Chương 1
Trời xuân trong xanh, ánh nắng ấm áp len lỏi khắp không gian, xua tan cái lạnh cuối đông. Những đám mây u ám giờ đây đã lùi lại, nhường chỗ cho những dải mây trắng tinh, nhẹ nhàng như lụa, bồng bềnh trên nền trời xanh thẳm. Tiếng chim líu lo vang lên, tạo nên bản nhạc dịu dàng như khúc ca của mùa xuân đang báo hiệu sự sống thức dậy, tràn đầy hy vọng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Nguyên, Nguyên, vào nhà kho đi, bọn tao có bí mật cho mày đấy!” Đám nhóc hò reo, ánh mắt đầy vẻ hứng khởi, như thể chúng vừa phát hiện ra điều gì đó kỳ diệu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Cái gì vậy? Tao cũng muốn xem!” Nguyên vội vã chạy đến, đôi chân lảo đảo, suýt ngã.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cậu có dáng người gầy, khuôn mặt thanh thoát với đôi mắt sáng và mái tóc mềm mại, tựa như những làn sóng nhẹ. Nước da của cậu sáng hơn so với bạn bè cùng lứa, mang đến vẻ mịn màng và tươi tắn. Khi cậu cười, hai má lúm đồng tiền hiện lên, tạo nên nét duyên dáng, dễ gần. Cậu không có vẻ đẹp quá nổi bật, nhưng lại khiến người khác cảm thấy dễ chịu và thân thiện.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khi Nguyên bước vào nhà kho, một luồng hơi lạnh len lỏi qua da thịt, khiến sống lưng bất giác rùng mình như có một bàn tay vô hình đang lướt nhẹ qua. Tiếng cửa phát ra âm thanh:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Két...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Két...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Rồi rầm một tiếng, bóng tối đột ngột ập xuống như một tấm màn dày, nuốt chửng tất cả.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Lạch... cạch.” Âm thanh khóa cửa vang lên. Từ phía xa, tiếng cười khanh khách của lũ trẻ vọng lại, ranh mãnh, đầy khoái chí. Chúng đang cười đùa, hả hê vì trò đùa quá trớn của mình, chẳng hề hay biết rằng phía sau cánh cửa kia, một người đang chìm trong nỗi sợ hãi tột cùng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nguyên sững sờ. Cậu quay người, nhưng bóng tối đen đặc bủa vây, dày đến mức như có hàng ngàn bàn tay vô hình đang vươn ra, siết chặt lấy cậu. Tim đập thình thịch, hơi thở trở nên gấp gáp, hỗn loạn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cậu cố gắng bước đi, men theo bức tường sần sùi để tìm công tắc đèn, nhưng đôi chân run rẩy đến mức suýt khuỵu xuống. Mồ hôi lấm tấm trên trán, chảy dài xuống hai bên thái dương.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Không sao, không sao đâu... Mình phải bình tĩnh, phải bình tĩnh...” Trấn an bản thân là vậy, nhưng chính cậu cũng biết hiện tại mình không ổn chút nào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nguyên dò dẫm trong bóng tối, đầu ngón tay run rẩy lần theo bức tường lạnh buốt. Bỗng, cậu chạm phải một thứ gì đó nhô ra, cứng và thô ráp. Một tia sáng lóe lên trong tâm trí:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Là công tắc đèn.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giống như một con thuyền nhỏ lênh đênh giữa đại dương bỗng tìm thấy một hòn đảo, cậu bấu víu vào nó như thể đây là hy vọng duy nhất. Chỉ cần bật nó lên, chỉ cần ánh sáng xuất hiện, mọi thứ sẽ ổn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nguyên hít một hơi sâu, bàn tay run rẩy siết chặt công tắc rồi dứt khoát nhấn xuống.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Cạch.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bóng tối vẫn bao trùm nơi đây.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ánh sáng đâu?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cậu nhấn thêm lần nữa. Rồi lại lần nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Cạch... cạch... cạch...”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không có gì thay đổi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hy vọng vừa bừng lên chợt vỡ vụn, tan biến như một giấc mơ ngắn ngủi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Không thể nào...” Cậu ấn công tắc điên cuồng, ánh mắt dần trở nên tuyệt vọng, như thể nếu làm vậy đủ nhiều, ánh sáng sẽ vì thương hại mà xuất hiện.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng không.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mọi thứ vẫn như vậy. Không có gì thay đổi cả.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nguyên khuỵu xuống nền gạch lạnh lẽo, đôi tay siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Hơi thở trở nên dồn dập, vang lên rõ ràng giữa khoảng không trống rỗng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không có ánh sáng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không có lối thoát.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và cậu đang mắc kẹt trong nỗi sợ vô hình của chính mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nguyên cảm giác như sức sống của mình đang bị rút cạn từng chút một. Cậu ôm chặt lấy bả vai, cắn môi đến bật máu, cố gắng kìm nén cơn hoảng loạn. Nhưng sự run rẩy kịch liệt cùng những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài đã phản bội ý chí yếu ớt ấy. Nước mắt rơi xuống không ngừng, thấm đẫm cả vạt áo, lạnh lẽo và nặng nề như chính nỗi sợ hãi đè nặng lên lồng ngực cậu. Cổ họng nghẹn đắng, nhưng những tiếng nấc vẫn bật ra khỏi môi, vỡ vụn giữa không gian tĩnh mịch đến đáng sợ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Ai... ai đó... cứu tôi với!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Làm ơn... thả tôi ra đi!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lời cầu cứu vang lên, tan vào bóng tối sâu thẳm, không một ai đáp lại. Chỉ có sự im lặng ghê rợn bủa vây, nhấn chìm cậu trong nỗi sợ hãi không lối thoát.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong cơn khủng hoảng, Nguyên nhìn thấy một bóng hình mờ ảo tiến về phía cậu. Bóng dáng ấy đẹp như một thiên thần, tưởng chừng đang cứu cậu khỏi hố sâu thăm thẳm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một cảm giác nhẹ nhõm và hạnh phúc bất chợt xâm chiếm, khiến cậu quên đi nỗi sợ hãi trong giây phút đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nguyên khẽ nhếch miệng, cảm giác vui vẻ lan tỏa dù mệt mỏi vẫn còn hiện rõ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Em gái... em đến đón anh sao?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Tuỳ chỉnh hiển thị