NGOẠI TRUYỆN 2
Nghỉ hè năm thứ ba đại học, Minh Ngọc cùng các bạn trong lớp đi du lịch tại thành phố Q. Tại đây các sinh viên khoa Mỹ thuật Công nghiệp của đại học A sẽ tham gia vẽ tranh tuyên truyền bảo vệ môi trường biển.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Minh Ngọc lần đầu thấy biển là khi về ra mắt gia đình Thành Trung. Lúc đó cô căng thẳng tới mức không còn tâm trí nào ngắm cảnh. Đến lúc Thành Trung đưa cô đi ra ngọn hải đăng thì trời đã tối. Hơn nữa ra đó cũng có ngắm được gì đâu, anh và cô còn bận hôn nhau mà.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thật sự là ý tưởng lần này cô chưa có. Vậy mà sáng mai đã bắt đầu vẽ tranh rồi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Minh Ngọc đi bộ dọc bờ biển ngắm cảnh để lấy chút cảm hứng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Biển xanh, cát trắng, nắng vàng nhưng thiếu đi ai đó bên cạnh làm cô thật sự thấy trống trải.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bỗng nhiên tiếng leng keng vang lên bên tai, Minh Ngọc vội vàng chạy lên trên vỉa hè.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Kem.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhất định phải mua kem ăn. Thành Trung đã nói kem dạo ở thành phố này rất ngon. Biết đâu ăn xong lại có cảm hứng sáng tác.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Minh Ngọc lấy tiền từ trong ví ra rồi nói:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
”Chú bán cho cháu hai cây kem ạ.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Người bán kem lên tiếng:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
”Chỉ còn hai vị là chanh leo và dưa gang. Cô muốn lấy loại nào?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sao trùng hợp vậy? Kem hoa quả thì cô thích vị chanh leo còn anh thích vị dưa gang:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
”Chú bán cho cháu cả hai đi ạ.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhưng... giọng nói của người bán kem sao lại có vẻ quen thế nhỉ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lúc này người đàn ông tháo kính, kéo bỏ bộ râu giả:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
”Nóng muốn chết.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Minh Ngọc mở to hai mắt:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Thành Trung. Anh làm gì ở đây?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thành Trung vui vẻ đáp:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Bán kem.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Anh về đây sao không nói với em?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thành Trung cười híp mắt:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
”Thế thì còn gì là bất ngờ nữa. Anh đã xin nghỉ phép trùng đúng lịch của lớp em.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lúc này có mấy em bé chạy tới mua kem Thành Trung đều tặng mà không lấy tiền.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Minh Ngọc mỉm cười:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Vậy bây giờ em có được ăn kem không?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Đương nhiên.” Thành Trung vừa nói vừa lấy kem vị chanh leo cho Minh Ngọc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thấy Minh Ngọc đưa kem tới miệng anh liền nói:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Mười nghìn một cây kem.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Minh Ngọc khựng lại:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
”Sao trên xe ghi có năm nghìn? Anh còn tặng cho mấy bạn nhỏ mà.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Vì anh bán kem siêu cấp đẹp trai nên tính giá cao hơn cho một mình Minh Ngọc thôi.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cái ưu đãi này quả thực là cô không muốn nhận nha.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Minh Ngọc đưa mười nghìn cho Thành Trung rồi nói:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Kể ra vừa ăn kem, vừa ngắm người mới hết mười nghìn là quá rẻ.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nghe thấy lời này Thành Trung bỗng nhiên nghĩ mình giống như mấy con hổ hay gấu trong sở thú vậy. Anh cười lớn:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
”Anh không nguy hiểm nên ngoài ngắm ra em còn có thể sờ nhé.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sao tự nhiên lời lẽ mập mờ vậy? Sờ cái gì mà sờ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một lúc sau, Thành Trung trả xe lại cho người bán kem dạo.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Anh hỏi chị dâu tương lai mới biết em đang ở đây. Vừa kịp lúc thấy em thì có người bán kem dạo nên mượn một chút để trêu em.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Minh Ngọc chỉ vào mấy đạo cụ vừa rồi của Thành Trung:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
”Nếu không giả làm người bán kem thì anh sẽ dùng nó làm gì?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thành Trung bật cười:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Định giả làm tên biến thái đuổi cho em chạy một vòng.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Anh nghĩ em không đánh lại anh sao?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thành Trung mỉm cười, giữ hai tay Minh Ngọc:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Chạy không nhanh, tay lại không khoẻ bằng, em dùng chiêu gì để đánh lại?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Dùng miệng hét chứ còn làm gì?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thành Trung liền cúi xuống hôn cô, Minh Ngọc cố gắng đẩy anh ra nhưng không được.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ở nơi này rất đông người Minh Ngọc có chút ngại ngùng hơn so với bình thường.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thành Trung nhìn cô gái đang đỏ mặt vì xấu hổ rồi nói:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Vị chanh leo ngon không kém gì vị dưa gang. Lần tới nhất định anh sẽ mua kem vị này.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Minh Ngọc cúi gằm mặt, không nói lời nào. Đúng là miếng ăn tới miệng có thể rơi, mà miếng ăn trong miệng cũng có thể bị cướp mất.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thành Trung kéo tay Minh Ngọc:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
”Đi. Lên thuyền ở đằng kia. Anh đưa em tới một nơi.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Minh Ngọc nhìn du thuyền màu trắng dài tầm tám mét trước mặt:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
”Là của khách sạn Thiên Nam sao?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thành Trung gật đầu:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Anh có toàn quyền sử dụng đến sáng mai.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Minh Ngọc lo lắng. Cô không muốn lại rơi vào tình huống giống như hôm ở bệnh viện Hạnh Phúc đâu:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
”Em phải quay về khách sạn tối nay. Sáng mai em tham gia vẽ tranh rồi.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thành Trung bật cười:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
”Em yên tâm. Anh đưa em đi ngắm san hô và câu cá thôi. Hơn nữa trên đó còn có chú lái tàu nữa mà.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Minh Ngọc tươi cười:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
”Vậy thì đi thôi.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
_ _ _ _ _
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bên trong du thuyền là khoảng không gian đủ cho tầm tám người với một phòng ngủ và một phòng khách. Bên trong phòng khách còn có một góc đặt bếp, lò nướng và một số dụng cụ làm bếp cơ bản.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sau khi đi được một lúc, Thành Trung dẫn Minh Ngọc vào trong phòng ngủ rồi đưa cho cô một túi đồ:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Em thay bộ đồ bơi này nhé. Lát nữa chúng ta sẽ lặn biển ngắm san hô.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Minh Ngọc nghe tới đây liền háo hức. Chính là lặn biển dùng ống thở mà cô thường thấy trên TV sao? Chắc chắn sẽ rất tuyệt, nhưng bỗng nhiên cô nhớ ra khả năng bơi của mình không phải là quá tốt:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
”Em bơi không giỏi lắm. Anh có thể cho em một chiếc áo phao không ạ?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Chắc chắn rồi.” Thành Trung đáp lại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Anh chuẩn bị đồ bơi cho em từ khi nào vậy?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Đây là Thuỳ Dung đưa cho anh đấy. Trước khi ra tìm em ở bãi biển anh đã qua khách sạn lấy đồ.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chắc là Thuỳ Dung lấy trong vali của cô đây mà. Minh Ngọc vui vẻ đi vào phòng thay đồ, bộ đồ bơi của cô thuộc dạng kín cổng cao tường nên rất yên tâm. Khi mở túi đồ ra cô liền choáng váng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không phải là bộ đồ bơi dài tay trông như thợ lặn mà là một bộ đồ bơi dạng áo yếm kết hợp với váy màu đỏ. Trong túi đồ còn có một tấm thiệp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Tặng bà đấy. Thấy tôi chọn đồ có đẹp không? Cẩn thận kẻo không về được khách sạn đó.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đúng là nét chữ của Thuỳ Dung nhưng không về được khách sạn là ý gì?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Minh Ngọc thay đồ xong liền choàng tạm khăn tắm cỡ lớn đi ra. Lúc này Thành Trung đứng chờ cô bên ngoài phòng ngủ. Anh cũng đã thay đồ xong.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lần trước, khi thay áo cho Thành Trung, cô quá hồi hộp nên còn chưa kịp ngắm anh. Lần này thì hay rồi. Có thể nhìn thoả thích.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Sao tự nhiên lại nghĩ tới tượng thánh David của Michelangelo nhỉ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không xong rồi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hình như nghĩ bậy mặt nóng lên. Không biết hiện giờ có đỏ hay không nữa?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thấy Minh Ngọc nhìn mình không chớp mắt, Thành Trung mỉm cười:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
”Áo phao anh để ở trong phòng rồi. Em vào đó mặc luôn đi.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Minh Ngọc đi vào phòng, anh cũng lập tức đi theo sau. Cửa phòng đóng lại, Thành Trung tiến tới bên cạnh cô. Anh cầm áo phao rồi nói:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Em bỏ khăn choàng bên ngoài ra để anh mặc giúp em.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Minh Ngọc lắc đầu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thành Trung bật cười:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
”Là mặc áo chứ không phải cởi áo.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Không được manh động nhé.” Minh Ngọc vừa nói vừa bỏ khăn tắm bên ngoài ra.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhìn cô gái nhỏ trước mặt, mắt Thành Trung tối sầm lại. Làn da cô trắng hồng, xương quai xanh tinh tế, eo nhỏ, chân thon dài...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không thấy Thành Trung nói gì Minh Ngọc ngượng ngùng:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
”Trông em giống quả ớt đúng không?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thành Trung vẫn chưa hoàn hồn. Chẳng trách lúc đưa túi đồ này Thuỳ Dung lại nói: ”Hai người đừng quên việc chính là lặn biển đó.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thật sự anh đang nghĩ tới chuyện khác rồi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Minh Ngọc đưa tay định cầm lấy áo phao từ trong tay anh, anh liền thuận thế nắm lấy tay cô, kéo cô vào lòng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Minh Ngọc nhỏ giọng:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Em muốn đi ngắm san hô.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thành Trung mỉm cười:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
”Anh chỉ ôm em một lát thôi.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Minh Ngọc gật đầu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô cảm thấy nhiệt độ cơ thể hai người không ngừng tăng lên. Không phải tại bộ đồ màu đỏ làm cho anh bị ảnh hưởng đấy chứ? Sao tự nhiên cô nghĩ mình giống như tấm vải đỏ trong trận đấu bò ở Tây Ban Nha vậy. Tốt nhất là đứng im không động đậy để tránh kích động “con bò” nào đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thành Trung cúi nhìn cô gái ngoan ngoãn trong lòng:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Em không sợ anh làm bậy?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Minh Ngọc lắc đầu:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Em tin tưởng anh.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Câu nói này có sức nặng ngàn cân, nó giúp anh tỉnh táo hơn nhiều. Cũng may Thành Trung có khả năng khắc chế bản thân rất tốt. Anh cười cười, nhặt áo phao lên rồi mặc cho Minh Ngọc:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Mặc vào ngay không anh không để em ra ngoài đâu.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Minh Ngọc mỉm cười:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Ôm nhau làm ấm trước khi xuống nước.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
_ _ _ _ _
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khung cảnh dưới biển thật sự rất ấn tượng. Nắng chiếu xuyên qua làn nước mát tạo nên những vệt sáng trên những rặng san hô. San hô bị lay chuyển bởi sóng nước trông giống như những dải lụa với đủ sắc màu. Thi thoảng còn có những chú cá nhỏ bơi tới. Minh Ngọc đưa tay ra trêu chọc mấy chú cá, trên mặt hiện lên ý cười. Những hình ảnh này cô sẽ ghi nhớ để ngày mai tái hiện chúng trong tranh vẽ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thành Trung luôn bơi bên cạnh Minh Ngọc, thấy được sự vui vẻ của cô anh cảm thấy rất hạnh phúc. Cũng may anh biết kế hoạch đi du lịch của lớp cô từ rất sớm nên mới có thể có mặt ở thành phố Q đúng vào dịp này. Lần trước khi Minh Ngọc cùng ba Vinh đến đây anh muốn đưa cô đi chơi nhưng cô và ba ở đây có một ngày lại đang là đầu năm nên tiết trời rất lạnh, không thể ngắm san hô được.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lúc này hai người đã bơi được gần mười lăm phút. Thành Trung ra hiệu cho Minh Ngọc chuẩn bị lên bờ. Vừa hay bơi đến một mỏm đá. Anh lên trên trước rồi kéo Minh Ngọc ngồi lên chân anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cái tư thế này cũng thật là kỳ cục. Hai người ướt nhẹp mà Minh Ngọc lại còn ngồi lên chân Thành Trung như vậy khiến cô không khỏi đỏ mặt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô liền tụt xuống ngồi bên cạnh Thành Trung:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
”Như thế này thoải mái hơn.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thành Trung bật cười:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
”Đồ ngốc. Ở đây có vỏ hà, sợ em bị đau nên anh mới bế em như vậy.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Không cần đâu. Da em rất dày.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Có thật không?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Minh Ngọc gật đầu lia lịa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thành Trung mỉm cười:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Vậy mà mặt lại đỏ lên rồi kìa.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cũng tại cái tư thế vừa rồi quá thân mật đi. Cô không thể thích ứng nổi nên lập tức ngồi xuống bên cạnh nhưng hiện giờ thì có cảm nhận được thế nào là vỏ hà rồi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đúng là ngồi chỗ êm không muốn lại muốn tìm chỗ “gai gai” để ngồi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thành Trung bỏ áo phao khỏi người của Minh Ngọc:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Ngồi đây nghỉ một lát khoảng mười phút nữa chú Bình sẽ đưa thuyền tới đón chúng ta. Anh sợ bơi quá lâu em không chịu được.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Cảm ơn anh.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Anh biết có người đang bí ý tưởng trước khi anh tới. Anh giúp như vậy có được thưởng không?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Minh Ngọc mỉm cười, vòng tay qua cổ Thành Trung rồi đặt lên môi anh một nụ hôn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thành Trung nhoẻn miệng cười:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
”Hình như em hơi rét.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Không đợi Minh Ngọc trả lời anh liền bế cô ngồi lên đùi anh:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
”Làm ấm một chút trước khi lên thuyền nào.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nói xong, anh cúi xuống hôn lên môi cô. Nụ hôn này chất chứa biết bao nhớ nhung của anh trong đó. Anh đi công tác nên phải xa cô cả tháng trời. Cũng may anh theo cô đến đây nếu không sẽ lại phải chờ thêm mấy ngày nữa mới được ôm cô gái nhỏ trong lòng như vậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lúc chuẩn bị khởi động du thuyền đi đón cậu chủ nhỏ cùng vợ tương lai thì thấy hai người đang bận. Chú Bình cười cười, cảm thán một câu:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
”Đúng là tuổi trẻ. Xem ra lát nữa món hàu nướng và cháo hàu do bà chủ dặn người chuẩn bị có đất dụng võ rồi. Có lẽ mình nên lái tàu với tốc độ rùa bò để đánh động hai người họ, đồng thời cho cậu chủ thêm thời gian.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có thể bạn sẽ thích
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Tuỳ chỉnh hiển thị