Gặp Gỡ
Giữa ngã tư đường, có hai thanh niên đang đứng trân một chỗ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một kẻ ngoại hình đạo mạo, từ đầu đến chân đều mang phong cách của người Á Đông, tóc dài búi thành một búi tó nhỏ, đầu đội mấn để lộ vầng trán cao, ngũ thân màu lam nhẹ nhàng thanh thoát. Bên bả vai kẻ này đeo một cái lệnh bài, bên trên có một chữ Phạm khắc nổi mạ vàng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Kẻ còn lại kia lại mang đậm phong cách Tây Phương, sơ mi trắng thẳng thớm, dây nịt, quần âu, áo vét – tông, trên cổ còn điểm xuyết thêm một chiếc cà vạt cùng chiếc cài áo gắn đá sa-phia màu xanh thẳm như Biển Đông, chắc chắn không phải loại mua bừa ở một tiệm kim hoàn dưới trấn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tuy rằng hai người mang lại cảm giác trái ngược, song đều có một điểm chung, ấy là phong vị của kẻ vừa có tiền vừa có quyền.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Cậu đang đùa tôi đấy hả? Sao tự nhiên lại dắt tôi đến cái chốn này chứ?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khắc Tuân nhìn trước ngó sau, kéo quạt che kín mặt. Lỡ có ai nhận ra, danh dự của gã cứ phải gọi là đi tong.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khắc Tuân ghét sự xô bồ, ghét nơi nhiều người, và ghét cả sự ồn ào. Thế mà nơi Thái Thụy đưa gã đến lại hội tụ đủ cả ba. Quá đáng hơn, bản thân gã đường đường là trọng quan triều đình, là kẻ học đạo nho giáo, học chữ thánh hiền, thế mà lại lang thang gần phố đèn đỏ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đáng nhẽ ra gã không nên đồng ý đi chơi hội cùng Thái Thụy. Nghĩ đi nghĩ lại, nghĩ thế nào cũng thấy thật là sai quá sai.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Thôi mà, vui lắm. Rồi cậu sẽ thấy thích ngay ấy mà.” Thái Thụy lôi lôi kéo kéo gã bước vào một nhà thổ lớn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nguyễn Đức Thái Thụy, tên hiệu Hoàng Chỉnh, là vua của nước Lĩnh Nam. Hắn năm nay vừa tròn mười chín, lên ngôi từ năm mười hai tuổi, ngay sau khi Minh Định – cha hắn - mới mất được vài tháng. Kể từ ấy đến nay, hắn ở lỳ bên Pháp, ngoài mặt thì nói là đi du học, nhưng thực chất là do Thái Thụy chẳng muốn về nước.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đúng vậy, Thái Thụy chẳng muốn về làm vua.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong ấn tượng của hắn, làm vua, nghĩa là phải chịu trách nhiệm, không chỉ cho những người quanh hắn, mà là cho cả một quốc gia. Triều đình tin tưởng vào hắn, bá quan trông ngóng hắn trở về.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khắc Tuân xì một hơi, đem Lĩnh Nam bỏ vào tay Thái Thụy đúng là bỏ thóc giống ra cho gà ăn. Thái Thụy thậm chí còn chẳng chịu trách nhiệm được với đàn bà xung quanh mình nữa là nói chi đến bá tánh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Của cải dư thừa, trốn ở Pháp vừa có bạn chơi, vừa có phụ nữ đẹp. Nếu là Khắc Tuân, gã cũng ở quách đó cho rồi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Triều đình tưởng rằng cuối cùng cũng có thể trông chờ vào Bệ Hạ, ai ngờ lại vớ được ông vua con nhu nhược chẳng khác gì vua cha.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vị trí của Thái Thụy không dành cho kẻ thảnh thơi. Dưới sức ép của Triều Đình, của ngài Khâm Sứ cha nuôi hắn, Thái Thụy phải về nước. Người Tây luôn muốn can thiệp vào nội bộ Lĩnh Nam, cơ mà nếu trực tiếp xắn tay vào khuấy cho đục nước, có khi lại chẳng phải ý hay, thế cho nên cần phải có một ông vua Lĩnh Nam làm bù nhìn ngồi ở đó, nghe theo những gì mà mẫu quốc sai bảo.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thái Thụy không hay nói những lời sâu sắc thâm thúy, nhưng ngày về nước, hắn đã nói lời làm Khắc Tuân không thể nào quên.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Sau nhiều năm sống tự do tôi có cảm tưởng từ nay bước vào chốn buồng giam…”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lúc ấy, Khắc Tuân thật sự muốn cười to. Nói như vậy, những kẻ như gã đây, chẳng phải sẽ ở trong ngục tù suốt cả cuộc đời sao?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhà thổ nơi hai người bước vào có cái tên vô cùng hoa mỹ: Yến Hoa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Yến và Hoa, vốn là hai dấu hiệu của mùa xuân, lấy hai chữ này làm tên, ngụ ý ám chỉ nơi đây chỉ toàn là mùa xuân, là cảnh xuân.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Ôi, cậu Thụy.” Tú bà nhìn thấy hắn thì vồn vã chạy ra đón. Xưa nay, con mắt tinh tường của bà chưa bao giờ bỏ qua kẻ có tiền. “Lâu lắm mới thấy cậu quay lại đây chơi.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Từ ngày về nước, Thái Thụy thường xuyên lui tới đây, lần nào cũng tiêu một khối ngân lượng khổng lồ bao các bông hoa trẻ đẹp trong nhà. Hắn biết cách chơi, và cũng rất chịu chơi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tú bà Yến Hoa là một người phụ nữ thấp, đậm người, nhưng sắc sảo. Trông bà ta không có vẻ cục mịch của những bà tú, của cái nghề mẹ mìn này, ngược lại bà còn giống như một mệnh phụ phu nhân làm ăn buôn bán lương thiện. Mắt bà ta sắc, lông mày cong hình cánh cung, môi son không quá đỏ, nhưng thắm sắc mười giờ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bà tú liếc nhìn Khắc Tuân. Lần này, Thái Thụy còn mang theo một chàng trai nữa, tuy rằng khác biệt, nhưng trông cũng rất có tiền. Nghĩ đến khối ngân lượng khổng lồ sắp nhận được, tú bà liền tươi tỉnh hơn hẳn ngày thường.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhìn thái độ của Tú bà Yến Hoa, Khắc Tuân không nhịn được tò mò mà e ngại hỏi:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Cậu đến đây thường xuyên lắm à?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thái Thụy liếc nhìn Khắc Tuân, cười nhạt một tiếng rồi đút tay vào túi quần âu, thong dong bước vào trong theo tú bà Yến Hoa:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Cậu thử đoán xem.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tú bà dắt hai người vào trong một căn phòng lớn. Bên trong quan Tây cũng nhiều, mà quan Việt cũng nhiều, còn có cả các bà me Tây nữa, đủ mọi thể loại ra trò.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Chỉ có điều, Yến Hoa không giống như những gì mà Khắc Tuân vẫn tưởng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trong trí tưởng tượng của gã, nhà thổ là một nơi mập mờ đen tối. Chẳng có điều gì tốt ở cái nơi tục tĩu mua xác bán thân này cả. Nhắc đến nhà thổ, người ta chỉ nghĩ đến những danh kĩ ăn mặc thiếu vải, đến bàn đèn thuốc phiện, đến những thứ ô hợp tạp nham.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Yến Hoa không hẳn là trong sạch, nhưng trông không đến mức bẩn thỉu như những nhà thổ khác.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Yến Hoa sáng bừng ánh nến, trang trí như một tửu quán ấm cúng. Danh kĩ ở Yến Hoa bận áo tấc kín kẽ, lưng thẳng eo cong, đi lại uyển chuyển giống như được dạy dỗ vô cùng kĩ càng. Nếu không phải ai nấy đều trang điểm xinh đẹp, mặt hoa da phấn, có lẽ cũng không nhận ra rằng đây là nhà thổ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Quan khách, ông dùng trà hay dùng rượu ạ?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Một danh kĩ lại gần bàn của Khắc Tuân và Thái Thụy, ân cần hỏi. Giọng nói êm ái, mắt phượng mày ngài, hàng mi ngoan hiền rũ xuống. Khắc Tuân liếc nhìn Thái Thụy cầu cứu, và gã vua con phẩy tay.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Chúng ta lấy trà thôi, cần gì ta sẽ lại gọi em.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Vâng thưa ông.” Danh kỹ kia cúi người một cái vô cùng hiền dịu, rồi mang khay trà rượu rời đi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khắc Tuân nhìn ngó xung quanh. Trong quán, khách đến mua kĩ, xem kĩ, không hẳn đều chỉ có nam. Cũng có những bà quả phụ lớn tuổi thong dong ngồi uống trà. Mỗi vị được sắp xếp ngồi một bàn riêng, ánh mắt ai nấy cũng hau háu mà nhìn các danh kĩ, nhưng không một ai dám đụng bừa chạm bậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Danh kỹ ở đây có đủ cả nam lẫn nữ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Này.” Khắc Tuân khều Thái Thụy “Ở đây không như nhà thổ bình thường, nhỉ?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thái Thụy ngớ ra mất một lúc, rồi phì một tiếng cười nhạo.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Chứ cậu nghĩ tôi là ai? Là vua Lĩnh Nam đó. Tôi không đến mấy nơi tạp nham đâu.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Khắc Tuân hừ mũi khinh thường. Có không tạp nham đi nữa thì cũng vẫn là nhà thổ thôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tú bà tiến tới sau vai Thái Thụy, nhỏ giọng thì thào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Cậu Thụy, hôm nay cậu đến đúng hôm có danh kỹ mới. Là nam, nhưng xinh lắm. Đặc biệt là còn sạch đấy.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thái Thụy nghe không sót một chữ, hắn nở nụ cười tươi rói, rồi phẩy phẩy tay. Nam à, không phải gu của hắn. Nhưng thỉnh thoảng đổi gió một chút cũng không tệ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đèn đuốc bốn bên được thổi tắt bớt, dường như mọi ánh sáng đều tụ về chiếc sập gỗ lớn chính giữa phòng. Một vài danh kĩ xếp áo chỉn chu ngồi ở bên vệ, kẻ cầm đàn, người mang sáo, lanh canh lách cách cả một vùng. Trong một dàn nam nữ đủ cả đó, chẳng có ai lọt nổi vào mắt Thái Thụy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có lẽ chính vì thế mà danh kỹ mới tới đang được một tay phụ việc dắt ra kia, trông càng nổi bật hơn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cách trang điểm ai ai cũng đều giống nhau, nhưng nhìn nam kỹ đó, lại có cảm giác những bóng hồng khác đều lu mờ hết đi. Áo tấc màu đỏ, khăn xếp gọn ghẽ, da trắng, má hồng. Thoạt đầu, khi được người ta dắt lên cái bục gỗ, nam kỹ được trùm bởi một chiếc khăn màu đỏ nhìn giống như cô dâu phương Bắc, làm ai nấy đều tò mò. Đến khi đã ngồi nghiêm chỉnh trên chiếu hát, phách đồng cầm trong tay, nam kỹ đó mới mở khăn ra, hút mất hồn phách của khách khứa xem kỹ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đó là lần đầu tiên, Thái Thụy thấy một nam kỹ như thế.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Người kia áng chừng tuổi cũng vừa tròn mười chín, khuôn mặt ngoan ngoãn, dịu hiền. Lông mi rũ xuống giống như cam chịu, nhưng ánh mắt lại sắc lên như gươm như dao. Vầng trán cao rộng, thuộc về một chàng trai thông minh, học rộng, tham vọng thăng tiến, nhưng nét cười nơi khóe môi lại ý nhị, mềm mỏng như một cô gái được nuôi dưỡng cẩn mật nơi khuê phòng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhịp phách lanh canh, giọng hát cất lên ấm áp mà trong trẻo, hệt như tiếng hoàng oanh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hồng, Hồng,...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Tuyết, Tuyết,...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mười lăm năm thấm thoát có xa gì!
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngoảnh mặt lại, đã tới kỳ tơ liễu...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thái Thụy ngẩn ra mất một lúc, rồi buông chén trà xuống bàn. Ngoảnh sang bên cạnh nhìn Khắc Tuân, hắn thấy gã cũng đang nhíu mày nhìn nam kỹ kia chăm chăm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đặc biệt đến mức khiến cho kẻ lãnh đạm như Phạm Khắc Tuân cũng phải nhìn, đúng là ngàn năm mới có một người.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thái Thụy ngoắc tay gọi bà tú Yến Hoa đang đứng chầu sẵn ở một bên. Dường như biết chắc sẽ được gọi, bà ta không mấy ngạc nhiên, chỉ niềm nở chạy lại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Vâng, cậu Thụy. Cậu cần chi ạ?”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thái Thụy đặt lên bàn một xấp ngân phiếu dày cộp, rồi chỉ vào người nam kỹ vẫn đang cúi mặt hát khúc Hồng Tuyết.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngã lãng du thời quân thượng thiếu,
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Quân kim hứa giá, ngã thành ông.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cười cười nói nói tương phùng,
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Mà bạch phát với hồng nhan chừng ái ngại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
“Nam kỹ kia, ta mua cậu ấy.”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Tuỳ chỉnh hiển thị