Chương 23
Tôi muốn tìm việc làm thêm nên nói dối Vũ Ân rằng hôm nay tôi học cả ngày. Sinh viên vừa học vừa làm là chuyện bình thường, hơn nữa tôi không muốn để anh một mình quán xuyến tất cả mọi việc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đi mãi, mỏi chân nhưng tôi không tìm thấy chỗ nào đề bảng cần tuyển nhân viên. Tôi thất vọng, ngồi xuống chiếc ghế đá ven đường. Phía chân trời xa, hoàng hôn đang buông, phủ khắp mặt đất một màu vàng sóng sánh. Dòng người đông đúc nhưng tôi vẫn cảm thấy lạc lõng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mình muốn gặp anh ấy quá. Ý nghĩ đó chợt hiện lên trong đầu tôi. Đằng nào thì mình cũng không muốn về nhà ngay lúc này. Lục tìm trong túi xách, tôi lấy ra quyển sổ nhỏ. Địa chỉ nhà Thanh Hoài, tôi nhớ là mình có ghi lại. A, đây rồi. Tôi móc ví kiểm tra rồi ngồi chờ ở bến xe buýt. Cảm giác vẫn y nguyên như cái ngày tôi ngồi trên tàu để lên thành phố gặp anh, chỉ khác là tối nay tôi đi bằng xe buýt và quãng đường ngắn hơn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Xe dừng trước con phố rẽ vào nhà Thanh Hoài, tôi bước xuống đi bộ. Chiều đã buông nhưng nắng vẫn còn vương đầy trên các tán lá. Thời tiết giao mùa từ thu sang đông nên khá lạnh. Tôi cảm nhận được cái rét mướt đang len lỏi vào từng ngóc ngách trong cơ thể mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngôi nhà im lìm, nhìn yên ắng như một ngôi miếu bỏ hoang. Tôi bấm chuông nhưng không thấy động tĩnh gì cả. Chẳng lẽ anh không có ở nhà? Lẽ nào chuyến đi của tôi công cốc sao? Phố vắng yên tĩnh, chỉ có tiếng gió thổi xào xạc trên mặt đường.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Thiên Lam, sao em lại tới đây?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giọng nói ấm quá. Đích thị là giọng của Thanh Hoài. Tôi xoay người lại. Thanh Hoài mặc đồng phục thể thao, ánh nắng buổi chiều tà nhảy nhót trên vai anh. Nhìn cảnh tượng đó, tim tôi khẽ đập hẫng đi một nhịp. Dường như anh cao hơn trước và cũng nam tính hơn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Ừm… em…”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Trời lạnh thế này mà em mặc phong phanh vậy, bị cảm thì sao đây?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vừa càm ràm anh vừa mở khóa cổng lách cách. Nhìn tấm lưng trước mặt mình, trong tôi dâng lên niềm xúc động, muốn khóc mà chẳng có giọt nước nào chảy ra.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Em vào đi.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thanh Hoài bật đèn. Ánh sáng chói mắt làm tôi nhắm lại, đứng bất động trong một phút. Anh cởi đôi giày ba ta để lên kệ, quay lại nói với tôi. “Em chờ chút, anh bật lò sưởi lên ngay đây.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Xin lỗi đã làm phiền anh.” Tôi cảm thấy áy náy. Mục đích của tôi chỉ muốn gặp anh một lát rồi về.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Em nói cứ như chúng ta là người xa lạ vậy. Anh thấy rất vui khi em đến tìm anh chỉ là nếu em báo trước thì anh sẽ chuẩn bị một ít bánh ngọt.” Thanh Hoài dọn mấy tờ tạp chí để trên bàn rồi đi vào bếp. Tôi khẽ liếc vào bên trong, anh đang đun một ấm nước.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngồi ngay ngắn trên ghế nệm, tôi đưa mắt nhìn ngôi nhà mới của Thanh Hoài. Ngôi nhà không rộng lắm nhưng sạch sẽ, ngăn nắp. Căn phòng đối diện tôi đang ngồi mở hé cửa. Bên trong có dán poster của các cầu thủ bóng đá. Tôi đoán chắc là phòng của Thanh Hoài.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Ba mẹ anh đâu rồi?” Tôi hỏi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sự im lặng dâng lên trong một phút. Sau đó tôi nghe tiếng trả lời vọng ra từ gian bếp. “Ba anh đi làm vẫn chưa về còn mẹ anh thì đi công chuyện ở đâu đó.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thanh Hoài đem ra hai cốc cà phê và một hộp sữa. Anh bỏ thật nhiều sữa vào cốc của tôi còn của mình thì bỏ ít. Anh vẫn nhớ thói quen uống cà phê sữa của tôi. Điều này khiến tôi cười thầm trong bụng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Giờ thì em nói cho anh biết vì sao em lại lạc tới đây để anh còn biết mà nói với Vũ Ân. Lần nào không thấy em, cậu ấy cũng đều tìm đến hỏi anh cứ như anh là bảo mẫu của em vậy.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mình không thể nói là nhớ anh ấy mới tới đây. Tôi nghĩ rồi đáp. “Em tan học sớm nên ghé qua thăm anh một chút. Anh trai đi làm rồi, về nhà một mình cũng không có ai nói chuyện.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thanh Hoài gục gặc đầu rồi giục. “Em uống đi.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi cầm cốc cà phê lên. Hơi nóng từ cốc cà phê làm mấy đầu ngón tay tôi bỏng rát. Ánh mắt tôi dừng lại trên chiếc cốc màu lam. Đó là chiếc mà tôi mua tặng anh. Những họa tiết tinh tế trên thân cốc không lẫn vào đâu được.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Em còn nhớ chiếc cốc này không?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Nhớ chứ, bọn mình đã đi đến cửa hàng đồ gốm và em đã mua tặng cho anh.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Anh bảo là đừng mua nhưng em cứ khăng khăng phải mua cho bằng được cuối cùng lại chẳng mấy khi dùng đến.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Để làm kỷ niệm cũng được mà.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Lúc đó là khi nào nhỉ? Tết trung thu năm lớp tám thì phải.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Đúng rồi. Sau khi rước đèn xong, anh nổi hứng muốn đi chơi, suýt chút nữa bị lạc.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Anh còn nhớ lúc đó Thiên Lam khóc rống lên.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Em khóc rống hồi nào chứ.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Nhưng nhờ vậy mà chúng ta đã vô tình tìm thấy cửa hàng gốm sứ và có được chiếc cốc này.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cốc cà phê sữa Thanh Hoài pha cho tôi vừa ngọt vừa ấm cùng với những kỷ niệm êm đềm ngày xưa khiến lòng tôi như có nắng ấm tràn ngập dù bên ngoài gió lạnh căm căm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi nhìn chăm chăm vào chiếc cốc của mình, cố nghĩ xem nên nói điều gì nữa thì Thanh Hoài à lên một tiếng. “Em đã ăn gì chưa?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Vẫn chưa.” Tôi lắc đầu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Để anh nấu mì cho em.” Thanh Hoài định đứng lên thì ba mẹ anh cùng bước vào. Tôi đứng dậy cúi đầu lễ phép chào họ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trông thấy tôi, mẹ anh mỉm cười bước lại. “Thiên Lam đấy hả con? Lâu quá không gặp, dạo trông con xinh quá.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi cười bẽn lẽn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ba Thanh Hoài không nói một lời, cởi cà vạt rồi đi thẳng một mạch vô phòng với khuôn mặt hậm hực. Kỳ lạ nhỉ. Tình cảm vợ chồng của ba mẹ Thanh Hoài vốn rất tốt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Con chưa ăn gì đúng không Thanh Hoài? Để mẹ vào bếp nấu. Thiên Lam, con ở lại ăn cùng với gia đình cô luôn nhé.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi gật nhẹ rồi nhìn người phụ nữ đi vào bếp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bữa tối im lặng. Ai cũng cắm cúi ăn, không nói một lời như thể họ là những người xa lạ. Điều này thật khó hiểu. Lúc trước, mỗi lần tôi đến nhà Thanh Hoài, ba mẹ anh đều sôi nổi, hào hứng, yêu cầu tôi kể những mẩu chuyện về trường lớp cho họ nghe rồi bình luận một cách dí dỏm. Nhưng tối nay, cả nhà họ không một tiếng nói. Có lẽ có chuyện gì đó nhưng tôi không dám hỏi. Tôi biết mình không có quyền xen vào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ăn cơm xong, tôi và Thanh Hoài ngồi ngoài hiên, ôn lại kỷ niệm cũ. Trên bầu trời lác đác những vì sao, ánh sáng của chúng tỏa ra rực rỡ vô cùng. Hình như đèn đường bị hỏng, cứ lúc sáng lúc tối.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Bỗng nhiên anh rất muốn quay về như trước đây.” Thanh Hoài nhìn khoảnh sân trước hiên nhà đầy ánh sáng từ mảnh trăng pha lê chiếu rọi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một khoảng lặng giữa hai đứa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Những năm tháng thanh xuân đáng nhớ này rồi sẽ trôi qua, như một giấc mơ, như bong bóng vỡ tan ngày mưa. Còn chúng ta thì lại biết rõ hồi ức trinh nguyên nhất nằm lại ở đó nhưng cũng chẳng thể quay về tìm lại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thanh Hoài buồn, tôi cũng ngồi ủ rũ, vậy là chúng tôi không còn là những đứa trẻ ngây thơ như ngày nào. Thật ra, tôi hiểu chứ. Rằng chúng tôi đang trải qua những ngày tháng biệt ly. Rằng có những cảm xúc không thể cứ mãi vô tư như thuở xưa. Những cảm xúc ấy dần lớn lên, định hình trong tôi và cả Thanh Hoài nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mùa thu năm lớp bốn, chúng tôi có buổi dã ngoại dưới gốc cây rẻ quạt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sau khi ăn cơm nắm, uống trà lúa mạch, đám bạn tụm năm tụm bảy chơi những trò mà mình yêu thích.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thanh Hoài cầm khúc gỗ vẽ lên cát một hình chữ nhật to đùng. Anh chia làm hai phần, chỉ vào ô hình bên trái, nói. “Đây là nhà anh còn đây là nhà em.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Xem nào, nếu là nhà thì phải có hàng rào chứ.” Tôi đứng quan sát.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thanh Hoài gật gù đi loanh quanh nhặt mấy thanh que về cắm xung quanh ngôi nhà.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Còn phòng khách, phòng ngủ và gian bếp đâu?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thanh Hoài chia ngôi nhà làm nhiều phòng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Đây là phòng khách, chính giữa có đặt một cái ghế sofa.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Còn thiếu tivi.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Đây.” Anh chấm vài nét nguệch ngoạc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thanh Hoài vẽ tiếp một hình nhỏ nằm gần vạt cỏ. “Đây là phòng em. Căn phòng đầy hoa dại.” Anh cười sảng khoái.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi đánh vai anh. “Là cỏ chứ không phải hoa. Anh thật xấu hụng.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Cho em cánh cửa sổ.” Sau khi vẽ xong vài nét, cửa sổ hiện ra, anh cười mãn nguyện.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi nhìn bãi cát chi chít những nét vẽ, vô cùng hài lòng. Thanh Hoài giả vờ đi sang phòng tôi, gõ cửa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Gì thế?” Tôi vừa hỏi vừa đi nhặt vài chiếc lá về làm giường bàn, và tủ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Em rất thích đi dã ngoại đúng không?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Dạ.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Anh nhớ có lần em nói rất ghét đi dã ngoại vì nắng, gió và bụi bặm.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Nhưng giờ thì em thích rồi. Em muốn được đi nhiều lần như vậy nữa.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi nhìn bóng nắng chiếu lên mí mắt Thanh Hoài. Chưa bao giờ tôi có một buổi dã ngoại đong đầy kỷ niệm như hôm nay. Ánh nắng mùa thu hư hao chiếu xuyên qua đám lá, nhảy nhót trên những vạt cỏ xanh mướt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thế nhưng chúng tôi đã không có buổi dã ngoại nào nữa. Càng lên lớp, bài vở càng nhiều. Lời hứa hết lần này tới lần khác cứ hẹn rồi lại thất hẹn cho đến ngày Thanh Hoài rời đi thì chìm hẳn vào quên lãng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong giấc mơ tôi, buổi dã ngoại mùa thu năm ấy vẫn sáng mãi. Dẫu biết rằng đó chỉ là giấc mơ trẻ con nhưng tôi không bao giờ muốn vuột mất những hồi ức đáng nhớ đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngay lúc này tôi đang cố gắng níu giữ để mùa thu năm ấy sáng ngời như trong kí ức hôm nào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đột nhiên có tiếng cãi nhau vọng ra. Thanh Hoài quay đầu ngó vô nhà rồi thở dài. Lần đầu tiên tôi thấy ba mẹ anh cãi nhau. Trước đây tình cảm giữa họ khá tốt. Tôi quay sang nhìn anh, như muốn một câu trả lời.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thanh Hoài thở nhẹ lần nữa rồi nói. “Từ lúc thăng chức, ba anh hay đi thâu đêm suốt sáng. Mẹ nghi ba ngoại tình mặc cho ba phủ nhận. Anh muốn giảng hòa nên nói với mẹ rằng là do mẹ nghĩ nhiều quá thôi. Nhưng một đêm nọ, ba về và anh ngửi thấy mùi nước hoa lạ trên người ông ấy. Đó là lúc gia đình rơi xuống hố sâu. Mẹ anh muốn ly hôn…”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh không nói nữa, tôi cũng chẳng cần anh nói thêm. Sự nghiệp thăng tiến, người ta liền thay đổi tâm tính. Lòng người mau thay đổi đến vậy sao? Nhìn thấy Thanh Hoài u buồn như vậy, tôi không còn tâm trạng nào để nói ra những tâm tư giấu kín trong tim nữa. Ánh trăng trên cao kia có thấu hiểu cho nỗi lòng của chúng tôi không mà cứ mãi tỏa sáng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Tuỳ chỉnh hiển thị