Truyện
Trước
DUYÊN MỎNG · Nguyễn Nhất · 12/13/2025 5:00:00 PM · 0 0

REVIEW PHẦN 2

PHẦN 2

Bình luận đoạn
PHẦN 2

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Từ ngày rời hoàng cung, LCH về lại thôn nhỏ sống cuộc sống giản dị, yên bình ngày qua ngày, là cuộc sống mà nàng ao ước.

Bình luận đoạn
Từ ngày rời hoàng cung, LCH về lại thôn nhỏ sống cuộc sống giản dị, yên bình ngày qua ngày, là cuộc sống mà nàng ao ước.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vài năm sau, chàng trai họ Lê năm nào lại xuất hiện, rồi chàng cũng hay lui tới căn nhà nhỏ của LCH, như một người bạn, như một tri kỷ, cho nàng cảm giác ấm áp, cho nàng sự rung động, rồi dần dần muốn xác định tình ý với nàng.

Bình luận đoạn
Vài năm sau, chàng trai họ Lê năm nào lại xuất hiện, rồi chàng cũng hay lui tới căn nhà nhỏ của LCH, như một người bạn, như một tri kỷ, cho nàng cảm giác ấm áp, cho nàng sự rung động, rồi dần dần muốn xác định tình ý với nàng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Người ngồi trên ngôi cao trong hoàng cung lúc này nhận được tin thì đứng ngồi không yên, hắn vốn dĩ vẫn dõi theo nàng, chỉ là không dám xuất hiện, không dám làm đảo lộn cuộc sống yên bình của nàng. Dẫu biết là duyên đã tận, nhưng lòng hắn không buông được, chỉ cần biết nàng ở đó, sống vui vẻ hạnh phúc là hắn an lòng rồi, có những lúc hắn đến thăm nàng nhưng chỉ có thể lén nhìn từ xa, ừ thì là hắn ích kỷ như vậy đấy, là muốn cho nàng tự do nhưng cũng muốn giữ lại cảm giác nàng là của riêng hắn.

Bình luận đoạn
Người ngồi trên ngôi cao trong hoàng cung lúc này nhận được tin thì đứng ngồi không yên, hắn vốn dĩ vẫn dõi theo nàng, chỉ là không dám xuất hiện, không dám làm đảo lộn cuộc sống yên bình của nàng. Dẫu biết là duyên đã tận, nhưng lòng hắn không buông được, chỉ cần biết nàng ở đó, sống vui vẻ hạnh phúc là hắn an lòng rồi, có những lúc hắn đến thăm nàng nhưng chỉ có thể lén nhìn từ xa, ừ thì là hắn ích kỷ như vậy đấy, là muốn cho nàng tự do nhưng cũng muốn giữ lại cảm giác nàng là của riêng hắn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng giờ đây tự dưng lại có một tên họ Lê xuất hiện, hắn cảm thấy sẽ mất nàng mãi mãi, hắn lo sợ rồi.

Bình luận đoạn
Nhưng giờ đây tự dưng lại có một tên họ Lê xuất hiện, hắn cảm thấy sẽ mất nàng mãi mãi, hắn lo sợ rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trần Cảnh quyết định xuất cung, đến tận nơi xem tên họ Lê đó hình thù ra sao. Hắn đứng từ xa quan sát, máu dồn hết lên não khi thấy họ Lê kia lúc nào cũng kè kè sát người LCH.

Bình luận đoạn
Trần Cảnh quyết định xuất cung, đến tận nơi xem tên họ Lê đó hình thù ra sao. Hắn đứng từ xa quan sát, máu dồn hết lên não khi thấy họ Lê kia lúc nào cũng kè kè sát người LCH.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Họ Lê bị hắn chặn đường, hỏi đông hỏi tây, hăm dọa các kiểu như cái đứa trẻ trâu, rồi cả hai nói chuyện chưa được mấy câu thì đã lao vào đánh nhau, và dĩ nhiên họ Lê đánh không lại vì bị đánh hội đồng, quá lắm rồi.

Bình luận đoạn
Họ Lê bị hắn chặn đường, hỏi đông hỏi tây, hăm dọa các kiểu như cái đứa trẻ trâu, rồi cả hai nói chuyện chưa được mấy câu thì đã lao vào đánh nhau, và dĩ nhiên họ Lê đánh không lại vì bị đánh hội đồng, quá lắm rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Họ Lê mình mẩy bầm dập chạy về trưng ra bộ mặt tuổi hờn cho LCH xem, mách với nàng là bản thân bị mấy tên lạ mặt đánh hội đồng.

Bình luận đoạn
Họ Lê mình mẩy bầm dập chạy về trưng ra bộ mặt tuổi hờn cho LCH xem, mách với nàng là bản thân bị mấy tên lạ mặt đánh hội đồng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vậy là cứ vài ngày thì họ Lê lại bị chặn đánh, từ lời kể của họ Lê, LCH đã nảy sinh lòng nghi vấn.

Bình luận đoạn
Vậy là cứ vài ngày thì họ Lê lại bị chặn đánh, từ lời kể của họ Lê, LCH đã nảy sinh lòng nghi vấn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một hôm, họ Lê lại bị chặn đánh, nhưng ai nào ngờ, sau nhiều lần bị đánh, họ Lê đã quyết chí vùng dậy, ngày đêm luyện tập nên giờ đã trở nên trâu bò hơn. Tả xung hữu đột một hồi thì đám thuộc hạ đều bị đánh văng, tới lúc này thì có trời mới cứu được Trần Cảnh, họ Lê mới tát Trần Cảnh được có một cái thì LCH đã từ đâu chạy ra đứng chặn trước mặt Lê để bảo vệ cho Trần Cảnh.

Bình luận đoạn
Một hôm, họ Lê lại bị chặn đánh, nhưng ai nào ngờ, sau nhiều lần bị đánh, họ Lê đã quyết chí vùng dậy, ngày đêm luyện tập nên giờ đã trở nên trâu bò hơn. Tả xung hữu đột một hồi thì đám thuộc hạ đều bị đánh văng, tới lúc này thì có trời mới cứu được Trần Cảnh, họ Lê mới tát Trần Cảnh được có một cái thì LCH đã từ đâu chạy ra đứng chặn trước mặt Lê để bảo vệ cho Trần Cảnh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trần Cảnh nhìn thấy LCH thì vội vàng quay mặt, giấu giấu giếm giếm cái mặt của mình đi, sợ bị phát hiện. Nhưng giấu gì nữa, LCH đã biết hết tất cả rồi, Trần Cảnh vội vàng ôm lấy cánh tay của LCH ra điệu bộ vợ ơi cứu anh, làm cho Lê sửng sốt tròn mắt. Còn LCH thì vùng tay ra rồi lườm cho Trần Cảnh một cái rõ là đau điếng.

Bình luận đoạn
Trần Cảnh nhìn thấy LCH thì vội vàng quay mặt, giấu giấu giếm giếm cái mặt của mình đi, sợ bị phát hiện. Nhưng giấu gì nữa, LCH đã biết hết tất cả rồi, Trần Cảnh vội vàng ôm lấy cánh tay của LCH ra điệu bộ vợ ơi cứu anh, làm cho Lê sửng sốt tròn mắt. Còn LCH thì vùng tay ra rồi lườm cho Trần Cảnh một cái rõ là đau điếng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cả ba cùng về nhà, LCH ngồi nghiêm nghị giữa hai người đàn ông, lúc này mọi chuyện đã sáng tỏ. Họ Lê cũng không vì vậy mà chùn bước, quyết ý đá văng chồng cũ để giành lấy vị trí chính phu.

Bình luận đoạn
Cả ba cùng về nhà, LCH ngồi nghiêm nghị giữa hai người đàn ông, lúc này mọi chuyện đã sáng tỏ. Họ Lê cũng không vì vậy mà chùn bước, quyết ý đá văng chồng cũ để giành lấy vị trí chính phu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vậy là hai người đàn ông không ai nhường ai, như hai đứa trẻ trâu làm càn làm xiên, gây náo loạn mấy ngày mà không cảm thấy mệt mỏi, người mệt mỏi lúc này chính là LCH. Nàng tìm đủ cách đuổi cả hai người này đi, nhưng bất thành.

Bình luận đoạn
Vậy là hai người đàn ông không ai nhường ai, như hai đứa trẻ trâu làm càn làm xiên, gây náo loạn mấy ngày mà không cảm thấy mệt mỏi, người mệt mỏi lúc này chính là LCH. Nàng tìm đủ cách đuổi cả hai người này đi, nhưng bất thành.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mặc dù nói là tìm cách đuổi đi, là bất lực không thành, nhưng người ngoài nhìn vào đều có thể thấy, trong mọi chuyện, LCH đều thiên vị Trần Cảnh hơn một chút, chỉ một chút thôi, nhưng đó là trong vô thức, chắc có lẽ ngay cả bản thân nàng cũng không để ý.

Bình luận đoạn
Mặc dù nói là tìm cách đuổi đi, là bất lực không thành, nhưng người ngoài nhìn vào đều có thể thấy, trong mọi chuyện, LCH đều thiên vị Trần Cảnh hơn một chút, chỉ một chút thôi, nhưng đó là trong vô thức, chắc có lẽ ngay cả bản thân nàng cũng không để ý.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mọi chuyện đến tai Trần Thủ Độ, Trần Thủ Độ đến tận nơi khuyên giải và cho mời vua đến đình nhỏ trên đỉnh núi cao để nói chuyện. Giữa hai người nảy sinh tranh cãi gay gắt, lý lẽ mà Trần Cảnh đưa ra vẫn không thể thắng nổi luận điểm rành mạch của Trần Thủ Độ.

Bình luận đoạn
Mọi chuyện đến tai Trần Thủ Độ, Trần Thủ Độ đến tận nơi khuyên giải và cho mời vua đến đình nhỏ trên đỉnh núi cao để nói chuyện. Giữa hai người nảy sinh tranh cãi gay gắt, lý lẽ mà Trần Cảnh đưa ra vẫn không thể thắng nổi luận điểm rành mạch của Trần Thủ Độ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Là người muốn nhìn thấy giang sơn Đại Việt bị ngoại bang xâm chiếm, con dân Đại Việt phải sống trong kiếp nô lệ. Hay là người muốn nhìn thấy nội chiến xảy ra khắp nơi, gươm giáo máu tanh, đến cuối cùng kết cục vẫn là thay triều đổi đại. Người nói đi, phải làm sao mới là tốt nhất.

Bình luận đoạn
“Là người muốn nhìn thấy giang sơn Đại Việt bị ngoại bang xâm chiếm, con dân Đại Việt phải sống trong kiếp nô lệ. Hay là người muốn nhìn thấy nội chiến xảy ra khắp nơi, gươm giáo máu tanh, đến cuối cùng kết cục vẫn là thay triều đổi đại. Người nói đi, phải làm sao mới là tốt nhất.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

….

Bình luận đoạn
….

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đây vốn dĩ đã là lựa chọn tốt nhất rồi, … bệ hạ.”

Bình luận đoạn
Đây vốn dĩ đã là lựa chọn tốt nhất rồi, … bệ hạ.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trần Cảnh quay về căn nhà nhỏ có LCH và có cả tên họ Lê kia.

Bình luận đoạn
Trần Cảnh quay về căn nhà nhỏ có LCH và có cả tên họ Lê kia.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cũng lạ thay, dần dà lâu ngày, hai người đàn ông ấy lại phát hiện ra giữa họ có nhiều điểm chung, dần trở nên thân thiết. Ngoài chuyện tình cảm là không ai nhượng bộ, thì những chuyện khác họ đều quan tâm tới đối phương, đến mức người ngoài nhìn vô tưởng rằng hậu cung đã yên bình, không còn cảnh tranh sủng nữa.

Bình luận đoạn
Cũng lạ thay, dần dà lâu ngày, hai người đàn ông ấy lại phát hiện ra giữa họ có nhiều điểm chung, dần trở nên thân thiết. Ngoài chuyện tình cảm là không ai nhượng bộ, thì những chuyện khác họ đều quan tâm tới đối phương, đến mức người ngoài nhìn vô tưởng rằng hậu cung đã yên bình, không còn cảnh tranh sủng nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trần Cảnh dùng tâm nhìn thấy sự ân cần chu đáo của Lê dành cho LCH, họ Lê cũng cảm nhận được nỗi đau thấu tâm can mà thời cuộc đã khắc lên linh hồn của hai con người đang ở trước mặt mình.

Bình luận đoạn
Trần Cảnh dùng tâm nhìn thấy sự ân cần chu đáo của Lê dành cho LCH, họ Lê cũng cảm nhận được nỗi đau thấu tâm can mà thời cuộc đã khắc lên linh hồn của hai con người đang ở trước mặt mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đã từng đi qua những tháng ngày giông tố của cuộc đời, khó khăn lắm mới có được chút bình lặng. LCH giờ đây sóng lòng lại nổi lên, nàng bị kẹt giữa hai người đàn ông. Một bên là yên bình, là cảm giác an toàn, là điều mà nàng mong muốn trong quãng đời còn lại. Một bên là giấc mộng xưa cũ, là duyên phận khắc cốt ghi tâm, không thể nhớ cũng chẳng thể quên.

Bình luận đoạn
Đã từng đi qua những tháng ngày giông tố của cuộc đời, khó khăn lắm mới có được chút bình lặng. LCH giờ đây sóng lòng lại nổi lên, nàng bị kẹt giữa hai người đàn ông. Một bên là yên bình, là cảm giác an toàn, là điều mà nàng mong muốn trong quãng đời còn lại. Một bên là giấc mộng xưa cũ, là duyên phận khắc cốt ghi tâm, không thể nhớ cũng chẳng thể quên.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trần Cảnh từ xa thấy nàng rơi nước mắt, lòng hắn khó chịu vô cùng, bản thân cũng rơi lệ vì nàng, vì đoạn tình cảm trong quá khứ, và cũng vì mông lung của hiện tại.

Bình luận đoạn
Trần Cảnh từ xa thấy nàng rơi nước mắt, lòng hắn khó chịu vô cùng, bản thân cũng rơi lệ vì nàng, vì đoạn tình cảm trong quá khứ, và cũng vì mông lung của hiện tại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và họ Lê cũng đã nhìn thấy tất cả, thấy hai con người hắn quan tâm đều đau khổ, cũng nhìn ra được vốn dĩ giữa hai con người đó đã và sẽ luôn tồn tại một sợi dây duyên nợ, cắt không dứt, chặt không rời, dù sau này của họ, gặp hay không gặp thì tất cả đều ở trong tim.

Bình luận đoạn
Và họ Lê cũng đã nhìn thấy tất cả, thấy hai con người hắn quan tâm đều đau khổ, cũng nhìn ra được vốn dĩ giữa hai con người đó đã và sẽ luôn tồn tại một sợi dây duyên nợ, cắt không dứt, chặt không rời, dù sau này của họ, gặp hay không gặp thì tất cả đều ở trong tim.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trời xanh đổ lệ.

Bình luận đoạn
Trời xanh đổ lệ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Liệu rằng ai sẽ là người buông tay.

Bình luận đoạn
Liệu rằng ai sẽ là người buông tay.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Là LCH buông tay, nàng không chọn ai hết, nàng thẳng thắn với cả hai người đàn ông, nguyện sống an yên giữa đất trời, nàng đủ mạnh mẽ để tự yêu lấy bản thân, đủ thông tuệ để sống cuộc sống mà mình muốn. Nàng quay đầu bước đi, để lại cả Trần Cảnh lẫn Lê Tần đứng đó dõi theo bước chân của nàng.

Bình luận đoạn
Là LCH buông tay, nàng không chọn ai hết, nàng thẳng thắn với cả hai người đàn ông, nguyện sống an yên giữa đất trời, nàng đủ mạnh mẽ để tự yêu lấy bản thân, đủ thông tuệ để sống cuộc sống mà mình muốn. Nàng quay đầu bước đi, để lại cả Trần Cảnh lẫn Lê Tần đứng đó dõi theo bước chân của nàng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mãi đến tận sau này, khi biên giới nguy cấp, giặc Mông Cổ lăm le bờ cõi Đại Việt, Trần Cảnh đang trong mối suy tư nên đánh hay nên hòa.

Bình luận đoạn
Mãi đến tận sau này, khi biên giới nguy cấp, giặc Mông Cổ lăm le bờ cõi Đại Việt, Trần Cảnh đang trong mối suy tư nên đánh hay nên hòa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đầu thần chưa rơi xuống đất, xin bệ hạ đừng lo”, Trần Thủ Độ khẳng khái với Trần Cảnh, chính câu nói này đã một phần giúp Trần Cảnh vững long dẹp bỏ những ý nghĩ nghị hòa nhượng bộ, mà cương quyết trên con đường chống giặc ngoại xâm, cũng chính câu nói này đã phần nào gỡ bỏ những oán trách trong lòng của Trần Cảnh đối với Trần Thủ Độ, đối với những việc xảy ra trong quá khứ.

Bình luận đoạn
“Đầu thần chưa rơi xuống đất, xin bệ hạ đừng lo”, Trần Thủ Độ khẳng khái với Trần Cảnh, chính câu nói này đã một phần giúp Trần Cảnh vững long dẹp bỏ những ý nghĩ nghị hòa nhượng bộ, mà cương quyết trên con đường chống giặc ngoại xâm, cũng chính câu nói này đã phần nào gỡ bỏ những oán trách trong lòng của Trần Cảnh đối với Trần Thủ Độ, đối với những việc xảy ra trong quá khứ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trần Cảnh đã cho triệu hồi Lê Tần với vai trò tướng quân, một vương một tướng, cùng nhau xuất chinh.

Bình luận đoạn
Trần Cảnh đã cho triệu hồi Lê Tần với vai trò tướng quân, một vương một tướng, cùng nhau xuất chinh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đêm trước khi xuất chinh, Trần Cảnh lại một lần nữa trèo tường trốn khỏi hoàng cung, một mình cưỡi ngựa xuyên đêm đến thôn nhỏ, chỉ để nhìn thấy nàng một khắc từ xa rồi gấp rút rời đi, vì hoàng đế cũng không biết rằng sau lần này, có còn cơ hội để gặp lại nhau hay không.

Bình luận đoạn
Đêm trước khi xuất chinh, Trần Cảnh lại một lần nữa trèo tường trốn khỏi hoàng cung, một mình cưỡi ngựa xuyên đêm đến thôn nhỏ, chỉ để nhìn thấy nàng một khắc từ xa rồi gấp rút rời đi, vì hoàng đế cũng không biết rằng sau lần này, có còn cơ hội để gặp lại nhau hay không.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trần Thái Tông-Trần Cảnh thân hành đốc chiến, ngự giá thân chinh. Khi toàn quân nao núng, duy chỉ Lê Tần một mình một ngựa, xông pha trận mạc, uy dũng hơn người.

Bình luận đoạn
Trần Thái Tông-Trần Cảnh thân hành đốc chiến, ngự giá thân chinh. Khi toàn quân nao núng, duy chỉ Lê Tần một mình một ngựa, xông pha trận mạc, uy dũng hơn người.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khi quân giặc bắn loạn tiễn, tính mạng Trần Cảnh ngàn cân treo sợi tóc, Lê Tần đã liều mình bảo vệ, hắn bốc dỡ ván thuyền lao tới che chắn cho vua. Khoảnh khắc ấy, nhìn thẳng vào con người đang gồng mình che chắn trước mặt, trong lòng Trần Cảnh đã sáng rõ một điều, chỉ là vẫn chưa chấp nhận được bản thân mình lại có suy nghĩ như vậy.

Bình luận đoạn
Khi quân giặc bắn loạn tiễn, tính mạng Trần Cảnh ngàn cân treo sợi tóc, Lê Tần đã liều mình bảo vệ, hắn bốc dỡ ván thuyền lao tới che chắn cho vua. Khoảnh khắc ấy, nhìn thẳng vào con người đang gồng mình che chắn trước mặt, trong lòng Trần Cảnh đã sáng rõ một điều, chỉ là vẫn chưa chấp nhận được bản thân mình lại có suy nghĩ như vậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thế giặc rất mạnh, vạn sự đều khó khăn, Lê Tần cùng vua họp bàn cơ mật.

Bình luận đoạn
Thế giặc rất mạnh, vạn sự đều khó khăn, Lê Tần cùng vua họp bàn cơ mật.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cuối cùng sau bao ngày đấu tranh, chiến giáp đẫm máu đại sát tứ phương, Đại Việt đã toàn thắng, quân Mông Cổ rút chạy.

Bình luận đoạn
Cuối cùng sau bao ngày đấu tranh, chiến giáp đẫm máu đại sát tứ phương, Đại Việt đã toàn thắng, quân Mông Cổ rút chạy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trần Cảnh sau giây phút vui mừng chiến thắng, đã đưa mắt nhìn toàn cảnh xung quanh.

Bình luận đoạn
Trần Cảnh sau giây phút vui mừng chiến thắng, đã đưa mắt nhìn toàn cảnh xung quanh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cả một vùng rộng lớn hoang tàn đổ nát, xác người chất thành đống, mùi máu tanh theo gió tản khắp tứ phương, hai chữ “thê lương” không thể diễn tả được hết những tự vấn trong lòng Trần Cảnh.

Bình luận đoạn
Cả một vùng rộng lớn hoang tàn đổ nát, xác người chất thành đống, mùi máu tanh theo gió tản khắp tứ phương, hai chữ “thê lương” không thể diễn tả được hết những tự vấn trong lòng Trần Cảnh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh mắt trầm ngâm, ai nào biết trong lòng đế vương dâng lên nỗi niềm chua xót, là xác người khắp mọi nơi, là mạng người như cỏ rác sao, là kiếp người kết thúc rồi.

Bình luận đoạn
Ánh mắt trầm ngâm, ai nào biết trong lòng đế vương dâng lên nỗi niềm chua xót, là xác người khắp mọi nơi, là mạng người như cỏ rác sao, là kiếp người kết thúc rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tối hôm đó, Đế vương một mình ngồi ở bậc tam cấp, tay cầm vò rượu, trên người vẫn còn nguyên chiến bào. Giữa chốn hoang vu lạnh lẽo, lòng người mơ hồ, Trần Cảnh ngoái nhìn lại kiếp người của mình, là hỷ nộ ái ố, là trọng trách là vận mệnh, tất cả tất cả chàng đều đã trả hết rồi. Duy chỉ có nàng, nợ nàng rất nhiều, cả kiếp này cũng không thể trả hết.

Bình luận đoạn
Tối hôm đó, Đế vương một mình ngồi ở bậc tam cấp, tay cầm vò rượu, trên người vẫn còn nguyên chiến bào. Giữa chốn hoang vu lạnh lẽo, lòng người mơ hồ, Trần Cảnh ngoái nhìn lại kiếp người của mình, là hỷ nộ ái ố, là trọng trách là vận mệnh, tất cả tất cả chàng đều đã trả hết rồi. Duy chỉ có nàng, nợ nàng rất nhiều, cả kiếp này cũng không thể trả hết.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ta đã làm được rồi, ta đã không phụ giao phó của nàng, ta đã bảo vệ được giang sơn Đại Việt, chỉ là...chỉ là...đã có quá nhiều người phải chết”.

Bình luận đoạn
Ta đã làm được rồi, ta đã không phụ giao phó của nàng, ta đã bảo vệ được giang sơn Đại Việt, chỉ là...chỉ là...đã có quá nhiều người phải chết”.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Chỉ để gặp gỡ người, dẫu một đời chỉ có thể nhìn từ xa,

Bình luận đoạn
“Chỉ để gặp gỡ người, dẫu một đời chỉ có thể nhìn từ xa,

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trở thành ánh sáng dẫn lối trong bóng tối mịt mù,

Bình luận đoạn
Trở thành ánh sáng dẫn lối trong bóng tối mịt mù,

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một giọt lệ, một tấc tro tàn,

Bình luận đoạn
Một giọt lệ, một tấc tro tàn,

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một ý niệm quẩn quanh,

Bình luận đoạn
Một ý niệm quẩn quanh,

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một đời ngắn ngủi, một giấc mộng dài”

Bình luận đoạn
Một đời ngắn ngủi, một giấc mộng dài”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trần Cảnh nhấp một ngụm rượu, là rượu cay hay là gió lạnh, đế vương rơi lệ.

Bình luận đoạn
Trần Cảnh nhấp một ngụm rượu, là rượu cay hay là gió lạnh, đế vương rơi lệ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có lẽ người đã buông xuống.

Bình luận đoạn
Có lẽ người đã buông xuống.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trở về thôn nhỏ, Trần Cảnh vẫn là đứng nhìn nàng từ xa, nhìn nàng vui vẻ với những điều bình dị thuộc về nàng.

Bình luận đoạn
Trở về thôn nhỏ, Trần Cảnh vẫn là đứng nhìn nàng từ xa, nhìn nàng vui vẻ với những điều bình dị thuộc về nàng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Nếu ta buông tay...nàng nhất định phải hạnh phúc”.

Bình luận đoạn
“Nếu ta buông tay...nàng nhất định phải hạnh phúc”.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trần Cảnh lấy hết can đảm bước đến, hai người, dưới ánh hoàng hôn, cùng nhau nói lời tạm biệt.

Bình luận đoạn
Trần Cảnh lấy hết can đảm bước đến, hai người, dưới ánh hoàng hôn, cùng nhau nói lời tạm biệt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

TC ngập ngừng: “Ta, sau này, chắc sẽ không thể bảo vệ nàng nữa rồi... nàng giúp ta chăm sóc Lê Tần, có được không?

Bình luận đoạn
TC ngập ngừng: “Ta, sau này, chắc sẽ không thể bảo vệ nàng nữa rồi... nàng giúp ta chăm sóc Lê Tần, có được không?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

LCH thoáng nét ngạc nhiên nhìn Trần Cảnh, nàng đã hiểu hết tất cả, làm sao không hiểu được, người đã ở bên cạnh LCH từ khi còn là những đứa trẻ không biết gì, cho tới khi là chỗ dựa cho nhau mãi đến tận sau này.

Bình luận đoạn
LCH thoáng nét ngạc nhiên nhìn Trần Cảnh, nàng đã hiểu hết tất cả, làm sao không hiểu được, người đã ở bên cạnh LCH từ khi còn là những đứa trẻ không biết gì, cho tới khi là chỗ dựa cho nhau mãi đến tận sau này.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

LCH nhẹ giọng: “Có lẽ người đã có suy nghĩ về con đường phía trước người phải đi, quãng đời còn lại mong người có thể nhẹ lòng. Tại đây, Lý Thiên Hinh xin lĩnh chỉ tạ ơn”.

Bình luận đoạn
LCH nhẹ giọng: “Có lẽ người đã có suy nghĩ về con đường phía trước người phải đi, quãng đời còn lại mong người có thể nhẹ lòng. Tại đây, Lý Thiên Hinh xin lĩnh chỉ tạ ơn”.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

LCH hành lễ tạ ơn.

Bình luận đoạn
LCH hành lễ tạ ơn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Người quay đi, người ở lại đều không thể kiềm được cảm xúc mà rơi lệ.

Bình luận đoạn
Người quay đi, người ở lại đều không thể kiềm được cảm xúc mà rơi lệ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tháng giêng năm 1258, Trần Thái Tông định công phong tước, ban tên Lê Phụ Trần, đem Chiêu Thánh công chúa gả cho.

Bình luận đoạn
Tháng giêng năm 1258, Trần Thái Tông định công phong tước, ban tên Lê Phụ Trần, đem Chiêu Thánh công chúa gả cho.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Triều thần can gián chê trách, thế gian buông lời cợt nhã “Trách người quân tử bạc tình, chơi hoa rồi lại bẻ cành bán rao”. Bao nhiêu điều tiếng, một mình TC gánh chịu, không một lời phân bua oán thán.

Bình luận đoạn
Triều thần can gián chê trách, thế gian buông lời cợt nhã “Trách người quân tử bạc tình, chơi hoa rồi lại bẻ cành bán rao”. Bao nhiêu điều tiếng, một mình TC gánh chịu, không một lời phân bua oán thán.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngày thành hôn, tân lang tân nương tiến vào lễ đường trong tiếng hò reo của mọi người. Có ai nào biết, ở nơi khuất mình trong bóng tối, TC vẫn luôn dõi theo bước chân của nàng, âm thầm chúc phúc. Hai tiếng “lễ thành” vang lên, người nở nụ cười trong nước mắt, một nửa là vui mừng, một nửa là quặn thắt tim gan. Là người đã từng cùng nàng mặc hỷ phục, là người đã từng cùng nàng bái lễ, dẫu rằng lúc đó không biết gì, dẫu rằng chỉ là một sự toan tính, nhưng đoạn tình cảm giữa hai người là khắc cốt ghi tâm.

Bình luận đoạn
Ngày thành hôn, tân lang tân nương tiến vào lễ đường trong tiếng hò reo của mọi người. Có ai nào biết, ở nơi khuất mình trong bóng tối, TC vẫn luôn dõi theo bước chân của nàng, âm thầm chúc phúc. Hai tiếng “lễ thành” vang lên, người nở nụ cười trong nước mắt, một nửa là vui mừng, một nửa là quặn thắt tim gan. Là người đã từng cùng nàng mặc hỷ phục, là người đã từng cùng nàng bái lễ, dẫu rằng lúc đó không biết gì, dẫu rằng chỉ là một sự toan tính, nhưng đoạn tình cảm giữa hai người là khắc cốt ghi tâm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trần Cảnh cứ ngồi như thế, rất xa bên ngoài tân phòng, người không uống rượu, cũng rất tỉnh táo, chờ đến lúc ánh mặt trời ló dạng thì mới rời đi, đó chính là bình minh của ngày mới.

Bình luận đoạn
Trần Cảnh cứ ngồi như thế, rất xa bên ngoài tân phòng, người không uống rượu, cũng rất tỉnh táo, chờ đến lúc ánh mặt trời ló dạng thì mới rời đi, đó chính là bình minh của ngày mới.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Suốt đêm hôm ấy, bên trong tân phòng luôn sáng đèn. Đâu ai biết được rằng, Lê Tần đứng nghiêm nghị trầm ngâm cả đêm, mặt đối mặt với ánh nến hỷ vừa nóng vừa leo lét nơi góc phòng. LCH, một mình nàng trầm tư ngồi yên trên chiếc giường được bao phủ bởi những tấm vải đỏ tân hôn, trong lòng nặng trĩu.

Bình luận đoạn
Suốt đêm hôm ấy, bên trong tân phòng luôn sáng đèn. Đâu ai biết được rằng, Lê Tần đứng nghiêm nghị trầm ngâm cả đêm, mặt đối mặt với ánh nến hỷ vừa nóng vừa leo lét nơi góc phòng. LCH, một mình nàng trầm tư ngồi yên trên chiếc giường được bao phủ bởi những tấm vải đỏ tân hôn, trong lòng nặng trĩu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Từ đó, Trần Cảnh và LCH không gặp lại nhau nữa, câu chuyện của hai người dần dần chìm vào nơi sâu nhất của thời gian.

Bình luận đoạn
Từ đó, Trần Cảnh và LCH không gặp lại nhau nữa, câu chuyện của hai người dần dần chìm vào nơi sâu nhất của thời gian.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tháng 2 âm lịch năm 1258, Trần Thái Tông nhường ngôi cho con, lên làm thái thượng hoàng và chuyên tâm nghiên cứu Phật pháp.

Bình luận đoạn
Tháng 2 âm lịch năm 1258, Trần Thái Tông nhường ngôi cho con, lên làm thái thượng hoàng và chuyên tâm nghiên cứu Phật pháp.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Sử thần Ngô Sĩ Liên có nhận xét về vua Trần Thái Tông: “Vua là người khoan nhân đại độ, có lượng đế vương, cho nên có thể mở nghiệp, truyền sau, đặt giường giăng mối chế độ nhà Trần tốt đẹp”.

Bình luận đoạn
“Sử thần Ngô Sĩ Liên có nhận xét về vua Trần Thái Tông: “Vua là người khoan nhân đại độ, có lượng đế vương, cho nên có thể mở nghiệp, truyền sau, đặt giường giăng mối chế độ nhà Trần tốt đẹp”.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trần Thái Tông còn là một thiền sư Phật giáo, đã truyền dạy kinh nghiệm tu hành của mình qua các tác phẩm Khóa hư lụcThiền tông chỉ namChú giải Kinh Kim cương Tam muội và Lục thời sám hối khoa nghi. Ông được xem là người có ảnh hưởng lớn đến sự hình thành Thiền phái Trúc Lâm – giáo hội thống nhất đầu tiên của đạo Phật tại Việt Nam – vào cuối thế kỷ XIII”.

Bình luận đoạn
Trần Thái Tông còn là một thiền sư Phật giáo, đã truyền dạy kinh nghiệm tu hành của mình qua các tác phẩm Khóa hư lụcThiền tông chỉ namChú giải Kinh Kim cương Tam muội và Lục thời sám hối khoa nghi. Ông được xem là người có ảnh hưởng lớn đến sự hình thành Thiền phái Trúc Lâm – giáo hội thống nhất đầu tiên của đạo Phật tại Việt Nam – vào cuối thế kỷ XIII”.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Rất nhiều năm sau đó, năm 1277.

Bình luận đoạn
Rất nhiều năm sau đó, năm 1277.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mặt hồ yên tĩnh, hoàng hôn bao trùm cả một vùng rộng lớn, LCH lúc này đã trong ngoài 60, gương mặt hiền từ ngồi ngắm bức tranh yên bình trước mặt.

Bình luận đoạn
Mặt hồ yên tĩnh, hoàng hôn bao trùm cả một vùng rộng lớn, LCH lúc này đã trong ngoài 60, gương mặt hiền từ ngồi ngắm bức tranh yên bình trước mặt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Từ xa xa, dần đang đi tới, là dáng dấp của một vị thiền sư nhà Phật, người ôn tồn ngồi xuống bên cạnh LCH, cả hai cứ thế, không ai nói với ai tiếng nào, cùng nhau ngắm hoàng hôn phía trước.

Bình luận đoạn
Từ xa xa, dần đang đi tới, là dáng dấp của một vị thiền sư nhà Phật, người ôn tồn ngồi xuống bên cạnh LCH, cả hai cứ thế, không ai nói với ai tiếng nào, cùng nhau ngắm hoàng hôn phía trước.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trần Cảnh: Chúng ta, vậy mà, cũng đã đi hết đời người...

Bình luận đoạn
Trần Cảnh: Chúng ta, vậy mà, cũng đã đi hết đời người...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

LCH: Uhm, cũng đã đi qua hết rồi.

Bình luận đoạn
LCH: Uhm, cũng đã đi qua hết rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hoàng hôn ấm áp, yên bình.

Bình luận đoạn
Hoàng hôn ấm áp, yên bình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trải qua một kiếp nhân sinh, có vinh quang, có cay đắng, có tủi nhục, có cả những hạnh phúc nhỏ bé ngắn ngủi, có những điều khắc cốt ghi tâm, tất cả giờ như mây khói thoáng qua đời người.

Bình luận đoạn
Trải qua một kiếp nhân sinh, có vinh quang, có cay đắng, có tủi nhục, có cả những hạnh phúc nhỏ bé ngắn ngủi, có những điều khắc cốt ghi tâm, tất cả giờ như mây khói thoáng qua đời người.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trần Cảnh, LCH ngồi trầm lặng yên tĩnh trong ánh chiều tà, bắt tay giản hòa cùng vận mệnh.

Bình luận đoạn
Trần Cảnh, LCH ngồi trầm lặng yên tĩnh trong ánh chiều tà, bắt tay giản hòa cùng vận mệnh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Năm 1277, Trần Thái Tông... qua đời.

Bình luận đoạn
“Năm 1277, Trần Thái Tông... qua đời.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Năm 1278, Chiêu Thánh công chúa... qua đời”

Bình luận đoạn
Năm 1278, Chiêu Thánh công chúa... qua đời”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Lý Chiêu Hoàng, ta đã không phụ người, không phụ Đại Việt”

Bình luận đoạn
“Lý Chiêu Hoàng, ta đã không phụ người, không phụ Đại Việt”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đa phần trong tước hiệu con trai của Trần Thái Tông đều có một chữ “Chiêu”, phần mộ của người được gọi là Chiêu lăng

Bình luận đoạn
Đa phần trong tước hiệu con trai của Trần Thái Tông đều có một chữ “Chiêu”, phần mộ của người được gọi là Chiêu lăng

Chưa có bình luận cho đoạn này.

-

Bình luận đoạn
-

Chưa có bình luận cho đoạn này.

NGOẠI TRUYỆN 1

Bình luận đoạn
NGOẠI TRUYỆN 1

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngày 1 tháng 4 âm lịch (5 tháng 5 dương lịch) năm 1277, Thượng hoàng Trần Thái Tông qua đời tại điện Vạn Thọ (Thăng Long), hưởng thọ 60 tuổi. Theo Đại Việt Sử ký Toàn thư, Thái Tông đã đoán trước được ngày mất của ông:

Bình luận đoạn
Ngày 1 tháng 4 âm lịch (5 tháng 5 dương lịch) năm 1277, Thượng hoàng Trần Thái Tông qua đời tại điện Vạn Thọ (Thăng Long), hưởng thọ 60 tuổi. Theo Đại Việt Sử ký Toàn thư, Thái Tông đã đoán trước được ngày mất của ông:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trước đó, Thượng hoàng đến ngự đường, bỗng thấy con rết bò trên áo ngự. Thượng hoàng sợ, lấy tay phủi nó rơi đánh "keng" xuống đất, nhìn xem thì hóa ra cái đinh sắt, đoán là điềm năm Đinh.

Bình luận đoạn
Trước đó, Thượng hoàng đến ngự đường, bỗng thấy con rết bò trên áo ngự. Thượng hoàng sợ, lấy tay phủi nó rơi đánh "keng" xuống đất, nhìn xem thì hóa ra cái đinh sắt, đoán là điềm năm Đinh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lại có lần đùa sai Minh tự Nguyễn Mặc Lão dùng phép nghiệm quan nghiệm xem điềm lành hay điềm dữ. Hôm sau Mặc lão tâu: "Thấy một chiếc hòm vuông bốn mặt đều có chữ "nguyệt", trên hòm có một cái kim, một chiếc lược".

Bình luận đoạn
Lại có lần đùa sai Minh tự Nguyễn Mặc Lão dùng phép nghiệm quan nghiệm xem điềm lành hay điềm dữ. Hôm sau Mặc lão tâu: "Thấy một chiếc hòm vuông bốn mặt đều có chữ "nguyệt", trên hòm có một cái kim, một chiếc lược".

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thượng hoàng lại đoán: "Hòm tức là quan tài, chữ " nguyệt" (tháng) ở bốn bên tức là tháng 4, cái kim có thể cắm vào vật gì, tức là nhập vào quan tài, chữ "sơ" là chiếc lược, đồng âm với "sơ" là xa tức là sẽ xa rời các ngươi".

Bình luận đoạn
Thượng hoàng lại đoán: "Hòm tức là quan tài, chữ " nguyệt" (tháng) ở bốn bên tức là tháng 4, cái kim có thể cắm vào vật gì, tức là nhập vào quan tài, chữ "sơ" là chiếc lược, đồng âm với "sơ" là xa tức là sẽ xa rời các ngươi".

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lại lúc ấy đương có trò múa rối, thường có câu: "Mau đến ngày mồng 1 thay phiên". Thượng hoàng lại đoán: "Thế là ngày mồng 1 ta chết".

Bình luận đoạn
Lại lúc ấy đương có trò múa rối, thường có câu: "Mau đến ngày mồng 1 thay phiên". Thượng hoàng lại đoán: "Thế là ngày mồng 1 ta chết".

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Năm trước, có một hôm thượng hoàng chợt bảo tả hữu: "Tháng 4 sang năm ta tất chết". Đến nay quả như vậy.

Bình luận đoạn
Năm trước, có một hôm thượng hoàng chợt bảo tả hữu: "Tháng 4 sang năm ta tất chết". Đến nay quả như vậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

NGOẠI TRUYỆN 2

Bình luận đoạn
NGOẠI TRUYỆN 2

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Phía trước bờ hồ bỗng xuất hiện một xoáy ánh sáng, Thiên Tâm bước ra, cô ngạc nhiên thấy mình lại xuyên không về đây, thoáng chốc giật mình khi phát hiện có hai đôi mắt già cả nhăn nheo đang nhìn mình chầm chầm, càng ngạc nhiên hơn nữa khi nhận ra hai người già trước mặt lại là Trần Cảnh và Lý Chiêu Hoàng. Cô chợt nhớ về lần đầu tiên họ gặp nhau, cũng là hai con người này nhưng ánh mắt to tròn trong veo khi ấy, giờ đã nhuốm màu của thời gian, của số mệnh.

Bình luận đoạn
Phía trước bờ hồ bỗng xuất hiện một xoáy ánh sáng, Thiên Tâm bước ra, cô ngạc nhiên thấy mình lại xuyên không về đây, thoáng chốc giật mình khi phát hiện có hai đôi mắt già cả nhăn nheo đang nhìn mình chầm chầm, càng ngạc nhiên hơn nữa khi nhận ra hai người già trước mặt lại là Trần Cảnh và Lý Chiêu Hoàng. Cô chợt nhớ về lần đầu tiên họ gặp nhau, cũng là hai con người này nhưng ánh mắt to tròn trong veo khi ấy, giờ đã nhuốm màu của thời gian, của số mệnh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lý Chiêu Hoàng: Thiên Tâm tỷ, tỷ vẫn không thay đổi gì.

Bình luận đoạn
Lý Chiêu Hoàng: Thiên Tâm tỷ, tỷ vẫn không thay đổi gì.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thiên Tâm có lẽ cũng đã nhận biết thời khắc này, yên lặng đứng bên cạnh họ, cùng nhau nhìn về phía chân trời đang rực đỏ kia.

Bình luận đoạn
Thiên Tâm có lẽ cũng đã nhận biết thời khắc này, yên lặng đứng bên cạnh họ, cùng nhau nhìn về phía chân trời đang rực đỏ kia.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh chiều tà hắt lên gương mặt từng người, Thiên Tâm khẽ quay sang nhìn hai gương mặt vừa quen thuộc vừa lạ lẫm kia, chính là cái cảm giác đó, cảm giác “chỉ cần một ánh nhìn thôi là có thể thấy cả một quãng đời dài đăng đẵng, đầy thăng trầm”.

Bình luận đoạn
Ánh chiều tà hắt lên gương mặt từng người, Thiên Tâm khẽ quay sang nhìn hai gương mặt vừa quen thuộc vừa lạ lẫm kia, chính là cái cảm giác đó, cảm giác “chỉ cần một ánh nhìn thôi là có thể thấy cả một quãng đời dài đăng đẵng, đầy thăng trầm”.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thiên Tâm: Hai người, có ai biết Thuận Tử đang ở đâu không, ta muốn đòi lại tiểu Hoàng và tiểu Ngọc.

Bình luận đoạn
Thiên Tâm: Hai người, có ai biết Thuận Tử đang ở đâu không, ta muốn đòi lại tiểu Hoàng và tiểu Ngọc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Câu nói vừa dứt thì xoáy ánh sáng lại xuất hiện.

Bình luận đoạn
Câu nói vừa dứt thì xoáy ánh sáng lại xuất hiện.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lý Chiêu Hoàng: Có vẻ tỷ không đòi lại được tiểu Hoàng và tiểu Ngọc rồi.

Bình luận đoạn
Lý Chiêu Hoàng: Có vẻ tỷ không đòi lại được tiểu Hoàng và tiểu Ngọc rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thiên Tâm tỏ vẻ thất vọng, tiến về phía vòng xoáy, cô ngoảnh lại nhìn dáng vẻ an nhiên của hai người họ rồi nở nụ cười trìu mến để tiễn biệt.

Bình luận đoạn
Thiên Tâm tỏ vẻ thất vọng, tiến về phía vòng xoáy, cô ngoảnh lại nhìn dáng vẻ an nhiên của hai người họ rồi nở nụ cười trìu mến để tiễn biệt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thiên Tâm biến mất theo vòng xoáy.

Bình luận đoạn
Thiên Tâm biến mất theo vòng xoáy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lý Chiêu Hoàng: Sao lúc nãy, người không nói với tỷ ấy sự thật năm xưa.

Bình luận đoạn
Lý Chiêu Hoàng: Sao lúc nãy, người không nói với tỷ ấy sự thật năm xưa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trần Cảnh: Tỷ ấy có hỏi đâu.

Bình luận đoạn
Trần Cảnh: Tỷ ấy có hỏi đâu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thiên Tâm quay lại thời hiện đại, trong lòng lại mang chút nặng nề, có lẽ kết thúc như vậy đã là viên mãn rồi.

Bình luận đoạn
Thiên Tâm quay lại thời hiện đại, trong lòng lại mang chút nặng nề, có lẽ kết thúc như vậy đã là viên mãn rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vận mệnh đã áp đặt lên họ quá nhiều thứ nặng nề tưởng chừng như có thể bóp họ đến ngạt thở, thật may, họ đã kiên trì đi đến cuối cùng, đã tìm được cuốc sống mà mình mong muốn.

Bình luận đoạn
Vận mệnh đã áp đặt lên họ quá nhiều thứ nặng nề tưởng chừng như có thể bóp họ đến ngạt thở, thật may, họ đã kiên trì đi đến cuối cùng, đã tìm được cuốc sống mà mình mong muốn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Để phấn chấn tinh thần, Thiên Tâm dắt chó đi dạo, chú chó tinh nghịch giật mất dây xích mà chạy rong ngoài đường, làm Thiên Tâm chạy theo bán sống bán chết.

Bình luận đoạn
Để phấn chấn tinh thần, Thiên Tâm dắt chó đi dạo, chú chó tinh nghịch giật mất dây xích mà chạy rong ngoài đường, làm Thiên Tâm chạy theo bán sống bán chết.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chú chó bỗng dừng lại và nhìn chầm chầm một người đàn ông, người kia cũng không vừa gì, hắn cũng mang ánh mắt thù địch mà nhìn chú chó.

Bình luận đoạn
Chú chó bỗng dừng lại và nhìn chầm chầm một người đàn ông, người kia cũng không vừa gì, hắn cũng mang ánh mắt thù địch mà nhìn chú chó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhìn gì mà nhìn, đồ khó ưa.”

Bình luận đoạn
Nhìn gì mà nhìn, đồ khó ưa.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thích nhìn đó, đồ đáng ghét.”

Bình luận đoạn
Thích nhìn đó, đồ đáng ghét.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đồ con chó khó ưa.”

Bình luận đoạn
Đồ con chó khó ưa.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đồ thằng người đáng ghét.”

Bình luận đoạn
Đồ thằng người đáng ghét.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một người một chó, âm thầm khẩu chiến.

Bình luận đoạn
Một người một chó, âm thầm khẩu chiến.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thiên Tâm: Lucky, mày chạy đi đâu vậy hả.

Bình luận đoạn
Thiên Tâm: Lucky, mày chạy đi đâu vậy hả.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Rồi ánh mắt của Thiên Tâm nhận ra người đứng trước mặt mình là Trần Tổng.

Bình luận đoạn
Rồi ánh mắt của Thiên Tâm nhận ra người đứng trước mặt mình là Trần Tổng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

PHẦN 2

Bình luận đoạn
PHẦN 2

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Từ ngày rời hoàng cung, LCH về lại thôn nhỏ sống cuộc sống giản dị, yên bình ngày qua ngày, là cuộc sống mà nàng ao ước.

Bình luận đoạn
Từ ngày rời hoàng cung, LCH về lại thôn nhỏ sống cuộc sống giản dị, yên bình ngày qua ngày, là cuộc sống mà nàng ao ước.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vài năm sau, chàng trai họ Lê năm nào lại xuất hiện, rồi chàng cũng hay lui tới căn nhà nhỏ của LCH, như một người bạn, như một tri kỷ, cho nàng cảm giác ấm áp, cho nàng sự rung động, rồi dần dần muốn xác định tình ý với nàng.

Bình luận đoạn
Vài năm sau, chàng trai họ Lê năm nào lại xuất hiện, rồi chàng cũng hay lui tới căn nhà nhỏ của LCH, như một người bạn, như một tri kỷ, cho nàng cảm giác ấm áp, cho nàng sự rung động, rồi dần dần muốn xác định tình ý với nàng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Người ngồi trên ngôi cao trong hoàng cung lúc này nhận được tin thì đứng ngồi không yên, hắn vốn dĩ vẫn dõi theo nàng, chỉ là không dám xuất hiện, không dám làm đảo lộn cuộc sống yên bình của nàng. Dẫu biết là duyên đã tận, nhưng lòng hắn không buông được, chỉ cần biết nàng ở đó, sống vui vẻ hạnh phúc là hắn an lòng rồi, có những lúc hắn đến thăm nàng nhưng chỉ có thể lén nhìn từ xa, ừ thì là hắn ích kỷ như vậy đấy, là muốn cho nàng tự do nhưng cũng muốn giữ lại cảm giác nàng là của riêng hắn.

Bình luận đoạn
Người ngồi trên ngôi cao trong hoàng cung lúc này nhận được tin thì đứng ngồi không yên, hắn vốn dĩ vẫn dõi theo nàng, chỉ là không dám xuất hiện, không dám làm đảo lộn cuộc sống yên bình của nàng. Dẫu biết là duyên đã tận, nhưng lòng hắn không buông được, chỉ cần biết nàng ở đó, sống vui vẻ hạnh phúc là hắn an lòng rồi, có những lúc hắn đến thăm nàng nhưng chỉ có thể lén nhìn từ xa, ừ thì là hắn ích kỷ như vậy đấy, là muốn cho nàng tự do nhưng cũng muốn giữ lại cảm giác nàng là của riêng hắn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng giờ đây tự dưng lại có một tên họ Lê xuất hiện, hắn cảm thấy sẽ mất nàng mãi mãi, hắn lo sợ rồi.

Bình luận đoạn
Nhưng giờ đây tự dưng lại có một tên họ Lê xuất hiện, hắn cảm thấy sẽ mất nàng mãi mãi, hắn lo sợ rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trần Cảnh quyết định xuất cung, đến tận nơi xem tên họ Lê đó hình thù ra sao. Hắn đứng từ xa quan sát, máu dồn hết lên não khi thấy họ Lê kia lúc nào cũng kè kè sát người LCH.

Bình luận đoạn
Trần Cảnh quyết định xuất cung, đến tận nơi xem tên họ Lê đó hình thù ra sao. Hắn đứng từ xa quan sát, máu dồn hết lên não khi thấy họ Lê kia lúc nào cũng kè kè sát người LCH.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Họ Lê bị hắn chặn đường, hỏi đông hỏi tây, hăm dọa các kiểu như cái đứa trẻ trâu, rồi cả hai nói chuyện chưa được mấy câu thì đã lao vào đánh nhau, và dĩ nhiên họ Lê đánh không lại vì bị đánh hội đồng, quá lắm rồi.

Bình luận đoạn
Họ Lê bị hắn chặn đường, hỏi đông hỏi tây, hăm dọa các kiểu như cái đứa trẻ trâu, rồi cả hai nói chuyện chưa được mấy câu thì đã lao vào đánh nhau, và dĩ nhiên họ Lê đánh không lại vì bị đánh hội đồng, quá lắm rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Họ Lê mình mẩy bầm dập chạy về trưng ra bộ mặt tuổi hờn cho LCH xem, mách với nàng là bản thân bị mấy tên lạ mặt đánh hội đồng.

Bình luận đoạn
Họ Lê mình mẩy bầm dập chạy về trưng ra bộ mặt tuổi hờn cho LCH xem, mách với nàng là bản thân bị mấy tên lạ mặt đánh hội đồng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vậy là cứ vài ngày thì họ Lê lại bị chặn đánh, từ lời kể của họ Lê, LCH đã nảy sinh lòng nghi vấn.

Bình luận đoạn
Vậy là cứ vài ngày thì họ Lê lại bị chặn đánh, từ lời kể của họ Lê, LCH đã nảy sinh lòng nghi vấn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một hôm, họ Lê lại bị chặn đánh, nhưng ai nào ngờ, sau nhiều lần bị đánh, họ Lê đã quyết chí vùng dậy, ngày đêm luyện tập nên giờ đã trở nên trâu bò hơn. Tả xung hữu đột một hồi thì đám thuộc hạ đều bị đánh văng, tới lúc này thì có trời mới cứu được Trần Cảnh, họ Lê mới tát Trần Cảnh được có một cái thì LCH đã từ đâu chạy ra đứng chặn trước mặt Lê để bảo vệ cho Trần Cảnh.

Bình luận đoạn
Một hôm, họ Lê lại bị chặn đánh, nhưng ai nào ngờ, sau nhiều lần bị đánh, họ Lê đã quyết chí vùng dậy, ngày đêm luyện tập nên giờ đã trở nên trâu bò hơn. Tả xung hữu đột một hồi thì đám thuộc hạ đều bị đánh văng, tới lúc này thì có trời mới cứu được Trần Cảnh, họ Lê mới tát Trần Cảnh được có một cái thì LCH đã từ đâu chạy ra đứng chặn trước mặt Lê để bảo vệ cho Trần Cảnh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trần Cảnh nhìn thấy LCH thì vội vàng quay mặt, giấu giấu giếm giếm cái mặt của mình đi, sợ bị phát hiện. Nhưng giấu gì nữa, LCH đã biết hết tất cả rồi, Trần Cảnh vội vàng ôm lấy cánh tay của LCH ra điệu bộ vợ ơi cứu anh, làm cho Lê sửng sốt tròn mắt. Còn LCH thì vùng tay ra rồi lườm cho Trần Cảnh một cái rõ là đau điếng.

Bình luận đoạn
Trần Cảnh nhìn thấy LCH thì vội vàng quay mặt, giấu giấu giếm giếm cái mặt của mình đi, sợ bị phát hiện. Nhưng giấu gì nữa, LCH đã biết hết tất cả rồi, Trần Cảnh vội vàng ôm lấy cánh tay của LCH ra điệu bộ vợ ơi cứu anh, làm cho Lê sửng sốt tròn mắt. Còn LCH thì vùng tay ra rồi lườm cho Trần Cảnh một cái rõ là đau điếng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cả ba cùng về nhà, LCH ngồi nghiêm nghị giữa hai người đàn ông, lúc này mọi chuyện đã sáng tỏ. Họ Lê cũng không vì vậy mà chùn bước, quyết ý đá văng chồng cũ để giành lấy vị trí chính phu.

Bình luận đoạn
Cả ba cùng về nhà, LCH ngồi nghiêm nghị giữa hai người đàn ông, lúc này mọi chuyện đã sáng tỏ. Họ Lê cũng không vì vậy mà chùn bước, quyết ý đá văng chồng cũ để giành lấy vị trí chính phu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vậy là hai người đàn ông không ai nhường ai, như hai đứa trẻ trâu làm càn làm xiên, gây náo loạn mấy ngày mà không cảm thấy mệt mỏi, người mệt mỏi lúc này chính là LCH. Nàng tìm đủ cách đuổi cả hai người này đi, nhưng bất thành.

Bình luận đoạn
Vậy là hai người đàn ông không ai nhường ai, như hai đứa trẻ trâu làm càn làm xiên, gây náo loạn mấy ngày mà không cảm thấy mệt mỏi, người mệt mỏi lúc này chính là LCH. Nàng tìm đủ cách đuổi cả hai người này đi, nhưng bất thành.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mặc dù nói là tìm cách đuổi đi, là bất lực không thành, nhưng người ngoài nhìn vào đều có thể thấy, trong mọi chuyện, LCH đều thiên vị Trần Cảnh hơn một chút, chỉ một chút thôi, nhưng đó là trong vô thức, chắc có lẽ ngay cả bản thân nàng cũng không để ý.

Bình luận đoạn
Mặc dù nói là tìm cách đuổi đi, là bất lực không thành, nhưng người ngoài nhìn vào đều có thể thấy, trong mọi chuyện, LCH đều thiên vị Trần Cảnh hơn một chút, chỉ một chút thôi, nhưng đó là trong vô thức, chắc có lẽ ngay cả bản thân nàng cũng không để ý.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mọi chuyện đến tai Trần Thủ Độ, Trần Thủ Độ đến tận nơi khuyên giải và cho mời vua đến đình nhỏ trên đỉnh núi cao để nói chuyện. Giữa hai người nảy sinh tranh cãi gay gắt, lý lẽ mà Trần Cảnh đưa ra vẫn không thể thắng nổi luận điểm rành mạch của Trần Thủ Độ.

Bình luận đoạn
Mọi chuyện đến tai Trần Thủ Độ, Trần Thủ Độ đến tận nơi khuyên giải và cho mời vua đến đình nhỏ trên đỉnh núi cao để nói chuyện. Giữa hai người nảy sinh tranh cãi gay gắt, lý lẽ mà Trần Cảnh đưa ra vẫn không thể thắng nổi luận điểm rành mạch của Trần Thủ Độ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Là người muốn nhìn thấy giang sơn Đại Việt bị ngoại bang xâm chiếm, con dân Đại Việt phải sống trong kiếp nô lệ. Hay là người muốn nhìn thấy nội chiến xảy ra khắp nơi, gươm giáo máu tanh, đến cuối cùng kết cục vẫn là thay triều đổi đại. Người nói đi, phải làm sao mới là tốt nhất.

Bình luận đoạn
“Là người muốn nhìn thấy giang sơn Đại Việt bị ngoại bang xâm chiếm, con dân Đại Việt phải sống trong kiếp nô lệ. Hay là người muốn nhìn thấy nội chiến xảy ra khắp nơi, gươm giáo máu tanh, đến cuối cùng kết cục vẫn là thay triều đổi đại. Người nói đi, phải làm sao mới là tốt nhất.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

….

Bình luận đoạn
….

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đây vốn dĩ đã là lựa chọn tốt nhất rồi, … bệ hạ.”

Bình luận đoạn
Đây vốn dĩ đã là lựa chọn tốt nhất rồi, … bệ hạ.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trần Cảnh quay về căn nhà nhỏ có LCH và có cả tên họ Lê kia.

Bình luận đoạn
Trần Cảnh quay về căn nhà nhỏ có LCH và có cả tên họ Lê kia.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cũng lạ thay, dần dà lâu ngày, hai người đàn ông ấy lại phát hiện ra giữa họ có nhiều điểm chung, dần trở nên thân thiết. Ngoài chuyện tình cảm là không ai nhượng bộ, thì những chuyện khác họ đều quan tâm tới đối phương, đến mức người ngoài nhìn vô tưởng rằng hậu cung đã yên bình, không còn cảnh tranh sủng nữa.

Bình luận đoạn
Cũng lạ thay, dần dà lâu ngày, hai người đàn ông ấy lại phát hiện ra giữa họ có nhiều điểm chung, dần trở nên thân thiết. Ngoài chuyện tình cảm là không ai nhượng bộ, thì những chuyện khác họ đều quan tâm tới đối phương, đến mức người ngoài nhìn vô tưởng rằng hậu cung đã yên bình, không còn cảnh tranh sủng nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trần Cảnh dùng tâm nhìn thấy sự ân cần chu đáo của Lê dành cho LCH, họ Lê cũng cảm nhận được nỗi đau thấu tâm can mà thời cuộc đã khắc lên linh hồn của hai con người đang ở trước mặt mình.

Bình luận đoạn
Trần Cảnh dùng tâm nhìn thấy sự ân cần chu đáo của Lê dành cho LCH, họ Lê cũng cảm nhận được nỗi đau thấu tâm can mà thời cuộc đã khắc lên linh hồn của hai con người đang ở trước mặt mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đã từng đi qua những tháng ngày giông tố của cuộc đời, khó khăn lắm mới có được chút bình lặng. LCH giờ đây sóng lòng lại nổi lên, nàng bị kẹt giữa hai người đàn ông. Một bên là yên bình, là cảm giác an toàn, là điều mà nàng mong muốn trong quãng đời còn lại. Một bên là giấc mộng xưa cũ, là duyên phận khắc cốt ghi tâm, không thể nhớ cũng chẳng thể quên.

Bình luận đoạn
Đã từng đi qua những tháng ngày giông tố của cuộc đời, khó khăn lắm mới có được chút bình lặng. LCH giờ đây sóng lòng lại nổi lên, nàng bị kẹt giữa hai người đàn ông. Một bên là yên bình, là cảm giác an toàn, là điều mà nàng mong muốn trong quãng đời còn lại. Một bên là giấc mộng xưa cũ, là duyên phận khắc cốt ghi tâm, không thể nhớ cũng chẳng thể quên.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trần Cảnh từ xa thấy nàng rơi nước mắt, lòng hắn khó chịu vô cùng, bản thân cũng rơi lệ vì nàng, vì đoạn tình cảm trong quá khứ, và cũng vì mông lung của hiện tại.

Bình luận đoạn
Trần Cảnh từ xa thấy nàng rơi nước mắt, lòng hắn khó chịu vô cùng, bản thân cũng rơi lệ vì nàng, vì đoạn tình cảm trong quá khứ, và cũng vì mông lung của hiện tại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và họ Lê cũng đã nhìn thấy tất cả, thấy hai con người hắn quan tâm đều đau khổ, cũng nhìn ra được vốn dĩ giữa hai con người đó đã và sẽ luôn tồn tại một sợi dây duyên nợ, cắt không dứt, chặt không rời, dù sau này của họ, gặp hay không gặp thì tất cả đều ở trong tim.

Bình luận đoạn
Và họ Lê cũng đã nhìn thấy tất cả, thấy hai con người hắn quan tâm đều đau khổ, cũng nhìn ra được vốn dĩ giữa hai con người đó đã và sẽ luôn tồn tại một sợi dây duyên nợ, cắt không dứt, chặt không rời, dù sau này của họ, gặp hay không gặp thì tất cả đều ở trong tim.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trời xanh đổ lệ.

Bình luận đoạn
Trời xanh đổ lệ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Liệu rằng ai sẽ là người buông tay.

Bình luận đoạn
Liệu rằng ai sẽ là người buông tay.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Là LCH buông tay, nàng không chọn ai hết, nàng thẳng thắn với cả hai người đàn ông, nguyện sống an yên giữa đất trời, nàng đủ mạnh mẽ để tự yêu lấy bản thân, đủ thông tuệ để sống cuộc sống mà mình muốn. Nàng quay đầu bước đi, để lại cả Trần Cảnh lẫn Lê Tần đứng đó dõi theo bước chân của nàng.

Bình luận đoạn
Là LCH buông tay, nàng không chọn ai hết, nàng thẳng thắn với cả hai người đàn ông, nguyện sống an yên giữa đất trời, nàng đủ mạnh mẽ để tự yêu lấy bản thân, đủ thông tuệ để sống cuộc sống mà mình muốn. Nàng quay đầu bước đi, để lại cả Trần Cảnh lẫn Lê Tần đứng đó dõi theo bước chân của nàng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mãi đến tận sau này, khi biên giới nguy cấp, giặc Mông Cổ lăm le bờ cõi Đại Việt, Trần Cảnh đang trong mối suy tư nên đánh hay nên hòa.

Bình luận đoạn
Mãi đến tận sau này, khi biên giới nguy cấp, giặc Mông Cổ lăm le bờ cõi Đại Việt, Trần Cảnh đang trong mối suy tư nên đánh hay nên hòa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đầu thần chưa rơi xuống đất, xin bệ hạ đừng lo”, Trần Thủ Độ khẳng khái với Trần Cảnh, chính câu nói này đã một phần giúp Trần Cảnh vững long dẹp bỏ những ý nghĩ nghị hòa nhượng bộ, mà cương quyết trên con đường chống giặc ngoại xâm, cũng chính câu nói này đã phần nào gỡ bỏ những oán trách trong lòng của Trần Cảnh đối với Trần Thủ Độ, đối với những việc xảy ra trong quá khứ.

Bình luận đoạn
“Đầu thần chưa rơi xuống đất, xin bệ hạ đừng lo”, Trần Thủ Độ khẳng khái với Trần Cảnh, chính câu nói này đã một phần giúp Trần Cảnh vững long dẹp bỏ những ý nghĩ nghị hòa nhượng bộ, mà cương quyết trên con đường chống giặc ngoại xâm, cũng chính câu nói này đã phần nào gỡ bỏ những oán trách trong lòng của Trần Cảnh đối với Trần Thủ Độ, đối với những việc xảy ra trong quá khứ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trần Cảnh đã cho triệu hồi Lê Tần với vai trò tướng quân, một vương một tướng, cùng nhau xuất chinh.

Bình luận đoạn
Trần Cảnh đã cho triệu hồi Lê Tần với vai trò tướng quân, một vương một tướng, cùng nhau xuất chinh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đêm trước khi xuất chinh, Trần Cảnh lại một lần nữa trèo tường trốn khỏi hoàng cung, một mình cưỡi ngựa xuyên đêm đến thôn nhỏ, chỉ để nhìn thấy nàng một khắc từ xa rồi gấp rút rời đi, vì hoàng đế cũng không biết rằng sau lần này, có còn cơ hội để gặp lại nhau hay không.

Bình luận đoạn
Đêm trước khi xuất chinh, Trần Cảnh lại một lần nữa trèo tường trốn khỏi hoàng cung, một mình cưỡi ngựa xuyên đêm đến thôn nhỏ, chỉ để nhìn thấy nàng một khắc từ xa rồi gấp rút rời đi, vì hoàng đế cũng không biết rằng sau lần này, có còn cơ hội để gặp lại nhau hay không.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trần Thái Tông-Trần Cảnh thân hành đốc chiến, ngự giá thân chinh. Khi toàn quân nao núng, duy chỉ Lê Tần một mình một ngựa, xông pha trận mạc, uy dũng hơn người.

Bình luận đoạn
Trần Thái Tông-Trần Cảnh thân hành đốc chiến, ngự giá thân chinh. Khi toàn quân nao núng, duy chỉ Lê Tần một mình một ngựa, xông pha trận mạc, uy dũng hơn người.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khi quân giặc bắn loạn tiễn, tính mạng Trần Cảnh ngàn cân treo sợi tóc, Lê Tần đã liều mình bảo vệ, hắn bốc dỡ ván thuyền lao tới che chắn cho vua. Khoảnh khắc ấy, nhìn thẳng vào con người đang gồng mình che chắn trước mặt, trong lòng Trần Cảnh đã sáng rõ một điều, chỉ là vẫn chưa chấp nhận được bản thân mình lại có suy nghĩ như vậy.

Bình luận đoạn
Khi quân giặc bắn loạn tiễn, tính mạng Trần Cảnh ngàn cân treo sợi tóc, Lê Tần đã liều mình bảo vệ, hắn bốc dỡ ván thuyền lao tới che chắn cho vua. Khoảnh khắc ấy, nhìn thẳng vào con người đang gồng mình che chắn trước mặt, trong lòng Trần Cảnh đã sáng rõ một điều, chỉ là vẫn chưa chấp nhận được bản thân mình lại có suy nghĩ như vậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thế giặc rất mạnh, vạn sự đều khó khăn, Lê Tần cùng vua họp bàn cơ mật.

Bình luận đoạn
Thế giặc rất mạnh, vạn sự đều khó khăn, Lê Tần cùng vua họp bàn cơ mật.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cuối cùng sau bao ngày đấu tranh, chiến giáp đẫm máu đại sát tứ phương, Đại Việt đã toàn thắng, quân Mông Cổ rút chạy.

Bình luận đoạn
Cuối cùng sau bao ngày đấu tranh, chiến giáp đẫm máu đại sát tứ phương, Đại Việt đã toàn thắng, quân Mông Cổ rút chạy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trần Cảnh sau giây phút vui mừng chiến thắng, đã đưa mắt nhìn toàn cảnh xung quanh.

Bình luận đoạn
Trần Cảnh sau giây phút vui mừng chiến thắng, đã đưa mắt nhìn toàn cảnh xung quanh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cả một vùng rộng lớn hoang tàn đổ nát, xác người chất thành đống, mùi máu tanh theo gió tản khắp tứ phương, hai chữ “thê lương” không thể diễn tả được hết những tự vấn trong lòng Trần Cảnh.

Bình luận đoạn
Cả một vùng rộng lớn hoang tàn đổ nát, xác người chất thành đống, mùi máu tanh theo gió tản khắp tứ phương, hai chữ “thê lương” không thể diễn tả được hết những tự vấn trong lòng Trần Cảnh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh mắt trầm ngâm, ai nào biết trong lòng đế vương dâng lên nỗi niềm chua xót, là xác người khắp mọi nơi, là mạng người như cỏ rác sao, là kiếp người kết thúc rồi.

Bình luận đoạn
Ánh mắt trầm ngâm, ai nào biết trong lòng đế vương dâng lên nỗi niềm chua xót, là xác người khắp mọi nơi, là mạng người như cỏ rác sao, là kiếp người kết thúc rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tối hôm đó, Đế vương một mình ngồi ở bậc tam cấp, tay cầm vò rượu, trên người vẫn còn nguyên chiến bào. Giữa chốn hoang vu lạnh lẽo, lòng người mơ hồ, Trần Cảnh ngoái nhìn lại kiếp người của mình, là hỷ nộ ái ố, là trọng trách là vận mệnh, tất cả tất cả chàng đều đã trả hết rồi. Duy chỉ có nàng, nợ nàng rất nhiều, cả kiếp này cũng không thể trả hết.

Bình luận đoạn
Tối hôm đó, Đế vương một mình ngồi ở bậc tam cấp, tay cầm vò rượu, trên người vẫn còn nguyên chiến bào. Giữa chốn hoang vu lạnh lẽo, lòng người mơ hồ, Trần Cảnh ngoái nhìn lại kiếp người của mình, là hỷ nộ ái ố, là trọng trách là vận mệnh, tất cả tất cả chàng đều đã trả hết rồi. Duy chỉ có nàng, nợ nàng rất nhiều, cả kiếp này cũng không thể trả hết.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ta đã làm được rồi, ta đã không phụ giao phó của nàng, ta đã bảo vệ được giang sơn Đại Việt, chỉ là...chỉ là...đã có quá nhiều người phải chết”.

Bình luận đoạn
“Ta đã làm được rồi, ta đã không phụ giao phó của nàng, ta đã bảo vệ được giang sơn Đại Việt, chỉ là...chỉ là...đã có quá nhiều người phải chết”.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Chỉ để gặp gỡ người, dẫu một đời chỉ có thể nhìn từ xa,

Bình luận đoạn
“Chỉ để gặp gỡ người, dẫu một đời chỉ có thể nhìn từ xa,

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trở thành ánh sáng dẫn lối trong bóng tối mịt mù,

Bình luận đoạn
Trở thành ánh sáng dẫn lối trong bóng tối mịt mù,

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một giọt lệ, một tấc tro tàn,

Bình luận đoạn
Một giọt lệ, một tấc tro tàn,

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một ý niệm quẩn quanh,

Bình luận đoạn
Một ý niệm quẩn quanh,

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một đời ngắn ngủi, một giấc mộng dài”

Bình luận đoạn
Một đời ngắn ngủi, một giấc mộng dài”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trần Cảnh nhấp một ngụm rượu, là rượu cay hay là gió lạnh, đế vương rơi lệ.

Bình luận đoạn
Trần Cảnh nhấp một ngụm rượu, là rượu cay hay là gió lạnh, đế vương rơi lệ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có lẽ người đã buông xuống.

Bình luận đoạn
Có lẽ người đã buông xuống.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trở về thôn nhỏ, Trần Cảnh vẫn là đứng nhìn nàng từ xa, nhìn nàng vui vẻ với những điều bình dị thuộc về nàng.

Bình luận đoạn
Trở về thôn nhỏ, Trần Cảnh vẫn là đứng nhìn nàng từ xa, nhìn nàng vui vẻ với những điều bình dị thuộc về nàng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Nếu ta buông tay...nàng nhất định phải hạnh phúc”.

Bình luận đoạn
“Nếu ta buông tay...nàng nhất định phải hạnh phúc”.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trần Cảnh lấy hết can đảm bước đến, hai người, dưới ánh hoàng hôn, cùng nhau nói lời tạm biệt.

Bình luận đoạn
Trần Cảnh lấy hết can đảm bước đến, hai người, dưới ánh hoàng hôn, cùng nhau nói lời tạm biệt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

TC ngập ngừng: “Ta, sau này, chắc sẽ không thể bảo vệ nàng nữa rồi... nàng giúp ta chăm sóc Lê Tần, có được không?”

Bình luận đoạn
TC ngập ngừng: “Ta, sau này, chắc sẽ không thể bảo vệ nàng nữa rồi... nàng giúp ta chăm sóc Lê Tần, có được không?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

LCH thoáng nét ngạc nhiên nhìn Trần Cảnh, nàng đã hiểu hết tất cả, làm sao không hiểu được, người đã ở bên cạnh LCH từ khi còn là những đứa trẻ không biết gì, cho tới khi là chỗ dựa cho nhau mãi đến tận sau này.

Bình luận đoạn
LCH thoáng nét ngạc nhiên nhìn Trần Cảnh, nàng đã hiểu hết tất cả, làm sao không hiểu được, người đã ở bên cạnh LCH từ khi còn là những đứa trẻ không biết gì, cho tới khi là chỗ dựa cho nhau mãi đến tận sau này.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

LCH nhẹ giọng: “Có lẽ người đã có suy nghĩ về con đường phía trước người phải đi, quãng đời còn lại mong người có thể nhẹ lòng. Tại đây, Lý Thiên Hinh xin lĩnh chỉ tạ ơn”.

Bình luận đoạn
LCH nhẹ giọng: “Có lẽ người đã có suy nghĩ về con đường phía trước người phải đi, quãng đời còn lại mong người có thể nhẹ lòng. Tại đây, Lý Thiên Hinh xin lĩnh chỉ tạ ơn”.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

LCH hành lễ tạ ơn.

Bình luận đoạn
LCH hành lễ tạ ơn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Người quay đi, người ở lại đều không thể kiềm được cảm xúc mà rơi lệ.

Bình luận đoạn
Người quay đi, người ở lại đều không thể kiềm được cảm xúc mà rơi lệ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tháng giêng năm 1258, Trần Thái Tông định công phong tước, ban tên Lê Phụ Trần, đem Chiêu Thánh công chúa gả cho.

Bình luận đoạn
Tháng giêng năm 1258, Trần Thái Tông định công phong tước, ban tên Lê Phụ Trần, đem Chiêu Thánh công chúa gả cho.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Triều thần can gián chê trách, thế gian buông lời cợt nhã “Trách người quân tử bạc tình, chơi hoa rồi lại bẻ cành bán rao”. Bao nhiêu điều tiếng, một mình TC gánh chịu, không một lời phân bua oán thán.

Bình luận đoạn
Triều thần can gián chê trách, thế gian buông lời cợt nhã “Trách người quân tử bạc tình, chơi hoa rồi lại bẻ cành bán rao”. Bao nhiêu điều tiếng, một mình TC gánh chịu, không một lời phân bua oán thán.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngày thành hôn, tân lang tân nương tiến vào lễ đường trong tiếng hò reo của mọi người. Có ai nào biết, ở nơi khuất mình trong bóng tối, TC vẫn luôn dõi theo bước chân của nàng, âm thầm chúc phúc. Hai tiếng “lễ thành” vang lên, người nở nụ cười trong nước mắt, một nửa là vui mừng, một nửa là quặn thắt tim gan. Là người đã từng cùng nàng mặc hỷ phục, là người đã từng cùng nàng bái lễ, dẫu rằng lúc đó không biết gì, dẫu rằng chỉ là một sự toan tính, nhưng đoạn tình cảm giữa hai người là khắc cốt ghi tâm.

Bình luận đoạn
Ngày thành hôn, tân lang tân nương tiến vào lễ đường trong tiếng hò reo của mọi người. Có ai nào biết, ở nơi khuất mình trong bóng tối, TC vẫn luôn dõi theo bước chân của nàng, âm thầm chúc phúc. Hai tiếng “lễ thành” vang lên, người nở nụ cười trong nước mắt, một nửa là vui mừng, một nửa là quặn thắt tim gan. Là người đã từng cùng nàng mặc hỷ phục, là người đã từng cùng nàng bái lễ, dẫu rằng lúc đó không biết gì, dẫu rằng chỉ là một sự toan tính, nhưng đoạn tình cảm giữa hai người là khắc cốt ghi tâm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trần Cảnh cứ ngồi như thế, rất xa bên ngoài tân phòng, người không uống rượu, cũng rất tỉnh táo, chờ đến lúc ánh mặt trời ló dạng thì mới rời đi, đó chính là bình minh của ngày mới.

Bình luận đoạn
Trần Cảnh cứ ngồi như thế, rất xa bên ngoài tân phòng, người không uống rượu, cũng rất tỉnh táo, chờ đến lúc ánh mặt trời ló dạng thì mới rời đi, đó chính là bình minh của ngày mới.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Suốt đêm hôm ấy, bên trong tân phòng luôn sáng đèn. Đâu ai biết được rằng, Lê Tần đứng nghiêm nghị trầm ngâm cả đêm, mặt đối mặt với ánh nến hỷ vừa nóng vừa leo lét nơi góc phòng. LCH, một mình nàng trầm tư ngồi yên trên chiếc giường được bao phủ bởi những tấm vải đỏ tân hôn, trong lòng nặng trĩu.

Bình luận đoạn
Suốt đêm hôm ấy, bên trong tân phòng luôn sáng đèn. Đâu ai biết được rằng, Lê Tần đứng nghiêm nghị trầm ngâm cả đêm, mặt đối mặt với ánh nến hỷ vừa nóng vừa leo lét nơi góc phòng. LCH, một mình nàng trầm tư ngồi yên trên chiếc giường được bao phủ bởi những tấm vải đỏ tân hôn, trong lòng nặng trĩu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Từ đó, Trần Cảnh và LCH không gặp lại nhau nữa, câu chuyện của hai người dần dần chìm vào nơi sâu nhất của thời gian.

Bình luận đoạn
Từ đó, Trần Cảnh và LCH không gặp lại nhau nữa, câu chuyện của hai người dần dần chìm vào nơi sâu nhất của thời gian.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tháng 2 âm lịch năm 1258, Trần Thái Tông nhường ngôi cho con, lên làm thái thượng hoàng và chuyên tâm nghiên cứu Phật pháp.

Bình luận đoạn
Tháng 2 âm lịch năm 1258, Trần Thái Tông nhường ngôi cho con, lên làm thái thượng hoàng và chuyên tâm nghiên cứu Phật pháp.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Sử thần Ngô Sĩ Liên có nhận xét về vua Trần Thái Tông: “Vua là người khoan nhân đại độ, có lượng đế vương, cho nên có thể mở nghiệp, truyền sau, đặt giường giăng mối chế độ nhà Trần tốt đẹp”.

Bình luận đoạn
“Sử thần Ngô Sĩ Liên có nhận xét về vua Trần Thái Tông: “Vua là người khoan nhân đại độ, có lượng đế vương, cho nên có thể mở nghiệp, truyền sau, đặt giường giăng mối chế độ nhà Trần tốt đẹp”.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trần Thái Tông còn là một thiền sư Phật giáo, đã truyền dạy kinh nghiệm tu hành của mình qua các tác phẩm Khóa hư lụcThiền tông chỉ namChú giải Kinh Kim cương Tam muội và Lục thời sám hối khoa nghi. Ông được xem là người có ảnh hưởng lớn đến sự hình thành Thiền phái Trúc Lâm – giáo hội thống nhất đầu tiên của đạo Phật tại Việt Nam – vào cuối thế kỷ XIII”.

Bình luận đoạn
Trần Thái Tông còn là một thiền sư Phật giáo, đã truyền dạy kinh nghiệm tu hành của mình qua các tác phẩm Khóa hư lụcThiền tông chỉ namChú giải Kinh Kim cương Tam muội và Lục thời sám hối khoa nghi. Ông được xem là người có ảnh hưởng lớn đến sự hình thành Thiền phái Trúc Lâm – giáo hội thống nhất đầu tiên của đạo Phật tại Việt Nam – vào cuối thế kỷ XIII”.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Rất nhiều năm sau đó, năm 1277.

Bình luận đoạn
Rất nhiều năm sau đó, năm 1277.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mặt hồ yên tĩnh, hoàng hôn bao trùm cả một vùng rộng lớn, LCH lúc này đã trong ngoài 60, gương mặt hiền từ ngồi ngắm bức tranh yên bình trước mặt.

Bình luận đoạn
Mặt hồ yên tĩnh, hoàng hôn bao trùm cả một vùng rộng lớn, LCH lúc này đã trong ngoài 60, gương mặt hiền từ ngồi ngắm bức tranh yên bình trước mặt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Từ xa xa, dần đang đi tới, là dáng dấp của một vị thiền sư nhà Phật, người ôn tồn ngồi xuống bên cạnh LCH, cả hai cứ thế, không ai nói với ai tiếng nào, cùng nhau ngắm hoàng hôn phía trước.

Bình luận đoạn
Từ xa xa, dần đang đi tới, là dáng dấp của một vị thiền sư nhà Phật, người ôn tồn ngồi xuống bên cạnh LCH, cả hai cứ thế, không ai nói với ai tiếng nào, cùng nhau ngắm hoàng hôn phía trước.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trần Cảnh: Chúng ta, vậy mà, cũng đã đi hết đời người...

Bình luận đoạn
Trần Cảnh: Chúng ta, vậy mà, cũng đã đi hết đời người...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

LCH: Uhm, cũng đã đi qua hết rồi.

Bình luận đoạn
LCH: Uhm, cũng đã đi qua hết rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hoàng hôn ấm áp, yên bình.

Bình luận đoạn
Hoàng hôn ấm áp, yên bình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trải qua một kiếp nhân sinh, có vinh quang, có cay đắng, có tủi nhục, có cả những hạnh phúc nhỏ bé ngắn ngủi, có những điều khắc cốt ghi tâm, tất cả giờ như mây khói thoáng qua đời người.

Bình luận đoạn
Trải qua một kiếp nhân sinh, có vinh quang, có cay đắng, có tủi nhục, có cả những hạnh phúc nhỏ bé ngắn ngủi, có những điều khắc cốt ghi tâm, tất cả giờ như mây khói thoáng qua đời người.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trần Cảnh, LCH ngồi trầm lặng yên tĩnh trong ánh chiều tà, bắt tay giản hòa cùng vận mệnh.

Bình luận đoạn
Trần Cảnh, LCH ngồi trầm lặng yên tĩnh trong ánh chiều tà, bắt tay giản hòa cùng vận mệnh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Năm 1277, Trần Thái Tông... qua đời.

Bình luận đoạn
“Năm 1277, Trần Thái Tông... qua đời.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Năm 1278, Chiêu Thánh công chúa... qua đời”

Bình luận đoạn
Năm 1278, Chiêu Thánh công chúa... qua đời”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Lý Chiêu Hoàng, ta đã không phụ người, không phụ Đại Việt”

Bình luận đoạn
“Lý Chiêu Hoàng, ta đã không phụ người, không phụ Đại Việt”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đa phần trong tước hiệu con trai của Trần Thái Tông đều có một chữ “Chiêu”, phần mộ của người được gọi là Chiêu lăng

Bình luận đoạn
Đa phần trong tước hiệu con trai của Trần Thái Tông đều có một chữ “Chiêu”, phần mộ của người được gọi là Chiêu lăng

Chưa có bình luận cho đoạn này.

-

Bình luận đoạn
-

Chưa có bình luận cho đoạn này.

NGOẠI TRUYỆN 1

Bình luận đoạn
NGOẠI TRUYỆN 1

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngày 1 tháng 4 âm lịch (5 tháng 5 dương lịch) năm 1277, Thượng hoàng Trần Thái Tông qua đời tại điện Vạn Thọ (Thăng Long), hưởng thọ 60 tuổi. Theo Đại Việt Sử ký Toàn thư, Thái Tông đã đoán trước được ngày mất của ông:

Bình luận đoạn
Ngày 1 tháng 4 âm lịch (5 tháng 5 dương lịch) năm 1277, Thượng hoàng Trần Thái Tông qua đời tại điện Vạn Thọ (Thăng Long), hưởng thọ 60 tuổi. Theo Đại Việt Sử ký Toàn thư, Thái Tông đã đoán trước được ngày mất của ông:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trước đó, Thượng hoàng đến ngự đường, bỗng thấy con rết bò trên áo ngự. Thượng hoàng sợ, lấy tay phủi nó rơi đánh "keng" xuống đất, nhìn xem thì hóa ra cái đinh sắt, đoán là điềm năm Đinh.

Bình luận đoạn
Trước đó, Thượng hoàng đến ngự đường, bỗng thấy con rết bò trên áo ngự. Thượng hoàng sợ, lấy tay phủi nó rơi đánh "keng" xuống đất, nhìn xem thì hóa ra cái đinh sắt, đoán là điềm năm Đinh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lại có lần đùa sai Minh tự Nguyễn Mặc Lão dùng phép nghiệm quan nghiệm xem điềm lành hay điềm dữ. Hôm sau Mặc lão tâu: "Thấy một chiếc hòm vuông bốn mặt đều có chữ "nguyệt", trên hòm có một cái kim, một chiếc lược".

Bình luận đoạn
Lại có lần đùa sai Minh tự Nguyễn Mặc Lão dùng phép nghiệm quan nghiệm xem điềm lành hay điềm dữ. Hôm sau Mặc lão tâu: "Thấy một chiếc hòm vuông bốn mặt đều có chữ "nguyệt", trên hòm có một cái kim, một chiếc lược".

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thượng hoàng lại đoán: "Hòm tức là quan tài, chữ " nguyệt" (tháng) ở bốn bên tức là tháng 4, cái kim có thể cắm vào vật gì, tức là nhập vào quan tài, chữ "sơ" là chiếc lược, đồng âm với "sơ" là xa tức là sẽ xa rời các ngươi".

Bình luận đoạn
Thượng hoàng lại đoán: "Hòm tức là quan tài, chữ " nguyệt" (tháng) ở bốn bên tức là tháng 4, cái kim có thể cắm vào vật gì, tức là nhập vào quan tài, chữ "sơ" là chiếc lược, đồng âm với "sơ" là xa tức là sẽ xa rời các ngươi".

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lại lúc ấy đương có trò múa rối, thường có câu: "Mau đến ngày mồng 1 thay phiên". Thượng hoàng lại đoán: "Thế là ngày mồng 1 ta chết".

Bình luận đoạn
Lại lúc ấy đương có trò múa rối, thường có câu: "Mau đến ngày mồng 1 thay phiên". Thượng hoàng lại đoán: "Thế là ngày mồng 1 ta chết".

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Năm trước, có một hôm thượng hoàng chợt bảo tả hữu: "Tháng 4 sang năm ta tất chết". Đến nay quả như vậy.

Bình luận đoạn
Năm trước, có một hôm thượng hoàng chợt bảo tả hữu: "Tháng 4 sang năm ta tất chết". Đến nay quả như vậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

NGOẠI TRUYỆN 2

Bình luận đoạn
NGOẠI TRUYỆN 2

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Phía trước bờ hồ bỗng xuất hiện một xoáy ánh sáng, Thiên Tâm bước ra, cô ngạc nhiên thấy mình lại xuyên không về đây, thoáng chốc giật mình khi phát hiện có hai đôi mắt già cả nhăn nheo đang nhìn mình chầm chầm, càng ngạc nhiên hơn nữa khi nhận ra hai người già trước mặt lại là Trần Cảnh và Lý Chiêu Hoàng. Cô chợt nhớ về lần đầu tiên họ gặp nhau, cũng là hai con người này nhưng ánh mắt to tròn trong veo khi ấy, giờ đã nhuốm màu của thời gian, của số mệnh.

Bình luận đoạn
Phía trước bờ hồ bỗng xuất hiện một xoáy ánh sáng, Thiên Tâm bước ra, cô ngạc nhiên thấy mình lại xuyên không về đây, thoáng chốc giật mình khi phát hiện có hai đôi mắt già cả nhăn nheo đang nhìn mình chầm chầm, càng ngạc nhiên hơn nữa khi nhận ra hai người già trước mặt lại là Trần Cảnh và Lý Chiêu Hoàng. Cô chợt nhớ về lần đầu tiên họ gặp nhau, cũng là hai con người này nhưng ánh mắt to tròn trong veo khi ấy, giờ đã nhuốm màu của thời gian, của số mệnh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lý Chiêu Hoàng: Thiên Tâm tỷ, tỷ vẫn không thay đổi gì.

Bình luận đoạn
Lý Chiêu Hoàng: Thiên Tâm tỷ, tỷ vẫn không thay đổi gì.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thiên Tâm có lẽ cũng đã nhận biết thời khắc này, cô yên lặng đứng bên cạnh họ, cùng nhau nhìn về phía chân trời đang rực đỏ kia.

Bình luận đoạn
Thiên Tâm có lẽ cũng đã nhận biết thời khắc này, cô yên lặng đứng bên cạnh họ, cùng nhau nhìn về phía chân trời đang rực đỏ kia.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh chiều tà hắt lên gương mặt từng người, Thiên Tâm khẽ quay sang nhìn hai gương mặt vừa quen thuộc vừa lạ lẫm kia, chính là cái cảm giác đó, cảm giác “chỉ cần một ánh nhìn thôi là có thể thấy cả một quãng đời dài đăng đẵng, đầy thăng trầm”.

Bình luận đoạn
Ánh chiều tà hắt lên gương mặt từng người, Thiên Tâm khẽ quay sang nhìn hai gương mặt vừa quen thuộc vừa lạ lẫm kia, chính là cái cảm giác đó, cảm giác “chỉ cần một ánh nhìn thôi là có thể thấy cả một quãng đời dài đăng đẵng, đầy thăng trầm”.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thiên Tâm: Hai người, có ai biết Thuận Tử đang ở đâu không, ta muốn đòi lại tiểu Hoàng và tiểu Ngọc.

Bình luận đoạn
Thiên Tâm: Hai người, có ai biết Thuận Tử đang ở đâu không, ta muốn đòi lại tiểu Hoàng và tiểu Ngọc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Câu nói vừa dứt thì xoáy ánh sáng lại xuất hiện.

Bình luận đoạn
Câu nói vừa dứt thì xoáy ánh sáng lại xuất hiện.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lý Chiêu Hoàng: Có vẻ tỷ không đòi lại được tiểu Hoàng và tiểu Ngọc rồi.

Bình luận đoạn
Lý Chiêu Hoàng: Có vẻ tỷ không đòi lại được tiểu Hoàng và tiểu Ngọc rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thiên Tâm tỏ vẻ thất vọng, tiến về phía vòng xoáy, cô ngoảnh lại nhìn dáng vẻ an nhiên của hai người họ rồi nở nụ cười trìu mến để tiễn biệt.

Bình luận đoạn
Thiên Tâm tỏ vẻ thất vọng, tiến về phía vòng xoáy, cô ngoảnh lại nhìn dáng vẻ an nhiên của hai người họ rồi nở nụ cười trìu mến để tiễn biệt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thiên Tâm biến mất theo vòng xoáy.

Bình luận đoạn
Thiên Tâm biến mất theo vòng xoáy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lý Chiêu Hoàng: Sao lúc nãy, người không nói với tỷ ấy sự thật năm xưa.

Bình luận đoạn
Lý Chiêu Hoàng: Sao lúc nãy, người không nói với tỷ ấy sự thật năm xưa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trần Cảnh: Tỷ ấy có hỏi đâu.

Bình luận đoạn
Trần Cảnh: Tỷ ấy có hỏi đâu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thiên Tâm quay lại thời hiện đại, trong lòng lại mang chút nặng nề, có lẽ kết thúc như vậy đã là viên mãn rồi.

Bình luận đoạn
Thiên Tâm quay lại thời hiện đại, trong lòng lại mang chút nặng nề, có lẽ kết thúc như vậy đã là viên mãn rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vận mệnh đã áp đặt lên họ quá nhiều thứ nặng nề tưởng chừng như có thể bóp họ đến ngạt thở, thật may, họ đã kiên trì đi đến cuối cùng, đã tìm được cuốc sống mà mình mong muốn.

Bình luận đoạn
Vận mệnh đã áp đặt lên họ quá nhiều thứ nặng nề tưởng chừng như có thể bóp họ đến ngạt thở, thật may, họ đã kiên trì đi đến cuối cùng, đã tìm được cuốc sống mà mình mong muốn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Để phấn chấn tinh thần, Thiên Tâm dắt chó đi dạo, chú chó tinh nghịch giật mất dây xích mà chạy rong ngoài đường, làm Thiên Tâm chạy theo bán sống bán chết.

Bình luận đoạn
Để phấn chấn tinh thần, Thiên Tâm dắt chó đi dạo, chú chó tinh nghịch giật mất dây xích mà chạy rong ngoài đường, làm Thiên Tâm chạy theo bán sống bán chết.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chú chó bỗng dừng lại và nhìn chầm chầm một người đàn ông, người kia cũng không vừa gì, hắn cũng mang ánh mắt thù địch mà nhìn chú chó.

Bình luận đoạn
Chú chó bỗng dừng lại và nhìn chầm chầm một người đàn ông, người kia cũng không vừa gì, hắn cũng mang ánh mắt thù địch mà nhìn chú chó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Nhìn gì mà nhìn, đồ khó ưa.”

Bình luận đoạn
“Nhìn gì mà nhìn, đồ khó ưa.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Thích nhìn đó, đồ đáng ghét.”

Bình luận đoạn
“Thích nhìn đó, đồ đáng ghét.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đồ con chó khó ưa.”

Bình luận đoạn
“Đồ con chó khó ưa.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đồ thằng người đáng ghét.”

Bình luận đoạn
“Đồ thằng người đáng ghét.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một người một chó, âm thầm khẩu chiến.

Bình luận đoạn
Một người một chó, âm thầm khẩu chiến.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thiên Tâm: Lucky, mày chạy đi đâu vậy hả.

Bình luận đoạn
Thiên Tâm: Lucky, mày chạy đi đâu vậy hả.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Rồi ánh mắt của Thiên Tâm nhận ra người đứng trước mặt mình là Trần Tổng.

Bình luận đoạn
Rồi ánh mắt của Thiên Tâm nhận ra người đứng trước mặt mình là Trần Tổng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước
💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!