Chương 02 - Bức tranh đầu tiên
Tôi mở cánh cửa phòng trọ rồi bước vào, căn nhà vốn dĩ luôn ngăn nắp không bừa bộn một chút nào chỉ có bàn làm việc ngổn ngang những xấp giấy sáng tác bị bỏ dở.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi thực sự đã quay về thời điểm 14 năm trước.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi cất guitar rồi ngả mình trên chiếc sofa, để tay lên trán và suy nghĩ những điều mình còn đang vướng mắc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Chuyện gì đến hãy để cho nó đến.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngẫm lại những lời mà cô gái trong hình hài của Linh (còn tự xưng mình là thần nữa) làm tôi thấy lạnh cả sóng lưng. Có lẽ lời cô ấy nói là thật, và tôi đã được ban phép màu trở về 14 năm sau để… mà cũng không hẳn là sửa chữa sai lầm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Chuyện con bé này chết cứ để diễn ra.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi nhớ lại lời căn dặn đó của cô gái mà lòng cảm thấy khó chịu không thôi, nếu không được cứu thì rốt cuộc cho tôi quay về thời điểm này để làm gì?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi gác tay lên trán, nhìn chiếc quạt trần cũ kỹ xoay xoay nhưng rồi tôi lại để chuyện của “vị thần” ấy sang một bên.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Những gì sắp xảy ra lúc này đây, tôi sẽ không thay đổi gì cả vì những kỷ niệm giữa tôi và Linh là vô giá nên tôi muốn tái hiện lại một lần nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sự kiện sắp tới đây là bức tranh đầu tiên của em tặng tôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
*
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi đến công viên như thường lệ, tay cầm guitar đến băng ghế rồi ngồi xuống. Tuy tôi vẫn đánh được nhưng cảm giác của 10 năm không chơi đàn vẫn còn ảnh hưởng. Tôi vẫn còn mò mẫm trên phím đàn như một đứa mới tập chơi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng dần dần tôi tìm lại được cảm giác, tôi đánh những hợp âm đơn giản cho ra những giai điệu đơn giản rồi từ từ đến những thế bấm khó. Phải chăng tôi đã tìm lại được cảm giác ấy rồi sao?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hồi trước tôi không để ý lời hứa của Linh mà đến công viên chỉ đánh đàn để giải trí, nên khi ấy tôi chỉ mải đắm chìm vào trong giai điệu, đánh mà quên nghĩ xem hôm nay Linh có đến hay không. Và ngày hôm đó, Linh đã đến.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mà lần này tôi lại khác, tôi vừa đánh vừa đợi chờ người ấy đến.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“A! Lại gặp anh rồi!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Linh đến, tay mang hoạ cụ hệt như lần đó. Tôi thấy em vẫn thật dễ thương. Phải chi tôi cũng biết vẽ vì tôi muốn lưu giữ khoảnh khắc này của em mãi, như cái cách em lưu giữ dáng hình của tôi qua những bức tranh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Em chạy đến trông rất hớn hở, những tia nắng ban mai chiếu rọi tô điểm em, trông em như một thiên thần vậy. Tôi yêu em và yêu em nhiều hơn tôi của ngày trước.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng rồi…
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Ui da…!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Em vấp cục đá rồi té lăn ra đất. Tôi hốt hoảng đặt đàn xuống chạy lại chỗ em.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Em không sao chứ?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sự kiện vẫn diễn ra y như ngày đó, em chạy lại chỗ tôi và té, tôi chạy lại đỡ dậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mặt em lấm lem hết cả lên, khuôn mặt dễ thương ấy vẫn thật ngây ngô như một đứa trẻ nhưng nhìn em của ngày hôm nay thật giống của “ngày ấy”, điều đó làm tôi chết lặng đi một hồi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi đưa tay ra, em nắm lấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Cảm ơn anh nha…”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Em ấy không nhìn mặt tôi mà nhìn xuống đất, có lẽ là do xấu hổ chăng?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“A! Đồ của em!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi phụ em ấy lấy hoạ cụ lên, đó chỉ là một cuốn tập A4 và rất rất nhiều loại bút khác nhau em để trong một cái hộp, giờ đây nằm lăn lóc hết cả lên.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Cảm ơn anh… lần nữa. Trời ơi! Ngại quá ehe…!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Em gãi đầu không biết phải làm gì tiếp theo do mới gặp tôi mà được tôi giúp như vậy làm em ngại, tôi cũng biết mà đến tôi cũng ngượng giống em vì đây là lần thứ hai tôi thấy em như vậy, tôi sợ sẽ làm sai gì đó rồi làm bánh răng của thời gian chệch đi chỗ khác.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi và em quay ra băng ghế để ngồi. Hai đứa trò chuyện một lúc lâu. Được biết, gia đình em mới chuyển đến gần đây và cách căn hộ tôi ở không xa nên cả hai bọn tôi có thể dễ dàng gặp nhau nơi công viên này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nắng chói rọi, những ngọn gió như một bản tình ca cho cây lá đu đưa theo. Cảm giác lúc này thật khó tả, đứng trước mặt tôi đây là em, một người đáng lẽ tôi sẽ không còn cơ hội nào để thấy trên cõi đời này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi thật sự… thật sự muốn em vào lòng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Anh đánh đàn đi! Em muốn nghe~!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thuận theo yêu cầu của em, tôi bắt đầu những nốt nhạc đầu tiên. Từ những bài cổ điển, tôi chuyển qua những giai điệu do mình sáng tác. Có lẽ em không biết do tôi không hát mà chỉ đánh giai điệu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Anh hát nữa đi!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Anh hát dở lắm.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Không phải lần trước anh có hát sao? Hát đi em không chê đâu!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lần trước tôi hát vì cảm xúc trào dâng và tôi gửi những xúc cảm ấy vào lời hát. Trên thực tế, lần đầu tiên ấy tôi không hát. Tôi đã làm khác đi. Em kêu tôi hát nó đáng lý ra nằm ở một giai đoạn nào đó vẫn còn xa bây giờ, có lẽ là lúc em biết tôi muốn làm nhạc sĩ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Quả thật yêu cầu này đến sớm hơn tôi nghĩ, điều này có vi phạm gì với điều cô gái tự xưng là thần ấy không? Tôi tự hỏi nhưng do mải mê đánh đàn cho em nghe, tôi đã quên.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi viết cho em lá thư tay, tình đầu
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Viết những tình cảm sến súa nồng sâu
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Như một đứa trẻ thơ ngây, tình cảm tôi chẳng đem giấu
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Muốn nói yêu em, yêu em thế thôi!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Gì vậy nè? Anh thích viết nhạc tình ha!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Em cạnh bên giở giọng trêu ghẹo, em cười thật tươi làm tan đi âu lo trong tôi, tan đi những xúc cảm tiêu cực tôi tích trữ suốt bấy lâu nay.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hy vọng sự thay đổi ngày hôm nay không thay đổi gì. Tôi tự nhủ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Anh có ước mơ nào không?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi dừng gảy đàn, mắt nhìn về phía em. Có lẽ các sự kiện trong quá khứ đã đi nhanh hơn một chút, tôi tự hỏi liệu có ổn?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Gió vẫn lay đưa nhưng giờ nắng đã tắt. Không hiểu vì sao mà tôi không muốn trả lời câu hỏi này và cố gắng sửa chữa điều này để cho bánh răng của thời gian đi đúng hướng. Nhưng không trả lời em, em giận mà không đến đây nữa thì phải làm sao?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi đang lưỡng lự, dù đã ngoài 30 nhưng giờ tôi đang trong thân xác của một chàng trai tuổi đôi mươi thôi nhưng tôi vẫn không thể đưa ra quyết định nhanh được.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Anh…?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“À! Anh muốn làm nhạc sĩ!” – Tôi không kiềm được và dù có kiềm được đi nữa thì tôi sợ mình có thể sẽ không sửa chữa được nó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Em nghe xong, liền gật gà gật gù rồi quay sang tôi nói:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Còn em muốn làm hoạ sĩ á!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Em hí hửng kể tôi nghe điều em muốn làm, người em muốn trở thành trong tương lai. Giọng nói em vẫn như vậy, vẫn trong trẻo và ngọt ngào biết bao. Nhưng rồi chất giọng khàn đặc như sắp vỡ của em ngày đó lại ùa về. Từ bao giờ tôi lại ám ảnh nhiều đến như vậy. Tôi liền loại bỏ hình ảnh ấy ra khỏi đầu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Để em cho anh coi! Anh cứ đánh đàn đi!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vậy là sắp tới sự kiện bức tranh đầu tiên rồi sao? Mà thôi cũng được, sớm hơn một chút cũng chẳng sao nhỉ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng rồi nắng lên, giờ này trời mặt trời đã đứng bóng. Làm tôi chảy hết cả mồ hôi. Tôi đâu nhớ lúc này trời nắng gắt như thế này đâu. Tôi đánh đàn, em ngồi cạnh tôi vẽ cũng thấy mệt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
À… tôi nhớ rồi, lần thứ hai gặp mặt. Tôi chỉ chơi đàn cho em nghe tầm một tiếng mấy rồi em về nhưng lần này em mang hoạ cụ nữa. Chẳng lẽ em ngồi với tôi một mạch từ sáng đến trưa như vậy chỉ để nghe tôi hát ư!?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi đã nghĩ em mang hoạ cụ trong lần thứ hai gặp mặt này cũng y hệt như quá khứ nhưng tôi đã nhầm. Bánh răng của thời gian đã lệch.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Nắng quá à!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Nắng thật.” – Tôi cố gắng diễn cho thật tròn vai mặc dù bản thân tôi đang rất hoảng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhỡ đâu câu chuyện lần này rẽ sang một hướng khác thì đây chắc chắc không phải là lần thứ hai tôi chứng kiến sự kiện này. Lúc ấy tôi sẽ phải tự ứng biến mà không thể dùng đến kịch bản trong quá khứ. Chết dở thật.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Mình đi ăn kem đi!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“À ờm…”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Em tinh nghịch như một đứa trẻ, kéo tôi đi một mạch dù tay tôi đang cầm đàn nặng muốn chết. Nhưng một lần nữa tôi đâm nghi, sự kiện này chưa từng có trong quá khứ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và rồi tôi nhìn em, thấy em hớn hở tươi cười, vui vẻ như vậy tôi cũng không nỡ làm em cục hứng. Tôi như vào vai em trai được chị gái dắt đi ăn kem.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Chỗ này!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chúng tôi đến một tạp hoá gần đó, và theo trình tự tiệm tạp hoá này là nơi thứ hai cả hai sẽ đến nhưng như tôi đã nói, vẫn quá sớm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Cô ơi, cho con hai cây kem này!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tự bao giờ em đã buông tay tôi ra và phóng vào tiệm, chạy đến tủ đông, mở rồi lấy hai cây kem trong đó ra. Hành động của em rất nhanh, ví em như một chú sóc cũng rất hợp lý. Em mua cho tôi kem chocolate, còn em là vị vani. Cả hai núp trong mái hiên của tạp hoá để ăn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bỗng dưng cô bán hàng từ cửa sổ nhìn ra hai đứa bọn tôi, cô nhìn một lúc lâu. Tôi thấy mà tôi tỏ vẻ không quan tâm như để lảng tránh vì sợ cô nói mấy lời “dư thừa”.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Ai chà, Sơn đây sao? Ai đây? Bạn gái hả.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi là khách quen của cô, cô tên là Hương và cô cũng là người đón tiếp tôi khi lần đầu tiên tôi chuyển đến đây an cư vào những năm trước. Nhưng không phải vì thế mà cô được nói mấy lời dư thừa đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nghe xong, tôi đâm ra ngại liền quay lại nhìn cô với ánh mắt ngượng ngùng vô cùng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Thứ nhất, con không có bạn gái. Thứ hai đây là Linh, một người mới chuyển đến gần đây thôi.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nghe câu trả lời cụt ngủn như vậy cô cũng hiểu tôi đang ngại cỡ nào, nhưng cô vẫn không chịu buông tha bọn tôi. Cô lên giọng trêu ghẹo. Linh vẫn im ỉm ăn kem (có lẽ em cũng rất ngại) và để tôi đấu khẩu với tôi. Nếu tôi được nói xấu cô thì có lẽ cô là một bà hàng xóm kiểu mẫu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Được một lúc giằng co, cô cũng chịu bỏ cuộc rồi bỏ đi vào trong. Nhưng một hồi cô bước ra rồi nói Linh đã trả tiền làm tôi hoảng cả lên.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Khoan đã!? Em trả tiền luôn rồi á!?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Thì có sao đâu! Coi như đây là tiền công anh đánh đàn cho em nghe đi ehe!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Nhưng như vậy thì kỳ lắm! Để anh trả cho e-“
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Không, không! Cất tiền đi anh trai!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đây là cuộc hội thoại không hề có trong quá khứ, tại sao vậy? Tại sao tôi ăn kem để tránh cái nóng của mùa hè nhưng tại sao tôi vẫn nóng ran?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Anh sao vậy? Mặt anh đỏ hết rồi kìa.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bị Linh phát hiện, tôi cố gắng giữ bình tĩnh hết mức có thể để không thốt ra lời nào kỳ cục.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“À… à! Chắc do nóng quá ấy mà!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Ồ… ừm.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nói xong, hai đứa rơi vào trầm tư. Lúc này đây thật im ắng, xong rồi những tiếng ve sầu kêu lên, một tiếng ve, hai tiếng ve như bản giao hưởng của mùa hè. Tôi không biết phải làm sao. Trong tình cảnh này thật khó xử.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Xong rồi nắng tắt đi nhường chỗ cho những đợt gió thổi khe khẽ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Mát quá…!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giọng của Linh buông lỏng như đắm chìm vào không khí nơi đây. Tôi nhìn trộm em, mái tóc em đu đưa trong gió, mắt em nhắm nghiền như để tận hưởng. Hình như kem dính lên miệng em thì phải…
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thấy hành động của mình là bất lịch sự, tôi liền quay đi chỗ khác để tránh em phát hiện. Cảm giác như tôi là một tên trộm đang làm điều gì đó mờ ám vậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng thử hỏi, sự kiện đã diễn ra không giống như trong quá khứ mà rẽ nhánh theo một hướng khác mới hoàn toàn. Ban đầu, sự kiện Linh vẽ cho tôi bức tranh đầu tiên là vào ngày thứ tư cả hai gặp gỡ sau khi tôi nói cho em giấc mơ của mình ở ngày thứ ba.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi đã nhầm, tôi đã đốt cháy giai đoạn và để mọi thứ diễn ra quá nhanh vào ngày thứ hai. Liệu chuyện gì sẽ xảy ra với tôi nếu ngay từ bây giờ câu chuyện đã rẽ sang một hướng khác?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhớ lại những lời mà cô gái kia nói, lòng tôi nổi lên một nỗi e sợ vô cùng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi sợ tôi sẽ bị bắt quay lại những ngày tháng u tối ấy mà chưa thay đổi được gì. Không, có khi hậu quả tôi phải gánh chịu sẽ là cái chết mặc dù tôi đã tự vẩn vào ngày trước nhưng chả hiểu sao đến được đây rồi, tôi lại sợ điều đó xảy ra.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Anh Sơn…”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Hế…?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Kem chảy rồi kìa.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chúng tôi ăn xong rồi cùng nhau về công viên, lúc ấy Linh cũng sắp về. Chúng tôi mon men theo con đường cũ, lâu rồi tôi mới đi cùng Linh. Trên cung đường này, tôi ước nó dài ra thêm, tôi ước thời gian dừng trôi dù chỉ một chút để tôi tiếp tục đắm chìm vào khoảnh khắc này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi đi trước em là để đảm bảo câu nói của em vẫn đi đúng mạch sự kiện sẽ diễn ra (dù nó đã diễn ra sớm hơn một chút).
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
(Anh đi nhanh vậy! Đợi em với!)
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Anh đi nhanh vậy! Đợi em với!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“À.. ừm, anh đang đi chậm lại đây.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Nè nè, anh có người yêu chưa vậy?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Câu hỏi này ngày xưa tôi không để ý lắm, tôi còn xem đó là một vết dao chí mạng cho một đứa dù đã sống đến từng tuổi này rồi vẫn chưa nếm được mùi vị của tình yêu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Anh chưa, mà yêu làm gì. Anh phải lo cho anh trước cái đã.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Làm người lớn mệt ha.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Ừm… mệt lắm.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi cảm thấy nhẹ nhõm vì bản thân tôi đã tái hiện được cuộc trò chuyện ngày hôm đó dù sớm hơn dự kiến.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
*
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Anh đàn em nghe bài nữa đi! Mê anh đánh đàn quá ehe!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Về đến công viên, chúng tôi ngồi xuống băng ghế và thuận theo yêu cầu của cô, tôi bắt đầu đánh. Khung cảnh khi ấy vẫn thật rực rỡ, vẫn rất sáng đủ để soi thẳng vào sự ích kỷ của tôi. Vì muốn ở bên Linh một lần nữa, mà tôi quyết định chọn về lại thời điểm này để bắt đầu lại tất cả.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Những giai điệu đầu tiên được cất lên, tôi đắm chìm vào nó và cả Linh cũng vậy. Em đu đưa theo giai điệu, đu đưa theo những ngọn gió. Em như cành lá, em như một bông hoa đang đón ánh nắng của buổi trưa chiều.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Em là hạnh phúc của tôi
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hàng giờ hàng giờ trôi
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi ước thời gian ngừng lại
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ để tôi bên em một chút nữa thôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Sao vậy kìa! Em sắp về nên anh hát thế á!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Em vỗ nhẹ vai tôi, cười khúc khích. Tôi tự hỏi mình sẽ được bao lần thấy nụ cười ấy nữa?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Em về đây.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chưa kịp để tôi kết lại bài hát, em đã chạy phắt đi từ lúc nào không hay. Nhưng điều làm tôi bận tâm nhất là bức tranh đầu tiên em vẽ tặng…
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vẫn chưa đến sao?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
*
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngày hôm đó tôi về nhà, vẫn theo thông lệ tôi ngồi trên bàn làm việc ngồi ngoáy bút sáng tác nhưng tôi lại chẳng nghĩ được gì. Tôi gắng nhớ bài hát hồi đó vào thời điểm này đã viết. Chẳng hiểu sao tôi lại quên sạch.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thêm một mối bận tâm hơn nữa, đó chính là sự kiện bức tranh đầu tiên vẫn chưa đến ngay khi em hỏi giấc mơ của tôi là gì. Lúc ấy em sẽ lấy hoạ cụ ra và tốc hoạ ngay tại đó và đưa luôn cho tôi. Nhưng cái đó là vào ngày thứ tư, câu hỏi ấy của em đến nhanh hơn hai ngày?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tất cả là vì tôi cất giọng hát vào ngày đầu tiên ư?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi vò bứt đầu bứt tai, viết vào tờ giấy một lời nhạc ngẫu nhiên nhưng rồi lại vo tròn và ném vào sọt rác. Thật sự là chẳng nghĩ được gì trong tình cảnh này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi tắt đèn, leo lên sofa mà mắt chẳng nhắm được. Tôi gác tay lên trán và suy nghĩ một hồi lâu và ngủ đi trong vô thức…
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tưởng chừng tôi sẽ mơ một giấc mơ thật đẹp nhưng đập vào mắt tôi là khung cảnh tối đen như mực. Cái cảm giác nghẹt thở lúc trước đã quay lại, cảm giác như có ai đó đang bóp chặt cổ tôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Xong rồi khung cảnh thay đổi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi lại quay về cây cầu ngày hôm đó, làn sương mờ mịt, cảnh sắc ảm đạm… Chẳng lẽ…?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Anh chán thật đó.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giọng nói của Linh cất lên nhưng tôi biết là không phải. Nhưng lần này, cô gái đó xuất hiện với bộ trang phục của Linh hôm nay không còn là một bộ đồ màu trắng nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lần này tôi đã không đóng băng ngay tại chỗ mà có thể di chuyển do đã quen chốn này một lần rồi nên tôi bước xuống.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Tôi đã nói anh nghe về hậu quả cuộc việc thay đổi quá khứ chưa nhỉ?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Chưa…”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Vậy tôi nói.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi nhìn cô gái ấy đi ngang qua ngang lại trông rất nhức đầu nhưng tôi im lặng nghe những gì cô ấy sắp nói, đó cũng là điều tôi đang quan tâm lúc này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Anh sẽ quay trở về thực tại nếu làm chệch đi những sự kiện của quá khứ, đồng nghĩa với việc anh có thể sẽ chết.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cái gì chứ? Tôi không nghe nhầm chứ? Lần ấy tôi chọn cách tự vẫn là vì đó là lối thoát duy nhất của tôi khi đã mất Linh nhưng lần này tôi muốn làm lại, tôi vẫn chưa xong! Tôi thất thần với câu nói ấy, không đợi tôi kịp hoàn hồn lại, cô gái nói tiếp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Anh hãy xem chuyện này như làm một bài toán vậy. Trong một bài toán có rất nhiều cách giải khác nhau nhưng chỉ có một kết quả duy nhất.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô ấy ví von chuyến đi xuyên không này của tôi vào một đề tài khá “nhức đầu”. Nhưng do ngày xưa tôi có đi học một chút nên tôi biết cô ấy đang nói gì.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tức là quá trình của tôi có như thế nào cũng chẳng quan trọng. Quan trọng là kết quả sau cùng của quá trình ấy. Nếu việc của quá khứ là Linh phải tặng tôi bức tranh đầu tiên sau khi tôi kể em ước mơ của mình thì việc đốt cháy quá trình của tôi chẳng quan trọng nữa nếu em ấy không tặng cho tôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Kết quả bị lệch đi sao?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Cuối cùng cũng ngẫm ra rồi à?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi gật đầu, tâm trạng đầy lo lắng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Nhưng mà quá trình khác đi cũng có thể dẫn đến một kết quả khác, đến lúc đó thì anh đã giải bài toán này sai cách rồi nên đừng nghĩ rằng mình có thể tự do thay đổi.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đến tôi còn chưa nghĩ đến chuyện đó!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi choáng váng, cảm giác như sắp ngất tới nơi nhưng vẫn gáng gượng dậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Cuộc trò chuyện đến đây thôi. Nói ít mong anh hiểu nhiều.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô gái búng tay, không gian xung quanh tôi lập tức thay đổi nhanh đến mức chóng mặt và tôi bắt đầu rơi. Tôi giật mình tỉnh dậy ngay sau đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Chỉ mới… ba giờ thôi sao…”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi trăn trở tỉnh dậy và tiếp tục thức cho đến sáng. Thật khó để có một giấc ngủ ngon.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
*
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sáng hôm ấy tôi tản bộ quanh khu phố, đây là thời điểm mọi thứ bắt đầu tỉnh dậy. Tiếng gà trống của những bác hàng xóm, những người có tuổi dậy sớm để cà phê với nhau. Lúc này đây những tia nắng vẫn chưa len lỏi qua làn mây nên cảm giác thật ảm đạm làm sao.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi bước đi trên đoạn đường mà lòng nôn nao rất nhiều, có lẽ là vì hậu quả sẽ phải hứng chịu nếu câu chuyện đi lệch quỹ đạo cũng như tại sao em lại không vẽ tặng tôi bức tranh đầu tiên. Chẳng lẽ đã sai từ bước nào rồi sao?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Những bước chân nhịp nhàng nhưng cũng thật chậm rãi, tôi tự hỏi việc tôi quay lại thời điểm này là vì em hay là vì chính mình? Tôi chỉ đang thoả mãn mình thôi ư? Nếu như vậy thì tôi thật ích kỷ và người chịu thiệt nhiều nhất là em. Tại sao em lại yêu tôi chứ? Phải chăng tôi đang đi tìm lý do cho tình cảm ấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Linh…”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi thấy bóng dáng thân thương, đó là em. Em tự bao giờ đã đi trước mặt, tôi dõi theo bóng lưng em. Tình cờ gặp em vào buổi sáng sớm như thế này là sự kiện đã xảy ra trong quá khứ, nhưng khác với lần ấy, tôi chỉ lẽo đẽo theo sau cho đến khi hai đứa mỗi ngả. Lúc ấy có em mà tôi lại chẳng để ý đến.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng dựa vào cuộc trò chuyện với cô gái kia thì… “Quá trình chẳng quan trọng”.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Linh!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Anh… Sơn…?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mắt em lí nhí nhìn tôi, có lẽ là sáng sớm đi dạo quanh phố em còn chưa tỉnh ngủ thì phải. Trên thực tế, việc tôi gọi tên là chưa từng xảy ra.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Đi dạo ha…”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Anh cũng vậy…”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi chạy gần lại, đi ngang hàng với em. Bầu không khí tĩnh lặng vây quanh chúng tôi, không ai nói với ai câu nào. Tôi cố gắng kiếm một điều gì đó để nói nhưng dặn lòng rồi lại thôi. Nếu là tôi của thực tại, tôi của bốn năm quen biết Linh có lẽ sẽ biết nói chuyện gì với em.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đằng này lại khác, tôi là một kẻ xa lạ mà em vừa mới quen. Một người dưng không hơn không kém. Tôi ngẫm lại bức tranh đầu tiên ấy, có lẽ tôi đã đòi hỏi quá nhiều…
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Em xin lỗi anh nha!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Em nói, quay sang nhìn tôi. Em có chút e ngại và ngượng ngùng. Tôi cũng rất bất ngờ khi em nói như thế, em đã làm gì nhỉ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Hôm qua anh chưa kết bài mà em đã bỏ về…”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“À không sao…”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ra là chuyện đó à…
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Em nói xong lại quay đi. Tôi nhìn em, em tựa như một bà tiên vậy, xuất hiện và ban cho tôi phép màu, tiếp cho tôi sức mạnh để bước tiếp trên con đường này. Em thật nhân từ, đáng lẽ em sẽ có một cuộc sống tốt hơn nếu không gặp một kẻ như tôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đó là cuộc trò chuyện ngắn ngủi giữa tôi và em, một cuộc trò chuyện chưa từng có trong quá khứ. Đây là sự thêm thắt vào quá trình mặc dù tôi chẳng biết có thay đổi được gì không.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Song lúc đó em cũng đã rẽ sang chỗ khác. Tôi đứng lại, bơ phờ dõi theo em đang xa dần tầm mắt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Kết thúc ngày hôm đó, em đã không đến công viên.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
*
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Urgh….”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngồi trên sofa, tôi cầm đàn gảy không vì lý do gì. Tôi thất bại rồi…
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu ngày thứ tư không xảy ra sự kiện ấy, có lẽ tôi sẽ phải quay về thực tại và đồng nghĩa với cái chết. Lần này tôi đã không thể làm tốt như “tôi” của ngày ấy. Tôi khi đó biết giữ mình, biết giữ khoảng cách với em.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong khi tôi lại hát trước em ngay lần đầu gặp mặt, thật kỳ cục.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngày hôm nay em không đến
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi ngồi đây hát bài ca không tên
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Để tôi chìm trong giai điệu này và quên
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Quên đi lý do tại sao em không đến
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi vu vơ gảy dăm ba giai điệu rồi hát. Những giai điệu ấy thật buồn và da diết. Trước mặt em, tôi chỉ đàn những giai điệu vui tươi, những giai điệu thật sự “sống” nhưng khi có nỗi buồn chẳng thể kể em nghe. Tôi lại dìm chết giai điệu ấy, thật ngu ngốc làm sao.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giai điệu này giống tôi, lúc thăng lúc trầm. Có lẽ tôi là kẻ hèn nhát nên lúc nào cũng chỉ cho em nghe những điều tuyệt nhất trong tình yêu nhưng chưa bao giờ cho em nghe những nốt trầm của nó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi ngồi chết dí trên giường và ngủ quên lúc nào không hay.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đã đến ngày thứ tư.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
*
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đây là cơ hội cuối cùng của tôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi vẫn đến công viên theo giờ thông lệ, tay cầm đàn đi đến băng ghế quen thuộc. Tôi ngồi xuống, tựa lưng vào ghế và lơ đễnh nhìn mây trời. Những tia nắng không chiếu rọi xuống, những đám mây u uất bao phủ trời xanh cảm giác như điềm báo cho điều gì đó sẽ kết thúc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Những lúc thế này, tôi thích ngâm nga. Tôi ngâm nga vài giai điệu vu vơ để giết thời gian chờ em đến.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Anh ngâm nga gì nghe mà buồn vậy?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giật mình bất thình lình, tôi bật dậy và thấy em đang đứng trước mặt mình. Tôi thở phào nhẹ nhõm bên trong lòng một chút nhưng cũng chưa có thể thảnh thơi được. Chúng tôi chào hỏi nhau và em ngồi cạnh tôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hôm nay em mặc một chiếc váy liền mầu xanh dương đậm trông rất xinh xắn, lần này em cũng mang theo hoạ cụ và tập vẽ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng không hiểu sao hôm nay lại khác, em không nói năng gì chỉ ngồi cạnh tôi hí hoáy cuốn tập vẽ. Còn tôi, tuy thể hiện thái độ chẳng quan tâm mấy qua hành động chỉnh đàn (mặc dù tôi không biết chỉnh), tôi lại rất lo lắng không biết đã xảy chuyện gì với em mà hôm nay em lại Im lặng với tôi như thế.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khó chịu và bức bối với bầu không khí này, tôi nói:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Linh nà-“
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Anh Sơ-“
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hai đứa đồng thanh nói tên nhau, chuyển từ sự im lặng k đến một bầu không khí khó xử, tôi thắc mắc điều này đã xảy ra trong quá khứ bao giờ chưa?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Để em nói trước…”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Em quay lại nhìn tôi, tay lấy cuốn vẽ che miệng mình lại trông em đang rất ngại bày tỏ điều gì đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Tặng anh.” – Từ cuốn vẽ, em đưa cho tôi một bức tranh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chẳng phải là…
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bức tranh một chàng trai trên sân khấu, được tô điểm bởi một khán giả nữ được vẽ rất nhỏ nhắn, xinh xắn ở dưới sân khấu. Đó là em và tôi. Nó đây rồi, thực sự đã ở đây rồi…
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi nhẹ nhàng đón lấy bức tranh đầu tiên, cũng như là món quà đầu tiên ở trong cuộc đời. Lần ấy tôi đã rất xúc động vì có một người tặng quà cho tôi, quà còn lại là một bức tranh nữa. Nhưng một lần nữa, tại đây tôi đã được chứng kiến sự kiện này diễn ra lần hai.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vui sướng, cảm động cũng chưa thể tả được cảm xúc của tôi lúc này. Tôi muốn ôm em ngay lập tức, muốn nói em nghe cảm xúc thật lòng của mình. Thật sự nhẹ nhõm biết bao.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cầm bức tranh trên tay, tôi nhìn nó một lúc lâu và quay lên nhìn Linh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Đẹp lắm! Cảm ơn em!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Em không nói gì, chỉ mỉm cười và nhìn tôi đang ngắm nghía bức tranh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Thực ra cái hôm anh nói anh muốn làm nhạc sĩ ấy. Có lẽ em muốn vẽ lại hình mẫu ấy của anh ngay lập tức luôn. Nhưng mà nếu phải tốc hoạ thì tranh sẽ không đẹp nên là em về nhà em ủ cho tới giờ. Em cũng thấy anh tới công viên hôm qua rồi nhưng mà em không tới được do em…”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Linh là một người tử tế, cái tính ôn hoà và sẵn sàng kết bạn với ai đã làm tôi quý mến em ngay từ lần đầu gặp mặt. Em thật chu đáo.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Được rồi được rồi. Tóm lại là do em chưa vẽ xong bức tranh để tặng anh nên không đến hôm qua chứ gì! Không sao đâu, em tặng anh như này… làm anh vui lắm đấy!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Thật chứ!?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Thật! Với lại em cũng vẽ đẹp nữa. Em sau này sẽ là một hoạ sĩ tài năng cho xem!” – Tôi nói nhưng lòng lại đau thật đau, tại sao tôi lại nói câu này chứ, tôi thật ngu ngốc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Anh không giận em chứ?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Giận gì em đâu. Anh đến công viên để đánh đàn vui vậy hà, có người nghe như em nữa đã là tuyệt lắm rồi.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Những câu nói, những hành động ngày hôm nay xảy ra chưa hề diễn ra trong quá khứ. Đối với tôi thật lạ lùng và mới mẻ. Tôi nhìn vào bức tranh, thở phào nhẹ nhõm, đưa tay ra xoa đầu của em. Sao tôi lại làm vậy nhỉ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Đừng xem em là con nít mà!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Em không phải con nít hả?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Em đã cấp ba rồi đó!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hôm ấy, em ngồi nghe tôi đàn chỉ đến trưa. Tuy hơi hụt hẫng nhưng cảm giác tôi đã đạt được điều gì đó, một điều gì đó đủ để khiến lòng mình vui cả ngày. Thậm chí làm lòng mình vui cả đời.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cảm ơn em.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Tuỳ chỉnh hiển thị