Truyện
Trước Sau
Mộng Thùy Dương · Cá Mực Cạn Mực · 5/12/2025 1:17:49 PM · 0 0

Chương 2 : Vết máu chưa khô

[Chương 2 – Vết máu chưa khô]

Bình luận đoạn
[Chương 2 – Vết máu chưa khô]

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh nắng sáng sớm len qua khe cửa sổ Dục Thần điện, rọi lên những dải chăn gấm lộn xộn, và một thân ảnh vẫn nằm yên không động đậy.

Bình luận đoạn
Ánh nắng sáng sớm len qua khe cửa sổ Dục Thần điện, rọi lên những dải chăn gấm lộn xộn, và một thân ảnh vẫn nằm yên không động đậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tạ Du mở mắt. Đôi đồng tử vô hồn, đỏ ửng. Cảm giác đầu tiên y nhận ra là... lạnh. Lạnh đến thấu xương.

Bình luận đoạn
Tạ Du mở mắt. Đôi đồng tử vô hồn, đỏ ửng. Cảm giác đầu tiên y nhận ra là... lạnh. Lạnh đến thấu xương.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tấm thân đau nhức, nhưng lòng còn đau hơn. Nhục nhã, phẫn uất, sợ hãi – mọi cảm xúc hỗn độn như cơn lũ dâng trào, không cách nào ngăn lại. Y đưa tay chạm vào cổ mình – nơi vẫn còn dấu vết đỏ bầm chưa tan. Cả người y như thể không còn là chính mình nữa.

Bình luận đoạn
Tấm thân đau nhức, nhưng lòng còn đau hơn. Nhục nhã, phẫn uất, sợ hãi – mọi cảm xúc hỗn độn như cơn lũ dâng trào, không cách nào ngăn lại. Y đưa tay chạm vào cổ mình – nơi vẫn còn dấu vết đỏ bầm chưa tan. Cả người y như thể không còn là chính mình nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Công tử… công tử?” – Một giọng thị nữ khe khẽ gọi ngoài cửa.

Bình luận đoạn
“Công tử… công tử?” – Một giọng thị nữ khe khẽ gọi ngoài cửa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tạ Du không đáp. Y ngồi dậy, chậm rãi mặc lại xiêm y, từng động tác cứng đờ như tượng gỗ.

Bình luận đoạn
Tạ Du không đáp. Y ngồi dậy, chậm rãi mặc lại xiêm y, từng động tác cứng đờ như tượng gỗ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cánh cửa khẽ mở. Một cung nữ bước vào, đặt nhẹ bát cháo và chén thuốc xuống bàn, rồi lui ra. Không ai dám nhìn thẳng vào y, không ai dám nói gì – tựa như mọi người đều ngầm hiểu điều gì đã xảy ra.

Bình luận đoạn
Cánh cửa khẽ mở. Một cung nữ bước vào, đặt nhẹ bát cháo và chén thuốc xuống bàn, rồi lui ra. Không ai dám nhìn thẳng vào y, không ai dám nói gì – tựa như mọi người đều ngầm hiểu điều gì đã xảy ra.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tạ Du bước ra khỏi điện. Gió sớm thổi qua, mái tóc y rũ xuống che một phần gương mặt tái nhợt.

Bình luận đoạn
Tạ Du bước ra khỏi điện. Gió sớm thổi qua, mái tóc y rũ xuống che một phần gương mặt tái nhợt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

[Cung Thái tử]

Bình luận đoạn
[Cung Thái tử]

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trong điện Thanh Minh, hương trầm nhè nhẹ lan tỏa. Lý Dục đứng trước án thư, ánh mắt đăm đăm nhìn vết máu đã khô trên cổ tay mình. Vết cào của Tạ Du – nhỏ thôi, nhưng lại đau hơn bất cứ vết thương nào hắn từng chịu.

Bình luận đoạn
Trong điện Thanh Minh, hương trầm nhè nhẹ lan tỏa. Lý Dục đứng trước án thư, ánh mắt đăm đăm nhìn vết máu đã khô trên cổ tay mình. Vết cào của Tạ Du – nhỏ thôi, nhưng lại đau hơn bất cứ vết thương nào hắn từng chịu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn chưa từng nghĩ một người như hắn – kẻ có thể ra lệnh cho trăm quân nghìn ngựa, có thể khiến bá quan triều thần cúi đầu – lại phải đứng trước chính mình mà thấy nhơ nhuốc đến vậy.

Bình luận đoạn
Hắn chưa từng nghĩ một người như hắn – kẻ có thể ra lệnh cho trăm quân nghìn ngựa, có thể khiến bá quan triều thần cúi đầu – lại phải đứng trước chính mình mà thấy nhơ nhuốc đến vậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chén rượu lạnh ngắt trong tay. Hắn nâng lên, uống cạn, như thể muốn rửa sạch cơn mê tối qua. Nhưng vị đắng vẫn còn, không phải nơi đầu lưỡi, mà ở tận sâu trong lòng.

Bình luận đoạn
Chén rượu lạnh ngắt trong tay. Hắn nâng lên, uống cạn, như thể muốn rửa sạch cơn mê tối qua. Nhưng vị đắng vẫn còn, không phải nơi đầu lưỡi, mà ở tận sâu trong lòng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Câu nói ấy của Tạ Du cứ lặp đi lặp lại trong đầu hắn. Hắn đã mong có được y, tưởng rằng chỉ cần giữ y bên cạnh, y sẽ hiểu. Nhưng sau cùng, hắn lại chỉ khiến người đó rơi vào cơn ác mộng không thể tỉnh lại.

Bình luận đoạn
Câu nói ấy của Tạ Du cứ lặp đi lặp lại trong đầu hắn. Hắn đã mong có được y, tưởng rằng chỉ cần giữ y bên cạnh, y sẽ hiểu. Nhưng sau cùng, hắn lại chỉ khiến người đó rơi vào cơn ác mộng không thể tỉnh lại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có điều, hắn không hối hận vì đã yêu. Chỉ hối hận vì đã yêu một cách sai lầm.

Bình luận đoạn
Có điều, hắn không hối hận vì đã yêu. Chỉ hối hận vì đã yêu một cách sai lầm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn tự hỏi: nếu một ngày Tạ Du căm hận hắn đến tận xương tủy… liệu hắn còn đủ tư cách để nói hai chữ "xin lỗi"?

Bình luận đoạn
Hắn tự hỏi: nếu một ngày Tạ Du căm hận hắn đến tận xương tủy… liệu hắn còn đủ tư cách để nói hai chữ "xin lỗi"?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

[Tạ phủ – vài ngày sau]

Bình luận đoạn
[Tạ phủ – vài ngày sau]

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Căn phòng của Tạ Du vẫn yên ắng như xưa. Nhưng ánh nến trong phòng từ đó không còn ấm nữa.

Bình luận đoạn
Căn phòng của Tạ Du vẫn yên ắng như xưa. Nhưng ánh nến trong phòng từ đó không còn ấm nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tạ Du ngồi bên bàn viết, ngón tay vẫn run nhẹ, thỉnh thoảng khựng lại giữa dòng. Trang giấy trước mặt trắng đến nhức mắt, từng nét mực rơi chậm, nhòe cả xuống tay áo.

Bình luận đoạn
Tạ Du ngồi bên bàn viết, ngón tay vẫn run nhẹ, thỉnh thoảng khựng lại giữa dòng. Trang giấy trước mặt trắng đến nhức mắt, từng nét mực rơi chậm, nhòe cả xuống tay áo.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Y từng là tài tử được người người ca tụng, từng đứng trên sân khấu đọc thơ, đánh đàn, làm rực rỡ cả đất Lạc Châu. Nhưng giờ đây, y không thể viết nổi một câu thơ tử tế. Cảm hứng từng là suối nguồn, nay đã khô cạn.

Bình luận đoạn
Y từng là tài tử được người người ca tụng, từng đứng trên sân khấu đọc thơ, đánh đàn, làm rực rỡ cả đất Lạc Châu. Nhưng giờ đây, y không thể viết nổi một câu thơ tử tế. Cảm hứng từng là suối nguồn, nay đã khô cạn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tiếng người hầu vọng ngoài cửa.

Bình luận đoạn
Tiếng người hầu vọng ngoài cửa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Y không đáp, cũng không nhận lấy. Lá thư nằm lặng trên bàn suốt một ngày, niêm phong bằng dấu Thái tử. Đỏ như máu.

Bình luận đoạn
Y không đáp, cũng không nhận lấy. Lá thư nằm lặng trên bàn suốt một ngày, niêm phong bằng dấu Thái tử. Đỏ như máu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đêm đến, y mở nó ra, chậm rãi đọc từng chữ. Đó không phải thư tạ tội, cũng không phải lời giải thích. Chỉ vỏn vẹn một câu:

Bình luận đoạn
Đêm đến, y mở nó ra, chậm rãi đọc từng chữ. Đó không phải thư tạ tội, cũng không phải lời giải thích. Chỉ vỏn vẹn một câu:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tạ Du cười nhạt. “Buông kiếm? Hắn xem truyện hôm đó như chưa từng xảy ra sao ?”

Bình luận đoạn
Tạ Du cười nhạt. “Buông kiếm? Hắn xem truyện hôm đó như chưa từng xảy ra sao ?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Y vò nát tờ giấy, ném vào lò lửa. Ngọn lửa lập lòe nuốt trọn từng đường mực đỏ, như muốn thiêu sạch ký ức cay đắng. Nhưng dẫu cháy rực đến tro tàn, cũng chẳng thể đốt đi nỗi đau còn âm ỉ trong lòng y – thứ đau đớn không tên, chưa từng lên tiếng, nhưng chưa phút nào nguôi.

Bình luận đoạn
Y vò nát tờ giấy, ném vào lò lửa. Ngọn lửa lập lòe nuốt trọn từng đường mực đỏ, như muốn thiêu sạch ký ức cay đắng. Nhưng dẫu cháy rực đến tro tàn, cũng chẳng thể đốt đi nỗi đau còn âm ỉ trong lòng y – thứ đau đớn không tên, chưa từng lên tiếng, nhưng chưa phút nào nguôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

[Kinh thành – đêm ấy]

Bình luận đoạn
[Kinh thành – đêm ấy]

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thái tử Lý Dục đứng trên tầng lầu cao nhất trong cung, mắt nhìn về phía nam – hướng Lạc Châu.

Bình luận đoạn
Thái tử Lý Dục đứng trên tầng lầu cao nhất trong cung, mắt nhìn về phía nam – hướng Lạc Châu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trong tay hắn là một bức tranh thủy mặc chưa hoàn thiện. Nét mực đầu tiên là hình bóng một người áo trắng đang ngồi dưới gốc mai, thổi sáo.

Bình luận đoạn
Trong tay hắn là một bức tranh thủy mặc chưa hoàn thiện. Nét mực đầu tiên là hình bóng một người áo trắng đang ngồi dưới gốc mai, thổi sáo.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng nét cuối cùng, hắn không dám vẽ tiếp. Vì trong trí nhớ, người ấy đã quay đi, không ngoảnh lại.

Bình luận đoạn
Nhưng nét cuối cùng, hắn không dám vẽ tiếp. Vì trong trí nhớ, người ấy đã quay đi, không ngoảnh lại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

__________________________________________________

Bình luận đoạn
__________________________________________________

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tác giả : Dạo gần đây tôi đc nghỉ nên có thời gian đã viết dài hơn chương 1 nhiều , tôi sẽ cố gắng viết dài hơn nx nếu t ko bị bệnh lười xâm chiếm '<'. Tôi sẽ cố chương 3 viết dc 900 chữ nếu tôi còn chất xám (-)_(-)✨

Bình luận đoạn
Tác giả : Dạo gần đây tôi đc nghỉ nên có thời gian đã viết dài hơn chương 1 nhiều , tôi sẽ cố gắng viết dài hơn nx nếu t ko bị bệnh lười xâm chiếm '<'. Tôi sẽ cố chương 3 viết dc 900 chữ nếu tôi còn chất xám (-)_(-)✨

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước Chương sau
📚

Có thể bạn sẽ thích

Mộng Thùy Dương
Mộng Thùy Dương

Cá Mực Cạn Mực

💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!