Truyện
Trước Sau
Một lần nữa cạnh bên em · KurogamiNoir · 8/10/2024 2:31:27 PM · 0 0

Chương 16 - Từ ngày em đến

“Từ giờ em sẽ chuyển vô đây!”

Bình luận đoạn
“Từ giờ em sẽ chuyển vô đây!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vào một buổi sáng tinh mơ, khi tôi vừa mới đánh răng và lau mặt thì Linh đã đột ngột gõ cửa và xách theo mấy cái thùng đứng trước cửa.

Bình luận đoạn
Vào một buổi sáng tinh mơ, khi tôi vừa mới đánh răng và lau mặt thì Linh đã đột ngột gõ cửa và xách theo mấy cái thùng đứng trước cửa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi chưa kịp định hình được gì hết thì em đã quyết định chuyển vào sống cùng tôi. Kể từ sau sự kiện đó, tôi cũng gặp em thường xuyên hơn và đặc biệt, cũng đi chơi với nhau nhiều hơn. Có lẽ chúng tôi bây giờ là người yêu của nhau.

Bình luận đoạn
Tôi chưa kịp định hình được gì hết thì em đã quyết định chuyển vào sống cùng tôi. Kể từ sau sự kiện đó, tôi cũng gặp em thường xuyên hơn và đặc biệt, cũng đi chơi với nhau nhiều hơn. Có lẽ chúng tôi bây giờ là người yêu của nhau.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một cảm giác mới mẻ chảy qua lòng ngực làm tim xao xuyến, nó làm mặt tôi nóng bừng lên dù cho hai đứa cũng chỉ mới… nắm tay. 

Bình luận đoạn
Một cảm giác mới mẻ chảy qua lòng ngực làm tim xao xuyến, nó làm mặt tôi nóng bừng lên dù cho hai đứa cũng chỉ mới… nắm tay. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cũng sau chuyện đó, tôi cũng không còn gặp cô gái đó nữa. Có lẽ cô đã phó mặc cho tôi muốn làm gì thì làm. Nhưng tôi không nghĩ thế. Tóm lại là giải quyết vụ chuyển nhà này cái đã.

Bình luận đoạn
Cũng sau chuyện đó, tôi cũng không còn gặp cô gái đó nữa. Có lẽ cô đã phó mặc cho tôi muốn làm gì thì làm. Nhưng tôi không nghĩ thế. Tóm lại là giải quyết vụ chuyển nhà này cái đã.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi phụ em bưng đồ đạc và vali vào trong. Cũng giống như anh quản lý, Linh cũng choáng ngợp trước sự “tối giản” đến mức kinh ngạc của căn phòng tôi. Nhưng tôi thì mang trong mình một tâm trạng khác… đó là có một người con gái trong nhà mình mà còn là người yêu nữa.

Bình luận đoạn
Tôi phụ em bưng đồ đạc và vali vào trong. Cũng giống như anh quản lý, Linh cũng choáng ngợp trước sự “tối giản” đến mức kinh ngạc của căn phòng tôi. Nhưng tôi thì mang trong mình một tâm trạng khác… đó là có một người con gái trong nhà mình mà còn là người yêu nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi phải giữ bình tĩnh không kẻo tôi lại làm điều gì đó ất ơ khiến em sợ nữa thì toang.

Bình luận đoạn
Tôi phải giữ bình tĩnh không kẻo tôi lại làm điều gì đó ất ơ khiến em sợ nữa thì toang.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi đi chuẩn bị đồ ăn, đồ uống cho em. Rút kinh nghiệm từ lần anh quản lý “xâm phạm vào lãnh thổ”, lần này tôi đã mua đồ ăn nhiều hơn thay vì là mua đồ vừa đủ ăn như trước nữa. Mở bếp lên, tôi dự làm món trứng cuộn kiểu Nhật nhưng ngẫm lại… trước giờ tôi chỉ thấy trên TV chứ chưa bao giờ thử làm ngoài đời. 

Bình luận đoạn
Tôi đi chuẩn bị đồ ăn, đồ uống cho em. Rút kinh nghiệm từ lần anh quản lý “xâm phạm vào lãnh thổ”, lần này tôi đã mua đồ ăn nhiều hơn thay vì là mua đồ vừa đủ ăn như trước nữa. Mở bếp lên, tôi dự làm món trứng cuộn kiểu Nhật nhưng ngẫm lại… trước giờ tôi chỉ thấy trên TV chứ chưa bao giờ thử làm ngoài đời. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trong khi đó, Linh đang ngồi trên sofa nghiền ngẫm đống đồ mình mang.

Bình luận đoạn
Trong khi đó, Linh đang ngồi trên sofa nghiền ngẫm đống đồ mình mang.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh Sơn!”

Bình luận đoạn
“Anh Sơn!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Hửm?”

Bình luận đoạn
“Hửm?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Từ mai anh đưa đón em đi học nhé?”

Bình luận đoạn
“Từ mai anh đưa đón em đi học nhé?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Nhưng anh làm gì có xe?”

Bình luận đoạn
“Nhưng anh làm gì có xe?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Chỉ việc đưa em đến bến xe buýt thôi!”

Bình luận đoạn
“Chỉ việc đưa em đến bến xe buýt thôi!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Do sự kiện ngày đó mà chúng tôi gần gũi với nhau nhiều hơn. Em cũng bắt đầu dựa dẫm vào tôi cũng nhiều hơn và tôi không thấy phiền về điều đó. Vả lại đây như là một cơ hội để tôi chuộc lại lỗi lầm từ những tháng ngày trước kia. Từ nay tôi sẽ sống mà không để bản thân mình hối hận.

Bình luận đoạn
Do sự kiện ngày đó mà chúng tôi gần gũi với nhau nhiều hơn. Em cũng bắt đầu dựa dẫm vào tôi cũng nhiều hơn và tôi không thấy phiền về điều đó. Vả lại đây như là một cơ hội để tôi chuộc lại lỗi lầm từ những tháng ngày trước kia. Từ nay tôi sẽ sống mà không để bản thân mình hối hận.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đang làm món ăn, tôi có liếc nhìn em một cái. Thấy em đang xếp đồ mình ra và để lên tủ đồ của tôi. Thực ra thì tủ đồ đó tôi có hai bên, do trước đây tôi chỉ sống có một mình nên chỉ để đồ có một bên. Thấy thế em mới lấy bên còn lại để treo đồ. Có lẽ từ giờ hai đứa sẽ nương tựa vào lẫn nhau nhiều hơn. Và có lẽ tôi nên sắm sửa nhiều thứ cho phòng ốc nơi tôi và em sống.

Bình luận đoạn
Đang làm món ăn, tôi có liếc nhìn em một cái. Thấy em đang xếp đồ mình ra và để lên tủ đồ của tôi. Thực ra thì tủ đồ đó tôi có hai bên, do trước đây tôi chỉ sống có một mình nên chỉ để đồ có một bên. Thấy thế em mới lấy bên còn lại để treo đồ. Có lẽ từ giờ hai đứa sẽ nương tựa vào lẫn nhau nhiều hơn. Và có lẽ tôi nên sắm sửa nhiều thứ cho phòng ốc nơi tôi và em sống.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi cảm thấy may mắn vì ngày hôm đó mình đã can đảm đối mặt. Chuyện là bây giờ… tôi đang chờ đợi sự kiện tiếp theo cũng như là sự kiện cuối cùng xảy ra.

Bình luận đoạn
Tôi cảm thấy may mắn vì ngày hôm đó mình đã can đảm đối mặt. Chuyện là bây giờ… tôi đang chờ đợi sự kiện tiếp theo cũng như là sự kiện cuối cùng xảy ra.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Làm xong rồi.”

Bình luận đoạn
“Làm xong rồi.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi bưng ra một dĩa rau xào, một ít cơm, và vài thứ linh tinh khác như thịt và cá.

Bình luận đoạn
Tôi bưng ra một dĩa rau xào, một ít cơm, và vài thứ linh tinh khác như thịt và cá.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Tạm bợ thế này thôi. Em đến bất ngờ quá anh chưa chuẩn bị gì.”

Bình luận đoạn
“Tạm bợ thế này thôi. Em đến bất ngờ quá anh chưa chuẩn bị gì.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh không thấy phiền hả?”

Bình luận đoạn
“Anh không thấy phiền hả?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Phiền gì cơ? Cái con bé ngốc này.” - Vừa nói, tôi vừa xoa đầu cô bé đang ăn mấy món tôi bưng ra.

Bình luận đoạn
“Phiền gì cơ? Cái con bé ngốc này.” - Vừa nói, tôi vừa xoa đầu cô bé đang ăn mấy món tôi bưng ra.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có lẽ từ giờ, cuộc sống của tôi sẽ bận rộn hơn rất nhiều kể từ ngày em đến. Dù ít thì nhiều tôi có động lực để mà phấn đấu hơn… vì tương lai của… hai đứa… 

Bình luận đoạn
Có lẽ từ giờ, cuộc sống của tôi sẽ bận rộn hơn rất nhiều kể từ ngày em đến. Dù ít thì nhiều tôi có động lực để mà phấn đấu hơn… vì tương lai của… hai đứa… 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nghĩ đến đó, đầu tôi sượng ngang. Cái gì mà vì tương lai của hai đứa… rõ ràng… đến một lúc nào đó… tương lai của em sẽ dừng lại. Còn tôi sẽ kẹt lại trong quá khứ nơi em còn bên cạnh. Tôi giương đôi mắt như úa tàn của mình nhìn em, có lẽ đây là đồ ăn của người mình thương nấu cho nên em ăn trông rất ngon lành. 

Bình luận đoạn
Nghĩ đến đó, đầu tôi sượng ngang. Cái gì mà vì tương lai của hai đứa… rõ ràng… đến một lúc nào đó… tương lai của em sẽ dừng lại. Còn tôi sẽ kẹt lại trong quá khứ nơi em còn bên cạnh. Tôi giương đôi mắt như úa tàn của mình nhìn em, có lẽ đây là đồ ăn của người mình thương nấu cho nên em ăn trông rất ngon lành. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chí ít… thời gian hãy ngừng trôi một chút.

Bình luận đoạn
Chí ít… thời gian hãy ngừng trôi một chút.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

*

Bình luận đoạn
*

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Từ dạo ấy chúng tôi bắt đầu cuộc sống với nhau. Tôi bắt đầu có thói quen dậy sớm hơn vì… để chuẩn bị bữa sáng cho em cũng như gọi em dậy vì em không có thói quen đặt báo thức. Thế là tôi thành cái báo thức của em luôn. Mọi chuyện ban đầu có vẻ rắc rối.

Bình luận đoạn
Từ dạo ấy chúng tôi bắt đầu cuộc sống với nhau. Tôi bắt đầu có thói quen dậy sớm hơn vì… để chuẩn bị bữa sáng cho em cũng như gọi em dậy vì em không có thói quen đặt báo thức. Thế là tôi thành cái báo thức của em luôn. Mọi chuyện ban đầu có vẻ rắc rối.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đầu tiên là chỗ ngủ,

Bình luận đoạn
Đầu tiên là chỗ ngủ,

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh ngủ dưới đây được rồi.”

Bình luận đoạn
“Anh ngủ dưới đây được rồi.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Không! Anh ngủ với em!”

Bình luận đoạn
“Không! Anh ngủ với em!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Linh cứ nằng nặc đòi ngủ cùng tôi suốt nhưng bản thân tôi không cho phép. Chỉ là tôi là đàn ông, còn Linh chỉ mới vừa bước sang cái tuổi mười tám, tôi không muốn làm điều gì đó sằn bậy trong vô thức rồi làm em bị tổn thương, nên tôi quyết định chỉ nằm chiếu bên cạnh sô pha chỗ em ngủ mà thôi. Nhưng cũng từ dạo ấy, tôi cũng bắt đầu đi làm chỗ này chỗ kia nhiều hơn.

Bình luận đoạn
Linh cứ nằng nặc đòi ngủ cùng tôi suốt nhưng bản thân tôi không cho phép. Chỉ là tôi là đàn ông, còn Linh chỉ mới vừa bước sang cái tuổi mười tám, tôi không muốn làm điều gì đó sằn bậy trong vô thức rồi làm em bị tổn thương, nên tôi quyết định chỉ nằm chiếu bên cạnh sô pha chỗ em ngủ mà thôi. Nhưng cũng từ dạo ấy, tôi cũng bắt đầu đi làm chỗ này chỗ kia nhiều hơn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thay vì cứ quanh quẩn giữa quán cà phê của anh quản lý, tôi lại xin phép anh ấy làm thêm chỗ khác để kiếm thêm thu nhập. 

Bình luận đoạn
Thay vì cứ quanh quẩn giữa quán cà phê của anh quản lý, tôi lại xin phép anh ấy làm thêm chỗ khác để kiếm thêm thu nhập. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Chú chắc không đấy? Mấy thằng chủ hiếm ai giống anh mày đâu.”

Bình luận đoạn
“Chú chắc không đấy? Mấy thằng chủ hiếm ai giống anh mày đâu.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh đừng lo! Em làm được!”

Bình luận đoạn
“Anh đừng lo! Em làm được!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mặc dù cũng khiến anh quản lý lo lắng không ít nhưng tôi nghĩ anh ấy cũng đã tin tưởng được mình phần nào. Tôi đi làm phục vụ ở một quán ăn, tối thì lại tăng ca ở lại tổng vệ sinh quán. Nên lúc nào cũng về trễ.

Bình luận đoạn
Mặc dù cũng khiến anh quản lý lo lắng không ít nhưng tôi nghĩ anh ấy cũng đã tin tưởng được mình phần nào. Tôi đi làm phục vụ ở một quán ăn, tối thì lại tăng ca ở lại tổng vệ sinh quán. Nên lúc nào cũng về trễ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mà tôi cũng chẳng để ý điều đó, miễn bản thân tôi có thể lo cho Linh một cuộc sống không quá khổ cực khi ở bên tôi là đủ rồi.

Bình luận đoạn
Mà tôi cũng chẳng để ý điều đó, miễn bản thân tôi có thể lo cho Linh một cuộc sống không quá khổ cực khi ở bên tôi là đủ rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Còn về phần Linh, em chỉ mới là sinh viên năm nhất nên còn rảnh rỗi nhiều. Em thường ở nhà và vẽ tranh lúc đợi tôi về. Em còn mang theo bộ bàn ghế tự xếp của mình để thuận tiện cho việc học tập. Em cũng phụ trách luôn công việc bếp núc và tươm tất nhà cửa.

Bình luận đoạn
Còn về phần Linh, em chỉ mới là sinh viên năm nhất nên còn rảnh rỗi nhiều. Em thường ở nhà và vẽ tranh lúc đợi tôi về. Em còn mang theo bộ bàn ghế tự xếp của mình để thuận tiện cho việc học tập. Em cũng phụ trách luôn công việc bếp núc và tươm tất nhà cửa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh lo được mà, cứ để cho anh.”

Bình luận đoạn
“Anh lo được mà, cứ để cho anh.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Sao mà được! Em còn thời gian mà, cứ để em lo giúp anh, nhé?”

Bình luận đoạn
“Sao mà được! Em còn thời gian mà, cứ để em lo giúp anh, nhé?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cuộc sống của chúng tôi tiếp diễn như vậy, chúng tôi dựa dẫm vào bản thân nhau. Cứ thế mà sống, tôi ước gì… ước gì bản thân có thể tiếp diễn câu chuyện này mãi mãi… thì hay biết mấy. Nhưng đó chỉ là ước nguyện, quan trọng là tôi vẫn đang sống trong thế giới còn có em bên cạnh. Được chừng nào hay chừng đó.

Bình luận đoạn
Cuộc sống của chúng tôi tiếp diễn như vậy, chúng tôi dựa dẫm vào bản thân nhau. Cứ thế mà sống, tôi ước gì… ước gì bản thân có thể tiếp diễn câu chuyện này mãi mãi… thì hay biết mấy. Nhưng đó chỉ là ước nguyện, quan trọng là tôi vẫn đang sống trong thế giới còn có em bên cạnh. Được chừng nào hay chừng đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có hôm tôi về trễ.

Bình luận đoạn
Có hôm tôi về trễ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Mừng anh về!”

Bình luận đoạn
“Mừng anh về!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Em đang ngồi vẽ trên máy tính, thấy tôi mở cửa bước vào, em lật đật chạy đến chỗ tôi rồi mừng tôi về. Đây là… cảm giác khi được mừng trở về sao? Cảm giác thật mới lạ, giọng em nói ra cũng thật ngọt ngào, tưởng tượng tôi có thể nghe giọng nói này cả ngày không chán.

Bình luận đoạn
Em đang ngồi vẽ trên máy tính, thấy tôi mở cửa bước vào, em lật đật chạy đến chỗ tôi rồi mừng tôi về. Đây là… cảm giác khi được mừng trở về sao? Cảm giác thật mới lạ, giọng em nói ra cũng thật ngọt ngào, tưởng tượng tôi có thể nghe giọng nói này cả ngày không chán.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ở nhà, em mặc một bộ đồ ngủ cho thoải mái, một bộ đồ ngủ màu hồng nữ tính. Chưa kịp nói gì thì em kéo tôi vào nhà. Tôi đi làm công ăn lương nên mỗi khi đi làm cũng chẳng mang cái gì nhiều cho lắm. 

Bình luận đoạn
Ở nhà, em mặc một bộ đồ ngủ cho thoải mái, một bộ đồ ngủ màu hồng nữ tính. Chưa kịp nói gì thì em kéo tôi vào nhà. Tôi đi làm công ăn lương nên mỗi khi đi làm cũng chẳng mang cái gì nhiều cho lắm. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh mệt không?”

Bình luận đoạn
“Anh mệt không?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Mệt. Mệt chứ.”

Bình luận đoạn
“Mệt. Mệt chứ.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bây giờ tôi cũng không còn giấu gì với em nữa. Cảm thấy sao thì nói vậy thôi, và em cũng thế. Thấy tôi nói vậy, em liền chồm tới ôm tôi một cái. Một cái ôm bất ngờ làm tôi muốn ngạt thở, không phải ngạt thở theo cái kiểu khó chịu mà là vì… ấm quá!

Bình luận đoạn
Bây giờ tôi cũng không còn giấu gì với em nữa. Cảm thấy sao thì nói vậy thôi, và em cũng thế. Thấy tôi nói vậy, em liền chồm tới ôm tôi một cái. Một cái ôm bất ngờ làm tôi muốn ngạt thở, không phải ngạt thở theo cái kiểu khó chịu mà là vì… ấm quá!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Em nói, “Anh thấy thế nào?”, rồi vùi mặt vào ngực tôi. Người em nhỏ con nhưng chỉ thấp hơn tôi một cái đầu, thế là tôi ôm gọn em vào lòng mình. Cảm giác dễ chịu chảy khắp cơ thể, đầu tôi hơi lân lân vì hơi bất ngờ trước tình huống chưa từng có trong dữ liệu. Nhưng cũng thật vui vì bây giờ..

Bình luận đoạn
Em nói, “Anh thấy thế nào?”, rồi vùi mặt vào ngực tôi. Người em nhỏ con nhưng chỉ thấp hơn tôi một cái đầu, thế là tôi ôm gọn em vào lòng mình. Cảm giác dễ chịu chảy khắp cơ thể, đầu tôi hơi lân lân vì hơi bất ngờ trước tình huống chưa từng có trong dữ liệu. Nhưng cũng thật vui vì bây giờ..

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi đang cảm nhận được hơi ấm, của tình yêu.

Bình luận đoạn
Tôi đang cảm nhận được hơi ấm, của tình yêu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh thấy khá hơn rồi.”

Bình luận đoạn
“Anh thấy khá hơn rồi.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

*

Bình luận đoạn
*

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cuộc sống cứ thế yên bình trôi qua, em và tôi tuy sống hai cuộc sống khác nhau nhưng về bản chất cả hai chúng tôi chẳng thể tách rời nhau được.

Bình luận đoạn
Cuộc sống cứ thế yên bình trôi qua, em và tôi tuy sống hai cuộc sống khác nhau nhưng về bản chất cả hai chúng tôi chẳng thể tách rời nhau được.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trong khoảng thời gian đó, tôi đã cải thiện lại không khí xung quanh căn phòng, tôi đã mua nệm (Tất nhiên rồi, vì chi phí để mua giường khá đắt), mua vài cái khung để tranh cho em và bây giờ nhà tôi như xưởng vẽ của em vậy, nó được tô điểm bởi những bức tranh màu của em, những bức tranh đầy màu sắc đủ để khiến người ta rung động.

Bình luận đoạn
Trong khoảng thời gian đó, tôi đã cải thiện lại không khí xung quanh căn phòng, tôi đã mua nệm (Tất nhiên rồi, vì chi phí để mua giường khá đắt), mua vài cái khung để tranh cho em và bây giờ nhà tôi như xưởng vẽ của em vậy, nó được tô điểm bởi những bức tranh màu của em, những bức tranh đầy màu sắc đủ để khiến người ta rung động.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bây giờ, “chán ngắt” không còn dùng cho nhà của tôi được nữa rồi, nó lại cái gì đó rực rỡ và đặc sắc hơn rất nhiều. Đúng là người ta có câu, “Một túp lều tranh, hai trái tim vàng” có khác. 

Bình luận đoạn
Bây giờ, “chán ngắt” không còn dùng cho nhà của tôi được nữa rồi, nó lại cái gì đó rực rỡ và đặc sắc hơn rất nhiều. Đúng là người ta có câu, “Một túp lều tranh, hai trái tim vàng” có khác. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi cũng ổn định hơn với những công việc mà mình có. Sáng đến trưa thì đi làm phục vụ cho quán cà phê, chiều đến tối lại đi thay ca làm phục vụ cho quán ăn. Có lẽ như thế này là đủ. 

Bình luận đoạn
Tôi cũng ổn định hơn với những công việc mà mình có. Sáng đến trưa thì đi làm phục vụ cho quán cà phê, chiều đến tối lại đi thay ca làm phục vụ cho quán ăn. Có lẽ như thế này là đủ. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng rồi đến một hôm.

Bình luận đoạn
Nhưng rồi đến một hôm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Nói chuyện một chút chứ.”

Bình luận đoạn
“Nói chuyện một chút chứ.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trên đường đi làm về, tôi bắt gặp anh Khánh. Bây giờ anh là bác sĩ đầu ngành của một bệnh viện trong thành phố, không còn là thực tập như ngày đó tôi gặp anh nữa. Nói chung đó là một nỗ lực đáng nể. Anh cho biết từ khi Linh chuyển qua sống với tôi, anh cũng chuyển về để ở gần với mẹ. Nên có thể sau này tôi sẽ thấy anh nhiều hơn nữa.

Bình luận đoạn
Trên đường đi làm về, tôi bắt gặp anh Khánh. Bây giờ anh là bác sĩ đầu ngành của một bệnh viện trong thành phố, không còn là thực tập như ngày đó tôi gặp anh nữa. Nói chung đó là một nỗ lực đáng nể. Anh cho biết từ khi Linh chuyển qua sống với tôi, anh cũng chuyển về để ở gần với mẹ. Nên có thể sau này tôi sẽ thấy anh nhiều hơn nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chúng tôi tấp vào một tiệm tạp hoá gần đó. Vẫn như mọi khi, anh mua đồ uống có cồn, còn tôi thì chỉ mua nước ép. Cả hai người khui nắp lon ra, tụ một hơi cũng chưa có chuyện để nói. Anh Khánh bảo có chuyện chắc là… chuyện về Linh. Hiện tại tôi chỉ biết im lặng chờ đợi câu chuyện của anh ấy.

Bình luận đoạn
Chúng tôi tấp vào một tiệm tạp hoá gần đó. Vẫn như mọi khi, anh mua đồ uống có cồn, còn tôi thì chỉ mua nước ép. Cả hai người khui nắp lon ra, tụ một hơi cũng chưa có chuyện để nói. Anh Khánh bảo có chuyện chắc là… chuyện về Linh. Hiện tại tôi chỉ biết im lặng chờ đợi câu chuyện của anh ấy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Linh dạo này ổn không?”

Bình luận đoạn
“Linh dạo này ổn không?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ổn anh ạ. Tụi em ổn định được rồi.”

Bình luận đoạn
“Ổn anh ạ. Tụi em ổn định được rồi.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Vậy sao… vậy thì tốt.” - Anh vừa nói, vừa húp những giọt cuối cùng của lon bia.

Bình luận đoạn
“Vậy sao… vậy thì tốt.” - Anh vừa nói, vừa húp những giọt cuối cùng của lon bia.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nói đoạn, vẫn như thói quen, anh lấy từ trong túi ra một điếu thuốc và bắt đầu hút. Đó là thói quen của anh, có lẽ khi anh muốn bắt đầu câu chuyện nào đó với người thân thích, anh đều có những thói quen như uống bia hay hút thuốc, có lẽ là để giảm căng thẳng mỗi khi nói chuyện.

Bình luận đoạn
Nói đoạn, vẫn như thói quen, anh lấy từ trong túi ra một điếu thuốc và bắt đầu hút. Đó là thói quen của anh, có lẽ khi anh muốn bắt đầu câu chuyện nào đó với người thân thích, anh đều có những thói quen như uống bia hay hút thuốc, có lẽ là để giảm căng thẳng mỗi khi nói chuyện.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lúc này đã là tối muộn, ánh đèn đường cũng đang dần tắt đi, những ngọn gió thổi hiu quạnh làm không khí thêm sầu não và lạnh lẽo. Im lặng, rất im lặng.

Bình luận đoạn
Lúc này đã là tối muộn, ánh đèn đường cũng đang dần tắt đi, những ngọn gió thổi hiu quạnh làm không khí thêm sầu não và lạnh lẽo. Im lặng, rất im lặng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Sắp đến sinh nhật Linh rồi.”

Bình luận đoạn
“Sắp đến sinh nhật Linh rồi.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Thật hả anh?”

Bình luận đoạn
“Thật hả anh?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ừm. Đầu tháng tới.”

Bình luận đoạn
“Ừm. Đầu tháng tới.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Giờ nghĩ lại, nhiều chuyện đã xảy ra nhưng tôi vẫn chưa nghe Linh kể về sinh nhật của mình. Nghĩ lại tôi mới thấy mình tệ với vô tâm thật. Tôi bất ngờ, cũng chẳng biết nói gì hơn, tôi tu một hơi hết lon nước ép thì đã chào tạm biệt anh Khánh rồi rời đi. Bây giờ cũng là tối muộn nên anh nán lại chuyện muốn nói rồi để cho tôi về.

Bình luận đoạn
Giờ nghĩ lại, nhiều chuyện đã xảy ra nhưng tôi vẫn chưa nghe Linh kể về sinh nhật của mình. Nghĩ lại tôi mới thấy mình tệ với vô tâm thật. Tôi bất ngờ, cũng chẳng biết nói gì hơn, tôi tu một hơi hết lon nước ép thì đã chào tạm biệt anh Khánh rồi rời đi. Bây giờ cũng là tối muộn nên anh nán lại chuyện muốn nói rồi để cho tôi về.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trên đường đi tôi suy nghĩ nhiều chuyện như quà cáp, rồi mình phải tăng ca như thế nào để mới kiểm đủ tiền lo cho cuộc sống của hai đứa. Đúng là tiền bạc luôn là chủ đề khiến cho đầu óc con người quay cuồng. Người ta có câu, “Tiền là tiên là phật”, nếu như có tiền thì đỡ nhức đầu hơn nhỉ.

Bình luận đoạn
Trên đường đi tôi suy nghĩ nhiều chuyện như quà cáp, rồi mình phải tăng ca như thế nào để mới kiểm đủ tiền lo cho cuộc sống của hai đứa. Đúng là tiền bạc luôn là chủ đề khiến cho đầu óc con người quay cuồng. Người ta có câu, “Tiền là tiên là phật”, nếu như có tiền thì đỡ nhức đầu hơn nhỉ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi về đến nơi, thấy đèn vẫn sáng nhưng… yên tĩnh quá. Tôi đẩy nhẹ cánh cửa bước vào. Không còn đón chào tôi bằng một câu như, “Mừng anh đã về” nữa mà tôi chỉ thấy em nằm ngủ gục trên bàn, tay thì vẫn còn cầm bút. Chắc hẳn đang vẽ dở cái gì đó để chờ tôi về. Cũng không trách được, dù gì cũng là tối muộn rồi mà.

Bình luận đoạn
Tôi về đến nơi, thấy đèn vẫn sáng nhưng… yên tĩnh quá. Tôi đẩy nhẹ cánh cửa bước vào. Không còn đón chào tôi bằng một câu như, “Mừng anh đã về” nữa mà tôi chỉ thấy em nằm ngủ gục trên bàn, tay thì vẫn còn cầm bút. Chắc hẳn đang vẽ dở cái gì đó để chờ tôi về. Cũng không trách được, dù gì cũng là tối muộn rồi mà.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi vào nhà, đi qua bàn vẫn còn để đồ ăn trên đó. Đó là một phần cơm đã nguội, chút canh với chả giò chiên, còn có một dĩa đậu hủ. Em còn cẩn thận lấy rổ úp lại, chỉ là không ngờ được tôi sẽ về muộn như thế này.

Bình luận đoạn
Tôi vào nhà, đi qua bàn vẫn còn để đồ ăn trên đó. Đó là một phần cơm đã nguội, chút canh với chả giò chiên, còn có một dĩa đậu hủ. Em còn cẩn thận lấy rổ úp lại, chỉ là không ngờ được tôi sẽ về muộn như thế này.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi lại gần, từ từ bế em lên rồi đặt lên nệm, kiếm cho cái chăn rồi đắp lại. Nhưng trước đó thì tôi bị em dùng hai tay kéo lại, lực kéo không đủ mạnh để kéo một người trưởng thành như tôi nhưng tôi không muốn phản kháng lại trước sự nỗ lực đó của em. Mặt đối mặt, hơi ấm phả ra từ người em chuyển sang người tôi. 

Bình luận đoạn
Tôi lại gần, từ từ bế em lên rồi đặt lên nệm, kiếm cho cái chăn rồi đắp lại. Nhưng trước đó thì tôi bị em dùng hai tay kéo lại, lực kéo không đủ mạnh để kéo một người trưởng thành như tôi nhưng tôi không muốn phản kháng lại trước sự nỗ lực đó của em. Mặt đối mặt, hơi ấm phả ra từ người em chuyển sang người tôi. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Hôn em đi…”

Bình luận đoạn
“Hôn em đi…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Em nhắm mắt nhưng vẫn nói chuyện, có lẽ em nói mớ mà vẫn biết sự hiện diện của tôi ở đây. Hết cách, tôi vén mái tóc em qua để lộ một vầng trán nhỏ, tôi hôn lên đó rồi rời khỏi vòng tay em.

Bình luận đoạn
Em nhắm mắt nhưng vẫn nói chuyện, có lẽ em nói mớ mà vẫn biết sự hiện diện của tôi ở đây. Hết cách, tôi vén mái tóc em qua để lộ một vầng trán nhỏ, tôi hôn lên đó rồi rời khỏi vòng tay em.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Chúc ngủ ngon.”

Bình luận đoạn
“Chúc ngủ ngon.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

*

Bình luận đoạn
*

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Kể từ ngày hôm đó, tôi bắt đầu về trễ hơn. Đơn giản là tôi bắt đầu tăng ca để kiếm thu nhập để mua quà sinh nhật cho Linh. Tôi muốn mua một thứ gì đó để xứng với em ấy. Một chiếc nhẫn hả? Hay là một cái bảng vẽ mới, nếu như vậy thì tôi còn phải cố gắng nhiều hơn.

Bình luận đoạn
Kể từ ngày hôm đó, tôi bắt đầu về trễ hơn. Đơn giản là tôi bắt đầu tăng ca để kiếm thu nhập để mua quà sinh nhật cho Linh. Tôi muốn mua một thứ gì đó để xứng với em ấy. Một chiếc nhẫn hả? Hay là một cái bảng vẽ mới, nếu như vậy thì tôi còn phải cố gắng nhiều hơn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi bắt đầu thiếu ngủ, về nhà đã là một hai giờ sáng và dậy lúc sáu bảy giờ sáng gì đó. Nhưng tôi lại giấu em để tự mình làm lấy làm để. Và mỗi lần tôi về nhà, tôi đều thấy em ngủ gục trên bàn làm việc vì trông tôi về. 

Bình luận đoạn
Tôi bắt đầu thiếu ngủ, về nhà đã là một hai giờ sáng và dậy lúc sáu bảy giờ sáng gì đó. Nhưng tôi lại giấu em để tự mình làm lấy làm để. Và mỗi lần tôi về nhà, tôi đều thấy em ngủ gục trên bàn làm việc vì trông tôi về. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hôm nay đã là cuối tháng và ngày mai nữa thôi sẽ tới sinh nhật em. Tôi đã dành dụm được một số tiền và quyết định hôm nay đi mua. Tôi sẽ ghé tiệm trang sức đầu tiên vậy. Mặc dù là một đứa ế ẩm suốt một thời gian dài nhưng tôi vẫn biết phụ nữ khá thích đồ trang sức… nhỉ.

Bình luận đoạn
Hôm nay đã là cuối tháng và ngày mai nữa thôi sẽ tới sinh nhật em. Tôi đã dành dụm được một số tiền và quyết định hôm nay đi mua. Tôi sẽ ghé tiệm trang sức đầu tiên vậy. Mặc dù là một đứa ế ẩm suốt một thời gian dài nhưng tôi vẫn biết phụ nữ khá thích đồ trang sức… nhỉ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi tan ca sớm rồi rời khỏi chỗ làm, bây giờ đã là mười giờ tối. Có lẽ em còn thức. Đi được một đoạn, tôi cảm thấy đầu mình nóng ran cùng những cơn chóng mặt khó chịu, tôi sờ lên trán và thấy mình đã ốm. Tôi cắn răng chịu đựng bước đi trong cái lạnh của màn đêm. Tôi đi làm chỉ mang theo một cái áo khoác đã sờn cũ, vài chỗ còn rách rưới nhưng vẫn còn tốt chán.

Bình luận đoạn
Tôi tan ca sớm rồi rời khỏi chỗ làm, bây giờ đã là mười giờ tối. Có lẽ em còn thức. Đi được một đoạn, tôi cảm thấy đầu mình nóng ran cùng những cơn chóng mặt khó chịu, tôi sờ lên trán và thấy mình đã ốm. Tôi cắn răng chịu đựng bước đi trong cái lạnh của màn đêm. Tôi đi làm chỉ mang theo một cái áo khoác đã sờn cũ, vài chỗ còn rách rưới nhưng vẫn còn tốt chán.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“A, Sơn!”

Bình luận đoạn
“A, Sơn!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đang trên đường đi, tôi bắt gặp Quỳnh vừa bước ra khỏi quán cà phê. Cô trông thấy tôi liền tót lại gần. Sau vụ việc đó, cô không còn nhắc gì tới chuyện ấy nữa. Cảm giác giờ chúng tôi như những người bạn chứ không còn là chị em như tôi đã từng nghĩ.

Bình luận đoạn
Đang trên đường đi, tôi bắt gặp Quỳnh vừa bước ra khỏi quán cà phê. Cô trông thấy tôi liền tót lại gần. Sau vụ việc đó, cô không còn nhắc gì tới chuyện ấy nữa. Cảm giác giờ chúng tôi như những người bạn chứ không còn là chị em như tôi đã từng nghĩ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô ấy mặc một chiếc áo len cổ lọ, đầu đội một cái nón barrett, cổ còn mang tất chân nữa. Quỳnh tiến lại gần rồi hỏi,

Bình luận đoạn
Cô ấy mặc một chiếc áo len cổ lọ, đầu đội một cái nón barrett, cổ còn mang tất chân nữa. Quỳnh tiến lại gần rồi hỏi,

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đi đâu vào giờ này thế?”

Bình luận đoạn
“Đi đâu vào giờ này thế?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Tôi đi mua chút đồ.”

Bình luận đoạn
“Tôi đi mua chút đồ.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi cho tay vào túi vì lạnh. Nói đoạn, Quỳnh nắm khuỷu tay tôi rồi kéo đi làm cho tôi bất ngờ.

Bình luận đoạn
Tôi cho tay vào túi vì lạnh. Nói đoạn, Quỳnh nắm khuỷu tay tôi rồi kéo đi làm cho tôi bất ngờ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Tôi đi mua chung với! Dù gì cũng đang rảnh mà!”

Bình luận đoạn
“Tôi đi mua chung với! Dù gì cũng đang rảnh mà!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vẫn giọng điệu đó, vẫn nụ cười tươi tắn đó, tôi mừng bản thân Quỳnh không thay đổi gì nhiều so với vài lần hiếm hoi tôi còn nói chuyện với cô ở quán cà phê. Từ dạo ấy, chúng tôi hiếm khi nói chuyện với nhau nữa. Có lẽ cô ấy bận với những dự án ở đại học, còn tôi thì với công việc.

Bình luận đoạn
Vẫn giọng điệu đó, vẫn nụ cười tươi tắn đó, tôi mừng bản thân Quỳnh không thay đổi gì nhiều so với vài lần hiếm hoi tôi còn nói chuyện với cô ở quán cà phê. Từ dạo ấy, chúng tôi hiếm khi nói chuyện với nhau nữa. Có lẽ cô ấy bận với những dự án ở đại học, còn tôi thì với công việc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nên đây cũng là một dịp hiếm hoi để tôi và Quỳnh đi cùng nhau. Vả lại, tôi còn có thể.. hỏi cô ấy về mua quà cho Linh. Bởi lẽ cô ấy học cùng một trường đại học với Linh, được gặp em ấy mỗi sáng trưa chiều như vậy thì có lẽ tôi sẽ hỏi được nhiều thứ.

Bình luận đoạn
Nên đây cũng là một dịp hiếm hoi để tôi và Quỳnh đi cùng nhau. Vả lại, tôi còn có thể.. hỏi cô ấy về mua quà cho Linh. Bởi lẽ cô ấy học cùng một trường đại học với Linh, được gặp em ấy mỗi sáng trưa chiều như vậy thì có lẽ tôi sẽ hỏi được nhiều thứ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Này chàng trai, mua quà cho Linh đúng không?” - Chưa kịp nói, Quỳnh đã đi guốc trong bụng tôi.

Bình luận đoạn
“Này chàng trai, mua quà cho Linh đúng không?” - Chưa kịp nói, Quỳnh đã đi guốc trong bụng tôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Sao bà biết?”

Bình luận đoạn
“Sao bà biết?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Con bé Linh kể tôi nghe mà, làm như tôi thấy trước tương lai ấy!”

Bình luận đoạn
“Con bé Linh kể tôi nghe mà, làm như tôi thấy trước tương lai ấy!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vừa đi, chúng tôi vừa vui vẻ nói chuyện với nhau như những người bạn. Chúng tôi đi ngang qua một tiệm trang sức, có Quỳnh bên cạnh như thế này thì tôi bước vào trong đây đỡ ngượng nghịu hơn hẳn. Tôi không hợp với mấy chỗ đắt tiền như thế này cho lắm.

Bình luận đoạn
Vừa đi, chúng tôi vừa vui vẻ nói chuyện với nhau như những người bạn. Chúng tôi đi ngang qua một tiệm trang sức, có Quỳnh bên cạnh như thế này thì tôi bước vào trong đây đỡ ngượng nghịu hơn hẳn. Tôi không hợp với mấy chỗ đắt tiền như thế này cho lắm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Quỳnh cùng tôi lựa dây chuyền cho em, có nhiều mặt dây chuyền được làm dành cho mấy cặp yêu nhau. Như là một cái có mặt là hai bàn tay nắm lấy nhau, một hình trái tim bị nứt vỡ (Thực ra đó là hai mặt dây chuyền, chúng ghép lại để tạo thành một hình trái tim hoàn chỉnh thì đúng hơn). Tôi đứng hình trước đống trang sức sáng chói ấy. Tôi còn không biết mình dành dụm đủ không.

Bình luận đoạn
Quỳnh cùng tôi lựa dây chuyền cho em, có nhiều mặt dây chuyền được làm dành cho mấy cặp yêu nhau. Như là một cái có mặt là hai bàn tay nắm lấy nhau, một hình trái tim bị nứt vỡ (Thực ra đó là hai mặt dây chuyền, chúng ghép lại để tạo thành một hình trái tim hoàn chỉnh thì đúng hơn). Tôi đứng hình trước đống trang sức sáng chói ấy. Tôi còn không biết mình dành dụm đủ không.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Quỳnh cũng lựa tôi mấy cái, đặc biệt cổ còn lựa tôi mấy chiếc nhẫn với hàm ý, “Hai người cưới nhau lẹ lẹ đi”, để trêu ghẹo tôi.

Bình luận đoạn
Quỳnh cũng lựa tôi mấy cái, đặc biệt cổ còn lựa tôi mấy chiếc nhẫn với hàm ý, “Hai người cưới nhau lẹ lẹ đi”, để trêu ghẹo tôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngồi ngẫm nghĩ một hồi lâu chẳng có kết quả. Quỳnh lên tiếng,

Bình luận đoạn
Ngồi ngẫm nghĩ một hồi lâu chẳng có kết quả. Quỳnh lên tiếng,

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ông không cần phải khó khăn như vậy đâu. Món nào cũng được mà, quan trọng tấm lòng thôi.”

Bình luận đoạn
“Ông không cần phải khó khăn như vậy đâu. Món nào cũng được mà, quan trọng tấm lòng thôi.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Tôi biết…”

Bình luận đoạn
“Tôi biết…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Linh cũng nói cho tôi biết rồi… cậu hay về đêm lắm.”

Bình luận đoạn
“Linh cũng nói cho tôi biết rồi… cậu hay về đêm lắm.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi giương mắt nhìn Quỳnh, cô ấy không nhìn lại tôi mà vẫn chăm chú nhìn đống trang sức ấy. Linh cũng kể cho cô ấy nghe mấy chuyện này ư? Mà cũng đâu sao, dù gì cũng là con gái với nhau nên nói chuyện về mấy vụ này sẽ thoáng hơn khi chia sẻ với tôi.

Bình luận đoạn
Tôi giương mắt nhìn Quỳnh, cô ấy không nhìn lại tôi mà vẫn chăm chú nhìn đống trang sức ấy. Linh cũng kể cho cô ấy nghe mấy chuyện này ư? Mà cũng đâu sao, dù gì cũng là con gái với nhau nên nói chuyện về mấy vụ này sẽ thoáng hơn khi chia sẻ với tôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Con bé ngủ gục mấy lần để đợi ông về đấy, có biết không hả?”

Bình luận đoạn
“Con bé ngủ gục mấy lần để đợi ông về đấy, có biết không hả?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Biết chứ.”

Bình luận đoạn
“Biết chứ.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ông đúng là… còn non quá.”

Bình luận đoạn
“Ông đúng là… còn non quá.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Sao…?”

Bình luận đoạn
“Sao…?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đáng lý ra ông phải ở bên con bé chứ?”

Bình luận đoạn
“Đáng lý ra ông phải ở bên con bé chứ?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có lẽ tôi đã sai ở đâu đó, Quỳnh đã nói quan trọng là ở tấm lòng nhưng tôi lại đi tót đến tận đêm mới về, làm em trông bữa ăn tối với tôi hết lần này đến lần khác. Nghĩ đến đó, tôi với lấy cặp dây chuyền hình trái tim kia. Tôi phải cảm ơn Quỳnh về chuyện này mới được. 

Bình luận đoạn
Có lẽ tôi đã sai ở đâu đó, Quỳnh đã nói quan trọng là ở tấm lòng nhưng tôi lại đi tót đến tận đêm mới về, làm em trông bữa ăn tối với tôi hết lần này đến lần khác. Nghĩ đến đó, tôi với lấy cặp dây chuyền hình trái tim kia. Tôi phải cảm ơn Quỳnh về chuyện này mới được. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lựa xong quà, chúng tôi rời đi. Tôi tiễn Quỳnh về nhà, còn mình thì cũng nên quay về khi ánh đèn đường chưa vụt tắt. Có người vẫn còn đang đợi tôi.

Bình luận đoạn
Lựa xong quà, chúng tôi rời đi. Tôi tiễn Quỳnh về nhà, còn mình thì cũng nên quay về khi ánh đèn đường chưa vụt tắt. Có người vẫn còn đang đợi tôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

*

Bình luận đoạn
*

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đứng trước cửa nhà, bây giờ mới chỉ có mười một giờ mấy. Tôi vẫn còn thời gian, có lẽ em còn thức. Tôi đẩy nhẹ cánh cửa bước vào và mong bản thân được nghe câu nói ấm áp đó thêm một lần nữa.

Bình luận đoạn
Đứng trước cửa nhà, bây giờ mới chỉ có mười một giờ mấy. Tôi vẫn còn thời gian, có lẽ em còn thức. Tôi đẩy nhẹ cánh cửa bước vào và mong bản thân được nghe câu nói ấm áp đó thêm một lần nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“A, mừng anh… về!”

Bình luận đoạn
“A, mừng anh… về!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Úi!”

Bình luận đoạn
“Úi!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vừa mới mở cửa, Linh phóng người về phía tôi. Em ôm tôi, một cái ôm thật chặt. Lâu rồi tôi mới có lại được cái ôm này.

Bình luận đoạn
Vừa mới mở cửa, Linh phóng người về phía tôi. Em ôm tôi, một cái ôm thật chặt. Lâu rồi tôi mới có lại được cái ôm này.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng… 

Bình luận đoạn
Nhưng… 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Em khóc… đấy ư?”

Bình luận đoạn
“Em khóc… đấy ư?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đâu có… đâu có đâu!”

Bình luận đoạn
“Đâu có… đâu có đâu!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Em vùi mình trong ngực tôi, tôi có cảm giác nó bị ướt… có lẽ đây là cảm xúc bị đè nén của em trong khoảng thời gian mình tối buổi đi làm đến đêm hôm mới về. Tôi lại làm em khóc rồi, tôi xoa đầu em như để trấn an.

Bình luận đoạn
Em vùi mình trong ngực tôi, tôi có cảm giác nó bị ướt… có lẽ đây là cảm xúc bị đè nén của em trong khoảng thời gian mình tối buổi đi làm đến đêm hôm mới về. Tôi lại làm em khóc rồi, tôi xoa đầu em như để trấn an.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Có anh đây rồi.”

Bình luận đoạn
“Có anh đây rồi.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi đi tắm rửa và dùng bữa với em. 

Bình luận đoạn
Tôi đi tắm rửa và dùng bữa với em. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tót đến tận gần mười hai giờ đêm, em đã thôi làm việc mà ngồi trên nệm nghịch máy tính. Tôi định đi lại và chìa cho em món quà mà mình đã chuẩn bị, và… cũng như là xin lỗi em suốt thời gian qua. Nhưng khi bước một bước lại gần. Đầu tôi nhói lên và chân bắt đầu bước đi những bước chệnh choạng, tôi ngã xống xoài về trước. 

Bình luận đoạn
Tót đến tận gần mười hai giờ đêm, em đã thôi làm việc mà ngồi trên nệm nghịch máy tính. Tôi định đi lại và chìa cho em món quà mà mình đã chuẩn bị, và… cũng như là xin lỗi em suốt thời gian qua. Nhưng khi bước một bước lại gần. Đầu tôi nhói lên và chân bắt đầu bước đi những bước chệnh choạng, tôi ngã xống xoài về trước. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bất tỉnh nhân sự ngay sau đó.

Bình luận đoạn
Bất tỉnh nhân sự ngay sau đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sau lúc ấy, không biết tôi đã bất tỉnh bao lâu nhưng tôi… đã có một giấc mơ.

Bình luận đoạn
Sau lúc ấy, không biết tôi đã bất tỉnh bao lâu nhưng tôi… đã có một giấc mơ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi không biết nên gọi là ác mộng hay một giấc mộng nơi địa đàng thông thường. Nhưng tôi cảm giác như mình được xoa dịu.

Bình luận đoạn
Tôi không biết nên gọi là ác mộng hay một giấc mộng nơi địa đàng thông thường. Nhưng tôi cảm giác như mình được xoa dịu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Giấc mơ đó, tôi thấy mình khóc trong một không gian tối đen và trống rỗng. Quỳnh đâu, anh quản lý, ban nhạc của Thông đâu… tất cả những người tôi đã từng thân thiết đâu mất rồi và quan trọng nhất… là Linh đâu rồi.

Bình luận đoạn
Giấc mơ đó, tôi thấy mình khóc trong một không gian tối đen và trống rỗng. Quỳnh đâu, anh quản lý, ban nhạc của Thông đâu… tất cả những người tôi đã từng thân thiết đâu mất rồi và quan trọng nhất… là Linh đâu rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dường như đây là nỗi đau thầm kín nhất của tôi, tôi sợ… tôi sợ bị bỏ lại. Tôi sợ một ngày nào đó tôi sẽ chỉ còn một mình, tôi sẽ đơn độc cho đến lúc chết. Tôi ngồi đó, thân xác tuy là tôi ở thực tại nhưng tiếng khóc cảm giác như bản thân tôi của những ngày thuở nhỏ đầy đau khổ. Tôi chỉ biết đứng nhìn bản thân mình khóc trong tuyệt vọng, tôi cũng tuyệt vọng.

Bình luận đoạn
Dường như đây là nỗi đau thầm kín nhất của tôi, tôi sợ… tôi sợ bị bỏ lại. Tôi sợ một ngày nào đó tôi sẽ chỉ còn một mình, tôi sẽ đơn độc cho đến lúc chết. Tôi ngồi đó, thân xác tuy là tôi ở thực tại nhưng tiếng khóc cảm giác như bản thân tôi của những ngày thuở nhỏ đầy đau khổ. Tôi chỉ biết đứng nhìn bản thân mình khóc trong tuyệt vọng, tôi cũng tuyệt vọng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng rồi…

Bình luận đoạn
Nhưng rồi…

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một giọng ngân nga cất lên, một giọng ca xoa dịu tâm hồn đang ủ rủ kia. Một giọng hát quen thuộc, một giọng hát ngọt ngào êm ả. Một đốm sáng hiện lên, bao bọc lấy một Sơn đang tuyệt vọng, nó ôm chầm lấy bản thân tôi. Và chẳng hiểu tại sao, tôi bắt đầu khóc, hàng lệ chảy dài bên má. Tôi đang xúc động, một cảm giác ấm áp len lỏi trong tâm hồn.

Bình luận đoạn
Một giọng ngân nga cất lên, một giọng ca xoa dịu tâm hồn đang ủ rủ kia. Một giọng hát quen thuộc, một giọng hát ngọt ngào êm ả. Một đốm sáng hiện lên, bao bọc lấy một Sơn đang tuyệt vọng, nó ôm chầm lấy bản thân tôi. Và chẳng hiểu tại sao, tôi bắt đầu khóc, hàng lệ chảy dài bên má. Tôi đang xúc động, một cảm giác ấm áp len lỏi trong tâm hồn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và rồi Linh hiện ra như một vị cứu tinh. 

Bình luận đoạn
Và rồi Linh hiện ra như một vị cứu tinh. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Em đã cứu cả cuộc đời tôi.

Bình luận đoạn
Em đã cứu cả cuộc đời tôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Em cho tôi niềm tin, hy vọng, và kể cả là nỗ lực để cố gắng hơn từng ngày. Linh là lý do tôi ở đây, cũng là lý do để tạo nên bản thân tôi bây giờ. Vùng không gian bị biến đổi, tạo nên một không gian như những chú đom đóm vây quanh. Toả sáng đầy rực rỡ.

Bình luận đoạn
Em cho tôi niềm tin, hy vọng, và kể cả là nỗ lực để cố gắng hơn từng ngày. Linh là lý do tôi ở đây, cũng là lý do để tạo nên bản thân tôi bây giờ. Vùng không gian bị biến đổi, tạo nên một không gian như những chú đom đóm vây quanh. Toả sáng đầy rực rỡ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có lẽ từ ngày em đến…

Bình luận đoạn
Có lẽ từ ngày em đến…

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cuộc đời tôi đã thay đổi.

Bình luận đoạn
Cuộc đời tôi đã thay đổi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Hờ…”

Bình luận đoạn
“Hờ…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh… Sơn!”

Bình luận đoạn
“Anh… Sơn!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi lấy lại ý thức, tôi hiện tại đang nằm trên đùi của Linh. Khuôn mặt em mếu máo nhìn tôi. Đèn thì đã vụt tắt hết, chỉ còn tôi và Linh ở trong bóng đêm. Tôi không còn cô độc nữa.

Bình luận đoạn
Tôi lấy lại ý thức, tôi hiện tại đang nằm trên đùi của Linh. Khuôn mặt em mếu máo nhìn tôi. Đèn thì đã vụt tắt hết, chỉ còn tôi và Linh ở trong bóng đêm. Tôi không còn cô độc nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Em thấy tôi như vậy, em cũng khóc. Tôi lấy tay sờ lên một bên má của em để gạt đi những giọt nước mắt còn đọng lại.

Bình luận đoạn
Em thấy tôi như vậy, em cũng khóc. Tôi lấy tay sờ lên một bên má của em để gạt đi những giọt nước mắt còn đọng lại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Happy birthday to you 

Bình luận đoạn
“Happy birthday to you 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Happy birthday to you

Bình luận đoạn
Happy birthday to you

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Happy birthday happy birthday 

Bình luận đoạn
Happy birthday happy birthday 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Happy birthday to you”

Bình luận đoạn
Happy birthday to you”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đúng lúc đồng hồ chuyển qua mười hai giờ đêm, tôi bắt đầu hát. Đã lâu rồi tôi chưa hát cho em nghe. Trong giấc mơ, giọng nói của em vây quanh và cứu vớt tôi như một món quà, bây giờ đến lượt tôi dùng giọng hát của mình để xoa dịu em.

Bình luận đoạn
Đúng lúc đồng hồ chuyển qua mười hai giờ đêm, tôi bắt đầu hát. Đã lâu rồi tôi chưa hát cho em nghe. Trong giấc mơ, giọng nói của em vây quanh và cứu vớt tôi như một món quà, bây giờ đến lượt tôi dùng giọng hát của mình để xoa dịu em.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hai chúng tôi nhìn nhau, tôi mỉm cười để cho em an tâm hơn. Em cúi xuống, hôn vào môi tôi.

Bình luận đoạn
Hai chúng tôi nhìn nhau, tôi mỉm cười để cho em an tâm hơn. Em cúi xuống, hôn vào môi tôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Lúc nào anh bế em lên giường chỉ toàn hôn trán thôi!”

Bình luận đoạn
“Lúc nào anh bế em lên giường chỉ toàn hôn trán thôi!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Lần tới anh sẽ chú ý-”

Bình luận đoạn
“Lần tới anh sẽ chú ý-”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Lần tới nữa là anh vẫn sẽ về đêm hôm như thế này ư!?”

Bình luận đoạn
“Lần tới nữa là anh vẫn sẽ về đêm hôm như thế này ư!?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Em quở giọng trách móc, có lẽ đây là điều em muốn nói với tôi từ lâu.

Bình luận đoạn
Em quở giọng trách móc, có lẽ đây là điều em muốn nói với tôi từ lâu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Em muốn anh về như mọi khi, em muốn anh ăn tối với em! Em không quan tâm những món quà, chỉ cần anh nỗ lực, em cũng nỗ lực thì cuộc sống của tụi mình như vậy… là quá đủ với em rồi…”

Bình luận đoạn
“Em muốn anh về như mọi khi, em muốn anh ăn tối với em! Em không quan tâm những món quà, chỉ cần anh nỗ lực, em cũng nỗ lực thì cuộc sống của tụi mình như vậy… là quá đủ với em rồi…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi đứng dậy, ôm em vào lòng.

Bình luận đoạn
Tôi đứng dậy, ôm em vào lòng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ừm… anh hiểu rồi.”

Bình luận đoạn
“Ừm… anh hiểu rồi.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Từ trong túi, tôi lấy ra cặp dây chuyền và đưa em một cái.

Bình luận đoạn
Từ trong túi, tôi lấy ra cặp dây chuyền và đưa em một cái.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh giữ một cái, em giữ một cái, nhé?”

Bình luận đoạn
“Anh giữ một cái, em giữ một cái, nhé?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi đeo lên cổ em, em mân mê nó nhìn một hồi rồi nói, “Em thích lắm”.

Bình luận đoạn
Tôi đeo lên cổ em, em mân mê nó nhìn một hồi rồi nói, “Em thích lắm”.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngày hôm đó kết thúc, tôi nằm em ngủ cho đến tận sáng, cả hai thậm chí còn bị trễ đi học,

Bình luận đoạn
Ngày hôm đó kết thúc, tôi nằm em ngủ cho đến tận sáng, cả hai thậm chí còn bị trễ đi học,

Chưa có bình luận cho đoạn này.

tôi thì trễ cả đi làm. Nhưng sau ngày hôm đó, tôi biết bản thân mình cần làm gì, biết bản thân vì em mà cố gắng nhiều đến chừng này. 

Bình luận đoạn
tôi thì trễ cả đi làm. Nhưng sau ngày hôm đó, tôi biết bản thân mình cần làm gì, biết bản thân vì em mà cố gắng nhiều đến chừng này. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi chỉ sợ, tôi chỉ sợ… tôi sẽ lại một lần nữa vụt mất khoảnh khắc này.

Bình luận đoạn
Tôi chỉ sợ, tôi chỉ sợ… tôi sẽ lại một lần nữa vụt mất khoảnh khắc này.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng trong tâm thức, ngày tuyệt vời nhất.

Bình luận đoạn
Nhưng trong tâm thức, ngày tuyệt vời nhất.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có lẽ là ngày em đến.

Bình luận đoạn
Có lẽ là ngày em đến.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước Chương sau
📚

Có thể bạn sẽ thích

💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!