Truyện
Trước Sau
Nếu Không Còn Vướng Bận · Nguyễn Thiện · 6/30/2025 5:10:34 AM · 0 0

Không lành nhưng không nát

Đây là cuộc đời tôi đấy, năm 18, tôi mất cả ba lẫn mẹ và bà, năm 21, tôi mất ông. "Thành Trì Hạnh Phúc Nhất Thế Giới" tôi từng tự tin khoe khoang với mọi người, giờ đây, cũng châm biếm quá.

Bình luận đoạn
Đây là cuộc đời tôi đấy, năm 18, tôi mất cả ba lẫn mẹ và bà, năm 21, tôi mất ông. "Thành Trì Hạnh Phúc Nhất Thế Giới" tôi từng tự tin khoe khoang với mọi người, giờ đây, cũng châm biếm quá.

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sau ngày ông mất, tôi khóc rất nhiều, dì Lan đã giúp tôi tổ chức tang lễ cho ông. Quỳ trước di ảnh, tôi nghe được tiếng bàn tán của vài người, họ nói nhà tôi là "cái gia đình chết yểu", tôi đã phát điên với họ, làm loạn cái đám tang ấy, như cái cách tôi làm với đám tang của ba và bà. Tôi không hiểu, kiếp trước đã tạo nghiệp gì, để rồi kiếp này, tôi mất đi tất cả...

Bình luận đoạn
Sau ngày ông mất, tôi khóc rất nhiều, dì Lan đã giúp tôi tổ chức tang lễ cho ông. Quỳ trước di ảnh, tôi nghe được tiếng bàn tán của vài người, họ nói nhà tôi là "cái gia đình chết yểu", tôi đã phát điên với họ, làm loạn cái đám tang ấy, như cái cách tôi làm với đám tang của ba và bà. Tôi không hiểu, kiếp trước đã tạo nghiệp gì, để rồi kiếp này, tôi mất đi tất cả...

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tuổi 21, đối với tôi là tuổi của những đau đớn và mệt mỏi. Ông mất, tôi không còn ý chí sống nữa, cũng không dám tự tử...

Bình luận đoạn
Tuổi 21, đối với tôi là tuổi của những đau đớn và mệt mỏi. Ông mất, tôi không còn ý chí sống nữa, cũng không dám tự tử...

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Cháu hãy sống đẹp, sống đúng cảm xúc, sống đúng đạo đức, sống tạo phước, đừng nghĩ quẩn khi thấy cuộc đời quá trống rỗng. Ông ích kỷ, chỉ có chút mong ước này thôi, di nguyện này, nếu khó quá, hãy quyết định bằng trái tim!"

Bình luận đoạn
"Cháu hãy sống đẹp, sống đúng cảm xúc, sống đúng đạo đức, sống tạo phước, đừng nghĩ quẩn khi thấy cuộc đời quá trống rỗng. Ông ích kỷ, chỉ có chút mong ước này thôi, di nguyện này, nếu khó quá, hãy quyết định bằng trái tim!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bây giờ tôi phải "miễn cưỡng sống", vì di nguyện của ông. Tôi không hiểu, tôi cũng không muốn, tôi thấy di nguyện này khó quá, trái tim tôi một lòng muốn chết, nhưng, cứ có cái gì đó trong tâm, lại không muốn tôi chết? Phải chăng, đó là những tình thương tôi dành cho ông? Nó cản tôi lại, nó ép tôi phải làm theo di nguyện - thứ cuối cùng ông để lại trên trần thế cho tôi? Lòng tôi, tim tôi, xác tôi, mệt mỏi quá.

Bình luận đoạn
Bây giờ tôi phải "miễn cưỡng sống", vì di nguyện của ông. Tôi không hiểu, tôi cũng không muốn, tôi thấy di nguyện này khó quá, trái tim tôi một lòng muốn chết, nhưng, cứ có cái gì đó trong tâm, lại không muốn tôi chết? Phải chăng, đó là những tình thương tôi dành cho ông? Nó cản tôi lại, nó ép tôi phải làm theo di nguyện - thứ cuối cùng ông để lại trên trần thế cho tôi? Lòng tôi, tim tôi, xác tôi, mệt mỏi quá.

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

Những ngày mất đi ông, tôi vẫn không thể yên bình. Công việc, nợ nần, tôi bị đồng tiền hành hạ, tôi không biết, tại sao mình vẫn còn phải kiếm tiền, phải trả nợ, trong khi, ông đã mất? Đem theo suy nghĩ ấy, tâm trí tôi luôn đấu đá với nhau, giữa việc: Sống theo di nguyện của ông, vì tình thương ông, và, Chết để giải thoát, vì di nguyện quá khó.

Bình luận đoạn
Những ngày mất đi ông, tôi vẫn không thể yên bình. Công việc, nợ nần, tôi bị đồng tiền hành hạ, tôi không biết, tại sao mình vẫn còn phải kiếm tiền, phải trả nợ, trong khi, ông đã mất? Đem theo suy nghĩ ấy, tâm trí tôi luôn đấu đá với nhau, giữa việc: Sống theo di nguyện của ông, vì tình thương ông, và, Chết để giải thoát, vì di nguyện quá khó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dì Lan, nhận ra sự bất cần đời của tôi, dì đã tâm sự với tôi rất nhiều, dì mong tôi sống tiếp.

Bình luận đoạn
Dì Lan, nhận ra sự bất cần đời của tôi, dì đã tâm sự với tôi rất nhiều, dì mong tôi sống tiếp.

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Minh An, thế giới này vẫn còn dì thương con, coi như, con sống vì dì, được không?"

Bình luận đoạn
"Minh An, thế giới này vẫn còn dì thương con, coi như, con sống vì dì, được không?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Dì không sợ cái tin đồn 'gia đình chết yểu' đấy sao?"

Bình luận đoạn
"Dì không sợ cái tin đồn 'gia đình chết yểu' đấy sao?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Chúng nó nói vớ vẩn! Con không có mục tiêu sống thì phụ dì nuôi hai đứa con đi! Làm việc rồi nhanh trả nợ, khó lắm à?"

Bình luận đoạn
"Chúng nó nói vớ vẩn! Con không có mục tiêu sống thì phụ dì nuôi hai đứa con đi! Làm việc rồi nhanh trả nợ, khó lắm à?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Khó lắm ạ... Nhỡ, gia đình dì bị vạ lây thì sao...?"

Bình luận đoạn
"Khó lắm ạ... Nhỡ, gia đình dì bị vạ lây thì sao...?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Dì bảo vệ được con!"

Bình luận đoạn
"Dì bảo vệ được con!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

...

Bình luận đoạn
...

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và như thế, tôi dựa vào dì để có "cớ sống". Thời gian đầu, tôi còn ngại qua ăn cơm với dì, toàn tự ăn ở nhà, thỉnh thoảng, dì lại dẫn hai anh em "Ánh Dương" sang nhà chơi với tôi, nhìn các em ngây thơ, vui cười, tự nhiên tôi lại có chút... Ấm lòng.

Bình luận đoạn
Và như thế, tôi dựa vào dì để có "cớ sống". Thời gian đầu, tôi còn ngại qua ăn cơm với dì, toàn tự ăn ở nhà, thỉnh thoảng, dì lại dẫn hai anh em "Ánh Dương" sang nhà chơi với tôi, nhìn các em ngây thơ, vui cười, tự nhiên tôi lại có chút... Ấm lòng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thời gian cũng vì thế, mà nhẹ nhàng hơn với tôi, dù vẫn phải cật lực làm việc, vẫn bạt mạng trả nợ, vẫn bị đánh đập. Nhưng, bây giờ tôi đã lấy lại ý chí sống, tôi mong muốn được giúp đỡ, trả ơn dì, tôi muốn các con của dì ấm no hơn, nó cũng một động lực, để tôi mong muốn "một ngày mai tốt hơn".

Bình luận đoạn
Thời gian cũng vì thế, mà nhẹ nhàng hơn với tôi, dù vẫn phải cật lực làm việc, vẫn bạt mạng trả nợ, vẫn bị đánh đập. Nhưng, bây giờ tôi đã lấy lại ý chí sống, tôi mong muốn được giúp đỡ, trả ơn dì, tôi muốn các con của dì ấm no hơn, nó cũng một động lực, để tôi mong muốn "một ngày mai tốt hơn".

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cứ thế, một năm đã trôi qua, tôi vẫn còn day dứt, vẫn còn đau đớn, vẫn còn dằn vặt, nhưng, tôi không còn chìm sâu vào nó nữa. Hai con của dì đã học lớp hai, dì cũng có công việc tốt hơn, còn tôi, khoản nợ cũng trả sắp hết rồi. Tương lai, tự nhiên tôi mong chờ lắm.

Bình luận đoạn
Cứ thế, một năm đã trôi qua, tôi vẫn còn day dứt, vẫn còn đau đớn, vẫn còn dằn vặt, nhưng, tôi không còn chìm sâu vào nó nữa. Hai con của dì đã học lớp hai, dì cũng có công việc tốt hơn, còn tôi, khoản nợ cũng trả sắp hết rồi. Tương lai, tự nhiên tôi mong chờ lắm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trong một ngày của tháng 12, tôi, cùng thời gian này của một năm trước, lại ào về những ký ức đau đớn, đó là ngày... Ông mất. Hôm nay, tôi buồn hơn nhiều, làm việc cũng kém tập trung, vì nó làm tôi nhớ đến khoảng thời gian tồi tệ mình từng trải qua. Tôi tự động viên chính mình: Minh An, mày của bây giờ tốt hơn rất nhiều! Mày đang làm tốt di nguyện của ông! Phải sống tiếp!

Bình luận đoạn
Trong một ngày của tháng 12, tôi, cùng thời gian này của một năm trước, lại ào về những ký ức đau đớn, đó là ngày... Ông mất. Hôm nay, tôi buồn hơn nhiều, làm việc cũng kém tập trung, vì nó làm tôi nhớ đến khoảng thời gian tồi tệ mình từng trải qua. Tôi tự động viên chính mình: Minh An, mày của bây giờ tốt hơn rất nhiều! Mày đang làm tốt di nguyện của ông! Phải sống tiếp!

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mang theo một trái tim được trấn an, tôi lại mệt mỏi trở về nhà. Trên đường về, thấy một bà lão ăn mặc phong phanh, người đang run vì lạnh, tay cầm một xấp vé số, nhìn rất đáng thương.

Bình luận đoạn
Mang theo một trái tim được trấn an, tôi lại mệt mỏi trở về nhà. Trên đường về, thấy một bà lão ăn mặc phong phanh, người đang run vì lạnh, tay cầm một xấp vé số, nhìn rất đáng thương.

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Bà ơi, sao muộn rồi bà chưa về ạ?"

Bình luận đoạn
"Bà ơi, sao muộn rồi bà chưa về ạ?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Tôi khổ quá cậu ơi, về rồi, không có tiền ăn mất."

Bình luận đoạn
"Tôi khổ quá cậu ơi, về rồi, không có tiền ăn mất."

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

Giọng bà vấp, khó nói vì lạnh. Tôi nhìn bà, một cảm giác thân thuộc len lỏi trong tim, nó khiến tôi nhớ đến người thân của mình, tôi buồn. Trong ví còn có tám trăm nghìn, là tiền ăn nửa tháng của tôi đấy... Nhưng, để bà thế này, tôi không nỡ.

Bình luận đoạn
Giọng bà vấp, khó nói vì lạnh. Tôi nhìn bà, một cảm giác thân thuộc len lỏi trong tim, nó khiến tôi nhớ đến người thân của mình, tôi buồn. Trong ví còn có tám trăm nghìn, là tiền ăn nửa tháng của tôi đấy... Nhưng, để bà thế này, tôi không nỡ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Bao tiền một tờ vé số vậy bà ơi?"

Bình luận đoạn
"Bao tiền một tờ vé số vậy bà ơi?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Mười nghìn thôi cậu, ủng hộ tôi một tờ với."

Bình luận đoạn
"Mười nghìn thôi cậu, ủng hộ tôi một tờ với."

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Cho cháu nốt xấp vé số của bà đi ạ."

Bình luận đoạn
"Cho cháu nốt xấp vé số của bà đi ạ."

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

"H- Hả? Cậu nói gì vậy?"

Bình luận đoạn
"H- Hả? Cậu nói gì vậy?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bà lão ngạc nhiên nhìn tôi, nhưng biết sao giờ, chẳng lẽ tôi mua vài tờ rồi để bà bán tiếp? Tốt nhất là mua hết để bà đỡ mệt.

Bình luận đoạn
Bà lão ngạc nhiên nhìn tôi, nhưng biết sao giờ, chẳng lẽ tôi mua vài tờ rồi để bà bán tiếp? Tốt nhất là mua hết để bà đỡ mệt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Cháu nói thật đấy ạ, bà đếm xem xấp đó còn bao nhiêu tờ thì bán hết cho cháu."

Bình luận đoạn
"Cháu nói thật đấy ạ, bà đếm xem xấp đó còn bao nhiêu tờ thì bán hết cho cháu."

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ờ, ừm... Năm mươi ba tờ, của cậu hết năm trăm ba mươi nghìn."

Bình luận đoạn
"Ờ, ừm... Năm mươi ba tờ, của cậu hết năm trăm ba mươi nghìn."

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi rút tờ năm trăm và hai trăm nghìn ra, đưa cho bà, bà định thối lại nhưng tôi kịp nói.

Bình luận đoạn
Tôi rút tờ năm trăm và hai trăm nghìn ra, đưa cho bà, bà định thối lại nhưng tôi kịp nói.

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Thôi bà ơi, bà giữ lấy mua gì đó ngon mà ăn nha!"

Bình luận đoạn
"Thôi bà ơi, bà giữ lấy mua gì đó ngon mà ăn nha!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Cháu tặng bà ba tờ, bà giữ gìn sức khoẻ nhé!"

Bình luận đoạn
"Cháu tặng bà ba tờ, bà giữ gìn sức khoẻ nhé!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi nói xong, liền định đi.

Bình luận đoạn
Tôi nói xong, liền định đi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

"C- Cậu trai ơi! Đợi chút!"

Bình luận đoạn
"C- Cậu trai ơi! Đợi chút!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Có gì không ạ?"

Bình luận đoạn
"Có gì không ạ?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

"T- Tôi cảm ơn cậu nhiều lắm, tối nay đứa cháu tôi được ăn là nhờ cậu!"

Bình luận đoạn
"T- Tôi cảm ơn cậu nhiều lắm, tối nay đứa cháu tôi được ăn là nhờ cậu!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Chúc cậu thật nhiều may mắn nhé, chàng trai trẻ!"

Bình luận đoạn
"Chúc cậu thật nhiều may mắn nhé, chàng trai trẻ!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi không nói gì, chỉ cười nhẹ rồi rời đi. Trên đường về, tôi không khỏi nhớ lại vẻ mặt hoảng hốt và đầy biết ơn của bà cụ. Lòng tôi có chút vui nhẹ, và có chút... Xót. Tôi chỉ còn một trăm nghìn để sống thôi! Một tuần còn chả đủ tiêu!

Bình luận đoạn
Tôi không nói gì, chỉ cười nhẹ rồi rời đi. Trên đường về, tôi không khỏi nhớ lại vẻ mặt hoảng hốt và đầy biết ơn của bà cụ. Lòng tôi có chút vui nhẹ, và có chút... Xót. Tôi chỉ còn một trăm nghìn để sống thôi! Một tuần còn chả đủ tiêu!

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng, nghĩ về đứa cháu của bà ấy, hôm nay em được ăn. Tôi lại thấy ấm áp, thầm nghĩ: Thôi, tiền đó bỏ ra cũng đáng... Đành phải ăn ké dì Lan mấy bữa rồi...

Bình luận đoạn
Nhưng, nghĩ về đứa cháu của bà ấy, hôm nay em được ăn. Tôi lại thấy ấm áp, thầm nghĩ: Thôi, tiền đó bỏ ra cũng đáng... Đành phải ăn ké dì Lan mấy bữa rồi...

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

Về đến nhà, tôi liền ghé qua nhà dì Lan để tặng dì và hai em mấy tờ vé số, mỗi người mười tờ, tôi nói với các em là vé may mắn. Dì hốt hoảng, sợ tôi sa lầy vào tệ nạn.

Bình luận đoạn
Về đến nhà, tôi liền ghé qua nhà dì Lan để tặng dì và hai em mấy tờ vé số, mỗi người mười tờ, tôi nói với các em là vé may mắn. Dì hốt hoảng, sợ tôi sa lầy vào tệ nạn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

"An, cháu sao lại mua nhiều vé số thế này? Cháu đừng chơi mấy trò may rủi thế này nữa!"

Bình luận đoạn
"An, cháu sao lại mua nhiều vé số thế này? Cháu đừng chơi mấy trò may rủi thế này nữa!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hảa, anh An chơi gì hả mẹe?" - Bé Dương tò mò hỏi.

Bình luận đoạn
"Hảa, anh An chơi gì hả mẹe?" - Bé Dương tò mò hỏi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Con muốn chơi trò đó với anh An!" - Em Ánh vui vẻ nói.

Bình luận đoạn
"Con muốn chơi trò đó với anh An!" - Em Ánh vui vẻ nói.

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Không có gì đâu các con, mau rửa tay rồi ăn cơm đi."

Bình luận đoạn
"Không có gì đâu các con, mau rửa tay rồi ăn cơm đi."

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Dạa!" - Hai em trả lời.

Bình luận đoạn
"Dạa!" - Hai em trả lời.

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dụ đi xong, dì kéo tôi ra góc phòng nói chuyện, mặt dì nghiêm lại, nhìn thẳng đôi mắt bối rối của tôi.

Bình luận đoạn
Dụ đi xong, dì kéo tôi ra góc phòng nói chuyện, mặt dì nghiêm lại, nhìn thẳng đôi mắt bối rối của tôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

"An, cháu mau giải thích đi, dì không muốn cháu tham gia vào mấy trò này."

Bình luận đoạn
"An, cháu mau giải thích đi, dì không muốn cháu tham gia vào mấy trò này."

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

"K- Không phải đâu dì ơi! Nay cháu đi về thì gặp bà bán vé số, thấy bà khó khăn quá mà còn lại ít vé, nên cháu mua hết luôn để cho bà về nghỉ sớm."

Bình luận đoạn
"K- Không phải đâu dì ơi! Nay cháu đi về thì gặp bà bán vé số, thấy bà khó khăn quá mà còn lại ít vé, nên cháu mua hết luôn để cho bà về nghỉ sớm."

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Cháu tuyệt đối không có rơi vào trò vận may này! Dì tin cháu đi mà!"

Bình luận đoạn
"Cháu tuyệt đối không có rơi vào trò vận may này! Dì tin cháu đi mà!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hiểu được câu chuyện, dì khẽ thở dài, vẻ mặt nhẹ nhõm hơn nhiều.

Bình luận đoạn
Hiểu được câu chuyện, dì khẽ thở dài, vẻ mặt nhẹ nhõm hơn nhiều.

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Thằng bé này, tất nhiên là tin cháu rồi."

Bình luận đoạn
"Thằng bé này, tất nhiên là tin cháu rồi."

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Thế mua hết bao nhiêu? Còn tiền không?"

Bình luận đoạn
"Thế mua hết bao nhiêu? Còn tiền không?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Dạ... Cháu còn chút tiền."

Bình luận đoạn
"Dạ... Cháu còn chút tiền."

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Mau rửa tay rồi ăn cơm với nhà dì đi."

Bình luận đoạn
"Mau rửa tay rồi ăn cơm với nhà dì đi."

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nh- Nhưng mà dì ơi-" - Tôi chưa kịp từ chối.

Bình luận đoạn
"Nh- Nhưng mà dì ơi-" - Tôi chưa kịp từ chối.

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Anh Ann! Ở lại ăn cơm với em đii." - Em Ánh ôm chân nũng nịu nói.

Bình luận đoạn
"Anh Ann! Ở lại ăn cơm với em đii." - Em Ánh ôm chân nũng nịu nói.

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Anh Ann, tý nữa dạy em học bài nữa!" - Bé Dương nói lớn.

Bình luận đoạn
"Anh Ann, tý nữa dạy em học bài nữa!" - Bé Dương nói lớn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dì Lan nhìn cảnh này, cười nhẹ nhìn tôi, một ánh nhìn rất... Yêu thương.

Bình luận đoạn
Dì Lan nhìn cảnh này, cười nhẹ nhìn tôi, một ánh nhìn rất... Yêu thương.

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nay dì lỡ nấu nhiều quá, ở lại đây ăn cơm rồi chơi với các em nhé, An!"

Bình luận đoạn
"Nay dì lỡ nấu nhiều quá, ở lại đây ăn cơm rồi chơi với các em nhé, An!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi bất lực, đành đồng ý, dù sao, tối nay tôi định ăn mì gói cho qua bữa. Ai ngờ, dì ấy lại biết mà bắt tôi ở lại... Nhưng mà, tôi thấy vui lắm!

Bình luận đoạn
Tôi bất lực, đành đồng ý, dù sao, tối nay tôi định ăn mì gói cho qua bữa. Ai ngờ, dì ấy lại biết mà bắt tôi ở lại... Nhưng mà, tôi thấy vui lắm!

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ăn cơm xong, tôi định xin về thì...

Bình luận đoạn
Ăn cơm xong, tôi định xin về thì...

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

BÙM!!!!!

Bình luận đoạn
BÙM!!!!!

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Chúc mừng sinh nhật!!"

Bình luận đoạn
"Chúc mừng sinh nhật!!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi giật mình, tim muốn nhảy ra ngoài.

Bình luận đoạn
Tôi giật mình, tim muốn nhảy ra ngoài.

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

"An ơi, chúc mừng sinh nhật nhé! Bước sang tuổi 22 đầy may mắn và thành công nha!"

Bình luận đoạn
"An ơi, chúc mừng sinh nhật nhé! Bước sang tuổi 22 đầy may mắn và thành công nha!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Em Ánh chúc mừng sinh nhật anh An ạa!"

Bình luận đoạn
"Em Ánh chúc mừng sinh nhật anh An ạa!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Em Dương chúc mừng sinh nhật anh An ạ!"

Bình luận đoạn
"Em Dương chúc mừng sinh nhật anh An ạ!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lúc này, tôi mới nhớ ra: Hôm nay là sinh nhật mình !?

Bình luận đoạn
Lúc này, tôi mới nhớ ra: Hôm nay là sinh nhật mình !?

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không đợi tôi load hết, hai em liền kéo tay tôi đến phòng khách, dì đã chuẩn bị một chiếc bánh sinh nhật rất đẹp. Rồi cả ba người hát mừng sinh nhật cho tôi nghe, hát xong, dì liền giục.

Bình luận đoạn
Không đợi tôi load hết, hai em liền kéo tay tôi đến phòng khách, dì đã chuẩn bị một chiếc bánh sinh nhật rất đẹp. Rồi cả ba người hát mừng sinh nhật cho tôi nghe, hát xong, dì liền giục.

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

"An, cháu mau ước đi!"

Bình luận đoạn
"An, cháu mau ước đi!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi biết ước gì bây giờ? Nhưng, ánh mắt hai em nhìn chiếc bánh chăm chú lắm, chắc cố đợi tôi xong rồi mới ăn đây mà. Tôi hơi bất lực, liền chắp tay, ước nhanh: Mong dì và các em sức khoẻ dồi dào, luôn may mắn, hạnh phúc. Sau đó thổi nến.

Bình luận đoạn
Tôi biết ước gì bây giờ? Nhưng, ánh mắt hai em nhìn chiếc bánh chăm chú lắm, chắc cố đợi tôi xong rồi mới ăn đây mà. Tôi hơi bất lực, liền chắp tay, ước nhanh: Mong dì và các em sức khoẻ dồi dào, luôn may mắn, hạnh phúc. Sau đó thổi nến.

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Yeeeee, được ăn bánh rùii!" - Bé Dương hét lên vui sướng.

Bình luận đoạn
"Yeeeee, được ăn bánh rùii!" - Bé Dương hét lên vui sướng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hai em thay phiên tặng tôi những món quà tự tay làm, nào là tranh vẽ, nào là hạc giấy, còn dì thì tặng tôi một chiếc khăn quàng len, do chính dì đan ra. Tôi vui mừng, cảm động nhận lấy hết. Sau đó, dì chia bánh rồi mọi người cùng nhau ăn.

Bình luận đoạn
Hai em thay phiên tặng tôi những món quà tự tay làm, nào là tranh vẽ, nào là hạc giấy, còn dì thì tặng tôi một chiếc khăn quàng len, do chính dì đan ra. Tôi vui mừng, cảm động nhận lấy hết. Sau đó, dì chia bánh rồi mọi người cùng nhau ăn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi chơi với em Ánh, xong lại dạy bé Dương học, đến hơn 20h mới xin về. Dì tiễn tôi đến cửa, tay dì giữ nhẹ lại tôi, giọng đem theo quan tâm, nói.

Bình luận đoạn
Tôi chơi với em Ánh, xong lại dạy bé Dương học, đến hơn 20h mới xin về. Dì tiễn tôi đến cửa, tay dì giữ nhẹ lại tôi, giọng đem theo quan tâm, nói.

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ờm... An ơi."

Bình luận đoạn
"Ờm... An ơi."

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Dạ?"

Bình luận đoạn
"Dạ?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Đây là chút tấm lòng, cảm ơn vì cháu đã giúp đỡ các con của dì, cháu cầm lấy mà lo cho bản thân nhé!"

Bình luận đoạn
"Đây là chút tấm lòng, cảm ơn vì cháu đã giúp đỡ các con của dì, cháu cầm lấy mà lo cho bản thân nhé!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nói xong, dì dúi vào tay tôi một chiếc phong bì dày cộp, không biết là bao nhiêu, nhưng nó chắc chắn rất nhiều. Tôi đơ người, hoảng hốt nói ngay.

Bình luận đoạn
Nói xong, dì dúi vào tay tôi một chiếc phong bì dày cộp, không biết là bao nhiêu, nhưng nó chắc chắn rất nhiều. Tôi đơ người, hoảng hốt nói ngay.

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Không! Không cần đâu ạ! Dì còn phải lo cho hai em nữa mà! Cháu không nhận đâu!"

Bình luận đoạn
"Không! Không cần đâu ạ! Dì còn phải lo cho hai em nữa mà! Cháu không nhận đâu!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

"An à, coi như dì trả ơn gia đình cháu vì hồi trước hay giúp dì nhé?"

Bình luận đoạn
"An à, coi như dì trả ơn gia đình cháu vì hồi trước hay giúp dì nhé?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Bây giờ cháu còn mỗi một trăm nghìn, cháu định sống thế nào?"

Bình luận đoạn
"Bây giờ cháu còn mỗi một trăm nghìn, cháu định sống thế nào?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Dạ... Ờm..." - Tôi ấp úng, không biết nói sao.

Bình luận đoạn
"Dạ... Ờm..." - Tôi ấp úng, không biết nói sao.

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Mau cầm lấy đi! Nhỡ mấy tờ vé số kia mà trúng thì dì không trả lại cho cháu đâu đấy!"

Bình luận đoạn
"Mau cầm lấy đi! Nhỡ mấy tờ vé số kia mà trúng thì dì không trả lại cho cháu đâu đấy!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

...

Bình luận đoạn
...

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trong lúc đưa qua đưa lại, thì từ nhà tắm có tiếng gọi của em Ánh.

Bình luận đoạn
Trong lúc đưa qua đưa lại, thì từ nhà tắm có tiếng gọi của em Ánh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Mẹ ơiii, lấy cho con khăn tắmm."

Bình luận đoạn
"Mẹ ơiii, lấy cho con khăn tắmm."

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhân lúc tôi phân tâm, dì nhanh chóng nhét phong bì lại vào tay tôi rồi liền chạy qua đó.

Bình luận đoạn
Nhân lúc tôi phân tâm, dì nhanh chóng nhét phong bì lại vào tay tôi rồi liền chạy qua đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

"An ơi, nghỉ ngơi sớm nhé!" - Dì quay đầu lại nói.

Bình luận đoạn
"An ơi, nghỉ ngơi sớm nhé!" - Dì quay đầu lại nói.

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi ngơ ngác, tay cầm phong bì, không biết nói gì, chỉ có thể bất đắc dĩ mà đi về.

Bình luận đoạn
Tôi ngơ ngác, tay cầm phong bì, không biết nói gì, chỉ có thể bất đắc dĩ mà đi về.

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vào trong nhà, tôi mới cảm thấy... Ấm áp vô cùng, một cảm giác "gia đình" mà tôi đã không được cảm nhận từ lâu. Bây giờ tôi mới mở nó ra xem bên trong, toàn tờ năm trăm nghìn.

Bình luận đoạn
Vào trong nhà, tôi mới cảm thấy... Ấm áp vô cùng, một cảm giác "gia đình" mà tôi đã không được cảm nhận từ lâu. Bây giờ tôi mới mở nó ra xem bên trong, toàn tờ năm trăm nghìn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhiều quá!" - Tôi hốt hoảng nói thành tiếng.

Bình luận đoạn
"Nhiều quá!" - Tôi hốt hoảng nói thành tiếng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

"M- Mười triệu!?"

Bình luận đoạn
"M- Mười triệu!?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi không ngờ dì cho tôi nhiều như vậy, nếu ban đầu mà tôi biết, thì chắc có bị đánh cũng sẽ trả lại mất. Gia đình dì ấy tuy đã cải thiện hơn, nhưng vẫn khó khăn, tôi không hiểu, làm sao dì lại sẵn sàng cho tôi nhiều tiền thế này cơ chứ?

Bình luận đoạn
Tôi không ngờ dì cho tôi nhiều như vậy, nếu ban đầu mà tôi biết, thì chắc có bị đánh cũng sẽ trả lại mất. Gia đình dì ấy tuy đã cải thiện hơn, nhưng vẫn khó khăn, tôi không hiểu, làm sao dì lại sẵn sàng cho tôi nhiều tiền thế này cơ chứ?

Chưa có bình luận cho đoạn này.



Bình luận đoạn


Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bằng những cảm xúc, từ ngạc nhiên đến lo lắng, tôi quên mất, còn có cả "cảm động". Khoé mắt tôi cay cay, nước mắt tuôn ra, một cảm giác mà tôi tưởng nó "chai lì" từ lâu rồi. Tôi ngồi gục dưới cánh cửa, khóc, xung quanh là một mảng tối đen, một căn phòng trống vắng, chỉ khi này, tôi mới bộc lộ ra... Là một đứa trẻ...

Bình luận đoạn
Bằng những cảm xúc, từ ngạc nhiên đến lo lắng, tôi quên mất, còn có cả "cảm động". Khoé mắt tôi cay cay, nước mắt tuôn ra, một cảm giác mà tôi tưởng nó "chai lì" từ lâu rồi. Tôi ngồi gục dưới cánh cửa, khóc, xung quanh là một mảng tối đen, một căn phòng trống vắng, chỉ khi này, tôi mới bộc lộ ra... Là một đứa trẻ...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước Chương sau
📚

Có thể bạn sẽ thích

💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!