Truyện
Trước Sau
Một lần nữa cạnh bên em · KurogamiNoir · 8/10/2024 2:26:13 PM · 0 0

Chương 04 - Đơn giản là bắt đầu lại

Có lẽ điều tôi luôn hối hận và dằn vặt nhất cuộc đời mình là không thể cứu được em vào cái ngày đó. Giờ đây tôi lại trở về quá khứ, trở về từ cõi chết để làm cái quái gì chứ khi không thể làm được cái gì? Chẳng thể cứu em.

Bình luận đoạn
Có lẽ điều tôi luôn hối hận và dằn vặt nhất cuộc đời mình là không thể cứu được em vào cái ngày đó. Giờ đây tôi lại trở về quá khứ, trở về từ cõi chết để làm cái quái gì chứ khi không thể làm được cái gì? Chẳng thể cứu em.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi ngồi trên chiếc bàn làm việc ngổn ngang những xấp giấy, tôi chẳng thể như ngày đó. Tôi đã không thể chuyên tâm sáng tác được nữa mà đổ dồn mối lo cho những gì sắp xảy đến với tôi bây giờ. Nhưng điều làm tôi khổ tâm nhất vẫn là cái quy tắc “không thể thay đổi kết quả của quá khứ”.

Bình luận đoạn
Tôi ngồi trên chiếc bàn làm việc ngổn ngang những xấp giấy, tôi chẳng thể như ngày đó. Tôi đã không thể chuyên tâm sáng tác được nữa mà đổ dồn mối lo cho những gì sắp xảy đến với tôi bây giờ. Nhưng điều làm tôi khổ tâm nhất vẫn là cái quy tắc “không thể thay đổi kết quả của quá khứ”.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi bắt đầu viết nhật ký, tôi viết về trải nghiệm của mình vào lúc này và tâm tình của tôi cũng như là lên kế sách để đối phó với những chuyện xảy ra kế đến.

Bình luận đoạn
Tôi bắt đầu viết nhật ký, tôi viết về trải nghiệm của mình vào lúc này và tâm tình của tôi cũng như là lên kế sách để đối phó với những chuyện xảy ra kế đến.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi hí hoáy viết, một trang rồi hai trang, rồi bốn trang và rất nhiều. Tôi cứ viết nhiều sự kiện sắp xảy ra nhiều nhất có thể vì tôi nhớ rất rõ những gì tôi đã làm cùng em. Viết chỉ để đề phòng, để mọi chuyện không đi lệch so với quá khứ. Nhưng càng viết, tôi lại cảm thấy vô cùng khó chịu.

Bình luận đoạn
Tôi hí hoáy viết, một trang rồi hai trang, rồi bốn trang và rất nhiều. Tôi cứ viết nhiều sự kiện sắp xảy ra nhiều nhất có thể vì tôi nhớ rất rõ những gì tôi đã làm cùng em. Viết chỉ để đề phòng, để mọi chuyện không đi lệch so với quá khứ. Nhưng càng viết, tôi lại cảm thấy vô cùng khó chịu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bây giờ đã nửa đêm, tôi vẫn ngồi viết điên cuồng…

Bình luận đoạn
Bây giờ đã nửa đêm, tôi vẫn ngồi viết điên cuồng…

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Gì vậy…?”

Bình luận đoạn
“Gì vậy…?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bỗng dưng tay tôi dừng bút, tôi chẳng thể viết được gì thêm. Cho rằng bản thân tôi chỉ đang bị kiệt sức do viết quá nhiều, tôi liền đứng dậy rửa mặt và vận động cơ thể một chút rồi sẽ tiếp tục viết tiếp.

Bình luận đoạn
Bỗng dưng tay tôi dừng bút, tôi chẳng thể viết được gì thêm. Cho rằng bản thân tôi chỉ đang bị kiệt sức do viết quá nhiều, tôi liền đứng dậy rửa mặt và vận động cơ thể một chút rồi sẽ tiếp tục viết tiếp.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng khi ngồi vào bàn, tôi đã chẳng thể nhớ được gì. Cái quái gì vậy? Tôi luôn tự tin rằng mình có thể nhớ được tất tần tật những chuyện trong quá khứ. Vậy mà giờ đây tôi đang cố lục lại những ký ức xưa cũ nhất một cách khó khăn. Tại sao tôi lại chẳng thể nhớ?

Bình luận đoạn
Nhưng khi ngồi vào bàn, tôi đã chẳng thể nhớ được gì. Cái quái gì vậy? Tôi luôn tự tin rằng mình có thể nhớ được tất tần tật những chuyện trong quá khứ. Vậy mà giờ đây tôi đang cố lục lại những ký ức xưa cũ nhất một cách khó khăn. Tại sao tôi lại chẳng thể nhớ?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngậm ngùi đóng nhật ký lại, tôi kết thúc đêm đó khi những dòng chữ còn dang dở.

Bình luận đoạn
Ngậm ngùi đóng nhật ký lại, tôi kết thúc đêm đó khi những dòng chữ còn dang dở.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngày qua ngày, ký ức đã chẳng còn quay lại nữa. Lúc quên lúc nhớ cảm giác như tôi đang bị bệnh đãng trí của người già. Nhiều lúc tôi cố tìm cho mình giấc ngủ để tìm gặp cô gái kia để hỏi chuyện cho ra nhẽ nhưng tôi lại chẳng thể.

Bình luận đoạn
Ngày qua ngày, ký ức đã chẳng còn quay lại nữa. Lúc quên lúc nhớ cảm giác như tôi đang bị bệnh đãng trí của người già. Nhiều lúc tôi cố tìm cho mình giấc ngủ để tìm gặp cô gái kia để hỏi chuyện cho ra nhẽ nhưng tôi lại chẳng thể.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Giờ tôi lại có thêm một nỗi sợ mới, đó chính là những gì trong quá khứ… đang tan biến.

Bình luận đoạn
Giờ tôi lại có thêm một nỗi sợ mới, đó chính là những gì trong quá khứ… đang tan biến.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

                                                                       *

Bình luận đoạn
                                                                       *

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đi chơi?”

Bình luận đoạn
“Đi chơi?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Gác lại nỗi sợ của mình, tôi vẫn đến công viên để tìm gặp Linh như thường lệ. Hai chúng tôi ngồi nói chuyện, tôi đàn em nghe còn em thì với hoạ cụ trong tay, vẽ những bức tranh tại chỗ như đang thường thức khung cảnh.

Bình luận đoạn
Gác lại nỗi sợ của mình, tôi vẫn đến công viên để tìm gặp Linh như thường lệ. Hai chúng tôi ngồi nói chuyện, tôi đàn em nghe còn em thì với hoạ cụ trong tay, vẽ những bức tranh tại chỗ như đang thường thức khung cảnh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hôm nay tôi mặc một chiếc áo thun và mặc một chiếc quần thun đen trắng đơn giản, còn em. Em mặc một chiếc áo phông nhỏ và đội nón beret, để tránh những tia nắng của mùa hè chiếu lên đầu mình. Trông em như một hoạ sĩ vậy, một hoạ sĩ nhỏ nhắn, dễ thương.

Bình luận đoạn
Hôm nay tôi mặc một chiếc áo thun và mặc một chiếc quần thun đen trắng đơn giản, còn em. Em mặc một chiếc áo phông nhỏ và đội nón beret, để tránh những tia nắng của mùa hè chiếu lên đầu mình. Trông em như một hoạ sĩ vậy, một hoạ sĩ nhỏ nhắn, dễ thương.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi nói thầm như vậy, tôi không muốn em nghe.

Bình luận đoạn
Tôi nói thầm như vậy, tôi không muốn em nghe.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trước lời rủ rê của em, tôi có chút ngẩn ngơ nhưng rồi liền gật đầu đồng ý. Trên thực tế, chuyện đi chơi với em trong mùa hè đầu tiên tôi vẫn nhớ nhưng chẳng thể nào nhớ được chi tiết nên tôi sợ rằng có thể mình sẽ làm hỏng chuyện. Vậy mà tôi vẫn gật đầu đồng ý. Thật ngu ngốc làm sao.

Bình luận đoạn
Trước lời rủ rê của em, tôi có chút ngẩn ngơ nhưng rồi liền gật đầu đồng ý. Trên thực tế, chuyện đi chơi với em trong mùa hè đầu tiên tôi vẫn nhớ nhưng chẳng thể nào nhớ được chi tiết nên tôi sợ rằng có thể mình sẽ làm hỏng chuyện. Vậy mà tôi vẫn gật đầu đồng ý. Thật ngu ngốc làm sao.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đó là chuyến đi đến bảo tàng mỹ thuật, em muốn đi đến đó vì sắp tổ chức sự kiện và triển lãm tranh nên em rất hào hứng.

Bình luận đoạn
Đó là chuyến đi đến bảo tàng mỹ thuật, em muốn đi đến đó vì sắp tổ chức sự kiện và triển lãm tranh nên em rất hào hứng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Sao em lại rủ anh?”

Bình luận đoạn
“Sao em lại rủ anh?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Em nghĩ anh sẽ có hứng thú!”

Bình luận đoạn
“Em nghĩ anh sẽ có hứng thú!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Em không rủ bạn hửm?”

Bình luận đoạn
“Em không rủ bạn hửm?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Bạn…”

Bình luận đoạn
“Bạn…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hình như tôi vừa nói một điều không nên. Nghe tôi nói, mặt em trầm xuống và đôi mắt xa xăm nhìn khung cảnh trong công viên. Có phải em đang nhìn những cành lá rung rinh trước gió không?

Bình luận đoạn
Hình như tôi vừa nói một điều không nên. Nghe tôi nói, mặt em trầm xuống và đôi mắt xa xăm nhìn khung cảnh trong công viên. Có phải em đang nhìn những cành lá rung rinh trước gió không?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khi nhắc đến bạn bè, trông em buồn hẳn. Em gãi đầu mình cảm giác như đang bối rối không biết phải nói gì tiếp theo. Thấy thế, tôi cũng liền bay vào chữa cháy. Như thể tôi đang làm một điều mà tôi ở quá khứ sẽ không làm vậy.

Bình luận đoạn
Khi nhắc đến bạn bè, trông em buồn hẳn. Em gãi đầu mình cảm giác như đang bối rối không biết phải nói gì tiếp theo. Thấy thế, tôi cũng liền bay vào chữa cháy. Như thể tôi đang làm một điều mà tôi ở quá khứ sẽ không làm vậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Chắc là họ không có hứng thú với mấy cái này như anh!”

Bình luận đoạn
“Chắc là họ không có hứng thú với mấy cái này như anh!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Em trả lời có phần gượng gạo lại làm tôi càng lo thêm về chuyến đi chơi “lần hai” này.

Bình luận đoạn
Em trả lời có phần gượng gạo lại làm tôi càng lo thêm về chuyến đi chơi “lần hai” này.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

                                                                       *

Bình luận đoạn
                                                                       *

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Quản lý, cuối tuần này em xin nghỉ được không?”

Bình luận đoạn
“Quản lý, cuối tuần này em xin nghỉ được không?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Hả gì? Chi?”

Bình luận đoạn
“Hả gì? Chi?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Quản lý ở quán tôi là một cậu trai trẻ, đâu đấy trạc tuổi tôi có khi lại hơn tôi một hai tuổi gì đó. anh đang tựa lưng vào chiếc ghế xoay trong quán, ánh mắt lơ đễnh nhìn trần nhà. Tóc mái của anh khá dài, nhiều lúc cậu đến quán có người lại tưởng côn đồ đến đây.

Bình luận đoạn
Quản lý ở quán tôi là một cậu trai trẻ, đâu đấy trạc tuổi tôi có khi lại hơn tôi một hai tuổi gì đó. anh đang tựa lưng vào chiếc ghế xoay trong quán, ánh mắt lơ đễnh nhìn trần nhà. Tóc mái của anh khá dài, nhiều lúc cậu đến quán có người lại tưởng côn đồ đến đây.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng trên thực tế anh là một người tốt, tôi công nhận điều đó.

Bình luận đoạn
Nhưng trên thực tế anh là một người tốt, tôi công nhận điều đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hiện bây giờ quán đang ít khách, tôi tranh thủ xin phép anh ta nghỉ vào cuối tuần. Theo thói quen, tôi vẫn ở lại quán để làm mấy việc vặt như dọn dẹp xung quanh để kiếm thêm chút tiền. Nói chung là tăng ca đấy.

Bình luận đoạn
Hiện bây giờ quán đang ít khách, tôi tranh thủ xin phép anh ta nghỉ vào cuối tuần. Theo thói quen, tôi vẫn ở lại quán để làm mấy việc vặt như dọn dẹp xung quanh để kiếm thêm chút tiền. Nói chung là tăng ca đấy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Thì… em đi có chút công việc.”

Bình luận đoạn
“Thì… em đi có chút công việc.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Chà…”

Bình luận đoạn
“Chà…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh bật dậy rồi xoay chiếc ghế xoay lại và dùng đồ tựa lưng của nó để hạ đầu mình xuống để nhìn tôi. Anh nhìn tôi với vẻ nghi hoặc trông không uy tín lắm. Anh càng nhìn, tôi lại tỏ ra vô cùng lúng túng và muốn tránh ánh mắt của cậu ngay.

Bình luận đoạn
Anh bật dậy rồi xoay chiếc ghế xoay lại và dùng đồ tựa lưng của nó để hạ đầu mình xuống để nhìn tôi. Anh nhìn tôi với vẻ nghi hoặc trông không uy tín lắm. Anh càng nhìn, tôi lại tỏ ra vô cùng lúng túng và muốn tránh ánh mắt của cậu ngay.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đi chơi chứ gì?”

Bình luận đoạn
“Đi chơi chứ gì?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“HẢ!?”

Bình luận đoạn
“HẢ!?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sao anh ta biết được vậy, tôi đứng hình và sững sờ trước câu hỏi của quản lý.

Bình luận đoạn
Sao anh ta biết được vậy, tôi đứng hình và sững sờ trước câu hỏi của quản lý.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Sao anh biết?”

Bình luận đoạn
“Sao anh biết?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Hiếm khi thấy chú em không tăng ca cuối tuần, nên anh mày đoán mò thôi. Trúng tim đen rồi à?”

Bình luận đoạn
“Hiếm khi thấy chú em không tăng ca cuối tuần, nên anh mày đoán mò thôi. Trúng tim đen rồi à?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Quản lý cười khoái chí làm tôi thấy sởn cả da gà. Trong thoáng chốc, tôi nghĩ tôi không phải là người duy nhất quay trở về từ quá khứ. Nếu những chuyện giữa tôi và Linh trong quá khứ đang trở nên mờ nhạt thì những mẫu hội thoại với những người khác tôi lại càng không nhớ.

Bình luận đoạn
Quản lý cười khoái chí làm tôi thấy sởn cả da gà. Trong thoáng chốc, tôi nghĩ tôi không phải là người duy nhất quay trở về từ quá khứ. Nếu những chuyện giữa tôi và Linh trong quá khứ đang trở nên mờ nhạt thì những mẫu hội thoại với những người khác tôi lại càng không nhớ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cười hả hê xong, anh lấy từ trong túi quần một gói thuốc và đốt, hút phì phèo ngay trong quán. Đáng lý là điều không nên, nhưng bây giờ tôi đang xin xỏ ảnh nên không tiện mồm nhắc nhở lắm.

Bình luận đoạn
Cười hả hê xong, anh lấy từ trong túi quần một gói thuốc và đốt, hút phì phèo ngay trong quán. Đáng lý là điều không nên, nhưng bây giờ tôi đang xin xỏ ảnh nên không tiện mồm nhắc nhở lắm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhìn dáng vẻ của anh, tôi lại nhớ những năm tháng ấy.

Bình luận đoạn
Nhìn dáng vẻ của anh, tôi lại nhớ những năm tháng ấy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Kể từ ngày Linh mất, tôi đã không còn đến quán nữa. Quản lý đôi khi cũng đã đến nhà tôi nhưng chỉ dừng lại trước cửa và đưa đồ.

Bình luận đoạn
Kể từ ngày Linh mất, tôi đã không còn đến quán nữa. Quản lý đôi khi cũng đã đến nhà tôi nhưng chỉ dừng lại trước cửa và đưa đồ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Này Sơn, anh không biết chú em đang có chuyện gì buồn nhưng mà đây, ít cháo nhà anh làm, chú mày ăn nhé.”

Bình luận đoạn
“Này Sơn, anh không biết chú em đang có chuyện gì buồn nhưng mà đây, ít cháo nhà anh làm, chú mày ăn nhé.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi trân trọng tấm lòng đó của anh. Song, một lần, hai lần rồi lần thứ bao nhiêu tôi cũng chẳng nhớ. Anh đến, đưa đồ và đi. Tôi cũng chẳng có đủ can đảm để đối diện với anh. Tôi khi ấy thật ngu ngốc làm sao.

Bình luận đoạn
Tôi trân trọng tấm lòng đó của anh. Song, một lần, hai lần rồi lần thứ bao nhiêu tôi cũng chẳng nhớ. Anh đến, đưa đồ và đi. Tôi cũng chẳng có đủ can đảm để đối diện với anh. Tôi khi ấy thật ngu ngốc làm sao.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi nhìn anh tuy có hơi chút bực bội vì đang trêu ghẹo mình, nhưng tôi lại có chút nhẹ nhõm khi nhìn thấy anh vẫn tươi cười như vậy. Có lẽ vì tôi mà mọi người lao đao trong khổ sở.

Bình luận đoạn
Tôi nhìn anh tuy có hơi chút bực bội vì đang trêu ghẹo mình, nhưng tôi lại có chút nhẹ nhõm khi nhìn thấy anh vẫn tươi cười như vậy. Có lẽ vì tôi mà mọi người lao đao trong khổ sở.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Con gái hả?”

Bình luận đoạn
“Con gái hả?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Bộ anh là nhà tiên tri chắc?”

Bình luận đoạn
“Bộ anh là nhà tiên tri chắc?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bị anh nói trúng tim đen lần hai, anh cười càng lúc càng khoái chí làm cho những vị khách đang trong quán cảm thấy có chút khó chịu mà nhìn liếc quản lý.

Bình luận đoạn
Bị anh nói trúng tim đen lần hai, anh cười càng lúc càng khoái chí làm cho những vị khách đang trong quán cảm thấy có chút khó chịu mà nhìn liếc quản lý.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Trời ơi! Chú mày dễ đọc vị quá!”

Bình luận đoạn
“Trời ơi! Chú mày dễ đọc vị quá!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi tặc lưỡi nhìn đi chỗ khác. Cứ thế, quản lý rít thêm một hơi và thải ra.

Bình luận đoạn
Tôi tặc lưỡi nhìn đi chỗ khác. Cứ thế, quản lý rít thêm một hơi và thải ra.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Lo lắng không?”

Bình luận đoạn
“Lo lắng không?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Lo… lo chứ!”

Bình luận đoạn
“Lo… lo chứ!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh nói đúng, tôi đang lo lắng về những chuyện sắp xảy ra. Việc những ký ưc trong quá khứ của tôi ở 14 năm sau đang mờ nhạt đi, tôi sợ rằng mình sẽ phạm sai lầm.

Bình luận đoạn
Anh nói đúng, tôi đang lo lắng về những chuyện sắp xảy ra. Việc những ký ưc trong quá khứ của tôi ở 14 năm sau đang mờ nhạt đi, tôi sợ rằng mình sẽ phạm sai lầm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh biết mà! Nhưng mà… chú cứ làm chính mình đi. Tụi con gái thích thế.”

Bình luận đoạn
“Anh biết mà! Nhưng mà… chú cứ làm chính mình đi. Tụi con gái thích thế.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Thật không?”

Bình luận đoạn
“Thật không?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ai biết cha. Trong sách bảo vậy!”

Bình luận đoạn
“Ai biết cha. Trong sách bảo vậy!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Quản lý đúng là có óc khôi hài, tôi nghĩ quản lý trêu mình như vậy là đã cho mình đi rồi nên cũng toan quay đi chỗ khác.

Bình luận đoạn
Quản lý đúng là có óc khôi hài, tôi nghĩ quản lý trêu mình như vậy là đã cho mình đi rồi nên cũng toan quay đi chỗ khác.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng trước khi kịp quay gót.

Bình luận đoạn
Nhưng trước khi kịp quay gót.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Chú thì cứ làm chính mình là được rồi, sẽ suôn sẻ thôi.”

Bình luận đoạn
“Chú thì cứ làm chính mình là được rồi, sẽ suôn sẻ thôi.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh ấy nói cảm giác như đang mai mối cho người ta ấy.

Bình luận đoạn
Anh ấy nói cảm giác như đang mai mối cho người ta ấy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đi đi. Cuối tuần để anh mày lau dọn cho.”

Bình luận đoạn
“Đi đi. Cuối tuần để anh mày lau dọn cho.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tuy vậy, anh là một người tốt, tôi vẫn luôn công nhận điều đó.

Bình luận đoạn
Tuy vậy, anh là một người tốt, tôi vẫn luôn công nhận điều đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

                                                                       *

Bình luận đoạn
                                                                       *

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngày hôm đó tôi đến sớm hơn một tiếng đồng hồ. Tôi chưa từng có hẹn với ai nên tôi muốn đây là buổi đi chơi không phải đến muộn. Tôi mặc chiếc áo đẹp nhất của mình (Thật ra nó chỉ là một cái áo thun trắng dài tay đơn điệu).

Bình luận đoạn
Ngày hôm đó tôi đến sớm hơn một tiếng đồng hồ. Tôi chưa từng có hẹn với ai nên tôi muốn đây là buổi đi chơi không phải đến muộn. Tôi mặc chiếc áo đẹp nhất của mình (Thật ra nó chỉ là một cái áo thun trắng dài tay đơn điệu).

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi đứng trước cổng của bảo tàng chờ em đến. Tôi đã từng rất hồi hộp đến độ chẳng thể đứng ngồi không yên. Nhưng giờ thì khác, đây là lần thứ hai. Bây giờ điều tôi quan tâm là chuyện gì sắp xảy đến, liệu việc tôi không thể nhớ chuyện của quá khứ có làm hành động của tôi bây giờ chệch đi không?

Bình luận đoạn
Tôi đứng trước cổng của bảo tàng chờ em đến. Tôi đã từng rất hồi hộp đến độ chẳng thể đứng ngồi không yên. Nhưng giờ thì khác, đây là lần thứ hai. Bây giờ điều tôi quan tâm là chuyện gì sắp xảy đến, liệu việc tôi không thể nhớ chuyện của quá khứ có làm hành động của tôi bây giờ chệch đi không?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thật sự tôi chẳng thể biết.

Bình luận đoạn
Thật sự tôi chẳng thể biết.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bây giờ là chín giờ sáng, dòng người tấp nập đi đi lại lại bảo tàng mỹ thuật, có những cặp đôi đến đây, có cả gia đình nữa. Họ cười nói vui vẻ với nhau, tôi hướng ánh mắt nhìn theo những nụ cười đó. Trong lòng có một điều gì đó bâng quơ hiện lên.

Bình luận đoạn
Bây giờ là chín giờ sáng, dòng người tấp nập đi đi lại lại bảo tàng mỹ thuật, có những cặp đôi đến đây, có cả gia đình nữa. Họ cười nói vui vẻ với nhau, tôi hướng ánh mắt nhìn theo những nụ cười đó. Trong lòng có một điều gì đó bâng quơ hiện lên.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi cảm thấy ghen tỵ với những người đang có hạnh phúc, thật sự là như thế. Tôi mồ côi cha mẹ từ sớm, lại còn trốn ra khỏi nhà của cậu dì do bị bạo hành quá mức làm trên lưng tôi xuất hiện những vết hằn khó chữa, tôi tự hỏi hạnh phúc cả cuộc đời tôi là gì?

Bình luận đoạn
Tôi cảm thấy ghen tỵ với những người đang có hạnh phúc, thật sự là như thế. Tôi mồ côi cha mẹ từ sớm, lại còn trốn ra khỏi nhà của cậu dì do bị bạo hành quá mức làm trên lưng tôi xuất hiện những vết hằn khó chữa, tôi tự hỏi hạnh phúc cả cuộc đời tôi là gì?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hạnh phúc có phải đích đến không? Hay nó là một hành trình. Dù là gì đi nữa, tôi vẫn chẳng thể nào định nghĩa được câu từ đơn giản ấy. Nhưng…

Bình luận đoạn
Hạnh phúc có phải đích đến không? Hay nó là một hành trình. Dù là gì đi nữa, tôi vẫn chẳng thể nào định nghĩa được câu từ đơn giản ấy. Nhưng…

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có lẽ là em.

Bình luận đoạn
Có lẽ là em.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi chưa từng yêu ai, em là tình đầu của tôi. Và em cũng là hạnh phúc của tôi.

Bình luận đoạn
Tôi chưa từng yêu ai, em là tình đầu của tôi. Và em cũng là hạnh phúc của tôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nên khi em mất, tôi đã không biết làm gì. Cái cảm giác mất mát cuộn trào không dứt, làm như tôi đã mất đi thứ gì đó vậy. Đúng vậy, tôi mất đi hạnh phúc đời mình. Giờ đây, tôi muốn cứu lấy hạnh phúc ấy… nhưng bằng cách nào.

Bình luận đoạn
Nên khi em mất, tôi đã không biết làm gì. Cái cảm giác mất mát cuộn trào không dứt, làm như tôi đã mất đi thứ gì đó vậy. Đúng vậy, tôi mất đi hạnh phúc đời mình. Giờ đây, tôi muốn cứu lấy hạnh phúc ấy… nhưng bằng cách nào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đầu tôi xuất hiện những suy nghĩ vu vơ, tôi dựa lưng mình vào tường và nhìn lên trời cao.

Bình luận đoạn
Đầu tôi xuất hiện những suy nghĩ vu vơ, tôi dựa lưng mình vào tường và nhìn lên trời cao.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Hôm nay đẹp trời thật…”

Bình luận đoạn
“Hôm nay đẹp trời thật…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh Sơn…?”

Bình luận đoạn
“Anh Sơn…?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Giật mình bất thình lình, tôi quay phóc lại hướng của giọng nói. Đó là em.

Bình luận đoạn
Giật mình bất thình lình, tôi quay phóc lại hướng của giọng nói. Đó là em.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khuôn mặt em tươi tắn, em chạy về phía tôi.

Bình luận đoạn
Khuôn mặt em tươi tắn, em chạy về phía tôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh! Anh Sơn đợi lâu không?!”

Bình luận đoạn
“Anh! Anh Sơn đợi lâu không?!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“À không… không lâu đâu, anh cũng vừa mới đến!”

Bình luận đoạn
“À không… không lâu đâu, anh cũng vừa mới đến!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Giọng em ấy hốt hoảng như lỡ mất chuyến xe buýt đầu tiên.

Bình luận đoạn
Giọng em ấy hốt hoảng như lỡ mất chuyến xe buýt đầu tiên.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Em mặc áo sơ mi nâu được mặc chồng với một chiếc yếm váy, trông em thật xinh xắn với bộ trang phục ấy. Em còn mang một chiếc túi nhỏ bên hông, không biết là đựng gì trong trỏng. Tôi muốn khen em, “Em thật dễ thương”, nhưng nghĩ lại tôi thấy có hơi quá thì phải nên đành thôi.

Bình luận đoạn
Em mặc áo sơ mi nâu được mặc chồng với một chiếc yếm váy, trông em thật xinh xắn với bộ trang phục ấy. Em còn mang một chiếc túi nhỏ bên hông, không biết là đựng gì trong trỏng. Tôi muốn khen em, “Em thật dễ thương”, nhưng nghĩ lại tôi thấy có hơi quá thì phải nên đành thôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chào hỏi xong, em cùng tôi đi vào bảo tàng.

Bình luận đoạn
Chào hỏi xong, em cùng tôi đi vào bảo tàng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hai đứa chúng tôi đi ngang nhau, đôi khi đôi bàn tay của hai đứa chạm nhau. Những lúc như thế, tôi là người chủ động rụt tay về trước.

Bình luận đoạn
Hai đứa chúng tôi đi ngang nhau, đôi khi đôi bàn tay của hai đứa chạm nhau. Những lúc như thế, tôi là người chủ động rụt tay về trước.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bao quanh chúng tôi là hàng người tấp nập, chắc họ cũng giống như chúng tôi. Còn có những cặp đôi nữa, tôi có thấy mấy lần Linh ngó nghiêng một cặp đôi đang xem tranh và nhìn tôi. Trông tôi không giống bạn trai của em lắm nhỉ. Chắc em nghĩ thế.

Bình luận đoạn
Bao quanh chúng tôi là hàng người tấp nập, chắc họ cũng giống như chúng tôi. Còn có những cặp đôi nữa, tôi có thấy mấy lần Linh ngó nghiêng một cặp đôi đang xem tranh và nhìn tôi. Trông tôi không giống bạn trai của em lắm nhỉ. Chắc em nghĩ thế.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Được một lúc, em đi trước. Tôi lẽo đẽo theo bóng hình nhỏ nhắn của em. Em nắm bàn tay mình sau lưng, tôi nhìn vào bàn tay ấy. Tôi muốn nắm chặt nó và không bao giờ buông ra. Có lẽ vậy…

Bình luận đoạn
Được một lúc, em đi trước. Tôi lẽo đẽo theo bóng hình nhỏ nhắn của em. Em nắm bàn tay mình sau lưng, tôi nhìn vào bàn tay ấy. Tôi muốn nắm chặt nó và không bao giờ buông ra. Có lẽ vậy…

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh! Xem kìa!”

Bình luận đoạn
“Anh! Xem kìa!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chưa kịp nhìn về hướng em chỉ, tôi bị em dắt một mạch đến nơi cần đến. Đó là bức tranh “Đêm đầy sao” của Văn-Gốc.

Bình luận đoạn
Chưa kịp nhìn về hướng em chỉ, tôi bị em dắt một mạch đến nơi cần đến. Đó là bức tranh “Đêm đầy sao” của Văn-Gốc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Không ngờ họ có chưng bày nó ở đây.”

Bình luận đoạn
“Không ngờ họ có chưng bày nó ở đây.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Em hào hứng nhìn ngắm bức tranh, đây có vẻ là lần đầu tiên em được nhìn ngắm nó trực tiếp như vậy. Nhưng đây chỉ là một bức tranh mô phỏng, tôi không muốn phá tan sự hào hứng của em nên thôi.

Bình luận đoạn
Em hào hứng nhìn ngắm bức tranh, đây có vẻ là lần đầu tiên em được nhìn ngắm nó trực tiếp như vậy. Nhưng đây chỉ là một bức tranh mô phỏng, tôi không muốn phá tan sự hào hứng của em nên thôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Chà…”

Bình luận đoạn
“Chà…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi đi lại trong khi em vẫn đang mải mê nhìn ngắm nó.

Bình luận đoạn
Tôi đi lại trong khi em vẫn đang mải mê nhìn ngắm nó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đây là bức tranh mà ông ấy vẽ khi ở bệnh viện tâm thần nhỉ.”

Bình luận đoạn
“Đây là bức tranh mà ông ấy vẽ khi ở bệnh viện tâm thần nhỉ.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh cũng biết á?”

Bình luận đoạn
“Anh cũng biết á?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi gật đầu.

Bình luận đoạn
Tôi gật đầu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thú thật, đó là một cơ duyên khi tôi lần đầu tiên được nghe về danh hoạ này là qua một hoạ sĩ có tuổi hồi đó. Ông ấy vẽ cho tôi xem rất nhiều và cũng kể cho tôi nghe nhiều chuyện, kể cả là tiểu sử của những danh hoạ nổi tiếng. Đó là khi tôi vẫn còn là một thằng lánh đời, lang thang ngoài phố bụi bậm.

Bình luận đoạn
Thú thật, đó là một cơ duyên khi tôi lần đầu tiên được nghe về danh hoạ này là qua một hoạ sĩ có tuổi hồi đó. Ông ấy vẽ cho tôi xem rất nhiều và cũng kể cho tôi nghe nhiều chuyện, kể cả là tiểu sử của những danh hoạ nổi tiếng. Đó là khi tôi vẫn còn là một thằng lánh đời, lang thang ngoài phố bụi bậm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đó là một câu chuyện từ rất lâu rồi. Thật tốt khi tôi còn nhớ rõ, không phải là những chuyện như tiểu sử danh hoạ nổi tiếng mà là nhớ người đã kể cho mình nghe những điều đó.

Bình luận đoạn
Đó là một câu chuyện từ rất lâu rồi. Thật tốt khi tôi còn nhớ rõ, không phải là những chuyện như tiểu sử danh hoạ nổi tiếng mà là nhớ người đã kể cho mình nghe những điều đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đẹp ha anh!”

Bình luận đoạn
“Đẹp ha anh!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đẹp.”

Bình luận đoạn
“Đẹp.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Không biết lúc ông ấy chết có thấy cô đơn không?”

Bình luận đoạn
“Không biết lúc ông ấy chết có thấy cô đơn không?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi sững sờ trước câu hỏi đó của Linh, tại sao lại hỏi thế chứ? Theo tôi biết ông đã tự sát bằng một khẩu súng lục, và bức tranh cuối cùng của ông khi đó là “Cánh đồng lúa mì quạ bay”. Cũng là nơi ông tự sát.

Bình luận đoạn
Tôi sững sờ trước câu hỏi đó của Linh, tại sao lại hỏi thế chứ? Theo tôi biết ông đã tự sát bằng một khẩu súng lục, và bức tranh cuối cùng của ông khi đó là “Cánh đồng lúa mì quạ bay”. Cũng là nơi ông tự sát.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bức tranh là một cánh đồng rực rỡ nhưng trên trời cao là những chú quạ đen bay thấp thoáng, bay nghẹt trời. Nó là sự trống rỗng, và hỗn loạn trong tâm thất của danh hoạ khi ấy. Tuy có hơi choáng với câu hỏi của Linh, nhưng tôi cũng hỏi mình một câu hỏi như thế.

Bình luận đoạn
Bức tranh là một cánh đồng rực rỡ nhưng trên trời cao là những chú quạ đen bay thấp thoáng, bay nghẹt trời. Nó là sự trống rỗng, và hỗn loạn trong tâm thất của danh hoạ khi ấy. Tuy có hơi choáng với câu hỏi của Linh, nhưng tôi cũng hỏi mình một câu hỏi như thế.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhắc đến “cái chết”, tôi lại nhớ đến mình.

Bình luận đoạn
Nhắc đến “cái chết”, tôi lại nhớ đến mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Rằng khi ấy mình tìm đến cái chết, có phải đang thoát ra khỏi sự cô đơn đã ràng buộc mình không?

Bình luận đoạn
Rằng khi ấy mình tìm đến cái chết, có phải đang thoát ra khỏi sự cô đơn đã ràng buộc mình không?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh Sơn…?”

Bình luận đoạn
“Anh Sơn…?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh cũng không biết nữa…”

Bình luận đoạn
“Anh cũng không biết nữa…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đến cả bản thân tôi cũng như thế mà.

Bình luận đoạn
Đến cả bản thân tôi cũng như thế mà.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Vậy nhỉ!” – Linh nhìn tôi với nụ cười phơi phới.

Bình luận đoạn
“Vậy nhỉ!” – Linh nhìn tôi với nụ cười phơi phới.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thật sự, anh không biết phải làm gì nữa.

Bình luận đoạn
Thật sự, anh không biết phải làm gì nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Hợp không anh?”

Bình luận đoạn
“Hợp không anh?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Hợp…”

Bình luận đoạn
“Hợp…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tập trung vào thực tại.

Bình luận đoạn
Tập trung vào thực tại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Linh đang đứng trước tại một cửa hàng lưu niệm, em đưa tay chọn một cái châm cài tóc hình chú bướm và đưa ra cho tôi xem. Vẻ mặt hớn hở của em hỏi, “Hợp không anh?”, làm tôi chỉ có một câu trả lời duy nhất. Tôi trả lời với một nụ cười nở trên môi, cứ hễ đã quên nỗi buồn phiền của mình ban nãy.

Bình luận đoạn
Linh đang đứng trước tại một cửa hàng lưu niệm, em đưa tay chọn một cái châm cài tóc hình chú bướm và đưa ra cho tôi xem. Vẻ mặt hớn hở của em hỏi, “Hợp không anh?”, làm tôi chỉ có một câu trả lời duy nhất. Tôi trả lời với một nụ cười nở trên môi, cứ hễ đã quên nỗi buồn phiền của mình ban nãy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Để anh đeo lên cho.”

Bình luận đoạn
“Để anh đeo lên cho.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi cầm lấy chiếc cài, đeo lên mái tóc ngắn đen tuyền của em. Những gì “đã” qua, những gì sắp tới… tôi tạm gác lại một bên, cố gắng tận hưởng chuyến đi chơi này.

Bình luận đoạn
Tôi cầm lấy chiếc cài, đeo lên mái tóc ngắn đen tuyền của em. Những gì “đã” qua, những gì sắp tới… tôi tạm gác lại một bên, cố gắng tận hưởng chuyến đi chơi này.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

                                                                                   *

Bình luận đoạn
                                                                                   *

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Vui thật đó! Anh am hiểu về nghệ thuật thật!”

Bình luận đoạn
“Vui thật đó! Anh am hiểu về nghệ thuật thật!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Chỉ là hồi đó anh có tìm hiểu thôi.”

Bình luận đoạn
“Chỉ là hồi đó anh có tìm hiểu thôi.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chúng tôi đi trên con đường về nhà, em đi trước tôi. Em vừa đi, vừa nhìn bầu trời ráng mỡ gà. Có lẽ không lâu nữa, sắc màu ấy sẽ nhường chỗ cho màn đêm u tối, những ánh đèn đường sẽ được bật lên.

Bình luận đoạn
Chúng tôi đi trên con đường về nhà, em đi trước tôi. Em vừa đi, vừa nhìn bầu trời ráng mỡ gà. Có lẽ không lâu nữa, sắc màu ấy sẽ nhường chỗ cho màn đêm u tối, những ánh đèn đường sẽ được bật lên.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Những bước chân em đi, chẳng hiểu sao tôi lại đi cùng nhịp chân với em và cảm thấy vui vẻ với điều đó.

Bình luận đoạn
Những bước chân em đi, chẳng hiểu sao tôi lại đi cùng nhịp chân với em và cảm thấy vui vẻ với điều đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Rủ anh đi đúng là sáng suốt mà…!”

Bình luận đoạn
“Rủ anh đi đúng là sáng suốt mà…!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Em quay người lại nhìn tôi, tôi giật mình rớt nhịp và xém tý nữa mất thăng bằng mà té. Thấy dáng vẻ hậu đậu ấy của tôi, em phì cười nhưng cũng không quên nói một điều gì đó trước khi hai đứa chia tay.

Bình luận đoạn
Em quay người lại nhìn tôi, tôi giật mình rớt nhịp và xém tý nữa mất thăng bằng mà té. Thấy dáng vẻ hậu đậu ấy của tôi, em phì cười nhưng cũng không quên nói một điều gì đó trước khi hai đứa chia tay.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Lần sau tụi mình lại đi nha!”

Bình luận đoạn
“Lần sau tụi mình lại đi nha!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tất nhiên rồi, anh muốn lần sau, rồi lần sau nữa. Thật nhiều “lần sau”, và mãi mãi như vậy. Liệu anh sẽ còn cơ hội để đắm chìm vào trong hồi ức để nhìn thấy em cười… một lần nữa không…?

Bình luận đoạn
Tất nhiên rồi, anh muốn lần sau, rồi lần sau nữa. Thật nhiều “lần sau”, và mãi mãi như vậy. Liệu anh sẽ còn cơ hội để đắm chìm vào trong hồi ức để nhìn thấy em cười… một lần nữa không…?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Tạm biệt.”

Bình luận đoạn
“Tạm biệt.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

                                                                       *

Bình luận đoạn
                                                                       *

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trong lòng tôi nhiều cảm xúc lẫn lộn, tôi về nhà với tâm trạng vừa vui vẻ vừa có chút mệt lừ sau một chuyến đi chơi từ sáng đến tận chiều tà như vậy. Tôi mệt mỏi nằm lên sô-pha, nhìn trần nhà hoen ố trên đầu.

Bình luận đoạn
Trong lòng tôi nhiều cảm xúc lẫn lộn, tôi về nhà với tâm trạng vừa vui vẻ vừa có chút mệt lừ sau một chuyến đi chơi từ sáng đến tận chiều tà như vậy. Tôi mệt mỏi nằm lên sô-pha, nhìn trần nhà hoen ố trên đầu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi hy vọng chuyến đi chơi này, tôi đã không làm việc gì đó lệch với quá khứ.

Bình luận đoạn
Tôi hy vọng chuyến đi chơi này, tôi đã không làm việc gì đó lệch với quá khứ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi dần thiếp đi.

Bình luận đoạn
Tôi dần thiếp đi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Này.”

Bình luận đoạn
“Này.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi nghe thấy giọng nói đó. Không gian xung quanh tối đen như mực, tôi lơ lửng giữa không trung. Tôi không còn thấy cảm giác nghẹt thở ấy nữa thay vào đó tôi lại chơi vơi, tôi vùng vẩy như để tìm một điều gì đó.

Bình luận đoạn
Tôi nghe thấy giọng nói đó. Không gian xung quanh tối đen như mực, tôi lơ lửng giữa không trung. Tôi không còn thấy cảm giác nghẹt thở ấy nữa thay vào đó tôi lại chơi vơi, tôi vùng vẩy như để tìm một điều gì đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khung cảnh chợt thay đổi.

Bình luận đoạn
Khung cảnh chợt thay đổi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lần này là ở công viên, làn sương mờ ảo và chết chóc vẫn cứ thế toả ra làm cho không khí thêm phần ảm đạm. Tôi ở đây, hạ mình ngồi xuống ghế. Chẳng hiểu sao tôi lại bình thản đến lạ.

Bình luận đoạn
Lần này là ở công viên, làn sương mờ ảo và chết chóc vẫn cứ thế toả ra làm cho không khí thêm phần ảm đạm. Tôi ở đây, hạ mình ngồi xuống ghế. Chẳng hiểu sao tôi lại bình thản đến lạ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Chào.”

Bình luận đoạn
“Chào.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Từ đằng xa, một bóng hình quen thuộc xuất hiện. Đó là “Linh”, cô vẩy chào tôi từ đằng xa và đang dần tiến gần lại. Cô mặc bộ trang phục giống của em ấy ngày hôm nay. Tôi từ hỏi cô gái này là ai?

Bình luận đoạn
Từ đằng xa, một bóng hình quen thuộc xuất hiện. Đó là “Linh”, cô vẩy chào tôi từ đằng xa và đang dần tiến gần lại. Cô mặc bộ trang phục giống của em ấy ngày hôm nay. Tôi từ hỏi cô gái này là ai?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô tiến gần lại và ngồi xuống băng ghế trong công viên.

Bình luận đoạn
Cô tiến gần lại và ngồi xuống băng ghế trong công viên.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Có lẽ anh bắt đầu quên rồi nhỉ.”

Bình luận đoạn
“Có lẽ anh bắt đầu quên rồi nhỉ.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có vẻ cô gái này biết vấn đề của tôi đang gặp phải. Tôi ngồi kế bên cô.

Bình luận đoạn
Có vẻ cô gái này biết vấn đề của tôi đang gặp phải. Tôi ngồi kế bên cô.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Chuyện này là sao?”

Bình luận đoạn
“Chuyện này là sao?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh đang bị quá khứ ‘đồng hoá’.”

Bình luận đoạn
“Anh đang bị quá khứ ‘đồng hoá’.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đồng hoá?”

Bình luận đoạn
“Đồng hoá?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đúng rồi, quá khứ đang bắt anh quay lại khuôn khổ của nó. Anh đã không thể dùng ký ức của mình để ứng phó với quá khứ nữa đâu.”

Bình luận đoạn
“Đúng rồi, quá khứ đang bắt anh quay lại khuôn khổ của nó. Anh đã không thể dùng ký ức của mình để ứng phó với quá khứ nữa đâu.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi lấy tay chạm lên trán, gục xuống và rên rỉ.

Bình luận đoạn
Tôi lấy tay chạm lên trán, gục xuống và rên rỉ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đến quá khứ còn bắt tôi đến bước đường này… thì tôi thực sự phải làm gì mới được đây?

Bình luận đoạn
Đến quá khứ còn bắt tôi đến bước đường này… thì tôi thực sự phải làm gì mới được đây?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Chán nản nhỉ.”

Bình luận đoạn
“Chán nản nhỉ.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô nói với tông giọng tiếc rẻ, tôi vẫn gục mặt ở đó chẳng biết phải nói gì hơn.

Bình luận đoạn
Cô nói với tông giọng tiếc rẻ, tôi vẫn gục mặt ở đó chẳng biết phải nói gì hơn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Kiểu như anh chơi trò chơi điện tử, anh không thể dàn xếp kết quả và biết trước được anh sẽ làm gì. Khó khăn ha?”

Bình luận đoạn
“Kiểu như anh chơi trò chơi điện tử, anh không thể dàn xếp kết quả và biết trước được anh sẽ làm gì. Khó khăn ha?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Biết rồi mà còn hỏi…”

Bình luận đoạn
“Biết rồi mà còn hỏi…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô gái đó nhìn tôi gục mặt, cũng vỗ vỗ mấy cái ngay lưng để an ủi. Tôi biết thời gian là điều tàn nhẫn nhất, nó sẽ trôi đi thật nhanh trước khi ta nhận ra nó đã trôi qua. Tôi đang gặp tình cảnh đó.

Bình luận đoạn
Cô gái đó nhìn tôi gục mặt, cũng vỗ vỗ mấy cái ngay lưng để an ủi. Tôi biết thời gian là điều tàn nhẫn nhất, nó sẽ trôi đi thật nhanh trước khi ta nhận ra nó đã trôi qua. Tôi đang gặp tình cảnh đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

An ủi xong, cô đứng dậy và chạy ra đứng trước mặt tôi, cô lấy đôi bàn tay của mình để chạm vào má tôi. Giờ đây tôi đang nhìn thẳng vào đôi mắt của cô ấy.

Bình luận đoạn
An ủi xong, cô đứng dậy và chạy ra đứng trước mặt tôi, cô lấy đôi bàn tay của mình để chạm vào má tôi. Giờ đây tôi đang nhìn thẳng vào đôi mắt của cô ấy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô có hình hài của Linh, tôi có cảm giác con người đang đứng ở đây là em vậy. Đôi mắt ấy giống Linh, nhẹ nhàng, kiên định và cũng thật long lanh tựa như những viên ngọc quý giá dưới đáy biển sâu thẳm.

Bình luận đoạn
Cô có hình hài của Linh, tôi có cảm giác con người đang đứng ở đây là em vậy. Đôi mắt ấy giống Linh, nhẹ nhàng, kiên định và cũng thật long lanh tựa như những viên ngọc quý giá dưới đáy biển sâu thẳm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Dù gì anh cũng đã hoàn thành ngày hôm nay mà không có chuyện gì xảy ra. Mọi chuyện vẫn ổn.”

Bình luận đoạn
“Dù gì anh cũng đã hoàn thành ngày hôm nay mà không có chuyện gì xảy ra. Mọi chuyện vẫn ổn.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Thật chứ?”

Bình luận đoạn
“Thật chứ?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Thật.”

Bình luận đoạn
“Thật.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô bỏ hai bờ má tôi xuống và quay đi. Lúc đó tôi mới hoàn hồn lại và dõi theo bóng lưng của cô gái đó. Cô nắm đôi bàn tay của mình ra sau và nói,

Bình luận đoạn
Cô bỏ hai bờ má tôi xuống và quay đi. Lúc đó tôi mới hoàn hồn lại và dõi theo bóng lưng của cô gái đó. Cô nắm đôi bàn tay của mình ra sau và nói,

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Tôi nghĩ anh hãy cứ chính là anh đi, mọi chuyện rồi sẽ đâu vào đó.”

Bình luận đoạn
“Tôi nghĩ anh hãy cứ chính là anh đi, mọi chuyện rồi sẽ đâu vào đó.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hãy cứ là chính tôi. Quản lý cũng đã từng nói với tôi như vậy. Và ngày hôm nay đã kết thúc một cách êm ả. Hãy cứ là chính tôi?

Bình luận đoạn
Hãy cứ là chính tôi. Quản lý cũng đã từng nói với tôi như vậy. Và ngày hôm nay đã kết thúc một cách êm ả. Hãy cứ là chính tôi?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Nhưng tôi bây giờ khá-“

Bình luận đoạn
“Nhưng tôi bây giờ khá-“

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh của mười bốn năm sau và anh của ‘bây giờ’ thì vẫn cùng là một người thôi.”

Bình luận đoạn
“Anh của mười bốn năm sau và anh của ‘bây giờ’ thì vẫn cùng là một người thôi.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không kịp để tôi dứt câu, cô gái liền chen vào. Bầu không khí tĩnh lặng bao chùm hai người cùng khung cảnh ảm đạm làm cho lòng tôi thêm não nề.

Bình luận đoạn
Không kịp để tôi dứt câu, cô gái liền chen vào. Bầu không khí tĩnh lặng bao chùm hai người cùng khung cảnh ảm đạm làm cho lòng tôi thêm não nề.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Không ai có thể sống lại lần hai đâu, sao không tận hưởng nó đi? Anh cứ ủ rũ, nghĩ nhiều chuyện quá thì mọi thứ có khi còn dễ hỏng chuyện hơn đấy.”

Bình luận đoạn
“Không ai có thể sống lại lần hai đâu, sao không tận hưởng nó đi? Anh cứ ủ rũ, nghĩ nhiều chuyện quá thì mọi thứ có khi còn dễ hỏng chuyện hơn đấy.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Cô…”

Bình luận đoạn
“Cô…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi đứng dậy, không biết cảm xúc của tôi bây giờ thế nào? Nó là lo lắng, nó là lo âu, hay là nó là nhẹ nhõm khi nghe điều đó? Tôi đã nghĩ quá nhiều rồi chăng? Tôi đã không tận hưởng những tháng ngày được quay lại và ở bên Linh.

Bình luận đoạn
Tôi đứng dậy, không biết cảm xúc của tôi bây giờ thế nào? Nó là lo lắng, nó là lo âu, hay là nó là nhẹ nhõm khi nghe điều đó? Tôi đã nghĩ quá nhiều rồi chăng? Tôi đã không tận hưởng những tháng ngày được quay lại và ở bên Linh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi vẫn bị quá khứ ám ảnh, những người quen tôi gặp, hình ảnh của họ ở mười bốn năm sau cứ bủa vây tôi. Tôi muốn bước tiếp nhưng đôi chân lại có điều gì đó níu lại…

Bình luận đoạn
Tôi vẫn bị quá khứ ám ảnh, những người quen tôi gặp, hình ảnh của họ ở mười bốn năm sau cứ bủa vây tôi. Tôi muốn bước tiếp nhưng đôi chân lại có điều gì đó níu lại…

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không… chỉ có tôi là níu chân bản thân mình thôi.

Bình luận đoạn
Không… chỉ có tôi là níu chân bản thân mình thôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô gái ấy nói đúng, và anh quản lý nói đúng. Tôi là chính tôi có khi sẽ tốt hơn.

Bình luận đoạn
Cô gái ấy nói đúng, và anh quản lý nói đúng. Tôi là chính tôi có khi sẽ tốt hơn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi nắm chặt tay.

Bình luận đoạn
Tôi nắm chặt tay.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Rốt cuộc… cô là ai?”

Bình luận đoạn
“Rốt cuộc… cô là ai?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Tôi…”

Bình luận đoạn
“Tôi…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô gái quay lại nhìn tôi, cô mỉm cười và nói,

Bình luận đoạn
Cô gái quay lại nhìn tôi, cô mỉm cười và nói,

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Chỉ là một vị thần ban phát hạnh phúc thôi, là ai không quan trọng nhỉ, chàng bất hạnh?”

Bình luận đoạn
“Chỉ là một vị thần ban phát hạnh phúc thôi, là ai không quan trọng nhỉ, chàng bất hạnh?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi nhìn cô gái ấy mà lòng nhẹ nhõm, nhẹ nhõm là vì tôi đã biết mình sẽ phải làm gì tiếp theo, nhẹ nhõm là vì giấc mơ gặp cô gái này tại đây đã xua tan đi những nỗi niềm tôi chất chứa biết bao lâu. Tôi sẽ tận hưởng cơ hội này, tôi sẽ… một lần nữa được sống.

Bình luận đoạn
Tôi nhìn cô gái ấy mà lòng nhẹ nhõm, nhẹ nhõm là vì tôi đã biết mình sẽ phải làm gì tiếp theo, nhẹ nhõm là vì giấc mơ gặp cô gái này tại đây đã xua tan đi những nỗi niềm tôi chất chứa biết bao lâu. Tôi sẽ tận hưởng cơ hội này, tôi sẽ… một lần nữa được sống.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi cũng sẽ chuẩn bị tinh thần… cho cái ngày định mệnh đó.

Bình luận đoạn
Tôi cũng sẽ chuẩn bị tinh thần… cho cái ngày định mệnh đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Quyết định rồi.

Bình luận đoạn
Quyết định rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Vậy… cảm ơn cô nhé.” – Tôi mỉm cười, và cảm ơn vị thần đã trao cho mình cơ hội được sống lại những tháng năm bên người thương, một cơ hội kỳ diệu.

Bình luận đoạn
“Vậy… cảm ơn cô nhé.” – Tôi mỉm cười, và cảm ơn vị thần đã trao cho mình cơ hội được sống lại những tháng năm bên người thương, một cơ hội kỳ diệu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngày hôm sau thức giấc, lòng tôi nhẹ nhõm đón những tia nắng đầu tiên của một ngày mới.

Bình luận đoạn
Ngày hôm sau thức giấc, lòng tôi nhẹ nhõm đón những tia nắng đầu tiên của một ngày mới.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước Chương sau
📚

Có thể bạn sẽ thích

💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!