Truyện
Trước Sau

Chương 7

Ôn Hồ Tửu vừa đi không bao lâu đã bị chặn đường, người tới mặc giáp trụ màu trắng, gương mặt như tắm gió xuân mỉm cười hòa nhã:

Bình luận đoạn
Ôn Hồ Tửu vừa đi không bao lâu đã bị chặn đường, người tới mặc giáp trụ màu trắng, gương mặt như tắm gió xuân mỉm cười hòa nhã:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ôn gia xin dừng bước.”

Bình luận đoạn
“Ôn gia xin dừng bước.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cữu Cữu từ trên cao nhìn xuống người cưỡi khoái mã:

Bình luận đoạn
Cữu Cữu từ trên cao nhìn xuống người cưỡi khoái mã:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ngươi là?”

Bình luận đoạn
“Ngươi là?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Tại hạ là tiểu tiên sinh của Tắc hạ học đường Tiêu Nhược Phong.”

Bình luận đoạn
“Tại hạ là tiểu tiên sinh của Tắc hạ học đường Tiêu Nhược Phong.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ôn Hồ Tửu siết chặt người trong tay:

Bình luận đoạn
Ôn Hồ Tửu siết chặt người trong tay:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ngươi muốn ngăn ta?”

Bình luận đoạn
“Ngươi muốn ngăn ta?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Không phải, ta muốn giúp ngài, Ôn tiên sinh chuyện của tiểu công tử ta hổ thẹn không thể giúp đỡ nhiều nhưng vẫn mong ngài hãy nhận phần lễ này.”

Bình luận đoạn
“Không phải, ta muốn giúp ngài, Ôn tiên sinh chuyện của tiểu công tử ta hổ thẹn không thể giúp đỡ nhiều nhưng vẫn mong ngài hãy nhận phần lễ này.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tiểu tiên sinh chắp tay vô cùng lịch thiệp, Ôn Hồ Tửu nhếch nhẹ chòm râu:

Bình luận đoạn
Tiểu tiên sinh chắp tay vô cùng lịch thiệp, Ôn Hồ Tửu nhếch nhẹ chòm râu:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Được rồi, sau này có duyên sẽ hồi báo, đa tạ.”

Bình luận đoạn
“Được rồi, sau này có duyên sẽ hồi báo, đa tạ.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ôn Hồ Tửu không khách khí nhảy vào trong xe ngựa của Tiêu Nhược Phong thả Bách lý Đông Quân xuống đệm dày. Tiêu Nhược Phong ngồi xuống ôm lấy y mỉm cười:

Bình luận đoạn
Ôn Hồ Tửu không khách khí nhảy vào trong xe ngựa của Tiêu Nhược Phong thả Bách lý Đông Quân xuống đệm dày. Tiêu Nhược Phong ngồi xuống ôm lấy y mỉm cười:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ủy khuất ngài rồi. Phụ hoàng sẽ không dễ dàng để y toàn mạng rời khỏi chỉ có thể nghĩ ra hạ sách này, hổ thẹn.”

Bình luận đoạn
“Ủy khuất ngài rồi. Phụ hoàng sẽ không dễ dàng để y toàn mạng rời khỏi chỉ có thể nghĩ ra hạ sách này, hổ thẹn.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nói rồi hắn nhanh tay vuốt mái tóc của Bách Lý Đông Quân, lấy tấm lông cáo phủ lên người y lại cắn ngón tay lấy máu mình tô lên đôi môi tái nhợt của người trong lòng sau đó gật đầu với Ôn Hồ Tửu, ông lấy chiếc mũ rộng vành bên cạnh cởi áo ngoài rồi ra trước xe ngựa giả làm một người đánh xe. 

Bình luận đoạn
Nói rồi hắn nhanh tay vuốt mái tóc của Bách Lý Đông Quân, lấy tấm lông cáo phủ lên người y lại cắn ngón tay lấy máu mình tô lên đôi môi tái nhợt của người trong lòng sau đó gật đầu với Ôn Hồ Tửu, ông lấy chiếc mũ rộng vành bên cạnh cởi áo ngoài rồi ra trước xe ngựa giả làm một người đánh xe. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Xe ngựa thuận lợi một đường tới cổng thành thì bị chặn lại, tướng lĩnh trông thấy gia huy trên thân xe biết là xe của Lang Gia Vương nhưng vì chức trách vẫn tiến lên xin lục soát, Ôn Hồ Tửu không hề nhúc nhích tận lực giả làm một người đánh xe bị câm, Tiêu Nhược Phong trong xe cười chào hỏi:

Bình luận đoạn
Xe ngựa thuận lợi một đường tới cổng thành thì bị chặn lại, tướng lĩnh trông thấy gia huy trên thân xe biết là xe của Lang Gia Vương nhưng vì chức trách vẫn tiến lên xin lục soát, Ôn Hồ Tửu không hề nhúc nhích tận lực giả làm một người đánh xe bị câm, Tiêu Nhược Phong trong xe cười chào hỏi:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ta hiểu chức trách của ngươi không sao”

Bình luận đoạn
“Ta hiểu chức trách của ngươi không sao”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Tạ vương gia, thứ tội vi thần.”

Bình luận đoạn
“Tạ vương gia, thứ tội vi thần.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hai tên linh theo lệnh kéo nhẹ rèm xe, chỉ thấy bên trong xe có một cô nương tuy không thấy rõ mặt nhưng chỉ nhìn bờ vai cùng mái tóc đen dài người ta đã biết chắc chắn là nàng có mỹ mạo khuynh thành, đôi môi đỏ mọng, Lang gia vương đang vùi mặt vào cổ nàng. Tên lính tựa như chấn kinh cũng tựa như thèm muốn mở to mắt, Lang gia vương xuất chưởng khiến rèm xe hạ xuống lạnh giọng:

Bình luận đoạn
Hai tên linh theo lệnh kéo nhẹ rèm xe, chỉ thấy bên trong xe có một cô nương tuy không thấy rõ mặt nhưng chỉ nhìn bờ vai cùng mái tóc đen dài người ta đã biết chắc chắn là nàng có mỹ mạo khuynh thành, đôi môi đỏ mọng, Lang gia vương đang vùi mặt vào cổ nàng. Tên lính tựa như chấn kinh cũng tựa như thèm muốn mở to mắt, Lang gia vương xuất chưởng khiến rèm xe hạ xuống lạnh giọng:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“To gan…”

Bình luận đoạn
“To gan…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đám lính ngay lập tức cảm thấy khuất tất cúi thấp đầu cho xe ngựa đi qua, bọn họ biết Lang gia vương lúc nào cũng nổi tiếng tri thư đạt lễ chưa bao giờ gần nữ sắc nhưng mấy tháng trở lại đây ngài vì một nữ nhân mà tranh với Cảnh Ngọc vương tới sứt đầu mẻ trán hôm nay thấy quả là hồng nhan họa thủy.

Bình luận đoạn
Đám lính ngay lập tức cảm thấy khuất tất cúi thấp đầu cho xe ngựa đi qua, bọn họ biết Lang gia vương lúc nào cũng nổi tiếng tri thư đạt lễ chưa bao giờ gần nữ sắc nhưng mấy tháng trở lại đây ngài vì một nữ nhân mà tranh với Cảnh Ngọc vương tới sứt đầu mẻ trán hôm nay thấy quả là hồng nhan họa thủy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ôn Hồ Tửu vững vàng đánh xe, bên trong Tiêu Nhược Phong nhẹ nhàng đặt người xuống lẩm bẩm:

Bình luận đoạn
Ôn Hồ Tửu vững vàng đánh xe, bên trong Tiêu Nhược Phong nhẹ nhàng đặt người xuống lẩm bẩm:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Mạo phạm rồi Bách Lý công tử”

Bình luận đoạn
“Mạo phạm rồi Bách Lý công tử”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh không thể kiềm chế vuốt nhẹ lên môi mình, ban nãy làn da dưới đó mềm mịn vô cùng khiến người ta thương nhớ. Tiêu Nhược Phong đương nhìn gương mặt trắng bệch của y thì Ôn Hồ Tửu hỏi:

Bình luận đoạn
Anh không thể kiềm chế vuốt nhẹ lên môi mình, ban nãy làn da dưới đó mềm mịn vô cùng khiến người ta thương nhớ. Tiêu Nhược Phong đương nhìn gương mặt trắng bệch của y thì Ôn Hồ Tửu hỏi:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Không ngờ người đứng đắn có tiếng như Lang gia vương lại có một hồi tình tự như vậy?”

Bình luận đoạn
“Không ngờ người đứng đắn có tiếng như Lang gia vương lại có một hồi tình tự như vậy?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh biết lúc nãy mấy binh lính đã bàn tán ra vào nên cữu cữu nghe thấy, Lang gia vương lắc đầu bất lực:

Bình luận đoạn
Anh biết lúc nãy mấy binh lính đã bàn tán ra vào nên cữu cữu nghe thấy, Lang gia vương lắc đầu bất lực:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Chỉ là một vài kế sách che mắt mà thôi.”

Bình luận đoạn
“Chỉ là một vài kế sách che mắt mà thôi.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh không hề nói dối, Thanh vương thế lực bành trướng anh muốn giúp ca ca chỉ có thể âm thầm ngoài mặt kiếm cớ bất hòa bên trong ủng hộ. 

Bình luận đoạn
Anh không hề nói dối, Thanh vương thế lực bành trướng anh muốn giúp ca ca chỉ có thể âm thầm ngoài mặt kiếm cớ bất hòa bên trong ủng hộ. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tiêu Nhược phong bảo hộ bọn họ tới nơi an toàn sau liền trở về, Ôn Hồ Tửu đi suốt năm ngày cuối cùng tới phụ cận Sài Tang. Bách Lý Đông Quân tới ngày thứ hai đã tỉnh lại nhưng cơ thể thương tích quá nặng khiến y chỉ có thể ngồi đó ngẩn người. Lúc đầu cữu cữu cho là y đã chịu đả kích quá lớn nên mới trầm mặc nhưng qua thêm hai ngày ông đã triệt để hốt hoảng:

Bình luận đoạn
Tiêu Nhược phong bảo hộ bọn họ tới nơi an toàn sau liền trở về, Ôn Hồ Tửu đi suốt năm ngày cuối cùng tới phụ cận Sài Tang. Bách Lý Đông Quân tới ngày thứ hai đã tỉnh lại nhưng cơ thể thương tích quá nặng khiến y chỉ có thể ngồi đó ngẩn người. Lúc đầu cữu cữu cho là y đã chịu đả kích quá lớn nên mới trầm mặc nhưng qua thêm hai ngày ông đã triệt để hốt hoảng:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đông Quân, Đông Quân? Con làm sao vậy? Mau trả lời cữu cữu, đừng dọa ta. Lũ súc sinh ở Thiên Khải đó đã làm gì khiến con trở thành như vậy?”

Bình luận đoạn
“Đông Quân, Đông Quân? Con làm sao vậy? Mau trả lời cữu cữu, đừng dọa ta. Lũ súc sinh ở Thiên Khải đó đã làm gì khiến con trở thành như vậy?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dù có dùng đủ mọi cách y vẫn giống như một con búp bê sứ xinh đẹp im lặng ngồi đó ngoài các hành động cơ bản ra thì chẳng có điểm nào giống như đang sống. Ôn Hồ Tửu để tránh tai mắt giấu y ở một căn nhà tranh gần Sài Tang thành, phía trước nhà có một rừng trúc rất lớn, Bách Lý Đông Quân ngồi trên xích đu trước hiên nhà yên lặng giống như một bức tranh thủy mặc. Cữu cữu trên tay cầm vò rượu mở nắp khua trước mặt y:

Bình luận đoạn
Dù có dùng đủ mọi cách y vẫn giống như một con búp bê sứ xinh đẹp im lặng ngồi đó ngoài các hành động cơ bản ra thì chẳng có điểm nào giống như đang sống. Ôn Hồ Tửu để tránh tai mắt giấu y ở một căn nhà tranh gần Sài Tang thành, phía trước nhà có một rừng trúc rất lớn, Bách Lý Đông Quân ngồi trên xích đu trước hiên nhà yên lặng giống như một bức tranh thủy mặc. Cữu cữu trên tay cầm vò rượu mở nắp khua trước mặt y:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Tiểu Đông Quân có biết đây là rượu gì không? Con ngửi xem rất thơm đó.”

Bình luận đoạn
“Tiểu Đông Quân có biết đây là rượu gì không? Con ngửi xem rất thơm đó.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bách Lý Đông Quân vừa ngửi thấy mùi rượu, trong ánh mắt vô hồn bỗng hơi lấp lánh lên một chút, y giương mắt nhìn cữu cữu khiến ông kinh hỉ:

Bình luận đoạn
Bách Lý Đông Quân vừa ngửi thấy mùi rượu, trong ánh mắt vô hồn bỗng hơi lấp lánh lên một chút, y giương mắt nhìn cữu cữu khiến ông kinh hỉ:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Mau gọi cữu cữu ta lấy cho con thử một chén nhé.”

Bình luận đoạn
“Mau gọi cữu cữu ta lấy cho con thử một chén nhé.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bách Lý Đông Quân khó khăn đáp:

Bình luận đoạn
Bách Lý Đông Quân khó khăn đáp:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Cữu.. cữu?”

Bình luận đoạn
“Cữu.. cữu?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ngoan ngoan… tiểu Đông Quân”

Bình luận đoạn
“Ngoan ngoan… tiểu Đông Quân”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ôn Hồ Tửu rơi nước mắt, ông cảm thấy y giống như trở lại thành đứa trẻ mới sinh vậy, không có bất kỳ phản ứng nào với thế giới nhưng nếu kiên nhẫn dẫn dắt y sẽ làm theo. Phải mất tới nửa tháng Bách Lý Đông Quân mới như một con sóc nhỏ chạy xung quanh nhà nhưng y không biết cười cũng không biết nói chuyện chỉ biết gọi cữu cữu, y rất thích rượu chỉ cần để đồ xung quanh giống như bản năng y vẫn sẽ ủ rượu. Ôn Hồ Tửu thường để y trong nhà rồi một mình đi xung quanh thám thính, phía Thiên Khải vẫn im hơi lặng tiếng, ông chỉ kịp thả một bức thư về Càn Đông báo bình an cùng với thông tri tình hình, Trấn tây hầu phủ nhận được sẽ có hành động. 

Bình luận đoạn
Ôn Hồ Tửu rơi nước mắt, ông cảm thấy y giống như trở lại thành đứa trẻ mới sinh vậy, không có bất kỳ phản ứng nào với thế giới nhưng nếu kiên nhẫn dẫn dắt y sẽ làm theo. Phải mất tới nửa tháng Bách Lý Đông Quân mới như một con sóc nhỏ chạy xung quanh nhà nhưng y không biết cười cũng không biết nói chuyện chỉ biết gọi cữu cữu, y rất thích rượu chỉ cần để đồ xung quanh giống như bản năng y vẫn sẽ ủ rượu. Ôn Hồ Tửu thường để y trong nhà rồi một mình đi xung quanh thám thính, phía Thiên Khải vẫn im hơi lặng tiếng, ông chỉ kịp thả một bức thư về Càn Đông báo bình an cùng với thông tri tình hình, Trấn tây hầu phủ nhận được sẽ có hành động. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bách Lý Đông Quân đang ủ rượu nhưng còn thiếu một nguyên liệu, y không do dự bước ra khỏi nhà. Rừng trúc xanh rì rào in trên mắt y nhưng không chạm tới đáy, bỗng cổ chân y bị nắm lấy một giọng nói thều thào xuất hiện:

Bình luận đoạn
Bách Lý Đông Quân đang ủ rượu nhưng còn thiếu một nguyên liệu, y không do dự bước ra khỏi nhà. Rừng trúc xanh rì rào in trên mắt y nhưng không chạm tới đáy, bỗng cổ chân y bị nắm lấy một giọng nói thều thào xuất hiện:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Cứu ta…”

Bình luận đoạn
“Cứu ta…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bách Lý Đông Quân nhấc chân bất cẩn làm hũ rượu nghiêng đi rượu đổ đầy vào mặt người nằm đó, trùng hợp làm sao rượu này lại là rượu có chứa thuốc, thuốc này làm người kia hơi tỉnh lại, sau một hồi giãy dụa gã ngồi dậy vận khí sau đó vui mừng nói:

Bình luận đoạn
Bách Lý Đông Quân nhấc chân bất cẩn làm hũ rượu nghiêng đi rượu đổ đầy vào mặt người nằm đó, trùng hợp làm sao rượu này lại là rượu có chứa thuốc, thuốc này làm người kia hơi tỉnh lại, sau một hồi giãy dụa gã ngồi dậy vận khí sau đó vui mừng nói:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Rượu này? Là thần dược sao? Đa tạ vị tiểu huynh đài.”

Bình luận đoạn
“Rượu này? Là thần dược sao? Đa tạ vị tiểu huynh đài.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bách Lý Đông Quân không quan tâm gã, quay lưng đi thẳng nhưng người trượng nghĩa như gã vội chạy theo chắn trước người y:

Bình luận đoạn
Bách Lý Đông Quân không quan tâm gã, quay lưng đi thẳng nhưng người trượng nghĩa như gã vội chạy theo chắn trước người y:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Xin hỏi vị tiểu huynh đài xưng hô như nào? Tại hạ gọi Tư Không Trường Phong.”

Bình luận đoạn
“Xin hỏi vị tiểu huynh đài xưng hô như nào? Tại hạ gọi Tư Không Trường Phong.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bách Lý Đông Quân tựa như nghiền ngẫm cái tên này thật lâu sau đó bỗng nhiên nắm lấy tay hắn, đúng lúc này cữu cữu tới:

Bình luận đoạn
Bách Lý Đông Quân tựa như nghiền ngẫm cái tên này thật lâu sau đó bỗng nhiên nắm lấy tay hắn, đúng lúc này cữu cữu tới:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Tiểu Đông Quân? Con ở đây làm gì? Tiểu tử này? Con hình như rất có sức hút với các tiểu tử.”

Bình luận đoạn
“Tiểu Đông Quân? Con ở đây làm gì? Tiểu tử này? Con hình như rất có sức hút với các tiểu tử.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ôn Hồ Tửu không lưu tình gõ rớt cái trảo trên vai cháu mình kéo y lại:

Bình luận đoạn
Ôn Hồ Tửu không lưu tình gõ rớt cái trảo trên vai cháu mình kéo y lại:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ngươi là ai?”

Bình luận đoạn
“Ngươi là ai?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ta… ta tên Tư Không Trường Phong. Ban nãy vị tiểu công tử này đã cứu ta.”

Bình luận đoạn
“Ta… ta tên Tư Không Trường Phong. Ban nãy vị tiểu công tử này đã cứu ta.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ôn Hồ Tửu nhấc lông mày nhìn ánh mắt vô hồn của cháu mình, y tới ăn món gì còn không biết chọn thì sao mà giúp nổi chứ nhưng nhìn dáng vẻ ngây ngô của gã ông lại nghĩ chắc người này chỉ là tình cờ đi ngang không có ý xấu. Cữu cữu niết má Đông Quân:

Bình luận đoạn
Ôn Hồ Tửu nhấc lông mày nhìn ánh mắt vô hồn của cháu mình, y tới ăn món gì còn không biết chọn thì sao mà giúp nổi chứ nhưng nhìn dáng vẻ ngây ngô của gã ông lại nghĩ chắc người này chỉ là tình cờ đi ngang không có ý xấu. Cữu cữu niết má Đông Quân:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Mau mau cho cữu cữu xem nào tiểu Đông Quân hôm nay con đã biết đi ra ngoài rồi cơ đấy.”

Bình luận đoạn
“Mau mau cho cữu cữu xem nào tiểu Đông Quân hôm nay con đã biết đi ra ngoài rồi cơ đấy.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ôn Hồ Tửu vốn không tính giữ Tư Không Trường Phong lại nhưng Bách Lý Đông Quân cứ nắm góc áo người ta, ông bất lực đành cho gã vào nhà. Tư Không Trường Phong vừa vào đã bị hương rượu hấp dẫn:

Bình luận đoạn
Ôn Hồ Tửu vốn không tính giữ Tư Không Trường Phong lại nhưng Bách Lý Đông Quân cứ nắm góc áo người ta, ông bất lực đành cho gã vào nhà. Tư Không Trường Phong vừa vào đã bị hương rượu hấp dẫn:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Tất cả là do y ủ?”

Bình luận đoạn
“Tất cả là do y ủ?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tư Không Trường Phong ngạc nhiên chỉ người đang ngồi một bên tay cầm đồ chơi do thúc thúc mang về bên trong còn có hai con rắn màu sắc sặc sỡ, gã sợ y bị thương liền nắm lấy tay y:

Bình luận đoạn
Tư Không Trường Phong ngạc nhiên chỉ người đang ngồi một bên tay cầm đồ chơi do thúc thúc mang về bên trong còn có hai con rắn màu sắc sặc sỡ, gã sợ y bị thương liền nắm lấy tay y:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Sao ngài lại cho y chơi thứ này?”

Bình luận đoạn
“Sao ngài lại cho y chơi thứ này?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ôn Hồ Tửu thấy hành động này tự nhiên cảm thấy Tư không Trường Phong rất thích hợp làm bảo mẫu liền nói:

Bình luận đoạn
Ôn Hồ Tửu thấy hành động này tự nhiên cảm thấy Tư không Trường Phong rất thích hợp làm bảo mẫu liền nói:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ta biết ngươi có thương trong người, rượu của cháu ta vừa hay lại có thể giúp ích cho ngươi một chút. ngươi ở lại đi giúp ta chăm sóc y, đổi lại rượu cho ngươi.”

Bình luận đoạn
“Ta biết ngươi có thương trong người, rượu của cháu ta vừa hay lại có thể giúp ích cho ngươi một chút. ngươi ở lại đi giúp ta chăm sóc y, đổi lại rượu cho ngươi.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tư Không Trường Phong nhìn Bách Lý Đông Quân ngoan ngoãn ngồi một bên, gương mặt y trắng nõn, ngũ quan tinh xảo tuy trông hơi giống một bức tượng không hồn nhưng vẫn cảm thấy y là kiểu người gặp người thương hoa gặp hoa nở bèn gật đầu. 

Bình luận đoạn
Tư Không Trường Phong nhìn Bách Lý Đông Quân ngoan ngoãn ngồi một bên, gương mặt y trắng nõn, ngũ quan tinh xảo tuy trông hơi giống một bức tượng không hồn nhưng vẫn cảm thấy y là kiểu người gặp người thương hoa gặp hoa nở bèn gật đầu. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ở một diễn biến khác Diệp Vân vẫn đang vật lộn với ma chủng, hằng đêm thứ đó đều hiện về tra tấn hắn:

Bình luận đoạn
Ở một diễn biến khác Diệp Vân vẫn đang vật lộn với ma chủng, hằng đêm thứ đó đều hiện về tra tấn hắn:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Diệp Vân ngươi đã hại y, ngươi lấy tư cách gì ở bên cạnh y?”

Bình luận đoạn
“Diệp Vân ngươi đã hại y, ngươi lấy tư cách gì ở bên cạnh y?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Diệp Vân dùng nội lực áp chế nhưng chỉ có thể cố gắng giữ lại thanh minh, hắn biết cần phải ngay lập tức đi tìm Bách Lý Đông Quân. Hắn sợ nếu không tới nhanh hắn sẽ vĩnh viễn mất đi y, loại dự cảm này càng ngày càng thôi thúc. Diệp Vân lấy hết sức lực tìm kiếm mọi phương hướng cuối cùng mò được tới phụ cận Sài Tang, hắn cả người dơ bẩn hề hề bước trong thành gặp ai cũng hỏi:

Bình luận đoạn
Diệp Vân dùng nội lực áp chế nhưng chỉ có thể cố gắng giữ lại thanh minh, hắn biết cần phải ngay lập tức đi tìm Bách Lý Đông Quân. Hắn sợ nếu không tới nhanh hắn sẽ vĩnh viễn mất đi y, loại dự cảm này càng ngày càng thôi thúc. Diệp Vân lấy hết sức lực tìm kiếm mọi phương hướng cuối cùng mò được tới phụ cận Sài Tang, hắn cả người dơ bẩn hề hề bước trong thành gặp ai cũng hỏi:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Có trông thấy một người cao chừng này ánh mắt linh động?”

Bình luận đoạn
“Có trông thấy một người cao chừng này ánh mắt linh động?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đương lúc người bán bánh bao tưởng hắn là một tên ăn mày xua đuổi thì hắn chợt nhìn thấy bóng dáng quen thuộc. Tư Không Trường Phong đội cho y một cái nón có tai thỏ màu trắng trông vô cùng dễ thương lại mua mứt hoa quả nhét vào miệng y nhẹ nhàng lấy tay lau vụn đường trên môi:

Bình luận đoạn
Đương lúc người bán bánh bao tưởng hắn là một tên ăn mày xua đuổi thì hắn chợt nhìn thấy bóng dáng quen thuộc. Tư Không Trường Phong đội cho y một cái nón có tai thỏ màu trắng trông vô cùng dễ thương lại mua mứt hoa quả nhét vào miệng y nhẹ nhàng lấy tay lau vụn đường trên môi:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ngọt không? Đông Quân nay Sài Tang có lễ hội chúng ta sẽ lén cữu cữu đi chơi một chút nhé.”

Bình luận đoạn
“Ngọt không? Đông Quân nay Sài Tang có lễ hội chúng ta sẽ lén cữu cữu đi chơi một chút nhé.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bách Lý Đông Quân ngậm mứt hai má căng lên trông thật sự giống một con thỏ trắng nắm vạt áo Tư Không Trường Phong:

Bình luận đoạn
Bách Lý Đông Quân ngậm mứt hai má căng lên trông thật sự giống một con thỏ trắng nắm vạt áo Tư Không Trường Phong:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“A Phong…”

Bình luận đoạn
“A Phong…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Phải mất rất lâu gã mới dạy y gọi được tên bản thân, Tư Không Trường Phong vừa nghe y gọi đã lấy trong túi ra một miếng mứt quả nữa nhét vào miệng y sau đó quay lại trả tiền cho ông chủ.

Bình luận đoạn
Phải mất rất lâu gã mới dạy y gọi được tên bản thân, Tư Không Trường Phong vừa nghe y gọi đã lấy trong túi ra một miếng mứt quả nữa nhét vào miệng y sau đó quay lại trả tiền cho ông chủ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước Chương sau
💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!