Truyện
Trước Sau
Bí Mật Thầm Kín · Minh Châu · 3/24/2026 5:00:00 PM · 0 0

Chương 3: Nỗi lòng

Bầu không khí trằm lặng và nặng trĩu, bên tai của Bách Tùng như ù đi, cậu rất khó chịu.

Bình luận đoạn
Bầu không khí trằm lặng và nặng trĩu, bên tai của Bách Tùng như ù đi, cậu rất khó chịu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thấy Bách Tùng không nói lời nào, bà Phương ở bên cạnh cũng không có ý kiến gì dường như cho rằng điều chồng mình nói là đúng.

Bình luận đoạn
Thấy Bách Tùng không nói lời nào, bà Phương ở bên cạnh cũng không có ý kiến gì dường như cho rằng điều chồng mình nói là đúng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ông Bình lại chuẩn bị cất tiếng, lời chưa kịp nói ra thì đã phải nuốt lại.

Bình luận đoạn
Ông Bình lại chuẩn bị cất tiếng, lời chưa kịp nói ra thì đã phải nuốt lại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Vâng!" Bách Tùng trả lời không, cậu thở dài mệt mỏi, hễ cứ lần nào gặp nhau lời nói hỏi thăm chưa được bao nhiêu thì bố cậu lại bắt đầu so sánh chê bai: "Bố nói đúng con chưa thực sự cố gắng, và bố cũng vậy, bố chưa bao giờ cố gắng làm một người bố cả."

Bình luận đoạn
"Vâng!" Bách Tùng trả lời không, cậu thở dài mệt mỏi, hễ cứ lần nào gặp nhau lời nói hỏi thăm chưa được bao nhiêu thì bố cậu lại bắt đầu so sánh chê bai: "Bố nói đúng con chưa thực sự cố gắng, và bố cũng vậy, bố chưa bao giờ cố gắng làm một người bố cả."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hai người chết lặng khi nghe cậu nói, bố cậu là người tính cách cứng rắn và có phần độc đoán, ông ta yêu thích sự hoàn hảo có thể nói bị ám ảnh với nó nhưng bản thân lại không nhận ra điều đấy. Khi bị nói những lời đó ông ta đã rất tức giận.

Bình luận đoạn
Hai người chết lặng khi nghe cậu nói, bố cậu là người tính cách cứng rắn và có phần độc đoán, ông ta yêu thích sự hoàn hảo có thể nói bị ám ảnh với nó nhưng bản thân lại không nhận ra điều đấy. Khi bị nói những lời đó ông ta đã rất tức giận.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bà Phương hốt hoảng nói: "Con nói kiểu gì thế hả?"

Bình luận đoạn
Bà Phương hốt hoảng nói: "Con nói kiểu gì thế hả?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có lẽ đây là lần đầu tiên Bách Tùng có phản ứng gay gắt như vậy và khiến cho ông Bình sững người ra một lúc, ông nóng giận đứng lên, hai bố con mặt đối mặt. Trước kia Bách Tùng không cao như ông chỉ có thể ngước mặt lên nhìn giờ đây cậu đã thay đổi, trưởng thành một cậu thanh niên cao lớn. Khi hai người chạm mặt nhau ở một khoảng cách gần, có thể cảm nhận được hơi thở của đối phương. Thật bức bối! Đến nhịp thở thôi cũng làm cậu khó khăn.

Bình luận đoạn
Có lẽ đây là lần đầu tiên Bách Tùng có phản ứng gay gắt như vậy và khiến cho ông Bình sững người ra một lúc, ông nóng giận đứng lên, hai bố con mặt đối mặt. Trước kia Bách Tùng không cao như ông chỉ có thể ngước mặt lên nhìn giờ đây cậu đã thay đổi, trưởng thành một cậu thanh niên cao lớn. Khi hai người chạm mặt nhau ở một khoảng cách gần, có thể cảm nhận được hơi thở của đối phương. Thật bức bối! Đến nhịp thở thôi cũng làm cậu khó khăn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Cho ăn cho học chỉ có mỗi hai việc đó thôi mà con cũng không còn được? Đã không hoàn thành tốt nhiệm vụ thì không có yêu cầu gì hết. Hãy học tập em trai con kia kìa, nó đi đến đâu làm nở mày nở mặt bố mẹ đến đấy, còn con đã làm được gì?" Ông Bình tức giận trong lòng, đôi mắt đỏ lừ nhìn Bách Tùng, lời nói trở nên nặng nề hơn. 

Bình luận đoạn
"Cho ăn cho học chỉ có mỗi hai việc đó thôi mà con cũng không còn được? Đã không hoàn thành tốt nhiệm vụ thì không có yêu cầu gì hết. Hãy học tập em trai con kia kìa, nó đi đến đâu làm nở mày nở mặt bố mẹ đến đấy, còn con đã làm được gì?" Ông Bình tức giận trong lòng, đôi mắt đỏ lừ nhìn Bách Tùng, lời nói trở nên nặng nề hơn. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bách Tùng mệt mỏi nhưng cậu không thể để cơn tức giận này kìm nén mãi được, cậu đã phải nghe rất nhiều điều không hay từ ông ấy: "Vì bố luôn cho rằng bản thân mình đúng, bố chẳng có một lời hỏi han gì với con cả. Từ trước đến nay, trong mối quan hệ toàn là con chủ động vì con muốn giữ quan hệ này nhưng bố không nhận ra điều đó cứ vậy mà trách móc con. Con làm gì sai chứ? Con chẳng làm gì sai cả..." 

Bình luận đoạn
Bách Tùng mệt mỏi nhưng cậu không thể để cơn tức giận này kìm nén mãi được, cậu đã phải nghe rất nhiều điều không hay từ ông ấy: "Vì bố luôn cho rằng bản thân mình đúng, bố chẳng có một lời hỏi han gì với con cả. Từ trước đến nay, trong mối quan hệ toàn là con chủ động vì con muốn giữ quan hệ này nhưng bố không nhận ra điều đó cứ vậy mà trách móc con. Con làm gì sai chứ? Con chẳng làm gì sai cả..." 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Thứ hạng của con quan trọng với bố, thể diện của bố quan trọng hơn con sao?"

Bình luận đoạn
"Thứ hạng của con quan trọng với bố, thể diện của bố quan trọng hơn con sao?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Đúng rồi! Trước nay bố luôn coi hai đứa con là công cụ tô vẽ bề ngoài cho bố mà. Con không đạt được thành tích tốt bố ném con đi ngay lập tức. Vậy nếu thằng Lâm giống con bố có vất bỏ nó không?"

Bình luận đoạn
"Đúng rồi! Trước nay bố luôn coi hai đứa con là công cụ tô vẽ bề ngoài cho bố mà. Con không đạt được thành tích tốt bố ném con đi ngay lập tức. Vậy nếu thằng Lâm giống con bố có vất bỏ nó không?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một tiếng chát oan nghiệt vang lên xé toạt màn đêm đen tối.

Bình luận đoạn
Một tiếng chát oan nghiệt vang lên xé toạt màn đêm đen tối.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bách Tùng đứng đó, hai má cậu ửng đỏ, bên tai như có tiếng ong vo ve bên cạnh, cảm giác đau nhói tê tái xuất hiện.

Bình luận đoạn
Bách Tùng đứng đó, hai má cậu ửng đỏ, bên tai như có tiếng ong vo ve bên cạnh, cảm giác đau nhói tê tái xuất hiện.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lại thêm một cú sốc tinh thần cho bà Phương, bà ấy chạy đến giữ lấy cánh tay người chồng của mình, trước nay bà chưa từng nghĩ bản thân phải chứng kiến cảnh bạo lực như này và điều bà không ngờ nó lại đến nhanh như vậy.

Bình luận đoạn
Lại thêm một cú sốc tinh thần cho bà Phương, bà ấy chạy đến giữ lấy cánh tay người chồng của mình, trước nay bà chưa từng nghĩ bản thân phải chứng kiến cảnh bạo lực như này và điều bà không ngờ nó lại đến nhanh như vậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đôi mắt ngấn lệ, giọng bà run run: "Anh đừng giận." Chính bản thân bà cũng đang mất bình tĩnh nhưng lại cố gắng làm nguôi ngoai người khác.

Bình luận đoạn
Đôi mắt ngấn lệ, giọng bà run run: "Anh đừng giận." Chính bản thân bà cũng đang mất bình tĩnh nhưng lại cố gắng làm nguôi ngoai người khác.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Rồi bà quay sang nhìn con trai: "Con đừng nói nữa, mau xin lỗi bố đi."

Bình luận đoạn
Rồi bà quay sang nhìn con trai: "Con đừng nói nữa, mau xin lỗi bố đi."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bà còn tưởng lời nói của mình còn trọng lượng với cậu con trai lớn, bà quay sang tiếp tục lấy tay vuốt vuốt lồng ngực và lưng của chồng.

Bình luận đoạn
Bà còn tưởng lời nói của mình còn trọng lượng với cậu con trai lớn, bà quay sang tiếp tục lấy tay vuốt vuốt lồng ngực và lưng của chồng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bách Tùng sờ tay lên mặt như một phản xạ, lực tay ông ấy mạnh, cậu cảm nhạn được vị máu tanh tanh đang chảy trong khoang miệng.

Bình luận đoạn
Bách Tùng sờ tay lên mặt như một phản xạ, lực tay ông ấy mạnh, cậu cảm nhạn được vị máu tanh tanh đang chảy trong khoang miệng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Con sẽ không xin lỗi." Nói rồi cậu quay người bước đi.

Bình luận đoạn
"Con sẽ không xin lỗi." Nói rồi cậu quay người bước đi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thấy vậy, một giọng quát lớn: "Đứng lại."

Bình luận đoạn
Thấy vậy, một giọng quát lớn: "Đứng lại."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bách Tùng đứng lại thật, câu quay người lại, nhìn mẹ cậu người kêu cậu dừng lại.

Bình luận đoạn
Bách Tùng đứng lại thật, câu quay người lại, nhìn mẹ cậu người kêu cậu dừng lại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cậu nhìn mẹ, bà ấy nước mắt rơi trên đôi má, làn đầu tiên cậu thấy bà ấy rơi nước mắt như vậy: "À! Còn mẹ nữa, chưa bao giờ mẹ đứng về phía con." Nước mắt ấy rơi là vì điều gì? Vì cậu hay vì ông ấy hay vì bà ấy bị dọa sợ.

Bình luận đoạn
Cậu nhìn mẹ, bà ấy nước mắt rơi trên đôi má, làn đầu tiên cậu thấy bà ấy rơi nước mắt như vậy: "À! Còn mẹ nữa, chưa bao giờ mẹ đứng về phía con." Nước mắt ấy rơi là vì điều gì? Vì cậu hay vì ông ấy hay vì bà ấy bị dọa sợ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Tùng! Bách Tùng! Con đứng lại cho mẹ!" Bà Phương chạy theo cậu ra ngoài cửa phòng khách, cậu đã hòa mình vào màn đêm. Bóng tối như một tấm vải che giấu đi sự bực tức trên gương mặt của mình, cậu không quay lại mà đi một mạch ra cổng lớn rồi dừng lại.

Bình luận đoạn
"Tùng! Bách Tùng! Con đứng lại cho mẹ!" Bà Phương chạy theo cậu ra ngoài cửa phòng khách, cậu đã hòa mình vào màn đêm. Bóng tối như một tấm vải che giấu đi sự bực tức trên gương mặt của mình, cậu không quay lại mà đi một mạch ra cổng lớn rồi dừng lại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ra ngoài như được giải tỏa căng thẳng, cậu điên tiết phát bực mà đấm vào không khí, vò đâu bứt tai làm những hành động điên rồ ấy xong cậu bình tĩnh lại. Hít một hơi thật sâu rồi từ từ thở ra, lúc này cậu tâm tình khá hơn. Ngày hôm nay cậu đã chính thức đối nghịch với bố, trở thành một đứa con không hoàn hảo của căn nhà này.

Bình luận đoạn
Ra ngoài như được giải tỏa căng thẳng, cậu điên tiết phát bực mà đấm vào không khí, vò đâu bứt tai làm những hành động điên rồ ấy xong cậu bình tĩnh lại. Hít một hơi thật sâu rồi từ từ thở ra, lúc này cậu tâm tình khá hơn. Ngày hôm nay cậu đã chính thức đối nghịch với bố, trở thành một đứa con không hoàn hảo của căn nhà này.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bách Tùng nhìn đối diện ở căn nhà bên, cậu không muốn nhiễm năng lượng tiêu cực của bản thân ảnh hưởng bạn mình, và hiện tại cậu cũng chưa muốn về nhà. 

Bình luận đoạn
Bách Tùng nhìn đối diện ở căn nhà bên, cậu không muốn nhiễm năng lượng tiêu cực của bản thân ảnh hưởng bạn mình, và hiện tại cậu cũng chưa muốn về nhà. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, Bách Tùng đi thẳng một mạch ra khu dân cư...

Bình luận đoạn
Chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, Bách Tùng đi thẳng một mạch ra khu dân cư...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trong căn nhà vừa xảy ra cãi vã.

Bình luận đoạn
Trong căn nhà vừa xảy ra cãi vã.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bách Lâm đứng ở trên cầu thang đã thấy hết sự việc, lúc này cậu ta đi xuống tiến lại gần bố mẹ.

Bình luận đoạn
Bách Lâm đứng ở trên cầu thang đã thấy hết sự việc, lúc này cậu ta đi xuống tiến lại gần bố mẹ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đây cũng là lần đầu tiên cậu ta thấy gia đình mình trở nên căng thẳng như thế này, thầm nghĩ chẳng biết Bách Tùng lại làm gì mà bố nổi giận như thế, hành động thật trẻ con.

Bình luận đoạn
Đây cũng là lần đầu tiên cậu ta thấy gia đình mình trở nên căng thẳng như thế này, thầm nghĩ chẳng biết Bách Tùng lại làm gì mà bố nổi giận như thế, hành động thật trẻ con.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Bố đừng giận, chắc dạo này anh ấy cũng có áp lực, bố nghe xong thì bỏ qua cho anh ấy." Bách Lâm đi lại đặt tay lên vai mẹ, bà Phương dựa vào bờ vai của con trai mà nức nở.

Bình luận đoạn
"Bố đừng giận, chắc dạo này anh ấy cũng có áp lực, bố nghe xong thì bỏ qua cho anh ấy." Bách Lâm đi lại đặt tay lên vai mẹ, bà Phương dựa vào bờ vai của con trai mà nức nở.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Áp lực là được phép nói bố mẹ mình như thế đấy à? Con thấy nó vừa rồi như muốn chỉ thẳng tay vào mặt ông già này rồi chửi."

Bình luận đoạn
"Áp lực là được phép nói bố mẹ mình như thế đấy à? Con thấy nó vừa rồi như muốn chỉ thẳng tay vào mặt ông già này rồi chửi."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Con nghĩ anh cũng đã kiềm chế lắm rồi, bố mẹ cũng biết trước nay anh ấy đâu phải người như thế mà." Một bên Bách Lâm an ủi mẹ một bên đang cố gắng xoa dịu ông Bình.

Bình luận đoạn
"Con nghĩ anh cũng đã kiềm chế lắm rồi, bố mẹ cũng biết trước nay anh ấy đâu phải người như thế mà." Một bên Bách Lâm an ủi mẹ một bên đang cố gắng xoa dịu ông Bình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Trước nay không phải người như thế? Chẳng phải con lại quên hồi đó tính cách của nó như thế nào sao?" Ông ta ngồi phịch xuống chiếc ghế sô pha, trong lòng vẫn còn rất tức giận nhưng lúc này có vẻ như đã nguôi ngoai phần nào.

Bình luận đoạn
"Trước nay không phải người như thế? Chẳng phải con lại quên hồi đó tính cách của nó như thế nào sao?" Ông ta ngồi phịch xuống chiếc ghế sô pha, trong lòng vẫn còn rất tức giận nhưng lúc này có vẻ như đã nguôi ngoai phần nào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đúng là chỉ có đứa con này mới hiểu chuyện, ánh mắt nhìn cậu ta dịu đi mất phần so với ánh mắt nhìn Bách Tùng.

Bình luận đoạn
Đúng là chỉ có đứa con này mới hiểu chuyện, ánh mắt nhìn cậu ta dịu đi mất phần so với ánh mắt nhìn Bách Tùng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bách Lâm vồ về mẹ mình, cậu ta trầm lặng. Trái ngược với những anh em nhà khác khi thấy bố ra tay đánh anh chị mình, sợ không có, hoảng hốt cũng không, chỉ có ánh mắt sâu thăm thẳm, làm gì có chuyện cậu ta quên chuyện ngày xưa.

Bình luận đoạn
Bách Lâm vồ về mẹ mình, cậu ta trầm lặng. Trái ngược với những anh em nhà khác khi thấy bố ra tay đánh anh chị mình, sợ không có, hoảng hốt cũng không, chỉ có ánh mắt sâu thăm thẳm, làm gì có chuyện cậu ta quên chuyện ngày xưa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng cậu ta không biết anh trai bỏ đi đâu rồi, lần hiếm hoi chứng kiến cảnh này quả thật trong lòng cậu ta có hơi bất ngờ.

Bình luận đoạn
Nhưng cậu ta không biết anh trai bỏ đi đâu rồi, lần hiếm hoi chứng kiến cảnh này quả thật trong lòng cậu ta có hơi bất ngờ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bách Lâm nói: "Chắc anh ấy nổng nổi chưa suy nghĩ thông, đợi một lát anh về con sẽ nói chuyện với anh."

Bình luận đoạn
Bách Lâm nói: "Chắc anh ấy nổng nổi chưa suy nghĩ thông, đợi một lát anh về con sẽ nói chuyện với anh."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhắc đến ông lại tức: "Lại còn học thói bỏ nhà đi, không biết để nó ở nhà một mình đã học được những cái gì rồi."

Bình luận đoạn
Nhắc đến ông lại tức: "Lại còn học thói bỏ nhà đi, không biết để nó ở nhà một mình đã học được những cái gì rồi."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Chắc chắn không phải là điều tốt đẹp gì, nếu không thì đã không hành động như vậy." Ông ta tiếp tục trách móc.

Bình luận đoạn
"Chắc chắn không phải là điều tốt đẹp gì, nếu không thì đã không hành động như vậy." Ông ta tiếp tục trách móc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bà Phương đã bình tâm lại: "Thôi ông, lát con nó về thì bình tĩnh lại, có một hôm hai cha con ngồi lại với nhau mà chưa nói được câu tốt đẹp nào mà đã cãi nhau. Nay ông còn ra tay với nó nữa." Câu cuối cùng có phần khiển trách, không hài lòng.

Bình luận đoạn
Bà Phương đã bình tâm lại: "Thôi ông, lát con nó về thì bình tĩnh lại, có một hôm hai cha con ngồi lại với nhau mà chưa nói được câu tốt đẹp nào mà đã cãi nhau. Nay ông còn ra tay với nó nữa." Câu cuối cùng có phần khiển trách, không hài lòng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Lúc đó bà thấy rồi đấy, tôi đang dạy dỗ lại nó." Thấy vợ mình không vui, giọng ông cũng cố gắng nhẹ đi phần nào.

Bình luận đoạn
"Lúc đó bà thấy rồi đấy, tôi đang dạy dỗ lại nó." Thấy vợ mình không vui, giọng ông cũng cố gắng nhẹ đi phần nào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Thôi cũng muộn rồi, có lẽ anh sẽ về muộn đấy ạ. Bố mẹ lên phòng nghỉ con sẽ đợi anh."

Bình luận đoạn
"Thôi cũng muộn rồi, có lẽ anh sẽ về muộn đấy ạ. Bố mẹ lên phòng nghỉ con sẽ đợi anh."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nói xong ông Bình chấp thuận ngay, đứng dậy bước lên tầng cùng bà Phương.

Bình luận đoạn
Nói xong ông Bình chấp thuận ngay, đứng dậy bước lên tầng cùng bà Phương.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bách Lâm tựa người vào thành ghế, với lấy cái điều khiển bật ti-vi lên xem.

Bình luận đoạn
Bách Lâm tựa người vào thành ghế, với lấy cái điều khiển bật ti-vi lên xem.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không biết bây giờ anh ấy ở đâu?

Bình luận đoạn
Không biết bây giờ anh ấy ở đâu?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không để tâm lắm.

Bình luận đoạn
Không để tâm lắm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Phố xá về đêm đem theo nhiều câu chuyện, đôi khi chúng ta cảm thấy bản thân thật khó khăn, nhưng đâu biết rằng đâu ở ngoài kia còn có những người đang phải cố gắng mưu sinh vì gia đình.

Bình luận đoạn
Phố xá về đêm đem theo nhiều câu chuyện, đôi khi chúng ta cảm thấy bản thân thật khó khăn, nhưng đâu biết rằng đâu ở ngoài kia còn có những người đang phải cố gắng mưu sinh vì gia đình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chiếc xe đạp cũ rích cùng với gánh hàng, không biết chiếc xe đạp ấy đã đứng ở đây từ bao lâu, cũng không biết đã bán được bao nhiêu. Ông cụ gầy gò đội một chiếc món lá, khoác trên mình một chiếc áo phông đã ngả thành một màu sắc khác, nó rất cũ. Đôi mắt xa xăm nhìn dòng người qua lại, ánh mắt lúc nào cũng hiện lên tia hy vọng. Gánh hàng này là kế sinh nhai của gia đình, nếu không bán nó ngày hôm nay không biết phải làm sao.

Bình luận đoạn
Chiếc xe đạp cũ rích cùng với gánh hàng, không biết chiếc xe đạp ấy đã đứng ở đây từ bao lâu, cũng không biết đã bán được bao nhiêu. Ông cụ gầy gò đội một chiếc món lá, khoác trên mình một chiếc áo phông đã ngả thành một màu sắc khác, nó rất cũ. Đôi mắt xa xăm nhìn dòng người qua lại, ánh mắt lúc nào cũng hiện lên tia hy vọng. Gánh hàng này là kế sinh nhai của gia đình, nếu không bán nó ngày hôm nay không biết phải làm sao.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ông cụ tuổi đã cao lại còn đứng hơi lâu, đầu gối hơi nhức và run run, ông lấy chiếc ghế gải ở bên yên xe sau rồi khó khăn ngồi xuống.

Bình luận đoạn
Ông cụ tuổi đã cao lại còn đứng hơi lâu, đầu gối hơi nhức và run run, ông lấy chiếc ghế gải ở bên yên xe sau rồi khó khăn ngồi xuống.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đột nhiên có cánh tay chạm vào ông, ông cụ ngước lên gạt chiếc nón lá ra, xuất hiện trước mặt cậu là một thanh niên. Hơi bất ngờ, nhưng ông hiểu ý của cậu ấy rồi thuận theo thế mà ngồi xuống.

Bình luận đoạn
Đột nhiên có cánh tay chạm vào ông, ông cụ ngước lên gạt chiếc nón lá ra, xuất hiện trước mặt cậu là một thanh niên. Hơi bất ngờ, nhưng ông hiểu ý của cậu ấy rồi thuận theo thế mà ngồi xuống.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Cảm ơn cậu!" Ông cụ cảm khái.

Bình luận đoạn
"Cảm ơn cậu!" Ông cụ cảm khái.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Không có gì ạ. Ông ơi bánh này bán như nào ạ?" Nam sinh lễ phép hỏi.

Bình luận đoạn
"Không có gì ạ. Ông ơi bánh này bán như nào ạ?" Nam sinh lễ phép hỏi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ông cụ lại thêm bất ngờ, đôi mắt lờ mờ sáng lên, những nếp nhăn nhăn lại với nhau: "Cháu muốn mua à?"

Bình luận đoạn
Ông cụ lại thêm bất ngờ, đôi mắt lờ mờ sáng lên, những nếp nhăn nhăn lại với nhau: "Cháu muốn mua à?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có lẽ đã lâu không có ai mua hàng nên khi thấy có người hỏi thăm, ông cụ vừa vui vừa không tin. Không tin là vì một cậu trai trẻ lại có hứng thứ với món ăn lâu đời này.

Bình luận đoạn
Có lẽ đã lâu không có ai mua hàng nên khi thấy có người hỏi thăm, ông cụ vừa vui vừa không tin. Không tin là vì một cậu trai trẻ lại có hứng thứ với món ăn lâu đời này.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cậu mỉm cười, nụ cười cậu tỏa sáng hơn bao giờ hết: "Vâng ạ. Cháu muốn mua hết chỗ này của ông ạ."

Bình luận đoạn
Cậu mỉm cười, nụ cười cậu tỏa sáng hơn bao giờ hết: "Vâng ạ. Cháu muốn mua hết chỗ này của ông ạ."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ông bán bảy nghìn một cái, mày mua một hai cái ăn thôi mua hết không ăn được đâu, nó nhạt lắm." Ông cụ vừa cúi người vừa nói, giọng the thé khàn khàn, lấy một túi ni-lông nhỏ ra rồi móc hai chiếc bánh vào.

Bình luận đoạn
"Ông bán bảy nghìn một cái, mày mua một hai cái ăn thôi mua hết không ăn được đâu, nó nhạt lắm." Ông cụ vừa cúi người vừa nói, giọng the thé khàn khàn, lấy một túi ni-lông nhỏ ra rồi móc hai chiếc bánh vào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng thanh niên lại lấy thêm một chiếc túi to hơn đựng tất cả cái bánh vào, tổng cộng có mười lăm chiếc thêm hai ông cụ đang cầm nữa là mười bảy.

Bình luận đoạn
Nhưng thanh niên lại lấy thêm một chiếc túi to hơn đựng tất cả cái bánh vào, tổng cộng có mười lăm chiếc thêm hai ông cụ đang cầm nữa là mười bảy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ông ngồi cố định ở đây ạ?" Cậu hỏi.

Bình luận đoạn
"Ông ngồi cố định ở đây ạ?" Cậu hỏi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ông cụ nghe vậy dường như quên mất việc mình định làm, trả lời lại: "Ông không cố định ở đâu cả, ông đi vòng quanh thành phố, đến chỗ hay đông người để có người mua. Vả lại người một chỗ phiền người ta lắm, cũng may ông toàn gặp được chủ quán tốt bụng đem cho ông ly sữa với mấy cái bánh. Còn hôm nào không có gì, đói quá thì lấy bánh này ăn luôn." Trên nét mặt hiện nụ cười nhưng có lẽ trong lòng ông đang cảm thấy tủi thân.

Bình luận đoạn
Ông cụ nghe vậy dường như quên mất việc mình định làm, trả lời lại: "Ông không cố định ở đâu cả, ông đi vòng quanh thành phố, đến chỗ hay đông người để có người mua. Vả lại người một chỗ phiền người ta lắm, cũng may ông toàn gặp được chủ quán tốt bụng đem cho ông ly sữa với mấy cái bánh. Còn hôm nào không có gì, đói quá thì lấy bánh này ăn luôn." Trên nét mặt hiện nụ cười nhưng có lẽ trong lòng ông đang cảm thấy tủi thân.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vì còn có hôm bị người ta đuổi đi một cách thô thiển...

Bình luận đoạn
Vì còn có hôm bị người ta đuổi đi một cách thô thiển...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước Chương sau
📚

Có thể bạn sẽ thích

💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!