Truyện
Sau
Một lần nữa cạnh bên em · KurogamiNoir · 8/10/2024 2:23:05 PM · 1 0

Chương 01 - Một lần nữa sống trong thế giới có em bên cạnh

Mọi thứ có lẽ đã bắt đầu nhạt nhoà hơn kể từ ngày tôi mất em.

Bình luận đoạn
Mọi thứ có lẽ đã bắt đầu nhạt nhoà hơn kể từ ngày tôi mất em.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Những mảng đá lớn vừa dày vừa cứng làm cho những đầu ngón tay dần rỉ máu trong lúc đang đào. Tôi ở đó, hơi thở gấp như sợ mất điều gì. Tôi cố gắng bới lên mặc dù ý thức của mình sắp ngất đi vì quá mệt.

Bình luận đoạn
Những mảng đá lớn vừa dày vừa cứng làm cho những đầu ngón tay dần rỉ máu trong lúc đang đào. Tôi ở đó, hơi thở gấp như sợ mất điều gì. Tôi cố gắng bới lên mặc dù ý thức của mình sắp ngất đi vì quá mệt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Thôi được rồi anh… em xong rồi…”

Bình luận đoạn
“Thôi được rồi anh… em xong rồi…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Linh bị những mảng đá đè bẹp, giọng nói thoi thóp, ánh đèn chớp tắt của chiếc xe buýt mà chúng tôi đang đi làm cho không khí có thêm phần ảm đạm. Tôi mặc kệ lời em nói, tiếp tục bới đá cho đến khi lôi được em ra.

Bình luận đoạn
Linh bị những mảng đá đè bẹp, giọng nói thoi thóp, ánh đèn chớp tắt của chiếc xe buýt mà chúng tôi đang đi làm cho không khí có thêm phần ảm đạm. Tôi mặc kệ lời em nói, tiếp tục bới đá cho đến khi lôi được em ra.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Linh nằm đó, gương mặt đầy những vết trầy xước và máu. Em nói nhưng khi không thấy tôi phản ứng gì khác, em buông xuôi nằm đó, chờ đợi kết cục bi thảm nhất đến với mình.

Bình luận đoạn
Linh nằm đó, gương mặt đầy những vết trầy xước và máu. Em nói nhưng khi không thấy tôi phản ứng gì khác, em buông xuôi nằm đó, chờ đợi kết cục bi thảm nhất đến với mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chuyến đi lần ấy quả đúng là sai lầm. Chuyến xe buýt mà chúng tôi bắt không may gặp tai nạn ở ngay con đường đèo xuất hiện nhiều vụ sạt lở đất. Tôi cắn răng chịu đau cho đến khi móng tay đã bong tróc, rỉ máu.

Bình luận đoạn
Chuyến đi lần ấy quả đúng là sai lầm. Chuyến xe buýt mà chúng tôi bắt không may gặp tai nạn ở ngay con đường đèo xuất hiện nhiều vụ sạt lở đất. Tôi cắn răng chịu đau cho đến khi móng tay đã bong tróc, rỉ máu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh này… gặp được anh, em vui lắm…!”

Bình luận đoạn
“Anh này… gặp được anh, em vui lắm…!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Giờ này mà còn nói gì vậy? Tôi nhìn khuôn mặt em đang khổ sở nói ra những lời khó hiểu. Em nói như thể đây là lời từ biệt với tôi. Và tôi không chấp nhận điều đó, tôi và em còn nhiều điều còn phải làm nên tôi không thể bỏ em lại.

Bình luận đoạn
Giờ này mà còn nói gì vậy? Tôi nhìn khuôn mặt em đang khổ sở nói ra những lời khó hiểu. Em nói như thể đây là lời từ biệt với tôi. Và tôi không chấp nhận điều đó, tôi và em còn nhiều điều còn phải làm nên tôi không thể bỏ em lại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh biết đấy… tụi mình đã trải qua nhiều chuyện… không ngờ lại kết thúc thế này…”

Bình luận đoạn
“Anh biết đấy… tụi mình đã trải qua nhiều chuyện… không ngờ lại kết thúc thế này…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh… anh…”

Bình luận đoạn
“Anh… anh…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi ngã quỵ tại đó có lẽ vì quá mệt… và có lẽ vì đã quá bất lực trước tình hình vô phương cứu vãn này. Tôi sẽ mất em sao. Giọng nói tôi run run, tay tôi cũng run. Cái cảm giác sợ hãi tột độ này chiếm hữu tôi ngay lúc này, tôi rất sợ…

Bình luận đoạn
Tôi ngã quỵ tại đó có lẽ vì quá mệt… và có lẽ vì đã quá bất lực trước tình hình vô phương cứu vãn này. Tôi sẽ mất em sao. Giọng nói tôi run run, tay tôi cũng run. Cái cảm giác sợ hãi tột độ này chiếm hữu tôi ngay lúc này, tôi rất sợ…

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Những giọt nước mắt rơi lả chả, tôi bất lực rồi…

Bình luận đoạn
Những giọt nước mắt rơi lả chả, tôi bất lực rồi…

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh...”

Bình luận đoạn
“Anh...”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đôi bàn tay của em vốn mềm mại và ấm áp nay lại thật lạnh lẽo mang màu chết chóc, em cầm lấy tay tôi. Đây là chút sự sống cuối cùng của em dành cho tôi. Em nói:

Bình luận đoạn
Đôi bàn tay của em vốn mềm mại và ấm áp nay lại thật lạnh lẽo mang màu chết chóc, em cầm lấy tay tôi. Đây là chút sự sống cuối cùng của em dành cho tôi. Em nói:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Em yêu anh.”

Bình luận đoạn
“Em yêu anh.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đầu óc tôi trắng xoá, những mảng ký ức cùng em đang sắp xếp lộn xộn bỗng nhiên ùa về. Lời ấy là sao? Tại sao vậy? Lời nói của em làm tôi hiểu ra nhiều điều, đặc biệt là những cử chỉ, lời nói và hành động của em trước đây.

Bình luận đoạn
Đầu óc tôi trắng xoá, những mảng ký ức cùng em đang sắp xếp lộn xộn bỗng nhiên ùa về. Lời ấy là sao? Tại sao vậy? Lời nói của em làm tôi hiểu ra nhiều điều, đặc biệt là những cử chỉ, lời nói và hành động của em trước đây.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Em yêu tôi? Sao không nói cho tôi sớm hơn? Tại sao chứ? Sao tôi lại không nhận ra được vậy? Sao tôi ngu ngốc quá vậy? Tại sao? Tại sao?

Bình luận đoạn
Em yêu tôi? Sao không nói cho tôi sớm hơn? Tại sao chứ? Sao tôi lại không nhận ra được vậy? Sao tôi ngu ngốc quá vậy? Tại sao? Tại sao?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bàn tay em không còn chút hơi ấm nào nữa, em đã thực sự rời khỏi vòng tay tôi mãi mãi.

Bình luận đoạn
Bàn tay em không còn chút hơi ấm nào nữa, em đã thực sự rời khỏi vòng tay tôi mãi mãi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

                                                                       *

Bình luận đoạn
                                                                       *

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mấy ngày sau, tôi tỉnh lại trong bệnh viện và được tin tôi đã bất tỉnh được ba ngày. Tôi lờ mờ chạm lên bàn tay, đôi bàn tay mà em đã nắm trong giây phút cuối cùng. Tâm trạng tôi mang một nỗi u uất khó tả.

Bình luận đoạn
Mấy ngày sau, tôi tỉnh lại trong bệnh viện và được tin tôi đã bất tỉnh được ba ngày. Tôi lờ mờ chạm lên bàn tay, đôi bàn tay mà em đã nắm trong giây phút cuối cùng. Tâm trạng tôi mang một nỗi u uất khó tả.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi rời khỏi bệnh viện ngày hôm đó. Trên đường đi, lướt qua những nơi tôi và Linh từng đến làm lòng tôi thêm quặn thắt. Mỗi nơi, tôi lại nghe những thanh âm của Linh vẫn còn đó nhưng tôi đón nhận chúng một cách thật nặng nề. Bước chân cũng từ đó nặng trĩu, đường về nhà lại xa hơn bình thường.

Bình luận đoạn
Tôi rời khỏi bệnh viện ngày hôm đó. Trên đường đi, lướt qua những nơi tôi và Linh từng đến làm lòng tôi thêm quặn thắt. Mỗi nơi, tôi lại nghe những thanh âm của Linh vẫn còn đó nhưng tôi đón nhận chúng một cách thật nặng nề. Bước chân cũng từ đó nặng trĩu, đường về nhà lại xa hơn bình thường.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh có ước mơ nào không?”

Bình luận đoạn
“Anh có ước mơ nào không?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh có người yêu chưa vậy?”

Bình luận đoạn
“Anh có người yêu chưa vậy?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Này, anh đi chậm thôi chứ! Chờ em!”

Bình luận đoạn
“Này, anh đi chậm thôi chứ! Chờ em!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh đi chậm lại rồi đây.

Bình luận đoạn
Anh đi chậm lại rồi đây.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

                                                                       *

Bình luận đoạn
                                                                       *

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sau khi rời bệnh viện, tôi không về nhà ngay mà thập thò qua nhà Linh. Giờ tôi chẳng biết phải đối mặt với cha mẹ em sao. Tôi thấy sự căng thẳng đang đè nén con người mình. Tôi luốn cuốn bấm chuông cửa, chỉnh lại trang phục của mình trước khi đối mặt với họ.

Bình luận đoạn
Sau khi rời bệnh viện, tôi không về nhà ngay mà thập thò qua nhà Linh. Giờ tôi chẳng biết phải đối mặt với cha mẹ em sao. Tôi thấy sự căng thẳng đang đè nén con người mình. Tôi luốn cuốn bấm chuông cửa, chỉnh lại trang phục của mình trước khi đối mặt với họ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ồ… là con à?”

Bình luận đoạn
“Ồ… là con à?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Người mở cửa là mẹ Linh, bà vẫn vậy. Nhưng tôi chẳng hiểu sao, lời nói, ánh mắt, cử chỉ mà tôi luôn cho là ấm áp của bà nay thật lạnh lẽo và trống rỗng. Tôi biết, đó là do tôi, họ đã giao phó con của họ cho một đứa không ra gì.

Bình luận đoạn
Người mở cửa là mẹ Linh, bà vẫn vậy. Nhưng tôi chẳng hiểu sao, lời nói, ánh mắt, cử chỉ mà tôi luôn cho là ấm áp của bà nay thật lạnh lẽo và trống rỗng. Tôi biết, đó là do tôi, họ đã giao phó con của họ cho một đứa không ra gì.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Thằng khốn!”

Bình luận đoạn
“Thằng khốn!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“…”

Bình luận đoạn
“…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Từ đằng sau mẹ Linh, có người hầm hực lao vút tới và giáng cho tôi một cú ngay hàm làm tôi ngã lăn quay ra đất. Tôi chưa kịp định hình lại thì người đó leo lên người tôi và túm lấy cổ áo. À... là anh của Linh…

Bình luận đoạn
Từ đằng sau mẹ Linh, có người hầm hực lao vút tới và giáng cho tôi một cú ngay hàm làm tôi ngã lăn quay ra đất. Tôi chưa kịp định hình lại thì người đó leo lên người tôi và túm lấy cổ áo. À... là anh của Linh…

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh cũng xuất hiện trên chuyến xe buýt ngày hôm đó, anh chứng kiến tất cả. Nhưng điều anh không thể làm được là cứu em gái của mình và để tôi kẹt cùng em ấy trong chiếc xe buýt bị đá lỡ đè bẹp.

Bình luận đoạn
Anh cũng xuất hiện trên chuyến xe buýt ngày hôm đó, anh chứng kiến tất cả. Nhưng điều anh không thể làm được là cứu em gái của mình và để tôi kẹt cùng em ấy trong chiếc xe buýt bị đá lỡ đè bẹp.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Mày biết tại mày mà con bé chết không…!? Mày biết con bé đã cứu mày một mạng không hả thằng khốn…!? Sao mày lại… không thể cứu… nó…?”

Bình luận đoạn
“Mày biết tại mày mà con bé chết không…!? Mày biết con bé đã cứu mày một mạng không hả thằng khốn…!? Sao mày lại… không thể cứu… nó…?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Những quả đấm anh giáng lên mặt tôi, tôi cam chịu đón nhận hết tẩt cả vì tôi đáng bị như vậy. Mỗi cú đấm anh giáng mỗi cú lại mạnh hơn cú trước… nhưng dần yếu đi và… những giọt nước mắt bắt đầu lăn dài trên gò má anh. Anh không thể kìm được nỗi tức giận khi anh nhìn thấy tôi. Anh nói đúng, tôi là một tên khốn.

Bình luận đoạn
Những quả đấm anh giáng lên mặt tôi, tôi cam chịu đón nhận hết tẩt cả vì tôi đáng bị như vậy. Mỗi cú đấm anh giáng mỗi cú lại mạnh hơn cú trước… nhưng dần yếu đi và… những giọt nước mắt bắt đầu lăn dài trên gò má anh. Anh không thể kìm được nỗi tức giận khi anh nhìn thấy tôi. Anh nói đúng, tôi là một tên khốn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đủ rồi con…”

Bình luận đoạn
“Đủ rồi con…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mẹ Linh đi tới, chạm vào vai của người anh. Lúc đó, anh ấy chỉ đứng dậy và lẳng lặng bước vào trong nhà. Tôi cũng không thể nằm dài như vậy được, tôi cũng liền đứng dậy. Nhưng tôi lại tránh ánh mắt của bà, không biết cảm xúc của bà khi gặp tôi… liệu có giống như của anh ấy?

Bình luận đoạn
Mẹ Linh đi tới, chạm vào vai của người anh. Lúc đó, anh ấy chỉ đứng dậy và lẳng lặng bước vào trong nhà. Tôi cũng không thể nằm dài như vậy được, tôi cũng liền đứng dậy. Nhưng tôi lại tránh ánh mắt của bà, không biết cảm xúc của bà khi gặp tôi… liệu có giống như của anh ấy?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Vào nhà ngồi đi con.”

Bình luận đoạn
“Vào nhà ngồi đi con.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và cứ như thế, tôi bước vào nhà của người đã cứu sống mình, người đã từng yêu mình. Cảm giác nặng trĩu vẫn cứ đè nặng, không thể nào dứt được.

Bình luận đoạn
Và cứ như thế, tôi bước vào nhà của người đã cứu sống mình, người đã từng yêu mình. Cảm giác nặng trĩu vẫn cứ đè nặng, không thể nào dứt được.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

                                                                       *

Bình luận đoạn
                                                                       *

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Căn nhà không thay đổi nhiều so với lần cuối tôi cùng Linh ở đây.

Bình luận đoạn
Căn nhà không thay đổi nhiều so với lần cuối tôi cùng Linh ở đây.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sau khi thắp cho Linh một nén nhang, tôi ngồi trước mặt mẹ của em ấy. Hai người lặng thinh một hồi lâu rồi. Tôi không biết phải nói gì vào tình huống này, đúng hơn là một tình huống đã không thể cứu vãn được nữa.

Bình luận đoạn
Sau khi thắp cho Linh một nén nhang, tôi ngồi trước mặt mẹ của em ấy. Hai người lặng thinh một hồi lâu rồi. Tôi không biết phải nói gì vào tình huống này, đúng hơn là một tình huống đã không thể cứu vãn được nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bà cũng không nói gì nhưng một lúc sau bà nằm dài ra trên bàn, thở dài sườn sượt.

Bình luận đoạn
Bà cũng không nói gì nhưng một lúc sau bà nằm dài ra trên bàn, thở dài sườn sượt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Con…”

Bình luận đoạn
“Con…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đó là chuyện ngoài ý muốn… không phải lỗi của con đâu…”

Bình luận đoạn
“Đó là chuyện ngoài ý muốn… không phải lỗi của con đâu…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“…”

Bình luận đoạn
“…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi lặng thinh, định bụng chào mẹ của Linh rồi ra về thế thôi nhưng rồi bà nói.

Bình luận đoạn
Tôi lặng thinh, định bụng chào mẹ của Linh rồi ra về thế thôi nhưng rồi bà nói.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đây là nhật ký của nó.”

Bình luận đoạn
“Đây là nhật ký của nó.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“?”

Bình luận đoạn
“?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Bác nghĩ con nên đọc. Dù sao cũng cảm ơn con đã chăm sóc con bé suốt năm tháng qua.”

Bình luận đoạn
“Bác nghĩ con nên đọc. Dù sao cũng cảm ơn con đã chăm sóc con bé suốt năm tháng qua.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cái cảm giác gì vậy? Tay tôi run rẩy cầm lấy cuốn sổ tay ghi những ngày tháng của Linh, cũng như những chấp niệm của Linh trên cuộc đời này.

Bình luận đoạn
Cái cảm giác gì vậy? Tay tôi run rẩy cầm lấy cuốn sổ tay ghi những ngày tháng của Linh, cũng như những chấp niệm của Linh trên cuộc đời này.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và cứ như thế, tôi rời đi.

Bình luận đoạn
Và cứ như thế, tôi rời đi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sau quãng thời gian đó, tôi cũng chẳng có sức sống để làm bất cứ một điều gì, những bài hát những bài thơ tôi sáng tác tôi vứt xó. Chả thèm động tới nữa.

Bình luận đoạn
Sau quãng thời gian đó, tôi cũng chẳng có sức sống để làm bất cứ một điều gì, những bài hát những bài thơ tôi sáng tác tôi vứt xó. Chả thèm động tới nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi tách biệt mình ra khỏi với thế giới, vốn chẳng còn người thân nào bên cạnh nay lại cắt đứt hết liên lạc với những người bạn trước đây biến tôi thành một kẻ chẳng còn gì.

Bình luận đoạn
Tôi tách biệt mình ra khỏi với thế giới, vốn chẳng còn người thân nào bên cạnh nay lại cắt đứt hết liên lạc với những người bạn trước đây biến tôi thành một kẻ chẳng còn gì.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bởi lẽ gặp được Linh, đó là một vĩnh phúc mà ngàn kiếp nữa của tôi có lẽ sẽ chẳng bao giờ có.

Bình luận đoạn
Bởi lẽ gặp được Linh, đó là một vĩnh phúc mà ngàn kiếp nữa của tôi có lẽ sẽ chẳng bao giờ có.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Căn hộ nơi tôi sống lộn xộn, tiếng xe cộ ngoài đường ầm ỉ suốt ngày lẫn đêm. Tôi nấp trong căn phòng với bốn bức tường chật hẹp ấy bị nỗi tiếc nuối gặm nhắm cho đến chết mục ở đây.

Bình luận đoạn
Căn hộ nơi tôi sống lộn xộn, tiếng xe cộ ngoài đường ầm ỉ suốt ngày lẫn đêm. Tôi nấp trong căn phòng với bốn bức tường chật hẹp ấy bị nỗi tiếc nuối gặm nhắm cho đến chết mục ở đây.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi không còn chơi guitar nữa, bỏ nó ở góc phòng bởi vì khi chơi tôi lại nghe thấy tiếng, “Hay quá! Hay quá!”, của Linh còn vang vọng trong tâm thức. Những năm tháng gắn bó cùng em đã làm tâm trí tôi quen sự hiện diện của em tự lúc nào. Giờ đây chẳng còn em nữa, chơi đàn cũng chẳng để làm gì.

Bình luận đoạn
Tôi không còn chơi guitar nữa, bỏ nó ở góc phòng bởi vì khi chơi tôi lại nghe thấy tiếng, “Hay quá! Hay quá!”, của Linh còn vang vọng trong tâm thức. Những năm tháng gắn bó cùng em đã làm tâm trí tôi quen sự hiện diện của em tự lúc nào. Giờ đây chẳng còn em nữa, chơi đàn cũng chẳng để làm gì.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng chẳng hiểu sao, gắn bó với nhau lâu tới vậy, tôi lại không hiểu lòng em.

Bình luận đoạn
Nhưng chẳng hiểu sao, gắn bó với nhau lâu tới vậy, tôi lại không hiểu lòng em.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Em yêu anh.”

Bình luận đoạn
“Em yêu anh.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lời nói cuối cùng ấy vẫn văng vẳng trong đầu tôi từng ngày, trong từng miếng ăn giấc ngủ. Nó dày vò tôi vì đã quá ngô nghê mà không nhận ra tình cảm ấy. Và khi tôi biết… thì mọi chuyện đã xong rồi. Em không còn ở đây cùng tôi nữa.

Bình luận đoạn
Lời nói cuối cùng ấy vẫn văng vẳng trong đầu tôi từng ngày, trong từng miếng ăn giấc ngủ. Nó dày vò tôi vì đã quá ngô nghê mà không nhận ra tình cảm ấy. Và khi tôi biết… thì mọi chuyện đã xong rồi. Em không còn ở đây cùng tôi nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nằm dài trên chiếc sô-pha đã cũ, tôi mặc kệ cho ngày tháng trôi qua.

Bình luận đoạn
Nằm dài trên chiếc sô-pha đã cũ, tôi mặc kệ cho ngày tháng trôi qua.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi lọ mọ đứng dậy, đi về phía bàn làm việc. Tôi kéo ngăn kéo ra. Đó là cuốn nhật ký của Linh. Tới nay đã được năm tháng kể từ ngày Linh mất, tôi vẫn không có dũng khí để đọc những lời em viết. Hiện giờ tôi chỉ giỏi trốn tránh.

Bình luận đoạn
Tôi lọ mọ đứng dậy, đi về phía bàn làm việc. Tôi kéo ngăn kéo ra. Đó là cuốn nhật ký của Linh. Tới nay đã được năm tháng kể từ ngày Linh mất, tôi vẫn không có dũng khí để đọc những lời em viết. Hiện giờ tôi chỉ giỏi trốn tránh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lúc mở ngăn kéo, một thứ gì đó chợt rớt xuống. Nó là một bức tranh.

Bình luận đoạn
Lúc mở ngăn kéo, một thứ gì đó chợt rớt xuống. Nó là một bức tranh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một bức tranh vẽ rất đẹp, nền đằng sau là một sân khấu rất lớn và ở chính giữa là một người đang đàn guitar và hát. Ở dưới là khán giả nhưng nét vẽ làm nổi bật một người phía dưới đang cổ vũ chàng trai đang biểu diễn. Đó là Linh, và bức tranh này là của Linh.

Bình luận đoạn
Một bức tranh vẽ rất đẹp, nền đằng sau là một sân khấu rất lớn và ở chính giữa là một người đang đàn guitar và hát. Ở dưới là khán giả nhưng nét vẽ làm nổi bật một người phía dưới đang cổ vũ chàng trai đang biểu diễn. Đó là Linh, và bức tranh này là của Linh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nó được vẽ vào bốn năm trước, là bức tranh đầu tiên khi tôi lần đầu kể cho em nghe giấc mơ của mình và em đã vẽ tặng tôi. Tôi đã rất xúc động mà giữ bức tranh cho tới tận giờ.

Bình luận đoạn
Nó được vẽ vào bốn năm trước, là bức tranh đầu tiên khi tôi lần đầu kể cho em nghe giấc mơ của mình và em đã vẽ tặng tôi. Tôi đã rất xúc động mà giữ bức tranh cho tới tận giờ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi cầm trên tay mà nhói lòng vô cùng.

Bình luận đoạn
Tôi cầm trên tay mà nhói lòng vô cùng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi đang bị quá khứ dẫn lối, tôi tiếp tục lọ mọ tìm lại những bức tranh xưa cũ em vẽ tặng tôi. Tôi nhớ giấc mơ của em, em muốn làm một hoạ sĩ và lấy nghiệp vẽ là việc cả đời… ấy vậy mà! Em đã không thể đạt được giấc mơ đó.

Bình luận đoạn
Tôi đang bị quá khứ dẫn lối, tôi tiếp tục lọ mọ tìm lại những bức tranh xưa cũ em vẽ tặng tôi. Tôi nhớ giấc mơ của em, em muốn làm một hoạ sĩ và lấy nghiệp vẽ là việc cả đời… ấy vậy mà! Em đã không thể đạt được giấc mơ đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bức tranh vẽ ngày mưa, vẽ tôi và em đang ngồi cạnh nhau, chỉ vậy thôi.

Bình luận đoạn
Bức tranh vẽ ngày mưa, vẽ tôi và em đang ngồi cạnh nhau, chỉ vậy thôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bức tranh về buổi đi chơi đầu tiên của hai đứa.

Bình luận đoạn
Bức tranh về buổi đi chơi đầu tiên của hai đứa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bức tranh vẽ về giấc mơ của em đang là một hoạ sĩ nổi tiếng, và tôi đang lọ mọ xin chữ ký phía sau. Em vẽ chính mình trông thật dễ thương làm sao.

Bình luận đoạn
Bức tranh vẽ về giấc mơ của em đang là một hoạ sĩ nổi tiếng, và tôi đang lọ mọ xin chữ ký phía sau. Em vẽ chính mình trông thật dễ thương làm sao.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bức tranh cuối cùng… em vẽ tôi thật chi tiết, từng cử chỉ nét mặt được em tái hiện lại rất hoàn hảo trong nét chì. Tôi tin em sẽ là một hoạ sĩ giỏi trong tương lai.

Bình luận đoạn
Bức tranh cuối cùng… em vẽ tôi thật chi tiết, từng cử chỉ nét mặt được em tái hiện lại rất hoàn hảo trong nét chì. Tôi tin em sẽ là một hoạ sĩ giỏi trong tương lai.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và… hết rồi.

Bình luận đoạn
Và… hết rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chuyến xe buýt ngày đó là đề xuất của em, em muốn vẽ cảnh núi non nên đã rủ tôi và anh trai đi cùng và xảy ra tai nạn.

Bình luận đoạn
Chuyến xe buýt ngày đó là đề xuất của em, em muốn vẽ cảnh núi non nên đã rủ tôi và anh trai đi cùng và xảy ra tai nạn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi ngồi gục xuống, cầm trên tay là những bức tranh, là kỷ niệm của hai đứa, là những cảm xúc đã bị tôi bỏ quên. Tại sao…? Tại sao bây giờ tôi mới nhận ra…

Bình luận đoạn
Tôi ngồi gục xuống, cầm trên tay là những bức tranh, là kỷ niệm của hai đứa, là những cảm xúc đã bị tôi bỏ quên. Tại sao…? Tại sao bây giờ tôi mới nhận ra…

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Những giọt nước mắt cứ thế rơi xuống trang vẽ.

Bình luận đoạn
Những giọt nước mắt cứ thế rơi xuống trang vẽ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

                                                                       *

Bình luận đoạn
                                                                       *

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một năm trôi qua. Tôi bỏ chơi guitar và chọn nghề khác, tôi làm khuênh vác ở công trường. Bữa đực bữa cái nên tiền phải chắt chiu từng đồng bạc. Thật nực cười làm sao, tôi đã từng rất muốn trở thành một nhạc công guitar và luyên thuyên rất nhiều về điều đó với Linh.

Bình luận đoạn
Một năm trôi qua. Tôi bỏ chơi guitar và chọn nghề khác, tôi làm khuênh vác ở công trường. Bữa đực bữa cái nên tiền phải chắt chiu từng đồng bạc. Thật nực cười làm sao, tôi đã từng rất muốn trở thành một nhạc công guitar và luyên thuyên rất nhiều về điều đó với Linh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Căn phòng tôi vẫn lộn xộn và chật chội. Ngày đi làm và dành nguyên cả buổi tối chui rúc trong nhà thế thôi. Đi làm chỉ để tồn tại, thế thôi.

Bình luận đoạn
Căn phòng tôi vẫn lộn xộn và chật chội. Ngày đi làm và dành nguyên cả buổi tối chui rúc trong nhà thế thôi. Đi làm chỉ để tồn tại, thế thôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đến giỗ Linh, mẹ con bé có gửi thư ngỏ ý mời tôi đến nhưng tôi tránh. Thay vào đó, tôi lấy tiền dành dụm của mình gửi nhà Linh một bó hoa, đó là hoa cúc mà Linh rất thích.

Bình luận đoạn
Đến giỗ Linh, mẹ con bé có gửi thư ngỏ ý mời tôi đến nhưng tôi tránh. Thay vào đó, tôi lấy tiền dành dụm của mình gửi nhà Linh một bó hoa, đó là hoa cúc mà Linh rất thích.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và mãi về sau, hai rồi mười năm sau tôi vẫn giữ lấy thói quen ấy.

Bình luận đoạn
Và mãi về sau, hai rồi mười năm sau tôi vẫn giữ lấy thói quen ấy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và tất nhiên, tôi vẫn dằn vặt mình về ngày ấy vì đã không thể cứu được em cũng như… đã không nhận ra tình cảm em dành cho tôi suốt bao năm tháng. Những bức tranh em vẽ, tôi để gọn trong một ngăn tủ. Nhật ký của em… tôi chỉ để trên bàn và đến giờ tôi vẫn chẳng dám đọc.

Bình luận đoạn
Và tất nhiên, tôi vẫn dằn vặt mình về ngày ấy vì đã không thể cứu được em cũng như… đã không nhận ra tình cảm em dành cho tôi suốt bao năm tháng. Những bức tranh em vẽ, tôi để gọn trong một ngăn tủ. Nhật ký của em… tôi chỉ để trên bàn và đến giờ tôi vẫn chẳng dám đọc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng chẳng hiểu sao ngày hôm đó.

Bình luận đoạn
Nhưng chẳng hiểu sao ngày hôm đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Sao cậu phải lầm lì như vậy mãi chứ…”

Bình luận đoạn
“Sao cậu phải lầm lì như vậy mãi chứ…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh của Linh tìm đến nhà tôi để giao một ít quà biếu từ mẹ, quả thật họ rất tử tế. Nhưng anh ấy không vào nhà mà đợi ở cửa đợi tôi. Nhưng sau một lúc chẳng thấy tôi hồi âm, anh biết tôi ở nhà nên đâm ra cáu. Không phải tôi không muốn gặp anh, nhưng tôi vẫn không biết phải đối mặt với anh như thế nào cho đến giờ phút này.

Bình luận đoạn
Anh của Linh tìm đến nhà tôi để giao một ít quà biếu từ mẹ, quả thật họ rất tử tế. Nhưng anh ấy không vào nhà mà đợi ở cửa đợi tôi. Nhưng sau một lúc chẳng thấy tôi hồi âm, anh biết tôi ở nhà nên đâm ra cáu. Không phải tôi không muốn gặp anh, nhưng tôi vẫn không biết phải đối mặt với anh như thế nào cho đến giờ phút này.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh cứ để đồ ở đó đi… tôi sẽ ra lấy sau…”

Bình luận đoạn
“Anh cứ để đồ ở đó đi… tôi sẽ ra lấy sau…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Chậc… mặc cậu...!”

Bình luận đoạn
“Chậc… mặc cậu...!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh để đồ xuống mạnh bạo, rồi tức tối rời đi. Chắc anh cũng giống như tôi. Anh vẫn luôn là một người cứng rắn và người lớn trước mặt mọi người nhưng trong thâm tâm anh, chính anh cũng không biết phải đối mặt với tôi như thế nào.

Bình luận đoạn
Anh để đồ xuống mạnh bạo, rồi tức tối rời đi. Chắc anh cũng giống như tôi. Anh vẫn luôn là một người cứng rắn và người lớn trước mặt mọi người nhưng trong thâm tâm anh, chính anh cũng không biết phải đối mặt với tôi như thế nào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đã được chín năm, mười năm kể từ ngày hôm đó. Tôi vẫn đều đặn gửi những bó hoa đến nhà Linh vào mỗi dịp giỗ. Có lẽ anh ngứa mắt với những kẻ dằn vặt vì quá khứ và hiện tại, tương lai chẳng muốn bước tiếp nữa.

Bình luận đoạn
Đã được chín năm, mười năm kể từ ngày hôm đó. Tôi vẫn đều đặn gửi những bó hoa đến nhà Linh vào mỗi dịp giỗ. Có lẽ anh ngứa mắt với những kẻ dằn vặt vì quá khứ và hiện tại, tương lai chẳng muốn bước tiếp nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi lững thững bước ra ngoài cửa để lấy đồ thì…

Bình luận đoạn
Tôi lững thững bước ra ngoài cửa để lấy đồ thì…

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đau…”

Bình luận đoạn
“Đau…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi đá trúng chân bàn làm cuốn nhật ký rớt xuống, mở những trang giấy em viết về cuộc sống và… những tháng năm ở bên tôi.

Bình luận đoạn
Tôi đá trúng chân bàn làm cuốn nhật ký rớt xuống, mở những trang giấy em viết về cuộc sống và… những tháng năm ở bên tôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ngày 12/6/202X,

Bình luận đoạn
“Ngày 12/6/202X,

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mình hôm nay đã gặp được một anh chàng lập dị, anh ấy đánh đàn trong công viên. Mình đi qua cứ núp núp nghe anh ấy đàn mãi, nghe hay lắm…”

Bình luận đoạn
Mình hôm nay đã gặp được một anh chàng lập dị, anh ấy đánh đàn trong công viên. Mình đi qua cứ núp núp nghe anh ấy đàn mãi, nghe hay lắm…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đó là ngày đầu tiên mà Linh gặp tôi.

Bình luận đoạn
Đó là ngày đầu tiên mà Linh gặp tôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi đã toan đóng lại, nhưng tôi đã không ngăn được mình mà cầm cuốn nhật ký lên và lật tiếp những dòng em viết.

Bình luận đoạn
Tôi đã toan đóng lại, nhưng tôi đã không ngăn được mình mà cầm cuốn nhật ký lên và lật tiếp những dòng em viết.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ngày 13/6/202X,

Bình luận đoạn
“Ngày 13/6/202X,

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mình bị anh ấy phát hiện mất rồi. Nhưng mình đã cố gắng bắt chuyện và được hay là anh ấy cũng sống gần ở đây! Nên là mình có thể nghe ảnh đánh đàn lúc nào cũng được. Có lẽ mình cũng nên vẽ lại dáng vẻ của anh nhỉ, sẽ rất đẹp cho xem! Lúc đó mình sẽ cho ảnh xem…”

Bình luận đoạn
Mình bị anh ấy phát hiện mất rồi. Nhưng mình đã cố gắng bắt chuyện và được hay là anh ấy cũng sống gần ở đây! Nên là mình có thể nghe ảnh đánh đàn lúc nào cũng được. Có lẽ mình cũng nên vẽ lại dáng vẻ của anh nhỉ, sẽ rất đẹp cho xem! Lúc đó mình sẽ cho ảnh xem…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ngày 20/7/202X,

Bình luận đoạn
“Ngày 20/7/202X,

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mình nay cãi nhau với gia đình nên đã quyết định sang trọ của anh kia mấy hôm… mặc dù mới gặp có một tháng mấy thôi nhưng mà nói chuyện với ảnh làm mình rất nhẹ nhõm…”

Bình luận đoạn
Mình nay cãi nhau với gia đình nên đã quyết định sang trọ của anh kia mấy hôm… mặc dù mới gặp có một tháng mấy thôi nhưng mà nói chuyện với ảnh làm mình rất nhẹ nhõm…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ngày 3/1/202X,

Bình luận đoạn
“Ngày 3/1/202X,

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đã qua năm mới rồi mà mình không biết phải chúc anh ấy cái gì hết…! Chúc ảnh sự nghiệp thành công chăng, dù sao hai đứa cũng đã thân thiết với nhau hơn. Chắc mình sẽ tặng anh ấy cái gì đó…”

Bình luận đoạn
Đã qua năm mới rồi mà mình không biết phải chúc anh ấy cái gì hết…! Chúc ảnh sự nghiệp thành công chăng, dù sao hai đứa cũng đã thân thiết với nhau hơn. Chắc mình sẽ tặng anh ấy cái gì đó…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Những dòng Linh viết làm lòng tôi thắt lại, cảm giác như em còn đang ở đây, ngay bên cạnh tôi. Tôi lật tiếp, lật tiếp và đọc, đọc tiếp. Những dòng lệ rơi lặng lẽ trên má lăn dài xuống trang giấy, cảm giác như tôi đã đánh mất một điều mà tôi không được để mất.

Bình luận đoạn
Những dòng Linh viết làm lòng tôi thắt lại, cảm giác như em còn đang ở đây, ngay bên cạnh tôi. Tôi lật tiếp, lật tiếp và đọc, đọc tiếp. Những dòng lệ rơi lặng lẽ trên má lăn dài xuống trang giấy, cảm giác như tôi đã đánh mất một điều mà tôi không được để mất.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi lật đến trang cuối…

Bình luận đoạn
Tôi lật đến trang cuối…

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ngày 6/3/202X,

Bình luận đoạn
“Ngày 6/3/202X,

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cũng đã được bốn năm kể từ ngày mình gặp anh ấy rồi. Anh đã giúp mình rất nhiều, mình cảm kích lắm nên chuyến đi ngày mai, mình sẽ thổ lộ hết tất cả! Mong ảnh hiểu lòng mình…”

Bình luận đoạn
Cũng đã được bốn năm kể từ ngày mình gặp anh ấy rồi. Anh đã giúp mình rất nhiều, mình cảm kích lắm nên chuyến đi ngày mai, mình sẽ thổ lộ hết tất cả! Mong ảnh hiểu lòng mình…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh hiểu chứ! Lúc đó anh hiểu chứ! Tại sao anh lại không nhận ra tình cảm của em sớm hơn chứ!? Tại sao anh không thể cứu em và tại sao em lại cứu anh… tại sao chứ…

Bình luận đoạn
Anh hiểu chứ! Lúc đó anh hiểu chứ! Tại sao anh lại không nhận ra tình cảm của em sớm hơn chứ!? Tại sao anh không thể cứu em và tại sao em lại cứu anh… tại sao chứ…

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cuốn nhật ký rơi tay tôi và rớt xuống nền đất lạnh lẽo của căn nhà trọ, những giọt nước mắt cứ thế tuông rơi.

Bình luận đoạn
Cuốn nhật ký rơi tay tôi và rớt xuống nền đất lạnh lẽo của căn nhà trọ, những giọt nước mắt cứ thế tuông rơi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi từ bỏ giấc mơ của mình vì tôi nghĩ không còn Linh bên cạnh chẳng còn ý nghĩa gì

Bình luận đoạn
Tôi từ bỏ giấc mơ của mình vì tôi nghĩ không còn Linh bên cạnh chẳng còn ý nghĩa gì

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi sống vật vờ suốt ngần ấy năm cũng chỉ vì ngày ấy Linh đã cứu tôi.

Bình luận đoạn
Tôi sống vật vờ suốt ngần ấy năm cũng chỉ vì ngày ấy Linh đã cứu tôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Những bó hoa tôi gửi nhà Linh hằng năm cũng chỉ vì nỗi ám ảnh của ngày đó vẫn còn.

Bình luận đoạn
Những bó hoa tôi gửi nhà Linh hằng năm cũng chỉ vì nỗi ám ảnh của ngày đó vẫn còn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Linh đã can thiệp vào cuộc đời đã chẳng còn gì của tôi quá nhiều. Dù chỉ vỏn vẹn ngần ấy năm, nhưng cũng đủ để tôi ôm trọn nỗi niềm và hình bóng về em suốt đời.

Bình luận đoạn
Linh đã can thiệp vào cuộc đời đã chẳng còn gì của tôi quá nhiều. Dù chỉ vỏn vẹn ngần ấy năm, nhưng cũng đủ để tôi ôm trọn nỗi niềm và hình bóng về em suốt đời.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Quyết định rồi.

Bình luận đoạn
Quyết định rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi lau nước mắt, để cuốn nhật ký lên bàn và quyết định số phận của mình.

Bình luận đoạn
Tôi lau nước mắt, để cuốn nhật ký lên bàn và quyết định số phận của mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đây sẽ là lần cuối.

Bình luận đoạn
Đây sẽ là lần cuối.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

                                                                                   *

Bình luận đoạn
                                                                                   *

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Úi…”

Bình luận đoạn
“Úi…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Bác nhận lấy ạ…”

Bình luận đoạn
“Bác nhận lấy ạ…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Hoa lần này to thế…?”

Bình luận đoạn
“Hoa lần này to thế…?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bất ngờ vì ngày hôm nay tôi mua một bó rất bự đến trước cửa nhà để đưa thay vì để cạnh cửa nhà như hồi trước, mẹ của Linh ngơ ngác nhìn tôi với vẻ lo lắng. Tôi đã không nhìn mặt bác ấy suốt một thời gian rất rất dài. Gặp lại giờ đây, bác vẫn không thay đổi gì nhiều. Vẫn ánh mắt trìu mến ấy khi nhìn tôi.

Bình luận đoạn
Bất ngờ vì ngày hôm nay tôi mua một bó rất bự đến trước cửa nhà để đưa thay vì để cạnh cửa nhà như hồi trước, mẹ của Linh ngơ ngác nhìn tôi với vẻ lo lắng. Tôi đã không nhìn mặt bác ấy suốt một thời gian rất rất dài. Gặp lại giờ đây, bác vẫn không thay đổi gì nhiều. Vẫn ánh mắt trìu mến ấy khi nhìn tôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Chỉ là con cao hứng thôi ạ…” – Tôi nói như thể muốn trốn tránh câu trả lời thực sự.

Bình luận đoạn
“Chỉ là con cao hứng thôi ạ…” – Tôi nói như thể muốn trốn tránh câu trả lời thực sự.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bác gật đầu cảm ơn và toan mời tôi vào nhà dùng bữa nhưng tôi đã phóng đi ngay từ lúc nào.

Bình luận đoạn
Bác gật đầu cảm ơn và toan mời tôi vào nhà dùng bữa nhưng tôi đã phóng đi ngay từ lúc nào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi mặc chiếc áo khoác đã sờn cũ đi dưới trời đông lạnh lẽo của những ngày cuối năm, tôi đúc tay vô túi vừa đi vừa suy nghĩ rất nhiều nhưng dặn lòng rồi thôi. Những lúc đó tôi đi ngang qua những nơi tôi và Linh từng đến.

Bình luận đoạn
Tôi mặc chiếc áo khoác đã sờn cũ đi dưới trời đông lạnh lẽo của những ngày cuối năm, tôi đúc tay vô túi vừa đi vừa suy nghĩ rất nhiều nhưng dặn lòng rồi thôi. Những lúc đó tôi đi ngang qua những nơi tôi và Linh từng đến.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Công viên nơi lần đầu chúng tôi gặp gỡ.

Bình luận đoạn
Công viên nơi lần đầu chúng tôi gặp gỡ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bãi cỏ ven sông.

Bình luận đoạn
Bãi cỏ ven sông.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khu trung tâm mua sắm.

Bình luận đoạn
Khu trung tâm mua sắm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chỗ bán kem nơi chúng tôi rất thích lui đến mỗi dịp hè oi bức ùa về.

Bình luận đoạn
Chỗ bán kem nơi chúng tôi rất thích lui đến mỗi dịp hè oi bức ùa về.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và bảo tàng mỹ thuật mà Linh đã rất thích.

Bình luận đoạn
Và bảo tàng mỹ thuật mà Linh đã rất thích.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi lướt qua chúng cảm giác như lần đầu tiên mà tôi đến, cảm giác thật mơ hồ nhưng tôi lại thích đắm mình vào cái cảm giác ấy.

Bình luận đoạn
Tôi lướt qua chúng cảm giác như lần đầu tiên mà tôi đến, cảm giác thật mơ hồ nhưng tôi lại thích đắm mình vào cái cảm giác ấy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Những thứ làm cho con người ta nhớ nhất kể có lẽ sẽ là lần đầu và lần cuối. Lần đầu làm ta nhớ là kỷ niệm đẹp đẽ nhất mà ta không muốn quên. Và lần cuối, là lần chúng ta nhìn lại lần đầu với vẻ tiếc nuối nhưng lại đắm mình vào đó.

Bình luận đoạn
Những thứ làm cho con người ta nhớ nhất kể có lẽ sẽ là lần đầu và lần cuối. Lần đầu làm ta nhớ là kỷ niệm đẹp đẽ nhất mà ta không muốn quên. Và lần cuối, là lần chúng ta nhìn lại lần đầu với vẻ tiếc nuối nhưng lại đắm mình vào đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi biết rõ đây sẽ là lần cuối tôi đến những nơi này, những dấu ấn mà Linh để lại vẫn còn đó chẳn đi đâu cả.

Bình luận đoạn
Tôi biết rõ đây sẽ là lần cuối tôi đến những nơi này, những dấu ấn mà Linh để lại vẫn còn đó chẳn đi đâu cả.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi lên một cây cầu, hàng xe tấp nập cứ thể chạy qua, ồn ào và vô cảm. Tôi vẫn cứ đi, những bước chân đều đặn tưởng chừng vô hướng nhưng đang đi về một nơi duy nhất. Có lẽ tôi muốn gặp Linh sớm hơn mình nghĩ.

Bình luận đoạn
Tôi lên một cây cầu, hàng xe tấp nập cứ thể chạy qua, ồn ào và vô cảm. Tôi vẫn cứ đi, những bước chân đều đặn tưởng chừng vô hướng nhưng đang đi về một nơi duy nhất. Có lẽ tôi muốn gặp Linh sớm hơn mình nghĩ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhìn xuống con sông lớn đang chảy siết dưới kia, tôi cảm thấy lòng mình chưa sẵn sàng cho điều này nhưng rồi tôi lại thấy qua ngần ấy năm cũng thật cáng đáng, nỗi nhớ Linh cứ thế cuồn cuộn và trực trào nơi khoé mắt.

Bình luận đoạn
Nhìn xuống con sông lớn đang chảy siết dưới kia, tôi cảm thấy lòng mình chưa sẵn sàng cho điều này nhưng rồi tôi lại thấy qua ngần ấy năm cũng thật cáng đáng, nỗi nhớ Linh cứ thế cuồn cuộn và trực trào nơi khoé mắt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi sống trên đời không mục đích.

Bình luận đoạn
Tôi sống trên đời không mục đích.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi chọn tìm về nơi em đang chờ đợi.

Bình luận đoạn
Tôi chọn tìm về nơi em đang chờ đợi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chốc nữa thôi, chốc nữa thôi.

Bình luận đoạn
Chốc nữa thôi, chốc nữa thôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bước chân ngày hôm nay sẽ lạc lối… và tìm về nơi em.

Bình luận đoạn
Bước chân ngày hôm nay sẽ lạc lối… và tìm về nơi em.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nghĩ xong, tôi nhảy xuống. Kết thúc một cuộc đời trống rỗng và đoàn tụ với người tôi thương trên thiên đường.

Bình luận đoạn
Nghĩ xong, tôi nhảy xuống. Kết thúc một cuộc đời trống rỗng và đoàn tụ với người tôi thương trên thiên đường.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

                                                                       *

Bình luận đoạn
                                                                       *

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ý thức tôi mất đi, thứ tôi thấy duy nhất là một bóng đen bao chùm và cái cảm giác nghẹt thở vô cùng khó chịu. Chẳng mấy chốc tôi sẽ được gặp Linh, người con gái đã dành tình cảm cho tôi suốt hàng ấy năm…

Bình luận đoạn
Ý thức tôi mất đi, thứ tôi thấy duy nhất là một bóng đen bao chùm và cái cảm giác nghẹt thở vô cùng khó chịu. Chẳng mấy chốc tôi sẽ được gặp Linh, người con gái đã dành tình cảm cho tôi suốt hàng ấy năm…

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh là kẻ hèn nhát.”

Bình luận đoạn
“Anh là kẻ hèn nhát.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bỗng nhiên giọng nói của Linh vang lên từ hư vô, cái gì thế này?

Bình luận đoạn
Bỗng nhiên giọng nói của Linh vang lên từ hư vô, cái gì thế này?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh chết rồi cũng chẳng được tích sự gì.”

Bình luận đoạn
“Anh chết rồi cũng chẳng được tích sự gì.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cái gì vậy?

Bình luận đoạn
Cái gì vậy?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi cố gắng vùng vẫy trong không gian tối om, nhưng tôi lại chẳng làm được gì ngoài trừ việc vung hai tay trong vô định. Là Linh ư? Là em ấy vừa nói ư?

Bình luận đoạn
Tôi cố gắng vùng vẫy trong không gian tối om, nhưng tôi lại chẳng làm được gì ngoài trừ việc vung hai tay trong vô định. Là Linh ư? Là em ấy vừa nói ư?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Xong rồi…

Bình luận đoạn
Xong rồi…

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không gian thay đổi, tôi đã về lại cây cầu ban nãy mình đứng.

Bình luận đoạn
Không gian thay đổi, tôi đã về lại cây cầu ban nãy mình đứng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Cái quái gì…?”

Bình luận đoạn
“Cái quái gì…?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi sững sờ một lúc lâu, không hiểu chuyện gì xảy ra hết. Lẽ ra tôi đã bị đuối nước và chết rồi chứ?

Bình luận đoạn
Tôi sững sờ một lúc lâu, không hiểu chuyện gì xảy ra hết. Lẽ ra tôi đã bị đuối nước và chết rồi chứ?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lấy lại bình tĩnh, tôi đánh mắt nhìn ngắm xung quanh và kỳ lạ thay. Chẳng có ai cả. Xung quanh là sương mù giăng lối, mờ mịt đến nỗi chẳng thấy gì, khung cảnh không tối sầm lại như ban nãy nhưng nó lại mang đến cho tôi một cảm giác buồn nôn khó chịu.

Bình luận đoạn
Lấy lại bình tĩnh, tôi đánh mắt nhìn ngắm xung quanh và kỳ lạ thay. Chẳng có ai cả. Xung quanh là sương mù giăng lối, mờ mịt đến nỗi chẳng thấy gì, khung cảnh không tối sầm lại như ban nãy nhưng nó lại mang đến cho tôi một cảm giác buồn nôn khó chịu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Là anh đó.”

Bình luận đoạn
“Là anh đó.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bỗng nhiên…

Bình luận đoạn
Bỗng nhiên…

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Linh…”

Bình luận đoạn
“Linh…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi quay về phía giọng nói, giáng hình của Linh từ từ lọt vào tầm mắt tôi, đó là một cô gái chiếc váy trắng với mái tóc đen huyền, dài ngang vai.

Bình luận đoạn
Tôi quay về phía giọng nói, giáng hình của Linh từ từ lọt vào tầm mắt tôi, đó là một cô gái chiếc váy trắng với mái tóc đen huyền, dài ngang vai.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng đôi mắt của em ấy lạnh như băng, làm tôi thoáng chốc sững người thêm lần nữa. Tại sao ta lại gặp nhau trong tình cảnh này? Và tại sao anh lại không thấy vui khi gặp em chứ?

Bình luận đoạn
Nhưng đôi mắt của em ấy lạnh như băng, làm tôi thoáng chốc sững người thêm lần nữa. Tại sao ta lại gặp nhau trong tình cảnh này? Và tại sao anh lại không thấy vui khi gặp em chứ?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đừng có mừng, tôi không phải Linh.”

Bình luận đoạn
“Đừng có mừng, tôi không phải Linh.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Câu nói như con dao găm thẳng vào tim, họng tôi nghẹn lại chẳng nói năng được gì. Tay chân thì cảm giác như phế hoàn toàn, chẳng thể nhúc nhích dù chỉ một ly. Tôi cứ đứng như thế trên thành cầu, nhìn cô gái (không phải là Linh) đang tiến lại gần mình.

Bình luận đoạn
Câu nói như con dao găm thẳng vào tim, họng tôi nghẹn lại chẳng nói năng được gì. Tay chân thì cảm giác như phế hoàn toàn, chẳng thể nhúc nhích dù chỉ một ly. Tôi cứ đứng như thế trên thành cầu, nhìn cô gái (không phải là Linh) đang tiến lại gần mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh nghĩ anh chết đi thì sẽ bù đắp được gì cho cô gái này sao.”

Bình luận đoạn
“Anh nghĩ anh chết đi thì sẽ bù đắp được gì cho cô gái này sao.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô gái trong hình hài của Linh kia đứng dưới tôi nhìn lên, ánh mắt lạnh như băng ấy vẫn không thay đổi nhưng đau đáu trong đấy có sự khinh bỉ. Tôi thấy rõ điều đó qua đôi mắt ấy.

Bình luận đoạn
Cô gái trong hình hài của Linh kia đứng dưới tôi nhìn lên, ánh mắt lạnh như băng ấy vẫn không thay đổi nhưng đau đáu trong đấy có sự khinh bỉ. Tôi thấy rõ điều đó qua đôi mắt ấy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khi gặp lại Linh trong thiên đường, tôi đã nghĩ mình có thể ôm em thật lâu, nói những lời sến súa mà trước đây tôi chưa từng có dịp để nói ra. Nhưng giờ đây, trong dáng hình của em ấy nhưng lại không phải em ấy cũng như tôi chẳng thể ôm được em.

Bình luận đoạn
Khi gặp lại Linh trong thiên đường, tôi đã nghĩ mình có thể ôm em thật lâu, nói những lời sến súa mà trước đây tôi chưa từng có dịp để nói ra. Nhưng giờ đây, trong dáng hình của em ấy nhưng lại không phải em ấy cũng như tôi chẳng thể ôm được em.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Em… là ai…?”

Bình luận đoạn
“Em… là ai…?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Cứ coi tôi là thần đi.”

Bình luận đoạn
“Cứ coi tôi là thần đi.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi ngớ người ra khi biết được sự thật, tại sao lại thế?

Bình luận đoạn
Tôi ngớ người ra khi biết được sự thật, tại sao lại thế?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Huỳnh Sơn, 36 tuổi, làm bóc vác cho những công trình, bữa đực bữa cái nên đời sống thiếu thốn. Cha mẹ thì mất ngay từ nhỏ, được một gia đình khác nhận nuôi nhưng đã trốn đi do không chịu được cảnh bạo hành và bôn ba ngoài lề phố từ những ngày còn rất trẻ…”

Bình luận đoạn
“Huỳnh Sơn, 36 tuổi, làm bóc vác cho những công trình, bữa đực bữa cái nên đời sống thiếu thốn. Cha mẹ thì mất ngay từ nhỏ, được một gia đình khác nhận nuôi nhưng đã trốn đi do không chịu được cảnh bạo hành và bôn ba ngoài lề phố từ những ngày còn rất trẻ…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô gái ấy đi quanh qua quanh lại tôi, nói những thông tin về cuộc đời và những gì đã xảy ra với tôi đầy đủ và chính xác nhất. Quả thật giờ nhìn lại, cuộc đời tôi thật bất hạnh. Nên mới nói, Linh là điều tốt nhất mà tôi có trên thế giới này.

Bình luận đoạn
Cô gái ấy đi quanh qua quanh lại tôi, nói những thông tin về cuộc đời và những gì đã xảy ra với tôi đầy đủ và chính xác nhất. Quả thật giờ nhìn lại, cuộc đời tôi thật bất hạnh. Nên mới nói, Linh là điều tốt nhất mà tôi có trên thế giới này.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô gái đó vẫn nói, cứ quanh đi quẩn lại cho đến khi…

Bình luận đoạn
Cô gái đó vẫn nói, cứ quanh đi quẩn lại cho đến khi…

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Vào 10 năm trước gặp tai nạn ở đường đèo, và Linh, người đi cùng anh khi đó đã cứu anh một mạng. Từ dạo ấy anh bắt đầu dằn vặt bản thân mình về cái ngày đó và… quyết định tự sát để được thanh thản, gặp lại người mình thương trên thiên đường.”

Bình luận đoạn
“Vào 10 năm trước gặp tai nạn ở đường đèo, và Linh, người đi cùng anh khi đó đã cứu anh một mạng. Từ dạo ấy anh bắt đầu dằn vặt bản thân mình về cái ngày đó và… quyết định tự sát để được thanh thản, gặp lại người mình thương trên thiên đường.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi chết lặng đi, thật tình… không cần phải nói toẹt ra hết như vậy đâu.

Bình luận đoạn
Tôi chết lặng đi, thật tình… không cần phải nói toẹt ra hết như vậy đâu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi cũng chẳng biết phải làm sao đành bất lực nghe cô gái này từ đầu đến cuối.

Bình luận đoạn
Tôi cũng chẳng biết phải làm sao đành bất lực nghe cô gái này từ đầu đến cuối.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Cuộc đời bất hạnh thật nhỉ..”

Bình luận đoạn
“Cuộc đời bất hạnh thật nhỉ..”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ừm…”

Bình luận đoạn
“Ừm…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Vậy anh nghĩ anh chết, anh sẽ được giải thoát?”

Bình luận đoạn
“Vậy anh nghĩ anh chết, anh sẽ được giải thoát?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô gái bắt đầu lên giọng rà hỏi, câu hỏi mang tính mỉa mai ấy làm tôi không muốn trả lời. Thực ra tôi rất muốn khóc, nhưng tôi ém lại chỉ còn những tiếng nấc.

Bình luận đoạn
Cô gái bắt đầu lên giọng rà hỏi, câu hỏi mang tính mỉa mai ấy làm tôi không muốn trả lời. Thực ra tôi rất muốn khóc, nhưng tôi ém lại chỉ còn những tiếng nấc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không trả lời bằng miệng, tôi gật đầu như thể nói, “Có”.

Bình luận đoạn
Không trả lời bằng miệng, tôi gật đầu như thể nói, “Có”.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô gái thấy biểu cảm của tôi như vậy cũng không nói gì, cô liền leo lên thành cầu, chỗ tôi đang đứng, để ngồi và ve vẩy đôi chân trông giống con nít.

Bình luận đoạn
Cô gái thấy biểu cảm của tôi như vậy cũng không nói gì, cô liền leo lên thành cầu, chỗ tôi đang đứng, để ngồi và ve vẩy đôi chân trông giống con nít.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Thế anh nghĩ con bé này ngày ấy cứu anh là vì điều gì?”

Bình luận đoạn
“Thế anh nghĩ con bé này ngày ấy cứu anh là vì điều gì?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Vì… tình yêu.”

Bình luận đoạn
“Vì… tình yêu.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đúng, con bé này yêu anh và nó muốn anh sống thay cả phần nó. Ấy vậy mà anh lại sống vật vờ suốt hàng ấy năm con bé mất, bỏ cả đam mê, hoài bão và chọn lấy cho mình công việc chỉ để kiếm cơm qua ngày. Không thấy có lỗi với con bé khi lên thiên đàng sao? Mà hạng như anh là phải xuống địa ngục!”

Bình luận đoạn
“Đúng, con bé này yêu anh và nó muốn anh sống thay cả phần nó. Ấy vậy mà anh lại sống vật vờ suốt hàng ấy năm con bé mất, bỏ cả đam mê, hoài bão và chọn lấy cho mình công việc chỉ để kiếm cơm qua ngày. Không thấy có lỗi với con bé khi lên thiên đàng sao? Mà hạng như anh là phải xuống địa ngục!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô gái đó vừa lên giọng trêu đùa vừa than trách tôi vì đã dẫn mình của ngày hôm nay đến kết cục này.

Bình luận đoạn
Cô gái đó vừa lên giọng trêu đùa vừa than trách tôi vì đã dẫn mình của ngày hôm nay đến kết cục này.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Tôi… sẽ bị con bé giận mất…”

Bình luận đoạn
“Tôi… sẽ bị con bé giận mất…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngộ nhận điều đó, tôi nói mà giọng cứ nghẹn lại, chẳng thốt nên lời nào tử tế.

Bình luận đoạn
Ngộ nhận điều đó, tôi nói mà giọng cứ nghẹn lại, chẳng thốt nên lời nào tử tế.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Muốn làm lại một lần nữa không?”

Bình luận đoạn
“Muốn làm lại một lần nữa không?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Làm… gì cơ?”

Bình luận đoạn
“Làm… gì cơ?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Làm lại những tháng ngày anh còn ở bên con bé.”

Bình luận đoạn
“Làm lại những tháng ngày anh còn ở bên con bé.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một tia sáng hy vọng chợt loé lên trong lòng, tôi thực sự có thể làm sao?

Bình luận đoạn
Một tia sáng hy vọng chợt loé lên trong lòng, tôi thực sự có thể làm sao?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Sao lại…”

Bình luận đoạn
“Sao lại…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Cứ coi như tôi là một vị thần tốt bụng đi.”

Bình luận đoạn
“Cứ coi như tôi là một vị thần tốt bụng đi.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Sao? Có muốn không?”

Bình luận đoạn
“Sao? Có muốn không?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi cảm giác như đây chỉ là một giấc mơ, ý thức tôi đã rất mơ hồ kể từ lúc tôi nhảy, nhưng cảnh tượng hiện lên trước mắt tôi đây vẫn rất chân thực. Lần này tôi không chần chừ nữa mà dõng dạc nói, “Có!”.

Bình luận đoạn
Tôi cảm giác như đây chỉ là một giấc mơ, ý thức tôi đã rất mơ hồ kể từ lúc tôi nhảy, nhưng cảnh tượng hiện lên trước mắt tôi đây vẫn rất chân thực. Lần này tôi không chần chừ nữa mà dõng dạc nói, “Có!”.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nghe thấy câu trả lời ấy của tôi, cô gái nhoẻn miệng cười.

Bình luận đoạn
Nghe thấy câu trả lời ấy của tôi, cô gái nhoẻn miệng cười.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Nhưng có một điều kiện.”

Bình luận đoạn
“Nhưng có một điều kiện.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“…”

Bình luận đoạn
“…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Chuyện gì đến hãy cứ để nó đến. Chuyện con bé này chết vẫn phải được xảy ra.”

Bình luận đoạn
“Chuyện gì đến hãy cứ để nó đến. Chuyện con bé này chết vẫn phải được xảy ra.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nghe thấy điều kiện đó làm tôi hơi chần chừ hơn rất nhiều, tức là tôi không thể cứu Linh sao, tôi vẫn phải để em ấy chết sao? Nhưng… thà như vậy, thà có hơn không. Lần này tôi đã biết tình cảm của Linh, có lẽ trong lần này…

Bình luận đoạn
Nghe thấy điều kiện đó làm tôi hơi chần chừ hơn rất nhiều, tức là tôi không thể cứu Linh sao, tôi vẫn phải để em ấy chết sao? Nhưng… thà như vậy, thà có hơn không. Lần này tôi đã biết tình cảm của Linh, có lẽ trong lần này…

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi gật đầu.

Bình luận đoạn
Tôi gật đầu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Tốt! Đi vui nhé.”

Bình luận đoạn
“Tốt! Đi vui nhé.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Từ bao giờ tôi đã bị cô gái kia đạp một phát rớt thẳng xuống dòng sông. Áp lực của nước nhấn chìm tôi, cảm giác ngột ngạt một lần nữa quay lại và… ý thức tôi dần mất đi một lần nữa.

Bình luận đoạn
Từ bao giờ tôi đã bị cô gái kia đạp một phát rớt thẳng xuống dòng sông. Áp lực của nước nhấn chìm tôi, cảm giác ngột ngạt một lần nữa quay lại và… ý thức tôi dần mất đi một lần nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi, một lần nữa quay lại vào 14 năm trước, cái ngày mà tôi gặp Linh.

Bình luận đoạn
Tôi, một lần nữa quay lại vào 14 năm trước, cái ngày mà tôi gặp Linh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

                                                                       *

Bình luận đoạn
                                                                       *

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Á hự…!”

Bình luận đoạn
“Á hự…!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi giật mình như mới tỉnh giấc từ một cơn ác mộng nào đó, thứ đón chào tôi là ánh nắng chan chan của mặt trời mùa hè khác hẳn cái lạnh của những ngày cuối năm đầy ảm đạm. Những cành lá rung rinh theo những làn gió xen lẫn cùng tiếng cười đùa của những đứa trẻ đang vui chơi tại nơi công viên.

Bình luận đoạn
Tôi giật mình như mới tỉnh giấc từ một cơn ác mộng nào đó, thứ đón chào tôi là ánh nắng chan chan của mặt trời mùa hè khác hẳn cái lạnh của những ngày cuối năm đầy ảm đạm. Những cành lá rung rinh theo những làn gió xen lẫn cùng tiếng cười đùa của những đứa trẻ đang vui chơi tại nơi công viên.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi đang cầm đàn, chiếc đàn accoustic mà tôi chạy bàn tối buổi để mà mua được. Tôi đang chơi sao? Cảm giác này đã rất lâu rồi tôi mới có lại. Nhưng những ngón ngay tê cứng của tôi 14 năm sau vẫn còn đó, nên tôi cảm giác mình không thể chơi thành thục như dạo ấy được.

Bình luận đoạn
Tôi đang cầm đàn, chiếc đàn accoustic mà tôi chạy bàn tối buổi để mà mua được. Tôi đang chơi sao? Cảm giác này đã rất lâu rồi tôi mới có lại. Nhưng những ngón ngay tê cứng của tôi 14 năm sau vẫn còn đó, nên tôi cảm giác mình không thể chơi thành thục như dạo ấy được.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bỗng nhiên trong bụi cây lúc đang rung lắc dữ dội. Tôi nhớ rồi.

Bình luận đoạn
Bỗng nhiên trong bụi cây lúc đang rung lắc dữ dội. Tôi nhớ rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Này, ai đang núp trong đó đấy?”

Bình luận đoạn
“Này, ai đang núp trong đó đấy?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi lặp lại lời mình đã nói từ ngày đầu gặp gỡ. Cảm giác như mới hôm qua, lòng tôi mong ngóng giây phút này không thôi.

Bình luận đoạn
Tôi lặp lại lời mình đã nói từ ngày đầu gặp gỡ. Cảm giác như mới hôm qua, lòng tôi mong ngóng giây phút này không thôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“A… Bị phát hiện mất rồi…”

Bình luận đoạn
“A… Bị phát hiện mất rồi…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Là em… đúng vậy, đúng là em rồi.

Bình luận đoạn
Là em… đúng vậy, đúng là em rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Linh!

Bình luận đoạn
Linh!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lòng tôi muốn nhào tới và ôm em thật chặt, nhưng tôi nhận thức được tôi bây giờ chưa là gì của Linh nên tôi đã không làm thế. Tôi kìm lòng mình lại và lặp lại những gì đã xảy ra ngày hôm đó, lần đầu gặp em như thế nào bản thân tôi nhớ rõ.

Bình luận đoạn
Lòng tôi muốn nhào tới và ôm em thật chặt, nhưng tôi nhận thức được tôi bây giờ chưa là gì của Linh nên tôi đã không làm thế. Tôi kìm lòng mình lại và lặp lại những gì đã xảy ra ngày hôm đó, lần đầu gặp em như thế nào bản thân tôi nhớ rõ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Em theo dõi anh đấy hả?”

Bình luận đoạn
“Em theo dõi anh đấy hả?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Không có! Không có!”

Bình luận đoạn
“Không có! Không có!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Con bé chối, dáng vẻ của em bây giờ đây tôi mới để ý. Em thật đáng yêu, người nhỏ nhắn, mặc đồng phục thể dục màu xanh lá của trường, có lẽ em đang chạy bộ rồi bắt gặp tôi chăng? Lòng vui sướng chớm nở trong lòng tôi nhưng cũng thật nhẹ nhõm vì một lần nữa tôi lại gặp em. Lần đầu ngay từ đây.

Bình luận đoạn
Con bé chối, dáng vẻ của em bây giờ đây tôi mới để ý. Em thật đáng yêu, người nhỏ nhắn, mặc đồng phục thể dục màu xanh lá của trường, có lẽ em đang chạy bộ rồi bắt gặp tôi chăng? Lòng vui sướng chớm nở trong lòng tôi nhưng cũng thật nhẹ nhõm vì một lần nữa tôi lại gặp em. Lần đầu ngay từ đây.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Nhưng mà anh đàn hay thật đó!”

Bình luận đoạn
“Nhưng mà anh đàn hay thật đó!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ờ… ừm anh cảm ơn…”

Bình luận đoạn
“Ờ… ừm anh cảm ơn…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lần đầu gặp gỡ, em đã luôn biết cách để bắt chuyện với tôi và mãi về sau cách nói chuyện ấy vẫn không thay đổi và tôi yêu em vì điều đó và nhiều thứ khác.

Bình luận đoạn
Lần đầu gặp gỡ, em đã luôn biết cách để bắt chuyện với tôi và mãi về sau cách nói chuyện ấy vẫn không thay đổi và tôi yêu em vì điều đó và nhiều thứ khác.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi ngồi đó, ngắm nhìn con bé một hồi lâu đến cái mức em phải kêu lên, “Anh có sao không?”, tôi mới hoàn hồn lại.

Bình luận đoạn
Tôi ngồi đó, ngắm nhìn con bé một hồi lâu đến cái mức em phải kêu lên, “Anh có sao không?”, tôi mới hoàn hồn lại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi quay xuống nhìn cần đàn. Do là một đứa lánh đời ngay từ rất nhỏ nên tôi không có nhiều cơ hội để tiếp xúc âm nhạc nên chỉ học được đàn qua mấy quán cà phê, nơi có mấy ông anh sinh viên tụ tập quanh đó gảy đàn, tôi chỉ may mắn được họ nhận làm đệ tử nên mới có thể ngon nghẻ đánh những bài mà Linh tấm tắc khen hay.

Bình luận đoạn
Tôi quay xuống nhìn cần đàn. Do là một đứa lánh đời ngay từ rất nhỏ nên tôi không có nhiều cơ hội để tiếp xúc âm nhạc nên chỉ học được đàn qua mấy quán cà phê, nơi có mấy ông anh sinh viên tụ tập quanh đó gảy đàn, tôi chỉ may mắn được họ nhận làm đệ tử nên mới có thể ngon nghẻ đánh những bài mà Linh tấm tắc khen hay.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Giờ đây tôi lục mò trong tâm trí cách những ngón tay mình lả lướt trên cần đàn, cảm giác như đang tìm lại chính mình vậy.

Bình luận đoạn
Giờ đây tôi lục mò trong tâm trí cách những ngón tay mình lả lướt trên cần đàn, cảm giác như đang tìm lại chính mình vậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Em có muốn nghe anh đánh tiếp không?”

Bình luận đoạn
“Em có muốn nghe anh đánh tiếp không?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Con bé nhìn tôi, khuôn mặt từ khó hiểu chuyển dần sang vui vẻ vô cùng, “Thật không? Thật không?”, em nói thế, tôi gật đầu. Và thế là hai người ngồi trên băng ghế nơi công viên, gảy đàn hát từ sáng đến chiều hôm.

Bình luận đoạn
Con bé nhìn tôi, khuôn mặt từ khó hiểu chuyển dần sang vui vẻ vô cùng, “Thật không? Thật không?”, em nói thế, tôi gật đầu. Và thế là hai người ngồi trên băng ghế nơi công viên, gảy đàn hát từ sáng đến chiều hôm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi đánh đàn, còn em chỉ ngồi cạnh nghe và đu đưa theo giai điệu.

Bình luận đoạn
Tôi đánh đàn, còn em chỉ ngồi cạnh nghe và đu đưa theo giai điệu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

 

Bình luận đoạn
 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Gửi em người con gái anh thương

Bình luận đoạn
Gửi em người con gái anh thương

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Gửi em ngàn lời yêu nồng thắm

Bình luận đoạn
Gửi em ngàn lời yêu nồng thắm

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bao lời yêu ta đem gói gắm

Bình luận đoạn
Bao lời yêu ta đem gói gắm

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dành tặng em, người thương

Bình luận đoạn
Dành tặng em, người thương

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Bài gì thế ạ? Em chưa nghe bao giờ!”

Bình luận đoạn
“Bài gì thế ạ? Em chưa nghe bao giờ!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Là bài anh sáng tác, bài không tên số 1!” – Thực ra đó là một cái tên tôi nghĩ đại nhằm cũng để dối con bé biết tôi đã sáng tác cả chục bài mà bài nào cũng đem vứt, chỉ có bài này in lại trong tâm trí tôi và giờ tôi dùng nó để tỏ bày lòng lúc này.

Bình luận đoạn
“Là bài anh sáng tác, bài không tên số 1!” – Thực ra đó là một cái tên tôi nghĩ đại nhằm cũng để dối con bé biết tôi đã sáng tác cả chục bài mà bài nào cũng đem vứt, chỉ có bài này in lại trong tâm trí tôi và giờ tôi dùng nó để tỏ bày lòng lúc này.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Nè, anh tên là gì vậy?”

Bình luận đoạn
“Nè, anh tên là gì vậy?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Huỳnh Sơn.”

Bình luận đoạn
“Huỳnh Sơn.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Còn em tên là Linh! Rất vui được gặp anh!”

Bình luận đoạn
“Còn em tên là Linh! Rất vui được gặp anh!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sẽ đến một ngày đó, tôi sẽ chẳng còn thấy nụ cười trên môi em nữa, bốn năm quen biết em không biết trân trọng nụ cười đó và mười năm sau mất em rồi tôi lại ngu ngốc tìm lại nụ cười ấy. Đúng là có không giữ mất đừng tìm mà.

Bình luận đoạn
Sẽ đến một ngày đó, tôi sẽ chẳng còn thấy nụ cười trên môi em nữa, bốn năm quen biết em không biết trân trọng nụ cười đó và mười năm sau mất em rồi tôi lại ngu ngốc tìm lại nụ cười ấy. Đúng là có không giữ mất đừng tìm mà.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chúng tôi đàn hát đến chiều hôm, khi những tia nắng dần tắt lịm, công viên bây giờ cũng đã vơi đi ít người.

Bình luận đoạn
Chúng tôi đàn hát đến chiều hôm, khi những tia nắng dần tắt lịm, công viên bây giờ cũng đã vơi đi ít người.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ấy chết, nhà em sẽ mắng em mất. Giờ em phải về rồi.”

Bình luận đoạn
“Ấy chết, nhà em sẽ mắng em mất. Giờ em phải về rồi.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Em đứng lên, buông lời chia tay với tôi và về nhà. Tôi cảm giác hôm nay mình đã gặt hái được điều gì đó, câu chuyện của tôi ngày đó vẫn đang được tiếp diễn mà không chệch đi đâu vì tôi muốn quá khứ vẹn nguyên. Nhưng lần này, tôi sẽ để ý em hơn.

Bình luận đoạn
Em đứng lên, buông lời chia tay với tôi và về nhà. Tôi cảm giác hôm nay mình đã gặt hái được điều gì đó, câu chuyện của tôi ngày đó vẫn đang được tiếp diễn mà không chệch đi đâu vì tôi muốn quá khứ vẹn nguyên. Nhưng lần này, tôi sẽ để ý em hơn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Này… anh Sơn.”

Bình luận đoạn
“Này… anh Sơn.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Hửm.”

Bình luận đoạn
“Hửm.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khi bóng lưng của hai đứa quay lưng với nhau, em kêu tôi lại. Và em sẽ nói.

Bình luận đoạn
Khi bóng lưng của hai đứa quay lưng với nhau, em kêu tôi lại. Và em sẽ nói.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

(Nếu được, em muốn nghe anh đàn nữa!)

Bình luận đoạn
(Nếu được, em muốn nghe anh đàn nữa!)

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Nếu được, em muốn nghe anh đàn nữa!”

Bình luận đoạn
“Nếu được, em muốn nghe anh đàn nữa!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Những gì đang diễn ra trước mắt làm tôi muốn khóc, đây… đây là cơ hội thứ hai của tôi…

Bình luận đoạn
Những gì đang diễn ra trước mắt làm tôi muốn khóc, đây… đây là cơ hội thứ hai của tôi…

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi nghẹn lại nhưng cố làm giọng bình thường nhất có thể để em không nhận ra tôi sắp khóc.

Bình luận đoạn
Tôi nghẹn lại nhưng cố làm giọng bình thường nhất có thể để em không nhận ra tôi sắp khóc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ừm! Anh không phiền đâu!”

Bình luận đoạn
“Ừm! Anh không phiền đâu!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Em vẫy tay chào tôi và dần dần khuất khỏi tầm mắt.

Bình luận đoạn
Em vẫy tay chào tôi và dần dần khuất khỏi tầm mắt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một lần nữa, tôi đang sống trong thế giới có em.

Bình luận đoạn
Một lần nữa, tôi đang sống trong thế giới có em.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương sau
📚

Có thể bạn sẽ thích

💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!