Truyện
Trước Sau

Chương 17

Khi Diệp Vân tỉnh dậy đã không biết qua bao nhiêu thời gian, hắn thương tích đầy mình cổ họng khô khốc cố gắng ép mình mở mắt. Trước mắt là bầu trời ảm đạm, màu xanh của trời bị màu trắng của sương mù dần bao phủ. Hắn cố gắng ép bản thân ngồi dậy nhìn xung quanh, vừa hơi nghiêng đầu đã thấy tóc bị cái gì đó túm lấy. Hắn theo bản năng nhìn hóa ra là tiểu Đông Quân đang nằm trên tóc hắn ngủ ngon lành.

Bình luận đoạn
Khi Diệp Vân tỉnh dậy đã không biết qua bao nhiêu thời gian, hắn thương tích đầy mình cổ họng khô khốc cố gắng ép mình mở mắt. Trước mắt là bầu trời ảm đạm, màu xanh của trời bị màu trắng của sương mù dần bao phủ. Hắn cố gắng ép bản thân ngồi dậy nhìn xung quanh, vừa hơi nghiêng đầu đã thấy tóc bị cái gì đó túm lấy. Hắn theo bản năng nhìn hóa ra là tiểu Đông Quân đang nằm trên tóc hắn ngủ ngon lành.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Diệp Vân thấy y cuộn tròn trong tóc mình cảm thấy không nỡ đánh thức nhưng thời gian không cho phép, hắn nhẹ nhàng gọi y:

Bình luận đoạn
Diệp Vân thấy y cuộn tròn trong tóc mình cảm thấy không nỡ đánh thức nhưng thời gian không cho phép, hắn nhẹ nhàng gọi y:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đông Quân, tỉnh dậy.”

Bình luận đoạn
“Đông Quân, tỉnh dậy.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tiểu Đông Quân gõ gõ vào ngón tay đang chọc mình lười biếng quay lưng lại:

Bình luận đoạn
Tiểu Đông Quân gõ gõ vào ngón tay đang chọc mình lười biếng quay lưng lại:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Xùy xùy để ta ngủ thêm một chút.”

Bình luận đoạn
“Xùy xùy để ta ngủ thêm một chút.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Diệp Vân bất lực nhẹ nhàng đặt y trong lòng tiện thể vận công điều tức. Cơ thể tạm bợ xấu xí này đã chịu quá nhiều thương tổn. Hắn mất một lúc mới hòa hoãn thương thế quay ra thì thấy tiểu Bách Lý tỉnh dậy ngồi một bên chống cằm. Diệp Vân không khách khí vội túm lấy y để trên vai:

Bình luận đoạn
Diệp Vân bất lực nhẹ nhàng đặt y trong lòng tiện thể vận công điều tức. Cơ thể tạm bợ xấu xí này đã chịu quá nhiều thương tổn. Hắn mất một lúc mới hòa hoãn thương thế quay ra thì thấy tiểu Bách Lý tỉnh dậy ngồi một bên chống cằm. Diệp Vân không khách khí vội túm lấy y để trên vai:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đi thôi.”

Bình luận đoạn
“Đi thôi.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tiểu Đông Quân thở dài:

Bình luận đoạn
Tiểu Đông Quân thở dài:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ngươi đã bị thương thành như vậy hay nghỉ một chút đi.”

Bình luận đoạn
“Ngươi đã bị thương thành như vậy hay nghỉ một chút đi.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Không được, ta không thể để đệ quên ta.”

Bình luận đoạn
“Không được, ta không thể để đệ quên ta.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bách Lý Đông Quân lắc đầu với sự cố chấp tràn ngập trong mắt hắn tiếp tục chỉ đường. Diệp Vân chật vật vượt qua từng của ải, hắn không biết mình cố gắng bao nhiêu vượt qua mấy ngàn chặng? Khi Diệp Vân lê lết thân xác mệt mỏi vượt qua một tầng nữa hắn không nhịn được quỳ một gối thở dốc:

Bình luận đoạn
Bách Lý Đông Quân lắc đầu với sự cố chấp tràn ngập trong mắt hắn tiếp tục chỉ đường. Diệp Vân chật vật vượt qua từng của ải, hắn không biết mình cố gắng bao nhiêu vượt qua mấy ngàn chặng? Khi Diệp Vân lê lết thân xác mệt mỏi vượt qua một tầng nữa hắn không nhịn được quỳ một gối thở dốc:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đông Quân”

Bình luận đoạn
“Đông Quân”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn niệm tên y và coi nó như một động lực tiếp tục đứng dậy, chỉ cần hắn còn tồn tại sẽ không để y quên mất:

Bình luận đoạn
Hắn niệm tên y và coi nó như một động lực tiếp tục đứng dậy, chỉ cần hắn còn tồn tại sẽ không để y quên mất:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đệ không được quên, Đông Quân.”

Bình luận đoạn
“Đệ không được quên, Đông Quân.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trước mắt hắn là căn nhà tranh quen thuộc, hắn đã ở đây vài năm cùng Dịch Văn Quân, khi hắn quyết tuyệt dùng một kiếm kia kết thúc cũng là tại nơi này. Hắn đưa mắt tìm kiếm thân ảnh y, trái tim đập loạn xạ. Khi hắn bước thêm một bước cảnh vật bỗng nhiên thay đổi, vẫn là khung cảnh căn nhà tranh nhưng mọi thứ giống như một vết mực nhòe chỉ có gốc cây cổ thụ trước nhà cùng những vết máu loang lổ là rõ nét. Hắn trông thấy thiếu niên năm nào ôm lấy thân xác hắn khóc không thành tiếng.

Bình luận đoạn
Trước mắt hắn là căn nhà tranh quen thuộc, hắn đã ở đây vài năm cùng Dịch Văn Quân, khi hắn quyết tuyệt dùng một kiếm kia kết thúc cũng là tại nơi này. Hắn đưa mắt tìm kiếm thân ảnh y, trái tim đập loạn xạ. Khi hắn bước thêm một bước cảnh vật bỗng nhiên thay đổi, vẫn là khung cảnh căn nhà tranh nhưng mọi thứ giống như một vết mực nhòe chỉ có gốc cây cổ thụ trước nhà cùng những vết máu loang lổ là rõ nét. Hắn trông thấy thiếu niên năm nào ôm lấy thân xác hắn khóc không thành tiếng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Diệp Vân run rẩy chạm lên vai y, tiểu Đông Quân đứng ở một mỏm đá nhỏ che mắt:

Bình luận đoạn
Diệp Vân run rẩy chạm lên vai y, tiểu Đông Quân đứng ở một mỏm đá nhỏ che mắt:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Aiya có cảm giác tâm sự thầm kín bị nhìn thấy.”

Bình luận đoạn
“Aiya có cảm giác tâm sự thầm kín bị nhìn thấy.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Diệp Vân lau gương mặt đỏ hoe của y:

Bình luận đoạn
Diệp Vân lau gương mặt đỏ hoe của y:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đông Quân, đừng khóc sau này ta sẽ bù đắp cho đệ được không? Mau xem, Vân ca của đệ chỉ là ngu ngốc quá, đệ hãy tha thứ cho hắn được không? Ta thề bằng cả linh hồn và thể xác, Diệp Vân chỉ có một mình Đông Quân đệ, nếu không phải thì thứ khiến ta hạnh phúc sẽ làm ta đau khổ, người ta yêu sẽ hận ta.”

Bình luận đoạn
“Đông Quân, đừng khóc sau này ta sẽ bù đắp cho đệ được không? Mau xem, Vân ca của đệ chỉ là ngu ngốc quá, đệ hãy tha thứ cho hắn được không? Ta thề bằng cả linh hồn và thể xác, Diệp Vân chỉ có một mình Đông Quân đệ, nếu không phải thì thứ khiến ta hạnh phúc sẽ làm ta đau khổ, người ta yêu sẽ hận ta.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bách Lý Đông Quân ngẩng đầu:

Bình luận đoạn
Bách Lý Đông Quân ngẩng đầu:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Vân ca vẫn luôn giỏi nhất là lừa ta.”

Bình luận đoạn
“Vân ca vẫn luôn giỏi nhất là lừa ta.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Diệp Vân bất thình lình kéo lấy y, Diệp Vân đã chết trong vòng tay Bách Lý Đông Quân theo lực kéo biến thành ngàn vạn cánh hoa hạnh trắng xóa. Hắn vòng ra sau giữ chặt eo y hôn xuống. 

Bình luận đoạn
Diệp Vân bất thình lình kéo lấy y, Diệp Vân đã chết trong vòng tay Bách Lý Đông Quân theo lực kéo biến thành ngàn vạn cánh hoa hạnh trắng xóa. Hắn vòng ra sau giữ chặt eo y hôn xuống. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Vậy đệ hãy trực tiếp vào thần thức của ta xem đi.”

Bình luận đoạn
“Vậy đệ hãy trực tiếp vào thần thức của ta xem đi.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thần thức Diệp Vân giống như bông gòn nhẹ nhàng tách ra, cơ thể theo đó chấn động, khóe miệng hắn chảy máu. Hắn đem nơi sâu nhất trong tim phơi ra cho y thấy, không có nửa điểm che giấu. Bách Lý Đông Quân vừa chạm vào đã giống như bị sét đánh cũng nồng nhiệt ôm lấy cổ hắn hôn sâu. Tiểu Đông Quân gập người che mắt:

Bình luận đoạn
Thần thức Diệp Vân giống như bông gòn nhẹ nhàng tách ra, cơ thể theo đó chấn động, khóe miệng hắn chảy máu. Hắn đem nơi sâu nhất trong tim phơi ra cho y thấy, không có nửa điểm che giấu. Bách Lý Đông Quân vừa chạm vào đã giống như bị sét đánh cũng nồng nhiệt ôm lấy cổ hắn hôn sâu. Tiểu Đông Quân gập người che mắt:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ai dô làm gì vậy? Diệp Vân, ngươi hỗn đản.”

Bình luận đoạn
“Ai dô làm gì vậy? Diệp Vân, ngươi hỗn đản.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Diệp Vân vừa nhắm mắt, Bách Lý Đông Quân trong lòng hắn liền biến mất, hắn vội vàng mở mắt, giọng nói đã lâu không nghe thấy bỗng vang lên:

Bình luận đoạn
Diệp Vân vừa nhắm mắt, Bách Lý Đông Quân trong lòng hắn liền biến mất, hắn vội vàng mở mắt, giọng nói đã lâu không nghe thấy bỗng vang lên:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Vân ca”

Bình luận đoạn
“Vân ca”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Diệp Vân nhìn xung quanh, Tiểu Đông Quân trong tay hắn hóa thành một đốm sáng bay về phía trước. Ánh mắt hắn chạm vào một nơi toàn dây leo xanh um, người ở giữa dây leo gương mặt trắng bệch nhìn hắn. Diệp Vân vội vàng tiến tới ôm lấy y:

Bình luận đoạn
Diệp Vân nhìn xung quanh, Tiểu Đông Quân trong tay hắn hóa thành một đốm sáng bay về phía trước. Ánh mắt hắn chạm vào một nơi toàn dây leo xanh um, người ở giữa dây leo gương mặt trắng bệch nhìn hắn. Diệp Vân vội vàng tiến tới ôm lấy y:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đông Quân là đệ sao?”

Bình luận đoạn
“Đông Quân là đệ sao?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ừm đây là nơi sâu nhất của thần thức rồi. Ta đợi huynh lâu muốn chết. Vân ca ta biết rồi. Không trách huynh nữa.”

Bình luận đoạn
“Ừm đây là nơi sâu nhất của thần thức rồi. Ta đợi huynh lâu muốn chết. Vân ca ta biết rồi. Không trách huynh nữa.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn nghẹn ngào ôm lấy gương mặt y:

Bình luận đoạn
Hắn nghẹn ngào ôm lấy gương mặt y:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ta cứu đệ bây giờ, Đông Quân mau quay về với ta.”

Bình luận đoạn
“Ta cứu đệ bây giờ, Đông Quân mau quay về với ta.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bách Lý Đông Quân nhìn mớ dây leo chằng chịt đã ăn sâu vào xương tủy của mình mỉm cười:

Bình luận đoạn
Bách Lý Đông Quân nhìn mớ dây leo chằng chịt đã ăn sâu vào xương tủy của mình mỉm cười:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Được, huynh phải hứa lần này nhất định tới bái đường đó. Không cho huynh yêu ai khác.”

Bình luận đoạn
“Được, huynh phải hứa lần này nhất định tới bái đường đó. Không cho huynh yêu ai khác.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Diệp Vân nhìn xung quanh y đưa tay kéo thử dây leo vừa gật đầu:

Bình luận đoạn
Diệp Vân nhìn xung quanh y đưa tay kéo thử dây leo vừa gật đầu:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ừ ta chỉ yêu đệ thôi.”

Bình luận đoạn
“Ừ ta chỉ yêu đệ thôi.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bàn tay bị bỏng của hắn kéo một đường máu dài huyết nhục mơ hồ trên đám dây leo. Hắn chẳng còn lại bao nhiêu sức lực không thể tạo ra mồi lửa mà chưa kể đám dây này dường như ăn vào máu huyết có cố thế nào cũng gỡ không ra.

Bình luận đoạn
Bàn tay bị bỏng của hắn kéo một đường máu dài huyết nhục mơ hồ trên đám dây leo. Hắn chẳng còn lại bao nhiêu sức lực không thể tạo ra mồi lửa mà chưa kể đám dây này dường như ăn vào máu huyết có cố thế nào cũng gỡ không ra.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Diệp Vân gấp muốn chết nhìn đám sương mù lúc trước chậm chạp giờ đang dần dần thôn phệ mọi thứ xung quanh. Hắn lắc đầu đầy bất lực:

Bình luận đoạn
Diệp Vân gấp muốn chết nhìn đám sương mù lúc trước chậm chạp giờ đang dần dần thôn phệ mọi thứ xung quanh. Hắn lắc đầu đầy bất lực:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Không được, ta đã cố tới như vậy. Đệ không thể quên đi ta Đông Quân.”

Bình luận đoạn
“Không được, ta đã cố tới như vậy. Đệ không thể quên đi ta Đông Quân.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bách Lý Đông Quân chạm mũi mình vào mũi hắn:

Bình luận đoạn
Bách Lý Đông Quân chạm mũi mình vào mũi hắn:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Huynh đã làm bao nhiêu là chuyện khiến ta đau lòng, ta sẽ quên đi huynh cho bõ tức. Nói đùa thôi Vân ca, ta không muốn quên huynh.”

Bình luận đoạn
“Huynh đã làm bao nhiêu là chuyện khiến ta đau lòng, ta sẽ quên đi huynh cho bõ tức. Nói đùa thôi Vân ca, ta không muốn quên huynh.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bách Lý Đông Quân rơi nước mắt, ánh mắt y tựa như có ánh sáng lấp lánh:

Bình luận đoạn
Bách Lý Đông Quân rơi nước mắt, ánh mắt y tựa như có ánh sáng lấp lánh:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Tới lúc đó huynh có thể ra tín hiệu, như này được không? Ta sẽ theo đó trở về.”

Bình luận đoạn
“Tới lúc đó huynh có thể ra tín hiệu, như này được không? Ta sẽ theo đó trở về.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Diệp Vân cảm thấy cánh môi mềm mại của y lướt qua môi mình còn đem theo cả vị mặn chát. Hắn dang tay muốn ôm lấy y nhưng vừa chạm vào mọi thứ đã như một cái gương rơi xuống đất vỡ tan thành từng mảnh. Đốm sáng nhỏ tựa như đom đóm rơi vào mắt hắn.

Bình luận đoạn
Diệp Vân cảm thấy cánh môi mềm mại của y lướt qua môi mình còn đem theo cả vị mặn chát. Hắn dang tay muốn ôm lấy y nhưng vừa chạm vào mọi thứ đã như một cái gương rơi xuống đất vỡ tan thành từng mảnh. Đốm sáng nhỏ tựa như đom đóm rơi vào mắt hắn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thiên đạo ôm Bách Lý Đông Quân vào một cái lồng trồng rất nhiều hoa, ở giữa có trải đệm mềm mại, gã đặt y xuống rồi ngồi bên cạnh tựa như ngắm nhìn một món bảo bối vuốt nhẹ mi tâm y.

Bình luận đoạn
Thiên đạo ôm Bách Lý Đông Quân vào một cái lồng trồng rất nhiều hoa, ở giữa có trải đệm mềm mại, gã đặt y xuống rồi ngồi bên cạnh tựa như ngắm nhìn một món bảo bối vuốt nhẹ mi tâm y.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Mau tỉnh lại đi nào tiểu Đông Quân.”

Bình luận đoạn
“Mau tỉnh lại đi nào tiểu Đông Quân.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bách Lý Đông Quân giống như nghe thấy lời gã nói, lông mi tựa như cánh bướm chớp động rồi từ từ mở ra. Thiên đạo hóa thành dáng vẻ y lúc nhỏ thích thú nhìn ánh mắt mê mang của y:

Bình luận đoạn
Bách Lý Đông Quân giống như nghe thấy lời gã nói, lông mi tựa như cánh bướm chớp động rồi từ từ mở ra. Thiên đạo hóa thành dáng vẻ y lúc nhỏ thích thú nhìn ánh mắt mê mang của y:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đông Quân ngươi có nhớ mình là ai không?”

Bình luận đoạn
“Đông Quân ngươi có nhớ mình là ai không?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bách Lý Đông Quân tựa như một con búp bê chớp mắt hai cái ngoảnh lại nhìn gã mỉm cười:

Bình luận đoạn
Bách Lý Đông Quân tựa như một con búp bê chớp mắt hai cái ngoảnh lại nhìn gã mỉm cười:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ta là Bách Lý Đông Quân, thiên đạo ta làm sao vậy?”

Bình luận đoạn
“Ta là Bách Lý Đông Quân, thiên đạo ta làm sao vậy?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Không có gì, ngươi chỉ là mệt mỏi quá ngủ một giấc mà thôi.”

Bình luận đoạn
“Không có gì, ngươi chỉ là mệt mỏi quá ngủ một giấc mà thôi.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đông Quân gật đầu, thiên đạo chạm vào má y:

Bình luận đoạn
Đông Quân gật đầu, thiên đạo chạm vào má y:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ngươi có biết một người tên Diệp Vân?”

Bình luận đoạn
“Ngươi có biết một người tên Diệp Vân?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Không ấn tượng.”

Bình luận đoạn
“Không ấn tượng.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

thiên đạo vui như mở cờ trong bụng nắm lấy tay y rung lắc như một đứa trẻ:

Bình luận đoạn
thiên đạo vui như mở cờ trong bụng nắm lấy tay y rung lắc như một đứa trẻ:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Được, ngươi mau tới chơi với ta.”

Bình luận đoạn
“Được, ngươi mau tới chơi với ta.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước Chương sau
💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!