CHƯƠNG 42: SỰ THẬT ĐẰNG SAU CHIM BỒ CÂU-VONG TÌNH THỦY
Thiên Tâm nhìn thẳng Trần Tổng rất lâu, khiến chàng chột dạ mà không dám nhìn lại, cứ thế im lặng trong sự dò xét của Thiên Tâm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm: Huynh có muốn giải thích điều gì không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trần Tổng vẫn không dám nhìn thẳng Thiên Tâm
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trần Tổng: Ta phải giải thích chuyện gì chứ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm cười nhạt, ra điệu bộ đã biết hết tất cả.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm: Thảo nào ta cứ có cảm giác, bọn hắc y nhân kia không hề mang sát khí, chúng cứ lởn vởn múa đao múa kiếm trước mặt huynh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trần Tổng mất kiên nhẫn, tiến đến kéo tay Thiên Tâm đi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trần Tổng: Nàng đừng nói linh tinh nữa, nàng đến đây rất nguy hiểm, mau cùng ta quay về.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm: Huynh nói tuy huynh mang họ Trần nhưng con đường quan lộ của huynh rất bình thường, không liên quan gì đến Trần Thủ Độ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm: Huynh nói bỗng một ngày, bệ hạ cho gọi huynh đến và muốn huynh làm thị vệ thân cận của bệ hạ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm: Huynh còn nói nhiệm vụ của huynh khá đặc biệt nên thường ít khi xuất hiện, chủ yếu là làm nhiệm vụ bí mật...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm: Ta tin hết những điều đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
....
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm giằng mạnh tay mình lại, thoát ra khỏi Trần Tổng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm: Vậy thì bây giờ huynh thử nói xem, ta có nên...còn tin vào những điều này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trần Tổng: Ta...ta không có gì phải giải thích
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm thất vọng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm: Thì ra đây chính là câu nói “thợ săn giỏi thường xuất hiện dưới dáng vẻ của một con mồi”.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm: Ở đây đã là cửa phủ Thái sư, nếu huynh không muốn nói thì ta sẽ đi thẳng vào trong gặp ông ta, hỏi xem liệu huynh có phải người của ông ta, liệu huynh có phải nội gián mà ông ta cài bên cạnh bệ hạ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trần Tổng: Được rồi, nàng đừng làm càn nữa, ở đây lắm tai vách mạch rừng, chuyện chúng ta nói với nhau hoàn toàn không có căn cứ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm: Vậy huynh muốn có căn cứ chứ gì.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nói xong, Thiên Tâm quay người tiến về phía cửa phủ Thái sư, Trần thị vệ hoảng hốt, đành phải cưỡng chế Thiên Tâm rời xa phủ Thái sư.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trần Tổng: Được, vậy ta nói cho nàng biết sự thật, chỉ cần nàng đừng làm những việc thiếu suy nghĩ nữa thì ta sẽ nói cho nàng biết.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trần Tổng: Ta... là do người của Thái sư bí mật đưa vào cung, chuyện xảy ra từ rất lâu rồi, từ trước cả khi chính biến xảy ra. Ta và một số người họ Trần khác được sắp xếp đi theo con đường quan lộ bình thường để có thể tránh tai mắt, chỉ là lúc đó ta chưa thực sự được giao cụ thể nhiệm là gì, chỉ ngày ngày làm việc rất bình thường, và phải mất rất nhiều năm mới có thể làm thị vệ tuần canh trong hoàng cung.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm: Rồi sau đó
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trần Tổng: Sau đó, ta nghĩ có lẽ là do cuộc gặp mặt 10 năm trước, nên bệ hạ có chú ý đến ta, người đã điều tra thân phận và năng lực của ta trước khi cho gọi ta và đề nghị trở thành Ám vệ của người
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm: Ám vệ...vị trí của huynh được gọi là Ám vệ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trần Tổng: Đúng vậy, Ám vệ bọn ta chuyên bảo vệ bệ hạ nhưng là trong bóng tối, rất ít khi xuất hiện, ngoài bảo vệ ra thì sẽ còn làm một số nhiệm vụ đặc biệt khác.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm thở dài
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm: Nghe thật li kỳ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trần Tổng: Nhưng mà ta cũng không phản bội bệ hạ, Thái sư không có ý định làm hại Chiêu Thánh công chúa, nàng tin ta đi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm gạt tay Trần Tổng ra, trong lòng hoang mang cực độ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm: Huynh giải thích với ta làm gì.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô quay người bỏ đi, trong đầu thử phân tích hàng trăm lần, chuyện này phải giải quyết như thế nào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đi được một đoạn thì Thiên Tâm quyết định quay lại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm: Ta ... ta quả thực không có cách nào để xen vào quyết định hay việc làm của bất kỳ ai ở đây, vậy nên...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm lấy trong túi ra một lo thuốc nhỏ, rồi đưa cho Trần Tổng. Trần thị vệ ngạc nhiên không biết đây là thứ gì.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trần Tổng: Đây là...thuốc độc sao...vì ta đã lừa dối nàng nên nàng muốn ta chết sao...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trần Tổng đau đớn, còn Thiên Tâm biết nếu nói đó là Vong tình thủy thì chắc chắn huynh ấy sẽ không uống, cô đành dùng sự hiểu lầm này mà diễn tiếp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm: Nếu huynh đã nói cho ta biết bí mật của huynh thì ta cũng cho huynh biết bí mật của ta...Thực ra...ta ...ta
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm: Ta...không phải người ở đây, không phải người của triều đại này...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
....
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm: Tuy nhiên, ta sẽ không để huynh làm hại bệ hạ và Thiên Hinh...Nếu bây giờ huynh không uống thì ta sẽ uống, ... vì ta phát hiện ra một cách để quay về, đó là chết đi ở thế giới này. Vì vậy...ngay bây giờ ta sẽ để lại huynh và thế giới này lại phía sau, trở về với cuộc sống bình thường, về với thời đại của ta. Vì dù gì thì tất cả những thứ này đâu liên quan gì đến ta, việc gì ta phải nhọc lòng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Từng câu từng chữ như dao đâm vào tim Trần Tổng, thì ra nàng xem bệ hạ và hoàng hậu quan trọng đến thế, thì ra đối với nàng thì ta chẳng đáng quan tâm chút nào, dù rằng đã giải thích hết lời nhưng nàng vẫn không tin ta, vẫn là muốn mạng của ta, nàng thật tàn nhẫn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nói rồi Thiên Tâm giả vờ đưa thuốc lên miện.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lúc này Trần Tổng bất giác hoảng hốt mà giằn lấy lọ thuốc, và giường như trong lòng chàng cũng nguội lạnh, chàng đã uống hết lọ thuốc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhìn thấy cảnh đó, Thiên Tâm khóc nghẹn lời, là cô sắp phải rời khỏi nơi này, dù sớm hay muộn thì cô cũng phải chính tay mình cắt đứt đoạn tình cảm này, vì chỉ có không nhớ không lưu luyến thì chàng mới có thể vui vẻ mà sống tiếp, sự tồn tại của cô ở thế giới này, càng ít người nhắc nhớ càng tốt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trần Tổng buông lọ thuốc rơi xuống đất vỡ tan tành.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm đau lòng rơi nước mắt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm: Trần Tổng, chúng ta vốn dĩ là người của hai thế giới, gặp gỡ thì đã là duyên.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm: Từ bây giờ ... ta chính thức trả huynh về với dòng chảy của lịch sử.... đoạn đường sau này mong huynh bình an.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trần Tổng như nhận ra điều gì, chàng quay sang nhìn Thiên Tâm với ánh mắt đầy nghi hoặc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trần Tổng: Đây không phải độc dược
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm: Là Vong tình thủy
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trần Tổng ngạc nhiên
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm: Nó không phải thuốc độc, chỉ là huynh sẽ quên đi ta, quên đi đoạn tình cảm giữa chúng ta, cứ xem như là một giấc mộng. ...ta sắp quay về với thế giới của mình rồi, ta sẽ để lại huynh và thế giới này... ở lại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trần Tổng: Nàng lừa ta
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trần Tổng lập tức vận công để nôn thuốc ra, nhưng chỉ nôn được một ít.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trần Tổng: Vong tình thủy...là nàng luôn mang theo bên mình, là nàng sẵn sàng vứt bỏ ta bất cứ lúc nào...có đúng không. Là nàng biết một ngày nào đó mình sẽ biến mất nên nàng vốn không thật lòng quan tâm tới ta, có đúng không...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trần Tổng bắt đầu thấy choáng váng rồi từ từ lịm đi...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trần Tổng: Ta ... không đồng ý “Ta có thể chết nhưng tuyệt đối không thể quên nàng”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm khóc nức nở nhưng vẫn phải để Trần Tổng ở lại một khách điếm trong kinh thành, còn mình thì rời đi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm nhìn thẳng Trần Tổng rất lâu, khiến chàng chột dạ mà không dám nhìn lại, cứ thế im lặng trong sự dò xét của Thiên Tâm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm: Huynh có muốn giải thích điều gì không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trần Tổng vẫn không dám nhìn thẳng Thiên Tâm
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trần Tổng: Ta phải giải thích chuyện gì chứ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm cười nhạt, ra điệu bộ đã biết hết tất cả.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm: Thảo nào ta cứ có cảm giác, bọn hắc y nhân kia không hề mang sát khí, chúng cứ lởn vởn múa đao múa kiếm trước mặt huynh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trần Tổng mất kiên nhẫn, tiến đến kéo tay Thiên Tâm đi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trần Tổng: Nàng đừng nói linh tinh nữa, nàng đến đây rất nguy hiểm, mau cùng ta quay về.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm: Huynh nói tuy huynh mang họ Trần nhưng con đường quan lộ của huynh rất bình thường, không liên quan gì đến Trần Thủ Độ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm: Huynh nói bỗng một ngày, bệ hạ cho gọi huynh đến và muốn huynh làm thị vệ thân cận của bệ hạ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm: Huynh còn nói nhiệm vụ của huynh khá đặc biệt nên thường ít khi xuất hiện, chủ yếu là làm nhiệm vụ bí mật...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm: Ta tin hết những điều đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
....
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm giằng mạnh tay mình lại, thoát ra khỏi Trần Tổng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm: Vậy thì bây giờ huynh thử nói xem, ta có nên...còn tin vào những điều này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trần Tổng: Ta...ta không có gì phải giải thích
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm thất vọng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm: Thì ra đây chính là câu nói “thợ săn giỏi thường xuất hiện dưới dáng vẻ của một con mồi”.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm: Ở đây đã là cửa phủ Thái sư, nếu huynh không muốn nói thì ta sẽ đi thẳng vào trong gặp ông ta, hỏi xem liệu huynh có phải người của ông ta, liệu huynh có phải nội gián mà ông ta cài bên cạnh bệ hạ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trần Tổng: Được rồi, nàng đừng làm càn nữa, ở đây lắm tai vách mạch rừng, chuyện chúng ta nói với nhau hoàn toàn không có căn cứ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm: Vậy huynh muốn có căn cứ chứ gì.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nói xong, Thiên Tâm quay người tiến về phía cửa phủ Thái sư, Trần thị vệ hoảng hốt, đành phải cưỡng chế Thiên Tâm rời xa phủ Thái sư.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trần Tổng: Được, vậy ta nói cho nàng biết sự thật, chỉ cần nàng đừng làm những việc thiếu suy nghĩ nữa thì ta sẽ nói cho nàng biết.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trần Tổng: Ta... là do người của Thái sư bí mật đưa vào cung, chuyện xảy ra từ rất lâu rồi, từ trước cả khi chính biến xảy ra. Ta và một số người họ Trần khác được sắp xếp đi theo con đường quan lộ bình thường để có thể tránh tai mắt, chỉ là lúc đó ta chưa thực sự được giao cụ thể nhiệm là gì, chỉ ngày ngày làm việc rất bình thường, và phải mất rất nhiều năm mới có thể làm thị vệ tuần canh trong hoàng cung.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm: Rồi sau đó
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trần Tổng: Sau đó, ta nghĩ có lẽ là do cuộc gặp mặt 10 năm trước, nên bệ hạ có chú ý đến ta, người đã điều tra thân phận và năng lực của ta trước khi cho gọi ta và đề nghị trở thành Ám vệ của người
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm: Ám vệ...vị trí của huynh được gọi là Ám vệ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trần Tổng: Đúng vậy, Ám vệ bọn ta chuyên bảo vệ bệ hạ nhưng là trong bóng tối, rất ít khi xuất hiện, ngoài bảo vệ ra thì sẽ còn làm một số nhiệm vụ đặc biệt khác.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm thở dài
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm: Nghe thật li kỳ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trần Tổng: Nhưng mà ta cũng không phản bội bệ hạ, Thái sư không có ý định làm hại Chiêu Thánh công chúa, nàng tin ta đi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm gạt tay Trần Tổng ra, trong lòng hoang mang cực độ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm: Huynh giải thích với ta làm gì.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô quay người bỏ đi, trong đầu thử phân tích hàng trăm lần, chuyện này phải giải quyết như thế nào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đi được một đoạn thì Thiên Tâm quyết định quay lại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm: Ta ... ta quả thực không có cách nào để xen vào quyết định hay việc làm của bất kỳ ai ở đây, vậy nên...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm lấy trong túi ra một lo thuốc nhỏ, rồi đưa cho Trần Tổng. Trần thị vệ ngạc nhiên không biết đây là thứ gì.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trần Tổng: Đây là...thuốc độc sao...vì ta đã lừa dối nàng nên nàng muốn ta chết sao...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trần Tổng đau đớn, còn Thiên Tâm biết nếu nói đó là Vong tình thủy thì chắc chắn huynh ấy sẽ không uống, cô đành dùng sự hiểu lầm này mà diễn tiếp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm: Nếu huynh đã nói cho ta biết bí mật của huynh thì ta cũng cho huynh biết bí mật của ta...Thực ra...ta ...ta
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm: Ta...không phải người ở đây, không phải người của triều đại này...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
....
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm: Tuy nhiên, ta sẽ không để huynh làm hại bệ hạ và Thiên Hinh...Nếu bây giờ huynh không uống thì ta sẽ uống, ... vì ta phát hiện ra một cách để quay về, đó là chết đi ở thế giới này. Vì vậy...ngay bây giờ ta sẽ để lại huynh và thế giới này lại phía sau, trở về với cuộc sống bình thường, về với thời đại của ta. Vì dù gì thì tất cả những thứ này đâu liên quan gì đến ta, việc gì ta phải nhọc lòng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Từng câu từng chữ như dao đâm vào tim Trần Tổng, thì ra nàng xem bệ hạ và hoàng hậu quan trọng đến thế, thì ra đối với nàng thì ta chẳng đáng quan tâm chút nào, dù rằng đã giải thích hết lời nhưng nàng vẫn không tin ta, vẫn là muốn mạng của ta, nàng thật tàn nhẫn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nói rồi Thiên Tâm giả vờ đưa thuốc lên miện.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lúc này Trần Tổng bất giác hoảng hốt mà giằn lấy lọ thuốc, và giường như trong lòng chàng cũng nguội lạnh, chàng đã uống hết lọ thuốc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhìn thấy cảnh đó, Thiên Tâm khóc nghẹn lời, là cô sắp phải rời khỏi nơi này, dù sớm hay muộn thì cô cũng phải chính tay mình cắt đứt đoạn tình cảm này, vì chỉ có không nhớ không lưu luyến thì chàng mới có thể vui vẻ mà sống tiếp, sự tồn tại của cô ở thế giới này, càng ít người nhắc nhớ càng tốt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trần Tổng buông lọ thuốc rơi xuống đất vỡ tan tành.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm đau lòng rơi nước mắt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm: Trần Tổng, chúng ta vốn dĩ là người của hai thế giới, gặp gỡ thì đã là duyên.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm: Từ bây giờ ... ta chính thức trả huynh về với dòng chảy của lịch sử.... đoạn đường sau này mong huynh bình an.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trần Tổng như nhận ra điều gì, chàng quay sang nhìn Thiên Tâm với ánh mắt đầy nghi hoặc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trần Tổng: Đây không phải độc dược
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm: Là Vong tình thủy
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trần Tổng ngạc nhiên
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm: Nó không phải thuốc độc, chỉ là huynh sẽ quên đi ta, quên đi đoạn tình cảm giữa chúng ta, cứ xem như là một giấc mộng. ...ta sắp quay về với thế giới của mình rồi, ta sẽ để lại huynh và thế giới này... ở lại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trần Tổng: Nàng lừa ta
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trần Tổng lập tức vận công để nôn thuốc ra, nhưng chỉ nôn được một ít.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trần Tổng: Vong tình thủy...là nàng luôn mang theo bên mình, là nàng sẵn sàng vứt bỏ ta bất cứ lúc nào...có đúng không. Là nàng biết một ngày nào đó mình sẽ biến mất nên nàng vốn không thật lòng quan tâm tới ta, có đúng không...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trần Tổng bắt đầu thấy choáng váng rồi từ từ lịm đi...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trần Tổng: Ta ... không đồng ý “Ta có thể chết nhưng tuyệt đối không thể quên nàng”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm khóc nức nở nhưng vẫn phải để Trần Tổng ở lại một khách điếm trong kinh thành, còn mình thì rời đi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm nhìn thẳng Trần Tổng rất lâu, khiến chàng chột dạ mà không dám nhìn lại, cứ thế im lặng trong sự dò xét của Thiên Tâm.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm: Huynh có muốn giải thích điều gì không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trần Tổng vẫn không dám nhìn thẳng Thiên Tâm
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trần Tổng: Ta phải giải thích chuyện gì chứ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm cười nhạt, ra điệu bộ đã biết hết tất cả.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm: Thảo nào ta cứ có cảm giác, bọn hắc y nhân kia không hề mang sát khí, chúng cứ lởn vởn múa đao múa kiếm trước mặt huynh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trần Tổng mất kiên nhẫn, tiến đến kéo tay Thiên Tâm đi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trần Tổng: Nàng đừng nói linh tinh nữa, nàng đến đây rất nguy hiểm, mau cùng ta quay về.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm: Huynh nói tuy huynh mang họ Trần nhưng con đường quan lộ của huynh rất bình thường, không liên quan gì đến Trần Thủ Độ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm: Huynh nói bỗng một ngày, bệ hạ cho gọi huynh đến và muốn huynh làm thị vệ thân cận của bệ hạ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm: Huynh còn nói nhiệm vụ của huynh khá đặc biệt nên thường ít khi xuất hiện, chủ yếu là làm nhiệm vụ bí mật...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm: Ta tin hết những điều đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
....
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm giằng mạnh tay mình lại, thoát ra khỏi Trần Tổng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm: Vậy thì bây giờ huynh thử nói xem, ta có nên...còn tin vào những điều này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trần Tổng: Ta...ta không có gì phải giải thích
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm thất vọng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm: Thì ra đây chính là câu nói “thợ săn giỏi thường xuất hiện dưới dáng vẻ của một con mồi”.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm: Ở đây đã là cửa phủ Thái sư, nếu huynh không muốn nói thì ta sẽ đi thẳng vào trong gặp ông ta, hỏi xem liệu huynh có phải người của ông ta, liệu huynh có phải nội gián mà ông ta cài bên cạnh bệ hạ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trần Tổng: Được rồi, nàng đừng làm càn nữa, ở đây lắm tai vách mạch rừng, chuyện chúng ta nói với nhau hoàn toàn không có căn cứ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm: Vậy huynh muốn có căn cứ chứ gì.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nói xong, Thiên Tâm quay người tiến về phía cửa phủ Thái sư, Trần thị vệ hoảng hốt, đành phải cưỡng chế Thiên Tâm rời xa phủ Thái sư.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trần Tổng: Được, vậy ta nói cho nàng biết sự thật, chỉ cần nàng đừng làm những việc thiếu suy nghĩ nữa thì ta sẽ nói cho nàng biết.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trần Tổng: Ta... là do người của Thái sư bí mật đưa vào cung, chuyện xảy ra từ rất lâu rồi, từ trước cả khi chính biến xảy ra. Ta và một số người họ Trần khác được sắp xếp đi theo con đường quan lộ bình thường để có thể tránh tai mắt, chỉ là lúc đó ta chưa thực sự được giao cụ thể nhiệm là gì, chỉ ngày ngày làm việc rất bình thường, và phải mất rất nhiều năm mới có thể làm thị vệ tuần canh trong hoàng cung.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm: Rồi sau đó
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trần Tổng: Sau đó, ta nghĩ có lẽ là do cuộc gặp mặt 10 năm trước, nên bệ hạ có chú ý đến ta, người đã điều tra thân phận và năng lực của ta trước khi cho gọi ta và đề nghị trở thành Ám vệ của người
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm: Ám vệ...vị trí của huynh được gọi là Ám vệ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trần Tổng: Đúng vậy, Ám vệ bọn ta chuyên bảo vệ bệ hạ nhưng là trong bóng tối, rất ít khi xuất hiện, ngoài bảo vệ ra thì sẽ còn làm một số nhiệm vụ đặc biệt khác.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm thở dài
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm: Nghe thật li kỳ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trần Tổng: Nhưng mà ta cũng không phản bội bệ hạ, Thái sư không có ý định làm hại Chiêu Thánh công chúa, nàng tin ta đi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm gạt tay Trần Tổng ra, trong lòng hoang mang cực độ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm: Huynh giải thích với ta làm gì.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Cô quay người bỏ đi, trong đầu thử phân tích hàng trăm lần, chuyện này phải giải quyết như thế nào.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đi được một đoạn thì Thiên Tâm quyết định quay lại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm: Ta ... ta quả thực không có cách nào để xen vào quyết định hay việc làm của bất kỳ ai ở đây, vậy nên...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm lấy trong túi ra một lo thuốc nhỏ, rồi đưa cho Trần Tổng. Trần thị vệ ngạc nhiên không biết đây là thứ gì.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trần Tổng: Đây là...thuốc độc sao...vì ta đã lừa dối nàng nên nàng muốn ta chết sao...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trần Tổng đau đớn, còn Thiên Tâm biết nếu nói đó là Vong tình thủy thì chắc chắn huynh ấy sẽ không uống, cô đành dùng sự hiểu lầm này mà diễn tiếp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm: Nếu huynh đã nói cho ta biết bí mật của huynh thì ta cũng cho huynh biết bí mật của ta...Thực ra...ta ...ta
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm: Ta...không phải người ở đây, không phải người của triều đại này...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
....
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm: Tuy nhiên, ta sẽ không để huynh làm hại bệ hạ và Thiên Hinh...Nếu bây giờ huynh không uống thì ta sẽ uống, ... vì ta phát hiện ra một cách để quay về, đó là chết đi ở thế giới này. Vì vậy...ngay bây giờ ta sẽ để lại huynh và thế giới này lại phía sau, trở về với cuộc sống bình thường, về với thời đại của ta. Vì dù gì thì tất cả những thứ này đâu liên quan gì đến ta, việc gì ta phải nhọc lòng.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Từng câu từng chữ như dao đâm vào tim Trần Tổng, thì ra nàng xem bệ hạ và hoàng hậu quan trọng đến thế, thì ra đối với nàng thì ta chẳng đáng quan tâm chút nào, dù rằng đã giải thích hết lời nhưng nàng vẫn không tin ta, vẫn là muốn mạng của ta, nàng thật tàn nhẫn.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nói rồi Thiên Tâm giả vờ đưa thuốc lên miện.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Lúc này Trần Tổng bất giác hoảng hốt mà giằn lấy lọ thuốc, và giường như trong lòng chàng cũng nguội lạnh, chàng đã uống hết lọ thuốc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nhìn thấy cảnh đó, Thiên Tâm khóc nghẹn lời, là cô sắp phải rời khỏi nơi này, dù sớm hay muộn thì cô cũng phải chính tay mình cắt đứt đoạn tình cảm này, vì chỉ có không nhớ không lưu luyến thì chàng mới có thể vui vẻ mà sống tiếp, sự tồn tại của cô ở thế giới này, càng ít người nhắc nhớ càng tốt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trần Tổng buông lọ thuốc rơi xuống đất vỡ tan tành.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm đau lòng rơi nước mắt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm: Trần Tổng, chúng ta vốn dĩ là người của hai thế giới, gặp gỡ thì đã là duyên.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm: Từ bây giờ ... ta chính thức trả huynh về với dòng chảy của lịch sử.... đoạn đường sau này mong huynh bình an.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trần Tổng như nhận ra điều gì, chàng quay sang nhìn Thiên Tâm với ánh mắt đầy nghi hoặc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trần Tổng: Đây không phải độc dược
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm: Là Vong tình thủy
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trần Tổng ngạc nhiên
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm: Nó không phải thuốc độc, chỉ là huynh sẽ quên đi ta, quên đi đoạn tình cảm giữa chúng ta, cứ xem như là một giấc mộng. ...ta sắp quay về với thế giới của mình rồi, ta sẽ để lại huynh và thế giới này... ở lại.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trần Tổng: Nàng lừa ta
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trần Tổng lập tức vận công để nôn thuốc ra, nhưng chỉ nôn được một ít.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trần Tổng: Vong tình thủy...là nàng luôn mang theo bên mình, là nàng sẵn sàng vứt bỏ ta bất cứ lúc nào...có đúng không. Là nàng biết một ngày nào đó mình sẽ biến mất nên nàng vốn không thật lòng quan tâm tới ta, có đúng không...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trần Tổng bắt đầu thấy choáng váng rồi từ từ lịm đi...
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Trần Tổng: Ta ... không đồng ý “Ta có thể chết nhưng tuyệt đối không thể quên nàng”
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Tâm khóc nức nở nhưng vẫn phải để Trần Tổng ở lại một khách điếm trong kinh thành, còn mình thì rời đi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Tuỳ chỉnh hiển thị