Truyện
Trước Sau
Nếu Không Còn Vướng Bận · Nguyễn Thiện · 6/30/2025 5:09:14 AM · 0 0

Ông...

Sau hai năm nghĩa vụ, tôi đã xuất ngũ. Môi trường quân đội tuy gian khổ nhưng cũng răn dạy cho tôi nhiều điều, tôi quý mến những đồng đội và chỉ huy, họ đã bên tôi khi tôi gần như mất đi tất cả. Ngày tôi lên xe trở về, liếc nhìn bóng cây còn vương vấn ký ức, khoé mắt tôi hơi cay, có lẽ, trái tim tôi bây giờ, đã được chữa lành gần hết rồi...

Bình luận đoạn
Sau hai năm nghĩa vụ, tôi đã xuất ngũ. Môi trường quân đội tuy gian khổ nhưng cũng răn dạy cho tôi nhiều điều, tôi quý mến những đồng đội và chỉ huy, họ đã bên tôi khi tôi gần như mất đi tất cả. Ngày tôi lên xe trở về, liếc nhìn bóng cây còn vương vấn ký ức, khoé mắt tôi hơi cay, có lẽ, trái tim tôi bây giờ, đã được chữa lành gần hết rồi...

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Tạm biệt, mọi người."

Bình luận đoạn
"Tạm biệt, mọi người."

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

Kỷ niệm của tôi ở đơn vị, sẽ mãi là một mảnh ký ức đẹp, len lỏi trong bóng tối cuộc đời tôi.

Bình luận đoạn
Kỷ niệm của tôi ở đơn vị, sẽ mãi là một mảnh ký ức đẹp, len lỏi trong bóng tối cuộc đời tôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nói thật là, dù có về quê, tôi cũng không biết mình sẽ làm gì...

Bình luận đoạn
Nói thật là, dù có về quê, tôi cũng không biết mình sẽ làm gì...

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

Với mục tiêu sống của tôi hiện giờ, có lẽ, tôi chỉ sống vì ông thôi. Bây giờ tôi đã 20 rồi, tuy đã hai năm, nhưng trong sâu thẳm trái tim tôi vẫn ám ảnh quá khứ tuổi 18... Tôi đã trưởng thành không ít, chỉ riêng điều đó là không thể nhạt nhoà.

Bình luận đoạn
Với mục tiêu sống của tôi hiện giờ, có lẽ, tôi chỉ sống vì ông thôi. Bây giờ tôi đã 20 rồi, tuy đã hai năm, nhưng trong sâu thẳm trái tim tôi vẫn ám ảnh quá khứ tuổi 18... Tôi đã trưởng thành không ít, chỉ riêng điều đó là không thể nhạt nhoà.

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngồi trên xe, băng qua những cánh đồng, những con sông dài, lòng tôi khẽ trào dâng một chút "bơ vơ". Bạn bè tôi, họ bây giờ có lẽ đang tận hưởng cuộc sống đại học ao ước của mình. Đồng đội tôi, ai cũng mang mục tiêu lớn lao, người thì cố thi đại học, người thì về quê làm nông phụ giúp ba mẹ, người thì kế thừa gia nghiệp... Chắc còn mỗi tôi, đem một nội tâm mơ hồ mà tiếp tục "sống".

Bình luận đoạn
Ngồi trên xe, băng qua những cánh đồng, những con sông dài, lòng tôi khẽ trào dâng một chút "bơ vơ". Bạn bè tôi, họ bây giờ có lẽ đang tận hưởng cuộc sống đại học ao ước của mình. Đồng đội tôi, ai cũng mang mục tiêu lớn lao, người thì cố thi đại học, người thì về quê làm nông phụ giúp ba mẹ, người thì kế thừa gia nghiệp... Chắc còn mỗi tôi, đem một nội tâm mơ hồ mà tiếp tục "sống".

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một chút thành thật nhé, tôi có hơi chua chát mỗi khi nhớ lại câu nói của bà.

Bình luận đoạn
Một chút thành thật nhé, tôi có hơi chua chát mỗi khi nhớ lại câu nói của bà.

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Bước đi của cháu nếu có cô đơn, chỉ cần quay đầu, cháu sẽ còn thấy người thân của mình."

Bình luận đoạn
"Bước đi của cháu nếu có cô đơn, chỉ cần quay đầu, cháu sẽ còn thấy người thân của mình."

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trên trần thế bây giờ tôi chỉ còn mỗi ông, nếu sau này... Ông... Vậy thì, khi ấy tôi quay đầu, còn ai? Tôi sợ lắm, tôi không dám nghĩ, tôi không dám tưởng, tôi muốn trân trọng hiện tại, tôi muốn bên ông, yêu thương ông, chăm sóc cho ông...

Bình luận đoạn
Trên trần thế bây giờ tôi chỉ còn mỗi ông, nếu sau này... Ông... Vậy thì, khi ấy tôi quay đầu, còn ai? Tôi sợ lắm, tôi không dám nghĩ, tôi không dám tưởng, tôi muốn trân trọng hiện tại, tôi muốn bên ông, yêu thương ông, chăm sóc cho ông...

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một lần nữa, tôi lại đặt chân xuống mảnh đất quê hương, nơi từng là một chặng đường của hy vọng và hạnh phúc. Bước đi của tôi hôm nay đã thêm kiên định, tôi sẽ trở về căn nhà ấy với một Minh An trưởng thành hơn... Để gặp ông.

Bình luận đoạn
Một lần nữa, tôi lại đặt chân xuống mảnh đất quê hương, nơi từng là một chặng đường của hy vọng và hạnh phúc. Bước đi của tôi hôm nay đã thêm kiên định, tôi sẽ trở về căn nhà ấy với một Minh An trưởng thành hơn... Để gặp ông.

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

Từ xa, tôi nhìn thấy một hình bóng vừa quen, vừa lạ - đó là ông...!

Bình luận đoạn
Từ xa, tôi nhìn thấy một hình bóng vừa quen, vừa lạ - đó là ông...!

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ông bây giờ, gầy hơn, trầm tư hơn, và... U sầu hơn...?

Bình luận đoạn
Ông bây giờ, gầy hơn, trầm tư hơn, và... U sầu hơn...?

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ôi Minh An, cháu của ông, mừng cháu về nhà."

Bình luận đoạn
"Ôi Minh An, cháu của ông, mừng cháu về nhà."

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nói sao nhỉ? Đúng ra tôi phải vui lắm, nhưng, tôi chỉ vui nếu ông có thể khoẻ mạnh mà nói ra được câu đó, chứ không phải một giọng nói khó khăn, một sự thiếu sức sống ấy. Chỉ là, có một ngoại lệ thôi - đôi mắt ông, trong sâu thẳm, tôi cảm nhận được một vùng trời của nỗi nhớ và tình thương. Tôi sẽ khóc mất, tôi... Cuối cùng vẫn chỉ là một đứa trẻ...

Bình luận đoạn
Nói sao nhỉ? Đúng ra tôi phải vui lắm, nhưng, tôi chỉ vui nếu ông có thể khoẻ mạnh mà nói ra được câu đó, chứ không phải một giọng nói khó khăn, một sự thiếu sức sống ấy. Chỉ là, có một ngoại lệ thôi - đôi mắt ông, trong sâu thẳm, tôi cảm nhận được một vùng trời của nỗi nhớ và tình thương. Tôi sẽ khóc mất, tôi... Cuối cùng vẫn chỉ là một đứa trẻ...

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi ôm lấy ông, một cái ôm nhẹ nhàng, cố che đi đôi mắt đang đỏ thẫm.

Bình luận đoạn
Tôi ôm lấy ông, một cái ôm nhẹ nhàng, cố che đi đôi mắt đang đỏ thẫm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Cháu nhớ ông nhiều lắm!" - Tôi nói mà không để run giọng mình.

Bình luận đoạn
"Cháu nhớ ông nhiều lắm!" - Tôi nói mà không để run giọng mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu tôi khóc, tôi sẽ mãi là đứa trẻ trong mắt ông, tôi phải mạnh mẽ, để ông yên tâm.

Bình luận đoạn
Nếu tôi khóc, tôi sẽ mãi là đứa trẻ trong mắt ông, tôi phải mạnh mẽ, để ông yên tâm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi cùng ông vào trong nhà, vẫn là căn nhà rộng lớn ấy, nhưng, nó lạnh quá... Thật không dám tưởng tượng, ông phải sống trong đây suốt gần hai năm như thế nào vậy?

Bình luận đoạn
Tôi cùng ông vào trong nhà, vẫn là căn nhà rộng lớn ấy, nhưng, nó lạnh quá... Thật không dám tưởng tượng, ông phải sống trong đây suốt gần hai năm như thế nào vậy?

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Minh An, cháu ở đơn vị sống tốt không? Ông mỗi ngày đều nhớ cháu, lo cháu gặp chuyện."

Bình luận đoạn
"Minh An, cháu ở đơn vị sống tốt không? Ông mỗi ngày đều nhớ cháu, lo cháu gặp chuyện."

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ông cô đơn lắm, chỉ biết tâm sự với hàng xóm. Nhà trống trải quá, ông không chịu được."

Bình luận đoạn
"Ông cô đơn lắm, chỉ biết tâm sự với hàng xóm. Nhà trống trải quá, ông không chịu được."

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi cũng nhớ ông nhiều lắm, ngày nào cũng lo lắng cho ông, cũng sợ hãi một ngày giống như "hôm đó". Nếu nói tôi sống tốt thì là nói dối, nếu không tốt, cũng hơi chút không thành thật...

Bình luận đoạn
Tôi cũng nhớ ông nhiều lắm, ngày nào cũng lo lắng cho ông, cũng sợ hãi một ngày giống như "hôm đó". Nếu nói tôi sống tốt thì là nói dối, nếu không tốt, cũng hơi chút không thành thật...

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Vâng, cháu sống ở đơn vị tốt lắm ạ! Mọi người đều quan tâm cháu, cháu mến họ lắm ạ!"

Bình luận đoạn
"Vâng, cháu sống ở đơn vị tốt lắm ạ! Mọi người đều quan tâm cháu, cháu mến họ lắm ạ!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sau cùng, vẫn là nên nói lời trái lòng, nhưng cũng có chút thật lòng.

Bình luận đoạn
Sau cùng, vẫn là nên nói lời trái lòng, nhưng cũng có chút thật lòng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi và ông tâm sự với nhau nhiều lắm, ông định nấu ăn cho tôi nhưng sức khoẻ quá yếu. Ông không giấu được, đành nói thật.

Bình luận đoạn
Tôi và ông tâm sự với nhau nhiều lắm, ông định nấu ăn cho tôi nhưng sức khoẻ quá yếu. Ông không giấu được, đành nói thật.

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ông luôn ăn cơm với dì Lan nhà hàng xóm, cháu đừng lo, dì Lan giúp đỡ ông nhiều lắm."

Bình luận đoạn
"Ông luôn ăn cơm với dì Lan nhà hàng xóm, cháu đừng lo, dì Lan giúp đỡ ông nhiều lắm."

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khi ấy, tôi mới nhận ra... Thể trạng của ông có vấn đề, rất lớn. Sau nhiều lần gặng hỏi, ông mới ấp úng trả lời.

Bình luận đoạn
Khi ấy, tôi mới nhận ra... Thể trạng của ông có vấn đề, rất lớn. Sau nhiều lần gặng hỏi, ông mới ấp úng trả lời.

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ông bị bệnh nhẹ thôi, điều trị vài ngày là hết."

Bình luận đoạn
"Ông bị bệnh nhẹ thôi, điều trị vài ngày là hết."

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi không tin, ngay tối hôm đó, tôi lén tìm hồ sơ khám bệnh của ông. Tôi... Sốc, vô cùng sốc, cảm giác như hy vọng cũng đang ghét bỏ tôi vậy...

Bình luận đoạn
Tôi không tin, ngay tối hôm đó, tôi lén tìm hồ sơ khám bệnh của ông. Tôi... Sốc, vô cùng sốc, cảm giác như hy vọng cũng đang ghét bỏ tôi vậy...

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ung- ung thư phổi...?" - Giọng tôi run hẳn lên, không giấu được.

Bình luận đoạn
"Ung- ung thư phổi...?" - Giọng tôi run hẳn lên, không giấu được.

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhìn rõ hơn...

Bình luận đoạn
Nhìn rõ hơn...

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

"...bệnh nhân đang ở giai đoạn III..."

Bình luận đoạn
"...bệnh nhân đang ở giai đoạn III..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lúc này tôi điên rồi, liền mất lý trí mà ép ông lên bệnh viện bất chấp đã qua giờ hành chính. Sau đó, may mắn là ông được khám sơ lược từ bác sĩ còn ở lại.

Bình luận đoạn
Lúc này tôi điên rồi, liền mất lý trí mà ép ông lên bệnh viện bất chấp đã qua giờ hành chính. Sau đó, may mắn là ông được khám sơ lược từ bác sĩ còn ở lại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Tình trạng bệnh của ông cậu rất nặng, thông tin khám bệnh này cũng khá lâu rồi mà chỉ dùng thuốc đơn giản thôi. Hiện tại, theo tôi chẩn đoán thì ông cậu đang bị ung thư phổi cuối giai đoạn III, có dấu hiệu di căn. Trước mắt thì cậu làm thủ tục nhập viện cho ông, ngày mai sẽ đưa đi khám chuyên sâu."

Bình luận đoạn
"Tình trạng bệnh của ông cậu rất nặng, thông tin khám bệnh này cũng khá lâu rồi mà chỉ dùng thuốc đơn giản thôi. Hiện tại, theo tôi chẩn đoán thì ông cậu đang bị ung thư phổi cuối giai đoạn III, có dấu hiệu di căn. Trước mắt thì cậu làm thủ tục nhập viện cho ông, ngày mai sẽ đưa đi khám chuyên sâu."

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lời nói của bác sĩ như tát thẳng vào những hy vọng nhỏ bé cuối cùng của tôi, "ung thư" chi phí điều trị rất cao, chỉ riêng các xét nghiệm đã tốn cả triệu. Nhiều khi, tôi oán trách ông trời nhiều lắm, nhưng tự trách mình nhiều hơn, không vì gì cả...

Bình luận đoạn
Lời nói của bác sĩ như tát thẳng vào những hy vọng nhỏ bé cuối cùng của tôi, "ung thư" chi phí điều trị rất cao, chỉ riêng các xét nghiệm đã tốn cả triệu. Nhiều khi, tôi oán trách ông trời nhiều lắm, nhưng tự trách mình nhiều hơn, không vì gì cả...

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

Làm xong thủ tục nhập viện và chi trả các chi phí ban đầu, túi tôi rỗng tuếch, số tiền nhận được khi xuất ngũ tôi cũng dùng luôn. Trở về nhà, lại cái cảm giác chết tiệt ấy xâm chiếm. Tôi ghét sự cô đơn này, tôi chỉ muốn được yên bình thôi mà? Tại sao số phận cứ lấy đi những người tôi yêu thương? Trần thế còn mỗi ông, chẳng lẽ số phận cũng định cướp nốt sao? Hàng vạn câu hỏi xoáy sâu trong đầu tôi, mệt mỏi và đau đớn khôn cùng.

Bình luận đoạn
Làm xong thủ tục nhập viện và chi trả các chi phí ban đầu, túi tôi rỗng tuếch, số tiền nhận được khi xuất ngũ tôi cũng dùng luôn. Trở về nhà, lại cái cảm giác chết tiệt ấy xâm chiếm. Tôi ghét sự cô đơn này, tôi chỉ muốn được yên bình thôi mà? Tại sao số phận cứ lấy đi những người tôi yêu thương? Trần thế còn mỗi ông, chẳng lẽ số phận cũng định cướp nốt sao? Hàng vạn câu hỏi xoáy sâu trong đầu tôi, mệt mỏi và đau đớn khôn cùng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

Để cứu ông, tôi quyết chọn những phương pháp điều trị tốt nhất hiện có. Bác sĩ từng khuyên tôi rằng ngay cả những phương pháp ấy cũng không hoàn toàn đảm bảo sẽ cứu được ông, nhưng tôi mặc kệ. Tôi sẽ đánh cược với số phận, và dù chỉ một tia hy vọng mong manh, tôi cũng sẽ cố gắng nắm bắt. Quyết định này đi đôi với những con số dài ngoằng lên tới hàng tỷ đồng.

Bình luận đoạn
Để cứu ông, tôi quyết chọn những phương pháp điều trị tốt nhất hiện có. Bác sĩ từng khuyên tôi rằng ngay cả những phương pháp ấy cũng không hoàn toàn đảm bảo sẽ cứu được ông, nhưng tôi mặc kệ. Tôi sẽ đánh cược với số phận, và dù chỉ một tia hy vọng mong manh, tôi cũng sẽ cố gắng nắm bắt. Quyết định này đi đôi với những con số dài ngoằng lên tới hàng tỷ đồng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

Từ ngày ông nhập viện, tôi bạt mạng xin việc, nhận đủ mọi công việc nặng nhọc nhất với đồng lương ít ỏi. Không có trình độ học vấn cao, tôi không có quyền lựa chọn. Những ngày tháng ấy, tôi bán sống bán chết kiếm tiền, nhưng vẫn không đủ. Mỗi lần xạ trị hay hóa trị có thể ngốn cả chục hay trăm triệu đồng. Dần dần, tôi buộc phải sa vào con đường vay nợ... Và theo thời gian, tôi chìm sâu trong nợ nần chồng chất.

Bình luận đoạn
Từ ngày ông nhập viện, tôi bạt mạng xin việc, nhận đủ mọi công việc nặng nhọc nhất với đồng lương ít ỏi. Không có trình độ học vấn cao, tôi không có quyền lựa chọn. Những ngày tháng ấy, tôi bán sống bán chết kiếm tiền, nhưng vẫn không đủ. Mỗi lần xạ trị hay hóa trị có thể ngốn cả chục hay trăm triệu đồng. Dần dần, tôi buộc phải sa vào con đường vay nợ... Và theo thời gian, tôi chìm sâu trong nợ nần chồng chất.

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có một thời gian dài, tôi có những suy nghĩ bỏ cuộc, nhưng ông - người thân duy nhất trên đời này của tôi, tôi sẽ liền tự tát mình để tỉnh táo.

Bình luận đoạn
Có một thời gian dài, tôi có những suy nghĩ bỏ cuộc, nhưng ông - người thân duy nhất trên đời này của tôi, tôi sẽ liền tự tát mình để tỉnh táo.

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

*Mình sống vì ông, nếu không còn ông, cuộc sống của mình sẽ chả còn ý nghĩa gì nữa!*

Bình luận đoạn
*Mình sống vì ông, nếu không còn ông, cuộc sống của mình sẽ chả còn ý nghĩa gì nữa!*

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mang theo ý chí đó, tôi kiên cường mà không bỏ cuộc, mỗi ngày thăm ông đều là một "câu chuyện cổ tích", mỗi ngày bị chủ nợ đánh đập đều là một "sự thật". Nó khiến tôi thèm khát tiền bạc hơn bao giờ hết, tôi bán mọi thứ có giá trị trong nhà đi chỉ để kiếm chút đồng lẻ.

Bình luận đoạn
Mang theo ý chí đó, tôi kiên cường mà không bỏ cuộc, mỗi ngày thăm ông đều là một "câu chuyện cổ tích", mỗi ngày bị chủ nợ đánh đập đều là một "sự thật". Nó khiến tôi thèm khát tiền bạc hơn bao giờ hết, tôi bán mọi thứ có giá trị trong nhà đi chỉ để kiếm chút đồng lẻ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cuộc sống của tôi đầy sóng gió, đành chịu thôi. Nhưng, tôi... Cũng biết mệt mỏi, sự dày vò thể xác lẫn tinh thần khiến vết rách trong tim lại thêm lớn hơn từng ngày. "Hy vọng", giờ tôi thấy nó như mỉa mai cuộc đời tôi ấy.

Bình luận đoạn
Cuộc sống của tôi đầy sóng gió, đành chịu thôi. Nhưng, tôi... Cũng biết mệt mỏi, sự dày vò thể xác lẫn tinh thần khiến vết rách trong tim lại thêm lớn hơn từng ngày. "Hy vọng", giờ tôi thấy nó như mỉa mai cuộc đời tôi ấy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước Chương sau
📚

Có thể bạn sẽ thích

💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!