Truyện
Trước Sau

Chương 18

Diệp Vân bị thần thức của Bách Lý Đông Quân đá văng ra ngoài mãi mới lồm cồm bò dậy. Tuy cơ thể rách nát bất kham nhưng giữa ngực luôn lúc có lúc không cảm nhận được hơi ấm. Hắn không do dự chạy tới nơi tận cùng kia đòi người, vừa đi vừa gào lên:

Bình luận đoạn
Diệp Vân bị thần thức của Bách Lý Đông Quân đá văng ra ngoài mãi mới lồm cồm bò dậy. Tuy cơ thể rách nát bất kham nhưng giữa ngực luôn lúc có lúc không cảm nhận được hơi ấm. Hắn không do dự chạy tới nơi tận cùng kia đòi người, vừa đi vừa gào lên:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Thiên đạo chết tiệt, ngươi chẳng phải rất thần thông sao? Ta ở đây. Dù ngươi có dùng mưu hèn kế bẩn xóa đi ký ức của đệ ấy thì người đệ ấy yêu vẫn mãi là ta.”

Bình luận đoạn
“Thiên đạo chết tiệt, ngươi chẳng phải rất thần thông sao? Ta ở đây. Dù ngươi có dùng mưu hèn kế bẩn xóa đi ký ức của đệ ấy thì người đệ ấy yêu vẫn mãi là ta.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thiên đạo thực sự bị chọc tức, không gian văng vẳng tiếng trẻ con:

Bình luận đoạn
Thiên đạo thực sự bị chọc tức, không gian văng vẳng tiếng trẻ con:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Diệp Vân, ngươi cho rằng một mình ngươi có thể chống lại trời đất? Ta chính là Thiên đạo, ngươi bất quá chỉ là một phàm nhân.”

Bình luận đoạn
“Diệp Vân, ngươi cho rằng một mình ngươi có thể chống lại trời đất? Ta chính là Thiên đạo, ngươi bất quá chỉ là một phàm nhân.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Diệp Vân bật cười, hắn đã ép bản thân quá nhiều giờ tới một tia khí lực cũng dậy không nổi chỉ có thể liên tục chọc tức gã:

Bình luận đoạn
Diệp Vân bật cười, hắn đã ép bản thân quá nhiều giờ tới một tia khí lực cũng dậy không nổi chỉ có thể liên tục chọc tức gã:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Thiên đạo? Ngươi mà cũng xứng? Ngươi chẳng qua là một lão già sống lâu hóa điên rồi. Ngươi nghĩ rằng ngươi thông thiên quảng đại phẩy tay là có thể giam giữ y mãi mãi?”

Bình luận đoạn
“Thiên đạo? Ngươi mà cũng xứng? Ngươi chẳng qua là một lão già sống lâu hóa điên rồi. Ngươi nghĩ rằng ngươi thông thiên quảng đại phẩy tay là có thể giam giữ y mãi mãi?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Nói hay lắm.”

Bình luận đoạn
“Nói hay lắm.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trước mắt hắn hiện ra Bách Lý Đông Quân, y ngồi trên bàn ánh mắt lạnh lẽo nhìn hắn:

Bình luận đoạn
Trước mắt hắn hiện ra Bách Lý Đông Quân, y ngồi trên bàn ánh mắt lạnh lẽo nhìn hắn:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ngươi là ai?”

Bình luận đoạn
“Ngươi là ai?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Diệp Vân nhìn con ngươi trong suốt của y trong lòng lộp bộp, y thật sự quên hắn triệt để rồi sao? Bên cạnh y còn có một tiểu Đông Quân ánh mắt âm trầm vừa nhìn đã biết là kẻ nào. Gã mỉm cười nắm tay y:

Bình luận đoạn
Diệp Vân nhìn con ngươi trong suốt của y trong lòng lộp bộp, y thật sự quên hắn triệt để rồi sao? Bên cạnh y còn có một tiểu Đông Quân ánh mắt âm trầm vừa nhìn đã biết là kẻ nào. Gã mỉm cười nắm tay y:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đông Quân người này xông vào đây ý đồ bất chính. Nếu không diệt hắn sẽ để lại tai họa.”

Bình luận đoạn
“Đông Quân người này xông vào đây ý đồ bất chính. Nếu không diệt hắn sẽ để lại tai họa.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Diệp Vân nhìn y không dám thở mạnh:

Bình luận đoạn
Diệp Vân nhìn y không dám thở mạnh:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đông Quân là ta, Vân ca đây.”

Bình luận đoạn
“Đông Quân là ta, Vân ca đây.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bách Lý Đông Quân chậm rãi đứng dậy nghiêng đầu nhìn hắn:

Bình luận đoạn
Bách Lý Đông Quân chậm rãi đứng dậy nghiêng đầu nhìn hắn:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Chúng ta quen sao?”

Bình luận đoạn
“Chúng ta quen sao?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Diệp Vân nhìn vào mắt y mong tìm kiếm một chút hy vọng nhưng tất cả chỉ còn lại lạnh lẽo, hắn nhếch miệng cười như khóc.

Bình luận đoạn
Diệp Vân nhìn vào mắt y mong tìm kiếm một chút hy vọng nhưng tất cả chỉ còn lại lạnh lẽo, hắn nhếch miệng cười như khóc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Không quen, Đông Quân đệ thực sự không nhớ nữa sao?”

Bình luận đoạn
“Không quen, Đông Quân đệ thực sự không nhớ nữa sao?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn không tin, hắn đã nỗ lực tới như vậy… tới thần thức hắn cũng xé ra cho y nhìn, tất cả không có tác dụng sao? Đáp lại hắn là một mũi kiếm lạnh băng ngay giữa tim. Đồng tử hắn ảm đạm, hắn vươn tay muốn chạm vào tóc mai y, trên ngực đau xót. Bách Lý Đông Quân nghiêng đầu tránh:

Bình luận đoạn
Hắn không tin, hắn đã nỗ lực tới như vậy… tới thần thức hắn cũng xé ra cho y nhìn, tất cả không có tác dụng sao? Đáp lại hắn là một mũi kiếm lạnh băng ngay giữa tim. Đồng tử hắn ảm đạm, hắn vươn tay muốn chạm vào tóc mai y, trên ngực đau xót. Bách Lý Đông Quân nghiêng đầu tránh:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ngươi ngốc à? Ngươi tới đây với mục đích gì?”

Bình luận đoạn
“Ngươi ngốc à? Ngươi tới đây với mục đích gì?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đừng quan tâm hắn tới làm gì Đông Quân, nơi này ngoài hai chúng ta những thứ khác đều mang ác ý. Vừa hay ngươi nói nhàm chán vậy lấy hắn ra thử kiếm đi.”

Bình luận đoạn
“Đừng quan tâm hắn tới làm gì Đông Quân, nơi này ngoài hai chúng ta những thứ khác đều mang ác ý. Vừa hay ngươi nói nhàm chán vậy lấy hắn ra thử kiếm đi.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thiên đạo ngồi một bên nhàn nhã cầm tách trà nhấp một ngụm, gương mặt nhỏ nhắn tỏ vẻ rất thú vị. Bách Lý Đông Quân nhìn xung quanh sau đó dùng nội lực vứt cho hắn một thanh kiếm:

Bình luận đoạn
Thiên đạo ngồi một bên nhàn nhã cầm tách trà nhấp một ngụm, gương mặt nhỏ nhắn tỏ vẻ rất thú vị. Bách Lý Đông Quân nhìn xung quanh sau đó dùng nội lực vứt cho hắn một thanh kiếm:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ta không muốn đánh người không cầm kiếm.”

Bình luận đoạn
“Ta không muốn đánh người không cầm kiếm.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Diệp Vân tựa như người mất hồn máy móc cầm thanh kiếm lên, vành mắt hắn bỏng rát cả người đều là mệt mỏi cùng đau đớn nhưng tất cả chẳng bì được trái tim vỡ nát. Bách Lý Đông Quân ra thủ thế, một chiêu kiếm như rồng bay phượng múa tới, Diệp Vân nắm chặt chuôi kiếm nhìn y. Hắn không thể bỏ cuộc lúc này, Đông Quân vẫn ở đây, hắn vẫn còn cơ hội.

Bình luận đoạn
Diệp Vân tựa như người mất hồn máy móc cầm thanh kiếm lên, vành mắt hắn bỏng rát cả người đều là mệt mỏi cùng đau đớn nhưng tất cả chẳng bì được trái tim vỡ nát. Bách Lý Đông Quân ra thủ thế, một chiêu kiếm như rồng bay phượng múa tới, Diệp Vân nắm chặt chuôi kiếm nhìn y. Hắn không thể bỏ cuộc lúc này, Đông Quân vẫn ở đây, hắn vẫn còn cơ hội.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Diệp Vân lao lên, kiếm kiếm chạm nhau mang theo tiếng rít gào trầm đục, hắn không quan tâm tỉ thí chỉ một lòng tới gần người kia. Bách Lý Đông Quân đánh cực kỳ thẳng thắn không lưu cho hắn một chút tình nào. Kiếm tới không hề nhân nhượng, Diệp Vân không có cách nào đành để kiếm kia xuyên qua bả vai, máu nóng văng tung tóe. Hắn đạm nhiên kéo thanh kiếm tiến nhập sâu hơn tới khi đủ khoảng cách liền ôm lấy eo y:

Bình luận đoạn
Diệp Vân lao lên, kiếm kiếm chạm nhau mang theo tiếng rít gào trầm đục, hắn không quan tâm tỉ thí chỉ một lòng tới gần người kia. Bách Lý Đông Quân đánh cực kỳ thẳng thắn không lưu cho hắn một chút tình nào. Kiếm tới không hề nhân nhượng, Diệp Vân không có cách nào đành để kiếm kia xuyên qua bả vai, máu nóng văng tung tóe. Hắn đạm nhiên kéo thanh kiếm tiến nhập sâu hơn tới khi đủ khoảng cách liền ôm lấy eo y:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bách Lý Đông Quân không ngờ tới trên đời lại có người thần kinh như vậy chưa kịp phản ứng đã bị kéo một cái, trán hai người chạm nhau, chóp mũi mềm mại cọ qua. Thiên đạo vừa nhìn thấy đã tung chưởng tách hai người ra, gã từ Bách Lý Đông Quân nhỏ hóa thành hình dạng nam nhân lớn hơn đầu đeo mặt nạ trắng không rõ dung mạo nhảy lên ôm lấy y:

Bình luận đoạn
Bách Lý Đông Quân không ngờ tới trên đời lại có người thần kinh như vậy chưa kịp phản ứng đã bị kéo một cái, trán hai người chạm nhau, chóp mũi mềm mại cọ qua. Thiên đạo vừa nhìn thấy đã tung chưởng tách hai người ra, gã từ Bách Lý Đông Quân nhỏ hóa thành hình dạng nam nhân lớn hơn đầu đeo mặt nạ trắng không rõ dung mạo nhảy lên ôm lấy y:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đánh thì đánh, người này tâm địa bất lương đừng quá thân cận hắn.”

Bình luận đoạn
“Đánh thì đánh, người này tâm địa bất lương đừng quá thân cận hắn.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bách Lý Đông Quân tựa như bị điểm trúng huyệt buông tay dựa vào người gã ngủ gục. Thiên đạo liếc nhìn Diệp Vân mỉm cười:

Bình luận đoạn
Bách Lý Đông Quân tựa như bị điểm trúng huyệt buông tay dựa vào người gã ngủ gục. Thiên đạo liếc nhìn Diệp Vân mỉm cười:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Chơi chán rồi chứ? Diệp Vân ngươi cũng nên đi đi thôi.”

Bình luận đoạn
“Chơi chán rồi chứ? Diệp Vân ngươi cũng nên đi đi thôi.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Gã nói dứt câu liền thúc giục tứ phía, Diệp Vân không cam lòng trong lúc sinh tử cận kề đột phá liền mấy đại cảnh giới, con ngươi hắn hóa thành màu tím, thần thức cũng vì thế bị đốt cháy. Thiên đạo khinh thường đứng đó:

Bình luận đoạn
Gã nói dứt câu liền thúc giục tứ phía, Diệp Vân không cam lòng trong lúc sinh tử cận kề đột phá liền mấy đại cảnh giới, con ngươi hắn hóa thành màu tím, thần thức cũng vì thế bị đốt cháy. Thiên đạo khinh thường đứng đó:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Vô ích thôi, ngươi chỉ là phàm nhân không đấu lại thần thánh…”

Bình luận đoạn
“Vô ích thôi, ngươi chỉ là phàm nhân không đấu lại thần thánh…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Gã đột ngột khựng lại, Bách Lý Đông Quân từ lúc nào đã tỉnh lại thẳng tay đâm hắn một nhát vào giữa tim, gã thoát lực buông lỏng tay, y lập tức thuận đà nhảy xuống. Diệp Vân trông thấy vậy nhưng chiêu đã ra không dừng lại được, cả người hắn tựa như một mũi tên lao tới. Ánh sáng giao hòa thiên đạo không thể tin bị hai người phản kích thành công, gã rơi vào một vùng không gian tăm tối vươn đôi tay về phía y:

Bình luận đoạn
Gã đột ngột khựng lại, Bách Lý Đông Quân từ lúc nào đã tỉnh lại thẳng tay đâm hắn một nhát vào giữa tim, gã thoát lực buông lỏng tay, y lập tức thuận đà nhảy xuống. Diệp Vân trông thấy vậy nhưng chiêu đã ra không dừng lại được, cả người hắn tựa như một mũi tên lao tới. Ánh sáng giao hòa thiên đạo không thể tin bị hai người phản kích thành công, gã rơi vào một vùng không gian tăm tối vươn đôi tay về phía y:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ngươi vậy mà lại nhẫn tâm như vậy, Bách Lý Đông Quân.”

Bình luận đoạn
“Ngươi vậy mà lại nhẫn tâm như vậy, Bách Lý Đông Quân.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Diệp Vân chật vật nhìn cảnh tượng đổ nát trước mắt sau đó quay lại, Bách Lý Đông Quân tựa như một con sóc nhỏ chạy tới:

Bình luận đoạn
Diệp Vân chật vật nhìn cảnh tượng đổ nát trước mắt sau đó quay lại, Bách Lý Đông Quân tựa như một con sóc nhỏ chạy tới:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Vân ca.”

Bình luận đoạn
“Vân ca.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Diệp Vân không kịp thở ra một hơi ngỡ ngàng nhưng vui sướng như điên dang tay tiếp được y, người ôm đầy cõi lòng liên tục dụi trong ngực hắn:

Bình luận đoạn
Diệp Vân không kịp thở ra một hơi ngỡ ngàng nhưng vui sướng như điên dang tay tiếp được y, người ôm đầy cõi lòng liên tục dụi trong ngực hắn:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Vân ca huynh nhớ lời của mình đó, kiếp sau không được bỏ rơi ta.”

Bình luận đoạn
“Vân ca huynh nhớ lời của mình đó, kiếp sau không được bỏ rơi ta.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Diệp Vân mơ hồ cảm thấy không đúng nhìn xuống đã thấy y hóa thành trong suốt, hắn vội vàng túm lấy y:

Bình luận đoạn
Diệp Vân mơ hồ cảm thấy không đúng nhìn xuống đã thấy y hóa thành trong suốt, hắn vội vàng túm lấy y:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đệ đã làm gì?”

Bình luận đoạn
“Đệ đã làm gì?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Không có gì, trước đây gã vì tu bổ thần thức của ta đã dùng nguyên lực của bản thân, ta và gã vốn có liên kết, ta có thể dựa vào đó đánh vỡ gã cũng tự mình phá hủy đi… thần thức của ta. Nhờ huynh mang tia thần thức đó tới ta mới có thể tỉnh lại. Vân ca không sao ta chỉ là ở một nơi khác đợi.”

Bình luận đoạn
“Không có gì, trước đây gã vì tu bổ thần thức của ta đã dùng nguyên lực của bản thân, ta và gã vốn có liên kết, ta có thể dựa vào đó đánh vỡ gã cũng tự mình phá hủy đi… thần thức của ta. Nhờ huynh mang tia thần thức đó tới ta mới có thể tỉnh lại. Vân ca không sao ta chỉ là ở một nơi khác đợi.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Y cảm thấy thời gian không còn nhiều vội vàng giải thích qua loa lộn xộn cho hắn. Cuối cùng không nỡ hôn lên khóe môi hắn. Diệp Vân vừa sợ vừa gấp chỉ kịp vòng tay ôm được tàn ảnh của y. 

Bình luận đoạn
Y cảm thấy thời gian không còn nhiều vội vàng giải thích qua loa lộn xộn cho hắn. Cuối cùng không nỡ hôn lên khóe môi hắn. Diệp Vân vừa sợ vừa gấp chỉ kịp vòng tay ôm được tàn ảnh của y. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngàn năm sau, từ ngày đó Diệp Vân thông qua tứ trụ biết được Thiên đạo vốn dĩ là thần thức của trời đất, Bách Lý Đông Quân dùng phương thức kia giết gã thì một thiên đạo khác sẽ lại được sinh ra. Diệp Vân đứng ở nơi tận cùng nhìn ánh sáng dần tụ lại sau đó tản ra, giữa thinh không có một đứa bé bước đi trong không khí như trên đất liền, đứa bé nhìn thấy Diệp Vân đứng đó mỉm cười:

Bình luận đoạn
Ngàn năm sau, từ ngày đó Diệp Vân thông qua tứ trụ biết được Thiên đạo vốn dĩ là thần thức của trời đất, Bách Lý Đông Quân dùng phương thức kia giết gã thì một thiên đạo khác sẽ lại được sinh ra. Diệp Vân đứng ở nơi tận cùng nhìn ánh sáng dần tụ lại sau đó tản ra, giữa thinh không có một đứa bé bước đi trong không khí như trên đất liền, đứa bé nhìn thấy Diệp Vân đứng đó mỉm cười:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ta biết ngươi Diệp Vân.”

Bình luận đoạn
“Ta biết ngươi Diệp Vân.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước Chương sau
💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!