Truyện
Trước Sau

Tư Không Trường Phong vừa rời khỏi Thiên Khải không lâu thì nhận được một bức thư của Lôi Mộng Sát, hắn vốn là một lãng khách ít chữ mà bức thư này dài tận mười hai trang có thừa, hắn chật vật lật giở mãi mới bắt được vài chữ có ích: “Bách Lý Đông Quân, nguy hiểm, Bắc Khuyết, mau tới?”

Bình luận đoạn
Tư Không Trường Phong vừa rời khỏi Thiên Khải không lâu thì nhận được một bức thư của Lôi Mộng Sát, hắn vốn là một lãng khách ít chữ mà bức thư này dài tận mười hai trang có thừa, hắn chật vật lật giở mãi mới bắt được vài chữ có ích: “Bách Lý Đông Quân, nguy hiểm, Bắc Khuyết, mau tới?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tư Không Trường Phong ôm thương Ngân Nguyệt gãi đầu một lúc rồi tay nọ gõ tay kia bừng tỉnh đại ngộ:

Bình luận đoạn
Tư Không Trường Phong ôm thương Ngân Nguyệt gãi đầu một lúc rồi tay nọ gõ tay kia bừng tỉnh đại ngộ:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Muốn ta đi cứu Đông Quân? Y mạnh như vậy chắc không có chuyện gì quá cấp bách nhưng Lôi tướng quân gửi thư cho ta, vẫn là nên nhanh chóng tới Bắc Khuyết thám thính trước. Chước Mặc đa ngôn, nói nhiều vậy mà chẳng có ích mấy hừ”

Bình luận đoạn
“Muốn ta đi cứu Đông Quân? Y mạnh như vậy chắc không có chuyện gì quá cấp bách nhưng Lôi tướng quân gửi thư cho ta, vẫn là nên nhanh chóng tới Bắc Khuyết thám thính trước. Chước Mặc đa ngôn, nói nhiều vậy mà chẳng có ích mấy hừ”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tư Không Trường Phong tức giận ném bức thư xuống đất leo lên ngựa phi nước đại. Khác với Quân Ngọc và Nguyệt Dao đi xe ngựa, hắn một mình một ngựa nên đi cũng nhanh hơn rất nhiều, chưa kể hắn vừa hay cũng đang ở gần đó, chỉ tốn chưa tới năm ngày Tam thành chủ đã đến vùng cực bắc lạnh giá.

Bình luận đoạn
Tư Không Trường Phong tức giận ném bức thư xuống đất leo lên ngựa phi nước đại. Khác với Quân Ngọc và Nguyệt Dao đi xe ngựa, hắn một mình một ngựa nên đi cũng nhanh hơn rất nhiều, chưa kể hắn vừa hay cũng đang ở gần đó, chỉ tốn chưa tới năm ngày Tam thành chủ đã đến vùng cực bắc lạnh giá.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn đơn giản dùng một thân phận giả trà trộn vào Thiên Ngoại Thiên, không tới thì thôi tới rồi hắn mới hết hồn, không ngờ Diệp Đỉnh Chi năm nào đã trở thành tông chủ được mọi giáo chúng khiếp sợ cùng ngưỡng mộ. Đi tới đâu hắn cũng nghe thấy mấy lời như:

Bình luận đoạn
Hắn đơn giản dùng một thân phận giả trà trộn vào Thiên Ngoại Thiên, không tới thì thôi tới rồi hắn mới hết hồn, không ngờ Diệp Đỉnh Chi năm nào đã trở thành tông chủ được mọi giáo chúng khiếp sợ cùng ngưỡng mộ. Đi tới đâu hắn cũng nghe thấy mấy lời như:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Tông chủ chắc chắn sẽ đưa chúng ta thoát khỏi cực bắc lạnh lẽo này thôn tính Bắc Ly.”

Bình luận đoạn
“Tông chủ chắc chắn sẽ đưa chúng ta thoát khỏi cực bắc lạnh lẽo này thôn tính Bắc Ly.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn chỉ có một thân một mình khó có thể điều tra sâu, chưa kể việc quan trọng trước mắt là tìm ra tung tích của Đông Quân. Hắn nghe phong thanh giáo chúng bàn luận tông chủ của bọn họ đã giết y nhưng hắn tuyệt không tin. Ngày đó hắn tham gia cướp dâu cùng Diệp Đỉnh Chi, một người trọng tình trọng nghĩa như thế, chưa kể Đông Quân và hắn ta còn có giao tình cực tốt. Tư Không Trường Phong không tin Đông Quân bị Diệp Đỉnh Chi lấy mạng. 

Bình luận đoạn
Hắn chỉ có một thân một mình khó có thể điều tra sâu, chưa kể việc quan trọng trước mắt là tìm ra tung tích của Đông Quân. Hắn nghe phong thanh giáo chúng bàn luận tông chủ của bọn họ đã giết y nhưng hắn tuyệt không tin. Ngày đó hắn tham gia cướp dâu cùng Diệp Đỉnh Chi, một người trọng tình trọng nghĩa như thế, chưa kể Đông Quân và hắn ta còn có giao tình cực tốt. Tư Không Trường Phong không tin Đông Quân bị Diệp Đỉnh Chi lấy mạng. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tam thành chủ tân tân khổ khổ lần ra địa lao, hắn đi dạo một vòng, trong lúc tránh toán lính canh bất ngờ đụng phải một nữ tử:

Bình luận đoạn
Tam thành chủ tân tân khổ khổ lần ra địa lao, hắn đi dạo một vòng, trong lúc tránh toán lính canh bất ngờ đụng phải một nữ tử:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Phi lễ phi lễ, đắc tội rồi cô nương.”

Bình luận đoạn
“Phi lễ phi lễ, đắc tội rồi cô nương.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nguyệt Khanh ngẩng đầu lên khó khăn nhìn thiếu niên trước mắt:

Bình luận đoạn
Nguyệt Khanh ngẩng đầu lên khó khăn nhìn thiếu niên trước mắt:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ngươi”

Bình luận đoạn
“Ngươi”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tư Không Trường Phong ôm quyền tính chào hỏi thì Nguyệt Khanh bỗng đá hắn một cái nhẹ giọng nói:

Bình luận đoạn
Tư Không Trường Phong ôm quyền tính chào hỏi thì Nguyệt Khanh bỗng đá hắn một cái nhẹ giọng nói:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ra sau trốn, nhanh”

Bình luận đoạn
“Ra sau trốn, nhanh”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn gãi đầu ò một tiếng rồi nhanh như chớp ra sau, một tốp lính canh đi ngang qua ngay sau đó. Đợi bọn họ đi khỏi hắn mới chui ra gật đầu với cô nương:

Bình luận đoạn
Hắn gãi đầu ò một tiếng rồi nhanh như chớp ra sau, một tốp lính canh đi ngang qua ngay sau đó. Đợi bọn họ đi khỏi hắn mới chui ra gật đầu với cô nương:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Cảm tạ cô nương, ta là Tư Không Trường Phong”

Bình luận đoạn
“Cảm tạ cô nương, ta là Tư Không Trường Phong”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ta…”

Bình luận đoạn
“Ta…”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nguyệt Khanh ngừng một lúc, trong mắt ám quang lưu chuyển một hồi sau đó mới mở miệng đáp tiếp:

Bình luận đoạn
Nguyệt Khanh ngừng một lúc, trong mắt ám quang lưu chuyển một hồi sau đó mới mở miệng đáp tiếp:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ta là Nguyệt Khanh, muội muội của Nguyệt Dao.”

Bình luận đoạn
“Ta là Nguyệt Khanh, muội muội của Nguyệt Dao.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tư Không Trường Phong biết Nguyệt Dao, đó là người Bách Lý Đông Quân yêu, mỗi lần y viết thư cho hắn đều sẽ mở đầu bằng câu: “Dao nhi và ta…” nghĩ tới cô nương trước mắt là muội muội của Nguyệt Dao hắn đột nhiên sốt sắng:

Bình luận đoạn
Tư Không Trường Phong biết Nguyệt Dao, đó là người Bách Lý Đông Quân yêu, mỗi lần y viết thư cho hắn đều sẽ mở đầu bằng câu: “Dao nhi và ta…” nghĩ tới cô nương trước mắt là muội muội của Nguyệt Dao hắn đột nhiên sốt sắng:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Nguyệt cô nương, sao cô lại bị nhốt ở đây?”

Bình luận đoạn
“Nguyệt cô nương, sao cô lại bị nhốt ở đây?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nói rồi hắn vung thương chém đứt xích sắt, Nguyệt Khanh xoa nhẹ cổ tay:

Bình luận đoạn
Nói rồi hắn vung thương chém đứt xích sắt, Nguyệt Khanh xoa nhẹ cổ tay:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Chuyện nói ra rất dài, trước tiên tới một nơi an toàn đã”

Bình luận đoạn
“Chuyện nói ra rất dài, trước tiên tới một nơi an toàn đã”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tư không Trường Phong thấy lời này có lý bèn túm theo Nguyệt Khanh nhanh chóng tìm một nơi không ai biết. Hai người ngồi trong một thạch động lạnh lẽo, Tư Không Trường Phong sợ cô nương trước mắt sẽ bị đông cứng nên dùng nội lực giúp cô giữ ấm. Nguyệt Khanh lúc này mới khôi phục chút ít nhìn tên ngốc trước mắt  rồi âm thầm ở một bên không ai thấy cười khẩy. Lúc sau cô nhanh chóng lôi kéo Tư Không Trường Phong lo lắng:

Bình luận đoạn
Tư không Trường Phong thấy lời này có lý bèn túm theo Nguyệt Khanh nhanh chóng tìm một nơi không ai biết. Hai người ngồi trong một thạch động lạnh lẽo, Tư Không Trường Phong sợ cô nương trước mắt sẽ bị đông cứng nên dùng nội lực giúp cô giữ ấm. Nguyệt Khanh lúc này mới khôi phục chút ít nhìn tên ngốc trước mắt  rồi âm thầm ở một bên không ai thấy cười khẩy. Lúc sau cô nhanh chóng lôi kéo Tư Không Trường Phong lo lắng:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ngươi tới đây vì Diệp Đỉnh Chi?”

Bình luận đoạn
“Ngươi tới đây vì Diệp Đỉnh Chi?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tư Không Trường Phong lắc đầu:

Bình luận đoạn
Tư Không Trường Phong lắc đầu:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Không hẳn, ta cũng có chút tò mò tại sao hắn lại trở thành tông chủ Thiên Ngoại Thiên? Cô nương quan trọng hơn, cô ở đó đã lâu có nghe thấy tin tức gì của bằng hữu ta Đông Quân không?”

Bình luận đoạn
“Không hẳn, ta cũng có chút tò mò tại sao hắn lại trở thành tông chủ Thiên Ngoại Thiên? Cô nương quan trọng hơn, cô ở đó đã lâu có nghe thấy tin tức gì của bằng hữu ta Đông Quân không?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đầu óc Nguyệt Khanh bắt đầu xoay chuyển, hôm đó lúc Diệp Đỉnh Chi hút cạn chân khí của Bách Lý Đông Quân và phụ thân cô đã nhanh chóng bất tỉnh. Trong tiềm thức mơ hồ dường như cô trông thấy Diệp Đỉnh Chi ôm Bách Lý Đông Quân lên rồi kéo theo cả Nguyệt Dao đi mất.

Bình luận đoạn
Đầu óc Nguyệt Khanh bắt đầu xoay chuyển, hôm đó lúc Diệp Đỉnh Chi hút cạn chân khí của Bách Lý Đông Quân và phụ thân cô đã nhanh chóng bất tỉnh. Trong tiềm thức mơ hồ dường như cô trông thấy Diệp Đỉnh Chi ôm Bách Lý Đông Quân lên rồi kéo theo cả Nguyệt Dao đi mất.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ta chỉ biết Diệp Đỉnh Chi, hắn đã đọa ma đạo, hắn hút cạn chân khí của cha ta và Bách Lý Đông Quân. Về phần y đang ở đâu ta cũng không rõ.”

Bình luận đoạn
“Ta chỉ biết Diệp Đỉnh Chi, hắn đã đọa ma đạo, hắn hút cạn chân khí của cha ta và Bách Lý Đông Quân. Về phần y đang ở đâu ta cũng không rõ.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nguyệt Khanh thầm nghĩ chả lẽ Diệp Đỉnh Chi vẫn giữ Bách Lý Đông Quân tại Thiên ngoại thiên?

Bình luận đoạn
Nguyệt Khanh thầm nghĩ chả lẽ Diệp Đỉnh Chi vẫn giữ Bách Lý Đông Quân tại Thiên ngoại thiên?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tư Không Trường Phong vừa nghe tới đó giật mình đứng phắt dậy:

Bình luận đoạn
Tư Không Trường Phong vừa nghe tới đó giật mình đứng phắt dậy:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Cái gì? Diệp Đỉnh Chi… hắn… hắn vậy mà hút cạn chân khí của Đông Quân?”

Bình luận đoạn
“Cái gì? Diệp Đỉnh Chi… hắn… hắn vậy mà hút cạn chân khí của Đông Quân?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vậy chẳng phải y đang ngàn cân treo sợi tóc sao, mà cách đó thời gian đã lâu, chả lẽ chuyến đi này hắn phải trở thành kẻ nhặt xác cho huynh đệ? Đông Quân, y vậy mà lại có kết cục này ư? Nguyệt Khanh khó hiểu nhìn vẻ mặt sầu thảm của Tư Không Trường Phong.

Bình luận đoạn
Vậy chẳng phải y đang ngàn cân treo sợi tóc sao, mà cách đó thời gian đã lâu, chả lẽ chuyến đi này hắn phải trở thành kẻ nhặt xác cho huynh đệ? Đông Quân, y vậy mà lại có kết cục này ư? Nguyệt Khanh khó hiểu nhìn vẻ mặt sầu thảm của Tư Không Trường Phong.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ở một nơi nào đó Bách Lý Đông Quân đang ôm tiểu An Thế trong tay đánh cái hắt xì, y rùng mình một cái nghĩ bụng không có chân khí hộ thể y thật vô dụng. Sau cái hôm Diệp Đỉnh Chi nhập ma ấy hắn vẫn luôn tránh mặt y, Bách Lý Đông Quân dù muốn biết chuyện gì đang xảy ra bên ngoài nhưng cũng vô lực thoát khỏi nơi này, hoặc có thể nói y giống như đang bị cầm tủ ở Lang nguyệt phúc địa. Tuy có tiểu An Thế ở bên nhưng y vẫn khó tránh khỏi nhiều lúc muốn gặp Vân ca hỏi rõ ràng.

Bình luận đoạn
Ở một nơi nào đó Bách Lý Đông Quân đang ôm tiểu An Thế trong tay đánh cái hắt xì, y rùng mình một cái nghĩ bụng không có chân khí hộ thể y thật vô dụng. Sau cái hôm Diệp Đỉnh Chi nhập ma ấy hắn vẫn luôn tránh mặt y, Bách Lý Đông Quân dù muốn biết chuyện gì đang xảy ra bên ngoài nhưng cũng vô lực thoát khỏi nơi này, hoặc có thể nói y giống như đang bị cầm tủ ở Lang nguyệt phúc địa. Tuy có tiểu An Thế ở bên nhưng y vẫn khó tránh khỏi nhiều lúc muốn gặp Vân ca hỏi rõ ràng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tiểu An Thế nằm trong vòng tay y ngủ ngon lành, nhìn gương mặt an tường của nhóc con Bách Lý Đông Quân cũng ngáp dài, y bèn ngả người xuống giường rất nhanh liền ngủ mất. 

Bình luận đoạn
Tiểu An Thế nằm trong vòng tay y ngủ ngon lành, nhìn gương mặt an tường của nhóc con Bách Lý Đông Quân cũng ngáp dài, y bèn ngả người xuống giường rất nhanh liền ngủ mất. 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Từ đằng xa Diệp Đỉnh Chi rón rén đi vào, sau khi đốt lên một đợt an thần hương hắn mới yên tâm ngồi xuống giường nhìn ngắm hai người một lớn một nhỏ say ngủ. Hắn chọc chọc gương mặt y mỉm cười sủng nịnh:

Bình luận đoạn
Từ đằng xa Diệp Đỉnh Chi rón rén đi vào, sau khi đốt lên một đợt an thần hương hắn mới yên tâm ngồi xuống giường nhìn ngắm hai người một lớn một nhỏ say ngủ. Hắn chọc chọc gương mặt y mỉm cười sủng nịnh:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đệ hết giận ta rồi chứ? Đông Đông Quân”

Bình luận đoạn
“Đệ hết giận ta rồi chứ? Đông Đông Quân”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bách Lý Đông Quân không biết mơ thấy gì bỗng nhiên cau mày chép miệng một cái, hắn lập tức như chột dạ rụt mạnh tay lại thiếu điều độn thổ ngay tại chỗ. Cũng may y vẫn đang ngủ, lúc này hắn mới lầm bầm:

Bình luận đoạn
Bách Lý Đông Quân không biết mơ thấy gì bỗng nhiên cau mày chép miệng một cái, hắn lập tức như chột dạ rụt mạnh tay lại thiếu điều độn thổ ngay tại chỗ. Cũng may y vẫn đang ngủ, lúc này hắn mới lầm bầm:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ta sợ gì chứ? Có an thần hương mà, người không có nội lực như đệ ấy làm sao dậy được.”

Bình luận đoạn
“Ta sợ gì chứ? Có an thần hương mà, người không có nội lực như đệ ấy làm sao dậy được.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nghĩ rồi hắn mới to gan hơn bỏ giày leo lên giường vòng tay qua kéo người vào lòng, hắn không thương tiếc gỡ tay y ra khỏi tiểu An Thế để y ôm mình, sợ y lạnh liền kéo nốt chăn lên sau đó mĩ mãn cọ vào người y nhắm mắt. Tiểu An Thế ở một bên đột nhiên cảm thấy lạnh lẽo liền lăn một vòng sát rạt vào hai người.

Bình luận đoạn
Nghĩ rồi hắn mới to gan hơn bỏ giày leo lên giường vòng tay qua kéo người vào lòng, hắn không thương tiếc gỡ tay y ra khỏi tiểu An Thế để y ôm mình, sợ y lạnh liền kéo nốt chăn lên sau đó mĩ mãn cọ vào người y nhắm mắt. Tiểu An Thế ở một bên đột nhiên cảm thấy lạnh lẽo liền lăn một vòng sát rạt vào hai người.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước Chương sau
💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!