cậu biết đấy, Vương không phải là một người cọc tính đến vậy.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sau đó, chúng tôi ngồi lại, Thông đi lấy nước còn tôi thì đang ngồi với Sinh. Cậu nói với một vẻ tâm sự.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hoá ra là Vương đang căng thẳng, Sinh kể, cậu và Vương là hai người bạn từ tấm bé. Chơi nhạc và lập ban vì cùng chung niềm đam mê với âm nhạc và Thông gia nhập đằng sau đó. Người ca sĩ, người đã bỏ việc tại ban nhạc là người tham gia sau cùng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hiện tại mọi việc đang rất gấp rút, nếu không kịp xoay sở, có khi sẽ huỷ show ở trường và mất đi khoảng tiền đã đặt cọc trước. Đồng nghĩa với việc Vương không thể trả tiền học phí của em gái. Việc tôi tham gia vào ban nhạc lúc này quả thật rất khó khăn, ai cũng vậy cả.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi nói chuyện với Sinh một hồi, tôi liền hiểu cậu là một người rất quan tâm đến bạn bè, là một người có một trái tim ấm áp, là một người đồng đội đáng tin cậy. Còn Thông, là em út của ban nhạc, cậu luôn biết cách để xoa dịu mọi người. Và Vương có lẽ là người đang gánh vác nhiều thứ. Chí ít tôi muốn thay đổi kết quả lúc này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi đứng phắt dậy, cảm ơn Thông vì đã đem nước rồi tạm biệt hai người. Tôi đi về phía cửa mà Vương đã bỏ đi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có lẽ hành động của tôi trông có hơi kỳ cục, nó giống như là… bám đuôi? Nhưng mục đích của tôi không có gì xấu cả nên không tính. Tôi chỉ muốn nói chuyện với Vương về một số chuyện. Hoặc ít nhất là mong cậu ta đặt niềm tin vào tôi một chút. Tôi men theo con đường lộ, đông đúc và tấp nập. Những chiếc áo học sinh bắt đầu xuất hiện, tiếng cười đùa ríu rít tràn ngập không khí.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có lẽ tôi đã đến một trường cấp ba nào đó?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đó là cho đến khi tôi bắt gặp Vương đang đón em gái. Sắc mặt của cậu thay đổi rõ rệt, không gay gắt cũng không giận dữ, và em gái của cậu ta là… Duyên?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng sắc mặt của Duyên có vẻ không tốt và dường như Vương không biết chuyện gì đang xảy ra với em ấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Quả nhiên Trái đất rất tròn, mọi thứ đều liên kết với nhau.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi bám theo được một lúc thì Vương kêu Duyên đi về trước.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi cũng cảnh giác được điều gì đó nên đã nấp vào đồ vật quanh đó để tránh bị bắt gặp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng rồi,
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Cậu muốn gì?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vương quay lại một cách dứt khoát và hướng về chỗ tôi đang núp. Hết đường lui, tôi bèn lộ diện. Bỗng chốc, nét mặt anh trai hiền dịu trên mặt cậu ta tan biến, thay vào đó là sắc mặt như muốn đục mặt của tôi. Tôi có hơi thấy khó chịu với nét mặt ấy nhưng bây giờ tôi không có thời gian để lo nghĩ cho chuyện đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Nói chuyện được không? Có lẽ cậu không thích tôi vào ban nhạc cho lắm…”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi ậm ừ cuối cùng cũng nói nên một câu đàng hoàng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vẫn thái độ đó, Vương lên tiếng,
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Tôi không có gì để nói với cậu hết. Biến đi.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Tôi biết những điều mà cậu đang gánh vác nó nặng nề biết nhường nào. Hãy ít nhất… tin tưởng tôi lần này thôi…”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Sao cậu phải cứ cố chấp vậy hả!?” - Vương bất ngờ túm cổ áo tôi cảm giác như muốn động tay động chân đến nơi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi nhìn cậu ta, liền lấy tay gạc đi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Bởi vì tôi cũng đang gánh vác những điều giống cậu.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đúng vậy, tôi đang gánh vác nỗi niềm của Linh, cũng như là của Duyên, hay giờ đây là em gái của Vương. Tôi muốn bản thân tôi giúp được gì đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hành động thì luôn lớn tiếng hơn lời nói mà.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sau khi nghe những lời đó của tôi, Vương không phản ứng gì, cậu liền quay mặt bỏ đi. Không nói năng gì thêm, có lẽ cậu nghĩ tôi không hiểu những gì cậu đang gánh vác. Hay thật cậu nghĩ tôi là một đứa dở hơi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chí ít tôi muốn chứng minh cho cậu ta thấy, tôi có năng lực và sẽ đủ khả năng hoàn thành buổi biểu diễn không lâu nữa sẽ tới.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sau ngày hôm đó, tôi miệt mài luyện tập với Thông, nhịp độ cũng đã chuẩn hơn, tôi đã học được rất nhiều từ kinh nghiệm của những người có chuyên môn. Quả thật, đây là một trải nghiệm khó thể quên mà.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không biết, tôi của quá khứ đã trải qua những chuyện này như thế nào?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có lẽ tôi khi ấy chơi nhạc vì bản thân mình, sống chỉ vì bản thân mình nhưng giờ đây. Tôi lại đang cố gắng vì người khác. Liệu đây có phải là một bước tiến không? Thực sự tôi chẳng thể biết.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi muốn để thời gian trả lời.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Hể?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“...”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Hừm…”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vài hôm trước khi buổi diễn bắt đầu, Duyên có đến và hẹn tôi đến một quán cà phê ven đường. Ban đầu tôi chỉ nghĩ em ấy muốn nói chuyện, nhưng rồi khi đến, tôi thấy Vương đang hậm hực ngồi đợi ở đó cùng Duyên.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi ngồi xuống, đối diện với Vương và ở giữa là Duyên.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Em biết anh Sơn đã đến gặp anh Vương mà.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lần này, cậu ta như một con cún ngoan ngoãn, cậu chẳng nói năng gì mà chỉ uống nước.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi cũng thấy khá là ngại, nên cũng chỉ gọi nước rồi uống. Bầu không khí có phần hơi ngờ nghệch. Song, được một lúc thì Duyên cầm tay tôi và tay Vương. Và thế là chúng tôi bắt tay.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Hai người! Làm hoà đi!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Duyên nở một nụ cười tươi tắn. Đây là lần đầu tiên tôi được nhìn thấy em cười tươi như vậy. Em làm tôi nhớ đến Linh, dù đang ở trong tình cảnh ngặt nghèo đến thế nào, tại sao các em vẫn có thể giữ được nụ cười ấy trên môi? Thực sự tôi chẳng thể hiểu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vương thấy thế, cũng ngoan ngoãn bắt tay làm hoà với tôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Tôi đã nghe Duyên nói tốt về cậu… và con bé kêu tôi cho cậu một cơ hội…”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Vậy sao?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Đừng hỏi nữa… lo luyện tập với ban đi.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Cậu giống siscon nhỉ?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Tin tôi đấm cậu không?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và thế,
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chúng tôi luyện tập cùng nhau, mọi thứ vô cùng suôn sẻ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi tự hỏi chuyện này sẽ dẫn tôi đi đến đâu. Liệu có thực âm nhạc sẽ cứu được em ấy như cách nó đã cứu tôi? Tôi cũng không thực sự biết nhưng tôi mong nó có thể chạm được đến trái tim em và kéo em ra khỏi những chuỗi ngày tăm tối đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mọi thứ thật tuyệt nhỉ. Nhưng rồi tôi mới ngớ ra rằng tất cả chuyện này chỉ là ân huệ của vị thần kia ban phát, mọi thứ sẽ đi theo đúng quỹ đạo đã từng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Liệu ngày xưa tôi đã giúp em như thế nào nhỉ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Cháu muốn nói chuyện với Linh ạ.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trước khi biểu diễn một hôm, tôi đến nhà Linh và xin mẹ của em ấy để nói chuyện.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi lên đến cửa phòng đã được khoá chặt, tôi chẳng có cách nào để mà lôi được em ra nhưng tôi mong em có thể nghe thấy tiếng tôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Linh à… anh Sơn nè.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vẫn im lặng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Mai anh sẽ biểu diễn tại trường em á. Em sẽ đến xem không…?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chẳng lời hồi âm nào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi ngồi bệt xuống, ngồi tựa lưng vào cửa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Anh biết bản thân em dạo này gặp nhiều chuyện… anh biết cả rồi. Nhưng anh vẫn mong em đến.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Em… muốn gặp anh lắm… nhưng mà em không muốn anh hay ai thấy em như thế này…”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giọng Linh vọng ra, có chút nghẹn ngào nhưng vẫn nghe được.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Anh và gia đình em cũng vậy, không ai muốn thấy em như vậy cả. Nhưng ít nhất, hãy đến xem anh biểu diễn một lần nhé.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi ngồi nói chuyện với em một lúc lâu. Em kể về những nỗi lòng trước đây tôi chưa từng nghe. Tuy chẳng thể thấy em nhưng có thể cảm nhận được em bên kia cánh cửa. Em đang đau khổ…
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng những điều tôi có thể làm được cho em bây giờ là lắng nghe em ngay lúc này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có lẽ gia đình em không nói chuyện với em được nhiều thế, nên họ rất biết ơn tôi khi có thể giúp Linh được một chút gì đó. Khi ra về mẹ Linh có tiễn tôi trước cửa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bước đi trên con đường quen thuộc, tôi liền rùng mình khi nhớ lại cảm giác lần cuối ngày đó. Nhưng tôi đâu còn tâm trí nào để lo nghĩ về những điều đã làm tôi dằn vặt biết bao nhiêu. Chí ít đây không phải một giấc mơ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Những làn gió thổi qua mái tóc, tiếng dép lê đi bịch bịch trên đất đều thật yên tĩnh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Buổi biểu diễn này đã từng diễn ra trong quá khứ, và nó cũng là sự kiện khiến Linh yêu tôi, là sự kiện tối quan trọng làm tôi rất căng thẳng dù đã từng trải qua.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Quả thật… tôi cũng không biết tiếp theo liệu mình có làm được không.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nói tôi là một kẻ mơ mộng cũng không sai.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vì tôi đang nỗ lực vì một giấc mơ có em bên cạnh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Tuỳ chỉnh hiển thị