Chương 03 - Ngày mưa cùng nỗi niềm u uất
Những ngày tháng tiếp theo ở bên em trôi qua êm đềm, thực sự tôi đã rất cẩn trọng trong lời ăn tiếng nói để không một sai lầm nào của tôi làm thay đổi quá khứ. Điều đó làm tôi mất ngủ mấy hôm chỉ để tổng hợp và nhớ lại những gì mình từng làm, và cả lời của Linh từng nói. Tất cả chỉ để trôi theo đúng trình tự thời gian.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi thì vẫn vậy, vẫn sáng như thường lệ đến công viên chơi đàn cũng như là đợi em đến. Nhưng tôi không phải là đứa vô công rỗi nghề. Đến trưa chiều tôi lại xách cái mông đi chạy bàn ở quán mà mình làm việc từ lâu, công việc ấy mang lại cho tôi nguồn thu nhập khá ổn định để duy trì cuộc sống sáng tác của mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cuộc sống vẫn cứ thế tiếp diễn, tôi chỉ mong điều này có thể tiếp diễn mãi mãi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Trông anh xanh xao thế?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Hể…?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sáng hôm ấy, Linh thấy rõ nét mặt xanh rờn của tôi liền tra hỏi. Có lẽ do những đêm thâu tôi vắt óc suy nghĩ về kế sách tiếp theo của mình trong quá khứ. Cũng do tôi làm việc, ăn uống cũng chẳng khoa học nên thành ra sức khoẻ có hơi đi xuống so với hồi đó…
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Có đâu!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi tiếp tục gảy đàn nhưng tôi né đi nét mặt nóng bừng của mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Anh lại đây.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Em lấy đôi bàn tay, đôi bàn tay đã từng nắm lấy tôi trong những khoảnh khắc cuối cùng ấy, giờ đây lại một lần nữa chạm lên gò má, và trán của tôi. Chỉ là em đang xem tôi có sốt không thôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng em làm vậy, cũng là sự kiện chưa từng xảy ra trong quá khứ, lúc này em chưa thân thiết gì với tôi cả.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi gáng kìm nỗi lòng muốn ôm em thật chặt lại và ngoan ngoãn cho em xem xét bệnh tình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Hơi hầm rồi đó. Anh có biết sức khoẻ không vậy?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Anh biết mà. Anh là người lớn rồi.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nghe thế, Linh cũng thôi, không nói gì đến tôi nữa. Cả hai đứa ngồi tán gẫu, còn tôi thì đàn hát, luyên thuyên về chuyện tương lai mà bản thân luôn nói với em, một tương lai có lẽ sẽ chẳng đến với hai đứa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi là một tên xảo trá, chẳng có gì là đáng tự hào cả. Tôi đã không cứu được em vào ngày hôm đó… Vậy mà ngày hôm nay, trong “lần thứ hai” này, tôi lại luyên thuyên về một tương lai không tồn tại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu như tôi có thể thay đổi được số mệnh của em thì hay biết mấy…
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi trở về quá khứ để làm gì cơ chứ? Tôi chỉ đang hành động một cách ích kỷ thôi, tất cả chỉ vì mong muốn ở cạnh Linh một lần nữa, một lần nữa thấu hiểu em, một lần nữa chạm vào bàn tay ấy, hơi ấm ấy. Tất cả chỉ là một chuỗi thành động ích kỷ. Thế mà tại sao cô gái tự xưng là thần ấy lại cho tôi quay trở về quá khứ mười bốn năm trước?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hay tất cả chỉ là giấc mơ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi ước gì mọi thứ đều là giấc mơ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Anh Sơn mà bệnh thì không còn ai đánh đàn cho em nghe nữa mất!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Em nói gì vậy…?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mà thôi những gì tôi cần tập trung ngay bây giờ là em, vì em có lẽ tôi sẽ thay đổi được điều gì đó. Khi ấy, tôi sẽ hạnh phúc, em sẽ hạnh phúc, cả hai đứa đều sẽ hạnh phúc. Và vì một tương lai tôi còn được thấy nụ cười em nở trên môi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
*
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Này Sơn, dạo này ông sao thế? Lù đù hơn hẳn.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô bạn “khách quen” của quán hơi thăm tôi, cô tên là Quỳnh. Cô hay đến quôi án chỗ tôi đang phục vụ để làm việc. Vốn dĩ chỗ này rất yên tĩnh, là một quán cà phê nhỏ nhưng lúc nào cũng vô ra rất nhiều khách, có lẽ người ta đến với quán vì sự bình yên của nơi đây.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng sự xuất hiện của cô bạn “khách quen” này có vẻ đã không đáp ứng được nhu cầu yên tĩnh của chỗ này nên đâm ra tôi cũng không muốn trả lời câu hỏi ấy của cô lắm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi lờ đi, đi vào trong quầy để dọn dẹp vài thứ thì cô lẽo đẽo theo sau.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô nằm dài trên quầy như đang chờ đợi điều gì đó, nhưng tôi cố tỏ ra không quan tâm mà ra sức dọn dẹp đống ly khách uống hồi trưa tới giờ. Nhưng chả hiểu sao tôi lại rất mệt mỏi, mắt đôi khi lại muốn nhắm tịt đi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lúc này đã là ban chiều, khách sẽ ra vào ít hơn vào buổi trưa nên có lẽ hôm nay tôi sẽ xin về sớm. Mọi thứ trong sự kiện “lần hai” này tôi muốn không có một lỗ hỏng nào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Này Sơn, ông có ngủ đủ giấc không vậy?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bị phát hiện rồi sao? Sự thay đổi lớn nhất của bây giờ là việc sắc mặt của tôi bắt đầu trở nên xanh xao, miệng cũng hóp đi một phần và chậm chạp, mệt mỏi hơn lúc trước. Tôi tự hỏi mình đã quá nghiêm túc cho chuyện này?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Quỳnh một tay chống cằm, một tay đặt xuống bàn, cử chỉ đầy câu hỏi như vậy làm tôi càng muốn trốn câu trả lời thì hơn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng rồi dặn bụng để con gái người ta chờ vậy thì cũng có hơi quá đáng thật, nên tôi lấy cho mình chiếc ghế để an toạ tại đó để nói chuyện với cô bạn “khách quen” này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Khách quen” không chỉ là thường xuyên đến quán mà từ sở thích đồ uống, chỗ ngồi trong quán tôi đều nằm lòng nên không khó để biết cô nàng này muốn gì. Nhưng chả hiểu sao hôm nay lại lẽo đẽo theo tôi và ngồi tại quầy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Bộ trông tôi lạ lắm hả?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Lạ chứ!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Ồ vậy à? Tôi sẽ để ý hơn, chào nh-“
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tuy là nói chuyện thế thôi, thực sự tôi lại chẳng có hứng thú nói chuyện lúc đang làm việc, ông quản lý mà thấy thì ổng trừ lương tôi thì sống dở chết dở. Nhưng chẳng để tôi dứt câu, cô nắm gấu áo tôi khi tôi đang chuẩn bị rời khỏi chỗ ngồi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Ngồi nói chuyện chút chứ!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Hê…”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Định bụng là sẽ bỏ đi, nhưng sự cứng đầu của cô bạn này đã níu tôi lại. Thế là tôi ngồi tán dóc với cô một chút vì có lẽ khách cũng đang dần với đi. Tôi thực sự không nhớ chi tiết những gì đã xảy ra ở đây. Điều tôi luôn nhớ là chuyện giữa tôi và Linh mà thôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng mà tôi lại cho qua.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nói chuyện với Quỳnh, tôi không thể nói gì quá nhiều. Còn Quỳnh lại kiếm được nhiều chuyện để mà cho tôi nói cùng, như chuyện âm nhạc hay chuyện đời sống bình thường. Quỳnh là khách quen nên cô cũng hiểu rõ tôi là ai.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi cũng chả biết gì nhiều ngoài việc cô đang là sinh viên năm tư của một trường đại học nào đó, con nhà khá giả nên lúc nào đến đây cô cũng uống liền mấy ly cà phê để làm việc mà không tiếc tiền. Gặp tôi thì cũng sót tiền lắm chứ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đặc biệt hai đứa bằng tuổi nhau nên khá là dễ nói chuyện… tôi có nên…
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Nếu Quỳnh được quay trở về quá khứ… thì bà sẽ làm gì?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Nếu được á?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Ừm…”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Có lẽ là tôi sẽ cố gắng sửa sai những sai lầm trong quá khứ,”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Kể cả khi không thể?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bị tôi khơi lên một chuyện khá là kỳ quặc. Trên thực tế, chuyện đó đang xảy ra với tôi nhưng những chuyện trong quá khứ đã vô phương cứu vãn và tôi chẳng thể làm được gì nữa. Cái cách nói vòng vo như vậy là để xin ý kiến của cô nàng này một cách gián tiếp, nếu tôi tiết lộ chuyện mình quay về từ tương lai có khi sẽ nguy hơn ấy chứ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhận được câu hỏi đó của tôi, Quỳnh lặng người một lúc lâu, cô và tôi cùng nhìn những vị khách đang bước ra cửa và đoàn người đi trên phố xen lẫn với bầu không khí yên lặng của quán làm cho không gian bao quanh hai đứa có phần hơi ngờ nghệch như mấy đứa trẻ mới tập nói.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Đúng là… ông làm việc quá sức rồi ha…”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Quỳnh dở giọng bất lực như thể đang nói chuyện với mấy đứa có đầu óc vấn đề (Như tôi đây chẳng hạn). Quỳnh liếc tôi một cái muốn tê cứng cả người, tuy là con gái nhưng cô lại có một ánh nhìn sắc như dao, sau này cô có đi làm sát thủ, tôi không muốn cô phải ám sát mình đâu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Không… nghiêm túc đó..”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Tôi cũng không biết nữa…”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô nằm dài trên bàn một lúc rồi trả lời tôi. Nhưng lần này ánh mắt kia lại có phần dịu đi, trông trìu mến hơn rất nhiều, tôi cảm giác như mình được cứu rỗi. Cảm giác như tôi không phải là người duy nhất trăn trở trong việc “khi trở về quá khứ, bạn sẽ làm gì?”.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Biết đâu đến lúc đó tôi muốn thay đổi điều gì mà thần linh trừng phạt tôi thì sao? Chưa đến lúc đó thì đúng là chưa biết được ha…”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Những gì cô nói lại rất đúng với tình cảnh của tôi hiện giời. Nhận được câu trả lời đó, tôi cũng cười ngượng một cái rồi, “Thôi, kệ đi”.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cảm giác như tôi đã trút được một chút áp lực từ chuyện này, có lẽ sau này tôi nên cảm ơn Quỳnh một tiếng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngày đó của mười bốn năm trước, Quỳnh không đi cùng chúng tôi nên đã tránh được một kiếp hoạn nạn và cho mãi về sau. Cô cũng chẳng còn liên lạc với tôi nữa, tôi cũng chẳng còn đến quán kể từ sau “ngày đó” cho đến khi những ngày cuối cùng của mình trước “quyết định” ấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Quỳnh đã đến, cô cũng giống như anh của Linh, cô cũng chỉ đứng ở ngoài và chẳng dám bước vào trọ của tôi. Cô không biết phải đối mặt với tôi như thế nào. Lúc ấy cô đã thổ lộ lòng mình, tôi tự hỏi từ bao giờ tôi đã để cho nhiều người vì mình mà đau khổ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khi ấy cô nói xong, mong muốn cùng tôi xây dựng một gia đình mới từ những gì đã mất. Muốn tôi làm lại từ đầu, cô cũng từng quen biết Linh nên thực sự cô cũng mong muốn tôi tiếp tục ước mơ của mình. Bỏ lại quá khứ phía sau và bước tiếp. Nhưng đáng buồn thay, tôi lại không thể làm được.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Bà về đi…”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đó là những lời cuối cùng của tôi đối với Quỳnh của ngày hôm ấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khi nhớ lại chuyện đó, tôi tự hỏi có phải vì thương hại tôi mà Quỳnh đã chấp nhận một kẻ chẳng còn gì như tôi? Thật đáng quý, nhưng đáng tiếc thay lại trao nhầm người.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Sơn…?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“À…! Sao vậy?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Mặt ông bơ phờ thế?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Không có gì đâu..!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“À mà dạo này thời tiết bắt đầu mưa rồi ấy. Giữ sức khoẻ nha.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Ừm.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
*
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngày hôm đó về nhà với tâm trạng mệt nhừ, tôi lờ đờ ngồi trên chiếc sô-pha của phòng khách với tâm trạng não nề. Bây giờ tôi nên làm thế nào đây? Sắp tới đấy là một đợt mưa đầu tiên của mùa hè, cơn mưa ấy vừa lạnh vừa lâu đến tôi còn chẳng biết mình chịu nổi với tình trạng sức khoẻ này không.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng đợt mưa đó có ý nghĩa trong mối quan hệ của tôi và Linh nên tôi không thể vì một chút bệnh tình mà bỏ lỡ. Tôi rời khỏi sô-pha và ngồi lên bàn làm việc, chuẩn bị cho những gì xảy ra tiếp theo và kể cả trong tương lai.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng chẳng biết là tự bao giờ, tôi lại thiếp đi trong vô thức và chìm hoàn toàn trong giấc mơ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Phải chăng đây là một giấc mơ? Lần thứ hai tôi đặt câu hỏi cho mình về điều đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong mơ, tôi thấy tôi đang nắm tay Linh trên một đồi hoa. Một cảnh tượng tuyệt đẹp mà lâu rồi tôi chưa thấy. Làn tóc em bay trong gió, nụ cười em toả nắng dưới bầu trời trong xanh, còn tôi đang tận hưởng những gì đẹp đẽ nhất trong khoảnh khắc ấy. Tôi tự hỏi, nếu như đây không phải một giấc mơ thì tuyệt vời biết mấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi ở đấy, tay trong tay với em.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thế nhưng rồi khung cảnh bỗng chốc thay đổi. Khói đen ngút trời, bầu trời không còn quang đãng nữa mà được thay thế bởi những ánh đèn chớp tắt khó chịu. Đó là khoảnh khắc cuối cùng giữa tôi và Linh trong chuyến xe ấy. Em cầm tay tôi trăn trối, “Em yêu anh”, để lại cho tôi một vết thương hằn sâu trong tâm thức.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Để rồi khi tỉnh lại, tôi bàng hoàng đó chỉ là một cơn ác mộng, nhưng cơn ác mộng ấy đã thành thực và tôi đã mất em.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Khốn thật…”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi tỉnh dậy, thắt chặt tay, tự nhủ rằng trong chuyến hành trình ‘lần thứ hai’ này, liệu tôi có thể cứu em không? Hoặc ít nhất là cứu lấy chính mình?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
*
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Trời sắp mưa rồi.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Linh đưa tay đón những giọt mưa li ti đầu tiên của mùa hè, trong khi tôi đang vờ vịt chạm lên những phím đàn trông thật ngu ngốc. Tôi biết hôm nay sẽ mưa chứ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Em về nhà chứ?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Em muốn ở đây với anh.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Những lời nói bướng bỉnh của em luôn làm lay động trái tim của tôi theo một cách nào đó, nếu tôi nói, “Em đừng có ương bướng như vậy”, chắc em sẽ không chịu nghe lời tôi mà dầm mưa luôn ấy chứ. Em là thế.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nói xong em cùng tôi đến tiệm chỗ tạp hoá trú dưới mái hiên. Tôi đi theo em, chẳng hiểu sao tôi thật chậm chạp, có lẽ là muốn ngắm nhìn dáng vẻ nhỏ nhắn ấy một lúc lâu, một dáng vẻ có mơ cũng không đời nào tìm thấy lại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Anh uống nước chứ?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“À không… không cần đâu.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chúng tôi ngồi bên dưới mái hiên, những giọt mưa cứ thế dần dần trút xuống, đây là cơn mưa đầu tiên của mùa hè. Sắp tới đây chúng tôi sẽ trút bầu không khí này để mà tâm sự. Nói về những chuyện vặt vãnh trong cuộc sống cũng như là cơ hội để tôi tìm hiểu về em.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi của ngày trước chỉ xem đó là một dịp để hai đứa trò chuyện, cuộc trò chuyện giữa hai người bạn, nhưng tôi của bây giờ lại thấy đây sẽ là một dịp hiếm hoi để em kể thêm về mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Sao em không về nhà?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Về nhà buồn lắm… không ai nói chuyện với em hết.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Em bộc bạch nói ra suy nghĩ của mình, tôi tự hỏi những ngày mưa như thế này có thể khiến con người thả mình vào nó mà trút tâm tư. Nỗi lòng của em, tôi đều hiểu thấu. Thân là một đứa đã quen với những con đường bụi bậm và phải lao đầu làm việc để có thể tiếp tục tồn tại, tiếp tục để nuôi dưỡng đam mê.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Những khoảnh khắc như thế, hẳn tôi cũng đều muốn có một người bạn để mà trò chuyện để mà nói hết nỗi lòng này, có thể là nói những chuyện vu vơ, ngu ngốc, miễn là nói chuyện cùng nhau.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Vậy à…”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Em gật đầu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chúng tôi ngồi kề cạnh bên nhau, tôi ngâm nga còn em thì đu đưa theo giai điệu. Rồi chúng tôi lại nói chuyện phiếm, nói những chuyện linh tinh ở trong cuộc sống.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Mà bữa trước em nói em học cấp ba. Rốt cuộc là lớp mấy vậy.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Năm nay em sẽ lên lớp mười hai.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Vậy là sắp cuối cấp rồi!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi nói nhưng sắc mặt em có chút lo âu, phải chăng ở độ tuổi ấy, con người bắt đầu lại lo toan cho tương lai của họ, lo toan cho những gì sắp đến và sắp phải trải qua. Cũng như sống như thế nào để đáp ứng những yêu cầu từ xã hội, từ gia đình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có phải em đang áp lực vì những điều ấy?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Nên là hết hè này em sẽ không thường xuyên ra chơi với anh nữa đâu! Ehe~”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng rồi em quay sang nhìn tôi, dở giọng trêu ghẹo và tươi cười như thế. Tôi tự hỏi mình đang lo lắng cho điều gì cơ chứ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chả hiểu sao, một cảm giác muốn cứu tương lai của em lại kéo đến. Liệu tôi có thể cứu em không? Nhưng điều đó đồng nghĩa với việc tôi phải đón nhận hậu quả đó chính là cái chết, tôi không thể chết khi quay lại đây mà chẳng giải quyết được gì.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Em lo lắng à?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Lo lắng chứ!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cơn mưa thôi thúc câu chuyện của chúng tôi, em kể về ước mơ của mình nhiều hơn rằng em muốn trở thành một hoạ sĩ và muốn kiểm sống bằng nghề ấy, tôi ủng hộ em. Nhưng gia đình em lại không cho phép nên em lúc nào cũng thấy thật bó buộc và muốn thoát ra khỏi chính gia đình mình. Đây là lần thứ hai tôi nghe điều đó từ em.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi tự hỏi có gia đình là như thế nào? Có lẽ là nơi để con người ta thuộc về mỗi khi thất bại hay còn là một mái ấm đầy ấm áp? Đó là những gì mà sách kể và người ta thường nói, nhưng đối với em kể tôi cảm giác rằng em không thực sự không hạnh phúc khi chẳng có ai thực sự ủng hộ mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi đắm đuối nghe em kể, quên đi khái niệm không gian và thời gian và tự bao giờ tôi đã không còn để ý những hạt mưa nữa mà hoàn toàn đắm chìm vào lời em nói.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Em muốn làm hoạ sĩ vì em muốn lưu giữ những khoảnh khắc qua những bức tranh, rồi sẽ có một ngày loài người không còn máy móc nữa, không còn máy ảnh nữa thì em sẽ lưu giữ giá trị của nhân loại qua những gì em vẽ. Nghe hơi vô lý nhưng lại rất thuyết phục đó!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi phì cười vì những lời ngô nghê đó, tôi tự hỏi em có phải là một cô gái sắp tuổi đôi mươi không hay chỉ là một cô nhóc đang sống trong những giấc mơ của tuổi nhỏ. Em cũng như tôi, là những cô cậu bé thích sống trong những điều nhỏ nhoi và viễn vông. Tôi muốn làm nhạc sĩ vì cùng một mục đích là lưu giữ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lưu giữ những cảm xúc và giai điệu cho những gì tôi tin yêu nhất. Chỉ thế thôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng chẳng hiểu sao, tôi cảm thấy mệt quá…
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Anh Sơn…?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi niệm đi và chìm vào trong “vùng đất đó”.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
*
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cảm giác ngột ngạt lại một lần nữa chùm lấy tôi, tôi bàng hoàng vùng vẫy trong tuyệt vọng với mong muốn được thoát ly ra khỏi vùng tối tăm, hiu quạnh này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và rồi tôi lại quay về cây cầu đó, khung cảnh sương mù ảm đạm đó một lần nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Xin chào?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi bước xuống khỏi cây cầu, mỗi lần đến đây tôi lại cảm thấy buồn nôn không chịu được.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Anh đang làm rất tốt đấy.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô gái ấy vẫn mang hình hài của Linh, cô xuất hiện như một hồn ma trong bộ đồ trắng bệch như thường lệ. Tôi lấy đó là điều bình thường do đây không phải lần đầu tôi gặp cô gái.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Mọi chuyện vẫn đi đúng trình tự của nó.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô gái bình phẩm về những gì tôi đã làm, đúng hơn tôi đã cố gắng thận trọng nhất có thể để không phạm sai lầm và làm thay đổi quá khứ. Sự kiện về bức tranh đầu tiên quả thật là rất hú hồn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng có một điều tôi luôn đau đáu và muốn hỏi cô gái.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Tôi…”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thấy tôi ngập ngừng, cô gái cũng liền đoán ra ngay điều tôi sắp nói. Cô im lặng rồi đi lại gần tôi và chặn họng, “Không”.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Cô chưa biết tôi định làm gì mà?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“ “Tôi muốn cứu Linh” có phải không?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dường như bị đi guốc trong bụng, tôi im lặng gật đầu trước mặt cô gái mà không chút ý kiến gì. Tôi vẫn luôn tin rằng phép màu đưa tôi về mười bốn năm về trước biết đâu cũng sẽ trao tôi cơ hội được cứu Linh. Và tương lai của hai đứa có thể tiếp tục.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Anh nằm mơ giữa ban ngày đúng không!?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô gái nổi đoá và dí mặt sát vào tôi. Trên thực tế, trong hình hài của Linh thì cô không thể vươn tới tôi được mà chỉ chạm ngang vai nhưng do cô đang “lơ lửng” (nghe giống hồn ma nhỉ) nên chuyện đó là hoàn toàn bình thường.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sau khi bị quát như vậy, tôi lặng người không biết nói gì và chỉ nhìn chằm vào khuôn mặt đang tức tối đó. Khuôn mặt của Linh mang mộtnét căm phẫn đến tột cùng pha lẫn trong đó là một nét khinh miệt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đúng vậy, nếu em của ngày đó biết tôi không thể vượt qua nỗi đau mất em mà tìm đến cái chết. Chắc hẳn em sẽ rất tức giận và khinh miệt tôi vì đã lựa chọn một lý do hết sức ngu ngốc như vậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Nếu như thế thì tại sao cô lại cho tôi quay về thời điểm này cơ chứ? Tại sao!?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi chịu hết nỗi liền vồ vập hỏi cô gái điều tôi thắc mắc bấy lâu nay.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Hay đây chỉ là một giấc mơ? Một cơn ác mộng? Nếu vậy thì hãy để tôi tỉnh giấc đi!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thấy tôi bị kích động, cô gái lùi lại. Nét mặt đầy kiên định nhìn tôi, có vẻ cô đã trao một cơ hội làm lại cho một kẻ không ra gì. Kẻ mà chỉ biết chăm chăm vào mình là tôi, nhưng làm sao được cơ chứ. Tôi yêu Linh và con bé là điều duy nhất giữ tôi lại với cuộc sống này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu quay về đây mà không cứu được, thì tôi có thể làm gì cơ chứ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Là để cứu anh đấy.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô không còn nhìn tôi nữa mà cúi mặt xuống, tay nắm chặt thành hình quả đấm. Không gian xung quanh chúng tôi giờ đây vẫn vậy, vẫn một không khí tĩnh lặng chết chóc bao chùm làm tôi cũng lạnh đến cả sóng lưng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Cứu tôi? Đừng có giỡn mặt! Tôi vô phương rồi, tôi chỉ muốn cứu-“
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Nếu anh không cứu được chính mình thì anh có thể cứu ai hả!?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi khựng lại… cô ấy nói đúng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô gái đó giận dữ, tức tối lao đến và nắm cổ áo tôi. Ánh mắt của cô sắt như dao như muốn đâm tôi chết thẳng cẳng tại đây.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Nghe đây… tôi không quan tâm anh sẽ làm gì, muốn gì. Nhưng đây là cơ hội để anh cứu lấy chính mình, nên đừng làm tôi thất vọng nữa. Từ bỏ chuyện đó đi, anh không thể cứu một người đã chết.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Tôi…”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cuộc dằn co giữa hai người chỉ diễn ra được một lúc, tôi đã không thể nói được gì thêm. Việc cô gái ấy trong hình hài của Linh làm tôi càng không muốn nặng lời với cô gái hay làm bất cứ điều gì lỗ mãng. Thật sự thì, cô muốn tôi làm gì đây?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Kết thúc tại đây.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô búng tay và mọi thứ bắt đầu xoay chuyển. Không gian xung quanh tôi đổ sập và tôi bắt đầu rơi. Mọi thứ vẫn như lần đầu ấy, tôi rớt xuống lòng sông, tôi vùng vẫy một cách vô vọng. Cái cảm giác nghẹt thở vô cùng khó chịu như vậy thì thà chết, buông bỏ mọi chuyện có vẻ sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
*
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Urg…!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Anh Sơn…”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tỉnh lại sau một cơn ác mộng khủng khiếp, có vẻ tôi đã thiếp đi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khi tôi tỉnh lại, tôi thấy mình đang nằm lên đùi em và em đang nhìn tôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Anh có sao không?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Anh… không sao…”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có lẽ tôi đã làm em lo lắng, tôi ngồi dậy và thấy cơn mưa đã tan.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ánh nắng bắt đầu len lỏi qua những tầng mây mờ mịt, cơn gió nhẹ thoang thoảng thổi qua. Tôi tự hỏi đây có phải là bình yên sau cơn bão. Đầu óc tôi rối ren và mờ mịt, tôi chẳng nhớ rõ rằng mình đã thực sự thiếp đi trong quá khứ hay không. Nhưng cảm giác này thật khó xử.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Anh giữ sức khoẻ nhé, em thấy anh mệt lắm đó.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Ừm…”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Mà tặng anh này, em vẽ trong lúc anh ngủ gục á!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
À… là bức tranh “Ngày mưa” mà em vẽ tặng tôi khi ấy, bức tranh đó có em và tôi ngồi cạnh nhau đón cơn mưa đầu hè, chỉ vậy thôi. Đây cũng là thời điểm mà tôi nhận được bức tranh này, đáng lẽ tôi nên nhẹ nhõm khi mọi chuyện vẫn xảy ra thuận chiều chứ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng nhìn vào bức tranh, tôi lại cảm thấy lòng mình trống rỗng như chẳng thể làm được gì.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi sẽ không cứu được em… đúng chứ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Kết thúc ngày ấy, Linh chào tạm biệt tôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Nói chuyện với anh… làm em thấy thoải mái lắm!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Thật á?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Thật!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Em gật đầu rồi lao vút đi. Bỏ lại tôi lại góc phố quen thuộc cùng với những nỗi lòng mới mẻ chẳng còn nơi nào có thể tỏ bày hay giải thoát.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Những cơn mưa của mùa hè đã tan, nhưng đọng lại lòng tôi là nỗi niềm của kẻ chỉ muốn cứu lấy tình yêu của mình, cũng như một lần nữa cứu lấy hắn. Kẻ tuyệt vọng trong quá khứ và tương lai.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Tuỳ chỉnh hiển thị