Chương 1 : Hà Nội, Ngày Trở Về
Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ quay lại Hà Nội.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không phải vì tôi ghét nơi này – chỉ là... có những ký ức, khi đã cất vào ngăn tủ quá lâu, người ta không còn muốn mở ra nữa. Mùi hanh khô của gió mùa, những dãy phố cổ xám màu thời gian, và một mùa đông năm ấy – tất cả vẫn ở đó, không đổi. Chỉ có tôi là đã khác.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khi máy bay bắt đầu giảm độ cao, tôi cúi đầu, né tránh ánh nhìn ra ngoài cửa sổ. Không muốn đối diện thành phố nơi mẹ tôi đã đi qua lần cuối cùng trong đời. Lần ấy, tôi mới chỉ 17 tuổi, cách nửa bán cầu, chẳng thể ngờ cuộc gọi ngắn ngủi đó lại là lần cuối cùng được nghe giọng bà.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong khoang máy bay, hành khách bên cạnh bất ngờ lên tiếng hỏi: “Cô về vì gia đình sao?” Đáp lại, tôi chỉ cười nhẹ, thản nhiên nói: - Chỉ là một chút việc cá nhân khó nói.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô là Hạ Vy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
26 tuổi. Du học sinh ngành pháp y, vừa hoàn thành chương trình đại học tại Budapest, trở về Hà Nội để theo đuổi cao học và thực tập tại Trung tâm Pháp y Quốc gia.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi không về để đoàn tụ. Tôi về để làm việc – và để âm thầm mở lại những câu hỏi chưa ai dám trả lời. Cô thầm nghĩ
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khi bước xuống khỏi sân bay Nội Bài, trời se lạnh. Đám mây xám trôi thấp như sắp mưa, hàng cây hai bên đường khẽ lay. Vy kéo cao cổ áo khoác, tay nắm chặt quai túi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không ai ra đón. Cũng chẳng ai cần biết cô đã về.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chào Hà Nội. – Cô thì thầm, và bước vào lớp sương mỏng đầu đông.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khi chiếc taxi dừng lại trước một con dốc nhỏ rợp bóng cây. Đập tắt những suy nghĩ của cô về những điều viển vông
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô ngẩng đầu nhìn qua lớp kính cửa sổ. Căn biệt thự cũ nằm nép mình giữa hai tòa nhà mới xây, lặng lẽ như một phần ký ức không ai còn nhắc đến. Tường vôi màu vàng đã phai, mái ngói phủ rêu, và hàng rào sắt rỉ sét... tất cả vẫn còn đó, nguyên vẹn như lần cuối cô rời đi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không hợp thời đại, nhưng không lạc lõng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giống như chính cô.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô xuống xe, tự kéo vali qua cổng sắt. Cánh cổng kêu lên một tiếng "cạch" khô khốc khi mở ra. Mùi gỗ cũ, mùi sách, và thoang thoảng mùi hoa sữa từ sân sau tràn vào. Gác xép nơi mẹ cô từng đặt chiếc đàn dương cầm vẫn đóng im ỉm. Phòng khách phủ khăn trắng, phủ cả bụi thời gian.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vy bước chậm rãi qua từng bậc thang gỗ, đặt tay lên lan can. Cảm giác là lạ – như thể mọi thứ chưa từng rời khỏi ký ức, nhưng cũng chưa từng thật sự tồn tại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô dừng trước cửa phòng mẹ. Cánh cửa vẫn khóa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Và cô không có ý định mở ra.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chưa phải lúc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vòng qua sân sau.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một giàn hoa giấy nở rực rỡ rủ xuống từ ban công tầng hai, nhiều hơn cô từng nhớ. Màu hồng phớt lẫn trắng, quấn lấy nhau trong gió nhẹ. Dưới chân là những cánh hoa khô trải đầy mặt đất như một tấm thảm tự nhiên.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Năm nào cô cũng trồng thêm, phải không dì?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô không cần quay lại cũng biết ai đang đứng ở cửa bếp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Người phụ nữ dáng nhỏ, tóc bạc lốm đốm, lau tay vào tạp dề rồi bước ra.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dì Tư – người đã ở bên mẹ cô gần hai mươi năm, sau đó ở lại với ngôi nhà này như một lời hứa thầm lặng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Cô Vy đó hả? Trời đất, lớn quá chừng… giống mẹ ghê.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Giọng bà run run, nhưng nụ cười thì vẫn ấm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi đặt túi xuống bậc thềm, khẽ cúi đầu chào:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Dì vẫn ở đây à? Cháu tưởng dì…
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Tưởng tôi bỏ cái nhà này hoang à?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bà cười, rồi gõ nhẹ vào trán cô – “Tôi còn phải trồng hoa giấy cho cô về chụp hình nữa chứ. Mỗi năm cô gửi tiền đều lắm.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô không nói gì, chỉ nhìn quanh: tường vẫn màu vôi cũ, nhưng không loang lổ. Cửa sổ được lau sạch, màn cửa mới, và bộ ấm trà gốm cũ mẹ cô hay dùng vẫn nằm trên kệ gỗ, có vẻ đã được rửa lại gần đây.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mọi thứ... vẫn được gìn giữ. Không tươi mới, nhưng chưa từng bỏ quên.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Dì có giữ chìa khóa phòng mẹ cháu không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Có. Nhưng từ ngày bà mất, cô không bao giờ bảo tôi mở. Cô muốn thì tôi lấy cho.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vy lắc đầu, ánh mắt chạm khẽ lên bức ảnh đen trắng đặt trên kệ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Không!.. Cháu chưa sẵn sàng
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Buổi sáng Hà Nội phủ một lớp sương mỏng, mùi lá ẩm và khói xe quyện thành mùi đặc trưng không thể lẫn đi đâu được. Vy ngồi sau xe taxi, tay siết nhẹ hồ sơ sơ yếu lý lịch, ánh mắt nhìn ra cửa kính mờ hơi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trung tâm Pháp y toạ lạc trong một khuôn viên kín đáo giữa phố Giải Phóng, gần các viện lớn. Tòa nhà ba tầng cũ kỹ nhưng chắc chắn, màu xám nhạt, cửa kính mờ và bậc tam cấp sẫm màu vì mưa nắng. Biển hiệu đồng khắc chữ đã hơi xỉn màu theo thời gian: “Trung tâm Giám định Pháp y Hà Nội”.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô vừa bước xuống xe, chưa kịp vào bên trong thì một nhân viên bảo vệ đã chạy ra:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Cô là thực tập sinh mới phải không? Có người tìm cô đấy. Cấp trên đang gọi!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vy nhíu mày:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Tôi còn chưa đăng ký làm việc ngày đầu…
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Không kịp đâu. Có xác được đưa đến sáng sớm nay. Phòng giám định đang chờ cô hỗ trợ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bên trong, không khí hoàn toàn khác: vội vã, hơi lạnh từ hệ thống điều hòa y tế khiến cô rùng mình. Nhân viên y tế đi qua lại, vài người gật đầu chào cô nhanh chóng, không ai có thời gian trò chuyện.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Hạ Vy, phải không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một giọng nữ cứng rắn vang lên từ hành lang bên trái.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vy quay lại. Một ông chú khoảng bốn mươi tuổi, mặc blouse trắng, tóc ngắn cũn, ánh mắt sắc sảo.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Tôi là bác sĩ Thanh – người hướng dẫn của cô. Xin lỗi, nhưng hôm nay cô phải học kiểu khác. Không có thời gian cho lý thuyết.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Có chuyện gì sao ạ? – Vy hỏi, lòng chợt thắt lại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Xác nam, khoảng ba mươi tuổi. Ban đầu tưởng sốc ma túy. Nhưng… có vài chi tiết không khớp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Chúng tôi cần mắt của người mới, chưa quen quy trình cũ. Có thể cô sẽ thấy điều chúng tôi bỏ sót.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vy gật đầu, tim bắt đầu đập nhanh hơn. Cô không nói ra, nhưng cảm giác ấy… cái lạnh bất ngờ lan từ lòng bàn tay đến gáy – giống hệt hôm nhận tin mẹ mất năm nào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô chưa sẵn sàng. Nhưng chẳng ai chờ cô sẵn sàng cả.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô nhìn chằm chằm vào thi thể.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Người đàn ông ấy – ba mươi tuổi, gương mặt không xấu nhưng đã bị bóng chết phủ lên một lớp sáp tái. Không có vết tiêm. Không có dấu hiệu giãy giụa. Tay chân sạch sẽ, cơ mặt thả lỏng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô nhíu mày.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu đúng là sốc ma túy, thì đâu rồi những dấu hiệu điển hình?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bọt miệng? Vết tiêm? Mạch máu phù? Không một thứ gì cả. Cô nhíu mày:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nếu anh ta chết vì sốc ma túy, thì tại sao lại không có những dấu hiệu thường thấy?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nước bọt trào ra từ miệng? Vết tiêm trên cánh tay? Những vết phù trên mạch máu?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hoàn toàn không có gì!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thậm chí cả mùi hăng hắc đặc trưng của ma túy mà cô từng biết cũng biến mất hoàn toàn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô nghiêng đầu, ánh mắt dừng lại ở một vết bầm nhạt trên thái dương và vệt sậm gần như khó phát hiện dưới móng tay. Có vẻ như ai đó đã cố ý làm sạch mọi thứ xung quanh, rồi dựng lại hiện trường theo cách đủ hợp lý để che đậy sự thật. Nhưng họ vẫn để sót vài chi tiết nhỏ – những manh mối có tính khơi gợi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tại sao lại để lộ những dấu tích này?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô thoáng suy nghĩ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có phải chúng là một lời nhắn ngầm hay chỉ là sơ suất?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
-Tại sao lại để lộ những thứ này? – cô nghĩ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
-Hay đó là một lời nhắn?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tiếng cửa mở đánh mạnh vào không khí căng như sợi dây đàn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một nhóm cảnh sát bước vào, dẫn đầu là một người đàn ông mặc thường phục – sơ mi xắn tay, cà vạt hơi lỏng, ánh mắt mệt nhưng sắc. Anh gật nhẹ với bác sĩ Thanh, rồi nhìn sang cô.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
-Cô là thực tập sinh mới?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vâng. – cô đáp, đứng thẳng dậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tôi phụ trách giám định sơ bộ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Người đàn ông gật đầu, ánh mắt lia nhanh qua thi thể, rồi khẽ ra hiệu cho cấp dưới đưa hồ sơ. Anh mở tập tài liệu, lật vài trang rồi nói:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Nạn nhân tên Phan Lâm, ba mươi tuổi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Con trai một của ông Phan Minh – chủ tịch tập đoàn bất động sản Thịnh Phát.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô thoáng giật mình. Cái tên đó không lạ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Từng xuất hiện trên các mặt báo – dính tin đồn tranh chấp cổ phần, đầu tư bất động sản dính dáng đến khu đất "vàng".Nếu là con trai của một người quyền lực như vậy, ít nhiều cũng là mục tiêu của không ít kẻ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Nghe nói… đã bị gia đình cắt đứt quan hệ hồi đầu năm. – viên cảnh sát tiếp lời – Vì ăn chơi, không nghề nghiệp, nợ nần.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bác sĩ Thanh đan hai tay lại trước ngực:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
-Gia đình đã nhận dạng thi thể chưa?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
-Vẫn chưa. Mẹ nạn nhân đang trên đường đến.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô im lặng. Nhưng trong đầu, từng chi tiết đang xếp lại thành một đường gãy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một cái chết tưởng đơn giản.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một thân thể không tầm thường.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một hiện trường dọn sạch quá mức.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một lời cảnh báo, có lẽ đã được giấu ngay từ đầu…
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Tuỳ chỉnh hiển thị