Truyện
Sau
Mộng Thùy Dương · Cá Mực Cạn Mực · 5/12/2025 1:09:14 PM · 1 0

Chương 1 : Yến tiệc trong cung

[Chương 1 – Yến tiệc trong cung]

Bình luận đoạn
[Chương 1 – Yến tiệc trong cung]

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trời đã ngả chiều, ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả mái ngói lưu ly của hoàng cung Đại Tề. Trong chính điện, yến tiệc mừng chiến thắng vừa bắt đầu. Các quan thần, vương hầu cười nói rôm rả, rượu ngon thịt quý bày tràn đầy, tiếng đàn tỳ bà khẽ khàng như rót mật vào tai.

Bình luận đoạn
Trời đã ngả chiều, ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả mái ngói lưu ly của hoàng cung Đại Tề. Trong chính điện, yến tiệc mừng chiến thắng vừa bắt đầu. Các quan thần, vương hầu cười nói rôm rả, rượu ngon thịt quý bày tràn đầy, tiếng đàn tỳ bà khẽ khàng như rót mật vào tai.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Giữa bữa tiệc, một thân ảnh y phục trắng như tuyết bước vào, khiến cả điện như trầm lại trong một khắc. Người ấy có đôi mắt hồ ly quyến rũ, da trắng như ngọc, môi đỏ như son, dáng vẻ vừa yêu mị lại thanh nhã. Chính là Tạ Du, đệ nhất tài tử đất Lạc Châu, người khiến bao công tử quyền quý mơ màng, quý nữ say đắm.

Bình luận đoạn
Giữa bữa tiệc, một thân ảnh y phục trắng như tuyết bước vào, khiến cả điện như trầm lại trong một khắc. Người ấy có đôi mắt hồ ly quyến rũ, da trắng như ngọc, môi đỏ như son, dáng vẻ vừa yêu mị lại thanh nhã. Chính là Tạ Du, đệ nhất tài tử đất Lạc Châu, người khiến bao công tử quyền quý mơ màng, quý nữ say đắm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng ánh mắt của một người lại sâu hơn tất thảy. Tựa như đã chờ đợi từ lâu, Thái tử Lý Dục – người quyền uy nhất Đại Tề – chậm rãi nhấc chén rượu, nhìn Tạ Du không chớp mắt.

Bình luận đoạn
Nhưng ánh mắt của một người lại sâu hơn tất thảy. Tựa như đã chờ đợi từ lâu, Thái tử Lý Dục – người quyền uy nhất Đại Tề – chậm rãi nhấc chén rượu, nhìn Tạ Du không chớp mắt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tạ Du không biết vì sao mình lại được mời đến buổi tiệc này. Hắn là người không thuộc triều đình, càng không có thế lực, nhưng thái tử lại đích thân gửi thiệp mời. Dù nghi ngờ, y vẫn không dám từ chối.

Bình luận đoạn
Tạ Du không biết vì sao mình lại được mời đến buổi tiệc này. Hắn là người không thuộc triều đình, càng không có thế lực, nhưng thái tử lại đích thân gửi thiệp mời. Dù nghi ngờ, y vẫn không dám từ chối.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tiệc tan, mọi người dần lui. Nhưng một nội thị tiến đến, cúi đầu nói nhỏ bên tai Tạ Du:

Bình luận đoạn
Tiệc tan, mọi người dần lui. Nhưng một nội thị tiến đến, cúi đầu nói nhỏ bên tai Tạ Du:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Thái tử điện hạ có lời mời công tử đến Dục Thần điện, dùng thêm một chung rượu.”

Bình luận đoạn
“Thái tử điện hạ có lời mời công tử đến Dục Thần điện, dùng thêm một chung rượu.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tạ Du khựng lại, lòng có chút bất an .

Bình luận đoạn
Tạ Du khựng lại, lòng có chút bất an .

Chưa có bình luận cho đoạn này.

[Dục Thần điện]

Bình luận đoạn
[Dục Thần điện]

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cung điện trầm mặc, nến thắp vàng cả gian phòng. Mùi rượu thơm hòa với hương trầm khiến đầu óc choáng váng.

Bình luận đoạn
Cung điện trầm mặc, nến thắp vàng cả gian phòng. Mùi rượu thơm hòa với hương trầm khiến đầu óc choáng váng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tạ Du chưa kịp từ chối, đã thấy cánh cửa khóa lại sau lưng. Thái tử đứng đó, ánh mắt trầm trầm.

Bình luận đoạn
Tạ Du chưa kịp từ chối, đã thấy cánh cửa khóa lại sau lưng. Thái tử đứng đó, ánh mắt trầm trầm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ngươi biết vì sao ta mời ngươi đến?” – Lý Dục chậm rãi hỏi, từng bước tiến gần.

Bình luận đoạn
“Ngươi biết vì sao ta mời ngươi đến?” – Lý Dục chậm rãi hỏi, từng bước tiến gần.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tạ Du lùi lại, vai khẽ run. “Điện hạ… xin tự trọng.”

Bình luận đoạn
Tạ Du lùi lại, vai khẽ run. “Điện hạ… xin tự trọng.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một tiếng cười khẽ vang lên. Lý Dục nâng cằm y lên, thì thầm: “Tạ Du, ta đợi ngày này lâu lắm rồi.”

Bình luận đoạn
Một tiếng cười khẽ vang lên. Lý Dục nâng cằm y lên, thì thầm: “Tạ Du, ta đợi ngày này lâu lắm rồi.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tạ Du cảm thấy cơ thể mình đang nóng lên bất thường, từng mạch máu như bị thiêu đốt. Rõ ràng y chỉ uống một chung rượu, vậy mà đầu óc đã quay cuồng, chân tay rã rời.

Bình luận đoạn
Tạ Du cảm thấy cơ thể mình đang nóng lên bất thường, từng mạch máu như bị thiêu đốt. Rõ ràng y chỉ uống một chung rượu, vậy mà đầu óc đã quay cuồng, chân tay rã rời.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ngươi… đã bỏ gì vào rượu?” – Giọng y khàn khàn, khó nhọc lùi từng bước.

Bình luận đoạn
“Ngươi… đã bỏ gì vào rượu?” – Giọng y khàn khàn, khó nhọc lùi từng bước.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lý Dục không trả lời. Ánh mắt hắn tối lại như dã thú vừa săn được con mồi. Hắn từng bước tiến gần, không cho y cơ hội thoát.

Bình luận đoạn
Lý Dục không trả lời. Ánh mắt hắn tối lại như dã thú vừa săn được con mồi. Hắn từng bước tiến gần, không cho y cơ hội thoát.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đừng lại gần!” – Tạ Du cố vùng chạy, nhưng bước chân lảo đảo, vừa quay người đã bị kéo mạnh trở lại.

Bình luận đoạn
“Đừng lại gần!” – Tạ Du cố vùng chạy, nhưng bước chân lảo đảo, vừa quay người đã bị kéo mạnh trở lại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Thả ta ra! Ta không muốn—!” Y vùng vẫy, tay đấm loạn vào ngực hắn. Móng tay cào rách cổ tay Lý Dục, máu rỉ ra, nhưng hắn vẫn không buông.

Bình luận đoạn
“Thả ta ra! Ta không muốn—!” Y vùng vẫy, tay đấm loạn vào ngực hắn. Móng tay cào rách cổ tay Lý Dục, máu rỉ ra, nhưng hắn vẫn không buông.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ngươi có đánh cũng vô ích. Ngươi chạy cũng không thoát.” – Giọng Lý Dục trầm thấp, lạnh như băng, nhưng lại mang theo một tia đau đớn không rõ nguyên do.

Bình luận đoạn
“Ngươi có đánh cũng vô ích. Ngươi chạy cũng không thoát.” – Giọng Lý Dục trầm thấp, lạnh như băng, nhưng lại mang theo một tia đau đớn không rõ nguyên do.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ngươi nghĩ ta muốn điều này sao? Nhưng ta ... không thể chờ thêm được nữa.”

Bình luận đoạn
“Ngươi nghĩ ta muốn điều này sao? Nhưng ta ... không thể chờ thêm được nữa.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tạ Du cảm thấy như bị rơi vào một cơn ác mộng. Từng lớp áo bị xé rách, bàn tay run rẩy níu lấy vạt áo của đối phương, ánh mắt hoảng loạn van xin:

Bình luận đoạn
Tạ Du cảm thấy như bị rơi vào một cơn ác mộng. Từng lớp áo bị xé rách, bàn tay run rẩy níu lấy vạt áo của đối phương, ánh mắt hoảng loạn van xin:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Xin người… nếu còn chút nhân tính, hãy dừng lại...”

Bình luận đoạn
“Xin người… nếu còn chút nhân tính, hãy dừng lại...”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng đáp lại, chỉ là một nụ hôn cưỡng ép mang theo điên cuồng và chiếm hữu, như muốn xóa sạch mọi kháng cự trong y.

Bình luận đoạn
Nhưng đáp lại, chỉ là một nụ hôn cưỡng ép mang theo điên cuồng và chiếm hữu, như muốn xóa sạch mọi kháng cự trong y.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tạ Du bật khóc, nước mắt tràn khỏi khóe mắt, hòa lẫn mồ hôi và nhục nhã. Cảm giác đau đớn không chỉ nơi thân thể, mà còn tận sâu trong lòng ngực – như có ai đó đang bóp nghẹt trái tim y.

Bình luận đoạn
Tạ Du bật khóc, nước mắt tràn khỏi khóe mắt, hòa lẫn mồ hôi và nhục nhã. Cảm giác đau đớn không chỉ nơi thân thể, mà còn tận sâu trong lòng ngực – như có ai đó đang bóp nghẹt trái tim y.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đêm đó, ánh nến trong Dục Thần điện cháy đỏ đến tận sáng hôm sau. Không ai bước vào, cũng không ai dám hỏi.

Bình luận đoạn
Đêm đó, ánh nến trong Dục Thần điện cháy đỏ đến tận sáng hôm sau. Không ai bước vào, cũng không ai dám hỏi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chỉ có một mỹ nhân kiều diễm, nằm cuộn mình trong chăn gấm lạnh lẽo, khóe môi khô nứt, đôi mắt mở trừng vô hồn... như vừa đánh mất thứ gì đó mãi mãi không thể lấy lại

Bình luận đoạn
Chỉ có một mỹ nhân kiều diễm, nằm cuộn mình trong chăn gấm lạnh lẽo, khóe môi khô nứt, đôi mắt mở trừng vô hồn... như vừa đánh mất thứ gì đó mãi mãi không thể lấy lại

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương sau
📚

Có thể bạn sẽ thích

Mộng Thùy Dương
Mộng Thùy Dương

Cá Mực Cạn Mực

💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!