Truyện
Trước Sau
Sa Vào Lưới Tình · Thực · 8/8/2024 2:46:48 PM · 0 0

Chương 12

12

Bình luận đoạn
12

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Tại sao khi ấy lại nhẫn tâm tổn thương con?

Bình luận đoạn
- Tại sao khi ấy lại nhẫn tâm tổn thương con?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Ngọc Diệu...

Bình luận đoạn
- Ngọc Diệu...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Đủ rồi! Về đi! Mối quan hệ này đã chấm dứt từ cái lúc mà tôi phải nhận bản án hai năm tù rồi!

Bình luận đoạn
- Đủ rồi! Về đi! Mối quan hệ này đã chấm dứt từ cái lúc mà tôi phải nhận bản án hai năm tù rồi!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô xoay lưng, bước vội vào trong nhà, mặc kệ những lời gọi của người đàn bà ở bên ngoài khung cửa lớn. Ngô Ngọc Diệu phải cắn vào môi dưới thật mạnh mới có thể kiềm chế được bản thân, dùng nỗi đau thể xác để ngăn cản những giọt lệ sắp sửa ứa ra từ vết thương tinh thần. Trong khi đó, Vương phu nhân sau một hồi không dụ dỗ được con gái liền bực tức, dậm châm bình bịch:

Bình luận đoạn
Cô xoay lưng, bước vội vào trong nhà, mặc kệ những lời gọi của người đàn bà ở bên ngoài khung cửa lớn. Ngô Ngọc Diệu phải cắn vào môi dưới thật mạnh mới có thể kiềm chế được bản thân, dùng nỗi đau thể xác để ngăn cản những giọt lệ sắp sửa ứa ra từ vết thương tinh thần. Trong khi đó, Vương phu nhân sau một hồi không dụ dỗ được con gái liền bực tức, dậm châm bình bịch:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Cái con ngu này, đúng là không biết trời cao đất dày! Mới sải cánh được một lúc đã vội tưởng mình là đại bàng. Lúc trước là ai nuôi nó thành người chứ?!

Bình luận đoạn
- Cái con ngu này, đúng là không biết trời cao đất dày! Mới sải cánh được một lúc đã vội tưởng mình là đại bàng. Lúc trước là ai nuôi nó thành người chứ?!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tài xế Tình không nói bất cứ lời nào trước sự thay đổi thái độ đến chóng mặt này, chỉ lặng lẽ nở một nụ cười nồng đậm vị mỉa mai. 

Bình luận đoạn
Tài xế Tình không nói bất cứ lời nào trước sự thay đổi thái độ đến chóng mặt này, chỉ lặng lẽ nở một nụ cười nồng đậm vị mỉa mai. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nuôi con bé Ngọc Diệu thành người? Từ sau khi ông chủ quá cố mất, không biết con bé đáng thương có đã bao giờ được mẹ cho ăn một bữa cơm đúng mực chưa nữa.

Bình luận đoạn
Nuôi con bé Ngọc Diệu thành người? Từ sau khi ông chủ quá cố mất, không biết con bé đáng thương có đã bao giờ được mẹ cho ăn một bữa cơm đúng mực chưa nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một ngày xưa cũ, từ rất lâu rồi, lúc mà ông chuẩn bị ngả lưng xuống giường sau một ngày dài thì bỗng nghe thấy tiếng gõ cửa. Mở cửa ra, ông trông thấy cô nhóc chín tuổi đang bẽn lẽn đứng ở đấy, bàn tay hao gầy túm chặt chiếc váy mỏng:

Bình luận đoạn
Một ngày xưa cũ, từ rất lâu rồi, lúc mà ông chuẩn bị ngả lưng xuống giường sau một ngày dài thì bỗng nghe thấy tiếng gõ cửa. Mở cửa ra, ông trông thấy cô nhóc chín tuổi đang bẽn lẽn đứng ở đấy, bàn tay hao gầy túm chặt chiếc váy mỏng:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Trong nhà còn chỗ nào còn cơm không chú? 

Bình luận đoạn
- Trong nhà còn chỗ nào còn cơm không chú? 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Sao thế?

Bình luận đoạn
- Sao thế?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Hôm nay con đi học về trễ, lúc về thì con không thấy còn chút cơm nào cả. Hỏi cô giúp việc thì cô ấy bảo đã mang cho chó trong nhà ăn hết rồi. Con tính nhịn đói đi ngủ, cơ mà con đói quá, con chịu không nổi!

Bình luận đoạn
- Hôm nay con đi học về trễ, lúc về thì con không thấy còn chút cơm nào cả. Hỏi cô giúp việc thì cô ấy bảo đã mang cho chó trong nhà ăn hết rồi. Con tính nhịn đói đi ngủ, cơ mà con đói quá, con chịu không nổi!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khi ấy, trong ánh sáng huyền ảo từ chùm đèn đắt tiền, không biết ông đã nhìn thấu được bao nhiêu tủi thân lẫn bao nhiêu gắng gượng.

Bình luận đoạn
Khi ấy, trong ánh sáng huyền ảo từ chùm đèn đắt tiền, không biết ông đã nhìn thấu được bao nhiêu tủi thân lẫn bao nhiêu gắng gượng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tủi thân vì bản thân còn không được ăn no như chó, gắng gượng vì con bé biết ngoài người cha xấu số ra, sẽ chẳng có ai thương lấy con bé nữa.

Bình luận đoạn
Tủi thân vì bản thân còn không được ăn no như chó, gắng gượng vì con bé biết ngoài người cha xấu số ra, sẽ chẳng có ai thương lấy con bé nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và đêm ấy, ông đã lén dẫn con bé ra ngoài, cho nó ăn thoải mái với mấy đồng tiền ít ỏi trong ví. Kể cũng lạ. Mẹ nó thì trả tiền cho ông, ông thì lại lấy tiền đó để "trả" lại cho con bé. Cái này nên gọi là cẩu huyết hay là một câu chuyện đầy hài hước?

Bình luận đoạn
Và đêm ấy, ông đã lén dẫn con bé ra ngoài, cho nó ăn thoải mái với mấy đồng tiền ít ỏi trong ví. Kể cũng lạ. Mẹ nó thì trả tiền cho ông, ông thì lại lấy tiền đó để "trả" lại cho con bé. Cái này nên gọi là cẩu huyết hay là một câu chuyện đầy hài hước?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hài hước nhưng có ai vui nổi?

Bình luận đoạn
Hài hước nhưng có ai vui nổi?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tài xế Tình khe khẽ thở dài rồi trở về chiếc xe mình lái suốt bao năm, bên tai ong ong những câu mắng chửi khó nghe của bà chủ.

Bình luận đoạn
Tài xế Tình khe khẽ thở dài rồi trở về chiếc xe mình lái suốt bao năm, bên tai ong ong những câu mắng chửi khó nghe của bà chủ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

May thật đấy, con bé vẫn được học hành tử tế!

Bình luận đoạn
May thật đấy, con bé vẫn được học hành tử tế!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ít nhất là hoàn thành được tất thảy trừ đại học.

Bình luận đoạn
Ít nhất là hoàn thành được tất thảy trừ đại học.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu không có sự kiện đó...

Bình luận đoạn
Nếu không có sự kiện đó...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Tài xế Tình, sao còn chưa đi?

Bình luận đoạn
- Tài xế Tình, sao còn chưa đi?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ông quan sát bà chủ qua kính chiếu hậu, từ đầu đến cuối chẳng có chút mảy may quan tâm nào đến sự giận dữ ấy. Vương phu nhân đã bực mình vì cái con ranh kia bây giờ lại càng bực mình vì thái độ thờ ơ của đối phương. Bà nghiến răng nghiến lợi, trong mắt ẩn chứa vô vàn sắc lạnh cùng tàn nhẫn.

Bình luận đoạn
Ông quan sát bà chủ qua kính chiếu hậu, từ đầu đến cuối chẳng có chút mảy may quan tâm nào đến sự giận dữ ấy. Vương phu nhân đã bực mình vì cái con ranh kia bây giờ lại càng bực mình vì thái độ thờ ơ của đối phương. Bà nghiến răng nghiến lợi, trong mắt ẩn chứa vô vàn sắc lạnh cùng tàn nhẫn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Con khốn nạn, rượu mời không uống muốn uống rượu phạt!

Bình luận đoạn
- Con khốn nạn, rượu mời không uống muốn uống rượu phạt!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngọc Diệu ở trong nhà, giương đôi mắt tuyệt vọng nhìn chiếc xe đắt tiền mất hút. Cô bỗng bật cười một cách kì lạ, nước mắt cũng từ hốc mắt ứa ra thành dòng.

Bình luận đoạn
Ngọc Diệu ở trong nhà, giương đôi mắt tuyệt vọng nhìn chiếc xe đắt tiền mất hút. Cô bỗng bật cười một cách kì lạ, nước mắt cũng từ hốc mắt ứa ra thành dòng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mẹ sao? Con sao? Nếu có thể gọi nhau thân thiết như thế vậy thì tại sao khi ấy không đối xử với cô hệt như thế?

Bình luận đoạn
Mẹ sao? Con sao? Nếu có thể gọi nhau thân thiết như thế vậy thì tại sao khi ấy không đối xử với cô hệt như thế?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô có làm gì sai đâu?

Bình luận đoạn
Cô có làm gì sai đâu?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hay tại vì cô là con gái?

Bình luận đoạn
Hay tại vì cô là con gái?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng tự mình đẩy con gái mình vào tù thì liệu có xứng đáng được tin yêu như thế, trân trọng như thế?

Bình luận đoạn
Nhưng tự mình đẩy con gái mình vào tù thì liệu có xứng đáng được tin yêu như thế, trân trọng như thế?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngọc Diệu tự mình khóc rồi tự mình cười, sự cô đơn phủ đầy thân thể gầy guộc đến đáng thương. Cô phải thừa nhận một chuyện rằng ban nãy, lúc mà bà ta gọi cô là con, cô thật sự muốn lao tới ôm chầm lấy bà ta mà khóc thật lớn. Chỉ là cô vẫn còn đủ tỉnh táo để biết rằng người đàn bà thâm độc đó sẽ một lần nữa đẩy cô ra mà chẳng hề thương tiếc, sẽ một lần nữa sẵn sàng bỏ rơi cô, để cô chơi vơi giữa biết bao cơn mưa lớn trong suốt quãng đời còn lại. Bởi cô biết, bản thân vừa làm một điều gì đó khiến bà ta phải ở trên cao cúi đầu xuống nhìn mình.

Bình luận đoạn
Ngọc Diệu tự mình khóc rồi tự mình cười, sự cô đơn phủ đầy thân thể gầy guộc đến đáng thương. Cô phải thừa nhận một chuyện rằng ban nãy, lúc mà bà ta gọi cô là con, cô thật sự muốn lao tới ôm chầm lấy bà ta mà khóc thật lớn. Chỉ là cô vẫn còn đủ tỉnh táo để biết rằng người đàn bà thâm độc đó sẽ một lần nữa đẩy cô ra mà chẳng hề thương tiếc, sẽ một lần nữa sẵn sàng bỏ rơi cô, để cô chơi vơi giữa biết bao cơn mưa lớn trong suốt quãng đời còn lại. Bởi cô biết, bản thân vừa làm một điều gì đó khiến bà ta phải ở trên cao cúi đầu xuống nhìn mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô không ngu ngốc đến độ nhìn không ra rằng người mình từng gọi là mẹ đang muốn lợi dụng mình.

Bình luận đoạn
Cô không ngu ngốc đến độ nhìn không ra rằng người mình từng gọi là mẹ đang muốn lợi dụng mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng lợi dụng vì điều gì?

Bình luận đoạn
Nhưng lợi dụng vì điều gì?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trong khi đó, Vương phu nhân vừa về đến nhà đã đập vỡ một chiếc bình đắt tiền, dọa cho đám giúp việc sợ hãi không thôi. ông Vương vừa nhìn đã biết được người đàn bà này chẳng làm xong chuyện, dù thân tâm không ngừng khinh bỉ nhưng bên ngoài vẫn tỏ ra quan tâm:

Bình luận đoạn
Trong khi đó, Vương phu nhân vừa về đến nhà đã đập vỡ một chiếc bình đắt tiền, dọa cho đám giúp việc sợ hãi không thôi. ông Vương vừa nhìn đã biết được người đàn bà này chẳng làm xong chuyện, dù thân tâm không ngừng khinh bỉ nhưng bên ngoài vẫn tỏ ra quan tâm:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Ai lại chọc giận phu nhân nhà này rồi?

Bình luận đoạn
- Ai lại chọc giận phu nhân nhà này rồi?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Còn ai ngoài cái con quỷ cái đó nữa! Nó ỷ được ở nhà giàu có nên bây giờ không xem ai ra gì!

Bình luận đoạn
- Còn ai ngoài cái con quỷ cái đó nữa! Nó ỷ được ở nhà giàu có nên bây giờ không xem ai ra gì!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Thế là Ngọc Diệu không chịu về nhà sao?

Bình luận đoạn
- Thế là Ngọc Diệu không chịu về nhà sao?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Tốt nhất là đừng về nữa! Nhà họ Vương này không phải nhà nó!

Bình luận đoạn
- Tốt nhất là đừng về nữa! Nhà họ Vương này không phải nhà nó!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhìn bà ta hậm hực bỏ vào phòng, ông Vương chỉ nhún nhẹ vai, nhàn nhạt cất lời:

Bình luận đoạn
Nhìn bà ta hậm hực bỏ vào phòng, ông Vương chỉ nhún nhẹ vai, nhàn nhạt cất lời:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Giận dữ là nguồn cơn của mọi sự thất bại! Nhưng xem ra con bé đó không ngu ngốc như mình tưởng.

Bình luận đoạn
- Giận dữ là nguồn cơn của mọi sự thất bại! Nhưng xem ra con bé đó không ngu ngốc như mình tưởng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ông chậm rãi nhấp một ngụm rượu, phong thái nho nhã hệt như một người có tri thức. Thế nhưng, ngoài ông ta ra, chỉ có người đàn bà ban nãy biết được ông là kẻ như thế nào trong quá khứ mà thôi.

Bình luận đoạn
Ông chậm rãi nhấp một ngụm rượu, phong thái nho nhã hệt như một người có tri thức. Thế nhưng, ngoài ông ta ra, chỉ có người đàn bà ban nãy biết được ông là kẻ như thế nào trong quá khứ mà thôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Quan tâm làm gì nữa? Bây giờ ông ta có tiền rồi cơ mà?

Bình luận đoạn
Quan tâm làm gì nữa? Bây giờ ông ta có tiền rồi cơ mà?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ở cái thành phố này ai quyền lực bằng ông ta, giàu có bằng ông ta?

Bình luận đoạn
Ở cái thành phố này ai quyền lực bằng ông ta, giàu có bằng ông ta?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chỉ là đối với ông, mọi thứ chưa bao giờ là đủ.

Bình luận đoạn
Chỉ là đối với ông, mọi thứ chưa bao giờ là đủ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

ông Vương bỗng đổ hết thứ rượu quý trong ly ra sàn nhà, nụ cười trên môi vẫn luôn nồng đậm ý vị thâm độc.

Bình luận đoạn
ông Vương bỗng đổ hết thứ rượu quý trong ly ra sàn nhà, nụ cười trên môi vẫn luôn nồng đậm ý vị thâm độc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

- Nếu không dùng tình được thì phải dùng lý thôi! Ngô Ngọc Diệu, để dượng xem sau hai năm chật vật trong tù, con đã trang bị được những gì để chống lại ba dượng của mình!

Bình luận đoạn
- Nếu không dùng tình được thì phải dùng lý thôi! Ngô Ngọc Diệu, để dượng xem sau hai năm chật vật trong tù, con đã trang bị được những gì để chống lại ba dượng của mình!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước Chương sau
💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!