Truyện
Trước Sau

Chương 12

Bách Lý Đông Quân một tay ôm trước ngực, máu tươi theo kẽ ngón tay tí tách chảy xuống, y mìm cười rút chủy thủy ra khỏi ngực, Ôn Hồ Tửu một bên hết hồn vội vàng lấy ra một viên dược:

Bình luận đoạn
Bách Lý Đông Quân một tay ôm trước ngực, máu tươi theo kẽ ngón tay tí tách chảy xuống, y mìm cười rút chủy thủy ra khỏi ngực, Ôn Hồ Tửu một bên hết hồn vội vàng lấy ra một viên dược:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ăn nó, con muốn chết à?”

Bình luận đoạn
“Ăn nó, con muốn chết à?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Y lắc đầu đứng dậy có chút lảo đảo nhưng vô cùng kiên quyết tiến tới Diệp Vân giương tay đâm hắn một nhát vào ngực nhưng y vẫn có điểm không nỡ, chủy thủy cắm không quá sâu. Diệp Vân không thèm quan tâm vết thương chỉ lo đỡ lấy thân hình lung lay của y:

Bình luận đoạn
Y lắc đầu đứng dậy có chút lảo đảo nhưng vô cùng kiên quyết tiến tới Diệp Vân giương tay đâm hắn một nhát vào ngực nhưng y vẫn có điểm không nỡ, chủy thủy cắm không quá sâu. Diệp Vân không thèm quan tâm vết thương chỉ lo đỡ lấy thân hình lung lay của y:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đông Quân, ta… không phải, ta không hề liên quan tới bọn họ.”

Bình luận đoạn
“Đông Quân, ta… không phải, ta không hề liên quan tới bọn họ.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bách Lý Đông Quân tức giận cầm chủy thủy trong tay vặn một cái, Diệp Vân ngay lập tức hít vào một hơi khí lạnh:

Bình luận đoạn
Bách Lý Đông Quân tức giận cầm chủy thủy trong tay vặn một cái, Diệp Vân ngay lập tức hít vào một hơi khí lạnh:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Diệp Vân, đừng theo ta nữa, đừng làm ta buồn nôn. Hai ta không ai nợ ai, đường ai nấy đi.”

Bình luận đoạn
“Diệp Vân, đừng theo ta nữa, đừng làm ta buồn nôn. Hai ta không ai nợ ai, đường ai nấy đi.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vừa nói dứt câu y đã lùi lại mấy bước, khóe mắt ửng đỏ, thanh minh trong con ngươi như một mồi lửa bị nước dội tắt lịm. Diệp Vân vội vàng ôm lấy thân hình đang ngã xuống của y. Ôn Hồ Tửu tiến lại muốn kéo y ra nhưng Diệp Vân ôm rất chặt:

Bình luận đoạn
Vừa nói dứt câu y đã lùi lại mấy bước, khóe mắt ửng đỏ, thanh minh trong con ngươi như một mồi lửa bị nước dội tắt lịm. Diệp Vân vội vàng ôm lấy thân hình đang ngã xuống của y. Ôn Hồ Tửu tiến lại muốn kéo y ra nhưng Diệp Vân ôm rất chặt:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Xin đệ, Đông Quân… ta… ta”

Bình luận đoạn
“Xin đệ, Đông Quân… ta… ta”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Buông ra tiểu tử, ngươi muốn nó chết vì mất máu à?”

Bình luận đoạn
“Buông ra tiểu tử, ngươi muốn nó chết vì mất máu à?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Diệp Vân tựa như bừng tỉnh hơi thả lỏng một chút nhưng vẫn nhất quyết không buông tay, Ôn Hồ Tửu nhét vào miệng y một viên thuốc sau đó nắm lấy cổ tay y:

Bình luận đoạn
Diệp Vân tựa như bừng tỉnh hơi thả lỏng một chút nhưng vẫn nhất quyết không buông tay, Ôn Hồ Tửu nhét vào miệng y một viên thuốc sau đó nắm lấy cổ tay y:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Không tốt rồi… mau tránh ra ta phải độ chân khí cho nó, Đông Quân con mau mở mắt ra có nghe cữu cữu gọi không? Cố gắng giữ tỉnh táo.”

Bình luận đoạn
“Không tốt rồi… mau tránh ra ta phải độ chân khí cho nó, Đông Quân con mau mở mắt ra có nghe cữu cữu gọi không? Cố gắng giữ tỉnh táo.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bách Lý Đông Quân mấp máy môi:

Bình luận đoạn
Bách Lý Đông Quân mấp máy môi:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Con mệt rồi… đừng gọi con…”

Bình luận đoạn
“Con mệt rồi… đừng gọi con…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sau đó liền không chịu mở mắt nữa, Diệp Vân lắc đầu:

Bình luận đoạn
Sau đó liền không chịu mở mắt nữa, Diệp Vân lắc đầu:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Không được, Đông Quân đừng rời bỏ ta… đợi chút ta tới độ chân khí.”

Bình luận đoạn
“Không được, Đông Quân đừng rời bỏ ta… đợi chút ta tới độ chân khí.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ôn Hồ Tửu thấy hắn tựa như phát điên nắm lấy bàn tay của tiểu Đông Quân truyền chân khí qua, ông đứng dậy nhanh chân đi gọi Tư Không Trường Phong:

Bình luận đoạn
Ôn Hồ Tửu thấy hắn tựa như phát điên nắm lấy bàn tay của tiểu Đông Quân truyền chân khí qua, ông đứng dậy nhanh chân đi gọi Tư Không Trường Phong:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Mau lên trong phòng nó có cây sáo ngươi mau đem nó ra đây chúng ta về Càn Đông thành càng nhanh càng tốt.”

Bình luận đoạn
“Mau lên trong phòng nó có cây sáo ngươi mau đem nó ra đây chúng ta về Càn Đông thành càng nhanh càng tốt.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cây sáo đó là tín hiệu dành cho Phá Phong Quân lão hầu gia lưu lại cho y, chỉ cần thổi Phá Phong Quân sẽ theo lệnh mà tới nhất quyết bảo vệ y nhưng Bách Lý Đông Quân vẫn luôn e ngại nếu gọi Phá Phong Quân tới hoàng đế sẽ nghi kỵ họ Bách Lý nhiều hơn, trong trường hợp xấu còn có thể gây ra đại loạn khiến dân chúng lầm than. Ôn gia không nghĩ nhiều được tới như vậy ông chỉ muốn cứu ngoại tôn mà thôi. 

Bình luận đoạn
Cây sáo đó là tín hiệu dành cho Phá Phong Quân lão hầu gia lưu lại cho y, chỉ cần thổi Phá Phong Quân sẽ theo lệnh mà tới nhất quyết bảo vệ y nhưng Bách Lý Đông Quân vẫn luôn e ngại nếu gọi Phá Phong Quân tới hoàng đế sẽ nghi kỵ họ Bách Lý nhiều hơn, trong trường hợp xấu còn có thể gây ra đại loạn khiến dân chúng lầm than. Ôn gia không nghĩ nhiều được tới như vậy ông chỉ muốn cứu ngoại tôn mà thôi. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Diệp Vân bế y lên xe ngựa, máu của hai người khô lại khiến quần áo dính chặt vào nhau, Ôn Hồ Tửu ở một bên lo lắng phối thuốc, Tư Không Trường Phong bên ngoài đánh ngựa dùng tốc độ nhanh nhất trở về Càn Đông Thành. Diệp Vân im lặng nắm tay y truyền chân khí qua nhưng cơ thể y tựa như một khối băng không có lấy nửa điểm sinh cơ. 

Bình luận đoạn
Diệp Vân bế y lên xe ngựa, máu của hai người khô lại khiến quần áo dính chặt vào nhau, Ôn Hồ Tửu ở một bên lo lắng phối thuốc, Tư Không Trường Phong bên ngoài đánh ngựa dùng tốc độ nhanh nhất trở về Càn Đông Thành. Diệp Vân im lặng nắm tay y truyền chân khí qua nhưng cơ thể y tựa như một khối băng không có lấy nửa điểm sinh cơ. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cuối cùng sau bao khó khăn tới được cổng thành Càn Đông, lão hầu gia cùng gia đình phi ngựa nước đại tới. Ôn Hồ Tửu vuốt nhẹ đầu y:

Bình luận đoạn
Cuối cùng sau bao khó khăn tới được cổng thành Càn Đông, lão hầu gia cùng gia đình phi ngựa nước đại tới. Ôn Hồ Tửu vuốt nhẹ đầu y:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đông Quân…”

Bình luận đoạn
“Đông Quân…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Diệp Vân vẫn truyền chân khí qua cho y mặc kệ bản thân đã sớm tới cực hạn, hắn hai mắt tràn ngập tơ máu, miệng lưỡi khô khốc đắng ngắt lẩm bẩm:

Bình luận đoạn
Diệp Vân vẫn truyền chân khí qua cho y mặc kệ bản thân đã sớm tới cực hạn, hắn hai mắt tràn ngập tơ máu, miệng lưỡi khô khốc đắng ngắt lẩm bẩm:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đông Quân”

Bình luận đoạn
“Đông Quân”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bách Lý Đông Quân bỗng tỉnh lại trong sự bất ngờ của cả hai người, y cảm thấy bản thân giống như pháo hoa đang ở lúc rực sáng thập phần khỏe khoắn ngồi dậy nhìn nam nhân chật vật ôm lấy mình:

Bình luận đoạn
Bách Lý Đông Quân bỗng tỉnh lại trong sự bất ngờ của cả hai người, y cảm thấy bản thân giống như pháo hoa đang ở lúc rực sáng thập phần khỏe khoắn ngồi dậy nhìn nam nhân chật vật ôm lấy mình:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Vân ca?”

Bình luận đoạn
“Vân ca?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Diệp Vân giống như cá mắc cạn gặp nước vội vã ôm lấy y giọng nói khản đặc:

Bình luận đoạn
Diệp Vân giống như cá mắc cạn gặp nước vội vã ôm lấy y giọng nói khản đặc:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đông Quân?”

Bình luận đoạn
“Đông Quân?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ôn Hồ Tửu thở dài hai mắt đỏ hoe:

Bình luận đoạn
Ôn Hồ Tửu thở dài hai mắt đỏ hoe:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Gia gia con tới rồi, Đông Quân mau xem.”

Bình luận đoạn
“Gia gia con tới rồi, Đông Quân mau xem.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chỉ thấy rèm xe vén ra, tất cả mọi người cùng ùa vào, y cuối cùng cũng trông thấy cha cùng nương gương mặt giống y trong ký ức không khống chế được rơi nước mắt:

Bình luận đoạn
Chỉ thấy rèm xe vén ra, tất cả mọi người cùng ùa vào, y cuối cùng cũng trông thấy cha cùng nương gương mặt giống y trong ký ức không khống chế được rơi nước mắt:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Gia gia, nương, thế tử gia con nhớ mọi người.”

Bình luận đoạn
“Gia gia, nương, thế tử gia con nhớ mọi người.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Con ngoan, nương đây. Không sao rồi.”

Bình luận đoạn
“Con ngoan, nương đây. Không sao rồi.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bách Lý Đông Quân sau đó mỉm cười:

Bình luận đoạn
Bách Lý Đông Quân sau đó mỉm cười:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Hai người còn trẻ quá chắc sinh thêm một đứa không thành vấn đề đi. Đông Quân có lỗi với mọi người.”

Bình luận đoạn
“Hai người còn trẻ quá chắc sinh thêm một đứa không thành vấn đề đi. Đông Quân có lỗi với mọi người.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Diệp Vân vội vàng gầm lên:

Bình luận đoạn
Diệp Vân vội vàng gầm lên:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đệ nói gì vậy?”

Bình luận đoạn
“Đệ nói gì vậy?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bách Lý Đông Quân chạm nhẹ vào sườn mặt hắn:

Bình luận đoạn
Bách Lý Đông Quân chạm nhẹ vào sườn mặt hắn:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Không trách huynh nữa, Vân ca hãy sống thật tốt. Kiếp sau không gặp lại nữa, ta mệt rồi.”

Bình luận đoạn
“Không trách huynh nữa, Vân ca hãy sống thật tốt. Kiếp sau không gặp lại nữa, ta mệt rồi.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Y vỗ nhẹ ngực hắn sau đó vươn tay lau đi lệ nóng bên khóe mắt nương mình cuối cùng thực sự không bao giờ tỉnh lại nữa. Ôn Hồ Tửu ở một bên che đi hốc mắt đỏ bừng đỡ lấy muội muội:

Bình luận đoạn
Y vỗ nhẹ ngực hắn sau đó vươn tay lau đi lệ nóng bên khóe mắt nương mình cuối cùng thực sự không bao giờ tỉnh lại nữa. Ôn Hồ Tửu ở một bên che đi hốc mắt đỏ bừng đỡ lấy muội muội:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Xin lỗi, là ta không bảo vệ tốt tiểu Đông Quân.”

Bình luận đoạn
“Xin lỗi, là ta không bảo vệ tốt tiểu Đông Quân.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thế tử gia túm lấy tay cữu cữu:

Bình luận đoạn
Thế tử gia túm lấy tay cữu cữu:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Trong phủ còn rất nhiều dị bảo, không biết chừng có thể có thể có thứ gì đó cứu nó?”

Bình luận đoạn
“Trong phủ còn rất nhiều dị bảo, không biết chừng có thể có thể có thứ gì đó cứu nó?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Không kịp rồi, vốn dĩ có thể chữa được vết thương nhưng ta phát hiện kinh mạch nó cứ ngày một yếu dần có độ chân khí thế nào cũng không vực dậy nổi. Không có cách gì hết, đây là tâm bệnh, ta từng xem được trong thư tịch, khi một người hết ý niệm sống tâm mạch theo đó sẽ khô héo dần.”

Bình luận đoạn
“Không kịp rồi, vốn dĩ có thể chữa được vết thương nhưng ta phát hiện kinh mạch nó cứ ngày một yếu dần có độ chân khí thế nào cũng không vực dậy nổi. Không có cách gì hết, đây là tâm bệnh, ta từng xem được trong thư tịch, khi một người hết ý niệm sống tâm mạch theo đó sẽ khô héo dần.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lão hầu gia mạnh mẽ bao năm suýt nữa ngã gục xuống may có Tư Không Trường Phong đỡ lấy.

Bình luận đoạn
Lão hầu gia mạnh mẽ bao năm suýt nữa ngã gục xuống may có Tư Không Trường Phong đỡ lấy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Càn Đông thành phồn hoa bỗng chìm trong bầu không khí nặng nề, bách tính trăm dặm xung quanh đó đều treo khăn trắng khóc thương tiểu công tử. Bên trong phủ trấn tây hầu rộng lớn có một chiếc quan tài bằng ngọc, người nằm trong quan mi mục như họa yên lặng tựa đang ngủ say. Diệp Vân bước vào quan tài ôm lấy thân xác lạnh lẽo của y:

Bình luận đoạn
Càn Đông thành phồn hoa bỗng chìm trong bầu không khí nặng nề, bách tính trăm dặm xung quanh đó đều treo khăn trắng khóc thương tiểu công tử. Bên trong phủ trấn tây hầu rộng lớn có một chiếc quan tài bằng ngọc, người nằm trong quan mi mục như họa yên lặng tựa đang ngủ say. Diệp Vân bước vào quan tài ôm lấy thân xác lạnh lẽo của y:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đông Quân ta tới chuộc tội cho đệ được không? Đừng cứ như vậy rời bỏ ta.”

Bình luận đoạn
“Đông Quân ta tới chuộc tội cho đệ được không? Đừng cứ như vậy rời bỏ ta.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trấn tây hầu vì thương đứa cháu trai của mình đã xây một lăng mộ cực kỳ lớn để quan tài y bên trong, Diệp Vân cầu xin được canh mộ cho y, hầu phủ dùng đủ mọi cách đều không khiến hắn mảy may rời khỏi. 

Bình luận đoạn
Trấn tây hầu vì thương đứa cháu trai của mình đã xây một lăng mộ cực kỳ lớn để quan tài y bên trong, Diệp Vân cầu xin được canh mộ cho y, hầu phủ dùng đủ mọi cách đều không khiến hắn mảy may rời khỏi. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn quỳ gối trước mặt hầu gia dập đầu liên tục tới bật máu:

Bình luận đoạn
Hắn quỳ gối trước mặt hầu gia dập đầu liên tục tới bật máu:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Xin người… là con có lỗi… con không muốn rời xa y.”

Bình luận đoạn
“Xin người… là con có lỗi… con không muốn rời xa y.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hầu phủ từ trên xuống dưới đều ghét bỏ nhìn hắn như nhìn kẻ thù, Thúy Quả bưng khay nước đi qua cố ý trượt chân, nước nóng hất thẳng vào người hắn khiến da thịt lập tức ửng đỏ. Diệp Vân đau đớn nhưng không dám nhúc nhích tiếp tục quỳ ở đó:

Bình luận đoạn
Hầu phủ từ trên xuống dưới đều ghét bỏ nhìn hắn như nhìn kẻ thù, Thúy Quả bưng khay nước đi qua cố ý trượt chân, nước nóng hất thẳng vào người hắn khiến da thịt lập tức ửng đỏ. Diệp Vân đau đớn nhưng không dám nhúc nhích tiếp tục quỳ ở đó:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Xin hãy cho con một cơ hội chuộc tội.”

Bình luận đoạn
“Xin hãy cho con một cơ hội chuộc tội.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hầu gia không muốn nhiều lời với hắn liền đứng dậy đi thẳng. Diệp Vân quỳ tới hai chân gần như tàn phế cuối cùng được hạ nhân khiêng vào lăng mộ, gọi là lăng mộ thì quá tầm thường nơi này mô phỏng trấn tây hầu phủ mà làm chỉ có điều diện tích nhỏ hơn, tất cả đồ y thích đều được đem vào, có rất nhiều tượng đá xinh đẹp cùng khôi lỗi làm nhiệm vụ quét tước. Diệp Vân lê lết tới bên cạnh quan quách bằng ngọc trong suốt. 

Bình luận đoạn
Hầu gia không muốn nhiều lời với hắn liền đứng dậy đi thẳng. Diệp Vân quỳ tới hai chân gần như tàn phế cuối cùng được hạ nhân khiêng vào lăng mộ, gọi là lăng mộ thì quá tầm thường nơi này mô phỏng trấn tây hầu phủ mà làm chỉ có điều diện tích nhỏ hơn, tất cả đồ y thích đều được đem vào, có rất nhiều tượng đá xinh đẹp cùng khôi lỗi làm nhiệm vụ quét tước. Diệp Vân lê lết tới bên cạnh quan quách bằng ngọc trong suốt. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tháng thứ hai Diệp Vân thủ mộ liền gặp Dịch Văn Quân mặc một thân thường phục, nàng theo sư huynh lẻn vào nơi này tìm tới Diệp Vân giọng nói thanh thúy vang lên:

Bình luận đoạn
Tháng thứ hai Diệp Vân thủ mộ liền gặp Dịch Văn Quân mặc một thân thường phục, nàng theo sư huynh lẻn vào nơi này tìm tới Diệp Vân giọng nói thanh thúy vang lên:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Vân ca… huynh có muốn đi cùng ta?”

Bình luận đoạn
“Vân ca… huynh có muốn đi cùng ta?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Diệp Vân chỉ lo chải chuốt cho người nằm im lìm trong quan tài không quan tâm bất cứ thứ gì bên ngoài, Dịch Văn Quân run run tiến tới chạm vào hắn nhưng bị hắn đẩy ra. Lần đầu tiên trong cuộc đời nàng nhìn thấy hắn chật vật tới như vậy, hai mắt thâm quầng đầu tóc tán loạn thậm chí quần áo còn vừa rách vừa nát. Hắn nhìn nàng cười tựa như khóc:

Bình luận đoạn
Diệp Vân chỉ lo chải chuốt cho người nằm im lìm trong quan tài không quan tâm bất cứ thứ gì bên ngoài, Dịch Văn Quân run run tiến tới chạm vào hắn nhưng bị hắn đẩy ra. Lần đầu tiên trong cuộc đời nàng nhìn thấy hắn chật vật tới như vậy, hai mắt thâm quầng đầu tóc tán loạn thậm chí quần áo còn vừa rách vừa nát. Hắn nhìn nàng cười tựa như khóc:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Văn Quân… ta ước gì không gặp cô… ta đã nghĩ rất nhiều rất nhiều… ta không yêu cô thực ra ta yêu Đông Quân. Cô mau đi đi, mạng của cô là do đệ ấy đổi về ta sẽ không giết cô.”

Bình luận đoạn
“Văn Quân… ta ước gì không gặp cô… ta đã nghĩ rất nhiều rất nhiều… ta không yêu cô thực ra ta yêu Đông Quân. Cô mau đi đi, mạng của cô là do đệ ấy đổi về ta sẽ không giết cô.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dịch Văn Quân nắm chặt khăn tay còn muốn nói thêm gì đó nhưng trông thấy ánh mắt âm trầm của hắn hàng liền sợ hãi quay đầu đi khỏi.

Bình luận đoạn
Dịch Văn Quân nắm chặt khăn tay còn muốn nói thêm gì đó nhưng trông thấy ánh mắt âm trầm của hắn hàng liền sợ hãi quay đầu đi khỏi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

— 

Bình luận đoạn
— 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hai năm sau khi hắn thủ mộ, Diệp gia cử người tới khuyên giải không thành công trở về rất nhiều lần cuối cùng Diệp lão gia tức giận dọa gạch hắn ra khỏi gia tộc, Diệp Vân viết một bức thư dài hơn mười hai trang bằng chính máu của mình, Diệp gia đành mặc kệ hắn. 

Bình luận đoạn
Hai năm sau khi hắn thủ mộ, Diệp gia cử người tới khuyên giải không thành công trở về rất nhiều lần cuối cùng Diệp lão gia tức giận dọa gạch hắn ra khỏi gia tộc, Diệp Vân viết một bức thư dài hơn mười hai trang bằng chính máu của mình, Diệp gia đành mặc kệ hắn. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ma chủng tiếp tục giày vò hắn hết lần này tới lần khác, Diệp Vân tu luyện tâm ma như kiếp trước có thể bước vào thức hải cầm kiếm trực tiếp đâm kẻ nguyền rủa hắn:

Bình luận đoạn
Ma chủng tiếp tục giày vò hắn hết lần này tới lần khác, Diệp Vân tu luyện tâm ma như kiếp trước có thể bước vào thức hải cầm kiếm trực tiếp đâm kẻ nguyền rủa hắn:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ngươi điên rồi, ta đã ở trong cơ thể ngươi quá lâu hòa vào máu thịt giết ta không khác gì mất đi nửa cái mạng.”

Bình luận đoạn
“Ngươi điên rồi, ta đã ở trong cơ thể ngươi quá lâu hòa vào máu thịt giết ta không khác gì mất đi nửa cái mạng.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn không quan tâm dứt khoát một kiếm chém xuống, kiếm này cũng khiến hắn trở thành nửa tàn phế tai và mắt đều mờ đi. Sau khi loại trừ ma chủng hắn nằm vật xuống sàn cười lớn:

Bình luận đoạn
Hắn không quan tâm dứt khoát một kiếm chém xuống, kiếm này cũng khiến hắn trở thành nửa tàn phế tai và mắt đều mờ đi. Sau khi loại trừ ma chủng hắn nằm vật xuống sàn cười lớn:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đông Quân đệ xem này… Vân ca bây giờ có thể tự tin nói ta yêu đệ bằng tất cả mọi thứ ta có.”

Bình luận đoạn
“Đông Quân đệ xem này… Vân ca bây giờ có thể tự tin nói ta yêu đệ bằng tất cả mọi thứ ta có.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn vực dậy chùi tay vào vạt áo sau khi cố gắng nheo mắt hết sức nhìn thấy bàn tay đầy máu cùng bụi đã sạch mới cẩn thận tiến tới quan tài chạm nhẹ vào mặt y. Hắn lúc này mới thực sự cảm thấy thống khổ của tương tư, cầu mà không được.

Bình luận đoạn
Hắn vực dậy chùi tay vào vạt áo sau khi cố gắng nheo mắt hết sức nhìn thấy bàn tay đầy máu cùng bụi đã sạch mới cẩn thận tiến tới quan tài chạm nhẹ vào mặt y. Hắn lúc này mới thực sự cảm thấy thống khổ của tương tư, cầu mà không được.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Diệp Vân dành ba năm sau đó nhớ lại mọi thứ Bách Lý Đông Quân từng hướng hắn cầu xin, tất cả mọi thứ y muốn hắn đều làm, đồ ăn hay là đồ chơi, tất cả mọi thứ. Hắn sợ mình sẽ quên mất y bèn bắt đầu ngồi vẽ, từng ký ức một, từng khung cảnh.

Bình luận đoạn
Diệp Vân dành ba năm sau đó nhớ lại mọi thứ Bách Lý Đông Quân từng hướng hắn cầu xin, tất cả mọi thứ y muốn hắn đều làm, đồ ăn hay là đồ chơi, tất cả mọi thứ. Hắn sợ mình sẽ quên mất y bèn bắt đầu ngồi vẽ, từng ký ức một, từng khung cảnh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thời gian thấm thoắt đã tới năm thứ hai mươi ba, Diệp Vân ngồi thẫn thờ bên quan tài ngọc tự kể chuyện tự cười:

Bình luận đoạn
Thời gian thấm thoắt đã tới năm thứ hai mươi ba, Diệp Vân ngồi thẫn thờ bên quan tài ngọc tự kể chuyện tự cười:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đông Quân đệ nhớ món cá hấp của An di không? Ta vẫn luông không hiểu tại sao đệ lại thích nó tới vậy…”

Bình luận đoạn
“Đông Quân đệ nhớ món cá hấp của An di không? Ta vẫn luông không hiểu tại sao đệ lại thích nó tới vậy…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bên ngoài trời mưa rả rích một bóng người màu trắng tay cầm ô chầm chậm bước tới, người tới mái tóc đen dài ngũ quan như thiếu niên mười tám nhưng đôi mắt lại có vẻ chín chắn tới lạ. 

Bình luận đoạn
Bên ngoài trời mưa rả rích một bóng người màu trắng tay cầm ô chầm chậm bước tới, người tới mái tóc đen dài ngũ quan như thiếu niên mười tám nhưng đôi mắt lại có vẻ chín chắn tới lạ. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Giọng nói thập phần mỉa mai vang lên:

Bình luận đoạn
Giọng nói thập phần mỉa mai vang lên:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Diệp Vân, lúc y còn sống thì ngươi năm lần bảy lượt đẩy y ra giờ lại đóng vai một gã si tình?”

Bình luận đoạn
“Diệp Vân, lúc y còn sống thì ngươi năm lần bảy lượt đẩy y ra giờ lại đóng vai một gã si tình?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Diệp Vân nghe thấy nhưng không thèm phản ứng, người tới thở ra một hơi rất dài:

Bình luận đoạn
Diệp Vân nghe thấy nhưng không thèm phản ứng, người tới thở ra một hơi rất dài:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đúng là nhìn không nổi mà, mau đứng dậy đi ngươi còn ngồi đây tiểu Bách Lý của ngươi sẽ thực sự rời xa ngươi vĩnh viễn đó.”

Bình luận đoạn
“Đúng là nhìn không nổi mà, mau đứng dậy đi ngươi còn ngồi đây tiểu Bách Lý của ngươi sẽ thực sự rời xa ngươi vĩnh viễn đó.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước Chương sau
💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!