Truyện
Trước Sau

CHƯƠNG 39: LẬP XUÂN

Tôi được một chị ở đoàn thanh niên xung kích của làng sắp xếp chỗ ngủ đêm nay. Thật ra đoạn đường cao tốc nếu từ ngoại tỉnh Yên Bái mà về Hà nội chỉ mất hơn hai tiếng, nhưng thời này còn khó nên vẫn chưa có cao tốc trải dài, phải đi qua đường rừng lại gặp phải tình cảnh tai quái của lũ giặc, thế nên tôi và bác tài có lẽ phải ở đây đến khi bác khỏe lại. 

Bình luận đoạn
Tôi được một chị ở đoàn thanh niên xung kích của làng sắp xếp chỗ ngủ đêm nay. Thật ra đoạn đường cao tốc nếu từ ngoại tỉnh Yên Bái mà về Hà nội chỉ mất hơn hai tiếng, nhưng thời này còn khó nên vẫn chưa có cao tốc trải dài, phải đi qua đường rừng lại gặp phải tình cảnh tai quái của lũ giặc, thế nên tôi và bác tài có lẽ phải ở đây đến khi bác khỏe lại. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Em ở trong phòng này nhé!”- Chị Hoa vỗ cái nệm thơm mùi mới cười hiền bảo.

Bình luận đoạn
“Em ở trong phòng này nhé!”- Chị Hoa vỗ cái nệm thơm mùi mới cười hiền bảo.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi dạ vâng rồi ngồi xuống bên cạnh. 

Bình luận đoạn
Tôi dạ vâng rồi ngồi xuống bên cạnh. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Em là bộ đội lâu chưa? Chị thấy dưới xuôi cũng có mấy cô du kích nhưng nữ bộ đội thì vẫn là lần đầu biết đến. Em xinh đẹp đoan trang, lúc em quát mấy thằng Tây dưới kia, chị mới biết khí khái của em mạnh mẽ không kém đàn ông đâu!”

Bình luận đoạn
“Em là bộ đội lâu chưa? Chị thấy dưới xuôi cũng có mấy cô du kích nhưng nữ bộ đội thì vẫn là lần đầu biết đến. Em xinh đẹp đoan trang, lúc em quát mấy thằng Tây dưới kia, chị mới biết khí khái của em mạnh mẽ không kém đàn ông đâu!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi cười: “Các anh bộ đội mới chỉ vừa dạy cho em thôi chị ạ, nhưng vì là con gái nên em không thể hành quân đồng hành cùng các anh ấy. Về Hà Nội là dự định của em, để có thể tiếp tục ủng hộ các anh bằng cách này hay cách khác….”

Bình luận đoạn
Tôi cười: “Các anh bộ đội mới chỉ vừa dạy cho em thôi chị ạ, nhưng vì là con gái nên em không thể hành quân đồng hành cùng các anh ấy. Về Hà Nội là dự định của em, để có thể tiếp tục ủng hộ các anh bằng cách này hay cách khác….”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chị Hoa chạm nhẹ lên lưng áo tôi thâm trầm: “ Thật ra chị không phải người của làng mình đâu, chị chạy giặc đến đấy mới được 4 tháng, được mọi người tin tưởng giao cho chị làm trong đoàn thanh niên xung kích.”

Bình luận đoạn
Chị Hoa chạm nhẹ lên lưng áo tôi thâm trầm: “ Thật ra chị không phải người của làng mình đâu, chị chạy giặc đến đấy mới được 4 tháng, được mọi người tin tưởng giao cho chị làm trong đoàn thanh niên xung kích.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mới mấy tháng mà chừng như đã mấy năm- “Chồng chị cũng đi lính, cũng là bộ đội như em, chị hỏi thăm khắp nơi biết tin anh ấy đang hành quân trên này nên chị bồng con đến tận đây. Nhưng chị biết, bộ đội đi đánh giặc không thể mang theo vợ con, nên chị và bé ở lại ngôi làng này, âm thầm ủng hộ anh ấy, mong anh ấy biết rằng chị và bé vẫn bình an, anh đánh giặc cho gỏi rồi trở về với mẹ con chị!”

Bình luận đoạn
Mới mấy tháng mà chừng như đã mấy năm- “Chồng chị cũng đi lính, cũng là bộ đội như em, chị hỏi thăm khắp nơi biết tin anh ấy đang hành quân trên này nên chị bồng con đến tận đây. Nhưng chị biết, bộ đội đi đánh giặc không thể mang theo vợ con, nên chị và bé ở lại ngôi làng này, âm thầm ủng hộ anh ấy, mong anh ấy biết rằng chị và bé vẫn bình an, anh đánh giặc cho gỏi rồi trở về với mẹ con chị!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi nắm lấy tay chị: “Anh nhà ở đơn vị nào ạ?”

Bình luận đoạn
Tôi nắm lấy tay chị: “Anh nhà ở đơn vị nào ạ?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chị Hoa lắc đầu: “Chị không biết, vì thế nên hỏi ai về anh ấy, họ cũng đều bó tay. Chị đành ở đây gửi gắm nỗi nhớ cho anh ấy, mong anh biết rằng vẫn còn có người đợi anh!”

Bình luận đoạn
Chị Hoa lắc đầu: “Chị không biết, vì thế nên hỏi ai về anh ấy, họ cũng đều bó tay. Chị đành ở đây gửi gắm nỗi nhớ cho anh ấy, mong anh biết rằng vẫn còn có người đợi anh!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi trầm luân, nhẹ nhàng an ủi chị. Con đường bên ngoài vô tận, núi nối sông, sông nối rừng, rừng nối mây, tình yêu tươi đẹp bị chia cách đến bao giờ mới tìm thấy nhau? Nhưng tôi nhìn vào chị, ánh mắt vẫn chan chứa sự yêu thương, nỗi nhớ, và cả nỗi niềm người ở lại. Có lẽ tôi cũng như chị ấy hàng ngày ôm ấp hy vọng về ngày trở về của người thương, nhưng có một điểm tôi khác chị, tôi là đứa ngang bướng và liều lĩnh, nếu Hiếu thực sự xảy ra sự cố, tôi sẽ bất chấp tất cả để tìm anh như lúc anh lao về phía tôi khi có nguy hiểm. 

Bình luận đoạn
Tôi trầm luân, nhẹ nhàng an ủi chị. Con đường bên ngoài vô tận, núi nối sông, sông nối rừng, rừng nối mây, tình yêu tươi đẹp bị chia cách đến bao giờ mới tìm thấy nhau? Nhưng tôi nhìn vào chị, ánh mắt vẫn chan chứa sự yêu thương, nỗi nhớ, và cả nỗi niềm người ở lại. Có lẽ tôi cũng như chị ấy hàng ngày ôm ấp hy vọng về ngày trở về của người thương, nhưng có một điểm tôi khác chị, tôi là đứa ngang bướng và liều lĩnh, nếu Hiếu thực sự xảy ra sự cố, tôi sẽ bất chấp tất cả để tìm anh như lúc anh lao về phía tôi khi có nguy hiểm. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Dù rất mong manh, nhưng không biết anh nhà tên là gì ạ?”- Tôi nhìn theo ánh mắt chị ra bên ngoài.

Bình luận đoạn
“Dù rất mong manh, nhưng không biết anh nhà tên là gì ạ?”- Tôi nhìn theo ánh mắt chị ra bên ngoài.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Khiêm. Vũ Văn Khiêm!”

Bình luận đoạn
“Khiêm. Vũ Văn Khiêm!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi kinh ngạc quay lại nhìn chị, tôi cười tươi, lẽ nào lại trùng hợp như thế, thực sự là chị ấy sao? Tôi cầm hai bả vai gầy của chị, vui mừng tới nỗi chảy nước mắt:

Bình luận đoạn
Tôi kinh ngạc quay lại nhìn chị, tôi cười tươi, lẽ nào lại trùng hợp như thế, thực sự là chị ấy sao? Tôi cầm hai bả vai gầy của chị, vui mừng tới nỗi chảy nước mắt:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Tốt quá rồi chị Hoa ơi! Tốt quá rồi!”

Bình luận đoạn
“Tốt quá rồi chị Hoa ơi! Tốt quá rồi!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chị không hiểu chỉ ôm lại tôi rồi ngước nhìn khuôn mặt đang đỏ lên vì phấn khích của tôi. 

Bình luận đoạn
Chị không hiểu chỉ ôm lại tôi rồi ngước nhìn khuôn mặt đang đỏ lên vì phấn khích của tôi. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Chị Hoa ơi, chị là vợ của anh Khiêm, chính trị viên của tiểu đoàn 5 bọn em, năm xưa chị sinh bé rồi chạy giặc, có phải chị có một vết sẹo ở tay do địch bắn phải không chị!”

Bình luận đoạn
“Chị Hoa ơi, chị là vợ của anh Khiêm, chính trị viên của tiểu đoàn 5 bọn em, năm xưa chị sinh bé rồi chạy giặc, có phải chị có một vết sẹo ở tay do địch bắn phải không chị!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Em biết anh Khiêm à? Em biết anh ấy à?”

Bình luận đoạn
“Em biết anh Khiêm à? Em biết anh ấy à?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi cầm tay chị: “Vâng! Em là lính của anh ấy đây chị ơi! Em là lính của anh đây! Em tìm được chị dâu rồi anh ơi!”

Bình luận đoạn
Tôi cầm tay chị: “Vâng! Em là lính của anh ấy đây chị ơi! Em là lính của anh đây! Em tìm được chị dâu rồi anh ơi!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chị hoa cảm động gật đầu, mắt hoen đỏ: “May mắn quá, may mắn quá! Thì ra là em, thì ra là em!”

Bình luận đoạn
Chị hoa cảm động gật đầu, mắt hoen đỏ: “May mắn quá, may mắn quá! Thì ra là em, thì ra là em!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chị em chúng tôi ôm nhau, buồn buồn tủi tủi kể chuyện cho nhau nghe. Chị Hoa vừa mừng vừa lo, chị chăm chú nghe từng chặng đường của anh mà tôi kể, giờ hậu phương cũng có thể an lòng đợi anh đánh giặc trở về. Còn về phần anh, khi trở về Hà Nội, tôi sẽ tìm cách để liên lạc với đường dây điện báo nói cho anh ấy biết tình hình của chị. Hai người xa mặt nhưng có lòng, họ hướng về nhau bằng tình yêu vô tận. 

Bình luận đoạn
Chị em chúng tôi ôm nhau, buồn buồn tủi tủi kể chuyện cho nhau nghe. Chị Hoa vừa mừng vừa lo, chị chăm chú nghe từng chặng đường của anh mà tôi kể, giờ hậu phương cũng có thể an lòng đợi anh đánh giặc trở về. Còn về phần anh, khi trở về Hà Nội, tôi sẽ tìm cách để liên lạc với đường dây điện báo nói cho anh ấy biết tình hình của chị. Hai người xa mặt nhưng có lòng, họ hướng về nhau bằng tình yêu vô tận. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Sắp đến Tết rồi, đến khi ấy em sẽ tặng anh chị một món quà chúc mừng. Chị hãy cứ mong đợi nhé!”

Bình luận đoạn
“Sắp đến Tết rồi, đến khi ấy em sẽ tặng anh chị một món quà chúc mừng. Chị hãy cứ mong đợi nhé!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chị cười gật đầu, vội vào phòng dùng cả đêm viết thư cho anh rồi gửi tôi nhờ tôi chuyển về tiền tuyến, hy vọng anh sẽ đọc được những lời tâm tình của chị. Các cụ ngày xưa thật lãng mạn, giọng nói nhè nhẹ vừa ngọt vừa cuốn, giọng văn thì thơ mộng như cá bắt ánh trăng, họ tán tỉnh nhau nhưng người rung động là tôi!

Bình luận đoạn
Chị cười gật đầu, vội vào phòng dùng cả đêm viết thư cho anh rồi gửi tôi nhờ tôi chuyển về tiền tuyến, hy vọng anh sẽ đọc được những lời tâm tình của chị. Các cụ ngày xưa thật lãng mạn, giọng nói nhè nhẹ vừa ngọt vừa cuốn, giọng văn thì thơ mộng như cá bắt ánh trăng, họ tán tỉnh nhau nhưng người rung động là tôi!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngày nào mới đến đây là đầu đông gió rít giờ đã sang xuân với chồi non mơn mởn. Không nghĩ tôi đã trải qua nhiều chuyện đến vậy, tự ngẫm lại cũng khá bất ngờ rồi tự hỏi đó có phải mình chăng? Tôi nằm xuống, khép đôi mi lại, hôm nay là một ngày dài, sự mệt mỏi lan tỏa khắp cơ thể tôi….

Bình luận đoạn
Ngày nào mới đến đây là đầu đông gió rít giờ đã sang xuân với chồi non mơn mởn. Không nghĩ tôi đã trải qua nhiều chuyện đến vậy, tự ngẫm lại cũng khá bất ngờ rồi tự hỏi đó có phải mình chăng? Tôi nằm xuống, khép đôi mi lại, hôm nay là một ngày dài, sự mệt mỏi lan tỏa khắp cơ thể tôi….

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi mơ một giấc mộng. Chân tôi đạp lên cỏ, bước vào cõi huyền ảo, nơi sắc trời tươi vàng với những quang phổ nối tiếp sắc màu rực rỡ. Chín tầng mây thi nhau bay lượn, kèn trống đâu đó rộn vang, thác nước từ ngân hà chảy xuống. Tôi đứng đó trầm ngâm, lẽ nào mình bị bệnh nên bắt đầu bị ảo tưởng?

Bình luận đoạn
Tôi mơ một giấc mộng. Chân tôi đạp lên cỏ, bước vào cõi huyền ảo, nơi sắc trời tươi vàng với những quang phổ nối tiếp sắc màu rực rỡ. Chín tầng mây thi nhau bay lượn, kèn trống đâu đó rộn vang, thác nước từ ngân hà chảy xuống. Tôi đứng đó trầm ngâm, lẽ nào mình bị bệnh nên bắt đầu bị ảo tưởng?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có lẽ là không, tôi chợt nhớ đến quy luật thời không hiện hữu, lẽ nào đây là chân trời ấy? Đây là nơi khởi đầu, và nó đang cho tôi thấy cách vận hành chăng? Tôi đã du hành và trở về 1 lần, liệu còn bao nhiêu lần xuyên không nữa? Tôi chạm tay vào dòng suối đang chảy nhanh về một hướng. Tôi đi theo, nó dẫn tôi đến một nơi khác, ở đó có vô vàn chiếc đồng hồ đang chỉ tất cả các mã thời gian khác nhau nhưng chúng đều như đang đếm ngược. Thật kỳ lạ!

Bình luận đoạn
Có lẽ là không, tôi chợt nhớ đến quy luật thời không hiện hữu, lẽ nào đây là chân trời ấy? Đây là nơi khởi đầu, và nó đang cho tôi thấy cách vận hành chăng? Tôi đã du hành và trở về 1 lần, liệu còn bao nhiêu lần xuyên không nữa? Tôi chạm tay vào dòng suối đang chảy nhanh về một hướng. Tôi đi theo, nó dẫn tôi đến một nơi khác, ở đó có vô vàn chiếc đồng hồ đang chỉ tất cả các mã thời gian khác nhau nhưng chúng đều như đang đếm ngược. Thật kỳ lạ!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Lập xuân rồi! Lập xuân!”- Tôi nghe thấy một giọng nói âm trầm phía sau dãy đồng hồ lơ lửng. Tôi cất bước theo âm thanh ấy nhìn thấy một chàng trai xiêm y trắng xóa, tóc anh cũng màu trắng, chỉ có bóng lưng này lại giống với Hiếu như thế!

Bình luận đoạn
“Lập xuân rồi! Lập xuân!”- Tôi nghe thấy một giọng nói âm trầm phía sau dãy đồng hồ lơ lửng. Tôi cất bước theo âm thanh ấy nhìn thấy một chàng trai xiêm y trắng xóa, tóc anh cũng màu trắng, chỉ có bóng lưng này lại giống với Hiếu như thế!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi nhẹ nhàng đến gần anh ta, nhìn xung quanh toàn những bộ phận rời rạc của đồng hồ, trên tay anh ấy cũng đang mò mẫm cố ghép chúng lại hoàn chỉnh.

Bình luận đoạn
Tôi nhẹ nhàng đến gần anh ta, nhìn xung quanh toàn những bộ phận rời rạc của đồng hồ, trên tay anh ấy cũng đang mò mẫm cố ghép chúng lại hoàn chỉnh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh là ai?”

Bình luận đoạn
“Anh là ai?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh ta dừng hành động của mình lại, nhưng đầu vẫn cúi và không hề có ý định ngước lên nhìn tôi.

Bình luận đoạn
Anh ta dừng hành động của mình lại, nhưng đầu vẫn cúi và không hề có ý định ngước lên nhìn tôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi thấy anh đang chật vật thì tự tiện giành lấy đồ trên tay anh, ghép chúng lại một cách dễ dàng. 

Bình luận đoạn
Tôi thấy anh đang chật vật thì tự tiện giành lấy đồ trên tay anh, ghép chúng lại một cách dễ dàng. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Quả nhiên….chỉ có em làm được…”

Bình luận đoạn
“Quả nhiên….chỉ có em làm được…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi nghe thấy câu này rồi, nhưng lúc ấy tôi không ngạc nhiên lắm, bởi thứ anh ta cầm trên tay chỉ là một mảnh của bộ phận chiếc đồng hồ cũ mà ông tôi đã tặng lại cho tôi thôi. Kể ra khá kỳ quái, sao anh ta lại có thứ mà tôi luôn cất giữ trong mình như thế, hay đơn giản chiếc đồng hồ này là sự trùng hợp do giống nhau?

Bình luận đoạn
Tôi nghe thấy câu này rồi, nhưng lúc ấy tôi không ngạc nhiên lắm, bởi thứ anh ta cầm trên tay chỉ là một mảnh của bộ phận chiếc đồng hồ cũ mà ông tôi đã tặng lại cho tôi thôi. Kể ra khá kỳ quái, sao anh ta lại có thứ mà tôi luôn cất giữ trong mình như thế, hay đơn giản chiếc đồng hồ này là sự trùng hợp do giống nhau?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Lập xuân rồi, thời gian cũng đã đúng chuẩn, em phải trở về đi thôi!”

Bình luận đoạn
“Lập xuân rồi, thời gian cũng đã đúng chuẩn, em phải trở về đi thôi!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi chưa kịp nhìn thấy anh ta thì anh búng tay cả cơ thể tôi đã bay lên rồi lơ lửng theo thời gian chậm trên không. Não tôi sợ tim tê liệt nên nó đã làm cho tôi quả thức dậy cũng phải giật mình. Tôi bắn ra khỏi chăn ấm, mồ hôi lạnh toát trên trán cứ chảy mãi. Mục đích của người trong mơ là gì? Sao lại đưa tôi đến rồi đuổi tôi đi? Sao anh ta lại có… một vẻ rất giống với Hiếu?

Bình luận đoạn
Tôi chưa kịp nhìn thấy anh ta thì anh búng tay cả cơ thể tôi đã bay lên rồi lơ lửng theo thời gian chậm trên không. Não tôi sợ tim tê liệt nên nó đã làm cho tôi quả thức dậy cũng phải giật mình. Tôi bắn ra khỏi chăn ấm, mồ hôi lạnh toát trên trán cứ chảy mãi. Mục đích của người trong mơ là gì? Sao lại đưa tôi đến rồi đuổi tôi đi? Sao anh ta lại có… một vẻ rất giống với Hiếu?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước Chương sau
📚

Có thể bạn sẽ thích

💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!