Truyện
Trước Sau

Hóa ra, cái gọi là càng hy vọng bao nhiêu thì sẽ càng thất vọng bấy nhiêu là đúng.

Bình luận đoạn
Hóa ra, cái gọi là càng hy vọng bao nhiêu thì sẽ càng thất vọng bấy nhiêu là đúng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hàng tá thứ cảm xúc không tên không ngừng lay động trong lòng nàng.

Bình luận đoạn
Hàng tá thứ cảm xúc không tên không ngừng lay động trong lòng nàng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngao Hồng biết chính mình cùng người đàn ông này sẽ không thể cứ mãi mắc kẹt ở tình trạng mập mờ này quá lâu, sớm muộn cũng sẽ đến cái ngày nàng nghe được lời hồi đáp của người kia. Và mặc dù không biết tại sao, nhưng tới khi nghe được lời nói tuy nhẹ nhàng nhưng thực chất đã khiến cho nàng đau đến không thở nổi đó, Ngao Hồng không muốn nghe nữa, cũng không ngừng luyến tiếc cái giai đoạn mà nàng vẫn có thể quan tâm săn sóc anh một cách thầm lặng...

Bình luận đoạn
Ngao Hồng biết chính mình cùng người đàn ông này sẽ không thể cứ mãi mắc kẹt ở tình trạng mập mờ này quá lâu, sớm muộn cũng sẽ đến cái ngày nàng nghe được lời hồi đáp của người kia. Và mặc dù không biết tại sao, nhưng tới khi nghe được lời nói tuy nhẹ nhàng nhưng thực chất đã khiến cho nàng đau đến không thở nổi đó, Ngao Hồng không muốn nghe nữa, cũng không ngừng luyến tiếc cái giai đoạn mà nàng vẫn có thể quan tâm săn sóc anh một cách thầm lặng...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nàng chẳng qua, chỉ muốn gần gũi hơn với anh một chút, như vậy thì có lẽ, lâu dần, anh cũng sẽ thân thiết với nàng hơn...

Bình luận đoạn
Nàng chẳng qua, chỉ muốn gần gũi hơn với anh một chút, như vậy thì có lẽ, lâu dần, anh cũng sẽ thân thiết với nàng hơn...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu vậy thì nàng đã cảm thấy hạnh phúc lắm rồi.

Bình luận đoạn
Nếu vậy thì nàng đã cảm thấy hạnh phúc lắm rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng Dương Tiễn luôn như vậy - ngoại trừ sự kề cận của người ấy ra, anh không cho phép bất kỳ nữ tử nào có cơ hội tiếp xúc quá gần mình.

Bình luận đoạn
Nhưng Dương Tiễn luôn như vậy - ngoại trừ sự kề cận của người ấy ra, anh không cho phép bất kỳ nữ tử nào có cơ hội tiếp xúc quá gần mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và điều khiến tâm tình nàng tồi tệ hơn hẳn là vì sự xa lánh và khoảng cách mà người đối diện cố ý kéo dài.

Bình luận đoạn
Và điều khiến tâm tình nàng tồi tệ hơn hẳn là vì sự xa lánh và khoảng cách mà người đối diện cố ý kéo dài.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"... Dương Tiễn, huynh có nhận ra không?" Ngao Hồng nắm chặt tay, móng tay bấu sâu vào da thịt, thế mà nàng lại chẳng thấy đau chút nào so với nỗi đau đang cắn nuốt nàng trong tim.

Bình luận đoạn
"... Dương Tiễn, huynh có nhận ra không?" Ngao Hồng nắm chặt tay, móng tay bấu sâu vào da thịt, thế mà nàng lại chẳng thấy đau chút nào so với nỗi đau đang cắn nuốt nàng trong tim.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vì thế mà bản thân lại càng siết chặt hai bàn tay hơn nữa, dùng sức để cố làm cho giọng nói nghe có vẻ không kỳ quái và... chua xót "Có nhận ra huynh luôn chỉ gọi ta là Tứ công chúa từ lúc ban đầu không?"

Bình luận đoạn
Vì thế mà bản thân lại càng siết chặt hai bàn tay hơn nữa, dùng sức để cố làm cho giọng nói nghe có vẻ không kỳ quái và... chua xót "Có nhận ra huynh luôn chỉ gọi ta là Tứ công chúa từ lúc ban đầu không?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có nhận ra dù cho bằng hữu hay đồng môn thân thiết thế nào, huynh cũng chưa từng để ai gọi mình là Nhị Lang không?

Bình luận đoạn
Có nhận ra dù cho bằng hữu hay đồng môn thân thiết thế nào, huynh cũng chưa từng để ai gọi mình là Nhị Lang không?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vậy mà đặc quyền đó, lại trao cho một mình tỷ ấy.

Bình luận đoạn
Vậy mà đặc quyền đó, lại trao cho một mình tỷ ấy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Những lời sau, nàng không nói được, mà chỉ có thể nuốt trọn vào lòng.

Bình luận đoạn
Những lời sau, nàng không nói được, mà chỉ có thể nuốt trọn vào lòng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"..."

Bình luận đoạn
"..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Huynh rất dịu dàng, nhưng sự dịu dàng đó, lại chỉ dành riêng cho một mình người đó..."

Bình luận đoạn
"Huynh rất dịu dàng, nhưng sự dịu dàng đó, lại chỉ dành riêng cho một mình người đó..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Lẽ ra, ta nên chấp nhận sự thật mới đúng. Lẽ ra, không nên trông đợi ở người luôn thể hiện rất rõ sự thiên vị của mình với người ấy mới đúng. Nhưng mà... nhưng mà..."

Bình luận đoạn
"Lẽ ra, ta nên chấp nhận sự thật mới đúng. Lẽ ra, không nên trông đợi ở người luôn thể hiện rất rõ sự thiên vị của mình với người ấy mới đúng. Nhưng mà... nhưng mà..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nàng quệt nước mắt, đáy mắt một mảng lạnh nhạt nhìn bộ trang phục gấm đen có thêu hoạt tiết rồng lượn và mây bay tinh xảo, đẹp mắt. Cổ họng bỏng rát như uống vô số bình rượu quý ngàn năm, giọng nói khô cằn "... Cái áo này, cũng là do Hằng Nga tỷ thêu cho huynh sao?"

Bình luận đoạn
Nàng quệt nước mắt, đáy mắt một mảng lạnh nhạt nhìn bộ trang phục gấm đen có thêu hoạt tiết rồng lượn và mây bay tinh xảo, đẹp mắt. Cổ họng bỏng rát như uống vô số bình rượu quý ngàn năm, giọng nói khô cằn "... Cái áo này, cũng là do Hằng Nga tỷ thêu cho huynh sao?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ừm."

Bình luận đoạn
"Ừm."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hai người khi nào sẽ thành thân?"

Bình luận đoạn
"Hai người khi nào sẽ thành thân?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Sau khi kết thúc cuộc chiến này."

Bình luận đoạn
"Sau khi kết thúc cuộc chiến này."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bọn họ như thế, với túi thơm và chiếc áo choàng trên người, không quá khó để đoán rằng mối quan hệ hai người đã đạt đến mức độ nào rồi. Nhưng họ sẽ ôm nhau, sẽ hôn nhau, cùng nhau ân ái phải không ? Nếu vậy, tức là nàng cũng sẽ đến dự hôn lễ của bọn họ đúng không? Và phải tận mắt nhìn thấy cảnh hai người trao nhau những ánh nhìn ngọt ngào đến nhau sao?

Bình luận đoạn
Bọn họ như thế, với túi thơm và chiếc áo choàng trên người, không quá khó để đoán rằng mối quan hệ hai người đã đạt đến mức độ nào rồi. Nhưng họ sẽ ôm nhau, sẽ hôn nhau, cùng nhau ân ái phải không ? Nếu vậy, tức là nàng cũng sẽ đến dự hôn lễ của bọn họ đúng không? Và phải tận mắt nhìn thấy cảnh hai người trao nhau những ánh nhìn ngọt ngào đến nhau sao?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nàng nắm chặt tay áo, vì lẽ gì mà lục phủ ngũ tạng của bản thân đều co rút, vì một thứ tình cảm không hy vọng mà đau đớn vậy sao ?

Bình luận đoạn
Nàng nắm chặt tay áo, vì lẽ gì mà lục phủ ngũ tạng của bản thân đều co rút, vì một thứ tình cảm không hy vọng mà đau đớn vậy sao ?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngao Hồng không biết, nàng không biết tại sao lại như vậy, nàng thực sự không thể khống chế bản thân, nàng không thể cưỡng lại suy nghĩ được đến gần đối phương dù chỉ một chút.

Bình luận đoạn
Ngao Hồng không biết, nàng không biết tại sao lại như vậy, nàng thực sự không thể khống chế bản thân, nàng không thể cưỡng lại suy nghĩ được đến gần đối phương dù chỉ một chút.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nàng luôn tự mình dối mình, luôn tự huyễn hoặc bọn họ chỉ mới chớm nở thôi, và nàng chẳng qua cũng để tâm và lo lắng cho người ấy như một người bạn thôi...

Bình luận đoạn
Nàng luôn tự mình dối mình, luôn tự huyễn hoặc bọn họ chỉ mới chớm nở thôi, và nàng chẳng qua cũng để tâm và lo lắng cho người ấy như một người bạn thôi...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Muôn ngàn lý do được đưa ra vì nếu nàng không được nhìn thấy đối phương, tâm tình sẽ tràn đầy những ngổn ngang, hàng tá suy nghĩ sẽ làm cho nàng không thể tập trung với công việc của mình.

Bình luận đoạn
Muôn ngàn lý do được đưa ra vì nếu nàng không được nhìn thấy đối phương, tâm tình sẽ tràn đầy những ngổn ngang, hàng tá suy nghĩ sẽ làm cho nàng không thể tập trung với công việc của mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng khi đã trực tiếp đối diện, nàng sẽ nghĩ đến chuyện xa hơn...

Bình luận đoạn
Nhưng khi đã trực tiếp đối diện, nàng sẽ nghĩ đến chuyện xa hơn...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trai tài gái sắc, túi thơm trao gửi, áo gấm may thêu cho người...

Bình luận đoạn
Trai tài gái sắc, túi thơm trao gửi, áo gấm may thêu cho người...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngao Hồng không dám nghĩ đến nữa, cũng không dám ôm hy vọng nữa rồi.

Bình luận đoạn
Ngao Hồng không dám nghĩ đến nữa, cũng không dám ôm hy vọng nữa rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn, ta tu hành ngàn năm, nào ngờ đạo hạnh vẫn chưa đủ.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn, ta tu hành ngàn năm, nào ngờ đạo hạnh vẫn chưa đủ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng dù thế, vị công chúa Đông Hải vẫn mong chờ từ chính miệng Dương Tiễn sẽ nói ra vài từ đơn "Chưa phải bây giờ" để trả lời cho câu hỏi của mình, thứ khát vọng này không khác gì một mảnh đất hạn hán cầu mong một trận mưa to.

Bình luận đoạn
Nhưng dù thế, vị công chúa Đông Hải vẫn mong chờ từ chính miệng Dương Tiễn sẽ nói ra vài từ đơn "Chưa phải bây giờ" để trả lời cho câu hỏi của mình, thứ khát vọng này không khác gì một mảnh đất hạn hán cầu mong một trận mưa to.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chỉ là, số phận làm gì dễ dàng đáp lại lời nguyện cầu của con người đâu?

Bình luận đoạn
Chỉ là, số phận làm gì dễ dàng đáp lại lời nguyện cầu của con người đâu?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh bảo "Sau khi kết thúc cuộc chiến này."

Bình luận đoạn
Anh bảo "Sau khi kết thúc cuộc chiến này."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và rồi Ngao Hồng lại bắt gặp ánh mắt đó, có bao nhiêu ấm áp phảng phất trong mắt đối phương.

Bình luận đoạn
Và rồi Ngao Hồng lại bắt gặp ánh mắt đó, có bao nhiêu ấm áp phảng phất trong mắt đối phương.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Từ tận sâu trong tâm hồn, nàng đã sớm đoán được câu trả lời, vì thế nên đã đau đến chết lặng.

Bình luận đoạn
Từ tận sâu trong tâm hồn, nàng đã sớm đoán được câu trả lời, vì thế nên đã đau đến chết lặng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhanh như vậy..."

Bình luận đoạn
"Nhanh như vậy..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thôi nào, Ngao Hồng. Đừng si mê nữa, đừng mộng tưởng nữa.

Bình luận đoạn
Thôi nào, Ngao Hồng. Đừng si mê nữa, đừng mộng tưởng nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn trầm mặc, đứng nguyên tại chỗ, không lùi bước, nhưng cũng không dám di chuyển tới gần một chút nào, trong tim anh khi trả lời những câu hỏi của nàng đã không ngừng nảy lên từng hồi nhịp đập. Không chỉ vì câu hỏi quá mức trực tiếp mà bởi vì thật khó để không làm tổn thương người kia với lời đáp lại của mình.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn trầm mặc, đứng nguyên tại chỗ, không lùi bước, nhưng cũng không dám di chuyển tới gần một chút nào, trong tim anh khi trả lời những câu hỏi của nàng đã không ngừng nảy lên từng hồi nhịp đập. Không chỉ vì câu hỏi quá mức trực tiếp mà bởi vì thật khó để không làm tổn thương người kia với lời đáp lại của mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bây giờ, anh đã hiểu rõ cảm giác của Hằng Nga khi phải lựa lời mà từ chối khéo léo đối với người có tình cảm chân thành với bản thân.

Bình luận đoạn
Bây giờ, anh đã hiểu rõ cảm giác của Hằng Nga khi phải lựa lời mà từ chối khéo léo đối với người có tình cảm chân thành với bản thân.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vì lẽ, dù cho là người xa lạ hay thân quen, chỉ cần biết người đó có một loại tình cảm biệt với mình, bản thân sẽ luôn cảm thấy mắc nợ người đó một thứ gì đó.

Bình luận đoạn
Vì lẽ, dù cho là người xa lạ hay thân quen, chỉ cần biết người đó có một loại tình cảm biệt với mình, bản thân sẽ luôn cảm thấy mắc nợ người đó một thứ gì đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu không đến lúc cần thiết, nhất định sẽ không làm tổn thương người ấy.

Bình luận đoạn
Nếu không đến lúc cần thiết, nhất định sẽ không làm tổn thương người ấy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tự nhiên nghĩ đến đây làm Dương Tiễn có hơi buồn cười. Rốt cuộc cũng là Hằng Nga nhường nhịn và bao dung anh rất nhiều so với chính mình.

Bình luận đoạn
Tự nhiên nghĩ đến đây làm Dương Tiễn có hơi buồn cười. Rốt cuộc cũng là Hằng Nga nhường nhịn và bao dung anh rất nhiều so với chính mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng... anh là anh, còn cô ấy là cô ấy.

Bình luận đoạn
Nhưng... anh là anh, còn cô ấy là cô ấy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Quan điểm tình yêu của hai người ngay từ đầu dường như là giống nhưng bản chất lại rất khác nhau.

Bình luận đoạn
Quan điểm tình yêu của hai người ngay từ đầu dường như là giống nhưng bản chất lại rất khác nhau.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bọn họ đều không muốn là buồn đối phương.

Bình luận đoạn
Bọn họ đều không muốn là buồn đối phương.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng nếu cô có cách hành xử nhẹ nhàng và nhân nhượng, thì anh hoàn toàn trái ngược lại.

Bình luận đoạn
Nhưng nếu cô có cách hành xử nhẹ nhàng và nhân nhượng, thì anh hoàn toàn trái ngược lại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bởi nếu không, đối phương sẽ khó mà cắt đứt cảm xúc của bản thân được.

Bình luận đoạn
Bởi nếu không, đối phương sẽ khó mà cắt đứt cảm xúc của bản thân được.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lằng nhằng lâu như vậy để làm gì chứ? Đã không thể là bến đỗ bình yên của người ta thì đừng là nỗi ám ảnh dai dẳng khiến cho họ không thể tiến về tương lai.

Bình luận đoạn
Lằng nhằng lâu như vậy để làm gì chứ? Đã không thể là bến đỗ bình yên của người ta thì đừng là nỗi ám ảnh dai dẳng khiến cho họ không thể tiến về tương lai.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn cau mày, chậm rãi thu hồi tầm mắt, quay đầu sang hướng khác, không muốn nhìn vào đôi mắt chân thành và ấm áp đó. Cảm xúc của anh luôn tiềm ẩn và hiếm khi nào trực tiếp bộc bạch cùng ai, giống như một kho báu bí mật được cất giấu trong những lớp rương dày, và khóa chặt.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn cau mày, chậm rãi thu hồi tầm mắt, quay đầu sang hướng khác, không muốn nhìn vào đôi mắt chân thành và ấm áp đó. Cảm xúc của anh luôn tiềm ẩn và hiếm khi nào trực tiếp bộc bạch cùng ai, giống như một kho báu bí mật được cất giấu trong những lớp rương dày, và khóa chặt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng người trước mặt anh lại khác hẳn, nàng không ngần ngại trải lòng với anh về suy nghĩ và cảm xúc của mình, nhiệt tình, nhiệt huyết, kiên cường, hy vọng...

Bình luận đoạn
Nhưng người trước mặt anh lại khác hẳn, nàng không ngần ngại trải lòng với anh về suy nghĩ và cảm xúc của mình, nhiệt tình, nhiệt huyết, kiên cường, hy vọng...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mà Dương Tiễn thì lại không quen với việc này.

Bình luận đoạn
Mà Dương Tiễn thì lại không quen với việc này.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trừ Hằng Nga ra, anh không tài nào thích ứng được với sự bày tỏ trực diện thế này.

Bình luận đoạn
Trừ Hằng Nga ra, anh không tài nào thích ứng được với sự bày tỏ trực diện thế này.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Tại sao lại thích ta?"

Bình luận đoạn
"Tại sao lại thích ta?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lúc này, Dương Tiễn chưa bao giờ thiết tha cảm giác muốn cắn đứt đầu lưỡi mình cho rồi. Nhưng lời vừa được thốt ra, lại lập tức rút lại thì không khác gì tự bảo với Ngao Hồng chính anh đang thấy chột dạ và tò mò.

Bình luận đoạn
Lúc này, Dương Tiễn chưa bao giờ thiết tha cảm giác muốn cắn đứt đầu lưỡi mình cho rồi. Nhưng lời vừa được thốt ra, lại lập tức rút lại thì không khác gì tự bảo với Ngao Hồng chính anh đang thấy chột dạ và tò mò.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đã không đáp lại mà còn hỏi câu ấy đúng thật là...

Bình luận đoạn
Đã không đáp lại mà còn hỏi câu ấy đúng thật là...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn hít một hơi thật sâu, cố giả vờ, thản nhiên nói tiếp "Đừng bận tâm, đó chỉ là lời bâng quơ..."

Bình luận đoạn
Dương Tiễn hít một hơi thật sâu, cố giả vờ, thản nhiên nói tiếp "Đừng bận tâm, đó chỉ là lời bâng quơ..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Vì huynh thật sự rất tốt, là người có tấm lòng vị tha yêu thương chúng sinh nhất và là anh hùng hiếm có nhất trong Tam Giới." Nàng đáp ngay tắp lự, không cần chút nghĩ suy hay phân vân đắn đo.

Bình luận đoạn
"Vì huynh thật sự rất tốt, là người có tấm lòng vị tha yêu thương chúng sinh nhất và là anh hùng hiếm có nhất trong Tam Giới." Nàng đáp ngay tắp lự, không cần chút nghĩ suy hay phân vân đắn đo.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nội tâm Dương Tiễn không ngừng gào thét, đúng là tự ném đá vào chân mình rồi. Rõ ràng là muốn chuyển dời chủ đề vậy mà lời nói cứ trượt ra khỏi đầu môi anh nhanh chóng như vậy...

Bình luận đoạn
Nội tâm Dương Tiễn không ngừng gào thét, đúng là tự ném đá vào chân mình rồi. Rõ ràng là muốn chuyển dời chủ đề vậy mà lời nói cứ trượt ra khỏi đầu môi anh nhanh chóng như vậy...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng khi nghe đáp án từ Ngao Hồng, thú thật, anh dường như cũng đoán ra được câu trả lời ấy, trong lòng cũng chẳng cảm giác tự hào hay vui vẻ khi được người khác khen gì mấy.

Bình luận đoạn
Nhưng khi nghe đáp án từ Ngao Hồng, thú thật, anh dường như cũng đoán ra được câu trả lời ấy, trong lòng cũng chẳng cảm giác tự hào hay vui vẻ khi được người khác khen gì mấy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta chưa từng để ý đến cái danh anh hùng Tam Giới vĩ đại to lớn gì đó." Anh ung dung đáp, khóe môi hơi nâng cao, đáy mắt lại là một mảnh lạnh nhạt, "Nhưng ta có thể nói rằng, bản thân không đến mức tốt bụng như ngươi nói đâu."

Bình luận đoạn
"Ta chưa từng để ý đến cái danh anh hùng Tam Giới vĩ đại to lớn gì đó." Anh ung dung đáp, khóe môi hơi nâng cao, đáy mắt lại là một mảnh lạnh nhạt, "Nhưng ta có thể nói rằng, bản thân không đến mức tốt bụng như ngươi nói đâu."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta cũng có sự ích kỷ và tính toán riêng của mình, sẽ vì tư lợi cá nhân mà đòi hỏi nhiều hơn."

Bình luận đoạn
"Ta cũng có sự ích kỷ và tính toán riêng của mình, sẽ vì tư lợi cá nhân mà đòi hỏi nhiều hơn."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh suy nghĩ một chút, quyết định sẽ nói ra vài sự thật.

Bình luận đoạn
Anh suy nghĩ một chút, quyết định sẽ nói ra vài sự thật.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đôi môi mỏng chậm rãi mở ra, trong giọng nói tràn đầy ôn nhu cùng dung túng làm sóng lưng Ngao Hồng một trận lạnh lẽo - nàng muốn chạy trốn, nàng không muốn nghe nữa, linh cảm mách bảo cho Ngao Hồng rằng nội dung tiếp theo sẽ làm cho chính mình sợ hãi.

Bình luận đoạn
Đôi môi mỏng chậm rãi mở ra, trong giọng nói tràn đầy ôn nhu cùng dung túng làm sóng lưng Ngao Hồng một trận lạnh lẽo - nàng muốn chạy trốn, nàng không muốn nghe nữa, linh cảm mách bảo cho Ngao Hồng rằng nội dung tiếp theo sẽ làm cho chính mình sợ hãi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng căn bản Ngao Hồng không có biện pháp làm cho chân mình hoạt động,

Bình luận đoạn
Nhưng căn bản Ngao Hồng không có biện pháp làm cho chân mình hoạt động,

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Đương nhiên, ta thật lòng mong muốn mọi người sống bình an và khỏe mạnh cũng như gia đình Tam muội sẽ được tự do và hạnh phúc bên nhau. Nhưng nhiêu đó thôi chưa đủ, ta muốn được quang minh chính đại theo đuổi vầng trăng sáng ấy - vì vậy mà ta đã cất công sắp đặt, dàn xếp hết thảy, tự mình lấy sinh mạng bản thân làm ván cược cuối cùng, rồi lại tỏ vẻ đáng thương yếu đuối để khiến nàng thấy tội lỗi và thương xót. Suy cho cùng, những điều đó cốt chỉ để chiếm được một phân lượng nhỏ trong trái tim người mình yêu..."

Bình luận đoạn
"Đương nhiên, ta thật lòng mong muốn mọi người sống bình an và khỏe mạnh cũng như gia đình Tam muội sẽ được tự do và hạnh phúc bên nhau. Nhưng nhiêu đó thôi chưa đủ, ta muốn được quang minh chính đại theo đuổi vầng trăng sáng ấy - vì vậy mà ta đã cất công sắp đặt, dàn xếp hết thảy, tự mình lấy sinh mạng bản thân làm ván cược cuối cùng, rồi lại tỏ vẻ đáng thương yếu đuối để khiến nàng thấy tội lỗi và thương xót. Suy cho cùng, những điều đó cốt chỉ để chiếm được một phân lượng nhỏ trong trái tim người mình yêu..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Huynh..." Nghe nhiều sự thật chấn động như vậy, nàng há miệng thở dốc, sau đó phát hiện chính mình không phát ra được âm thanh nào khác.

Bình luận đoạn
"Huynh..." Nghe nhiều sự thật chấn động như vậy, nàng há miệng thở dốc, sau đó phát hiện chính mình không phát ra được âm thanh nào khác.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nàng có thể nói gì đây?

Bình luận đoạn
Nàng có thể nói gì đây?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nàng còn có thể hỏi gì đây?

Bình luận đoạn
Nàng còn có thể hỏi gì đây?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và rồi ánh cười đột nhiên le lói trong đôi mắt phượng khiến Ngao Hồng cảm thấy khó hiểu và bất an ngày càng chồng chất.

Bình luận đoạn
Và rồi ánh cười đột nhiên le lói trong đôi mắt phượng khiến Ngao Hồng cảm thấy khó hiểu và bất an ngày càng chồng chất.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Trong khoảng thời gian chông gai và gian truân đó, những gì ta cảm nhận được, những suy nghĩ, tơ tưởng ảo mộng... tất cả mọi tâm tư của ta, chỉ có ngươi là người hiểu rõ nhất. Và cũng chỉ có ngươi là người thấu hiểu và sẻ chia những nỗi khổ đau chung với ta, là người mà ta nợ ân tình và cũng hy vọng ngươi sẽ tìm được hạnh phúc giống như Tam muội vậy..."

Bình luận đoạn
"Trong khoảng thời gian chông gai và gian truân đó, những gì ta cảm nhận được, những suy nghĩ, tơ tưởng ảo mộng... tất cả mọi tâm tư của ta, chỉ có ngươi là người hiểu rõ nhất. Và cũng chỉ có ngươi là người thấu hiểu và sẻ chia những nỗi khổ đau chung với ta, là người mà ta nợ ân tình và cũng hy vọng ngươi sẽ tìm được hạnh phúc giống như Tam muội vậy..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Tứ công chúa, ta thích ngươi." Dương Tiễn cong cong khóe môi, lộ ra nét cười nhẹ, giọng nói của anh đã kéo đôi mắt đang mê man tựa như lạc vào cõi thần tiên của người kia trở về khung cảnh thực tại.

Bình luận đoạn
"Tứ công chúa, ta thích ngươi." Dương Tiễn cong cong khóe môi, lộ ra nét cười nhẹ, giọng nói của anh đã kéo đôi mắt đang mê man tựa như lạc vào cõi thần tiên của người kia trở về khung cảnh thực tại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đôi khi, Ngao Hồng tham lam muốn chiếm giữ ánh mắt trời chói lọi đó, nhưng bản thân biết, càng tiếp cận sẽ càng bỏng rát. Nếu có cách có thể giúp nàng giảm đi thứ ham muốn này của mình, thì có lẽ nàng cũng không cần phải vô thức nhìn theo ánh mắt ai đó, cũng không cần phải hy vọng chính mình có thể chiếm dụng một khoảng ấn tượng nho nhỏ trong đôi mắt dịu dàng của đối phương.

Bình luận đoạn
Đôi khi, Ngao Hồng tham lam muốn chiếm giữ ánh mắt trời chói lọi đó, nhưng bản thân biết, càng tiếp cận sẽ càng bỏng rát. Nếu có cách có thể giúp nàng giảm đi thứ ham muốn này của mình, thì có lẽ nàng cũng không cần phải vô thức nhìn theo ánh mắt ai đó, cũng không cần phải hy vọng chính mình có thể chiếm dụng một khoảng ấn tượng nho nhỏ trong đôi mắt dịu dàng của đối phương.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Đừng nói nữa..." Ngao Hồng không bao giờ muốn nhớ đến những ánh nhìn yêu thương và chất chứa sự dịu dàng vô hạn đó của anh dành cho ánh trăng sáng nữa, không muốn nghĩ đến bản thân sẽ đau đớn biết bao khi chính nàng chỉ có thể bất lực đứng nhìn hai người đến với nhau.

Bình luận đoạn
"Đừng nói nữa..." Ngao Hồng không bao giờ muốn nhớ đến những ánh nhìn yêu thương và chất chứa sự dịu dàng vô hạn đó của anh dành cho ánh trăng sáng nữa, không muốn nghĩ đến bản thân sẽ đau đớn biết bao khi chính nàng chỉ có thể bất lực đứng nhìn hai người đến với nhau.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và càng không muốn anh nhìn mình với ánh mắt bao dung, hiền lành như một người anh trai lớn đang nhìn một đứa em gái nhỏ.

Bình luận đoạn
Và càng không muốn anh nhìn mình với ánh mắt bao dung, hiền lành như một người anh trai lớn đang nhìn một đứa em gái nhỏ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đủ rồi, đều đủ rồi, nàng biết rồi.

Bình luận đoạn
Đủ rồi, đều đủ rồi, nàng biết rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngao Hồng không nên ôm mơ mộng có thể tiến lại gần người ấy, cũng không nên mộng tưởng Dương Tiễn sẽ cho nàng một câu trả lời bản thân mong chờ.

Bình luận đoạn
Ngao Hồng không nên ôm mơ mộng có thể tiến lại gần người ấy, cũng không nên mộng tưởng Dương Tiễn sẽ cho nàng một câu trả lời bản thân mong chờ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Phải. Là nàng không nên tới gần.

Bình luận đoạn
Phải. Là nàng không nên tới gần.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tình cảm này, ngay từ đầu đã không nên có.

Bình luận đoạn
Tình cảm này, ngay từ đầu đã không nên có.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cũng như con người này, ngay từ đầu đã không nên gặp gỡ.

Bình luận đoạn
Cũng như con người này, ngay từ đầu đã không nên gặp gỡ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bởi cái "thích" mà anh nói, hoàn toàn khác với cái "thích" mà nàng đã thổ lộ.

Bình luận đoạn
Bởi cái "thích" mà anh nói, hoàn toàn khác với cái "thích" mà nàng đã thổ lộ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngao Hồng tuyệt vọng, nhắm mắt lại.

Bình luận đoạn
Ngao Hồng tuyệt vọng, nhắm mắt lại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nàng nghe được tiếng tim đập liên hồi càng ngày càng lớn, cơ thể hoàn toàn lạnh băng bởi gió đông hay bởi vì lòng đã bắt đầu lạnh.

Bình luận đoạn
Nàng nghe được tiếng tim đập liên hồi càng ngày càng lớn, cơ thể hoàn toàn lạnh băng bởi gió đông hay bởi vì lòng đã bắt đầu lạnh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Thật đấy, ta thích ngươi, đây là sự thật. Ta muốn bảo vệ ngươi, đây cũng là lời thật tâm."

Bình luận đoạn
"Thật đấy, ta thích ngươi, đây là sự thật. Ta muốn bảo vệ ngươi, đây cũng là lời thật tâm."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngao Hồng chậm rãi mở mắt, một câu nói đơn giản lại chẳng khác nào một cú đánh thật lớn làm thân thể nàng không tự chủ mà run rẩy.

Bình luận đoạn
Ngao Hồng chậm rãi mở mắt, một câu nói đơn giản lại chẳng khác nào một cú đánh thật lớn làm thân thể nàng không tự chủ mà run rẩy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hốc mắt đỏ bừng nhìn chằm chằm vào anh, không thể đoán được ý nghĩa của việc này là gì.

Bình luận đoạn
Hốc mắt đỏ bừng nhìn chằm chằm vào anh, không thể đoán được ý nghĩa của việc này là gì.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hay có chăng là nàng đang ép mình không nhìn vào sự sâu xa của lời nói tưởng chừng là đơn giản ấy.

Bình luận đoạn
Hay có chăng là nàng đang ép mình không nhìn vào sự sâu xa của lời nói tưởng chừng là đơn giản ấy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng cuộc đời nào có dễ dàng như vậy, vận mệnh luôn khiến con người ta rời từ mây xanh xuống vũng bùn lầy lội, rơi xuống đến vỡ nát thành từng mảnh vụn.

Bình luận đoạn
Nhưng cuộc đời nào có dễ dàng như vậy, vận mệnh luôn khiến con người ta rời từ mây xanh xuống vũng bùn lầy lội, rơi xuống đến vỡ nát thành từng mảnh vụn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn cười khẽ, gương mặt điển trai dưới ánh sáng mờ mờ của ánh trăng càng thêm bao nhiêu phần mị lực, khiến người khác căn bản không có biện pháp cự tuyệt.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn cười khẽ, gương mặt điển trai dưới ánh sáng mờ mờ của ánh trăng càng thêm bao nhiêu phần mị lực, khiến người khác căn bản không có biện pháp cự tuyệt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta muốn làm bằng hữu tốt với ngươi, muốn làm một người anh trai tốt với ngươi, đây cũng là sự thật."

Bình luận đoạn
"Ta muốn làm bằng hữu tốt với ngươi, muốn làm một người anh trai tốt với ngươi, đây cũng là sự thật."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nói xong, anh hạ mắt, lặng lẽ bước lên trước vài bước, cho đến khi thấy đã vừa đủ gần thì dừng lại. Dương Tiễn nhẹ nhàng duỗi tay đến trước mặt Ngao Hồng.

Bình luận đoạn
Nói xong, anh hạ mắt, lặng lẽ bước lên trước vài bước, cho đến khi thấy đã vừa đủ gần thì dừng lại. Dương Tiễn nhẹ nhàng duỗi tay đến trước mặt Ngao Hồng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đứng trên ranh giới giữa ánh sáng và bóng tối, người đàn ông có khuôn mặt và khí chất phi phàm dần ngẩng đầu, trong ánh trăng nhu hoà của trời đêm, đôi mắt mềm mại ấy không giấu được sự chân thành cùng hy vọng.

Bình luận đoạn
Đứng trên ranh giới giữa ánh sáng và bóng tối, người đàn ông có khuôn mặt và khí chất phi phàm dần ngẩng đầu, trong ánh trăng nhu hoà của trời đêm, đôi mắt mềm mại ấy không giấu được sự chân thành cùng hy vọng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ngươi có đồng ý với ta không?"

Bình luận đoạn
"Ngươi có đồng ý với ta không?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hai người nhìn không nói một lời, cơn gió lạnh của giá rét đêm khuya quét qua bộ trang phục và luồng vào làn da trần của nàng tựa như một vết dao cùn - không làm khiến người ta chết ngay nhưng lại khiến cho họ cảm nhận nỗi đau lan tỏa và chậm rãi.

Bình luận đoạn
Hai người nhìn không nói một lời, cơn gió lạnh của giá rét đêm khuya quét qua bộ trang phục và luồng vào làn da trần của nàng tựa như một vết dao cùn - không làm khiến người ta chết ngay nhưng lại khiến cho họ cảm nhận nỗi đau lan tỏa và chậm rãi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngao Hồng lộ ra một nụ cười nho nhỏ nhưng nhìn qua cũng biết là cay đắng chừng nào.

Bình luận đoạn
Ngao Hồng lộ ra một nụ cười nho nhỏ nhưng nhìn qua cũng biết là cay đắng chừng nào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trong lòng lúc này chua xót và đắng nghét, như thể có thứ cảm xúc nào đó đang không ngừng lên men, suýt nữa đã nhấn chìm nàng. Ngao Hồng rũ mắt, không muốn nhìn thấy ánh mắt dịu dàng của Dương Tiễn – thứ dịu dàng tựa chất độc ngọt ngào quyến rũ đang trông chờ bản thân chấp nhận lời thỉnh cầu của mình.

Bình luận đoạn
Trong lòng lúc này chua xót và đắng nghét, như thể có thứ cảm xúc nào đó đang không ngừng lên men, suýt nữa đã nhấn chìm nàng. Ngao Hồng rũ mắt, không muốn nhìn thấy ánh mắt dịu dàng của Dương Tiễn – thứ dịu dàng tựa chất độc ngọt ngào quyến rũ đang trông chờ bản thân chấp nhận lời thỉnh cầu của mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn à Dương Tiễn, huynh thật biết cách dẫn dụ người khác đấy...

Bình luận đoạn
Dương Tiễn à Dương Tiễn, huynh thật biết cách dẫn dụ người khác đấy...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nàng nhìn lướt qua đầu ngón tay vẫn vững vàng ở trước mặt mình.

Bình luận đoạn
Nàng nhìn lướt qua đầu ngón tay vẫn vững vàng ở trước mặt mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trông như thể nếu bản thân không đáp lại sẽ để yên như vậy mãi mãi...

Bình luận đoạn
Trông như thể nếu bản thân không đáp lại sẽ để yên như vậy mãi mãi...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tưởng ngay tầm tay, nhưng lại cách xa hàng vạn dặm trường, tưởng thật gần hoá ra lại xa xôi đến vậy.

Bình luận đoạn
Tưởng ngay tầm tay, nhưng lại cách xa hàng vạn dặm trường, tưởng thật gần hoá ra lại xa xôi đến vậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ngao Hồng, trước khi quá muộn, muội hãy dừng lại đi."

Bình luận đoạn
"Ngao Hồng, trước khi quá muộn, muội hãy dừng lại đi."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thốn Tâm tỷ, lẽ ra muội nên nghe lời tỷ từ lúc đó...

Bình luận đoạn
Thốn Tâm tỷ, lẽ ra muội nên nghe lời tỷ từ lúc đó...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng mà, muội thật sự đã yêu người này mất rồi...

Bình luận đoạn
Nhưng mà, muội thật sự đã yêu người này mất rồi...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đến mức chỉ cần là lời thỉnh cầu nào của huynh ấy, muội cũng sẽ bất chấp cơn đau thấu tim gan mà chấp nhận mọi thứ.

Bình luận đoạn
Đến mức chỉ cần là lời thỉnh cầu nào của huynh ấy, muội cũng sẽ bất chấp cơn đau thấu tim gan mà chấp nhận mọi thứ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngao Hồng trong nháy mắt đã dại ra, nhưng nàng vẫn cố gắng giữ vững biểu tình, bức bách chính mình lộ ra một nụ cười điềm nhiên, ôn hoà nhất có thể "Dương Tiễn, huynh thật là..."

Bình luận đoạn
Ngao Hồng trong nháy mắt đã dại ra, nhưng nàng vẫn cố gắng giữ vững biểu tình, bức bách chính mình lộ ra một nụ cười điềm nhiên, ôn hoà nhất có thể "Dương Tiễn, huynh thật là..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nàng run rẩy vươn tay, nắm lấy bàn tay ấm áp đầy vết chai sần của Dương Tiễn thật chặt.

Bình luận đoạn
Nàng run rẩy vươn tay, nắm lấy bàn tay ấm áp đầy vết chai sần của Dương Tiễn thật chặt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chỉ vì một ánh nhìn mềm mại và thành khẩn mà nàng đã đồng ý với lời đề nghị có thể khiến cho bản thân càng thêm chằng chịt vết thương nơi con tim ở ngực trái.

Bình luận đoạn
Chỉ vì một ánh nhìn mềm mại và thành khẩn mà nàng đã đồng ý với lời đề nghị có thể khiến cho bản thân càng thêm chằng chịt vết thương nơi con tim ở ngực trái.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trong lúc xuất thần, nàng nhìn thấy anh nâng khóe môi đầy vẻ hài lòng, chính mình cũng không biết nên khóc hay nở nụ cười trào phúng với tình trạng hiện tại.

Bình luận đoạn
Trong lúc xuất thần, nàng nhìn thấy anh nâng khóe môi đầy vẻ hài lòng, chính mình cũng không biết nên khóc hay nở nụ cười trào phúng với tình trạng hiện tại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và rồi nàng rút tay ra nhanh như chạm phải thứ gì đó bỏng rát. Không biết là do gió hay sợ hãi mà thanh âm đã có vài phần run run

Bình luận đoạn
Và rồi nàng rút tay ra nhanh như chạm phải thứ gì đó bỏng rát. Không biết là do gió hay sợ hãi mà thanh âm đã có vài phần run run

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta mệt rồi, ta về lều mình trước. Huynh... cũng nghỉ sớm đi."

Bình luận đoạn
"Ta mệt rồi, ta về lều mình trước. Huynh... cũng nghỉ sớm đi."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Người con gái mang mái tóc màu nắng đậm ấy khẽ xoay người rời khỏi, thầm mong người nọ sẽ không chú ý đến thái độ khẩn trương vội vã muốn giấu mặt đi, để không ai biết được nỗi đau ẩn hiện trong bóng tối, và cũng không ai biết được đôi mắt màu đen của mình đã chất chứa bao nhiêu sự thất vọng.

Bình luận đoạn
Người con gái mang mái tóc màu nắng đậm ấy khẽ xoay người rời khỏi, thầm mong người nọ sẽ không chú ý đến thái độ khẩn trương vội vã muốn giấu mặt đi, để không ai biết được nỗi đau ẩn hiện trong bóng tối, và cũng không ai biết được đôi mắt màu đen của mình đã chất chứa bao nhiêu sự thất vọng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tình cảm ba người, cuối cùng cũng phải có một người rút lui. Huống chi, giữa Dương Tiễn và Hằng Nga vốn chẳng có chỗ cho nàng.

Bình luận đoạn
Tình cảm ba người, cuối cùng cũng phải có một người rút lui. Huống chi, giữa Dương Tiễn và Hằng Nga vốn chẳng có chỗ cho nàng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngao Hồng lặng lẽ quay lưng về phía vị Tư Pháp Thiên Thần uy vũ kia, quay lưng về phía ánh mặt trời hiếm hoi đang bao phủ cả Thiên Đình. Chói mắt và tỏa sáng biết bao, khiến nàng luôn tự giác trong vô thức mà muốn đến gần hơn, không khác gì con thiêu thân lao mình vào lửa, sẵn sàng vứt bỏ sinh mệnh chỉ vì khát vọng "tầm thường" này.

Bình luận đoạn
Ngao Hồng lặng lẽ quay lưng về phía vị Tư Pháp Thiên Thần uy vũ kia, quay lưng về phía ánh mặt trời hiếm hoi đang bao phủ cả Thiên Đình. Chói mắt và tỏa sáng biết bao, khiến nàng luôn tự giác trong vô thức mà muốn đến gần hơn, không khác gì con thiêu thân lao mình vào lửa, sẵn sàng vứt bỏ sinh mệnh chỉ vì khát vọng "tầm thường" này.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn, ta không phải không tin huynh, chỉ là ta không thể tin tưởng bản thân.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn, ta không phải không tin huynh, chỉ là ta không thể tin tưởng bản thân.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ta không biết chính mình có thể thật sự coi huynh như một người anh trai hay bằng hữu được hay không...

Bình luận đoạn
Ta không biết chính mình có thể thật sự coi huynh như một người anh trai hay bằng hữu được hay không...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không biết vào một ngày nào đó, nàng có thể bình tâm lại và giống như người ngoài cuộc, nhìn lại câu chuyện của chính bản thân, khẽ mỉm cười và lắc đầu hay không...

Bình luận đoạn
Không biết vào một ngày nào đó, nàng có thể bình tâm lại và giống như người ngoài cuộc, nhìn lại câu chuyện của chính bản thân, khẽ mỉm cười và lắc đầu hay không...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nàng chỉ biết hiện tại, trái tim nàng không còn cảm giác gì ngoài nỗi đau thấu tận xương tủy này nữa

Bình luận đoạn
Nàng chỉ biết hiện tại, trái tim nàng không còn cảm giác gì ngoài nỗi đau thấu tận xương tủy này nữa

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn một thân một mình đứng đó, dõi theo bóng lưng đỏ rực dần khuất đi phía xa, nụ cười trên môi dần tắt lịm, thay vào đó là tiếng thở dài thườn thượt.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn một thân một mình đứng đó, dõi theo bóng lưng đỏ rực dần khuất đi phía xa, nụ cười trên môi dần tắt lịm, thay vào đó là tiếng thở dài thườn thượt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Như thể mọi hành động anh vừa làm ban nãy đều chỉ là một vở kịch hoàn hảo được dựng nên chỉ để làm người kia thất vọng triệt để.

Bình luận đoạn
Như thể mọi hành động anh vừa làm ban nãy đều chỉ là một vở kịch hoàn hảo được dựng nên chỉ để làm người kia thất vọng triệt để.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Người đàn ông dưới ánh trăng cẩn thận ngắm nhìn túi thơm trong tay lần cuối rồi chậm chạp cất lại vào trong ngực.

Bình luận đoạn
Người đàn ông dưới ánh trăng cẩn thận ngắm nhìn túi thơm trong tay lần cuối rồi chậm chạp cất lại vào trong ngực.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn không tính kể chuyện này cho cô nghe, bởi nếu không, ai biết được Hằng Nga có vì tình cảm tỷ muội mà suy nghĩ lại mối quan hệ giữa hai người không chứ.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn không tính kể chuyện này cho cô nghe, bởi nếu không, ai biết được Hằng Nga có vì tình cảm tỷ muội mà suy nghĩ lại mối quan hệ giữa hai người không chứ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng anh lại không thể nhịn được muốn nói Hằng Nga biết chính mình đã hao hết bao nhiêu tâm lực vào lời thú nhận của một người khác thế nào, bởi bọn họ đều biết rõ, Dương Tiễn không phải dạng người sẽ dễ dàng đưa ra một lời từ chối khéo léo mà không làm người ta cảm thấy bị xúc phạm mà nổi điên hay ít nhất là không bị tổn thương...

Bình luận đoạn
Nhưng anh lại không thể nhịn được muốn nói Hằng Nga biết chính mình đã hao hết bao nhiêu tâm lực vào lời thú nhận của một người khác thế nào, bởi bọn họ đều biết rõ, Dương Tiễn không phải dạng người sẽ dễ dàng đưa ra một lời từ chối khéo léo mà không làm người ta cảm thấy bị xúc phạm mà nổi điên hay ít nhất là không bị tổn thương...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thứ tâm trạng mâu thuẫn này khiến anh cảm thấy bứt rứt và mệt mỏi không sao chịu được.

Bình luận đoạn
Thứ tâm trạng mâu thuẫn này khiến anh cảm thấy bứt rứt và mệt mỏi không sao chịu được.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dẫu thế, nhưng cái ý nghĩ sẽ gặp lại cô làm cho anh cảm thấy vui sướng và thỏa mãn...

Bình luận đoạn
Dẫu thế, nhưng cái ý nghĩ sẽ gặp lại cô làm cho anh cảm thấy vui sướng và thỏa mãn...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngẩng đầu lên nhìn trăng sáng lần cuối trước khi quay về lều trại của mình, anh nhỏ giọng lẩm bẩm "Thật muốn gặp lại nàng..."

Bình luận đoạn
Ngẩng đầu lên nhìn trăng sáng lần cuối trước khi quay về lều trại của mình, anh nhỏ giọng lẩm bẩm "Thật muốn gặp lại nàng..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đầu ngón tay vô thức chạm lên ngực, nơi ngọn lửa trái tim đang đập bao lấy tia sáng lạnh của ánh trăng. Dương Tiễn buông lơi bản thân, hoàn toàn ngâm mình trong ngân quang dịu dàng, để từng vệt sáng mềm mại thấm đẫm áo choàng đen mặc trên người, làm nổi bần bật những đường chỉ thêu tỉ mỉ và lấp lánh ánh bạc.

Bình luận đoạn
Đầu ngón tay vô thức chạm lên ngực, nơi ngọn lửa trái tim đang đập bao lấy tia sáng lạnh của ánh trăng. Dương Tiễn buông lơi bản thân, hoàn toàn ngâm mình trong ngân quang dịu dàng, để từng vệt sáng mềm mại thấm đẫm áo choàng đen mặc trên người, làm nổi bần bật những đường chỉ thêu tỉ mỉ và lấp lánh ánh bạc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đêm nay là quả là một đêm khó ngủ với một số người.

Bình luận đoạn
Đêm nay là quả là một đêm khó ngủ với một số người.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lời nguyện cầu chẳng qua là một phút nhất thời xúc động, vậy mà chỉ trong vài ngày sau đó.

Bình luận đoạn
Lời nguyện cầu chẳng qua là một phút nhất thời xúc động, vậy mà chỉ trong vài ngày sau đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

May mắn thay, mong ước của anh đã sớm thành hiện thực.

Bình luận đoạn
May mắn thay, mong ước của anh đã sớm thành hiện thực.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng xui xẻo thay, cuộc gặp giữa hai người lại trở thành tình huống cực kỳ khó xử.

Bình luận đoạn
Nhưng xui xẻo thay, cuộc gặp giữa hai người lại trở thành tình huống cực kỳ khó xử.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

____________________________________________________________

Bình luận đoạn
____________________________________________________________

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đầm Rắn

Bình luận đoạn
Đầm Rắn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trong đầm rắn có đủ loại rắn cuộn mình sinh sống, nhưng khi Dương Tiễn vừa đặt chân vào nơi này, tất cả loài rắn đều bị dương khí mạnh mẽ của anh làm cho kinh sợ mà rút lui ba bước.

Bình luận đoạn
Trong đầm rắn có đủ loại rắn cuộn mình sinh sống, nhưng khi Dương Tiễn vừa đặt chân vào nơi này, tất cả loài rắn đều bị dương khí mạnh mẽ của anh làm cho kinh sợ mà rút lui ba bước.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh nhíu mày, bàn tay siết chặt lấy cây Tam Thiên Lưỡng Nhận Đao.

Bình luận đoạn
Anh nhíu mày, bàn tay siết chặt lấy cây Tam Thiên Lưỡng Nhận Đao.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bầu không khí ở nơi này thật kinh tởm, mùi tử thi nồng nặc xông thẳng vào mũi anh khiến những thức ăn anh ăn vào đều muốn nôn hết cả ra.

Bình luận đoạn
Bầu không khí ở nơi này thật kinh tởm, mùi tử thi nồng nặc xông thẳng vào mũi anh khiến những thức ăn anh ăn vào đều muốn nôn hết cả ra.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Từng lớp xương trắng, đầu lâu nằm rải rắc trên con đường bọn họ đi ngang qua, thể hiện quá rõ việc những thi thể xui xẻo này đã lọt vào tầm ngắm của tụi rắn độc trong đây.

Bình luận đoạn
Từng lớp xương trắng, đầu lâu nằm rải rắc trên con đường bọn họ đi ngang qua, thể hiện quá rõ việc những thi thể xui xẻo này đã lọt vào tầm ngắm của tụi rắn độc trong đây.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Giấc mơ của anh, ước nguyện ngàn năm được nhìn thấy dân chúng sống an nhàn...

Bình luận đoạn
Giấc mơ của anh, ước nguyện ngàn năm được nhìn thấy dân chúng sống an nhàn...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sao lại có thể như vậy?

Bình luận đoạn
Sao lại có thể như vậy?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không thể chấp nhận được!

Bình luận đoạn
Không thể chấp nhận được!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn tiếp tục tiến sâu vào bên trong, nơi ấy là một cửa động, ánh sáng phát ra từ cửa động ấy chắc hẳn chính là từ viên giao châu ngàn năm.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn tiếp tục tiến sâu vào bên trong, nơi ấy là một cửa động, ánh sáng phát ra từ cửa động ấy chắc hẳn chính là từ viên giao châu ngàn năm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đột nhiên, một bóng đen từ phía sau lao tới tấn công nhưng anh đã nhanh chóng né tránh. Bóng đen hóa thành một nam tử mặc y phục đỏ, dung mạo khá yêu mị, nhưng so với Dương Tiễn thì vẫn còn kém xa. Hắn cầm trong tay thanh "Nguyệt Đao", ánh mắt tà ác khiêu khích nhìn đám người Dương Tiễn.

Bình luận đoạn
Đột nhiên, một bóng đen từ phía sau lao tới tấn công nhưng anh đã nhanh chóng né tránh. Bóng đen hóa thành một nam tử mặc y phục đỏ, dung mạo khá yêu mị, nhưng so với Dương Tiễn thì vẫn còn kém xa. Hắn cầm trong tay thanh "Nguyệt Đao", ánh mắt tà ác khiêu khích nhìn đám người Dương Tiễn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Thì ra là Đại hộ pháp Trùng Tổ của Ma tộc, bổn tọa chưa tìm ngươi, ngươi đã chủ động tìm tới rồi." Nhưng đối mặt với khí thế hung hãn không thua kém gì mình, Dương Tiễn vẫn giữ thái độ điềm tĩnh mà nói.

Bình luận đoạn
"Thì ra là Đại hộ pháp Trùng Tổ của Ma tộc, bổn tọa chưa tìm ngươi, ngươi đã chủ động tìm tới rồi." Nhưng đối mặt với khí thế hung hãn không thua kém gì mình, Dương Tiễn vẫn giữ thái độ điềm tĩnh mà nói.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trùng Tổ liếc nhìn Dương Tiễn liền nhận ra thân phận của anh, vừa như lau thanh kiếm trong tay, vừa nheo mắt hỏi bằng giọng nghi ngờ

Bình luận đoạn
Trùng Tổ liếc nhìn Dương Tiễn liền nhận ra thân phận của anh, vừa như lau thanh kiếm trong tay, vừa nheo mắt hỏi bằng giọng nghi ngờ

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Danh chấn thiên hạ Tư pháp Thiên thần Dương Tiễn, sao ngươi cũng hứng thú với viên giao châu ngàn năm này?"

Bình luận đoạn
"Danh chấn thiên hạ Tư pháp Thiên thần Dương Tiễn, sao ngươi cũng hứng thú với viên giao châu ngàn năm này?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Viên giao châu này bản tọa nhất định phải có được, nhưng trước tiên, ta phải xử lý ngươi đã." Trong mắt Dương Tiễn lập tức hiện lên sát khí.

Bình luận đoạn
"Viên giao châu này bản tọa nhất định phải có được, nhưng trước tiên, ta phải xử lý ngươi đã." Trong mắt Dương Tiễn lập tức hiện lên sát khí.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không nói nhiều lời, anh lao thẳng tới vị trí của tên kia, còn Trùng Tổ cũng không chịu thua, đưa ra thanh Nguyệt Đao. Hai người lao vào nhau giao chiến mấy trăm trận.

Bình luận đoạn
Không nói nhiều lời, anh lao thẳng tới vị trí của tên kia, còn Trùng Tổ cũng không chịu thua, đưa ra thanh Nguyệt Đao. Hai người lao vào nhau giao chiến mấy trăm trận.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vì lực lượng hai bên đang ngang tài ngang sức, nhất thời không thể phân thắng bại.

Bình luận đoạn
Vì lực lượng hai bên đang ngang tài ngang sức, nhất thời không thể phân thắng bại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dần dần, Trùng Tổ bắt đầu thất thế, bị Dương Tiễn tung một chưởng ngay giữa ngực, bị đánh ngã xuống đất.

Bình luận đoạn
Dần dần, Trùng Tổ bắt đầu thất thế, bị Dương Tiễn tung một chưởng ngay giữa ngực, bị đánh ngã xuống đất.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Phụt" một tiếng, hắn đã phun ra một ngụm máu lớn. Tuy nhiên, cánh tay trái của Dương Tiễn cũng bị Nguyệt Đao làm rách da chảy máu.

Bình luận đoạn
"Phụt" một tiếng, hắn đã phun ra một ngụm máu lớn. Tuy nhiên, cánh tay trái của Dương Tiễn cũng bị Nguyệt Đao làm rách da chảy máu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đúng lúc đó, trong động vang lên một tiếng nổ lớn kèm theo tiếng gầm giận dữ.

Bình luận đoạn
Đúng lúc đó, trong động vang lên một tiếng nổ lớn kèm theo tiếng gầm giận dữ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trùng Tổ ôm ngực nói: "Dương Tiễn, con mãng xà ngàn năm kia đã thức tỉnh rồi, ngươi vừa bị đao của ta chém trúng, tiếp theo còn nhiều điều chờ ngươi nếm trải. Giao châu này nhường cho ngươi đấy, xem ngươi có bản lĩnh lấy được hay không." Nói xong gã hóa thành một làn khói đen rồi bỏ chạy.

Bình luận đoạn
Trùng Tổ ôm ngực nói: "Dương Tiễn, con mãng xà ngàn năm kia đã thức tỉnh rồi, ngươi vừa bị đao của ta chém trúng, tiếp theo còn nhiều điều chờ ngươi nếm trải. Giao châu này nhường cho ngươi đấy, xem ngươi có bản lĩnh lấy được hay không." Nói xong gã hóa thành một làn khói đen rồi bỏ chạy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn cũng không có ý định đuổi theo, vì mục đích lần này của anh chính là viên giao châu ngàn năm.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn cũng không có ý định đuổi theo, vì mục đích lần này của anh chính là viên giao châu ngàn năm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh cẩn trọng bước vào trong động, con mãng xà khổng lồ với hai chiếc sừng đỏ rực trên đầu chứng tỏ đạo hạnh ngàn năm tu luyện của nó đã phần nào có thể đánh một trận sống mái với một vị thần tiên bình thường khác.

Bình luận đoạn
Anh cẩn trọng bước vào trong động, con mãng xà khổng lồ với hai chiếc sừng đỏ rực trên đầu chứng tỏ đạo hạnh ngàn năm tu luyện của nó đã phần nào có thể đánh một trận sống mái với một vị thần tiên bình thường khác.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vừa trông thấy có người, nó đã tấn công trước, nhưng dù là bị thương trước đó, anh không hề sợ hãi, cũng ngăn đám người đằng sau lại, một mình lao vào quyết chiến với nó.

Bình luận đoạn
Vừa trông thấy có người, nó đã tấn công trước, nhưng dù là bị thương trước đó, anh không hề sợ hãi, cũng ngăn đám người đằng sau lại, một mình lao vào quyết chiến với nó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Trầm Hương, hay là chúng ta tới giúp Cữu cữu một tay đi, nếu không thì..."

Bình luận đoạn
"Trầm Hương, hay là chúng ta tới giúp Cữu cữu một tay đi, nếu không thì..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tiểu Ngọc và phu quân lén đi theo Cữu cữu, vậy mà nhìn thấy một tràng cảnh không thể nói nên lời, đồng thời cũng bất lực trước sự im lìm, tự mình làm mọi thứ của anh.

Bình luận đoạn
Tiểu Ngọc và phu quân lén đi theo Cữu cữu, vậy mà nhìn thấy một tràng cảnh không thể nói nên lời, đồng thời cũng bất lực trước sự im lìm, tự mình làm mọi thứ của anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nàng nhìn thấy áo giáp trên người anh đã bị từng mảnh vảy sắc nhọn trên thân rắn đánh cho vỡ nát, xé rách vết thương vừa mới chữa trị cách đây không lâu, trong lòng càng thêm thấp thỏm không yên.

Bình luận đoạn
Nàng nhìn thấy áo giáp trên người anh đã bị từng mảnh vảy sắc nhọn trên thân rắn đánh cho vỡ nát, xé rách vết thương vừa mới chữa trị cách đây không lâu, trong lòng càng thêm thấp thỏm không yên.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bọn họ nhìn nhau gật đầu, không đợi Dương Tiễn kịp bàng hoàng và can ngăn thì hai đứa trẻ ấy đã lũ lượt nhào tới tổng tấn công.

Bình luận đoạn
Bọn họ nhìn nhau gật đầu, không đợi Dương Tiễn kịp bàng hoàng và can ngăn thì hai đứa trẻ ấy đã lũ lượt nhào tới tổng tấn công.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mắt thấy không cản được nên anh đành phối hợp với bọn chúng để giết chết loài súc sinh này.

Bình luận đoạn
Mắt thấy không cản được nên anh đành phối hợp với bọn chúng để giết chết loài súc sinh này.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vậy mà thật không ngờ, sau một hồi giao tranh kịch liệt, tất cả tuyệt chiêu đều đã tung ra, vậy mà vẫn không thể quật ngã được yêu thú cường hãn này.

Bình luận đoạn
Vậy mà thật không ngờ, sau một hồi giao tranh kịch liệt, tất cả tuyệt chiêu đều đã tung ra, vậy mà vẫn không thể quật ngã được yêu thú cường hãn này.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cho đến khi Dương Tiễn dồn tất cả lực lượng trong người mà nâng đao chém mạnh vào đầu nó.

Bình luận đoạn
Cho đến khi Dương Tiễn dồn tất cả lực lượng trong người mà nâng đao chém mạnh vào đầu nó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và rồi trong khoảnh khắc ấy, mãng xà bị chém làm đôi, không còn khả năng phản kháng.

Bình luận đoạn
Và rồi trong khoảnh khắc ấy, mãng xà bị chém làm đôi, không còn khả năng phản kháng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Thành công rồi!"

Bình luận đoạn
"Thành công rồi!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn im lặng bước qua cái xác máu me tanh hôi đó, từ tốn dùng pháp lực đưa viên giao châu vào tay mình, sau đó cùng hai đứa nhỏ xoay người bay đi.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn im lặng bước qua cái xác máu me tanh hôi đó, từ tốn dùng pháp lực đưa viên giao châu vào tay mình, sau đó cùng hai đứa nhỏ xoay người bay đi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khi Dương Tiễn trở về thì trời vừa hửng sáng, Hao Thiên Khuyển cũng đã thức dậy từ sớm. Thấy chủ nhân từ bên ngoài trở về, nó vội vàng chạy đến hỏi: "Chủ nhân, người sáng sớm đã đi đâu vậy?"

Bình luận đoạn
Khi Dương Tiễn trở về thì trời vừa hửng sáng, Hao Thiên Khuyển cũng đã thức dậy từ sớm. Thấy chủ nhân từ bên ngoài trở về, nó vội vàng chạy đến hỏi: "Chủ nhân, người sáng sớm đã đi đâu vậy?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nó liếc xuống thì càng tá hỏa hơn vì bây giờ trên người của anh đều toàn là máu, và những thương tích trên người chẳng hề ngừng lại mà còn chảy ra nhiều hơn, khiến sắc mặt của anh đã trở nên nhợt nhạt thấy rõ

Bình luận đoạn
Nó liếc xuống thì càng tá hỏa hơn vì bây giờ trên người của anh đều toàn là máu, và những thương tích trên người chẳng hề ngừng lại mà còn chảy ra nhiều hơn, khiến sắc mặt của anh đã trở nên nhợt nhạt thấy rõ

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn không đáp, vì lúc này anh đã kiệt sức. Khang Lão Đại vội vã đến đỡ lấy anh, thở dài nói:

Bình luận đoạn
Dương Tiễn không đáp, vì lúc này anh đã kiệt sức. Khang Lão Đại vội vã đến đỡ lấy anh, thở dài nói:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị gia, ta đã khuyên người rồi, mà người cứ không nghe."

Bình luận đoạn
"Nhị gia, ta đã khuyên người rồi, mà người cứ không nghe."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ông đã hết lời khuyên ngăn anh hãy chờ tới sáng rồi hẵng dẫn mọi người đi chiến đấu.

Bình luận đoạn
Ông đã hết lời khuyên ngăn anh hãy chờ tới sáng rồi hẵng dẫn mọi người đi chiến đấu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nào ngờ anh lại tự thân đến đó vừa nửa đêm bởi cái lý do: Không muốn mọi người gặp nguy hiểm.

Bình luận đoạn
Nào ngờ anh lại tự thân đến đó vừa nửa đêm bởi cái lý do: Không muốn mọi người gặp nguy hiểm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Huống hồ nếu quá đông người, Mãng Xà kia sẽ có thể phát hiện ra mà giấu đi giao châu ngàn năm đó.

Bình luận đoạn
Huống hồ nếu quá đông người, Mãng Xà kia sẽ có thể phát hiện ra mà giấu đi giao châu ngàn năm đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Biết là vậy nhưng buổi sáng đi chẳng phải sẽ an toàn hơn à?

Bình luận đoạn
Biết là vậy nhưng buổi sáng đi chẳng phải sẽ an toàn hơn à?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ông nghe anh thì thầm.

Bình luận đoạn
Ông nghe anh thì thầm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu để tới sáng, chỉ e là không kịp, vì buổi sáng là lúc tinh khí thuần dương tràn ngập, cộng thêm khí âm lạnh lẽo của viên giao châu.

Bình luận đoạn
Nếu để tới sáng, chỉ e là không kịp, vì buổi sáng là lúc tinh khí thuần dương tràn ngập, cộng thêm khí âm lạnh lẽo của viên giao châu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu để Mãng Xà hấp thụ cả hai thứ đó cùng một lúc, nhất định sẽ càng khiến việc giết nó thêm gian nan.

Bình luận đoạn
Nếu để Mãng Xà hấp thụ cả hai thứ đó cùng một lúc, nhất định sẽ càng khiến việc giết nó thêm gian nan.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mà anh, chưa từng là kẻ chịu ngồi im lặng chờ chết.

Bình luận đoạn
Mà anh, chưa từng là kẻ chịu ngồi im lặng chờ chết.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lúc này, Hao Thiên Khuyển nhận ra tình hình nghiêm trọng, lập tức chạy đến phụ giúp đỡ lấy Dương Tiễn.

Bình luận đoạn
Lúc này, Hao Thiên Khuyển nhận ra tình hình nghiêm trọng, lập tức chạy đến phụ giúp đỡ lấy Dương Tiễn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ba người bước vào trong phòng, ông giúp kiểm tra vết thương trên tay của Dương Tiễn, nhìn một hồi thấy có gì đó bất ổn liền nói:

Bình luận đoạn
Ba người bước vào trong phòng, ông giúp kiểm tra vết thương trên tay của Dương Tiễn, nhìn một hồi thấy có gì đó bất ổn liền nói:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị gia, vết thương trên cánh tay người cũng không sâu, sao lại chảy máu mãi không ngừng thế này? Đã dùng thuốc rồi mà vẫn không hiệu quả."

Bình luận đoạn
"Nhị gia, vết thương trên cánh tay người cũng không sâu, sao lại chảy máu mãi không ngừng thế này? Đã dùng thuốc rồi mà vẫn không hiệu quả."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn đã bị thương quá nhiều lần, cho nên dù biết tình trạng bản thân chẳng mấy khả quan nhưng vẫn bình tĩnh, điềm đạm:

Bình luận đoạn
Dương Tiễn đã bị thương quá nhiều lần, cho nên dù biết tình trạng bản thân chẳng mấy khả quan nhưng vẫn bình tĩnh, điềm đạm:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Vô ích thôi, đây là vết thương do Nguyệt Đao gây ra, thuốc thông thường không có tác dụng."

Bình luận đoạn
"Vô ích thôi, đây là vết thương do Nguyệt Đao gây ra, thuốc thông thường không có tác dụng."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị gia, người đã gặp Trùng Tổ trong Đầm Rắn?" Khang Lão Đại lo lắng hỏi.

Bình luận đoạn
"Nhị gia, người đã gặp Trùng Tổ trong Đầm Rắn?" Khang Lão Đại lo lắng hỏi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ừ, nhưng Nguyệt Đao trong tay hắn vẫn chưa phát huy được hết uy lực, cho nên chúng ta phải tranh thủ cơ hội này bắt hắn." Dương Tiễn đáp.

Bình luận đoạn
"Ừ, nhưng Nguyệt Đao trong tay hắn vẫn chưa phát huy được hết uy lực, cho nên chúng ta phải tranh thủ cơ hội này bắt hắn." Dương Tiễn đáp.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Giờ đừng lo đến Trùng Tổ nữa, chúng ta lập tức quay về Thiên Đình tìm Thái Thượng Lão Quân lấy thuốc đi, nếu máu còn tiếp tục chảy thế này thì dù là thần thánh cũng chịu không nổi!" Lúc này ông đã vô cùng sốt ruột, chẳng còn kiêng nể thân phân giữa hai người nữa.

Bình luận đoạn
"Giờ đừng lo đến Trùng Tổ nữa, chúng ta lập tức quay về Thiên Đình tìm Thái Thượng Lão Quân lấy thuốc đi, nếu máu còn tiếp tục chảy thế này thì dù là thần thánh cũng chịu không nổi!" Lúc này ông đã vô cùng sốt ruột, chẳng còn kiêng nể thân phân giữa hai người nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Không cần quay về, ta vẫn ổn..."

Bình luận đoạn
"Không cần quay về, ta vẫn ổn..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị gia!"

Bình luận đoạn
"Nhị gia!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thực ra Dương Tiễn vốn không muốn quay về Thiên Đình vào lúc này, vì anh không muốn để Hằng Nga biết chuyện, sợ tính tình hay âu lo của cô sẽ càng thêm nghiêm trọng.

Bình luận đoạn
Thực ra Dương Tiễn vốn không muốn quay về Thiên Đình vào lúc này, vì anh không muốn để Hằng Nga biết chuyện, sợ tính tình hay âu lo của cô sẽ càng thêm nghiêm trọng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng bây giờ nghĩ đi nghĩ lại cũng không còn cách nào tốt hơn, đành thỏa hiệp để Khang Đại ca quay về Thiên Đình tìm thuốc.

Bình luận đoạn
Nhưng bây giờ nghĩ đi nghĩ lại cũng không còn cách nào tốt hơn, đành thỏa hiệp để Khang Đại ca quay về Thiên Đình tìm thuốc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị gia, ta đi lấy thuốc của Thái Thượng Lão Quân ngay đây, người đợi một lát."

Bình luận đoạn
"Nhị gia, ta đi lấy thuốc của Thái Thượng Lão Quân ngay đây, người đợi một lát."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhớ kỹ, đừng để ai biết ta bị thương, đặc biệt là không được để Hằng Nga biết." Dương Tiễn dặn dò.

Bình luận đoạn
"Nhớ kỹ, đừng để ai biết ta bị thương, đặc biệt là không được để Hằng Nga biết." Dương Tiễn dặn dò.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tới lúc này rồi mà còn lo cho giai nhân biết chuyện sao?

Bình luận đoạn
Tới lúc này rồi mà còn lo cho giai nhân biết chuyện sao?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ông rất muốn la lên một câu như vậy, nhưng thấy gương mặt đã nhễ nhại mồ hôi lạnh, cũng chỉ có thể nuốt xuống lời đã ra đọng ở đầu môi, cứng nhắc đáp một tiếng "Vâng" cho an lòng người nọ rồi vội vàng chạy đến Đâu Suất Cung.

Bình luận đoạn
Ông rất muốn la lên một câu như vậy, nhưng thấy gương mặt đã nhễ nhại mồ hôi lạnh, cũng chỉ có thể nuốt xuống lời đã ra đọng ở đầu môi, cứng nhắc đáp một tiếng "Vâng" cho an lòng người nọ rồi vội vàng chạy đến Đâu Suất Cung.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn sau khi thấy ông đã rời đi xa, bây giờ mới uể oải dựa vào ghế, ngơ ngác nhìn chậu nước đầy máu của mình bên cạnh.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn sau khi thấy ông đã rời đi xa, bây giờ mới uể oải dựa vào ghế, ngơ ngác nhìn chậu nước đầy máu của mình bên cạnh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bên tai nghe tiếng giục giã đem khăn tới của Hao Thiên Khuyển, rồi lại mơ màng nhìn thấy bóng dáng đỏ rực xuất hiện ở tầm mắt.

Bình luận đoạn
Bên tai nghe tiếng giục giã đem khăn tới của Hao Thiên Khuyển, rồi lại mơ màng nhìn thấy bóng dáng đỏ rực xuất hiện ở tầm mắt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh gắng gượng mà nói với người ấy một câu "Không cần lo, muội hãy nên quay về lo cho bọn nhỏ đi."

Bình luận đoạn
Anh gắng gượng mà nói với người ấy một câu "Không cần lo, muội hãy nên quay về lo cho bọn nhỏ đi."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nói xong, anh liền ngồi khoanh chân, mắt nhắm lại, cố gắng điều tức khí trong người, ngăn không cho thất thoát quá nhiều chân khí.

Bình luận đoạn
Nói xong, anh liền ngồi khoanh chân, mắt nhắm lại, cố gắng điều tức khí trong người, ngăn không cho thất thoát quá nhiều chân khí.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn nghe ra tiếng thổn thức của đối phương, sau đó là tiếng bước chân vội vã rời đi, tựa như không thể chấp nhận việc anh đã tỏ ra xa lạ với mình.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn nghe ra tiếng thổn thức của đối phương, sau đó là tiếng bước chân vội vã rời đi, tựa như không thể chấp nhận việc anh đã tỏ ra xa lạ với mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trong lòng vừa thở dài vừa ngẫm nghĩ.

Bình luận đoạn
Trong lòng vừa thở dài vừa ngẫm nghĩ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu Hằng Nga biết được...

Bình luận đoạn
Nếu Hằng Nga biết được...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh thật sự không biết sẽ nói gì với cô đây.

Bình luận đoạn
Anh thật sự không biết sẽ nói gì với cô đây.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lúc này, dẫu trên người là vô số vết thương đang không ngừng rỉ máu, khí huyết hao tổn dẫn đến cả người ngày càng rã rời và suy kiệt, điều Dương Tiễn lo lắng vẫn không bao giờ là thương tích của mình, mà luôn là thiếu nữ anh đã đặt trong tim từ lâu.

Bình luận đoạn
Lúc này, dẫu trên người là vô số vết thương đang không ngừng rỉ máu, khí huyết hao tổn dẫn đến cả người ngày càng rã rời và suy kiệt, điều Dương Tiễn lo lắng vẫn không bao giờ là thương tích của mình, mà luôn là thiếu nữ anh đã đặt trong tim từ lâu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hóa ra, cái gọi là càng hy vọng bao nhiêu thì sẽ càng thất vọng bấy nhiêu là đúng.

Bình luận đoạn
Hóa ra, cái gọi là càng hy vọng bao nhiêu thì sẽ càng thất vọng bấy nhiêu là đúng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hàng tá thứ cảm xúc không tên không ngừng lay động trong lòng nàng.

Bình luận đoạn
Hàng tá thứ cảm xúc không tên không ngừng lay động trong lòng nàng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngao Hồng biết chính mình cùng người đàn ông này sẽ không thể cứ mãi mắc kẹt ở tình trạng mập mờ này quá lâu, sớm muộn cũng sẽ đến cái ngày nàng nghe được lời hồi đáp của người kia. Và mặc dù không biết tại sao, nhưng tới khi nghe được lời nói tuy nhẹ nhàng nhưng thực chất đã khiến cho nàng đau đến không thở nổi đó, Ngao Hồng không muốn nghe nữa, cũng không ngừng luyến tiếc cái giai đoạn mà nàng vẫn có thể quan tâm săn sóc anh một cách thầm lặng...

Bình luận đoạn
Ngao Hồng biết chính mình cùng người đàn ông này sẽ không thể cứ mãi mắc kẹt ở tình trạng mập mờ này quá lâu, sớm muộn cũng sẽ đến cái ngày nàng nghe được lời hồi đáp của người kia. Và mặc dù không biết tại sao, nhưng tới khi nghe được lời nói tuy nhẹ nhàng nhưng thực chất đã khiến cho nàng đau đến không thở nổi đó, Ngao Hồng không muốn nghe nữa, cũng không ngừng luyến tiếc cái giai đoạn mà nàng vẫn có thể quan tâm săn sóc anh một cách thầm lặng...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nàng chẳng qua, chỉ muốn gần gũi hơn với anh một chút, như vậy thì có lẽ, lâu dần, anh cũng sẽ thân thiết với nàng hơn...

Bình luận đoạn
Nàng chẳng qua, chỉ muốn gần gũi hơn với anh một chút, như vậy thì có lẽ, lâu dần, anh cũng sẽ thân thiết với nàng hơn...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu vậy thì nàng đã cảm thấy hạnh phúc lắm rồi.

Bình luận đoạn
Nếu vậy thì nàng đã cảm thấy hạnh phúc lắm rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng Dương Tiễn luôn như vậy - ngoại trừ sự kề cận của người ấy ra, anh không cho phép bất kỳ nữ tử nào có cơ hội tiếp xúc quá gần mình.

Bình luận đoạn
Nhưng Dương Tiễn luôn như vậy - ngoại trừ sự kề cận của người ấy ra, anh không cho phép bất kỳ nữ tử nào có cơ hội tiếp xúc quá gần mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và điều khiến tâm tình nàng tồi tệ hơn hẳn là vì sự xa lánh và khoảng cách mà người đối diện cố ý kéo dài.

Bình luận đoạn
Và điều khiến tâm tình nàng tồi tệ hơn hẳn là vì sự xa lánh và khoảng cách mà người đối diện cố ý kéo dài.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"... Dương Tiễn, huynh có nhận ra không?" Ngao Hồng nắm chặt tay, móng tay bấu sâu vào da thịt, thế mà nàng lại chẳng thấy đau chút nào so với nỗi đau đang cắn nuốt nàng trong tim.

Bình luận đoạn
"... Dương Tiễn, huynh có nhận ra không?" Ngao Hồng nắm chặt tay, móng tay bấu sâu vào da thịt, thế mà nàng lại chẳng thấy đau chút nào so với nỗi đau đang cắn nuốt nàng trong tim.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vì thế mà bản thân lại càng siết chặt hai bàn tay hơn nữa, dùng sức để cố làm cho giọng nói nghe có vẻ không kỳ quái và... chua xót "Có nhận ra huynh luôn chỉ gọi ta là Tứ công chúa từ lúc ban đầu không?"

Bình luận đoạn
Vì thế mà bản thân lại càng siết chặt hai bàn tay hơn nữa, dùng sức để cố làm cho giọng nói nghe có vẻ không kỳ quái và... chua xót "Có nhận ra huynh luôn chỉ gọi ta là Tứ công chúa từ lúc ban đầu không?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có nhận ra dù cho bằng hữu hay đồng môn thân thiết thế nào, huynh cũng chưa từng để ai gọi mình là Nhị Lang không?

Bình luận đoạn
Có nhận ra dù cho bằng hữu hay đồng môn thân thiết thế nào, huynh cũng chưa từng để ai gọi mình là Nhị Lang không?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vậy mà đặc quyền đó, lại trao cho một mình tỷ ấy.

Bình luận đoạn
Vậy mà đặc quyền đó, lại trao cho một mình tỷ ấy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Những lời sau, nàng không nói được, mà chỉ có thể nuốt trọn vào lòng.

Bình luận đoạn
Những lời sau, nàng không nói được, mà chỉ có thể nuốt trọn vào lòng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"..."

Bình luận đoạn
"..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Huynh rất dịu dàng, nhưng sự dịu dàng đó, lại chỉ dành riêng cho một mình người đó..."

Bình luận đoạn
"Huynh rất dịu dàng, nhưng sự dịu dàng đó, lại chỉ dành riêng cho một mình người đó..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Lẽ ra, ta nên chấp nhận sự thật mới đúng. Lẽ ra, không nên trông đợi ở người luôn thể hiện rất rõ sự thiên vị của mình với người ấy mới đúng. Nhưng mà... nhưng mà..."

Bình luận đoạn
"Lẽ ra, ta nên chấp nhận sự thật mới đúng. Lẽ ra, không nên trông đợi ở người luôn thể hiện rất rõ sự thiên vị của mình với người ấy mới đúng. Nhưng mà... nhưng mà..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nàng quệt nước mắt, đáy mắt một mảng lạnh nhạt nhìn bộ trang phục gấm đen có thêu hoạt tiết rồng lượn và mây bay tinh xảo, đẹp mắt. Cổ họng bỏng rát như uống vô số bình rượu quý ngàn năm, giọng nói khô cằn "... Cái áo này, cũng là do Hằng Nga tỷ thêu cho huynh sao?"

Bình luận đoạn
Nàng quệt nước mắt, đáy mắt một mảng lạnh nhạt nhìn bộ trang phục gấm đen có thêu hoạt tiết rồng lượn và mây bay tinh xảo, đẹp mắt. Cổ họng bỏng rát như uống vô số bình rượu quý ngàn năm, giọng nói khô cằn "... Cái áo này, cũng là do Hằng Nga tỷ thêu cho huynh sao?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ừm."

Bình luận đoạn
"Ừm."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hai người khi nào sẽ thành thân?"

Bình luận đoạn
"Hai người khi nào sẽ thành thân?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Sau khi kết thúc cuộc chiến này."

Bình luận đoạn
"Sau khi kết thúc cuộc chiến này."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bọn họ như thế, với túi thơm và chiếc áo choàng trên người, không quá khó để đoán rằng mối quan hệ hai người đã đạt đến mức độ nào rồi. Nhưng họ sẽ ôm nhau, sẽ hôn nhau, cùng nhau ân ái phải không ? Nếu vậy, tức là nàng cũng sẽ đến dự hôn lễ của bọn họ đúng không? Và phải tận mắt nhìn thấy cảnh hai người trao nhau những ánh nhìn ngọt ngào đến nhau sao?

Bình luận đoạn
Bọn họ như thế, với túi thơm và chiếc áo choàng trên người, không quá khó để đoán rằng mối quan hệ hai người đã đạt đến mức độ nào rồi. Nhưng họ sẽ ôm nhau, sẽ hôn nhau, cùng nhau ân ái phải không ? Nếu vậy, tức là nàng cũng sẽ đến dự hôn lễ của bọn họ đúng không? Và phải tận mắt nhìn thấy cảnh hai người trao nhau những ánh nhìn ngọt ngào đến nhau sao?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nàng nắm chặt tay áo, vì lẽ gì mà lục phủ ngũ tạng của bản thân đều co rút, vì một thứ tình cảm không hy vọng mà đau đớn vậy sao ?

Bình luận đoạn
Nàng nắm chặt tay áo, vì lẽ gì mà lục phủ ngũ tạng của bản thân đều co rút, vì một thứ tình cảm không hy vọng mà đau đớn vậy sao ?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngao Hồng không biết, nàng không biết tại sao lại như vậy, nàng thực sự không thể khống chế bản thân, nàng không thể cưỡng lại suy nghĩ được đến gần đối phương dù chỉ một chút.

Bình luận đoạn
Ngao Hồng không biết, nàng không biết tại sao lại như vậy, nàng thực sự không thể khống chế bản thân, nàng không thể cưỡng lại suy nghĩ được đến gần đối phương dù chỉ một chút.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nàng luôn tự mình dối mình, luôn tự huyễn hoặc bọn họ chỉ mới chớm nở thôi, và nàng chẳng qua cũng để tâm và lo lắng cho người ấy như một người bạn thôi...

Bình luận đoạn
Nàng luôn tự mình dối mình, luôn tự huyễn hoặc bọn họ chỉ mới chớm nở thôi, và nàng chẳng qua cũng để tâm và lo lắng cho người ấy như một người bạn thôi...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Muôn ngàn lý do được đưa ra vì nếu nàng không được nhìn thấy đối phương, tâm tình sẽ tràn đầy những ngổn ngang, hàng tá suy nghĩ sẽ làm cho nàng không thể tập trung với công việc của mình.

Bình luận đoạn
Muôn ngàn lý do được đưa ra vì nếu nàng không được nhìn thấy đối phương, tâm tình sẽ tràn đầy những ngổn ngang, hàng tá suy nghĩ sẽ làm cho nàng không thể tập trung với công việc của mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng khi đã trực tiếp đối diện, nàng sẽ nghĩ đến chuyện xa hơn...

Bình luận đoạn
Nhưng khi đã trực tiếp đối diện, nàng sẽ nghĩ đến chuyện xa hơn...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trai tài gái sắc, túi thơm trao gửi, áo gấm may thêu cho người...

Bình luận đoạn
Trai tài gái sắc, túi thơm trao gửi, áo gấm may thêu cho người...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngao Hồng không dám nghĩ đến nữa, cũng không dám ôm hy vọng nữa rồi.

Bình luận đoạn
Ngao Hồng không dám nghĩ đến nữa, cũng không dám ôm hy vọng nữa rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn, ta tu hành ngàn năm, nào ngờ đạo hạnh vẫn chưa đủ.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn, ta tu hành ngàn năm, nào ngờ đạo hạnh vẫn chưa đủ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng dù thế, vị công chúa Đông Hải vẫn mong chờ từ chính miệng Dương Tiễn sẽ nói ra vài từ đơn "Chưa phải bây giờ" để trả lời cho câu hỏi của mình, thứ khát vọng này không khác gì một mảnh đất hạn hán cầu mong một trận mưa to.

Bình luận đoạn
Nhưng dù thế, vị công chúa Đông Hải vẫn mong chờ từ chính miệng Dương Tiễn sẽ nói ra vài từ đơn "Chưa phải bây giờ" để trả lời cho câu hỏi của mình, thứ khát vọng này không khác gì một mảnh đất hạn hán cầu mong một trận mưa to.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chỉ là, số phận làm gì dễ dàng đáp lại lời nguyện cầu của con người đâu?

Bình luận đoạn
Chỉ là, số phận làm gì dễ dàng đáp lại lời nguyện cầu của con người đâu?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh bảo "Sau khi kết thúc cuộc chiến này."

Bình luận đoạn
Anh bảo "Sau khi kết thúc cuộc chiến này."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và rồi Ngao Hồng lại bắt gặp ánh mắt đó, có bao nhiêu ấm áp phảng phất trong mắt đối phương.

Bình luận đoạn
Và rồi Ngao Hồng lại bắt gặp ánh mắt đó, có bao nhiêu ấm áp phảng phất trong mắt đối phương.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Từ tận sâu trong tâm hồn, nàng đã sớm đoán được câu trả lời, vì thế nên đã đau đến chết lặng.

Bình luận đoạn
Từ tận sâu trong tâm hồn, nàng đã sớm đoán được câu trả lời, vì thế nên đã đau đến chết lặng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhanh như vậy..."

Bình luận đoạn
"Nhanh như vậy..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thôi nào, Ngao Hồng. Đừng si mê nữa, đừng mộng tưởng nữa.

Bình luận đoạn
Thôi nào, Ngao Hồng. Đừng si mê nữa, đừng mộng tưởng nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn trầm mặc, đứng nguyên tại chỗ, không lùi bước, nhưng cũng không dám di chuyển tới gần một chút nào, trong tim anh khi trả lời những câu hỏi của nàng đã không ngừng nảy lên từng hồi nhịp đập. Không chỉ vì câu hỏi quá mức trực tiếp mà bởi vì thật khó để không làm tổn thương người kia với lời đáp lại của mình.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn trầm mặc, đứng nguyên tại chỗ, không lùi bước, nhưng cũng không dám di chuyển tới gần một chút nào, trong tim anh khi trả lời những câu hỏi của nàng đã không ngừng nảy lên từng hồi nhịp đập. Không chỉ vì câu hỏi quá mức trực tiếp mà bởi vì thật khó để không làm tổn thương người kia với lời đáp lại của mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bây giờ, anh đã hiểu rõ cảm giác của Hằng Nga khi phải lựa lời mà từ chối khéo léo đối với người có tình cảm chân thành với bản thân.

Bình luận đoạn
Bây giờ, anh đã hiểu rõ cảm giác của Hằng Nga khi phải lựa lời mà từ chối khéo léo đối với người có tình cảm chân thành với bản thân.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vì lẽ, dù cho là người xa lạ hay thân quen, chỉ cần biết người đó có một loại tình cảm biệt với mình, bản thân sẽ luôn cảm thấy mắc nợ người đó một thứ gì đó.

Bình luận đoạn
Vì lẽ, dù cho là người xa lạ hay thân quen, chỉ cần biết người đó có một loại tình cảm biệt với mình, bản thân sẽ luôn cảm thấy mắc nợ người đó một thứ gì đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu không đến lúc cần thiết, nhất định sẽ không làm tổn thương người ấy.

Bình luận đoạn
Nếu không đến lúc cần thiết, nhất định sẽ không làm tổn thương người ấy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tự nhiên nghĩ đến đây làm Dương Tiễn có hơi buồn cười. Rốt cuộc cũng là Hằng Nga nhường nhịn và bao dung anh rất nhiều so với chính mình.

Bình luận đoạn
Tự nhiên nghĩ đến đây làm Dương Tiễn có hơi buồn cười. Rốt cuộc cũng là Hằng Nga nhường nhịn và bao dung anh rất nhiều so với chính mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng... anh là anh, còn cô ấy là cô ấy.

Bình luận đoạn
Nhưng... anh là anh, còn cô ấy là cô ấy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Quan điểm tình yêu của hai người ngay từ đầu dường như là giống nhưng bản chất lại rất khác nhau.

Bình luận đoạn
Quan điểm tình yêu của hai người ngay từ đầu dường như là giống nhưng bản chất lại rất khác nhau.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bọn họ đều không muốn là buồn đối phương.

Bình luận đoạn
Bọn họ đều không muốn là buồn đối phương.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng nếu cô có cách hành xử nhẹ nhàng và nhân nhượng, thì anh hoàn toàn trái ngược lại.

Bình luận đoạn
Nhưng nếu cô có cách hành xử nhẹ nhàng và nhân nhượng, thì anh hoàn toàn trái ngược lại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bởi nếu không, đối phương sẽ khó mà cắt đứt cảm xúc của bản thân được.

Bình luận đoạn
Bởi nếu không, đối phương sẽ khó mà cắt đứt cảm xúc của bản thân được.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lằng nhằng lâu như vậy để làm gì chứ? Đã không thể là bến đỗ bình yên của người ta thì đừng là nỗi ám ảnh dai dẳng khiến cho họ không thể tiến về tương lai.

Bình luận đoạn
Lằng nhằng lâu như vậy để làm gì chứ? Đã không thể là bến đỗ bình yên của người ta thì đừng là nỗi ám ảnh dai dẳng khiến cho họ không thể tiến về tương lai.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn cau mày, chậm rãi thu hồi tầm mắt, quay đầu sang hướng khác, không muốn nhìn vào đôi mắt chân thành và ấm áp đó. Cảm xúc của anh luôn tiềm ẩn và hiếm khi nào trực tiếp bộc bạch cùng ai, giống như một kho báu bí mật được cất giấu trong những lớp rương dày, và khóa chặt.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn cau mày, chậm rãi thu hồi tầm mắt, quay đầu sang hướng khác, không muốn nhìn vào đôi mắt chân thành và ấm áp đó. Cảm xúc của anh luôn tiềm ẩn và hiếm khi nào trực tiếp bộc bạch cùng ai, giống như một kho báu bí mật được cất giấu trong những lớp rương dày, và khóa chặt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng người trước mặt anh lại khác hẳn, nàng không ngần ngại trải lòng với anh về suy nghĩ và cảm xúc của mình, nhiệt tình, nhiệt huyết, kiên cường, hy vọng...

Bình luận đoạn
Nhưng người trước mặt anh lại khác hẳn, nàng không ngần ngại trải lòng với anh về suy nghĩ và cảm xúc của mình, nhiệt tình, nhiệt huyết, kiên cường, hy vọng...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mà Dương Tiễn thì lại không quen với việc này.

Bình luận đoạn
Mà Dương Tiễn thì lại không quen với việc này.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trừ Hằng Nga ra, anh không tài nào thích ứng được với sự bày tỏ trực diện thế này.

Bình luận đoạn
Trừ Hằng Nga ra, anh không tài nào thích ứng được với sự bày tỏ trực diện thế này.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Tại sao lại thích ta?"

Bình luận đoạn
"Tại sao lại thích ta?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lúc này, Dương Tiễn chưa bao giờ thiết tha cảm giác muốn cắn đứt đầu lưỡi mình cho rồi. Nhưng lời vừa được thốt ra, lại lập tức rút lại thì không khác gì tự bảo với Ngao Hồng chính anh đang thấy chột dạ và tò mò.

Bình luận đoạn
Lúc này, Dương Tiễn chưa bao giờ thiết tha cảm giác muốn cắn đứt đầu lưỡi mình cho rồi. Nhưng lời vừa được thốt ra, lại lập tức rút lại thì không khác gì tự bảo với Ngao Hồng chính anh đang thấy chột dạ và tò mò.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đã không đáp lại mà còn hỏi câu ấy đúng thật là...

Bình luận đoạn
Đã không đáp lại mà còn hỏi câu ấy đúng thật là...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn hít một hơi thật sâu, cố giả vờ, thản nhiên nói tiếp "Đừng bận tâm, đó chỉ là lời bâng quơ..."

Bình luận đoạn
Dương Tiễn hít một hơi thật sâu, cố giả vờ, thản nhiên nói tiếp "Đừng bận tâm, đó chỉ là lời bâng quơ..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Vì huynh thật sự rất tốt, là người có tấm lòng vị tha yêu thương chúng sinh nhất và là anh hùng hiếm có nhất trong Tam Giới." Nàng đáp ngay tắp lự, không cần chút nghĩ suy hay phân vân đắn đo.

Bình luận đoạn
"Vì huynh thật sự rất tốt, là người có tấm lòng vị tha yêu thương chúng sinh nhất và là anh hùng hiếm có nhất trong Tam Giới." Nàng đáp ngay tắp lự, không cần chút nghĩ suy hay phân vân đắn đo.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nội tâm Dương Tiễn không ngừng gào thét, đúng là tự ném đá vào chân mình rồi. Rõ ràng là muốn chuyển dời chủ đề vậy mà lời nói cứ trượt ra khỏi đầu môi anh nhanh chóng như vậy...

Bình luận đoạn
Nội tâm Dương Tiễn không ngừng gào thét, đúng là tự ném đá vào chân mình rồi. Rõ ràng là muốn chuyển dời chủ đề vậy mà lời nói cứ trượt ra khỏi đầu môi anh nhanh chóng như vậy...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng khi nghe đáp án từ Ngao Hồng, thú thật, anh dường như cũng đoán ra được câu trả lời ấy, trong lòng cũng chẳng cảm giác tự hào hay vui vẻ khi được người khác khen gì mấy.

Bình luận đoạn
Nhưng khi nghe đáp án từ Ngao Hồng, thú thật, anh dường như cũng đoán ra được câu trả lời ấy, trong lòng cũng chẳng cảm giác tự hào hay vui vẻ khi được người khác khen gì mấy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta chưa từng để ý đến cái danh anh hùng Tam Giới vĩ đại to lớn gì đó." Anh ung dung đáp, khóe môi hơi nâng cao, đáy mắt lại là một mảnh lạnh nhạt, "Nhưng ta có thể nói rằng, bản thân không đến mức tốt bụng như ngươi nói đâu."

Bình luận đoạn
"Ta chưa từng để ý đến cái danh anh hùng Tam Giới vĩ đại to lớn gì đó." Anh ung dung đáp, khóe môi hơi nâng cao, đáy mắt lại là một mảnh lạnh nhạt, "Nhưng ta có thể nói rằng, bản thân không đến mức tốt bụng như ngươi nói đâu."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta cũng có sự ích kỷ và tính toán riêng của mình, sẽ vì tư lợi cá nhân mà đòi hỏi nhiều hơn."

Bình luận đoạn
"Ta cũng có sự ích kỷ và tính toán riêng của mình, sẽ vì tư lợi cá nhân mà đòi hỏi nhiều hơn."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh suy nghĩ một chút, quyết định sẽ nói ra vài sự thật.

Bình luận đoạn
Anh suy nghĩ một chút, quyết định sẽ nói ra vài sự thật.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đôi môi mỏng chậm rãi mở ra, trong giọng nói tràn đầy ôn nhu cùng dung túng làm sóng lưng Ngao Hồng một trận lạnh lẽo - nàng muốn chạy trốn, nàng không muốn nghe nữa, linh cảm mách bảo cho Ngao Hồng rằng nội dung tiếp theo sẽ làm cho chính mình sợ hãi.

Bình luận đoạn
Đôi môi mỏng chậm rãi mở ra, trong giọng nói tràn đầy ôn nhu cùng dung túng làm sóng lưng Ngao Hồng một trận lạnh lẽo - nàng muốn chạy trốn, nàng không muốn nghe nữa, linh cảm mách bảo cho Ngao Hồng rằng nội dung tiếp theo sẽ làm cho chính mình sợ hãi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng căn bản Ngao Hồng không có biện pháp làm cho chân mình hoạt động,

Bình luận đoạn
Nhưng căn bản Ngao Hồng không có biện pháp làm cho chân mình hoạt động,

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Đương nhiên, ta thật lòng mong muốn mọi người sống bình an và khỏe mạnh cũng như gia đình Tam muội sẽ được tự do và hạnh phúc bên nhau. Nhưng nhiêu đó thôi chưa đủ, ta muốn được quang minh chính đại theo đuổi vầng trăng sáng ấy - vì vậy mà ta đã cất công sắp đặt, dàn xếp hết thảy, tự mình lấy sinh mạng bản thân làm ván cược cuối cùng, rồi lại tỏ vẻ đáng thương yếu đuối để khiến nàng thấy tội lỗi và thương xót. Suy cho cùng, những điều đó cốt chỉ để chiếm được một phân lượng nhỏ trong trái tim người mình yêu..."

Bình luận đoạn
"Đương nhiên, ta thật lòng mong muốn mọi người sống bình an và khỏe mạnh cũng như gia đình Tam muội sẽ được tự do và hạnh phúc bên nhau. Nhưng nhiêu đó thôi chưa đủ, ta muốn được quang minh chính đại theo đuổi vầng trăng sáng ấy - vì vậy mà ta đã cất công sắp đặt, dàn xếp hết thảy, tự mình lấy sinh mạng bản thân làm ván cược cuối cùng, rồi lại tỏ vẻ đáng thương yếu đuối để khiến nàng thấy tội lỗi và thương xót. Suy cho cùng, những điều đó cốt chỉ để chiếm được một phân lượng nhỏ trong trái tim người mình yêu..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Huynh..." Nghe nhiều sự thật chấn động như vậy, nàng há miệng thở dốc, sau đó phát hiện chính mình không phát ra được âm thanh nào khác.

Bình luận đoạn
"Huynh..." Nghe nhiều sự thật chấn động như vậy, nàng há miệng thở dốc, sau đó phát hiện chính mình không phát ra được âm thanh nào khác.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nàng có thể nói gì đây?

Bình luận đoạn
Nàng có thể nói gì đây?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nàng còn có thể hỏi gì đây?

Bình luận đoạn
Nàng còn có thể hỏi gì đây?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và rồi ánh cười đột nhiên le lói trong đôi mắt phượng khiến Ngao Hồng cảm thấy khó hiểu và bất an ngày càng chồng chất.

Bình luận đoạn
Và rồi ánh cười đột nhiên le lói trong đôi mắt phượng khiến Ngao Hồng cảm thấy khó hiểu và bất an ngày càng chồng chất.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Trong khoảng thời gian chông gai và gian truân đó, những gì ta cảm nhận được, những suy nghĩ, tơ tưởng ảo mộng... tất cả mọi tâm tư của ta, chỉ có ngươi là người hiểu rõ nhất. Và cũng chỉ có ngươi là người thấu hiểu và sẻ chia những nỗi khổ đau chung với ta, là người mà ta nợ ân tình và cũng hy vọng ngươi sẽ tìm được hạnh phúc giống như Tam muội vậy..."

Bình luận đoạn
"Trong khoảng thời gian chông gai và gian truân đó, những gì ta cảm nhận được, những suy nghĩ, tơ tưởng ảo mộng... tất cả mọi tâm tư của ta, chỉ có ngươi là người hiểu rõ nhất. Và cũng chỉ có ngươi là người thấu hiểu và sẻ chia những nỗi khổ đau chung với ta, là người mà ta nợ ân tình và cũng hy vọng ngươi sẽ tìm được hạnh phúc giống như Tam muội vậy..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Tứ công chúa, ta thích ngươi." Dương Tiễn cong cong khóe môi, lộ ra nét cười nhẹ, giọng nói của anh đã kéo đôi mắt đang mê man tựa như lạc vào cõi thần tiên của người kia trở về khung cảnh thực tại.

Bình luận đoạn
"Tứ công chúa, ta thích ngươi." Dương Tiễn cong cong khóe môi, lộ ra nét cười nhẹ, giọng nói của anh đã kéo đôi mắt đang mê man tựa như lạc vào cõi thần tiên của người kia trở về khung cảnh thực tại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đôi khi, Ngao Hồng tham lam muốn chiếm giữ ánh mắt trời chói lọi đó, nhưng bản thân biết, càng tiếp cận sẽ càng bỏng rát. Nếu có cách có thể giúp nàng giảm đi thứ ham muốn này của mình, thì có lẽ nàng cũng không cần phải vô thức nhìn theo ánh mắt ai đó, cũng không cần phải hy vọng chính mình có thể chiếm dụng một khoảng ấn tượng nho nhỏ trong đôi mắt dịu dàng của đối phương.

Bình luận đoạn
Đôi khi, Ngao Hồng tham lam muốn chiếm giữ ánh mắt trời chói lọi đó, nhưng bản thân biết, càng tiếp cận sẽ càng bỏng rát. Nếu có cách có thể giúp nàng giảm đi thứ ham muốn này của mình, thì có lẽ nàng cũng không cần phải vô thức nhìn theo ánh mắt ai đó, cũng không cần phải hy vọng chính mình có thể chiếm dụng một khoảng ấn tượng nho nhỏ trong đôi mắt dịu dàng của đối phương.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Đừng nói nữa..." Ngao Hồng không bao giờ muốn nhớ đến những ánh nhìn yêu thương và chất chứa sự dịu dàng vô hạn đó của anh dành cho ánh trăng sáng nữa, không muốn nghĩ đến bản thân sẽ đau đớn biết bao khi chính nàng chỉ có thể bất lực đứng nhìn hai người đến với nhau.

Bình luận đoạn
"Đừng nói nữa..." Ngao Hồng không bao giờ muốn nhớ đến những ánh nhìn yêu thương và chất chứa sự dịu dàng vô hạn đó của anh dành cho ánh trăng sáng nữa, không muốn nghĩ đến bản thân sẽ đau đớn biết bao khi chính nàng chỉ có thể bất lực đứng nhìn hai người đến với nhau.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và càng không muốn anh nhìn mình với ánh mắt bao dung, hiền lành như một người anh trai lớn đang nhìn một đứa em gái nhỏ.

Bình luận đoạn
Và càng không muốn anh nhìn mình với ánh mắt bao dung, hiền lành như một người anh trai lớn đang nhìn một đứa em gái nhỏ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đủ rồi, đều đủ rồi, nàng biết rồi.

Bình luận đoạn
Đủ rồi, đều đủ rồi, nàng biết rồi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngao Hồng không nên ôm mơ mộng có thể tiến lại gần người ấy, cũng không nên mộng tưởng Dương Tiễn sẽ cho nàng một câu trả lời bản thân mong chờ.

Bình luận đoạn
Ngao Hồng không nên ôm mơ mộng có thể tiến lại gần người ấy, cũng không nên mộng tưởng Dương Tiễn sẽ cho nàng một câu trả lời bản thân mong chờ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Phải. Là nàng không nên tới gần.

Bình luận đoạn
Phải. Là nàng không nên tới gần.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tình cảm này, ngay từ đầu đã không nên có.

Bình luận đoạn
Tình cảm này, ngay từ đầu đã không nên có.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cũng như con người này, ngay từ đầu đã không nên gặp gỡ.

Bình luận đoạn
Cũng như con người này, ngay từ đầu đã không nên gặp gỡ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bởi cái "thích" mà anh nói, hoàn toàn khác với cái "thích" mà nàng đã thổ lộ.

Bình luận đoạn
Bởi cái "thích" mà anh nói, hoàn toàn khác với cái "thích" mà nàng đã thổ lộ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngao Hồng tuyệt vọng, nhắm mắt lại.

Bình luận đoạn
Ngao Hồng tuyệt vọng, nhắm mắt lại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nàng nghe được tiếng tim đập liên hồi càng ngày càng lớn, cơ thể hoàn toàn lạnh băng bởi gió đông hay bởi vì lòng đã bắt đầu lạnh.

Bình luận đoạn
Nàng nghe được tiếng tim đập liên hồi càng ngày càng lớn, cơ thể hoàn toàn lạnh băng bởi gió đông hay bởi vì lòng đã bắt đầu lạnh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Thật đấy, ta thích ngươi, đây là sự thật. Ta muốn bảo vệ ngươi, đây cũng là lời thật tâm."

Bình luận đoạn
"Thật đấy, ta thích ngươi, đây là sự thật. Ta muốn bảo vệ ngươi, đây cũng là lời thật tâm."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngao Hồng chậm rãi mở mắt, một câu nói đơn giản lại chẳng khác nào một cú đánh thật lớn làm thân thể nàng không tự chủ mà run rẩy.

Bình luận đoạn
Ngao Hồng chậm rãi mở mắt, một câu nói đơn giản lại chẳng khác nào một cú đánh thật lớn làm thân thể nàng không tự chủ mà run rẩy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hốc mắt đỏ bừng nhìn chằm chằm vào anh, không thể đoán được ý nghĩa của việc này là gì.

Bình luận đoạn
Hốc mắt đỏ bừng nhìn chằm chằm vào anh, không thể đoán được ý nghĩa của việc này là gì.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hay có chăng là nàng đang ép mình không nhìn vào sự sâu xa của lời nói tưởng chừng là đơn giản ấy.

Bình luận đoạn
Hay có chăng là nàng đang ép mình không nhìn vào sự sâu xa của lời nói tưởng chừng là đơn giản ấy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng cuộc đời nào có dễ dàng như vậy, vận mệnh luôn khiến con người ta rời từ mây xanh xuống vũng bùn lầy lội, rơi xuống đến vỡ nát thành từng mảnh vụn.

Bình luận đoạn
Nhưng cuộc đời nào có dễ dàng như vậy, vận mệnh luôn khiến con người ta rời từ mây xanh xuống vũng bùn lầy lội, rơi xuống đến vỡ nát thành từng mảnh vụn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn cười khẽ, gương mặt điển trai dưới ánh sáng mờ mờ của ánh trăng càng thêm bao nhiêu phần mị lực, khiến người khác căn bản không có biện pháp cự tuyệt.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn cười khẽ, gương mặt điển trai dưới ánh sáng mờ mờ của ánh trăng càng thêm bao nhiêu phần mị lực, khiến người khác căn bản không có biện pháp cự tuyệt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta muốn làm bằng hữu tốt với ngươi, muốn làm một người anh trai tốt với ngươi, đây cũng là sự thật."

Bình luận đoạn
"Ta muốn làm bằng hữu tốt với ngươi, muốn làm một người anh trai tốt với ngươi, đây cũng là sự thật."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nói xong, anh hạ mắt, lặng lẽ bước lên trước vài bước, cho đến khi thấy đã vừa đủ gần thì dừng lại. Dương Tiễn nhẹ nhàng duỗi tay đến trước mặt Ngao Hồng.

Bình luận đoạn
Nói xong, anh hạ mắt, lặng lẽ bước lên trước vài bước, cho đến khi thấy đã vừa đủ gần thì dừng lại. Dương Tiễn nhẹ nhàng duỗi tay đến trước mặt Ngao Hồng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đứng trên ranh giới giữa ánh sáng và bóng tối, người đàn ông có khuôn mặt và khí chất phi phàm dần ngẩng đầu, trong ánh trăng nhu hoà của trời đêm, đôi mắt mềm mại ấy không giấu được sự chân thành cùng hy vọng.

Bình luận đoạn
Đứng trên ranh giới giữa ánh sáng và bóng tối, người đàn ông có khuôn mặt và khí chất phi phàm dần ngẩng đầu, trong ánh trăng nhu hoà của trời đêm, đôi mắt mềm mại ấy không giấu được sự chân thành cùng hy vọng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ngươi có đồng ý với ta không?"

Bình luận đoạn
"Ngươi có đồng ý với ta không?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hai người nhìn không nói một lời, cơn gió lạnh của giá rét đêm khuya quét qua bộ trang phục và luồng vào làn da trần của nàng tựa như một vết dao cùn - không làm khiến người ta chết ngay nhưng lại khiến cho họ cảm nhận nỗi đau lan tỏa và chậm rãi.

Bình luận đoạn
Hai người nhìn không nói một lời, cơn gió lạnh của giá rét đêm khuya quét qua bộ trang phục và luồng vào làn da trần của nàng tựa như một vết dao cùn - không làm khiến người ta chết ngay nhưng lại khiến cho họ cảm nhận nỗi đau lan tỏa và chậm rãi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngao Hồng lộ ra một nụ cười nho nhỏ nhưng nhìn qua cũng biết là cay đắng chừng nào.

Bình luận đoạn
Ngao Hồng lộ ra một nụ cười nho nhỏ nhưng nhìn qua cũng biết là cay đắng chừng nào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trong lòng lúc này chua xót và đắng nghét, như thể có thứ cảm xúc nào đó đang không ngừng lên men, suýt nữa đã nhấn chìm nàng. Ngao Hồng rũ mắt, không muốn nhìn thấy ánh mắt dịu dàng của Dương Tiễn – thứ dịu dàng tựa chất độc ngọt ngào quyến rũ đang trông chờ bản thân chấp nhận lời thỉnh cầu của mình.

Bình luận đoạn
Trong lòng lúc này chua xót và đắng nghét, như thể có thứ cảm xúc nào đó đang không ngừng lên men, suýt nữa đã nhấn chìm nàng. Ngao Hồng rũ mắt, không muốn nhìn thấy ánh mắt dịu dàng của Dương Tiễn – thứ dịu dàng tựa chất độc ngọt ngào quyến rũ đang trông chờ bản thân chấp nhận lời thỉnh cầu của mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn à Dương Tiễn, huynh thật biết cách dẫn dụ người khác đấy...

Bình luận đoạn
Dương Tiễn à Dương Tiễn, huynh thật biết cách dẫn dụ người khác đấy...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nàng nhìn lướt qua đầu ngón tay vẫn vững vàng ở trước mặt mình.

Bình luận đoạn
Nàng nhìn lướt qua đầu ngón tay vẫn vững vàng ở trước mặt mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trông như thể nếu bản thân không đáp lại sẽ để yên như vậy mãi mãi...

Bình luận đoạn
Trông như thể nếu bản thân không đáp lại sẽ để yên như vậy mãi mãi...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tưởng ngay tầm tay, nhưng lại cách xa hàng vạn dặm trường, tưởng thật gần hoá ra lại xa xôi đến vậy.

Bình luận đoạn
Tưởng ngay tầm tay, nhưng lại cách xa hàng vạn dặm trường, tưởng thật gần hoá ra lại xa xôi đến vậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ngao Hồng, trước khi quá muộn, muội hãy dừng lại đi."

Bình luận đoạn
"Ngao Hồng, trước khi quá muộn, muội hãy dừng lại đi."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thốn Tâm tỷ, lẽ ra muội nên nghe lời tỷ từ lúc đó...

Bình luận đoạn
Thốn Tâm tỷ, lẽ ra muội nên nghe lời tỷ từ lúc đó...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng mà, muội thật sự đã yêu người này mất rồi...

Bình luận đoạn
Nhưng mà, muội thật sự đã yêu người này mất rồi...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đến mức chỉ cần là lời thỉnh cầu nào của huynh ấy, muội cũng sẽ bất chấp cơn đau thấu tim gan mà chấp nhận mọi thứ.

Bình luận đoạn
Đến mức chỉ cần là lời thỉnh cầu nào của huynh ấy, muội cũng sẽ bất chấp cơn đau thấu tim gan mà chấp nhận mọi thứ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngao Hồng trong nháy mắt đã dại ra, nhưng nàng vẫn cố gắng giữ vững biểu tình, bức bách chính mình lộ ra một nụ cười điềm nhiên, ôn hoà nhất có thể "Dương Tiễn, huynh thật là..."

Bình luận đoạn
Ngao Hồng trong nháy mắt đã dại ra, nhưng nàng vẫn cố gắng giữ vững biểu tình, bức bách chính mình lộ ra một nụ cười điềm nhiên, ôn hoà nhất có thể "Dương Tiễn, huynh thật là..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nàng run rẩy vươn tay, nắm lấy bàn tay ấm áp đầy vết chai sần của Dương Tiễn thật chặt.

Bình luận đoạn
Nàng run rẩy vươn tay, nắm lấy bàn tay ấm áp đầy vết chai sần của Dương Tiễn thật chặt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chỉ vì một ánh nhìn mềm mại và thành khẩn mà nàng đã đồng ý với lời đề nghị có thể khiến cho bản thân càng thêm chằng chịt vết thương nơi con tim ở ngực trái.

Bình luận đoạn
Chỉ vì một ánh nhìn mềm mại và thành khẩn mà nàng đã đồng ý với lời đề nghị có thể khiến cho bản thân càng thêm chằng chịt vết thương nơi con tim ở ngực trái.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trong lúc xuất thần, nàng nhìn thấy anh nâng khóe môi đầy vẻ hài lòng, chính mình cũng không biết nên khóc hay nở nụ cười trào phúng với tình trạng hiện tại.

Bình luận đoạn
Trong lúc xuất thần, nàng nhìn thấy anh nâng khóe môi đầy vẻ hài lòng, chính mình cũng không biết nên khóc hay nở nụ cười trào phúng với tình trạng hiện tại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và rồi nàng rút tay ra nhanh như chạm phải thứ gì đó bỏng rát. Không biết là do gió hay sợ hãi mà thanh âm đã có vài phần run run

Bình luận đoạn
Và rồi nàng rút tay ra nhanh như chạm phải thứ gì đó bỏng rát. Không biết là do gió hay sợ hãi mà thanh âm đã có vài phần run run

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta mệt rồi, ta về lều mình trước. Huynh... cũng nghỉ sớm đi."

Bình luận đoạn
"Ta mệt rồi, ta về lều mình trước. Huynh... cũng nghỉ sớm đi."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Người con gái mang mái tóc màu nắng đậm ấy khẽ xoay người rời khỏi, thầm mong người nọ sẽ không chú ý đến thái độ khẩn trương vội vã muốn giấu mặt đi, để không ai biết được nỗi đau ẩn hiện trong bóng tối, và cũng không ai biết được đôi mắt màu đen của mình đã chất chứa bao nhiêu sự thất vọng.

Bình luận đoạn
Người con gái mang mái tóc màu nắng đậm ấy khẽ xoay người rời khỏi, thầm mong người nọ sẽ không chú ý đến thái độ khẩn trương vội vã muốn giấu mặt đi, để không ai biết được nỗi đau ẩn hiện trong bóng tối, và cũng không ai biết được đôi mắt màu đen của mình đã chất chứa bao nhiêu sự thất vọng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tình cảm ba người, cuối cùng cũng phải có một người rút lui. Huống chi, giữa Dương Tiễn và Hằng Nga vốn chẳng có chỗ cho nàng.

Bình luận đoạn
Tình cảm ba người, cuối cùng cũng phải có một người rút lui. Huống chi, giữa Dương Tiễn và Hằng Nga vốn chẳng có chỗ cho nàng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngao Hồng lặng lẽ quay lưng về phía vị Tư Pháp Thiên Thần uy vũ kia, quay lưng về phía ánh mặt trời hiếm hoi đang bao phủ cả Thiên Đình. Chói mắt và tỏa sáng biết bao, khiến nàng luôn tự giác trong vô thức mà muốn đến gần hơn, không khác gì con thiêu thân lao mình vào lửa, sẵn sàng vứt bỏ sinh mệnh chỉ vì khát vọng "tầm thường" này.

Bình luận đoạn
Ngao Hồng lặng lẽ quay lưng về phía vị Tư Pháp Thiên Thần uy vũ kia, quay lưng về phía ánh mặt trời hiếm hoi đang bao phủ cả Thiên Đình. Chói mắt và tỏa sáng biết bao, khiến nàng luôn tự giác trong vô thức mà muốn đến gần hơn, không khác gì con thiêu thân lao mình vào lửa, sẵn sàng vứt bỏ sinh mệnh chỉ vì khát vọng "tầm thường" này.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn, ta không phải không tin huynh, chỉ là ta không thể tin tưởng bản thân.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn, ta không phải không tin huynh, chỉ là ta không thể tin tưởng bản thân.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ta không biết chính mình có thể thật sự coi huynh như một người anh trai hay bằng hữu được hay không...

Bình luận đoạn
Ta không biết chính mình có thể thật sự coi huynh như một người anh trai hay bằng hữu được hay không...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không biết vào một ngày nào đó, nàng có thể bình tâm lại và giống như người ngoài cuộc, nhìn lại câu chuyện của chính bản thân, khẽ mỉm cười và lắc đầu hay không...

Bình luận đoạn
Không biết vào một ngày nào đó, nàng có thể bình tâm lại và giống như người ngoài cuộc, nhìn lại câu chuyện của chính bản thân, khẽ mỉm cười và lắc đầu hay không...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nàng chỉ biết hiện tại, trái tim nàng không còn cảm giác gì ngoài nỗi đau thấu tận xương tủy này nữa

Bình luận đoạn
Nàng chỉ biết hiện tại, trái tim nàng không còn cảm giác gì ngoài nỗi đau thấu tận xương tủy này nữa

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn một thân một mình đứng đó, dõi theo bóng lưng đỏ rực dần khuất đi phía xa, nụ cười trên môi dần tắt lịm, thay vào đó là tiếng thở dài thườn thượt.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn một thân một mình đứng đó, dõi theo bóng lưng đỏ rực dần khuất đi phía xa, nụ cười trên môi dần tắt lịm, thay vào đó là tiếng thở dài thườn thượt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Như thể mọi hành động anh vừa làm ban nãy đều chỉ là một vở kịch hoàn hảo được dựng nên chỉ để làm người kia thất vọng triệt để.

Bình luận đoạn
Như thể mọi hành động anh vừa làm ban nãy đều chỉ là một vở kịch hoàn hảo được dựng nên chỉ để làm người kia thất vọng triệt để.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Người đàn ông dưới ánh trăng cẩn thận ngắm nhìn túi thơm trong tay lần cuối rồi chậm chạp cất lại vào trong ngực.

Bình luận đoạn
Người đàn ông dưới ánh trăng cẩn thận ngắm nhìn túi thơm trong tay lần cuối rồi chậm chạp cất lại vào trong ngực.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn không tính kể chuyện này cho cô nghe, bởi nếu không, ai biết được Hằng Nga có vì tình cảm tỷ muội mà suy nghĩ lại mối quan hệ giữa hai người không chứ.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn không tính kể chuyện này cho cô nghe, bởi nếu không, ai biết được Hằng Nga có vì tình cảm tỷ muội mà suy nghĩ lại mối quan hệ giữa hai người không chứ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng anh lại không thể nhịn được muốn nói Hằng Nga biết chính mình đã hao hết bao nhiêu tâm lực vào lời thú nhận của một người khác thế nào, bởi bọn họ đều biết rõ, Dương Tiễn không phải dạng người sẽ dễ dàng đưa ra một lời từ chối khéo léo mà không làm người ta cảm thấy bị xúc phạm mà nổi điên hay ít nhất là không bị tổn thương...

Bình luận đoạn
Nhưng anh lại không thể nhịn được muốn nói Hằng Nga biết chính mình đã hao hết bao nhiêu tâm lực vào lời thú nhận của một người khác thế nào, bởi bọn họ đều biết rõ, Dương Tiễn không phải dạng người sẽ dễ dàng đưa ra một lời từ chối khéo léo mà không làm người ta cảm thấy bị xúc phạm mà nổi điên hay ít nhất là không bị tổn thương...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thứ tâm trạng mâu thuẫn này khiến anh cảm thấy bứt rứt và mệt mỏi không sao chịu được.

Bình luận đoạn
Thứ tâm trạng mâu thuẫn này khiến anh cảm thấy bứt rứt và mệt mỏi không sao chịu được.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dẫu thế, nhưng cái ý nghĩ sẽ gặp lại cô làm cho anh cảm thấy vui sướng và thỏa mãn...

Bình luận đoạn
Dẫu thế, nhưng cái ý nghĩ sẽ gặp lại cô làm cho anh cảm thấy vui sướng và thỏa mãn...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngẩng đầu lên nhìn trăng sáng lần cuối trước khi quay về lều trại của mình, anh nhỏ giọng lẩm bẩm "Thật muốn gặp lại nàng..."

Bình luận đoạn
Ngẩng đầu lên nhìn trăng sáng lần cuối trước khi quay về lều trại của mình, anh nhỏ giọng lẩm bẩm "Thật muốn gặp lại nàng..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đầu ngón tay vô thức chạm lên ngực, nơi ngọn lửa trái tim đang đập bao lấy tia sáng lạnh của ánh trăng. Dương Tiễn buông lơi bản thân, hoàn toàn ngâm mình trong ngân quang dịu dàng, để từng vệt sáng mềm mại thấm đẫm áo choàng đen mặc trên người, làm nổi bần bật những đường chỉ thêu tỉ mỉ và lấp lánh ánh bạc.

Bình luận đoạn
Đầu ngón tay vô thức chạm lên ngực, nơi ngọn lửa trái tim đang đập bao lấy tia sáng lạnh của ánh trăng. Dương Tiễn buông lơi bản thân, hoàn toàn ngâm mình trong ngân quang dịu dàng, để từng vệt sáng mềm mại thấm đẫm áo choàng đen mặc trên người, làm nổi bần bật những đường chỉ thêu tỉ mỉ và lấp lánh ánh bạc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đêm nay là quả là một đêm khó ngủ với một số người.

Bình luận đoạn
Đêm nay là quả là một đêm khó ngủ với một số người.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lời nguyện cầu chẳng qua là một phút nhất thời xúc động, vậy mà chỉ trong vài ngày sau đó.

Bình luận đoạn
Lời nguyện cầu chẳng qua là một phút nhất thời xúc động, vậy mà chỉ trong vài ngày sau đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

May mắn thay, mong ước của anh đã sớm thành hiện thực.

Bình luận đoạn
May mắn thay, mong ước của anh đã sớm thành hiện thực.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng xui xẻo thay, cuộc gặp giữa hai người lại trở thành tình huống cực kỳ khó xử.

Bình luận đoạn
Nhưng xui xẻo thay, cuộc gặp giữa hai người lại trở thành tình huống cực kỳ khó xử.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

____________________________________________________________

Bình luận đoạn
____________________________________________________________

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đầm Rắn

Bình luận đoạn
Đầm Rắn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trong đầm rắn có đủ loại rắn cuộn mình sinh sống, nhưng khi Dương Tiễn vừa đặt chân vào nơi này, tất cả loài rắn đều bị dương khí mạnh mẽ của anh làm cho kinh sợ mà rút lui ba bước.

Bình luận đoạn
Trong đầm rắn có đủ loại rắn cuộn mình sinh sống, nhưng khi Dương Tiễn vừa đặt chân vào nơi này, tất cả loài rắn đều bị dương khí mạnh mẽ của anh làm cho kinh sợ mà rút lui ba bước.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh nhíu mày, bàn tay siết chặt lấy cây Tam Thiên Lưỡng Nhận Đao.

Bình luận đoạn
Anh nhíu mày, bàn tay siết chặt lấy cây Tam Thiên Lưỡng Nhận Đao.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bầu không khí ở nơi này thật kinh tởm, mùi tử thi nồng nặc xông thẳng vào mũi anh khiến những thức ăn anh ăn vào đều muốn nôn hết cả ra.

Bình luận đoạn
Bầu không khí ở nơi này thật kinh tởm, mùi tử thi nồng nặc xông thẳng vào mũi anh khiến những thức ăn anh ăn vào đều muốn nôn hết cả ra.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Từng lớp xương trắng, đầu lâu nằm rải rắc trên con đường bọn họ đi ngang qua, thể hiện quá rõ việc những thi thể xui xẻo này đã lọt vào tầm ngắm của tụi rắn độc trong đây.

Bình luận đoạn
Từng lớp xương trắng, đầu lâu nằm rải rắc trên con đường bọn họ đi ngang qua, thể hiện quá rõ việc những thi thể xui xẻo này đã lọt vào tầm ngắm của tụi rắn độc trong đây.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Giấc mơ của anh, ước nguyện ngàn năm được nhìn thấy dân chúng sống an nhàn...

Bình luận đoạn
Giấc mơ của anh, ước nguyện ngàn năm được nhìn thấy dân chúng sống an nhàn...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Sao lại có thể như vậy?

Bình luận đoạn
Sao lại có thể như vậy?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không thể chấp nhận được!

Bình luận đoạn
Không thể chấp nhận được!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn tiếp tục tiến sâu vào bên trong, nơi ấy là một cửa động, ánh sáng phát ra từ cửa động ấy chắc hẳn chính là từ viên giao châu ngàn năm.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn tiếp tục tiến sâu vào bên trong, nơi ấy là một cửa động, ánh sáng phát ra từ cửa động ấy chắc hẳn chính là từ viên giao châu ngàn năm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đột nhiên, một bóng đen từ phía sau lao tới tấn công nhưng anh đã nhanh chóng né tránh. Bóng đen hóa thành một nam tử mặc y phục đỏ, dung mạo khá yêu mị, nhưng so với Dương Tiễn thì vẫn còn kém xa. Hắn cầm trong tay thanh "Nguyệt Đao", ánh mắt tà ác khiêu khích nhìn đám người Dương Tiễn.

Bình luận đoạn
Đột nhiên, một bóng đen từ phía sau lao tới tấn công nhưng anh đã nhanh chóng né tránh. Bóng đen hóa thành một nam tử mặc y phục đỏ, dung mạo khá yêu mị, nhưng so với Dương Tiễn thì vẫn còn kém xa. Hắn cầm trong tay thanh "Nguyệt Đao", ánh mắt tà ác khiêu khích nhìn đám người Dương Tiễn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Thì ra là Đại hộ pháp Trùng Tổ của Ma tộc, bổn tọa chưa tìm ngươi, ngươi đã chủ động tìm tới rồi." Nhưng đối mặt với khí thế hung hãn không thua kém gì mình, Dương Tiễn vẫn giữ thái độ điềm tĩnh mà nói.

Bình luận đoạn
"Thì ra là Đại hộ pháp Trùng Tổ của Ma tộc, bổn tọa chưa tìm ngươi, ngươi đã chủ động tìm tới rồi." Nhưng đối mặt với khí thế hung hãn không thua kém gì mình, Dương Tiễn vẫn giữ thái độ điềm tĩnh mà nói.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trùng Tổ liếc nhìn Dương Tiễn liền nhận ra thân phận của anh, vừa như lau thanh kiếm trong tay, vừa nheo mắt hỏi bằng giọng nghi ngờ

Bình luận đoạn
Trùng Tổ liếc nhìn Dương Tiễn liền nhận ra thân phận của anh, vừa như lau thanh kiếm trong tay, vừa nheo mắt hỏi bằng giọng nghi ngờ

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Danh chấn thiên hạ Tư pháp Thiên thần Dương Tiễn, sao ngươi cũng hứng thú với viên giao châu ngàn năm này?"

Bình luận đoạn
"Danh chấn thiên hạ Tư pháp Thiên thần Dương Tiễn, sao ngươi cũng hứng thú với viên giao châu ngàn năm này?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Viên giao châu này bản tọa nhất định phải có được, nhưng trước tiên, ta phải xử lý ngươi đã." Trong mắt Dương Tiễn lập tức hiện lên sát khí.

Bình luận đoạn
"Viên giao châu này bản tọa nhất định phải có được, nhưng trước tiên, ta phải xử lý ngươi đã." Trong mắt Dương Tiễn lập tức hiện lên sát khí.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không nói nhiều lời, anh lao thẳng tới vị trí của tên kia, còn Trùng Tổ cũng không chịu thua, đưa ra thanh Nguyệt Đao. Hai người lao vào nhau giao chiến mấy trăm trận.

Bình luận đoạn
Không nói nhiều lời, anh lao thẳng tới vị trí của tên kia, còn Trùng Tổ cũng không chịu thua, đưa ra thanh Nguyệt Đao. Hai người lao vào nhau giao chiến mấy trăm trận.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vì lực lượng hai bên đang ngang tài ngang sức, nhất thời không thể phân thắng bại.

Bình luận đoạn
Vì lực lượng hai bên đang ngang tài ngang sức, nhất thời không thể phân thắng bại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dần dần, Trùng Tổ bắt đầu thất thế, bị Dương Tiễn tung một chưởng ngay giữa ngực, bị đánh ngã xuống đất.

Bình luận đoạn
Dần dần, Trùng Tổ bắt đầu thất thế, bị Dương Tiễn tung một chưởng ngay giữa ngực, bị đánh ngã xuống đất.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Phụt" một tiếng, hắn đã phun ra một ngụm máu lớn. Tuy nhiên, cánh tay trái của Dương Tiễn cũng bị Nguyệt Đao làm rách da chảy máu.

Bình luận đoạn
"Phụt" một tiếng, hắn đã phun ra một ngụm máu lớn. Tuy nhiên, cánh tay trái của Dương Tiễn cũng bị Nguyệt Đao làm rách da chảy máu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đúng lúc đó, trong động vang lên một tiếng nổ lớn kèm theo tiếng gầm giận dữ.

Bình luận đoạn
Đúng lúc đó, trong động vang lên một tiếng nổ lớn kèm theo tiếng gầm giận dữ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trùng Tổ ôm ngực nói: "Dương Tiễn, con mãng xà ngàn năm kia đã thức tỉnh rồi, ngươi vừa bị đao của ta chém trúng, tiếp theo còn nhiều điều chờ ngươi nếm trải. Giao châu này nhường cho ngươi đấy, xem ngươi có bản lĩnh lấy được hay không." Nói xong gã hóa thành một làn khói đen rồi bỏ chạy.

Bình luận đoạn
Trùng Tổ ôm ngực nói: "Dương Tiễn, con mãng xà ngàn năm kia đã thức tỉnh rồi, ngươi vừa bị đao của ta chém trúng, tiếp theo còn nhiều điều chờ ngươi nếm trải. Giao châu này nhường cho ngươi đấy, xem ngươi có bản lĩnh lấy được hay không." Nói xong gã hóa thành một làn khói đen rồi bỏ chạy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn cũng không có ý định đuổi theo, vì mục đích lần này của anh chính là viên giao châu ngàn năm.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn cũng không có ý định đuổi theo, vì mục đích lần này của anh chính là viên giao châu ngàn năm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh cẩn trọng bước vào trong động, con mãng xà khổng lồ với hai chiếc sừng đỏ rực trên đầu chứng tỏ đạo hạnh ngàn năm tu luyện của nó đã phần nào có thể đánh một trận sống mái với một vị thần tiên bình thường khác.

Bình luận đoạn
Anh cẩn trọng bước vào trong động, con mãng xà khổng lồ với hai chiếc sừng đỏ rực trên đầu chứng tỏ đạo hạnh ngàn năm tu luyện của nó đã phần nào có thể đánh một trận sống mái với một vị thần tiên bình thường khác.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vừa trông thấy có người, nó đã tấn công trước, nhưng dù là bị thương trước đó, anh không hề sợ hãi, cũng ngăn đám người đằng sau lại, một mình lao vào quyết chiến với nó.

Bình luận đoạn
Vừa trông thấy có người, nó đã tấn công trước, nhưng dù là bị thương trước đó, anh không hề sợ hãi, cũng ngăn đám người đằng sau lại, một mình lao vào quyết chiến với nó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Trầm Hương, hay là chúng ta tới giúp Cữu cữu một tay đi, nếu không thì..."

Bình luận đoạn
"Trầm Hương, hay là chúng ta tới giúp Cữu cữu một tay đi, nếu không thì..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tiểu Ngọc và phu quân lén đi theo Cữu cữu, vậy mà nhìn thấy một tràng cảnh không thể nói nên lời, đồng thời cũng bất lực trước sự im lìm, tự mình làm mọi thứ của anh.

Bình luận đoạn
Tiểu Ngọc và phu quân lén đi theo Cữu cữu, vậy mà nhìn thấy một tràng cảnh không thể nói nên lời, đồng thời cũng bất lực trước sự im lìm, tự mình làm mọi thứ của anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nàng nhìn thấy áo giáp trên người anh đã bị từng mảnh vảy sắc nhọn trên thân rắn đánh cho vỡ nát, xé rách vết thương vừa mới chữa trị cách đây không lâu, trong lòng càng thêm thấp thỏm không yên.

Bình luận đoạn
Nàng nhìn thấy áo giáp trên người anh đã bị từng mảnh vảy sắc nhọn trên thân rắn đánh cho vỡ nát, xé rách vết thương vừa mới chữa trị cách đây không lâu, trong lòng càng thêm thấp thỏm không yên.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bọn họ nhìn nhau gật đầu, không đợi Dương Tiễn kịp bàng hoàng và can ngăn thì hai đứa trẻ ấy đã lũ lượt nhào tới tổng tấn công.

Bình luận đoạn
Bọn họ nhìn nhau gật đầu, không đợi Dương Tiễn kịp bàng hoàng và can ngăn thì hai đứa trẻ ấy đã lũ lượt nhào tới tổng tấn công.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mắt thấy không cản được nên anh đành phối hợp với bọn chúng để giết chết loài súc sinh này.

Bình luận đoạn
Mắt thấy không cản được nên anh đành phối hợp với bọn chúng để giết chết loài súc sinh này.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vậy mà thật không ngờ, sau một hồi giao tranh kịch liệt, tất cả tuyệt chiêu đều đã tung ra, vậy mà vẫn không thể quật ngã được yêu thú cường hãn này.

Bình luận đoạn
Vậy mà thật không ngờ, sau một hồi giao tranh kịch liệt, tất cả tuyệt chiêu đều đã tung ra, vậy mà vẫn không thể quật ngã được yêu thú cường hãn này.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cho đến khi Dương Tiễn dồn tất cả lực lượng trong người mà nâng đao chém mạnh vào đầu nó.

Bình luận đoạn
Cho đến khi Dương Tiễn dồn tất cả lực lượng trong người mà nâng đao chém mạnh vào đầu nó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và rồi trong khoảnh khắc ấy, mãng xà bị chém làm đôi, không còn khả năng phản kháng.

Bình luận đoạn
Và rồi trong khoảnh khắc ấy, mãng xà bị chém làm đôi, không còn khả năng phản kháng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Thành công rồi!"

Bình luận đoạn
"Thành công rồi!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn im lặng bước qua cái xác máu me tanh hôi đó, từ tốn dùng pháp lực đưa viên giao châu vào tay mình, sau đó cùng hai đứa nhỏ xoay người bay đi.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn im lặng bước qua cái xác máu me tanh hôi đó, từ tốn dùng pháp lực đưa viên giao châu vào tay mình, sau đó cùng hai đứa nhỏ xoay người bay đi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khi Dương Tiễn trở về thì trời vừa hửng sáng, Hao Thiên Khuyển cũng đã thức dậy từ sớm. Thấy chủ nhân từ bên ngoài trở về, nó vội vàng chạy đến hỏi: "Chủ nhân, người sáng sớm đã đi đâu vậy?"

Bình luận đoạn
Khi Dương Tiễn trở về thì trời vừa hửng sáng, Hao Thiên Khuyển cũng đã thức dậy từ sớm. Thấy chủ nhân từ bên ngoài trở về, nó vội vàng chạy đến hỏi: "Chủ nhân, người sáng sớm đã đi đâu vậy?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nó liếc xuống thì càng tá hỏa hơn vì bây giờ trên người của anh đều toàn là máu, và những thương tích trên người chẳng hề ngừng lại mà còn chảy ra nhiều hơn, khiến sắc mặt của anh đã trở nên nhợt nhạt thấy rõ

Bình luận đoạn
Nó liếc xuống thì càng tá hỏa hơn vì bây giờ trên người của anh đều toàn là máu, và những thương tích trên người chẳng hề ngừng lại mà còn chảy ra nhiều hơn, khiến sắc mặt của anh đã trở nên nhợt nhạt thấy rõ

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn không đáp, vì lúc này anh đã kiệt sức. Khang Lão Đại vội vã đến đỡ lấy anh, thở dài nói:

Bình luận đoạn
Dương Tiễn không đáp, vì lúc này anh đã kiệt sức. Khang Lão Đại vội vã đến đỡ lấy anh, thở dài nói:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị gia, ta đã khuyên người rồi, mà người cứ không nghe."

Bình luận đoạn
"Nhị gia, ta đã khuyên người rồi, mà người cứ không nghe."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ông đã hết lời khuyên ngăn anh hãy chờ tới sáng rồi hẵng dẫn mọi người đi chiến đấu.

Bình luận đoạn
Ông đã hết lời khuyên ngăn anh hãy chờ tới sáng rồi hẵng dẫn mọi người đi chiến đấu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nào ngờ anh lại tự thân đến đó vừa nửa đêm bởi cái lý do: Không muốn mọi người gặp nguy hiểm.

Bình luận đoạn
Nào ngờ anh lại tự thân đến đó vừa nửa đêm bởi cái lý do: Không muốn mọi người gặp nguy hiểm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Huống hồ nếu quá đông người, Mãng Xà kia sẽ có thể phát hiện ra mà giấu đi giao châu ngàn năm đó.

Bình luận đoạn
Huống hồ nếu quá đông người, Mãng Xà kia sẽ có thể phát hiện ra mà giấu đi giao châu ngàn năm đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Biết là vậy nhưng buổi sáng đi chẳng phải sẽ an toàn hơn à?

Bình luận đoạn
Biết là vậy nhưng buổi sáng đi chẳng phải sẽ an toàn hơn à?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ông nghe anh thì thầm.

Bình luận đoạn
Ông nghe anh thì thầm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu để tới sáng, chỉ e là không kịp, vì buổi sáng là lúc tinh khí thuần dương tràn ngập, cộng thêm khí âm lạnh lẽo của viên giao châu.

Bình luận đoạn
Nếu để tới sáng, chỉ e là không kịp, vì buổi sáng là lúc tinh khí thuần dương tràn ngập, cộng thêm khí âm lạnh lẽo của viên giao châu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu để Mãng Xà hấp thụ cả hai thứ đó cùng một lúc, nhất định sẽ càng khiến việc giết nó thêm gian nan.

Bình luận đoạn
Nếu để Mãng Xà hấp thụ cả hai thứ đó cùng một lúc, nhất định sẽ càng khiến việc giết nó thêm gian nan.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mà anh, chưa từng là kẻ chịu ngồi im lặng chờ chết.

Bình luận đoạn
Mà anh, chưa từng là kẻ chịu ngồi im lặng chờ chết.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lúc này, Hao Thiên Khuyển nhận ra tình hình nghiêm trọng, lập tức chạy đến phụ giúp đỡ lấy Dương Tiễn.

Bình luận đoạn
Lúc này, Hao Thiên Khuyển nhận ra tình hình nghiêm trọng, lập tức chạy đến phụ giúp đỡ lấy Dương Tiễn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ba người bước vào trong phòng, ông giúp kiểm tra vết thương trên tay của Dương Tiễn, nhìn một hồi thấy có gì đó bất ổn liền nói:

Bình luận đoạn
Ba người bước vào trong phòng, ông giúp kiểm tra vết thương trên tay của Dương Tiễn, nhìn một hồi thấy có gì đó bất ổn liền nói:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị gia, vết thương trên cánh tay người cũng không sâu, sao lại chảy máu mãi không ngừng thế này? Đã dùng thuốc rồi mà vẫn không hiệu quả."

Bình luận đoạn
"Nhị gia, vết thương trên cánh tay người cũng không sâu, sao lại chảy máu mãi không ngừng thế này? Đã dùng thuốc rồi mà vẫn không hiệu quả."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn đã bị thương quá nhiều lần, cho nên dù biết tình trạng bản thân chẳng mấy khả quan nhưng vẫn bình tĩnh, điềm đạm:

Bình luận đoạn
Dương Tiễn đã bị thương quá nhiều lần, cho nên dù biết tình trạng bản thân chẳng mấy khả quan nhưng vẫn bình tĩnh, điềm đạm:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Vô ích thôi, đây là vết thương do Nguyệt Đao gây ra, thuốc thông thường không có tác dụng."

Bình luận đoạn
"Vô ích thôi, đây là vết thương do Nguyệt Đao gây ra, thuốc thông thường không có tác dụng."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị gia, người đã gặp Trùng Tổ trong Đầm Rắn?" Khang Lão Đại lo lắng hỏi.

Bình luận đoạn
"Nhị gia, người đã gặp Trùng Tổ trong Đầm Rắn?" Khang Lão Đại lo lắng hỏi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ừ, nhưng Nguyệt Đao trong tay hắn vẫn chưa phát huy được hết uy lực, cho nên chúng ta phải tranh thủ cơ hội này bắt hắn." Dương Tiễn đáp.

Bình luận đoạn
"Ừ, nhưng Nguyệt Đao trong tay hắn vẫn chưa phát huy được hết uy lực, cho nên chúng ta phải tranh thủ cơ hội này bắt hắn." Dương Tiễn đáp.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Giờ đừng lo đến Trùng Tổ nữa, chúng ta lập tức quay về Thiên Đình tìm Thái Thượng Lão Quân lấy thuốc đi, nếu máu còn tiếp tục chảy thế này thì dù là thần thánh cũng chịu không nổi!" Lúc này ông đã vô cùng sốt ruột, chẳng còn kiêng nể thân phân giữa hai người nữa.

Bình luận đoạn
"Giờ đừng lo đến Trùng Tổ nữa, chúng ta lập tức quay về Thiên Đình tìm Thái Thượng Lão Quân lấy thuốc đi, nếu máu còn tiếp tục chảy thế này thì dù là thần thánh cũng chịu không nổi!" Lúc này ông đã vô cùng sốt ruột, chẳng còn kiêng nể thân phân giữa hai người nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Không cần quay về, ta vẫn ổn..."

Bình luận đoạn
"Không cần quay về, ta vẫn ổn..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị gia!"

Bình luận đoạn
"Nhị gia!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thực ra Dương Tiễn vốn không muốn quay về Thiên Đình vào lúc này, vì anh không muốn để Hằng Nga biết chuyện, sợ tính tình hay âu lo của cô sẽ càng thêm nghiêm trọng.

Bình luận đoạn
Thực ra Dương Tiễn vốn không muốn quay về Thiên Đình vào lúc này, vì anh không muốn để Hằng Nga biết chuyện, sợ tính tình hay âu lo của cô sẽ càng thêm nghiêm trọng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng bây giờ nghĩ đi nghĩ lại cũng không còn cách nào tốt hơn, đành thỏa hiệp để Khang Đại ca quay về Thiên Đình tìm thuốc.

Bình luận đoạn
Nhưng bây giờ nghĩ đi nghĩ lại cũng không còn cách nào tốt hơn, đành thỏa hiệp để Khang Đại ca quay về Thiên Đình tìm thuốc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị gia, ta đi lấy thuốc của Thái Thượng Lão Quân ngay đây, người đợi một lát."

Bình luận đoạn
"Nhị gia, ta đi lấy thuốc của Thái Thượng Lão Quân ngay đây, người đợi một lát."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhớ kỹ, đừng để ai biết ta bị thương, đặc biệt là không được để Hằng Nga biết." Dương Tiễn dặn dò.

Bình luận đoạn
"Nhớ kỹ, đừng để ai biết ta bị thương, đặc biệt là không được để Hằng Nga biết." Dương Tiễn dặn dò.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tới lúc này rồi mà còn lo cho giai nhân biết chuyện sao?

Bình luận đoạn
Tới lúc này rồi mà còn lo cho giai nhân biết chuyện sao?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ông rất muốn la lên một câu như vậy, nhưng thấy gương mặt đã nhễ nhại mồ hôi lạnh, cũng chỉ có thể nuốt xuống lời đã ra đọng ở đầu môi, cứng nhắc đáp một tiếng "Vâng" cho an lòng người nọ rồi vội vàng chạy đến Đâu Suất Cung.

Bình luận đoạn
Ông rất muốn la lên một câu như vậy, nhưng thấy gương mặt đã nhễ nhại mồ hôi lạnh, cũng chỉ có thể nuốt xuống lời đã ra đọng ở đầu môi, cứng nhắc đáp một tiếng "Vâng" cho an lòng người nọ rồi vội vàng chạy đến Đâu Suất Cung.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn sau khi thấy ông đã rời đi xa, bây giờ mới uể oải dựa vào ghế, ngơ ngác nhìn chậu nước đầy máu của mình bên cạnh.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn sau khi thấy ông đã rời đi xa, bây giờ mới uể oải dựa vào ghế, ngơ ngác nhìn chậu nước đầy máu của mình bên cạnh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bên tai nghe tiếng giục giã đem khăn tới của Hao Thiên Khuyển, rồi lại mơ màng nhìn thấy bóng dáng đỏ rực xuất hiện ở tầm mắt.

Bình luận đoạn
Bên tai nghe tiếng giục giã đem khăn tới của Hao Thiên Khuyển, rồi lại mơ màng nhìn thấy bóng dáng đỏ rực xuất hiện ở tầm mắt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh gắng gượng mà nói với người ấy một câu "Không cần lo, muội hãy nên quay về lo cho bọn nhỏ đi."

Bình luận đoạn
Anh gắng gượng mà nói với người ấy một câu "Không cần lo, muội hãy nên quay về lo cho bọn nhỏ đi."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nói xong, anh liền ngồi khoanh chân, mắt nhắm lại, cố gắng điều tức khí trong người, ngăn không cho thất thoát quá nhiều chân khí.

Bình luận đoạn
Nói xong, anh liền ngồi khoanh chân, mắt nhắm lại, cố gắng điều tức khí trong người, ngăn không cho thất thoát quá nhiều chân khí.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn nghe ra tiếng thổn thức của đối phương, sau đó là tiếng bước chân vội vã rời đi, tựa như không thể chấp nhận việc anh đã tỏ ra xa lạ với mình.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn nghe ra tiếng thổn thức của đối phương, sau đó là tiếng bước chân vội vã rời đi, tựa như không thể chấp nhận việc anh đã tỏ ra xa lạ với mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trong lòng vừa thở dài vừa ngẫm nghĩ.

Bình luận đoạn
Trong lòng vừa thở dài vừa ngẫm nghĩ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu Hằng Nga biết được...

Bình luận đoạn
Nếu Hằng Nga biết được...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh thật sự không biết sẽ nói gì với cô đây.

Bình luận đoạn
Anh thật sự không biết sẽ nói gì với cô đây.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lúc này, dẫu trên người là vô số vết thương đang không ngừng rỉ máu, khí huyết hao tổn dẫn đến cả người ngày càng rã rời và suy kiệt, điều Dương Tiễn lo lắng vẫn không bao giờ là thương tích của mình, mà luôn là thiếu nữ anh đã đặt trong tim từ lâu.

Bình luận đoạn
Lúc này, dẫu trên người là vô số vết thương đang không ngừng rỉ máu, khí huyết hao tổn dẫn đến cả người ngày càng rã rời và suy kiệt, điều Dương Tiễn lo lắng vẫn không bao giờ là thương tích của mình, mà luôn là thiếu nữ anh đã đặt trong tim từ lâu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước Chương sau
💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!