Truyện
Trước Sau

Chương 2

Anh ơi, có em ở đây rồi."

Bình luận đoạn
Anh ơi, có em ở đây rồi."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Anh không được sợ nữa đâu, có em mà."

Bình luận đoạn
"Anh không được sợ nữa đâu, có em mà."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô bé nhẹ nhàng dùng bàn tay nhỏ xíu của mình xoa đầu anh trai, như thể muốn xoa dịu những lo lắng trong lòng anh.

Bình luận đoạn
Cô bé nhẹ nhàng dùng bàn tay nhỏ xíu của mình xoa đầu anh trai, như thể muốn xoa dịu những lo lắng trong lòng anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nguyên không thể tin vào những gì mình vừa nghe thấy. Mắt cậu chớp đi chớp lại, nhưng hình ảnh ấy vẫn không thay đổi.

Bình luận đoạn
Nguyên không thể tin vào những gì mình vừa nghe thấy. Mắt cậu chớp đi chớp lại, nhưng hình ảnh ấy vẫn không thay đổi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Em gái cậu... thật sự vẫn còn đây sao?

Bình luận đoạn
Em gái cậu... thật sự vẫn còn đây sao?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một làn sóng ấm áp trào dâng trong lòng cậu, không suy nghĩ thêm, cậu ôm chặt lấy em như để xác nhận rằng tất cả không phải là ảo giác.

Bình luận đoạn
Một làn sóng ấm áp trào dâng trong lòng cậu, không suy nghĩ thêm, cậu ôm chặt lấy em như để xác nhận rằng tất cả không phải là ảo giác.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng thứ cậu ôm vào chỉ là một làn sương mờ ảo, lạnh lẽo và vô hình, tan biến trong không gian như một ảo ảnh. Cảm giác ấy đột ngột vỡ vụn, khiến cậu cảm thấy như mình vừa mất đi điều gì đó quý giá, không thể nào chạm tới.

Bình luận đoạn
Nhưng thứ cậu ôm vào chỉ là một làn sương mờ ảo, lạnh lẽo và vô hình, tan biến trong không gian như một ảo ảnh. Cảm giác ấy đột ngột vỡ vụn, khiến cậu cảm thấy như mình vừa mất đi điều gì đó quý giá, không thể nào chạm tới.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Em ấy đến rồi lại đi nhanh chóng, chẳng khác nào một cơn gió thoảng qua, không để lại gì ngoài sự trống rỗng và thất vọng.

Bình luận đoạn
Em ấy đến rồi lại đi nhanh chóng, chẳng khác nào một cơn gió thoảng qua, không để lại gì ngoài sự trống rỗng và thất vọng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và cậu, với lòng đầy thất vọng, mệt mỏi, sợ hãi, không còn sức lực để tiếp tục, dần chìm vào bóng tối, ngất đi trong im lặng.

Bình luận đoạn
Và cậu, với lòng đầy thất vọng, mệt mỏi, sợ hãi, không còn sức lực để tiếp tục, dần chìm vào bóng tối, ngất đi trong im lặng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

____

Bình luận đoạn
____

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nguyên, Nguyên, con ổn không?"

Bình luận đoạn
"Nguyên, Nguyên, con ổn không?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Thấy đỡ chưa con?"

Bình luận đoạn
"Thấy đỡ chưa con?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Những câu hỏi ấy đến như một đợt sóng ào ạt, nhưng lại làm Nguyên cảm thấy như mình đang bị đẩy xa khỏi thực tại. Cậu cảm nhận sự lo lắng trong giọng nói của mẹ nhưng cũng không thể gạt bỏ cảm giác trống rỗng, như thể mọi thứ đang tuột khỏi tay mình.

Bình luận đoạn
Những câu hỏi ấy đến như một đợt sóng ào ạt, nhưng lại làm Nguyên cảm thấy như mình đang bị đẩy xa khỏi thực tại. Cậu cảm nhận sự lo lắng trong giọng nói của mẹ nhưng cũng không thể gạt bỏ cảm giác trống rỗng, như thể mọi thứ đang tuột khỏi tay mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh mắt Nguyên khẽ mở, lướt qua không gian xung quanh. Trần nhà trắng toát, bàn học quen thuộc, chiếc giường luôn chờ đón cậu. Nhưng không gian này sao lại xa lạ đến thế? Mọi thứ cứ như một bức tranh mơ hồ mà cậu không thể nào chạm tới.

Bình luận đoạn
Ánh mắt Nguyên khẽ mở, lướt qua không gian xung quanh. Trần nhà trắng toát, bàn học quen thuộc, chiếc giường luôn chờ đón cậu. Nhưng không gian này sao lại xa lạ đến thế? Mọi thứ cứ như một bức tranh mơ hồ mà cậu không thể nào chạm tới.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Mình đang ở nhà sao?" Câu hỏi bật ra từ sâu trong tâm trí, nhưng chính nó lại như lạc lối giữa những cảm xúc hỗn độn.

Bình luận đoạn
"Mình đang ở nhà sao?" Câu hỏi bật ra từ sâu trong tâm trí, nhưng chính nó lại như lạc lối giữa những cảm xúc hỗn độn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cậu nhìn mẹ mình, người đang ngồi bên cạnh, ánh mắt lấp lánh hy vọng. Thế nhưng trong lòng Nguyên lại như có một vết rạn vỡ, một cảm giác hụt hẫng khó diễn tả. Liệu tất cả những gì đang diễn ra có thật không, hay chỉ là một ảo giác nữa mà bản thân cậu tự mình đang tạo ra?".

Bình luận đoạn
Cậu nhìn mẹ mình, người đang ngồi bên cạnh, ánh mắt lấp lánh hy vọng. Thế nhưng trong lòng Nguyên lại như có một vết rạn vỡ, một cảm giác hụt hẫng khó diễn tả. Liệu tất cả những gì đang diễn ra có thật không, hay chỉ là một ảo giác nữa mà bản thân cậu tự mình đang tạo ra?".

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Mẹ... mẹ con đói. Mẹ mua cho con cái gì ăn đi..." Cậu nhìn mẹ, giọng nói run rẩy, đầy sự cầu khẩn, như thể mong muốn một thứ gì đó thật cụ thể để xác nhận rằng mình không còn một mình trong thế giới này.

Bình luận đoạn
"Mẹ... mẹ con đói. Mẹ mua cho con cái gì ăn đi..." Cậu nhìn mẹ, giọng nói run rẩy, đầy sự cầu khẩn, như thể mong muốn một thứ gì đó thật cụ thể để xác nhận rằng mình không còn một mình trong thế giới này.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mẹ cậu nghe vậy, vội vã đứng dậy và nói:

Bình luận đoạn
Mẹ cậu nghe vậy, vội vã đứng dậy và nói:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Đợi mẹ nhé."

Bình luận đoạn
"Đợi mẹ nhé."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cánh cửa phòng khép lại, để lại Nguyên trong không gian im lặng, trống rỗng. Cậu chậm rãi bước ra khỏi giường, đi đến bên chiếc bàn học của mình

Bình luận đoạn
Cánh cửa phòng khép lại, để lại Nguyên trong không gian im lặng, trống rỗng. Cậu chậm rãi bước ra khỏi giường, đi đến bên chiếc bàn học của mình

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sau một hồi suy nghĩ, cậu mở ngăn tủ và lấy một hộp nhỏ được cất kín đáo cẩn thận ra.

Bình luận đoạn
Sau một hồi suy nghĩ, cậu mở ngăn tủ và lấy một hộp nhỏ được cất kín đáo cẩn thận ra.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cậu đặt hộp lên bàn như đặt một vật quý giá, lòng tràn đầy sự trang trọng

Bình luận đoạn
Cậu đặt hộp lên bàn như đặt một vật quý giá, lòng tràn đầy sự trang trọng

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nắp hộp được mở ra, bên trong chỉ có duy nhất một tấm ảnh đã cũ, mang dấu ấn rõ nét của thời gian. Tấm ảnh dù đã phai màu vẫn giữ được những nét đặc trưng của một kỉ niệm quý giá. Các cạnh của nó trở nên nhăn nheo, với những vết xước, nếp gấp nhỏ như nhắc lại một kỉ niệm tưởng chừng đã lãng quên. Màu sắc trên bức ảnh cũng trở nên nhạt nhòa, bạc màu. Tuy nhiên, hình ảnh trong bức vẫn hiện rõ nét: Trang có mái tóc ngắn cắt ngang vai, ôm sát khuôn mặt và kiểu mái bằng nhìn trông rất ngộ nghĩnh. Đôi môi của Trang luôn nở nụ cười rạng rỡ, như những tia nắng mặt trời xuyên qua tấm rèm, chiếu vào phòng buổi sáng sớm. Nụ cười của em không chỉ nằm ở môi mà còn lan tỏa đến ánh mắt, khiến đôi mắt em sáng lên như những vì sao trên bầu trời đêm. Trong ảnh, em ấy cầm trong tay một chiếc chong chóng, má phồng lên, miệng ra sức thổi “phù, phù”. Nguyên đứng bên cạnh, ánh mắt tràn đầy yêu thương và cưng chiều, nhìn Trang với sự trìu mến.

Bình luận đoạn
Nắp hộp được mở ra, bên trong chỉ có duy nhất một tấm ảnh đã cũ, mang dấu ấn rõ nét của thời gian. Tấm ảnh dù đã phai màu vẫn giữ được những nét đặc trưng của một kỉ niệm quý giá. Các cạnh của nó trở nên nhăn nheo, với những vết xước, nếp gấp nhỏ như nhắc lại một kỉ niệm tưởng chừng đã lãng quên. Màu sắc trên bức ảnh cũng trở nên nhạt nhòa, bạc màu. Tuy nhiên, hình ảnh trong bức vẫn hiện rõ nét: Trang có mái tóc ngắn cắt ngang vai, ôm sát khuôn mặt và kiểu mái bằng nhìn trông rất ngộ nghĩnh. Đôi môi của Trang luôn nở nụ cười rạng rỡ, như những tia nắng mặt trời xuyên qua tấm rèm, chiếu vào phòng buổi sáng sớm. Nụ cười của em không chỉ nằm ở môi mà còn lan tỏa đến ánh mắt, khiến đôi mắt em sáng lên như những vì sao trên bầu trời đêm. Trong ảnh, em ấy cầm trong tay một chiếc chong chóng, má phồng lên, miệng ra sức thổi “phù, phù”. Nguyên đứng bên cạnh, ánh mắt tràn đầy yêu thương và cưng chiều, nhìn Trang với sự trìu mến.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Những ký ức xưa cũ, những kỉ niệm buồn vui thuở xưa bỗng chợt ùa về như một cơn bão, vỡ òa trong tâm trí cậu tạo thành những thước phim sống động chiếu trước mắt.

Bình luận đoạn
Những ký ức xưa cũ, những kỉ niệm buồn vui thuở xưa bỗng chợt ùa về như một cơn bão, vỡ òa trong tâm trí cậu tạo thành những thước phim sống động chiếu trước mắt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngày 1x/7/2xxx

Bình luận đoạn
Ngày 1x/7/2xxx

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Con chính là đặc ân mà ông trời ban tặng cha mẹ”

Bình luận đoạn
“Con chính là đặc ân mà ông trời ban tặng cha mẹ”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đứa trẻ sinh non nằm trong lồng ấp, nhỏ bé và mong manh như một cánh bướm mới chui ra khỏi kén. Cơ thể em nhỏ bé hơn nhiều so với người bình thường, nhìn giống như một cục bông mềm mại. Nếu hơi thở của những đứa trẻ sinh đủ tháng giống như nhịp đập đều đặn và nhịp nhàng của sóng biển vỗ về thì hơi thở của em lại giống như làn gió nhẹ thổi qua các cành cây mảnh mai. Ống thở nhỏ, dây truyền và máy móc xung quanh là những người bạn đồng hành không thể thiếu, hỗ trợ cho từng nhịp thở và nhịp đập của trái tim nhỏ bé.

Bình luận đoạn
Đứa trẻ sinh non nằm trong lồng ấp, nhỏ bé và mong manh như một cánh bướm mới chui ra khỏi kén. Cơ thể em nhỏ bé hơn nhiều so với người bình thường, nhìn giống như một cục bông mềm mại. Nếu hơi thở của những đứa trẻ sinh đủ tháng giống như nhịp đập đều đặn và nhịp nhàng của sóng biển vỗ về thì hơi thở của em lại giống như làn gió nhẹ thổi qua các cành cây mảnh mai. Ống thở nhỏ, dây truyền và máy móc xung quanh là những người bạn đồng hành không thể thiếu, hỗ trợ cho từng nhịp thở và nhịp đập của trái tim nhỏ bé.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đối với bác sĩ và cha mẹ của Nguyên, việc em có thể vượt qua giai đoạn khó khăn và tiếp tục sống là một điều quý giá, một niềm hy vọng lớn lao và đáng trân trọng.

Bình luận đoạn
Đối với bác sĩ và cha mẹ của Nguyên, việc em có thể vượt qua giai đoạn khó khăn và tiếp tục sống là một điều quý giá, một niềm hy vọng lớn lao và đáng trân trọng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh nghĩ xem đây có phải là kỳ tích không?”. Mẹ của Nguyên chợt nói. Ánh mắt chăm chăm nhìn vào lồng ấp bên trong.

Bình luận đoạn
“Anh nghĩ xem đây có phải là kỳ tích không?”. Mẹ của Nguyên chợt nói. Ánh mắt chăm chăm nhìn vào lồng ấp bên trong.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đúng vậy. Con là sinh mệnh mà ông trời ban cho chúng ta. Chúng ta nên biết ơn vì điều đó.” Bố của Nguyên đáp.

Bình luận đoạn
“Đúng vậy. Con là sinh mệnh mà ông trời ban cho chúng ta. Chúng ta nên biết ơn vì điều đó.” Bố của Nguyên đáp.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ông hiểu rằng những lời nói đó chỉ có thể làm dịu đi chút tâm trạng còn phiền não của vợ mình. Nhưng làm sao giờ, ông cũng không biết nên làm thế nào cả.

Bình luận đoạn
Ông hiểu rằng những lời nói đó chỉ có thể làm dịu đi chút tâm trạng còn phiền não của vợ mình. Nhưng làm sao giờ, ông cũng không biết nên làm thế nào cả.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một khoảng lặng diễn ra

Bình luận đoạn
Một khoảng lặng diễn ra

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cả hai đều chăm chú nhìn vào đứa bé bên trong. Chỉ cách nhau qua lớp kính của lồng ấp thôi nhưng cả hai cảm thấy như trái tim bị ai đó bóp nghẹt bởi nỗi lo lắng không thể nào diễn tả. Những ống thở, dây truyền và máy móc xung quanh là những nhắc nhở không thể phủ nhận về sự mong manh của tình trạng hiện tại của con. Dù có vẻ như hy vọng đang lấp ló như những ngôi sao trong đêm tối, nhưng sự bất lực vẫn hiện diện rõ ràng. Bất lực vì không thể làm gì ngoài việc tin tưởng vào sự chăm sóc của các bác sĩ và y tá..

Bình luận đoạn
Cả hai đều chăm chú nhìn vào đứa bé bên trong. Chỉ cách nhau qua lớp kính của lồng ấp thôi nhưng cả hai cảm thấy như trái tim bị ai đó bóp nghẹt bởi nỗi lo lắng không thể nào diễn tả. Những ống thở, dây truyền và máy móc xung quanh là những nhắc nhở không thể phủ nhận về sự mong manh của tình trạng hiện tại của con. Dù có vẻ như hy vọng đang lấp ló như những ngôi sao trong đêm tối, nhưng sự bất lực vẫn hiện diện rõ ràng. Bất lực vì không thể làm gì ngoài việc tin tưởng vào sự chăm sóc của các bác sĩ và y tá..

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Những lần chạm tay qua lớp kính, dù là nhỏ bé, mang lại cho họ một cảm giác kết nối và an ủi, giúp họ cảm nhận rằng tình yêu của mình vẫn có thể chạm đến con dù trong hoàn cảnh khó khăn.

Bình luận đoạn
Những lần chạm tay qua lớp kính, dù là nhỏ bé, mang lại cho họ một cảm giác kết nối và an ủi, giúp họ cảm nhận rằng tình yêu của mình vẫn có thể chạm đến con dù trong hoàn cảnh khó khăn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chợt, tiếng bước chân ngoài cửa vang lên cùng giọng nói gọi:

Bình luận đoạn
Chợt, tiếng bước chân ngoài cửa vang lên cùng giọng nói gọi:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Bố ơi. Bố ơi." Bàn tay bụ bẫm xoa chiếc bụng căng tròn, miệng ấp úng gọi tiếng bố. Tiếng gọi lúc đó như xóa tan đi bầu không khí u ám ban nãy.

Bình luận đoạn
“Bố ơi. Bố ơi." Bàn tay bụ bẫm xoa chiếc bụng căng tròn, miệng ấp úng gọi tiếng bố. Tiếng gọi lúc đó như xóa tan đi bầu không khí u ám ban nãy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Chị ơi, bố mẹ em ở đây hả?."

Bình luận đoạn
“Chị ơi, bố mẹ em ở đây hả?."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Chị không biết nữa. Giờ bé ra chỗ kia ngồi đợi bố mẹ được không? Chị sẽ ngồi cùng bé để đợi nhá.” Chị y tá cố vỗ về Nguyên, khuyên nhủ em ra bên kia ngồi đợi.

Bình luận đoạn
“Chị không biết nữa. Giờ bé ra chỗ kia ngồi đợi bố mẹ được không? Chị sẽ ngồi cùng bé để đợi nhá.” Chị y tá cố vỗ về Nguyên, khuyên nhủ em ra bên kia ngồi đợi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Không, bố, bố cơ.” Cậu òa khóc , phá tan bầu không khí im lặng của bệnh viện.

Bình luận đoạn
“Không, bố, bố cơ.” Cậu òa khóc , phá tan bầu không khí im lặng của bệnh viện.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bố Nguyên nghe thấy vậy lập tức chạy ra bên ngoài xem rồi ôm lấy Nguyên vào lòng. Thậm chí ông còn cảm thấy rõ sự run rẩy của cơ thể bé nhỏ.

Bình luận đoạn
Bố Nguyên nghe thấy vậy lập tức chạy ra bên ngoài xem rồi ôm lấy Nguyên vào lòng. Thậm chí ông còn cảm thấy rõ sự run rẩy của cơ thể bé nhỏ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Cảm ơn cháu đã trông em cho chú.”

Bình luận đoạn
“Cảm ơn cháu đã trông em cho chú.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Không có gì ạ.”

Bình luận đoạn
“Không có gì ạ.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Vậy giờ chú dẫn em đi đây nhé”

Bình luận đoạn
“Vậy giờ chú dẫn em đi đây nhé”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Vâng ạ.”

Bình luận đoạn
“Vâng ạ.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bàn tay ông vỗ về lưng Nguyên một cách đều đặn, dịu dàng, trong khi giọng nói ấm áp, an ủi: “Bố đây, con đừng lo.” Ông nhẹ nhàng lau nước mắt trên má Nguyên bằng ngón tay đã chai sần. Thỉnh thoảng, ông hôn lên trán và má con, như thể muốn truyền tải sự yêu thương và sự an toàn. Đôi mắt ông chăm chú nhìn Nguyên, luôn giữ cho sự kết nối trực tiếp giữa hai cha con, làm cho Nguyên cảm thấy yên lòng và dần dần dịu xuống. Tất cả sự dịu dàng, cưng chiều của ông đặt lên đứa con trai bé bỏng. Ông coi con mình như một bình pha lê làm bằng thủy tinh. Nâng niu, cẩn trọng không dám làm vỡ.

Bình luận đoạn
Bàn tay ông vỗ về lưng Nguyên một cách đều đặn, dịu dàng, trong khi giọng nói ấm áp, an ủi: “Bố đây, con đừng lo.” Ông nhẹ nhàng lau nước mắt trên má Nguyên bằng ngón tay đã chai sần. Thỉnh thoảng, ông hôn lên trán và má con, như thể muốn truyền tải sự yêu thương và sự an toàn. Đôi mắt ông chăm chú nhìn Nguyên, luôn giữ cho sự kết nối trực tiếp giữa hai cha con, làm cho Nguyên cảm thấy yên lòng và dần dần dịu xuống. Tất cả sự dịu dàng, cưng chiều của ông đặt lên đứa con trai bé bỏng. Ông coi con mình như một bình pha lê làm bằng thủy tinh. Nâng niu, cẩn trọng không dám làm vỡ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Bố ơi, mẹ con đâu?." Sau khi khóc thỏa thích một hồi, Nguyên mới ngừng lại, dụi đầu vào áo bố lau đi nước mắt còn vương trên má.

Bình luận đoạn
“Bố ơi, mẹ con đâu?." Sau khi khóc thỏa thích một hồi, Nguyên mới ngừng lại, dụi đầu vào áo bố lau đi nước mắt còn vương trên má.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Mẹ đang đợi em còn tỉnh dậy ở trong kia.”. Bố Nguyên nhẹ giọng đáp.

Bình luận đoạn
“Mẹ đang đợi em còn tỉnh dậy ở trong kia.”. Bố Nguyên nhẹ giọng đáp.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Em, em tên là gì vậy bố?”

Bình luận đoạn
“Em, em tên là gì vậy bố?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Nguyễn Minh Trang. Minh có nghĩa thông minh, sáng suốt. Trang có nghĩa thanh thoát, dịu dàng, duyên dáng.”

Bình luận đoạn
“Nguyễn Minh Trang. Minh có nghĩa thông minh, sáng suốt. Trang có nghĩa thanh thoát, dịu dàng, duyên dáng.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đã thấm thoát ba năm trôi qua , từ một đứa bé với hy vọng sống mong manh trong lồng ấp, giờ Trang đã trở thành một cô nhóc 3 tuổi đáng yêu, xinh đẹp. Đôi mắt của em to tròn, sáng lấp lánh như những vì sao. Hàng mi dài cong vút cùng với ánh nhìn trong veo làm nổi bật lên vẻ tươi mới, rạng rỡ.

Bình luận đoạn
Đã thấm thoát ba năm trôi qua , từ một đứa bé với hy vọng sống mong manh trong lồng ấp, giờ Trang đã trở thành một cô nhóc 3 tuổi đáng yêu, xinh đẹp. Đôi mắt của em to tròn, sáng lấp lánh như những vì sao. Hàng mi dài cong vút cùng với ánh nhìn trong veo làm nổi bật lên vẻ tươi mới, rạng rỡ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Người ta thường nói “Một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ." Nhờ có em mà căn nhà lúc nào cũng trở nên sáng sủa và ấm áp. Mỗi bước chân em đi đều có sự dõi theo của bố mẹ. Từng bước là từng nụ cười phấn khởi, từng lời động viên.

Bình luận đoạn
Người ta thường nói “Một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ." Nhờ có em mà căn nhà lúc nào cũng trở nên sáng sủa và ấm áp. Mỗi bước chân em đi đều có sự dõi theo của bố mẹ. Từng bước là từng nụ cười phấn khởi, từng lời động viên.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nguyên nhớ có lần mình khóc vì bị bố mẹ la nên đã trốn vào tủ quần áo để khóc. Không biết từ đâu ra, có một bàn tay nhỏ kéo cánh cửa ra, lặng lẽ ngồi vào trong cùng, khép lại cánh cửa vừa mới mở, ngồi lên đùi cậu.

Bình luận đoạn
Nguyên nhớ có lần mình khóc vì bị bố mẹ la nên đã trốn vào tủ quần áo để khóc. Không biết từ đâu ra, có một bàn tay nhỏ kéo cánh cửa ra, lặng lẽ ngồi vào trong cùng, khép lại cánh cửa vừa mới mở, ngồi lên đùi cậu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh khóc ư?”Trang nói câu đó với vẻ mặt tò mò, ngước mắt lên nhìn anh hai của mình.

Bình luận đoạn
“Anh khóc ư?”Trang nói câu đó với vẻ mặt tò mò, ngước mắt lên nhìn anh hai của mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nghe câu đó, cậu cũng phải bật cười, lấy áo lau đi nước mắt rồi ôm Trang vào lòng đáp:

Bình luận đoạn
Nghe câu đó, cậu cũng phải bật cười, lấy áo lau đi nước mắt rồi ôm Trang vào lòng đáp:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh không khóc. Sao em lại vào đây?"

Bình luận đoạn
“Anh không khóc. Sao em lại vào đây?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Bởi vì em thấy anh ở đây."

Bình luận đoạn
“Bởi vì em thấy anh ở đây."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Câu nói đó đã làm sáng bừng trái tim Nguyên, cậu cảm thấy trái tim mình được lấp đầy bởi sự ấm áp và dễ thương của cô nhóc nhỏ.

Bình luận đoạn
Câu nói đó đã làm sáng bừng trái tim Nguyên, cậu cảm thấy trái tim mình được lấp đầy bởi sự ấm áp và dễ thương của cô nhóc nhỏ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Trời ơi, đáng yêu quá mà." Nguyên véo má cô nhóc, hôn lên mấy miếng. “Nào, giờ ra khỏi đây trước nhé?”

Bình luận đoạn
“Trời ơi, đáng yêu quá mà." Nguyên véo má cô nhóc, hôn lên mấy miếng. “Nào, giờ ra khỏi đây trước nhé?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trang được Nguyên ôm trọn vào lòng. Ngay khi cánh cửa mở ra, ánh sáng từ ánh đèn bên ngoài truyền vào, mồ hôi ướt nhẹp trên áo trở nên rõ ràng. Tuy nhiên đối với cậu điều đó chẳng nhằm nhò gì cả, thứ cậu quan tâm nhất lúc ý là em gái của mình bị gì không.

Bình luận đoạn
Trang được Nguyên ôm trọn vào lòng. Ngay khi cánh cửa mở ra, ánh sáng từ ánh đèn bên ngoài truyền vào, mồ hôi ướt nhẹp trên áo trở nên rõ ràng. Tuy nhiên đối với cậu điều đó chẳng nhằm nhò gì cả, thứ cậu quan tâm nhất lúc ý là em gái của mình bị gì không.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thấy em gái mình không bị gì, cũng không có chảy mồ hôi nhiều cậu thở phào nhẹ nhõm.

Bình luận đoạn
Thấy em gái mình không bị gì, cũng không có chảy mồ hôi nhiều cậu thở phào nhẹ nhõm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trang vốn là đứa bé bị sinh non nên thể trạng rất yếu. Cậu không muốn em mình bị ốm vì mình. Nếu Trang bị ốm thì cậu sẽ cảm thấy rất tội lỗi.

Bình luận đoạn
Trang vốn là đứa bé bị sinh non nên thể trạng rất yếu. Cậu không muốn em mình bị ốm vì mình. Nếu Trang bị ốm thì cậu sẽ cảm thấy rất tội lỗi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Nào, ngồi đây chơi nhé. Anh đi tắm.” Nguyên nhẹ nhàng đặt Trang xuống giường. Lúc này cậu mới để ý kỹ hai cái má bánh bao đã bị ửng hồng, mái tóc đã hơi ướt của dưới gáy cùng với chỏm đầu. Cô nhóc ngồi yên ở đó, lặng lẽ, ngoan ngoãn khiến người khác phải động lòng. Có lẽ chẳng có ai có thể cưỡng nổi vẻ đáng yêu này của em. Nguyên đứng ngây người nhìn Trang, khuôn mặt cùng đôi tai vốn đỏ nay lại càng trở nên đỏ hơn.

Bình luận đoạn
“Nào, ngồi đây chơi nhé. Anh đi tắm.” Nguyên nhẹ nhàng đặt Trang xuống giường. Lúc này cậu mới để ý kỹ hai cái má bánh bao đã bị ửng hồng, mái tóc đã hơi ướt của dưới gáy cùng với chỏm đầu. Cô nhóc ngồi yên ở đó, lặng lẽ, ngoan ngoãn khiến người khác phải động lòng. Có lẽ chẳng có ai có thể cưỡng nổi vẻ đáng yêu này của em. Nguyên đứng ngây người nhìn Trang, khuôn mặt cùng đôi tai vốn đỏ nay lại càng trở nên đỏ hơn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Cái vẻ, cái vẻ đáng yêu này đúng là phạm tội mà.” Hai cái má mới vừa trở lại bình thường chút xíu lại bị nhéo cho ửng hồng lên.

Bình luận đoạn
“Cái vẻ, cái vẻ đáng yêu này đúng là phạm tội mà.” Hai cái má mới vừa trở lại bình thường chút xíu lại bị nhéo cho ửng hồng lên.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đối với cậu đó là những năm tháng vui vẻ nhất. Có cô nhóc nhỏ luôn quan tâm, yêu thương anh trai mình dù có ở hoàn cảnh nào chăng nữa.

Bình luận đoạn
Đối với cậu đó là những năm tháng vui vẻ nhất. Có cô nhóc nhỏ luôn quan tâm, yêu thương anh trai mình dù có ở hoàn cảnh nào chăng nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cậu cứ ngỡ mình sẽ sống hạnh phúc như thế này mãi mãi nhưng cuộc đời không lường trước cho ai điều gì cả.

Bình luận đoạn
Cậu cứ ngỡ mình sẽ sống hạnh phúc như thế này mãi mãi nhưng cuộc đời không lường trước cho ai điều gì cả.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước Chương sau
💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!