Chương 4: Tất cả chỉ là lừa dối
Cuối cùng cũng nhận được sự đồng ý từ Đường, Ari vui mừng dẫn Đường đi sâu vào trong làng. Vì lo sợ dân làng phát hiện ra sự hiện diện của một người lạ mặt, Ari dẫn Đường đi một con đường vắng người mà những lúc trốn đi chơi cô vẫn hay dùng, thành công trót lọt đưa Đường vào căn cứ địa của “bọn cô”.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vừa đi cô vừa lo lắng người đằng sau đột nhiên đổi ý, thỉnh thoảng cô lại lấm lét ngoái mặt nhìn lui xem Đường còn ở phía sau mình hay không. Đường ở đằng sau thì vẫn không ngừng cảm thán:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
– Kèo này thơm quá! Kèo này thơm quá!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cậu không ngừng nghỉ liệt kê trong đầu vô số thứ có thể mua được sau khi nhận số tiền đó. Mãi suy nghĩ mà không hề quan tâm đến việc cô gái trước mắt sẽ đưa mình đi đâu. Cho đến khi nhận thấy bản thân đang ở trên một cây cầu cao cách mặt đất hơn 10 mét, cậu mới hoàn hồn đưa mắt quan sát những kiến trúc kỳ lạ xung quanh mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trước mắt Đường là một ngôi nhà với diện tích không lớn, nhà được làm hoàn toàn bằng gỗ, điều đặc biệt là bằng một cách nào đó, một cái cây lớn đâm xuyên qua nó và vẫn tiếp tục vươn dài sinh trưởng mà không làm ảnh hưởng đến cấu trúc của ngôi nhà. Trong lúc Đường đang miên man suy nghĩ, Ari ở phía trước cậu đột nhiên lên tiếng: -Có khách mọi người ơi!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hai người lần lượt bước vào nhà. Vừa bước vào trong, Ari đã nhanh mồm nhanh miệng giới thiệu Đường với mọi người:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
– Đây là ngài pháp sư tôi vừa mời về, ngài ấy tên là… à…ừm…!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nói đến đây Ari nhận thấy hình như cô còn chưa hỏi tên cậu pháp sư này là gì. Đường ở phía sau bước lên một bước, nở nụ cười thân thiện, đưa tay lên vẫy chào mọi người:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
– Chào mọi người, tôi là Đường.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ari bên cạnh lúc này chỉ biết cười hì hì đưa tay lên gãi đầu cố che giấu đi sự không đáng tin cậy của mình. Cả ngôi nhà chỉ có một gian phòng duy nhất, bài trí cũng khá đơn giản nhưng vẫn đầy đủ, có vẻ không phải là nơi ở hàng ngày của ai đó mà chỉ là nơi để mọi người tụ tập.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Phù ù ù” – Một bờ môi hé mở nhả ra một làn khói nhẹ. Trong căn phòng không lớn không nhỏ, bên phía đối diện với Đường và Ari có ba người đang giương sáu con mắt nhìn về phía họ. Gần hai người nhất là một cô gái với vẻ ngoài năng động. Cô nàng đang ngồi vắt chéo chân trên một cái phản gỗ, thân hình có phần cứng cáp và rắn rỏi. Cô mặc chiếc áo sát nách làm lộ ra phần cánh tay chắc khỏe, hai ngón tay phải đang kẹp chặt một điếu thuốc, cô đưa tay lên miệng rít một hơi, ngay sau đó một làn khói mờ đục được phả ra lướt qua gương mặt tự tin cùng mái tóc tím cá tính, nổi bật rồi dần tan biến. Cô không đáp lại lời chào hỏi của Đường mà chỉ ném cho cậu một ánh mắt đánh giá, sau đó liền quay sang Ari hỏi:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
– Vậy đây là người mà cô suốt ngày nhắc đến đó hả Ari?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đứng sau cô gái áo tím là một cô gái khác trông có phần trẻ hơn, gương mặt có đôi nét giống, mái tóc đen ngang vai trong bộ váy tương tự với hai màu xanh đen. Thân hình cô có phần nhỏ con hơn chút nhưng vẫn không kém phần mạnh mẽ. Cô đứng tựa lưng vào bệ cửa sổ, mắt nhìn Đường lơ đễnh như đang chẳng có chút hứng thú tò mò nào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
– Xin chào ngài pháp sư!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Người vừa cất tiếng chào là anh thầy thuốc – người đã kể cho Ari nghe về đoàn pháp sư Vạn Quang Tự – Anh này đang bê chồng sách và mấy cuộn giấy có vẻ đều là y thư, trên mặt anh thầy thuốc vẫn ánh lên một vẻ hiền hòa đôn hậu như lần đầu xuất hiện, anh nở một nụ cười tươi như chào đón kèm ánh mắt có chút ngạc nhiên vì sự xuất hiện của Đường.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cố chìa bàn tay múp míp về phía Đường, anh thầy thuốc chờ đợi một cái bắt tay với vẻ mặt đầy thân thiện. Đường đáp lời, sấn đến siết nhẹ tay anh thầy thuốc:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
-Xin chào, xin chào!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
-Xin chào ngài pháp sư, tôi là thầy thuốc ở làng này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh thầy thuốc vẫn giữ sự nồng ấm ban nãy, tươi cười đáp lại. Hai người nói chuyện qua lại vô cùng thiện chí trong lần đầu gặp mặt, anh chàng thầy thuốc tiếp tục thể hiện sự hiếu khách và thân thiện của mình bằng cách nhiệt tình nhận luôn vai trò cầu nối, giới thiệu về những người đang có mặt cho Đường bớt phần bỡ ngỡ, lần lượt chỉ tay vào cô áo tím rồi qua cô áo xanh đồng thời nói:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
-Xin giới thiệu với ngài đây là hai chị em Rin và Nic, sở trường của chị Rin là roi và Nic chuyên dùng kiếm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hai cô này là chị em và những thứ họ mang bên mình cũng chính là ngón nghề ngon lành của họ. Từ lúc bước vào Đường đã tiện thể đảo mắt quanh căn nhà một lượt rồi, nhìn vào họ từ lúc đầu cậu cũng đã đoán được chút ít về điều này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cặp chị em này có vẻ khá là trái ngược nhau, cô chị trông hoạt bát và mạnh mẽ, một câu nói phát ra có tám phần là đanh thép thì cô em lại trông ngược lại hoàn toàn, lạnh nhạt và có vẻ ít nói hơn mấy phần, ít nhất là từ lúc Đường bước vào đây đến giờ cô còn chưa từng mở miệng lấy một lần nào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mỗi người một vẻ nhưng chắc chắn năng lực của họ là không phải tầm thường. Nghĩ đoạn, Đường quay người hướng ánh mắt chào hỏi về phía hai chị em, Nic vẫn hờ hững gật nhẹ đầu đáp lại ánh nhìn của người lạ. Rin thì khác, cô nở một nụ cười nhạt, gật đầu đáp trả bằng một ánh mắt đầy tự tin mạnh mẽ. Ari cũng ham vui tự giới thiệu về mình, cô bé tự tin vỗ ngực xưng tên nói thêm một đoạn dài nữa:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
-Tôi là Ari, tôi sử dụng cung tên, tôi có thể bắn trúng mục tiêu đang chuyển động cách 100 mét. Chúng tôi sẽ cùng ngài vào rừng để tiêu diệt bọn Pan xấu xa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhắc đến Pan, đường lập tức đánh vào vấn đề chính:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
– Hãy kể thêm cho tôi về sinh vật đó đi, chúng xuất hiện từ trong rừng từ lúc nào vậy?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không khí trong gian phòng bỗng nhiên chùng xuống, Ari thấy trái tim mình bỗng nhiên đập gấp hẳn lên, rồi cô bắt đầu kể:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
– Pan là một loài tinh quái sống trong khu rừng ngay cạnh làng chúng tôi từ rất lâu rồi. Tổ tiên các đời chúng tôi đều dâng lễ vật cho chúng để đổi lấy sự bảo vệ tài nguyên của rừng. Từ xưa đến nay, cuộc sống dân làng gắn liền mật thiết với khu rừng, rất nhiều thứ chúng tôi dựa vào sự cung cấp từ khu rừng để tiếp diễn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
– Nhưng nửa năm gần đây, bọn Pan bắt đầu trở nên khác lạ,…
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ari chau mày, có vẻ đang lục tìm trong ký ức niên thiếu ngắn ngủi của chính mình:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
– … biến chất, hung hãn và quay sang ăn thịt người dân trong làng. Hiện tại thì gần như các loài thú trong rừng đã bị chúng ăn thịt. Và chúng đang dần tràn xuống làng để ăn thịt chúng tôi nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
– Dân làng đã tổ chức nhiều cuộc tấn công nhưng con Pan chúa rất mạnh. Những vũ khí thường không thể làm nó tổn thương. Hơn nữa bọn Pan con rất đông, chúng tôi đã liên tiếp thất bại. Vì vậy muốn nhờ sự giúp đỡ của các pháp sư.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ari dứt lời hướng ánh mắt đáng thương về phía Đường như một sự khẩn cầu, tạo thành một cái kết hoàn mỹ lay động tâm can người nghe.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sau khi nghe xong, Đường đã nắm bắt được cơ bản tình hình và vấn đề cần giải quyết. Cậu cũng đã suy tính được đôi chút hướng đi và cách để đối phó, nhưng nó cũng sẽ phụ thuộc vào việc cậu sẽ nhận được cái gì, phải biết về vốn để đầu tư chứ, nên cậu hỏi lại Ari về vấn đề khoản thù lao mà cô đã hứa trước đó:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
– Tôi hiểu rồi. Nhưng có chút vấn đề nhỏ. Cam kết về phần thưởng…
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đường còn chưa kịp nói hết câu Ari đã như đỉa chạm phải vôi, đang ngồi yên bỗng giật bắn mình, la toáng lên cắt lời Đường:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
– Cái đó… Tất nhiên haha…
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô không ngừng lắp bắp, lấp lửng không nói nên câu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
– Tôi chắc chắn về điều đó mà!!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Như sợ Đường sẽ hỏi thêm hay mọi người kịp thắc mắc, Ari vừa cười cười, lập tức đứng bật đậy, nhanh chóng kéo mọi người ra ngoài, để lại mỗi một mình Đường ở lại trong căn nhà. Vừa bước lui vừa cười nói :
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
– Ngài cứ nghỉ ngơi tại đây, sáng sớm mai chúng ta sẽ lên đường.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhìn cái bộ dạng này của cô, nào có ai là không biết là đang có vấn đề cơ chứ, anh thầy thuốc vừa bị đẩy ra, chỉ có thể từ sau lưng nhìn cô gọi tên như đang trách nhẹ:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
– Ari!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ari nhanh chóng đóng cửa hoàn toàn, không quên nói lời chào cuối:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
– Chúng tôi không làm phiền nữa. Rồi
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Rầm” cánh cửa khép kín, bỏ lại Đường lúc này chắc cũng đang một lần nữa hoang mang.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
– Phù, cuối cùng cũng xong.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đứng trước nhà, cô con gái rượu của trưởng làng thở phảo nhẹ nhõm rồi tựa người vào cánh cửa xả hơi như vừa đối mặt với cơn thịnh nộ của cha mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ba người kia chỉ biết ngơ ngác đứng vòng quanh Ari trên chiếc cầu treo dẫn vào bản doanh, chưa ai hiểu chuyện gì xảy ra cả, có người còn chưa nói lời nào với pháp sư, chuyện hệ trọng như kế hoạch tác chiến ngày mai cũng chưa được bàn tới. Trong đầu ba người liền dấy lên những hồ nghi không dứt về hai chữ “phần thường” mà Đường vừa nói.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ba người cố gắng đi ra xa khỏi nhà một đoạn rồi Rin lập tức hỏi Ari về mấy chuyện vừa rồi:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
– Ari, phần thưởng gì thế? Cô đã hứa sẽ trả người ta bao nhiêu vậy?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ari thều thào nói ra một con số mà ngay lập tức khiến ba người con lại trợn mắt đồng thanh:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
– CÁI GÌ CƠ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bàng hoàng nhất chắc chắn là anh thầy thuốc, có trời mới biết anh kính sợ trưởng làng như thế nào. Dù trưởng làng vốn là người hòa nhã, thân thiện, thường xuyên quan tâm người dân trong làng, là một người luôn nhận được tôn trọng, kính nể. Nhưng ở ông vẫn toát lên một sự uy nghiêm vô hình khiến anh thầy thuốc mỗi lần đối mặt lại cảm thấy áp lực. Mà đầu sỏ phiền phức – Ari dẫn ngài pháp sư vào làng còn là anh cung cấp thông tin. Nghĩ đến ánh mắt sắc bén của trưởng làng quét qua mình đã khiến anh nổi cả gai ốc. Anh quýnh quáng lên hỏi Ari dồn dập:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
– Khoan đã, đừng có bảo em định lấy số tiền quỹ của làng do ngài trưởng làng cất giữ chứ???
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ari thì chỉ còn biết im lặng gật gật mấy cái, mặt mũi chùng xuống hẳn, còn Rin thì được dịp cười như được mùa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
– Haha đúng là Ari, thật thú vị!! Có chuyện hay để xem rồi đây! Tôi đang tưởng tượng xem trưởng làng sẽ làm gì khi biết chuyện đó Ari!!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Người duy nhất ở đây vẫn giữ nét mặt không mấy quan tâm là Nic, cô lần lượt quét ánh mắt lướt qua mọi người rồi lại lơ đễnh nhìn ra xa, đối với người không có định nghĩa là tiền bạc như cô mà nói 2 đồng vàng hay 200 đồng vàng cũng không khác biệt là bao.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
– Thánh thần ơi… Trưởng làng sẽ giết chúng ta mất.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh thầy thuốc một lần nữa cảm thán, dù đã cố trấn an bản thân nhưng tâm hồn bé nhỏ ẩn sâu thân hình tròn trịa này vẫn không cách nào yên được. Ari đi bên cạnh không ngừng động viên anh:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
– Thôi mà, thôi mà!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
nhưng có vẻ chẳng có tác dụng gì. Bốn người trước sau cùng nhau di chuyển ngày một xa căn nhà Đường Đường đang trú ngụ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Tuỳ chỉnh hiển thị