Chương 15 - Phá tan biến cố
Tôi luôn có một giấc mơ, một giấc mơ nơi em còn đó, còn vui đùa cùng với tôi. Tôi ôm giấc mộng đó từ thuở đầu hai ta gặp gỡ tuy mơ hồ nhưng tôi nghĩ nó đã luôn tồn tại trong tiềm thức của tôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giấc mộng đó nơi tôi và em tay trong tay, sống và yêu một cách vô lo như một đứa trẻ. Tôi và em chung mái nhà, ngủ cùng một giấc, thức cùng một giờ. Nghĩ đến đó lòng tôi cứ bám mãi vào giấc mộng đó thôi và không muốn tỉnh dậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng đôi lúc giấc mộng đẹp đẽ đó sụp đổ, em vụt khỏi tay tôi đầy đau đớn và hình ảnh em bị đá tảng đè bẹp luôn ám ảnh tôi theo một lẽ nào đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngày bé tôi đã mất mát quá nhiều. Gia đình, và kể cả người thân thích nhất với mình lúc đó là ông lão vẽ tranh cũng đã biến mất khỏi đời tôi. Tôi đã nghĩ mình đã có thể vượt qua nỗi đau thương ấy. Tôi đã nghĩ mình sẽ không còn mất ai nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ấy là khi tôi gặp và tiếp xúc với Linh. Em đã trở thành người tôi không muốn buông tay nhất, là một người quan trọng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dù có thế nào cũng chẳng thể vá lại vết thương lòng khổng lồ kể từ ngày tôi mất em.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Sao anh lại thảm hại thế này hả!?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi mở mắt, đón chào tôi là không gian tối om cùng cảm giác khó thở này. Tôi biết ai đang đón chờ tôi ở phía trước.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô gái đó hiện lên, vẫn là tà váy trắng quen thuộc nhưng khuôn mặt cô hôm nay có vẻ đang rất giận dữ. Phải chăng là do tôi đã bắt đầu chán nản với cái thực tại viễn vông này? Tôi cũng chẳng rõ. Tâm niệm của tôi là được ở cạnh bên Linh nhưng sự kiện xảy ra gần đây khiến tôi lao đao mãi không thôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi lấy tay che mặt mình lại, không phải vì xấu hổ như một đứa trẻ lên ba mà là vì tôi chẳng biết phải nói năng gì với cô gái, người đã trao cho tôi cơ hội lần thứ hai này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Anh biết anh đang làm gì không hả…!?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Tôi biết…” - Tôi chán nản đáp, vẫn lửng lơ trong không gian tối đen ấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Anh có đang nghiêm túc không vậy hả!?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô gái hét lên, túm thẳng cổ áo tôi. Lúc này tôi từ từ mở bàn tay ra, tôi nhìn thấy đôi mắt cô long lanh, gương mặt giận dữ. Tại sao cô lại có đôi mắt như thế? Từ trước đến giờ cô đã luôn hướng tôi đi đúng hướng nhưng đây có lẽ là lần đầu tiên tôi nhìn thấy một khuôn mặt đau đớn đến nhường này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mà cũng chẳng trách được…
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Kẻ được mình cho cơ hội lần thứ hai lại bắt đầu chán nản và buông xuôi…
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cái này gọi là kỳ vọng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Tôi có…” - Tôi yếu ớt lên tiếng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Tôi đã cho anh cơ hội để mà làm lại, vậy sao anh…!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Làm lại nhưng… cũng có cứu được con bé đâu! Còn phải đối mặt với cái “biến cố không thể” đó nữa…”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Đó không phải mục đích của tôi khi cho anh cơ hội!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô hét lên, có vẻ cô đã chịu hết nỗi bản chất lười nhác bên trong con người tôi. Tôi lặng thinh, chẳng nói năng gì. Tôi lấy tay mình chạm lên đôi bàn tay đang run rẩy nắm cổ áo tôi. Bất ngờ thay… tôi cảm nhận được hơi ấm, một hơi ấm quen thuộc. Cô gái cúi mặt xuống… cũng chẳng nói năng gì.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không gian tối đen này luôn đè nén tôi về mặt thể xác, nay đến cô gái này đang dày xé tâm can của tôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mục đích khi tôi có cơ hội thứ hai này là gì cơ chứ…?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Đành rành như thế kia mà!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Đau…”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô bỏ tay xuống, giây sau giáng cho tôi một bạt tay ngay bên má. Đau… mặc dù đây là một giấc mơ nhưng tôi cảm nhận không chỉ nỗi đau về mặt thể xác mà còn cảm nhận được cơn thịnh nộ của cô gái trong bạt tay lúc nãy. Tôi không phản kháng vì vốn dĩ tôi không có cái tư cách đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đâu đúng thật là một cơn ác mộng… và tôi muốn tỉnh dậy thật nhanh…
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
*
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Sơn à! Có nhà không Sơn?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi mở mắt tỉnh dậy và nhìn lên đồng hồ, bây giờ đã là tám giờ tối. Tôi nhớ là mình đã ngủ thiếp đi trong nhiều giờ liền và mơ thấy một cơn ác mộng khó quên. Cơ thể tôi như cạn kiệt sinh lực nhưng cũng không thể làm lơ được tiếng gọi của người bên kia cánh cửa, là quản lý.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi đứng dậy đi rửa mặt, cố chỉnh cho mình một bộ mặt dễ coi nhưng không thể nào che đi nỗi sự méo mó, và quầng thâm quanh mắt trên gương. Tôi đi lại mở cửa với hy vọng quản lý không nhận ra sự đi xuống này của tôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Quản lý…”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Nghe nói dạo này chú không khỏe, nên anh mang ít cháo trắng đây. Ăn đi cho khoẻ!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vừa mới mở cửa, đón chào tôi là nụ cười phúc hậu của anh. Tôi không biết phải nói gì khác ngoài cảm ơn khi anh dúi vào tay tôi bịch cháo trắng còn nóng hổi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Này, mặt chú sao tàn tạ thế?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bị phát giác, tôi không biết phải nói năng thế nào liền biện lý do, một lý do bất kỳ để trốn khỏi việc tôi hay trằn trọc vào ban đêm chẳng tài nào ngủ được, chắc do đã ngủ quá nhiều ban ngày đây mà. Nhưng có vẻ anh không tin, anh sấn tới cầm lấy hai gò má tôi nhìn tới nhìn lui.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Hừm…”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Quản lý…”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Vào nhà đi.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nói xong, chưa kịp định hình chuyện gì sẽ xảy ra, quản lý liền bỏ tay xuống rồi luồng qua tôi để đi vào nhà. Tôi không nhớ trong quá khứ kia có cho anh ấy vào tự nhiên như vậy không. Tôi chỉ nhớ tôi đã trốn tránh như một kẻ hèn nhát như nào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi vội vã theo anh vào trong, đứng giữa phòng, anh “choáng ngợp” khi nhìn vào sự trống trải xung quanh. Nói là choáng ngợp vậy thôi, chứ thật ra anh đang kinh ngạc tại sao một con người có thể sống chỉ với một chiếc sofa (dùng để ngủ) với lại một căn bếp nhỏ chứ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đúng hơn là tôi đã tối giản mọi thứ để tiết kiệm chi tiêu. Nên vô hình trung căn phòng trọ tôi sống không còn từ nào để miêu tả ngoài từ “chán”.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh vào nhà rồi ngồi trên sofa. Bình thường khách đến nhà phải đối đãi quà bánh nhỉ. Nhưng tôi lục tung cả tủ lạnh cũng chỉ thấy hộp nước ép mua hôm trước. Có còn hơn không.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi ngồi cạnh anh trong khi anh mải đang nhìn căn phòng chán trường của tôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Sao chú có thể sống như vậy được nhỉ?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Em tối giản hoá thôi mà.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hai anh em ngồi được một lúc, anh quản lý liền hỏi,
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Chú không bị bệnh đúng không?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Hả… sao..!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bị phát giác không thể nào bất ngờ hơn, tôi cố gắng tìm cho mình lý do để chữa cháy nhưng bất thành. Tôi bị quản lý nói trúng tim đen, có lẽ anh sẽ nghĩ tôi là một đứa lười biếng thích trốn việc ở nhà. Nhưng… đâu phải câu chuyện chỉ có thế.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi lại một lần nữa chán nản lấy tay che mặt mình lại. Phải chăng đây là thói quen của tôi khi bắt đầu cảm thấy chẳng muốn tiếp tục nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi không nhìn quản lý nhưng tôi chắc quản lý đang nhìn tôi, chỉ là không biết vẻ mặt đang giận dữ hay thất vọng nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Ngày đầu gặp chú, chú đâu có thế này…”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh cầm ly nước ép tôi mới đưa cho, nhìn vào nó và chỉ nói những lời thế thôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh hồi tưởng, tôi còn nhớ như in cái ngày hôm đó. Cái ngày được anh cưu mang.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
*
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Tóm nó lại! Đừng để nó chạy thoát!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đó là một buổi chiều buồn, không mây, chỉ có có những tia nắng vàng ươm như những đồng lúa chín rải đầy mặt đất. Còn tôi khi đó đã là một thằng nhóc tuổi nổi loạn, tôi đã ăn cắp thức ăn từ bọn côn đồ quanh phố để rồi bị rượt như thế đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi chạy hì hục, cứ ngỡ chỉ cần chạy chậm một giây thôi là tôi sẽ no đòn. Nên tôi gắng sức mà chạy, chạy đến khi ý thức chỉ là một mớ bồng bông trôi nổi trong khoảng không vô định. Tôi nghĩ tôi sẽ lại bị tẩn cho một trận như mọi hôm tôi bị bắt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi đã nghĩ như vậy cho đến khi tôi ngã vào vòng tay của ai đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Mày! Đưa nó cho bọn tao.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Các người đuổi theo một thằng nhóc chỉ vì một ổ bánh mì con thôi à? Đây.” - Người đó giật thẳng ổ bánh mì trong tay tôi, còn tôi lúc này chẳng còn hơi sức nào để mà phản kháng đành nằm im chịu chết.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng rồi…
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Mày đưa cả thằng nhãi đó qua đây. Tao muốn tẩn nó một trận.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Bọn côn đồ các người rách việc thế nhỉ?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi nghe thấy tiếng họ cãi nhau, tuy mơ hồ nhưng lại thật rõ ràng thanh âm của người đang nâng đỡ tôi. Lúc ấy tôi chẳng biết phải làm gì, chỉ nằm im chịu trận và vờ như đã gục đi, nhưng tôi nghe thấy hết đấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Người đó dìu tôi nằm xuống.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Muốn thằng nhóc này thì bước qua xác tao.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sau đó, tôi chỉ nghe thấy những tiếng bịch bịch, những tiếng hét đau ngút trời, cùng những tiếng ho sặc sụa. Tôi biết họ đã lao vào đánh nhau nhưng tôi không thể nào không lo lắng tình trạng của người đã cứu giúp tôi. Lũ côn đó ít nhất phải ba bốn người… với số lượng như vậy…
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi cố gắng gượng dậy, chân tôi bây giờ chẳng thể nhấc nổi lên, đầu óc cũng đang rất mê muội, tay cũng đau rát. Tôi chỉ dùng chút sức lực cuối cùng của mình để nâng bản thân dậy để quan sát tình hình…
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng… không giống như tôi nghĩ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh đứng đó, xung quanh anh là đám người đang nằm chất đống lên nhau. Tôi không thể tin vào mắt mình, một người bình thường như vậy có thể chống lại đám người côn đồ đó. Quả thật phi thường, tôi cảm thán.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh quay lại nhìn tôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khuôn mặt anh chảy những vết máu từ đầu, tay thì đỏ thẫm một màu đỏ máu trong rất tàn bạo. Tôi biết anh trai này cũng chẳng phải dạng bình thường. Tôi gượng dậy đầy đau đớn đến xương tôi còn phải la hét trong cơ thể để có thể đi thật xa khỏi đống rắc rối này. Tôi lúc ấy chỉ muốn yên ổn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Này nhóc con.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi quay lại đã nhìn thấy anh tiếp cận tôi từ lúc nào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh ta cầm ngay khủy tay tôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Nhóc không có nơi nào để đi đúng không?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi hết hơi để nói, chỉ gật đầu một cái nhẹ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nói xong, anh kéo tôi đi theo. Nhưng do chân đã quá mệt mỏi nên chỉ vừa mới đi được mấy bước, tôi đã bắt đầu đổ sụp xuống như một toà lâu đài cát ngoài bãi biển. Thấy tôi như thế.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Anh liền cúi người xuống, ra hiệu để tôi lên lưng cho anh cõng. Tôi không nghi ngờ gì, chỉ lẳng lặng leo lên lưng anh như một đứa em ngoan ngoãn. Nhưng tôi thấy tội cho anh, anh đã đánh nhau vì tôi mà giờ còn phải cõng tôi về nhà. Tôi đúng là tệ thật…
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Nhóc tên gì thế?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Sơn…”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Sơn à… thế chú có muốn đi leo núi không? Ý là núi ấy, haha!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi ngày đó không hiểu anh ấy nói gì nhưng có lẽ anh có cái thói chơi chữ nhạt toẹt kể từ khi tôi gặp anh. Nhưng… cảm giác được anh cõng trên lưng làm tôi thấy an tâm phần. Hai anh em nói chuyện với nhau cho đến khi tôi thiếp đi trên lưng anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi không nhớ rõ những gì xảy ra sau đó. Chỉ nhớ anh đã đối đãi với tôi rất tốt, anh cho tôi nơi ăn chốn ngủ trong một tiệm cà phê cuối phố.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có lần tôi lại hỏi,
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Sao ngày đó anh lại cứu em?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Hở?” - Anh đang rảnh rang cầm tờ báo cũ để đọc. Nghe tôi hỏi vậy, anh liền bật dậy khỏi ghế và đóng tờ báo lại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“À thì người ta có câu, “Cứu một mạng người còn hơn xây bảy tòa tháp chùa” ấy mà! Với lại…”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Với lại…?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Anh cần một đứa làm cho quán cà phê.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi giương đôi mắt của mình nhìn anh. Anh đã cứu tôi một mạng ngày trước và giờ đây là cơ hội để tôi có thể đền đáp công ơn ấy. Không có một chút gượng ép hay chần chừ nào, tôi đồng ý ngay sau đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và chuỗi ngày sống, làm việc ở đây của tôi bắt đầu như vậy đấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
*
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Giờ nhìn lại thằng nhóc mà mình cứu… giờ cũng biết suy chuyện đời rồi ha.” - Nói đoạn, anh đưa tay lên xoa đầu tôi như một đứa em thất lạc của mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Hồi đó đôi mắt của chú khác bây giờ lắm.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi lặng thinh, chẳng có đủ tư cách gì để nói nữa. Có lẽ quản lý giống cô gái ấy, cũng thất vọng về kẻ mình đã trót trao cơ hội. Tâm trạng tôi trùng xuống đáng kể, tôi ngồi thẫn thờ chẳng nói nên câu. Có lẽ anh quản lý cũng không muốn nói nhiều.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vài phút sau anh đứng phốc dậy tính đi về.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tiếng bước chân của anh bịch bịch trong căn phòng ủ rũ này làm lòng tôi thêm nặng nề. Tôi bây giờ là một đứa vô phương cứu chữa cũng là một kẻ chẳng biết phải làm gì trong tình cảnh bây giờ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhiều lúc tôi nghĩ… tôi có thể thay đổi thực tại bằng cách… cho bản thân tôi không gặp Linh. Những chuỗi sự kiện xảy ra sẽ không theo chiều hướng xấu nữa mà Linh sẽ… không phải chết. Nhưng…
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Càng nghĩ, đầu tôi vẫn cứ kẹt mãi trong một vòng luẩn quẩn giữa ích kỷ và yêu thương.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Quản lý…”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Hửm?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng tôi…
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Nếu anh được cho một cơ hội để quay lại quá khứ… anh sẽ làm gì?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
…muốn được ở cạnh bên mọi người.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và cả em nữa, Linh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Anh sẽ không hối hận với quyết định ngày đó. Anh vẫn sẽ cứu chú mày!” - Không có giây nào suy nghĩ, quản lý đáp ngay câu trả lời của mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khuôn mặt anh rạng rỡ, điều đó làm tim tôi bừng lên như một điều gì đó mà tôi không nhận ra suốt bấy lâu nay.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Quan trọng không phải là lựa chọn đúng hay lựa chọn sai…
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Quan trọng ta không hối hận về điều đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sao giờ tôi mới nhận ra chứ…
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi cúi mặt xuống, nở một nụ cười ngờ nghệch, không biết quản lý có bắt gặp cảnh tượng đó không nhưng tôi cảm giác, mình vừa ngộ nhận ra được điều gì đó quý giá.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Có vẻ chú đã nhận ra điều gì rồi nhỉ?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Vâng!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thôi được rồi…
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi sẽ không trốn chạy nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mục đích của chuyến hành trình lần thứ hai này không có chỗ cho hối hận, dù có trao bao nhiêu cơ hội đi nữa, hành động của tôi vẫn sẽ như vậy. Tôi muốn…
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
…được ở cạnh bên em.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“À… có cô bé kia muốn gặp cậu ấy. Từ hồi cậu nghỉ làm thì cứ chạy qua quán ngồi đợi cậu suốt.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi nghe thấy những lời đó, tôi nghĩ đây là cơ hội để bản thân tôi thoát khỏi vỏ bọc của một kẻ thích trốn chạy, cũng như là cách để tôi chuộc lỗi với em trong quá khứ kia. Tôi đã quyết định.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi liền với lấy chiếc áo khoác quen thuộc rồi tức tốc chạy đến quán cà phê, nơi tôi đã được quản lý cho cơ hội để được sống trong vòng tay của mọi người. Tôi chạy, tôi chạy. Nhưng không giống lần đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lần đó tôi chạy như để giành giật sự sống, nhưng lần này tôi đang tiến về phía trước. Ánh đèn đường được bật lên nhen nhóm khắp lối đi, tiếng xe cộ inh ỏi và những căn nhà đã bắt đầu say giấc. Mọi thứ bình lặng đến lạ nhưng trái tim tôi vẫn cứ khiến đôi chân chạy dù có thế nào đi nữa
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Đến rồi…”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi đẩy nhẹ cánh cửa của quán rồi nhìn thấy bóng hình quen thuộc… nhưng không phải Linh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đó là Quỳnh đang đọc sách trên quầy, cô nghe thấy tiếng mở cửa liền nhìn qua thì bắt gặp tôi với bộ dạng như mấy vận động viên điền kinh sắp nghỉ hưu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi chưa kịp nói lời nào thì Linh đã đi trước tôi một bước.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Muốn tìm Linh thì con bé mới đi đây thôi.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi gật gù cảm ơn Quỳnh rồi tức tốc đi về hướng cô nói.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Con đường quen thuộc này dẫn đến… công viên. Đó là nơi lần đầu cả hai gặp gỡ, và cũng là hướng về nhà của em ấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Công viên ấy nằm trong danh sách mà tôi đã lướt qua trong lần cuối cùng đó. Tôi không muốn những dòng cảm xúc tiêu cực đó đè nén tôi nữa, tôi muốn được khỏa lấp bởi những điều tốt đẹp nhất mà em đã trao tặng tôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Những cơn gió nhè nhẹ lướt qua mái tóc, như đang đưa đẩy tôi đến với quyết định cuối cùng của mình vậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi không còn chạy nữa, những bước chân cũng nhẹ nhàng hơn bao giờ hết. Vì tôi đã biết chắc…
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Linh…”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Em sẽ ở đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Anh Sơn.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Em ấy ngồi trên xích đu trong công viên một mình, như chờ đợi điều gì đó. Và tôi đã đến, có lẽ tôi đã bắt em phải chờ lâu. Tôi liền chạy đến bên em.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi đứng trước em.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Linh… anh xin lỗi.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giây sau em đứng dậy rồi gục lên ngực tôi. Tôi biết vì hành động của mình đã làm em tổn thương rất nhiều. Nhưng bây giờ trái tim tôi đã trở nên cương quyết.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Anh có biết tại anh…! Mà em phải khóc rất nhiều không! Tại sao vậy hả!? Anh Sơn!?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Em bắt đầu oà khóc, tôi cảm giác áo mình bị ướt, em cũng đánh tôi rất nhiều. Em đã nói sau chuyện đó, ngày nào em cũng đến quán cà phê của tôi hay làm để chờ đợi. Một ngày rồi một tuần chẳng thấy tôi đâu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong chuyện này… tôi đã bắt em phải chờ đợi nhưng bây giờ tôi đã ở đây rồi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Ơ…?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi ôm chầm lấy em.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có lẽ đây là khoảnh khắc cả đời tôi luôn tìm kiếm. Tôi thầm cảm ơn cô gái kia vì đã cho tôi cơ hội này..
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi muốn ở cạnh em lần nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dù hậu quả để lại là gì, dù cho thánh thần có trừng phạt. Tôi vẫn không thay đổi quyết định của mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vì những tình cảm dang dở, vì những điều chưa nói ra.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong chuyến hành trình “lần thứ hai” này, xin hãy để tôi cạnh bên em.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mãi mãi về sau.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Anh yêu em.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Em bắt đầu khóc trong vòng tay tôi, những giọt nước mắt rơi lã chã trên áo, trên vai tôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Sao giờ anh mới nói hả…!? Anh là đồ ngốc!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Em càng ôm tôi chặt hơn, tôi cũng xúc động nhưng không thể khóc vào lúc này. Bởi lẽ tôi muốn em dựa vào bản thân tôi, người đã đổi thay vì em, mà oà khóc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không gian tôi bắt đầu thay đổi, đó là lúc biến cố không thể xảy ra. Tôi biết mình phải đối mặt với những gì, tôi giữ bình tĩnh, hít thở thật sâu. Và rồi cô gái đó hiện ra.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Vậy đây là quyết định của anh?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Đúng vậy.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ánh mắt tôi kiên định nhìn cô gái.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Có lẽ đây là kết quả mà tôi muốn thấy ở anh.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô gái tiến lại, để tay lên ngực tôi. Cảnh này trông rất quen thuộc, nó gợi nhắc tôi về lần đầu tôi bị cô gái đẩy trôi ngược dòng về quá khứ, ngẫm lại, tôi cảm thấy may mắn vì điều đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ánh mắt của cả hai chạm nhau. Mỗi người nở trên môi một nụ cười rạng rỡ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Đi đi.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Ừm!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô đẩy tôi. Và mọi chuyện đã không phải kết thúc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Anh Sơn?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi quay lại đúng tại thời điểm đó. Linh nhìn tôi, nước mắt em vẫn còn đó nên tôi lấy tay gàng đi. Tôi cũng sờ lên má mình, thấy bản thân mình cũng khóc, những
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
giọt nước mắt hạnh phúc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Về nhà thôi.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Không được!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Hửm?” - Tôi nắm tay em nhưng bị giật lại về phía của em ấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Anh phải… hôn em!”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Ưm… được thôi.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nụ hôn cả hai trao nhau trong đêm tối như bản giao ước giữa hai người, một bản giao ước bất diệt sẽ trường tồn mãi trong trái tim tôi và em.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mãi mãi chẳng rời xa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Tuỳ chỉnh hiển thị