Truyện
Trước Sau
Yêu đi rồi ngày sau chia ly · Quách Thái Di · 2/26/2025 8:31:09 AM · 0 0

Chương 24

Mải mê trò chuyện, tôi lỡ mất chuyến xe buýt cuối cùng. Ngoài phố chẳng còn chiếc xe nào lại qua, chỉ có ngọn đèn đường là chiếu sáng suốt đêm thâu.

Bình luận đoạn
Mải mê trò chuyện, tôi lỡ mất chuyến xe buýt cuối cùng. Ngoài phố chẳng còn chiếc xe nào lại qua, chỉ có ngọn đèn đường là chiếu sáng suốt đêm thâu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Em gọi điện cho anh trai em tới đón đi.”

Bình luận đoạn
“Em gọi điện cho anh trai em tới đón đi.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi lấy điện thoại ra, mở nguồn nhưng không hiện lên gì cả. Tôi tỉu nghỉu. “Hết pin rồi.”

Bình luận đoạn
Tôi lấy điện thoại ra, mở nguồn nhưng không hiện lên gì cả. Tôi tỉu nghỉu. “Hết pin rồi.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Thế em nhớ số của Vũ Ân không?”

Bình luận đoạn
“Thế em nhớ số của Vũ Ân không?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi lắc mái tóc.

Bình luận đoạn
Tôi lắc mái tóc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Hay để anh lấy xe chở em về nhé.”

Bình luận đoạn
“Hay để anh lấy xe chở em về nhé.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đừng. Em đi xe buýt mất gần cả tiếng hơn nữa giờ này ra ngoài đường nguy hiểm lắm.”

Bình luận đoạn
“Đừng. Em đi xe buýt mất gần cả tiếng hơn nữa giờ này ra ngoài đường nguy hiểm lắm.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi biết tôi sẽ an toàn khi có Thanh Hoài cạnh bên nhưng giữa đường khuya vắng vẻ, ai biết chuyện gì sẽ xảy ra.

Bình luận đoạn
Tôi biết tôi sẽ an toàn khi có Thanh Hoài cạnh bên nhưng giữa đường khuya vắng vẻ, ai biết chuyện gì sẽ xảy ra.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Vậy chỉ còn cách đêm nay em ngủ lại nhà anh thôi. Nhà anh còn phòng dành cho khách, em có thể ngủ ở đó.”

Bình luận đoạn
“Vậy chỉ còn cách đêm nay em ngủ lại nhà anh thôi. Nhà anh còn phòng dành cho khách, em có thể ngủ ở đó.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi ngước mắt nhìn Thanh Hoài, ánh mắt anh nghiêm túc và không có ý đùa cợt.

Bình luận đoạn
Tôi ngước mắt nhìn Thanh Hoài, ánh mắt anh nghiêm túc và không có ý đùa cợt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi cũng không cố ý viện lí do để được ở lại vì thực sự giờ này đã rất khuya.

Bình luận đoạn
Tôi cũng không cố ý viện lí do để được ở lại vì thực sự giờ này đã rất khuya.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

***

Bình luận đoạn
***

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sáng hôm sau, tôi bắt xe buýt về nhà. Vừa đặt chân qua thềm cửa, Vũ Ân đang ngồi ở ghế lật đật đứng lên bước lại gần tôi, hỏi tôi tối qua ở đâu. Tôi kể lại sự tình, anh đập tay lên ngực thở phào.

Bình luận đoạn
Sáng hôm sau, tôi bắt xe buýt về nhà. Vừa đặt chân qua thềm cửa, Vũ Ân đang ngồi ở ghế lật đật đứng lên bước lại gần tôi, hỏi tôi tối qua ở đâu. Tôi kể lại sự tình, anh đập tay lên ngực thở phào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh còn tưởng em đã xảy ra chuyện gì rồi.” Vũ Ân xoay người tôi sang trái, phải rồi nói một tràng. “Em có bị thương ở đâu không? Có bị gì không? Sao anh không liên lạc với em được?”

Bình luận đoạn
“Anh còn tưởng em đã xảy ra chuyện gì rồi.” Vũ Ân xoay người tôi sang trái, phải rồi nói một tràng. “Em có bị thương ở đâu không? Có bị gì không? Sao anh không liên lạc với em được?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Điện thoại của em hết pin.” Tôi hơi khó chịu nói.

Bình luận đoạn
“Điện thoại của em hết pin.” Tôi hơi khó chịu nói.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Lần sau đừng như vậy nữa. Em nên viết số của anh vào trong một cuốn sổ để đến điện thoại công cộng gọi cho anh, phòng khi điện thoại hết pin. Em có mệnh hệ gì anh sẽ cảm thấy có lỗi với ba em.”

Bình luận đoạn
“Lần sau đừng như vậy nữa. Em nên viết số của anh vào trong một cuốn sổ để đến điện thoại công cộng gọi cho anh, phòng khi điện thoại hết pin. Em có mệnh hệ gì anh sẽ cảm thấy có lỗi với ba em.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lần này thì tôi bực bội thật sự. “Em lớn rồi, có phải là trẻ con đâu. Nếu không biết đường về nhà hoặc không nhớ số của anh đi chăng nữa thì em cũng sẽ nghĩ ra cách, không cần anh phải nhắc.”

Bình luận đoạn
Lần này thì tôi bực bội thật sự. “Em lớn rồi, có phải là trẻ con đâu. Nếu không biết đường về nhà hoặc không nhớ số của anh đi chăng nữa thì em cũng sẽ nghĩ ra cách, không cần anh phải nhắc.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nói xong, tôi bỏ đi vô phòng, không thèm nhìn Vũ Ân lấy một lần, đóng cửa lại. Tôi bực tức ngồi xuống ghế. Ngẫm lại thì thấy mình có hơi quá đáng. Vũ Ân lo lắng cho tôi vậy mà tôi lại tỏ thái độ cộc cằn. Đột nhiên mất tích suốt một đêm, điện thoại lại không gọi được, có người thân nào không lo đâu chứ? Đã thế tôi còn mắng anh sa sả cứ như anh là người sai, tôi còn không nhìn vào biểu hiện của anh để xem anh cảm thấy gì.

Bình luận đoạn
Nói xong, tôi bỏ đi vô phòng, không thèm nhìn Vũ Ân lấy một lần, đóng cửa lại. Tôi bực tức ngồi xuống ghế. Ngẫm lại thì thấy mình có hơi quá đáng. Vũ Ân lo lắng cho tôi vậy mà tôi lại tỏ thái độ cộc cằn. Đột nhiên mất tích suốt một đêm, điện thoại lại không gọi được, có người thân nào không lo đâu chứ? Đã thế tôi còn mắng anh sa sả cứ như anh là người sai, tôi còn không nhìn vào biểu hiện của anh để xem anh cảm thấy gì.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Buổi tối, tôi mở hé cửa thấy Vũ Ân đang ngồi ở phòng khách, máy tính để trên đùi. Tôi bước ra, ngồi xuống bên cạnh anh, hắng giọng. “Anh.”

Bình luận đoạn
Buổi tối, tôi mở hé cửa thấy Vũ Ân đang ngồi ở phòng khách, máy tính để trên đùi. Tôi bước ra, ngồi xuống bên cạnh anh, hắng giọng. “Anh.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Hả? Chuyện gì?” Vũ Ân hỏi, mắt vẫn nhìn vào màn hình vi tính.

Bình luận đoạn
“Hả? Chuyện gì?” Vũ Ân hỏi, mắt vẫn nhìn vào màn hình vi tính.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi dòm mặt anh, thấy anh không có biểu cảm gì. Chẳng lẽ anh không giận tôi?

Bình luận đoạn
Tôi dòm mặt anh, thấy anh không có biểu cảm gì. Chẳng lẽ anh không giận tôi?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Em xin lỗi về chuyện lúc sáng, em có hơi quá đáng.” Tôi lí nhí nói.

Bình luận đoạn
“Em xin lỗi về chuyện lúc sáng, em có hơi quá đáng.” Tôi lí nhí nói.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Không sao đâu. Em nói đúng. Em lớn rồi, cần phải cho em vấp ngã thì em mới khôn ra được. Nhưng không liên lạc được với em, anh thật sự rất lo.” Vũ Ân nói, vẫn không rời mắt khỏi máy tính.

Bình luận đoạn
“Không sao đâu. Em nói đúng. Em lớn rồi, cần phải cho em vấp ngã thì em mới khôn ra được. Nhưng không liên lạc được với em, anh thật sự rất lo.” Vũ Ân nói, vẫn không rời mắt khỏi máy tính.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh nói đúng. Bao nhiêu năm, tôi sống trong một cái tổ ấm êm, được anh bao bọc, chở che. Đã đến lúc tôi cần phải bay ra ngoài để tìm những chân trời mới.

Bình luận đoạn
Anh nói đúng. Bao nhiêu năm, tôi sống trong một cái tổ ấm êm, được anh bao bọc, chở che. Đã đến lúc tôi cần phải bay ra ngoài để tìm những chân trời mới.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh không giận em sao?”

Bình luận đoạn
“Anh không giận em sao?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Không.”

Bình luận đoạn
“Không.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi cứ nghĩ Vũ Ân đang cố kìm nén cơn giận nhưng sau khi nhìn kỹ mặt anh, không thấy bất kỳ biểu cảm giận dữ nào. Tôi cười toe toét rồi chạy vô phòng, nhắn tin với An Bình. Nói qua nói lại một hồi, chúng tôi quay về chủ đề cũ.

Bình luận đoạn
Tôi cứ nghĩ Vũ Ân đang cố kìm nén cơn giận nhưng sau khi nhìn kỹ mặt anh, không thấy bất kỳ biểu cảm giận dữ nào. Tôi cười toe toét rồi chạy vô phòng, nhắn tin với An Bình. Nói qua nói lại một hồi, chúng tôi quay về chủ đề cũ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thế cậu đã tỏ tình với anh ấy chưa? Tin nhắn của An Bình.

Bình luận đoạn
Thế cậu đã tỏ tình với anh ấy chưa? Tin nhắn của An Bình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi đọc rồi hồi đáp. Gia đình anh ấy xảy ra chút chuyện. Tâm trạng anh ấy đang buồn nên tớ không thể nói trong lúc này được.

Bình luận đoạn
Tôi đọc rồi hồi đáp. Gia đình anh ấy xảy ra chút chuyện. Tâm trạng anh ấy đang buồn nên tớ không thể nói trong lúc này được.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tin nhắn đến nhanh vài giây sau đó. Có chuyện gì thế?

Bình luận đoạn
Tin nhắn đến nhanh vài giây sau đó. Có chuyện gì thế?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dường như ba mẹ anh ấy sẽ ly hôn.

Bình luận đoạn
Dường như ba mẹ anh ấy sẽ ly hôn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tiếc quá nhỉ nhưng đây là cơ hội tốt để cậu ở bên an ủi, động viên anh ấy. Như vậy, biết đâu anh ấy sẽ cảm động mà nảy sinh tình cảm với cậu. Có câu lửa gần rơm lâu ngày cũng bén.

Bình luận đoạn
Tiếc quá nhỉ nhưng đây là cơ hội tốt để cậu ở bên an ủi, động viên anh ấy. Như vậy, biết đâu anh ấy sẽ cảm động mà nảy sinh tình cảm với cậu. Có câu lửa gần rơm lâu ngày cũng bén.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi suy nghĩ một chút. Thỉnh thoảng tôi có gọi điện hỏi thăm tình hình của Thanh Hoài, chia sẻ buồn vui cùng anh, an ủi anh vài câu nhưng rồi tôi vẫn không thấy có tiến triển gì.

Bình luận đoạn
Tôi suy nghĩ một chút. Thỉnh thoảng tôi có gọi điện hỏi thăm tình hình của Thanh Hoài, chia sẻ buồn vui cùng anh, an ủi anh vài câu nhưng rồi tôi vẫn không thấy có tiến triển gì.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Màn hình chợt sáng lên khiến tôi tỉnh mộng. Nghe tớ đi, tấn công tới tấp vào, rủ anh ấy đi xem phim, ăn uống… vận dụng hết các cách để có được trái tim chàng. Hiểu chưa?

Bình luận đoạn
Màn hình chợt sáng lên khiến tôi tỉnh mộng. Nghe tớ đi, tấn công tới tấp vào, rủ anh ấy đi xem phim, ăn uống… vận dụng hết các cách để có được trái tim chàng. Hiểu chưa?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi cảm thấy “mưu kế” của An Bình không được khả thi cho lắm. Tôi muốn mọi chuyện đến thật tự nhiên. Tình cảm phải tự nguyện từ cả hai phía, ép buộc sẽ không có trái ngọt.

Bình luận đoạn
Tôi cảm thấy “mưu kế” của An Bình không được khả thi cho lắm. Tôi muốn mọi chuyện đến thật tự nhiên. Tình cảm phải tự nguyện từ cả hai phía, ép buộc sẽ không có trái ngọt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi trả lời qua loa tin nhắn đó của An Bình rồi ném điện thoại sang bên. Nằm xuống giường, tôi nhìn chằm chằm lên trần nhà, nghĩ về khoảng thời niên thiếu đã qua, vừa hoan hỉ lại vừa đau thương. Tôi biết hiện tại Thanh Hoài vẫn độc thân nhưng tôi không xác định được tình cảm mà anh dành cho tôi là gì. Liệu có mạo hiểm không khi làm theo cách mà An Bình bày ra? Tấn công trực diện khi còn chưa biết đối phương nghĩ gì về mình? Như thế liệu có ổn không?

Bình luận đoạn
Tôi trả lời qua loa tin nhắn đó của An Bình rồi ném điện thoại sang bên. Nằm xuống giường, tôi nhìn chằm chằm lên trần nhà, nghĩ về khoảng thời niên thiếu đã qua, vừa hoan hỉ lại vừa đau thương. Tôi biết hiện tại Thanh Hoài vẫn độc thân nhưng tôi không xác định được tình cảm mà anh dành cho tôi là gì. Liệu có mạo hiểm không khi làm theo cách mà An Bình bày ra? Tấn công trực diện khi còn chưa biết đối phương nghĩ gì về mình? Như thế liệu có ổn không?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi bật dậy, lấy một cái hộp vuông cỡ vừa từ trong ngăn kéo. Tôi mở nắp hộp, lấy ra quyển nhật ký. Tôi viết vào đó mấy dòng. Em có thể cùng anh đi hết cuộc đời được không? Có lẽ mai sau em sẽ phải dừng lại để nhìn anh bước tiếp cùng một người khác. Dừng lại không có nghĩa là hết yêu, hết thương chỉ là em không thể đi cùng anh được nữa.

Bình luận đoạn
Tôi bật dậy, lấy một cái hộp vuông cỡ vừa từ trong ngăn kéo. Tôi mở nắp hộp, lấy ra quyển nhật ký. Tôi viết vào đó mấy dòng. Em có thể cùng anh đi hết cuộc đời được không? Có lẽ mai sau em sẽ phải dừng lại để nhìn anh bước tiếp cùng một người khác. Dừng lại không có nghĩa là hết yêu, hết thương chỉ là em không thể đi cùng anh được nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi bắt đầu viết nhật ký về Thanh Hoài từ những ngày bước chân vào cấp ba. Tình cảm thầm kín ấy, tôi không thể nói ra đành viết vào trong trang giấy cho lòng nhẹ vơi.

Bình luận đoạn
Tôi bắt đầu viết nhật ký về Thanh Hoài từ những ngày bước chân vào cấp ba. Tình cảm thầm kín ấy, tôi không thể nói ra đành viết vào trong trang giấy cho lòng nhẹ vơi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trong chiếc hộp còn có những lá thư Thanh Hoài gửi khi anh chuyển lên thành phố cùng những món quà anh tặng. Tôi đem những bí mật liên quan tới anh cất vào trong chiếc hộp thời gian. Câu chuyện này, tình yêu này dường như vừa chân thật lại vừa hư ảo.

Bình luận đoạn
Trong chiếc hộp còn có những lá thư Thanh Hoài gửi khi anh chuyển lên thành phố cùng những món quà anh tặng. Tôi đem những bí mật liên quan tới anh cất vào trong chiếc hộp thời gian. Câu chuyện này, tình yêu này dường như vừa chân thật lại vừa hư ảo.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Bình luận đoạn
Tôi đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Quãng thời gian tươi đẹp nhất của anh có tôi ở đó, là quãng thời gian bình yên và cũng lắm muộn phiền. Anh tặng tôi quãng thời gian tươi đẹp, dạy tôi cách kiên cường, nhắc nhở tôi hãy trưởng thành tốt nhất để bảo vệ thanh xuân của chính mình. Tôi cùng anh lớn lên, cùng anh trưởng thành. Mối tình đầu như hạt giống âm thầm nảy chồi. Ai cũng từng hứa sau này chắc chắn phải thật hạnh phúc vậy mà khi nhắm mắt thiếp đi một lúc rồi thức dậy đã trải qua gần nửa đời người, chữ duyên vẫn chưa thể vẹn tròn. Còn tôi chẳng cần biết là nhân duyên hay nghiệt duyên, tôi vẫn hạnh phúc đấy thôi. Thế nên mới nói anh chính là may mắn của tôi và cũng là điều mà tôi luyến tiếc nhất.

Bình luận đoạn
Quãng thời gian tươi đẹp nhất của anh có tôi ở đó, là quãng thời gian bình yên và cũng lắm muộn phiền. Anh tặng tôi quãng thời gian tươi đẹp, dạy tôi cách kiên cường, nhắc nhở tôi hãy trưởng thành tốt nhất để bảo vệ thanh xuân của chính mình. Tôi cùng anh lớn lên, cùng anh trưởng thành. Mối tình đầu như hạt giống âm thầm nảy chồi. Ai cũng từng hứa sau này chắc chắn phải thật hạnh phúc vậy mà khi nhắm mắt thiếp đi một lúc rồi thức dậy đã trải qua gần nửa đời người, chữ duyên vẫn chưa thể vẹn tròn. Còn tôi chẳng cần biết là nhân duyên hay nghiệt duyên, tôi vẫn hạnh phúc đấy thôi. Thế nên mới nói anh chính là may mắn của tôi và cũng là điều mà tôi luyến tiếc nhất.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

***

Bình luận đoạn
***

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngày Thanh Hoài tốt nghiệp đại học, tôi mang bó hoa hướng dương đến trường chúc mừng anh. Tôi có bảo Vũ Ân đi theo nhưng anh bận đi làm. Đứng giữa sân trường đầy nắng, tôi đưa mắt nhìn xung quanh. Bầu không khí sôi động. Tiếng nói, tiếng cười, tiếng chúc mừng vang lên bên tai tôi. Cuối cùng tôi cũng nhìn thấy Thanh Hoài, anh đang chụp hình cùng bạn bè dưới một gốc cây. Anh mặc đồng phục, đeo mũ tốt nghiệp trông thật rạng rỡ. Trước khi suy nghĩ, tôi thấy mình lấy điện thoại ra, giơ lên và lưu lại khoảnh khắc ấy.

Bình luận đoạn
Ngày Thanh Hoài tốt nghiệp đại học, tôi mang bó hoa hướng dương đến trường chúc mừng anh. Tôi có bảo Vũ Ân đi theo nhưng anh bận đi làm. Đứng giữa sân trường đầy nắng, tôi đưa mắt nhìn xung quanh. Bầu không khí sôi động. Tiếng nói, tiếng cười, tiếng chúc mừng vang lên bên tai tôi. Cuối cùng tôi cũng nhìn thấy Thanh Hoài, anh đang chụp hình cùng bạn bè dưới một gốc cây. Anh mặc đồng phục, đeo mũ tốt nghiệp trông thật rạng rỡ. Trước khi suy nghĩ, tôi thấy mình lấy điện thoại ra, giơ lên và lưu lại khoảnh khắc ấy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cất điện thoại vô túi, tôi rảo bước về phía Thanh Hoài, trao bó hoa cho anh. “Chúc mừng anh đã tốt nghiệp.”

Bình luận đoạn
Cất điện thoại vô túi, tôi rảo bước về phía Thanh Hoài, trao bó hoa cho anh. “Chúc mừng anh đã tốt nghiệp.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Cảm ơn em.” Thanh Hoài cười tươi, nhận lấy bó hoa.

Bình luận đoạn
“Cảm ơn em.” Thanh Hoài cười tươi, nhận lấy bó hoa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bạn bè anh hỏi tôi là ai. Anh nói tôi là thanh mai trúc mã của anh kèm theo một nụ cười. Tôi đột nhiên cảm thấy có một tín hiệu tốt. Phải chăng tôi cũng có vị trí đặc biệt trong tim anh? Nhưng niềm vui đơn độc ấy trôi qua tích tắc khi một giọng con gái cất lên.

Bình luận đoạn
Bạn bè anh hỏi tôi là ai. Anh nói tôi là thanh mai trúc mã của anh kèm theo một nụ cười. Tôi đột nhiên cảm thấy có một tín hiệu tốt. Phải chăng tôi cũng có vị trí đặc biệt trong tim anh? Nhưng niềm vui đơn độc ấy trôi qua tích tắc khi một giọng con gái cất lên.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Thanh Hoài.”

Bình luận đoạn
“Thanh Hoài.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chúng tôi cùng nhau ngoảnh đầu về phía đó. Một cô gái mặc váy xanh, uyển chuyển bước về phía Thanh Hoài. Khi cô đến gần, tôi trông cô khá quen. Cô trao hoa, chúc mừng anh tốt nghiệp. Lúc tôi nhớ ra cô gái đó là ai, cũng là lúc Thanh Hoài lên tiếng giới thiệu.

Bình luận đoạn
Chúng tôi cùng nhau ngoảnh đầu về phía đó. Một cô gái mặc váy xanh, uyển chuyển bước về phía Thanh Hoài. Khi cô đến gần, tôi trông cô khá quen. Cô trao hoa, chúc mừng anh tốt nghiệp. Lúc tôi nhớ ra cô gái đó là ai, cũng là lúc Thanh Hoài lên tiếng giới thiệu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đây là Linh Đan, bạn cấp ba của anh. Còn đây là Thiên Lam, cô bé lớn lên với mình thuở nhỏ mà mình hay kể với cậu.”

Bình luận đoạn
“Đây là Linh Đan, bạn cấp ba của anh. Còn đây là Thiên Lam, cô bé lớn lên với mình thuở nhỏ mà mình hay kể với cậu.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Linh Đan mỉm cười với tôi. “Thì ra em chính là cô gái đó.”

Bình luận đoạn
Linh Đan mỉm cười với tôi. “Thì ra em chính là cô gái đó.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi cười gượng gạo, cúi đầu. “Chào chị. Rất vui khi gặp lại chị.”

Bình luận đoạn
Tôi cười gượng gạo, cúi đầu. “Chào chị. Rất vui khi gặp lại chị.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thanh Hoài hết nhìn tôi rồi nhìn Linh Đan. “Hai người quen nhau à?”

Bình luận đoạn
Thanh Hoài hết nhìn tôi rồi nhìn Linh Đan. “Hai người quen nhau à?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Khi còn đi học, em ấy là thành viên trong câu lạc bộ dương cầm ở trường.” Linh Đan đáp.

Bình luận đoạn
“Khi còn đi học, em ấy là thành viên trong câu lạc bộ dương cầm ở trường.” Linh Đan đáp.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thanh Hoài gật gù. “Thì ra là vậy.”

Bình luận đoạn
Thanh Hoài gật gù. “Thì ra là vậy.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Tuần trước, chị có gặp An Bình. Cô ấy nói em đang học ngành kinh tế. Chị còn tưởng em thi vào Nhạc viện, khoa piano chứ.” Linh Đan ngó tôi, như muốn tìm một câu trả lời.

Bình luận đoạn
“Tuần trước, chị có gặp An Bình. Cô ấy nói em đang học ngành kinh tế. Chị còn tưởng em thi vào Nhạc viện, khoa piano chứ.” Linh Đan ngó tôi, như muốn tìm một câu trả lời.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Hoàn cảnh không cho phép.” Tôi lí nhí trả lời rồi cảm nhận được một bàn tay ấm áp đặt trên vai mình.

Bình luận đoạn
“Hoàn cảnh không cho phép.” Tôi lí nhí trả lời rồi cảm nhận được một bàn tay ấm áp đặt trên vai mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Chỉ cần đừng từ bỏ ước mơ của mình là được.”

Bình luận đoạn
“Chỉ cần đừng từ bỏ ước mơ của mình là được.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi nhoẻn cười, gật đầu.

Bình luận đoạn
Tôi nhoẻn cười, gật đầu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Linh Đan và Thanh Hoài nói chuyện vài phút rồi cô xin phép ra về vì có chút chuyện. Lễ tốt nghiệp cũng sắp kết thúc. Các sinh viên dần tản.

Bình luận đoạn
Linh Đan và Thanh Hoài nói chuyện vài phút rồi cô xin phép ra về vì có chút chuyện. Lễ tốt nghiệp cũng sắp kết thúc. Các sinh viên dần tản.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thanh Hoài và tôi vừa đi vừa trò chuyện khi tiến ra cổng trường. Đột nhiên anh nói, giọng nhẹ như gió. “Hôm nay ba mẹ anh ra tòa rồi.”

Bình luận đoạn
Thanh Hoài và tôi vừa đi vừa trò chuyện khi tiến ra cổng trường. Đột nhiên anh nói, giọng nhẹ như gió. “Hôm nay ba mẹ anh ra tòa rồi.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi ngạc nhiên quay sang Thanh Hoài, nhìn thấy nỗi buồn đau và thất vọng trong mắt anh. Mọi lời an ủi trong lúc này đều là dư thừa, thay vào đó, tôi im lặng lắng nghe anh bộc bạch.

Bình luận đoạn
Tôi ngạc nhiên quay sang Thanh Hoài, nhìn thấy nỗi buồn đau và thất vọng trong mắt anh. Mọi lời an ủi trong lúc này đều là dư thừa, thay vào đó, tôi im lặng lắng nghe anh bộc bạch.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ngày vui của anh vậy mà họ lại quyết định ly hôn. Họ bảo anh chọn nhưng anh muốn sống một mình. Dù sao thì anh đã lớn rồi, có thể tự đi làm kiếm tiền nuôi bản thân, không cần phải dựa vào họ nữa. Chỉ cần họ tìm được cuộc sống của riêng mình, anh đều sẽ ủng hộ. Thỉnh thoảng anh sẽ tới thăm họ.”

Bình luận đoạn
“Ngày vui của anh vậy mà họ lại quyết định ly hôn. Họ bảo anh chọn nhưng anh muốn sống một mình. Dù sao thì anh đã lớn rồi, có thể tự đi làm kiếm tiền nuôi bản thân, không cần phải dựa vào họ nữa. Chỉ cần họ tìm được cuộc sống của riêng mình, anh đều sẽ ủng hộ. Thỉnh thoảng anh sẽ tới thăm họ.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thanh Hoài nở nụ cười nhưng tôi có thể đoán được nụ cười ấy buồn bã làm sao. Anh cao thượng, ủng hộ ba mẹ mình ly hôn ư? Năm ấy, khi biết ba tái hôn chỉ sau năm tháng mẹ mất, tôi muốn phát điên lên, muốn đập phá đồ đạc trong nhà, muốn đuổi cổ bà mẹ kế kia đi. Nhưng sau đó Vũ Ân tiết lộ ba tôi chỉ muốn tìm người chăm sóc cho tôi mà thôi. Tôi ân hận vô cùng vì đã cư xử không đúng với bà Mỹ Huệ. Bây giờ thì cả ba mẹ tôi và mẹ kế đều đã ra đi. Mọi lời xin lỗi hay hối tiếc đều quá muộn. Suy cho cùng, thà ly hôn để gặp lại nhau vào một ngày nào đó còn hơn phải âm dương cách biệt.

Bình luận đoạn
Thanh Hoài nở nụ cười nhưng tôi có thể đoán được nụ cười ấy buồn bã làm sao. Anh cao thượng, ủng hộ ba mẹ mình ly hôn ư? Năm ấy, khi biết ba tái hôn chỉ sau năm tháng mẹ mất, tôi muốn phát điên lên, muốn đập phá đồ đạc trong nhà, muốn đuổi cổ bà mẹ kế kia đi. Nhưng sau đó Vũ Ân tiết lộ ba tôi chỉ muốn tìm người chăm sóc cho tôi mà thôi. Tôi ân hận vô cùng vì đã cư xử không đúng với bà Mỹ Huệ. Bây giờ thì cả ba mẹ tôi và mẹ kế đều đã ra đi. Mọi lời xin lỗi hay hối tiếc đều quá muộn. Suy cho cùng, thà ly hôn để gặp lại nhau vào một ngày nào đó còn hơn phải âm dương cách biệt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh Thanh Hoài…” Tôi thì thầm gọi.

Bình luận đoạn
“Anh Thanh Hoài…” Tôi thì thầm gọi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Không sao đâu. Anh ổn mà. Ba mẹ anh đã quyết định, anh sẽ tôn trọng họ. Bây giờ điều quan trọng là tìm việc làm, dành dụm một số vốn để mở văn phòng luật. Sắp tới anh sẽ phải bận rộn lắm đây.” Thanh Hoài nói một cách lạc quan nhưng trong giọng nói đầy vẻ tiếc nuối về một gia đình ấm êm giờ đã chia hai.

Bình luận đoạn
“Không sao đâu. Anh ổn mà. Ba mẹ anh đã quyết định, anh sẽ tôn trọng họ. Bây giờ điều quan trọng là tìm việc làm, dành dụm một số vốn để mở văn phòng luật. Sắp tới anh sẽ phải bận rộn lắm đây.” Thanh Hoài nói một cách lạc quan nhưng trong giọng nói đầy vẻ tiếc nuối về một gia đình ấm êm giờ đã chia hai.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trước khi tôi về, Thanh Hoài nói thêm. “Sau này anh sẽ không bao giờ ngoại tình, sẽ cho cô ấy một cuộc sống hạnh phúc đến cuối đời.”

Bình luận đoạn
Trước khi tôi về, Thanh Hoài nói thêm. “Sau này anh sẽ không bao giờ ngoại tình, sẽ cho cô ấy một cuộc sống hạnh phúc đến cuối đời.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi chợt nghĩ nếu ai có được tình yêu của Thanh Hoài chắc chắn cô gái đó sẽ rất hạnh phúc. Thanh Hoài tử tế, chung thủy, có trách nhiệm. Một chàng trai hoàn hảo như thế, liệu tôi có với tới được chăng?

Bình luận đoạn
Tôi chợt nghĩ nếu ai có được tình yêu của Thanh Hoài chắc chắn cô gái đó sẽ rất hạnh phúc. Thanh Hoài tử tế, chung thủy, có trách nhiệm. Một chàng trai hoàn hảo như thế, liệu tôi có với tới được chăng?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước Chương sau
💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!