Truyện
Trước Sau

Đang được người yêu nhẹ nhàng vỗ về khiến anh dần vui vẻ trở lại, nhất thời quên mất đang có những con mắt rất đỗi kinh ngạc nhìn bọn họ.

Bình luận đoạn
Đang được người yêu nhẹ nhàng vỗ về khiến anh dần vui vẻ trở lại, nhất thời quên mất đang có những con mắt rất đỗi kinh ngạc nhìn bọn họ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Khụ" Bao Chửng khẽ ho một tiếng, ông nhìn thấy toàn bộ khung cảnh trước mắt, cũng tinh ý nhìn ra cơ thể cứng đờ cùng đôi mắt sững sờ của Triển Chiêu.

Bình luận đoạn
"Khụ" Bao Chửng khẽ ho một tiếng, ông nhìn thấy toàn bộ khung cảnh trước mắt, cũng tinh ý nhìn ra cơ thể cứng đờ cùng đôi mắt sững sờ của Triển Chiêu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhất thời chỉ còn biết thở dài trong lòng.

Bình luận đoạn
Nhất thời chỉ còn biết thở dài trong lòng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngay cả ông cũng ngạc nhiên khi nhìn thấy Hằng Nga đã có ý trung nhân của mình, cảm thấy mình thật sự đã bỏ sót điểm này.

Bình luận đoạn
Ngay cả ông cũng ngạc nhiên khi nhìn thấy Hằng Nga đã có ý trung nhân của mình, cảm thấy mình thật sự đã bỏ sót điểm này.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lẽ ra nên dò la hỏi ý Hằng Nga trước.

Bình luận đoạn
Lẽ ra nên dò la hỏi ý Hằng Nga trước.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu vậy thì có lẽ, ông đã có thể khuyên nhủ Triển hộ vệ dừng lại đúng lúc.

Bình luận đoạn
Nếu vậy thì có lẽ, ông đã có thể khuyên nhủ Triển hộ vệ dừng lại đúng lúc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thật là...

Bình luận đoạn
Thật là...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và vì không khí lúc này quá mức im lặng nên chỉ với một tiếng động từ Bao Chửng đã khiến hai người đang ôm nhau đều sực tỉnh.

Bình luận đoạn
Và vì không khí lúc này quá mức im lặng nên chỉ với một tiếng động từ Bao Chửng đã khiến hai người đang ôm nhau đều sực tỉnh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô úc này mới ngỡ ngàng nhận thức được bản thân đã can đảm đến mức nào, liền xấu hổ đến mức mặt mũi đỏ bừng, không ngờ có một ngày mình lại có thể táo bạo như vậy, lại có thể không màng đến mọi thứ mà ôm lấy anh chỉ để vì an ủi anh...

Bình luận đoạn
Cô úc này mới ngỡ ngàng nhận thức được bản thân đã can đảm đến mức nào, liền xấu hổ đến mức mặt mũi đỏ bừng, không ngờ có một ngày mình lại có thể táo bạo như vậy, lại có thể không màng đến mọi thứ mà ôm lấy anh chỉ để vì an ủi anh...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tim cô đập loạn xạ trong lồng ngực.

Bình luận đoạn
Tim cô đập loạn xạ trong lồng ngực.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lập tức thoát ra khỏi vòng tay anh mà cúi đầu xuống, hai tay cứ nắm lấy nhau mà xoắn xuýt.

Bình luận đoạn
Lập tức thoát ra khỏi vòng tay anh mà cúi đầu xuống, hai tay cứ nắm lấy nhau mà xoắn xuýt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hằng cô nương..." Bộ dạng của cô luôn dễ thương như vậy, từ ưu tư tới dịu dàng, ngay cả xấu hổ cũng đều mang phong vị riêng biệt với những người khác.

Bình luận đoạn
"Hằng cô nương..." Bộ dạng của cô luôn dễ thương như vậy, từ ưu tư tới dịu dàng, ngay cả xấu hổ cũng đều mang phong vị riêng biệt với những người khác.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lẽ ra Triển Chiêu nên thấy hạnh phúc vì có thể nhìn thấy một mặt khác của cô như thường lệ.

Bình luận đoạn
Lẽ ra Triển Chiêu nên thấy hạnh phúc vì có thể nhìn thấy một mặt khác của cô như thường lệ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng bây giờ, tất cả những gì mà hắn cảm nhận được là sự tê dại và đắng nghét dâng lên cổ họng.

Bình luận đoạn
Nhưng bây giờ, tất cả những gì mà hắn cảm nhận được là sự tê dại và đắng nghét dâng lên cổ họng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khó khăn lắm hắn mới thốt lên vài từ và nhận lại ánh nhìn sắc bén của người kia.

Bình luận đoạn
Khó khăn lắm hắn mới thốt lên vài từ và nhận lại ánh nhìn sắc bén của người kia.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hiển nhiên vừa nhắc tới tên này, tên áo đen đó lấp tức trừng mắt nhìn hắn, ánh mắt hận không thể băm xác hắn ra thành trăm mảnh cho thỏa cơn giận trong lòng, đồng thời nắm lấy bàn tay mảnh khảnh của cô và kéo cô lại phía sau, che chắn tầm nhìn của tên kia với Hằng Nga.

Bình luận đoạn
Hiển nhiên vừa nhắc tới tên này, tên áo đen đó lấp tức trừng mắt nhìn hắn, ánh mắt hận không thể băm xác hắn ra thành trăm mảnh cho thỏa cơn giận trong lòng, đồng thời nắm lấy bàn tay mảnh khảnh của cô và kéo cô lại phía sau, che chắn tầm nhìn của tên kia với Hằng Nga.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn cũng không ngại nhìn lại, chỉ là trong lòng đã hoàn toàn tan vỡ... không khí lại lần nữa ngưng trọng.

Bình luận đoạn
Hắn cũng không ngại nhìn lại, chỉ là trong lòng đã hoàn toàn tan vỡ... không khí lại lần nữa ngưng trọng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ngươi là ai? Tại sao lại đến Khai Phong Phủ để bắt cóc Hằng cô nương? Lại còn đả thương thuộc hạ của bổn phủ?" Bao Chửng lên tiếng, ông có thể nhìn ra sự giống nhau đến kinh ngạc giữa thanh niên áo đen và Triển hộ vệ, chỉ khác là khí chất anh ta quá kiêu căng ngạo mạn, một thân khí độ bất phàm, rất giống với Hằng cô nương...

Bình luận đoạn
"Ngươi là ai? Tại sao lại đến Khai Phong Phủ để bắt cóc Hằng cô nương? Lại còn đả thương thuộc hạ của bổn phủ?" Bao Chửng lên tiếng, ông có thể nhìn ra sự giống nhau đến kinh ngạc giữa thanh niên áo đen và Triển hộ vệ, chỉ khác là khí chất anh ta quá kiêu căng ngạo mạn, một thân khí độ bất phàm, rất giống với Hằng cô nương...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Bao đại nhân, Tại hạ là hôn phu tương lai của Hằng Nga, tên Dương Tiễn, hôm nay tới đây là để gặp nàng ấy, còn vì sao tại hạ lại ra tay đánh người, Đại nhân hãy hỏi người đó" Anh cung kính hành lễ, dù có ngang ngược thế nào thì người trước mặt cũng rất đáng để anh phải hạ mình cúi chào.

Bình luận đoạn
"Bao đại nhân, Tại hạ là hôn phu tương lai của Hằng Nga, tên Dương Tiễn, hôm nay tới đây là để gặp nàng ấy, còn vì sao tại hạ lại ra tay đánh người, Đại nhân hãy hỏi người đó" Anh cung kính hành lễ, dù có ngang ngược thế nào thì người trước mặt cũng rất đáng để anh phải hạ mình cúi chào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hôn phu tương lai?!

Bình luận đoạn
Hôn phu tương lai?!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một khoảng im lặng kéo dài.

Bình luận đoạn
Một khoảng im lặng kéo dài.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đám người Khai Phong Phủ nhìn nhau đầy bối rối, đồng loạt nhìn về Triển Chiêu, chỉ thấy hắn ta mở to mắt, dáng vẻ ngạc nhiên không thể tin nổi dán chặt vào Hằng Nga đang ở phía sau Dương Tiễn.

Bình luận đoạn
Đám người Khai Phong Phủ nhìn nhau đầy bối rối, đồng loạt nhìn về Triển Chiêu, chỉ thấy hắn ta mở to mắt, dáng vẻ ngạc nhiên không thể tin nổi dán chặt vào Hằng Nga đang ở phía sau Dương Tiễn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga càng thêm ngượng ngùng kéo tay áo anh, rõ ràng là bất lực với cách mà Nhị lang tuyên bố chủ quyền như vậy.

Bình luận đoạn
Hằng Nga càng thêm ngượng ngùng kéo tay áo anh, rõ ràng là bất lực với cách mà Nhị lang tuyên bố chủ quyền như vậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thông qua nụ hôn mãnh liệt vừa nãy và cách anh nói, cô biết là anh đã đoán ra được chuyện giữa cô và Triển hộ vệ rồi...

Bình luận đoạn
Thông qua nụ hôn mãnh liệt vừa nãy và cách anh nói, cô biết là anh đã đoán ra được chuyện giữa cô và Triển hộ vệ rồi...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng ... cô cũng đâu làm gì có lỗi với hắn ta mà bị anh " trừng phạt" như thế, cô than thở trong lòng.

Bình luận đoạn
Nhưng ... cô cũng đâu làm gì có lỗi với hắn ta mà bị anh " trừng phạt" như thế, cô than thở trong lòng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cảm nhận được nàng tiên của mình đang xấu hổ phía sau, Dương Tiễn quay lại và nói nhỏ chỉ mình anh và cô nghe thấy.

Bình luận đoạn
Cảm nhận được nàng tiên của mình đang xấu hổ phía sau, Dương Tiễn quay lại và nói nhỏ chỉ mình anh và cô nghe thấy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hằng Nga, tốt nhất... là nàng nên kể hết ra những chuyện có liên quan với tên Triển Chiêu đó, ta không tin rằng chỉ mới mấy ngày mà tình cảm của hắn dành cho nàng lại sâu dày như vậy." Dương Tiễn thương thì thương nhưng cái gì ra cái đó, anh chắc chắn hai người đã trải qua chuyện gì đó từ trước nên hắn ta mới nảy sinh ra thứ tình yêu không nên có này, một người bình thường không thể mới ngày một ngày hai mà đã có thể có ánh mắt như thế.

Bình luận đoạn
"Hằng Nga, tốt nhất... là nàng nên kể hết ra những chuyện có liên quan với tên Triển Chiêu đó, ta không tin rằng chỉ mới mấy ngày mà tình cảm của hắn dành cho nàng lại sâu dày như vậy." Dương Tiễn thương thì thương nhưng cái gì ra cái đó, anh chắc chắn hai người đã trải qua chuyện gì đó từ trước nên hắn ta mới nảy sinh ra thứ tình yêu không nên có này, một người bình thường không thể mới ngày một ngày hai mà đã có thể có ánh mắt như thế.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hai người họ rốt cuộc đã trải qua những gì?

Bình luận đoạn
Hai người họ rốt cuộc đã trải qua những gì?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn nhìn Triển Chiêu đang đăm đăm nhìn cô với đầy sự bi thương cùng thất vọng trong đó.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn nhìn Triển Chiêu đang đăm đăm nhìn cô với đầy sự bi thương cùng thất vọng trong đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lần đầu tiên, anh cảm thấy sự hiện diện của một người lại có thể khiến anh muốn động thủ thế này.

Bình luận đoạn
Lần đầu tiên, anh cảm thấy sự hiện diện của một người lại có thể khiến anh muốn động thủ thế này.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thật ngứa mắt...

Bình luận đoạn
Thật ngứa mắt...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hay là anh móc mắt hắn ra nhỉ? Ý tưởng này không tồi chút nào.

Bình luận đoạn
Hay là anh móc mắt hắn ra nhỉ? Ý tưởng này không tồi chút nào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"... Nhị Lang, thật sự không phải như chàng nghĩ đâu... Triển hộ vệ và ta chỉ là giúp đỡ qua lại trong công việc thôi, nhưng nếu phải nói có tình cảm khi nào thì chắc là lúc đó..." Trong lúc cô tính nói tiếp thì một giọng nói trầm thấp bên kia cất lên.

Bình luận đoạn
"... Nhị Lang, thật sự không phải như chàng nghĩ đâu... Triển hộ vệ và ta chỉ là giúp đỡ qua lại trong công việc thôi, nhưng nếu phải nói có tình cảm khi nào thì chắc là lúc đó..." Trong lúc cô tính nói tiếp thì một giọng nói trầm thấp bên kia cất lên.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Dương đại hiệp, nếu ngươi muốn đến thăm Hằng cô nương, thì cứ việc đi từ cửa trước, tại sao lại phải lén lút vào đây, thậm chí ngươi có thể qua mặt được mấy lính gác của bổn phủ?" Ông yên lặng suy nghĩ, người tên Dương Tiễn này lai lịch khó đoán, võ công thâm hậu, có thể tùy ý ra vào phủ một cách tự nhiên mà không ai biết, ngay cả Triển hộ vệ cũng bị hắn đánh tới suýt mất mạng...

Bình luận đoạn
"Dương đại hiệp, nếu ngươi muốn đến thăm Hằng cô nương, thì cứ việc đi từ cửa trước, tại sao lại phải lén lút vào đây, thậm chí ngươi có thể qua mặt được mấy lính gác của bổn phủ?" Ông yên lặng suy nghĩ, người tên Dương Tiễn này lai lịch khó đoán, võ công thâm hậu, có thể tùy ý ra vào phủ một cách tự nhiên mà không ai biết, ngay cả Triển hộ vệ cũng bị hắn đánh tới suýt mất mạng...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Người này... không thể xem thường.

Bình luận đoạn
Người này... không thể xem thường.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn nghe hỏi như vậy, chưa kịp để anh lên tiếng thì Hằng Nga đã đứng sau anh giật giật tay áo anh, rồi cô nhẹ nhàng đi tới ngang cạnh anh, khẽ hành lễ và nói

Bình luận đoạn
Dương Tiễn nghe hỏi như vậy, chưa kịp để anh lên tiếng thì Hằng Nga đã đứng sau anh giật giật tay áo anh, rồi cô nhẹ nhàng đi tới ngang cạnh anh, khẽ hành lễ và nói

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Bẩm Bao đại nhân, chúng ta lâu ngày không gặp, Nhị Lang vì quá nóng lòng muốn gặp tiểu nữ nên mới vội vã dùng công phu mà vào đây, thực sự không có ý gì khác. Xin Bao đại nhân hãy rộng lượng bỏ qua." Lời nói dối khiến người khác tin nhất chính là pha trộn giữa bịa đặt và sự thật.

Bình luận đoạn
"Bẩm Bao đại nhân, chúng ta lâu ngày không gặp, Nhị Lang vì quá nóng lòng muốn gặp tiểu nữ nên mới vội vã dùng công phu mà vào đây, thực sự không có ý gì khác. Xin Bao đại nhân hãy rộng lượng bỏ qua." Lời nói dối khiến người khác tin nhất chính là pha trộn giữa bịa đặt và sự thật.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Vậy tại sao Dương đại hiệp lại muốn đả thương Triển hộ vệ của bổn phủ? Có biết rằng làm thế thì sẽ mang tội không?" Ông nhíu mày, không biết rốt cuộc vì sao lại xảy ra giao chiến ác liệt như vậy.

Bình luận đoạn
"Vậy tại sao Dương đại hiệp lại muốn đả thương Triển hộ vệ của bổn phủ? Có biết rằng làm thế thì sẽ mang tội không?" Ông nhíu mày, không biết rốt cuộc vì sao lại xảy ra giao chiến ác liệt như vậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Bao đại nhân, nếu không phải hắn ta tấn công ta trước, thì ta đã không thèm nhìn tới hắn chứ nói gì đến làm hắn bị thương?" Anh phất tay áo, vẫy nhẹ chiếc quạt trong tay, lời nói thản nhiên và mang phần ngạo nghễ.

Bình luận đoạn
"Bao đại nhân, nếu không phải hắn ta tấn công ta trước, thì ta đã không thèm nhìn tới hắn chứ nói gì đến làm hắn bị thương?" Anh phất tay áo, vẫy nhẹ chiếc quạt trong tay, lời nói thản nhiên và mang phần ngạo nghễ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Bẩm đại nhân, là lỗi của thuộc hạ! Thuộc hạ... Thuộc hạ đứng phía sau Hằng cô nương, vì thình lình xuất hiện một bóng đen ôm lấy cô ấy, nên... nghĩ rằng người này có ý đồ xấu với Hằng cô nương, trong lúc nóng nảy, đã rút kiếm ra mà xông tới... Xin Bao đại nhân trách tội" Triển Chiêu xấu hổ cúi đầu, trong lòng tự trách mình quá mức xúc động, không kịp suy nghĩ phán đoán rõ ràng đã ra tay trước.

Bình luận đoạn
"Bẩm đại nhân, là lỗi của thuộc hạ! Thuộc hạ... Thuộc hạ đứng phía sau Hằng cô nương, vì thình lình xuất hiện một bóng đen ôm lấy cô ấy, nên... nghĩ rằng người này có ý đồ xấu với Hằng cô nương, trong lúc nóng nảy, đã rút kiếm ra mà xông tới... Xin Bao đại nhân trách tội" Triển Chiêu xấu hổ cúi đầu, trong lòng tự trách mình quá mức xúc động, không kịp suy nghĩ phán đoán rõ ràng đã ra tay trước.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

.... Bao Chửng không còn gì để nói với tính khí này của Triển Chiêu, ông nghĩ rằng hắn có lẽ vì bị tình cảm che mờ lý trí nên mới dẫn đến sự việc hôm nay, lắc đầu thở dài.

Bình luận đoạn
.... Bao Chửng không còn gì để nói với tính khí này của Triển Chiêu, ông nghĩ rằng hắn có lẽ vì bị tình cảm che mờ lý trí nên mới dẫn đến sự việc hôm nay, lắc đầu thở dài.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Sau này mong ngươi sẽ cẩn trọng hơn trước khi đưa ra một quyết định nào đó."

Bình luận đoạn
"Sau này mong ngươi sẽ cẩn trọng hơn trước khi đưa ra một quyết định nào đó."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Vâng đại nhân."

Bình luận đoạn
"Vâng đại nhân."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Dương đại hiệp, bổn phủ thay mặt Triển hộ vệ xin lỗi đại hiệp, đều là do bổn phủ không dạy dỗ thuộc hạ kĩ lưỡng, nên đã mạo phạm tới ngươi, hay là ngươi ở lại đây với Hằng cô nương, bổn phủ sẽ cho người sắp xếp chỗ ở." Ông chân thành nói, một người tài giỏi như vậy, nếu có thể ở lại cùng với Hằng cô nương, dù cho chỉ trong vài ngày, nhưng chắc chắn sẽ giúp ích được rất nhiều trong vụ án kỳ lạ lần này.

Bình luận đoạn
"Dương đại hiệp, bổn phủ thay mặt Triển hộ vệ xin lỗi đại hiệp, đều là do bổn phủ không dạy dỗ thuộc hạ kĩ lưỡng, nên đã mạo phạm tới ngươi, hay là ngươi ở lại đây với Hằng cô nương, bổn phủ sẽ cho người sắp xếp chỗ ở." Ông chân thành nói, một người tài giỏi như vậy, nếu có thể ở lại cùng với Hằng cô nương, dù cho chỉ trong vài ngày, nhưng chắc chắn sẽ giúp ích được rất nhiều trong vụ án kỳ lạ lần này.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Bao đại nhân, thật sự không cần phải như vậy."

Bình luận đoạn
"Bao đại nhân, thật sự không cần phải như vậy."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Dương đại hiệp, nếu đại hiệp đã nhất quyết như vậy, bồn phủ sẽ không níu kéo nữa, nhưng ít nhất, hãy ở lại để dùng một bữa ăn, coi như là cho bổn phủ cơ hội để tạ tội với Dương đại hiệp, xin đại hiệp đây đừng từ chối." Ông nhìn thấy anh kiên quyết từ chối ở lại đây, cũng không muốn ép buộc làm gì.

Bình luận đoạn
"Dương đại hiệp, nếu đại hiệp đã nhất quyết như vậy, bồn phủ sẽ không níu kéo nữa, nhưng ít nhất, hãy ở lại để dùng một bữa ăn, coi như là cho bổn phủ cơ hội để tạ tội với Dương đại hiệp, xin đại hiệp đây đừng từ chối." Ông nhìn thấy anh kiên quyết từ chối ở lại đây, cũng không muốn ép buộc làm gì.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Như vậy... cung kính không bằng tuân mệnh, làm phiền Bao đại nhân rồi" Anh chắp tay cúi đầu, đôi mắt lóe lên.

Bình luận đoạn
"Như vậy... cung kính không bằng tuân mệnh, làm phiền Bao đại nhân rồi" Anh chắp tay cúi đầu, đôi mắt lóe lên.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh không muốn dây dưa ở đây thêm nữa, nhưng nếu bây giờ còn từ chối thì sẽ rất khó xử cho Bao đại nhân.

Bình luận đoạn
Anh không muốn dây dưa ở đây thêm nữa, nhưng nếu bây giờ còn từ chối thì sẽ rất khó xử cho Bao đại nhân.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thôi thì... nán lại một chút cũng được.

Bình luận đoạn
Thôi thì... nán lại một chút cũng được.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đám người Khai Phong Phủ sau đó rời đi, Triển hộ vệ đi theo sau cùng, trước khi rời đi còn ngoái đầu nhìn lại người nào đó, ánh mắt lưu luyến và buồn bã thấy rõ.

Bình luận đoạn
Đám người Khai Phong Phủ sau đó rời đi, Triển hộ vệ đi theo sau cùng, trước khi rời đi còn ngoái đầu nhìn lại người nào đó, ánh mắt lưu luyến và buồn bã thấy rõ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hai người... vậy mà có duyên tương phùng nhưng lại vô duyên làm vợ chồng.

Bình luận đoạn
Hai người... vậy mà có duyên tương phùng nhưng lại vô duyên làm vợ chồng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tim hắn đau quá...

Bình luận đoạn
Tim hắn đau quá...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vậy ra những gì cô nói với hắn lúc cả hai đi dạo là sự thật.

Bình luận đoạn
Vậy ra những gì cô nói với hắn lúc cả hai đi dạo là sự thật.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô không lừa hắn.

Bình luận đoạn
Cô không lừa hắn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Là bản thân hắn không chịu đối diện với ánh mắt dịu dàng của cô khi nói rằng mình đã có ý trung nhân.

Bình luận đoạn
Là bản thân hắn không chịu đối diện với ánh mắt dịu dàng của cô khi nói rằng mình đã có ý trung nhân.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Là hắn cố chấp không tin vào lời nói của cô, chỉ cho đó là cô đang mượn cớ nào đó để mà từ chối hắn...

Bình luận đoạn
Là hắn cố chấp không tin vào lời nói của cô, chỉ cho đó là cô đang mượn cớ nào đó để mà từ chối hắn...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn cụp mắt xuống, che dấu đi sự ưu thương trong mắt, khó khăn quay lưng lại rồi rời đi.

Bình luận đoạn
Hắn cụp mắt xuống, che dấu đi sự ưu thương trong mắt, khó khăn quay lưng lại rồi rời đi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đến khi chỉ còn hai người, Hằng Nga lén thở phào, may mắn là cô không cần phải cầu xin Bao Chửng cho Nhị lang ở lại vì chính cô cũng không biết lấy lý do gì... sau đó nhát gan mà cẩn thận nhìn sang người bên cạnh, lại thấy anh đang nhìn mình với ánh mắt sâu kín.

Bình luận đoạn
Đến khi chỉ còn hai người, Hằng Nga lén thở phào, may mắn là cô không cần phải cầu xin Bao Chửng cho Nhị lang ở lại vì chính cô cũng không biết lấy lý do gì... sau đó nhát gan mà cẩn thận nhìn sang người bên cạnh, lại thấy anh đang nhìn mình với ánh mắt sâu kín.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô giật thót, vội quay sang chỗ khác.

Bình luận đoạn
Cô giật thót, vội quay sang chỗ khác.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hằng Nga, lúc nãy chúng ta đang nói giữa chừng, bây giờ chỉ còn hai người, nàng có điều gì muốn nói với ta không?" Anh hứng thú nhìn cô, ham muốn trêu chọc cô nổi lên, bước chân ngày một đến gần.

Bình luận đoạn
"Hằng Nga, lúc nãy chúng ta đang nói giữa chừng, bây giờ chỉ còn hai người, nàng có điều gì muốn nói với ta không?" Anh hứng thú nhìn cô, ham muốn trêu chọc cô nổi lên, bước chân ngày một đến gần.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn tiến một bước, Hằng Nga lùi một bước, gương mặt nhỏ nhắn của cô không dám nhìn thẳng vào anh...

Bình luận đoạn
Dương Tiễn tiến một bước, Hằng Nga lùi một bước, gương mặt nhỏ nhắn của cô không dám nhìn thẳng vào anh...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tuy không làm gì có lỗi với anh nhưng... nghĩ tới lần đầu gặp gỡ đó, cô có chút chột dạ, cái đó... chắc không tính đâu nhỉ

Bình luận đoạn
Tuy không làm gì có lỗi với anh nhưng... nghĩ tới lần đầu gặp gỡ đó, cô có chút chột dạ, cái đó... chắc không tính đâu nhỉ

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hằng Nga, nàng thật không có gì muốn nói với ta?"

Bình luận đoạn
"Hằng Nga, nàng thật không có gì muốn nói với ta?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"...

Bình luận đoạn
"...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hằng Nga?" Hơi thở trầm ấm của anh ngày càng hướng đến cô gần hơn, tim cô bất chợt đập rộn ràng, một luồng hơi nóng xông thẳng lên hai gò má xinh đẹp của cô.

Bình luận đoạn
"Hằng Nga?" Hơi thở trầm ấm của anh ngày càng hướng đến cô gần hơn, tim cô bất chợt đập rộn ràng, một luồng hơi nóng xông thẳng lên hai gò má xinh đẹp của cô.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô nín thở, chân đã đụng đến cạnh bàn, không còn đường nào để thoát cả...

Bình luận đoạn
Cô nín thở, chân đã đụng đến cạnh bàn, không còn đường nào để thoát cả...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn thấy bộ dáng túng quẫn của cô mà phì cười trong lòng, nhưng trên mặt vẫn là dáng vẻ điềm nhiên, trên môi treo nụ cười nhàn nhạt, anh đặt hai tay lên bàn, trực tiếp khóa cô lại trong vòng tay mình, đưa đôi môi lại gần dái tai trắng nõn của cô mà trầm thấp hỏi

Bình luận đoạn
Dương Tiễn thấy bộ dáng túng quẫn của cô mà phì cười trong lòng, nhưng trên mặt vẫn là dáng vẻ điềm nhiên, trên môi treo nụ cười nhàn nhạt, anh đặt hai tay lên bàn, trực tiếp khóa cô lại trong vòng tay mình, đưa đôi môi lại gần dái tai trắng nõn của cô mà trầm thấp hỏi

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nếu nàng không làm gì có lỗi với ta, tại sao lại không dám nhìn thẳng vào ta?"

Bình luận đoạn
"Nếu nàng không làm gì có lỗi với ta, tại sao lại không dám nhìn thẳng vào ta?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nghe được ý cười chọc ghẹo của anh, tính bướng bỉnh của cô trỗi dậy, cô không làm gì sai hết! Vậy sao lại không thể nhìn vào mắt anh chứ?

Bình luận đoạn
Nghe được ý cười chọc ghẹo của anh, tính bướng bỉnh của cô trỗi dậy, cô không làm gì sai hết! Vậy sao lại không thể nhìn vào mắt anh chứ?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nghĩ là làm, cô ngẩng đầu lên, nhìn vào đôi mắt như sao trời của anh , song phương nhìn nhau, sau đó hai bên đều bật cười, bầu không khí hòa hoãn hơn trước rất nhiều

Bình luận đoạn
Nghĩ là làm, cô ngẩng đầu lên, nhìn vào đôi mắt như sao trời của anh , song phương nhìn nhau, sau đó hai bên đều bật cười, bầu không khí hòa hoãn hơn trước rất nhiều

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị Lang! Chàng là có ý gì" Cô nhướng mày.

Bình luận đoạn
"Nhị Lang! Chàng là có ý gì" Cô nhướng mày.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta chỉ là tự hỏi... Tại sao tên kia lại quan tâm nàng nhiều đến vậy? Ta không nghĩ đó chỉ là tình cảm sớm nở tối tàn..." Anh cũng bắt chước giống cô mà nhướng mày.

Bình luận đoạn
"Ta chỉ là tự hỏi... Tại sao tên kia lại quan tâm nàng nhiều đến vậy? Ta không nghĩ đó chỉ là tình cảm sớm nở tối tàn..." Anh cũng bắt chước giống cô mà nhướng mày.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Giữa ta và hắn không có bất kỳ hành động nào vượt quá ranh giới."

Bình luận đoạn
"Giữa ta và hắn không có bất kỳ hành động nào vượt quá ranh giới."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô nhìn anh với đầy sự kiên định, thấy anh vẫn còn tò mò nhìn mình, Hằng Nga không còn cách nào đành phải lần nữa khẳng định lại tình cảm của mình.

Bình luận đoạn
Cô nhìn anh với đầy sự kiên định, thấy anh vẫn còn tò mò nhìn mình, Hằng Nga không còn cách nào đành phải lần nữa khẳng định lại tình cảm của mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Thật sự không có gì hết Nhị Lang! Nhìn ta này Dương Tiễn! Ngay từ khi ta xác định tình cảm bản thân, thì trong lòng chỉ có duy nhất mình chàng thôi. Nhị Lang, trái tim Hằng Nga nhỏ như vậy, chỉ chứa chàng là đã đủ rồi, nào có thể chứa thêm người đàn ông khác." Cô ôm lấy khuôn mặt anh, ánh sáng trong đôi mắt đẹp đó chỉ chứa mỗi hình bóng anh, những câu từ thốt ra từ đôi môi đỏ mọng đó khiến người đối diện với mở to mắt vì ngạc nhiên, gương mặt điển trai thoáng ửng hồng.

Bình luận đoạn
"Thật sự không có gì hết Nhị Lang! Nhìn ta này Dương Tiễn! Ngay từ khi ta xác định tình cảm bản thân, thì trong lòng chỉ có duy nhất mình chàng thôi. Nhị Lang, trái tim Hằng Nga nhỏ như vậy, chỉ chứa chàng là đã đủ rồi, nào có thể chứa thêm người đàn ông khác." Cô ôm lấy khuôn mặt anh, ánh sáng trong đôi mắt đẹp đó chỉ chứa mỗi hình bóng anh, những câu từ thốt ra từ đôi môi đỏ mọng đó khiến người đối diện với mở to mắt vì ngạc nhiên, gương mặt điển trai thoáng ửng hồng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh chỉ giỡn với cô thôi, anh đương nhiên tin cô chứ, chỉ là không tin tên Triển Chiêu đó thôi.

Bình luận đoạn
Anh chỉ giỡn với cô thôi, anh đương nhiên tin cô chứ, chỉ là không tin tên Triển Chiêu đó thôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô xinh đẹp như vậy, lại tốt bụng và dịu dàng, làm sao có ai lại không thích cô được.

Bình luận đoạn
Cô xinh đẹp như vậy, lại tốt bụng và dịu dàng, làm sao có ai lại không thích cô được.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chỉ là... anh không nghĩ tới.

Bình luận đoạn
Chỉ là... anh không nghĩ tới.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô thế mà lại nghiêm túc như vậy.

Bình luận đoạn
Cô thế mà lại nghiêm túc như vậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không ngờ... người nhút nhát như cô ấy lại có thể một ngày chủ động như thế.

Bình luận đoạn
Không ngờ... người nhút nhát như cô ấy lại có thể một ngày chủ động như thế.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Chàng phải tin ta Nhị Lang! Ta đã hứa và ta sẽ luôn ghi nhớ nó trong lòng, rằng sẽ yêu chàng và mãi mãi ở bên chàng đến thiên trường địa cửu, đời đời kiếp kiếp, mãi không chia lìa. Chàng sống thì ta sống, dù chàng có đi đến tận chân trời góc bể, ta cũng nguyện ý đồng hành với chàng, nếu chàng có mệnh hệ gì, ta cũng sẽ theo đó mà đi theo chàng, ta sẽ không bao giờ để chàng phải một mình nữa đâu Nhị Lang!" Cô không muốn anh phải nghi ngờ về tình cảm của mình, cô chỉ muốn anh luôn được vui vẻ và hạnh phúc, chứ không phải suốt ngày phải lo được lo mất, bất an thế này...

Bình luận đoạn
"Chàng phải tin ta Nhị Lang! Ta đã hứa và ta sẽ luôn ghi nhớ nó trong lòng, rằng sẽ yêu chàng và mãi mãi ở bên chàng đến thiên trường địa cửu, đời đời kiếp kiếp, mãi không chia lìa. Chàng sống thì ta sống, dù chàng có đi đến tận chân trời góc bể, ta cũng nguyện ý đồng hành với chàng, nếu chàng có mệnh hệ gì, ta cũng sẽ theo đó mà đi theo chàng, ta sẽ không bao giờ để chàng phải một mình nữa đâu Nhị Lang!" Cô không muốn anh phải nghi ngờ về tình cảm của mình, cô chỉ muốn anh luôn được vui vẻ và hạnh phúc, chứ không phải suốt ngày phải lo được lo mất, bất an thế này...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh nắng ban mai thấp thoáng nhảy múa trên mái tóc cô và bao trùm cả thân người cô, sự tỏa sáng ấm áp đồng thời cũng vô cùng chói mắt ở cô khiến Dương Tiễn say đắm.

Bình luận đoạn
Ánh nắng ban mai thấp thoáng nhảy múa trên mái tóc cô và bao trùm cả thân người cô, sự tỏa sáng ấm áp đồng thời cũng vô cùng chói mắt ở cô khiến Dương Tiễn say đắm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lời nói chân thành và vững vàng hơn bao giờ hết.

Bình luận đoạn
Lời nói chân thành và vững vàng hơn bao giờ hết.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh mắt anh dịu dàng nhìn người con gái đang bày tỏ trước mặt, trong lòng anh đã sớm hóa thành dòng nước hiền hòa, cô thật có thể khiến cảm xúc anh thăng hoa đến tận cùng của niềm vui sướng.

Bình luận đoạn
Ánh mắt anh dịu dàng nhìn người con gái đang bày tỏ trước mặt, trong lòng anh đã sớm hóa thành dòng nước hiền hòa, cô thật có thể khiến cảm xúc anh thăng hoa đến tận cùng của niềm vui sướng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hạnh phúc là khi người mình yêu cũng yêu mình nhiều như mình yêu họ...

Bình luận đoạn
Hạnh phúc là khi người mình yêu cũng yêu mình nhiều như mình yêu họ...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta yêu nàng Hằng Nga, dù là hiện tại, tương lai hay quá khứ, ta cũng đều chỉ yêu mình nàng. Nàng là người duy nhất ta mong cầu trên cõi đời này, vì nàng, cho dù phải dựng cờ làm yêu, ta cũng đều vui vẻ chấp nhận. Thậm chí... Dương Tiễn có thể thề với nàng rằng nếu một ngày nào đó bản thân mình gặp phải nguy hiểm mà chết đi, dẫu có phải trải qua mấy lần luân hồi hay tái sinh thì người ta yêu cuối cùng cũng sẽ chỉ có nàng mà thôi, nếu nàng vẫn chưa tin, ta xin thề với Trời đất, nếu ta có nói dối dù chỉ một câu thì hãy để cho Thiên Lôi..." 

Bình luận đoạn
"Ta yêu nàng Hằng Nga, dù là hiện tại, tương lai hay quá khứ, ta cũng đều chỉ yêu mình nàng. Nàng là người duy nhất ta mong cầu trên cõi đời này, vì nàng, cho dù phải dựng cờ làm yêu, ta cũng đều vui vẻ chấp nhận. Thậm chí... Dương Tiễn có thể thề với nàng rằng nếu một ngày nào đó bản thân mình gặp phải nguy hiểm mà chết đi, dẫu có phải trải qua mấy lần luân hồi hay tái sinh thì người ta yêu cuối cùng cũng sẽ chỉ có nàng mà thôi, nếu nàng vẫn chưa tin, ta xin thề với Trời đất, nếu ta có nói dối dù chỉ một câu thì hãy để cho Thiên Lôi..." 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Giọng nói tha thiết chan chứa tình cảm dạt dào, anh không phải người lãng mạn, thực chất, nói ra những lời này trước giờ đều như một cực hình với anh, nhưng đối với cô, những lời nói này khi phát ra đều là lời thật lòng và ngọt ngào nhất, đến nỗi anh cũng phải bất ngờ với bản thân vì có thể nói ra những câu từ sến súa mỹ miều như thế...

Bình luận đoạn
Giọng nói tha thiết chan chứa tình cảm dạt dào, anh không phải người lãng mạn, thực chất, nói ra những lời này trước giờ đều như một cực hình với anh, nhưng đối với cô, những lời nói này khi phát ra đều là lời thật lòng và ngọt ngào nhất, đến nỗi anh cũng phải bất ngờ với bản thân vì có thể nói ra những câu từ sến súa mỹ miều như thế...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có lẽ... chỉ khi gặp đúng người, thì con người ta mới thể hiện ra một mặt hoàn toàn khác so với thường ngày.

Bình luận đoạn
Có lẽ... chỉ khi gặp đúng người, thì con người ta mới thể hiện ra một mặt hoàn toàn khác so với thường ngày.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh cũng không ngoại lệ.

Bình luận đoạn
Anh cũng không ngoại lệ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vốn dĩ cô chỉ muốn anh biết được tình cảm bản thân để mà anh có thể tự tin vào mình hơn, lại không nghĩ sẽ nhận được lời thổ lộ của anh. Cô lúc này không chỉ kinh ngạc mà còn cảm thấy sợ hãi trong lòng, lần đầu tiên cô nghe anh nhắc đến từ "Chết" và 2 từ "Thiên Lôi" được thốt ra khi đang bày tỏ với cô khiến Hằng Nga phải nhanh tay chặn miệng anh lại.

Bình luận đoạn
Vốn dĩ cô chỉ muốn anh biết được tình cảm bản thân để mà anh có thể tự tin vào mình hơn, lại không nghĩ sẽ nhận được lời thổ lộ của anh. Cô lúc này không chỉ kinh ngạc mà còn cảm thấy sợ hãi trong lòng, lần đầu tiên cô nghe anh nhắc đến từ "Chết" và 2 từ "Thiên Lôi" được thốt ra khi đang bày tỏ với cô khiến Hằng Nga phải nhanh tay chặn miệng anh lại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô sợ nếu cô không làm vậy, ai biết được người đàn ông này sẽ còn thề thốt ra những lời điên rồ nào nữa.

Bình luận đoạn
Cô sợ nếu cô không làm vậy, ai biết được người đàn ông này sẽ còn thề thốt ra những lời điên rồ nào nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn vậy mà dám nhắc đến hai từ Thiên Lôi!

Bình luận đoạn
Dương Tiễn vậy mà dám nhắc đến hai từ Thiên Lôi!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh điên rồi sao? Tại sao lại có thể thản nhiên mà nói những lời như thế?

Bình luận đoạn
Anh điên rồi sao? Tại sao lại có thể thản nhiên mà nói những lời như thế?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhị Lang không biết rằng một vị thần khi đã thề nguyện thì sẽ còn nguy hiểm hơn phàm nhân gấp trăm ngàn lần sao?

Bình luận đoạn
Nhị Lang không biết rằng một vị thần khi đã thề nguyện thì sẽ còn nguy hiểm hơn phàm nhân gấp trăm ngàn lần sao?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu dám trái lời, thật sự sẽ bị đánh đến hồn phi phách tán!

Bình luận đoạn
Nếu dám trái lời, thật sự sẽ bị đánh đến hồn phi phách tán!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô hoàn toàn đoán được tiếp theo anh sẽ nói gì.

Bình luận đoạn
Cô hoàn toàn đoán được tiếp theo anh sẽ nói gì.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga cảm thấy choáng váng khi Dương Tiễn lại có thể vì cô mà không tiếc hết thảy mọi thứ, cam tâm tình nguyện đem tính mạng của mình ra thề độc như vậy...

Bình luận đoạn
Hằng Nga cảm thấy choáng váng khi Dương Tiễn lại có thể vì cô mà không tiếc hết thảy mọi thứ, cam tâm tình nguyện đem tính mạng của mình ra thề độc như vậy...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và điều đó càng khiến tròng mắt cô dần dâng lên những giọt lệ trong suốt.

Bình luận đoạn
Và điều đó càng khiến tròng mắt cô dần dâng lên những giọt lệ trong suốt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Con người này... tại sao lại ngốc như vậy chứ?

Bình luận đoạn
Con người này... tại sao lại ngốc như vậy chứ?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Chàng đang nói vớ vẩn gì vậy? Thật xui xẻo!"

Bình luận đoạn
"Chàng đang nói vớ vẩn gì vậy? Thật xui xẻo!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn nhìn Hằng Nga với vẻ mặt đầy say mê. Anh chỉ nói ra những gì anh cảm nhận được mà thôi, hoàn toàn không để ý đến sự hùng hồn và nguy hiểm trong lời nói của mình. Hằng nga nhìn nụ cười trong mắt anh, lông mày cô nheo lại có chút tức giận và đôi mắt luôn bình thản nay đã được bao phủ bởi một lớp sương mù...

Bình luận đoạn
Dương Tiễn nhìn Hằng Nga với vẻ mặt đầy say mê. Anh chỉ nói ra những gì anh cảm nhận được mà thôi, hoàn toàn không để ý đến sự hùng hồn và nguy hiểm trong lời nói của mình. Hằng nga nhìn nụ cười trong mắt anh, lông mày cô nheo lại có chút tức giận và đôi mắt luôn bình thản nay đã được bao phủ bởi một lớp sương mù...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta hy vọng lão thiên sẽ thương xót cho một mảnh thành tâm của ta và xin hãy rút lại những gì Dương Tiễn đã và đang định nói. Tương lai nếu như có cái gọi là vạn kiếp muôn đời, tất cả những gì ta mong cầu đều chỉ muốn được nhìn thấy chàng ấy khỏe mạnh và bình an."

Bình luận đoạn
"Ta hy vọng lão thiên sẽ thương xót cho một mảnh thành tâm của ta và xin hãy rút lại những gì Dương Tiễn đã và đang định nói. Tương lai nếu như có cái gọi là vạn kiếp muôn đời, tất cả những gì ta mong cầu đều chỉ muốn được nhìn thấy chàng ấy khỏe mạnh và bình an."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn khẽ đưa tay lau đi khóe mắt đang rơi ra giọt lệ của Hằng Nga, thật sâu lắng mà nhìn cô... Nửa đời trước của anh vì Tam Giới chúng sinh hòa bình mà đã bôn ba vất vả, vì sự ra đời của Thiên Điều mới mà nhẫn nhục gánh trọng trách, nhưng hết thảy những thứ này cũng không phải là vì bản thân, anh đã sống hàng ngàn năm như một cái xác biết đi, nhưng bây giờ đã không giống với trước đây, anh đã có cô và tình yêu của cô - điều mà anh đã khao khát mong mỏi từ rất lâu... Lần này anh sẽ vì cô mà sống, và cũng chỉ vì chính mình mà sống.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn khẽ đưa tay lau đi khóe mắt đang rơi ra giọt lệ của Hằng Nga, thật sâu lắng mà nhìn cô... Nửa đời trước của anh vì Tam Giới chúng sinh hòa bình mà đã bôn ba vất vả, vì sự ra đời của Thiên Điều mới mà nhẫn nhục gánh trọng trách, nhưng hết thảy những thứ này cũng không phải là vì bản thân, anh đã sống hàng ngàn năm như một cái xác biết đi, nhưng bây giờ đã không giống với trước đây, anh đã có cô và tình yêu của cô - điều mà anh đã khao khát mong mỏi từ rất lâu... Lần này anh sẽ vì cô mà sống, và cũng chỉ vì chính mình mà sống.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn thấy cô lại lảng tránh anh, đôi mắt anh càng thêm mềm mại, không cần biết có ai ở đây không, anh chỉ muốn làm theo những gì trái tim đang mắc bảo.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn thấy cô lại lảng tránh anh, đôi mắt anh càng thêm mềm mại, không cần biết có ai ở đây không, anh chỉ muốn làm theo những gì trái tim đang mắc bảo.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chậm rãi, bàn tay to lớn của anh nâng khuôn mặt trong sáng như vầng trăng của cô lên, nhẹ nhàng vuốt ve gò má trắng nõn của cô, rồi trong lúc cô nhìn thẳng vào anh, Dương Tiễn liền đặt lên môi cô một nụ hôn.

Bình luận đoạn
Chậm rãi, bàn tay to lớn của anh nâng khuôn mặt trong sáng như vầng trăng của cô lên, nhẹ nhàng vuốt ve gò má trắng nõn của cô, rồi trong lúc cô nhìn thẳng vào anh, Dương Tiễn liền đặt lên môi cô một nụ hôn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh nhẹ nhàng mân mê đôi môi mà anh luôn tham luyến, như cố ý quyến rũ đối phương, vị ngọt đọng lại nơi đầu lưỡi khiến Hằng Nga vô thức đắm chìm, hai tay cô ôm lấy eo anh để giữ vững bản thân.

Bình luận đoạn
Anh nhẹ nhàng mân mê đôi môi mà anh luôn tham luyến, như cố ý quyến rũ đối phương, vị ngọt đọng lại nơi đầu lưỡi khiến Hằng Nga vô thức đắm chìm, hai tay cô ôm lấy eo anh để giữ vững bản thân.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cám ơn nàng . . . – Và giữa những nụ hôn, anh lại thì thầm, như thể cầu xin, như thể van nài – Xin nàng. . . hãy luôn yêu ta như thế...

Bình luận đoạn
Cám ơn nàng . . . – Và giữa những nụ hôn, anh lại thì thầm, như thể cầu xin, như thể van nài – Xin nàng. . . hãy luôn yêu ta như thế...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thời gian không ở bên cô khiến anh nhớ cô gần như mất trí, bản tính tàn độc trong anh dường như muốn bộc phát trở lại, sự khao khát và dục vọng như muốn nhấn chìm anh xuống biển sâu, khiến anh nhớ lại quãng thời gian chỉ có một mình trong chính Chân Quân Điện của mình, lúc đó, anh không thể tìm thấy lối thoát cho bản thân, và anh không muốn lại phải trải nghiệm cảm giác cô đơn đó thêm lần nữa, không muốn lại nhìn thấy cô ấy rời xa, né tránh mình, thực sự không muốn phải tận mắt chứng kiến cảnh cô rơi vào vòng tay của người đàn ông khác.

Bình luận đoạn
Thời gian không ở bên cô khiến anh nhớ cô gần như mất trí, bản tính tàn độc trong anh dường như muốn bộc phát trở lại, sự khao khát và dục vọng như muốn nhấn chìm anh xuống biển sâu, khiến anh nhớ lại quãng thời gian chỉ có một mình trong chính Chân Quân Điện của mình, lúc đó, anh không thể tìm thấy lối thoát cho bản thân, và anh không muốn lại phải trải nghiệm cảm giác cô đơn đó thêm lần nữa, không muốn lại nhìn thấy cô ấy rời xa, né tránh mình, thực sự không muốn phải tận mắt chứng kiến cảnh cô rơi vào vòng tay của người đàn ông khác.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đó chính là viễn cảnh ác mộng lớn nhất và đau đớn nhất của cuộc đời anh.

Bình luận đoạn
Đó chính là viễn cảnh ác mộng lớn nhất và đau đớn nhất của cuộc đời anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thà rằng chưa bao giờ có được, nhưng khi đã có được, anh luôn trong tâm thế sợ rằng sẽ đánh mất cô, anh cam đoan đó chắc chắn sẽ là nỗi thống khổ, đau thấu tâm can nhất mà anh chưa từng nếm trải từ sau khi người mẹ yêu quý của anh biến mất ngay trước mắt anh.

Bình luận đoạn
Thà rằng chưa bao giờ có được, nhưng khi đã có được, anh luôn trong tâm thế sợ rằng sẽ đánh mất cô, anh cam đoan đó chắc chắn sẽ là nỗi thống khổ, đau thấu tâm can nhất mà anh chưa từng nếm trải từ sau khi người mẹ yêu quý của anh biến mất ngay trước mắt anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn sợ...

Bình luận đoạn
Dương Tiễn sợ...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh luôn thấy lo lắng, bất an với những người đàn ông vây quanh cô, cô ưu tú như vậy, xinh đẹp rạng ngời như thế, như một vầng trăng thanh cao mà ai ai cũng mong muốn có được trong tay, anh biết điều đó, biết rất rõ là đằng khác, vì anh đã từng là một trong những người đàn ông đó, khao khát một cách tuyệt vọng có được trăng sáng trong vòng tay, và anh cũng là người may mắn nhất khi ánh trăng ấy cuối cùng đã chọn chỉ chiếu sáng cho một mình anh. Dương Tiễn hạnh phúc biết bao nhiêu, những đêm tỉnh dậy bên cạnh cô, anh dường như có thể im lặng mà thức nguyên đêm chỉ để ngắm nhìn cô, chỉ để chắc chắn rằng mọi chuyện đang diễn ra không phải là hư ảo, là ảo tưởng do anh tự mình nghĩ ra, bản thân luôn cố gắng hết sức để làm cô hạnh phúc và anh biết cô cũng yêu anh từ tận trái tim mình.

Bình luận đoạn
Anh luôn thấy lo lắng, bất an với những người đàn ông vây quanh cô, cô ưu tú như vậy, xinh đẹp rạng ngời như thế, như một vầng trăng thanh cao mà ai ai cũng mong muốn có được trong tay, anh biết điều đó, biết rất rõ là đằng khác, vì anh đã từng là một trong những người đàn ông đó, khao khát một cách tuyệt vọng có được trăng sáng trong vòng tay, và anh cũng là người may mắn nhất khi ánh trăng ấy cuối cùng đã chọn chỉ chiếu sáng cho một mình anh. Dương Tiễn hạnh phúc biết bao nhiêu, những đêm tỉnh dậy bên cạnh cô, anh dường như có thể im lặng mà thức nguyên đêm chỉ để ngắm nhìn cô, chỉ để chắc chắn rằng mọi chuyện đang diễn ra không phải là hư ảo, là ảo tưởng do anh tự mình nghĩ ra, bản thân luôn cố gắng hết sức để làm cô hạnh phúc và anh biết cô cũng yêu anh từ tận trái tim mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng... nếu cô phản bội anh, nếu cô yêu người khác ruồng bỏ anh, dù cảnh tượng như thế sẽ không xảy ra vì tính khí quyết đoán của cô, nhưng giả sử điều đó thật sự xảy ra... 

Bình luận đoạn
Nhưng... nếu cô phản bội anh, nếu cô yêu người khác ruồng bỏ anh, dù cảnh tượng như thế sẽ không xảy ra vì tính khí quyết đoán của cô, nhưng giả sử điều đó thật sự xảy ra... 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh mắt anh tối lại

Bình luận đoạn
Ánh mắt anh tối lại

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vậy anh sẽ bất chấp luật trời mà tự tay phanh thây tên đó rồi giam cô lại, để cô chỉ nhìn thấy một mình anh...

Bình luận đoạn
Vậy anh sẽ bất chấp luật trời mà tự tay phanh thây tên đó rồi giam cô lại, để cô chỉ nhìn thấy một mình anh...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu cô đòi sống đòi chết vì tên đó, vậy anh sẽ giết cô rồi tự sát, để khi chết đi thì anh cũng sẽ có thể ở bên cô, ngăn cản cô tới với tên kia...

Bình luận đoạn
Nếu cô đòi sống đòi chết vì tên đó, vậy anh sẽ giết cô rồi tự sát, để khi chết đi thì anh cũng sẽ có thể ở bên cô, ngăn cản cô tới với tên kia...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô ghét anh, hận anh thấu xương, nhưng anh đã không còn quan tâm nữa ... vì trái tim anh đã không còn gì có thể làm tổn thương nó được nữa.

Bình luận đoạn
Cô ghét anh, hận anh thấu xương, nhưng anh đã không còn quan tâm nữa ... vì trái tim anh đã không còn gì có thể làm tổn thương nó được nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lúc đó, anh thực sự đã mất tất cả, tình người và hơi ấm còn sót lại trong anh, tất cả đều là cô nhưng khi cô phũ phàng gạt bỏ nó đi thì cũng tức là những thứ đó đều đã chết, như vậy thì đừng trách vì sao anh tàn nhẫn.

Bình luận đoạn
Lúc đó, anh thực sự đã mất tất cả, tình người và hơi ấm còn sót lại trong anh, tất cả đều là cô nhưng khi cô phũ phàng gạt bỏ nó đi thì cũng tức là những thứ đó đều đã chết, như vậy thì đừng trách vì sao anh tàn nhẫn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh chỉ cần cô thôi....dù không thể giữ được trái tim cô, vậy thì thân xác anh nhất định sẽ nắm giữ thật kỹ chúng...

Bình luận đoạn
Anh chỉ cần cô thôi....dù không thể giữ được trái tim cô, vậy thì thân xác anh nhất định sẽ nắm giữ thật kỹ chúng...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga, nàng không thoát khỏi ta được đâu.

Bình luận đoạn
Hằng Nga, nàng không thoát khỏi ta được đâu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vì vậy... xin nàng hãy luôn trao trọn trái tim đó của mình cho ta.

Bình luận đoạn
Vì vậy... xin nàng hãy luôn trao trọn trái tim đó của mình cho ta.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ta thật sự đã không thể nào cứu vãn được nữa rồi...

Bình luận đoạn
Ta thật sự đã không thể nào cứu vãn được nữa rồi...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đang được người yêu nhẹ nhàng vỗ về khiến anh dần vui vẻ trở lại, nhất thời quên mất đang có những con mắt rất đỗi kinh ngạc nhìn bọn họ.

Bình luận đoạn
Đang được người yêu nhẹ nhàng vỗ về khiến anh dần vui vẻ trở lại, nhất thời quên mất đang có những con mắt rất đỗi kinh ngạc nhìn bọn họ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Khụ" Bao Chửng khẽ ho một tiếng, ông nhìn thấy toàn bộ khung cảnh trước mắt, cũng tinh ý nhìn ra cơ thể cứng đờ cùng đôi mắt sững sờ của Triển Chiêu.

Bình luận đoạn
"Khụ" Bao Chửng khẽ ho một tiếng, ông nhìn thấy toàn bộ khung cảnh trước mắt, cũng tinh ý nhìn ra cơ thể cứng đờ cùng đôi mắt sững sờ của Triển Chiêu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhất thời chỉ còn biết thở dài trong lòng.

Bình luận đoạn
Nhất thời chỉ còn biết thở dài trong lòng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngay cả ông cũng ngạc nhiên khi nhìn thấy Hằng Nga đã có ý trung nhân của mình, cảm thấy mình thật sự đã bỏ sót điểm này.

Bình luận đoạn
Ngay cả ông cũng ngạc nhiên khi nhìn thấy Hằng Nga đã có ý trung nhân của mình, cảm thấy mình thật sự đã bỏ sót điểm này.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lẽ ra nên dò la hỏi ý Hằng Nga trước.

Bình luận đoạn
Lẽ ra nên dò la hỏi ý Hằng Nga trước.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu vậy thì có lẽ, ông đã có thể khuyên nhủ Triển hộ vệ dừng lại đúng lúc.

Bình luận đoạn
Nếu vậy thì có lẽ, ông đã có thể khuyên nhủ Triển hộ vệ dừng lại đúng lúc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thật là...

Bình luận đoạn
Thật là...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và vì không khí lúc này quá mức im lặng nên chỉ với một tiếng động từ Bao Chửng đã khiến hai người đang ôm nhau đều sực tỉnh.

Bình luận đoạn
Và vì không khí lúc này quá mức im lặng nên chỉ với một tiếng động từ Bao Chửng đã khiến hai người đang ôm nhau đều sực tỉnh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô úc này mới ngỡ ngàng nhận thức được bản thân đã can đảm đến mức nào, liền xấu hổ đến mức mặt mũi đỏ bừng, không ngờ có một ngày mình lại có thể táo bạo như vậy, lại có thể không màng đến mọi thứ mà ôm lấy anh chỉ để vì an ủi anh...

Bình luận đoạn
Cô úc này mới ngỡ ngàng nhận thức được bản thân đã can đảm đến mức nào, liền xấu hổ đến mức mặt mũi đỏ bừng, không ngờ có một ngày mình lại có thể táo bạo như vậy, lại có thể không màng đến mọi thứ mà ôm lấy anh chỉ để vì an ủi anh...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tim cô đập loạn xạ trong lồng ngực.

Bình luận đoạn
Tim cô đập loạn xạ trong lồng ngực.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lập tức thoát ra khỏi vòng tay anh mà cúi đầu xuống, hai tay cứ nắm lấy nhau mà xoắn xuýt.

Bình luận đoạn
Lập tức thoát ra khỏi vòng tay anh mà cúi đầu xuống, hai tay cứ nắm lấy nhau mà xoắn xuýt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hằng cô nương..." Bộ dạng của cô luôn dễ thương như vậy, từ ưu tư tới dịu dàng, ngay cả xấu hổ cũng đều mang phong vị riêng biệt với những người khác.

Bình luận đoạn
"Hằng cô nương..." Bộ dạng của cô luôn dễ thương như vậy, từ ưu tư tới dịu dàng, ngay cả xấu hổ cũng đều mang phong vị riêng biệt với những người khác.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lẽ ra Triển Chiêu nên thấy hạnh phúc vì có thể nhìn thấy một mặt khác của cô như thường lệ.

Bình luận đoạn
Lẽ ra Triển Chiêu nên thấy hạnh phúc vì có thể nhìn thấy một mặt khác của cô như thường lệ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng bây giờ, tất cả những gì mà hắn cảm nhận được là sự tê dại và đắng nghét dâng lên cổ họng.

Bình luận đoạn
Nhưng bây giờ, tất cả những gì mà hắn cảm nhận được là sự tê dại và đắng nghét dâng lên cổ họng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khó khăn lắm hắn mới thốt lên vài từ và nhận lại ánh nhìn sắc bén của người kia.

Bình luận đoạn
Khó khăn lắm hắn mới thốt lên vài từ và nhận lại ánh nhìn sắc bén của người kia.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hiển nhiên vừa nhắc tới tên này, tên áo đen đó lấp tức trừng mắt nhìn hắn, ánh mắt hận không thể băm xác hắn ra thành trăm mảnh cho thỏa cơn giận trong lòng, đồng thời nắm lấy bàn tay mảnh khảnh của cô và kéo cô lại phía sau, che chắn tầm nhìn của tên kia với Hằng Nga.

Bình luận đoạn
Hiển nhiên vừa nhắc tới tên này, tên áo đen đó lấp tức trừng mắt nhìn hắn, ánh mắt hận không thể băm xác hắn ra thành trăm mảnh cho thỏa cơn giận trong lòng, đồng thời nắm lấy bàn tay mảnh khảnh của cô và kéo cô lại phía sau, che chắn tầm nhìn của tên kia với Hằng Nga.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn cũng không ngại nhìn lại, chỉ là trong lòng đã hoàn toàn tan vỡ... không khí lại lần nữa ngưng trọng.

Bình luận đoạn
Hắn cũng không ngại nhìn lại, chỉ là trong lòng đã hoàn toàn tan vỡ... không khí lại lần nữa ngưng trọng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ngươi là ai? Tại sao lại đến Khai Phong Phủ để bắt Hằng cô nương? Lại còn đả thương thuộc hạ của bổn phủ?" Bao Chửng lên tiếng, ông có thể nhìn ra sự giống nhau đến kinh ngạc giữa thanh niên áo đen và Triển hộ vệ, chỉ khác là khí chất anh ta quá kiêu căng ngạo mạn, một thân khí độ bất phàm, rất giống với Hằng cô nương...

Bình luận đoạn
"Ngươi là ai? Tại sao lại đến Khai Phong Phủ để bắt Hằng cô nương? Lại còn đả thương thuộc hạ của bổn phủ?" Bao Chửng lên tiếng, ông có thể nhìn ra sự giống nhau đến kinh ngạc giữa thanh niên áo đen và Triển hộ vệ, chỉ khác là khí chất anh ta quá kiêu căng ngạo mạn, một thân khí độ bất phàm, rất giống với Hằng cô nương...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Bao đại nhân, Tại hạ là hôn phu tương lai của Hằng Nga, tên Dương Tiễn, hôm nay tới đây là để gặp nàng ấy, còn vì sao tại hạ lại ra tay đánh người, Đại nhân hãy hỏi người đó" Anh cung kính hành lễ, dù có ngang ngược thế nào thì người trước mặt cũng rất đáng để anh phải hạ mình cúi chào.

Bình luận đoạn
"Bao đại nhân, Tại hạ là hôn phu tương lai của Hằng Nga, tên Dương Tiễn, hôm nay tới đây là để gặp nàng ấy, còn vì sao tại hạ lại ra tay đánh người, Đại nhân hãy hỏi người đó" Anh cung kính hành lễ, dù có ngang ngược thế nào thì người trước mặt cũng rất đáng để anh phải hạ mình cúi chào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hôn phu tương lai?!

Bình luận đoạn
Hôn phu tương lai?!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Một khoảng im lặng kéo dài.

Bình luận đoạn
Một khoảng im lặng kéo dài.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đám người Khai Phong Phủ nhìn nhau đầy bối rối, đồng loạt nhìn về Triển Chiêu, chỉ thấy hắn ta mở to mắt, dáng vẻ ngạc nhiên không thể tin nổi dán chặt vào Hằng Nga đang ở phía sau Dương Tiễn.

Bình luận đoạn
Đám người Khai Phong Phủ nhìn nhau đầy bối rối, đồng loạt nhìn về Triển Chiêu, chỉ thấy hắn ta mở to mắt, dáng vẻ ngạc nhiên không thể tin nổi dán chặt vào Hằng Nga đang ở phía sau Dương Tiễn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga càng thêm ngượng ngùng kéo tay áo anh, rõ ràng là bất lực với cách mà Nhị lang tuyên bố chủ quyền như vậy.

Bình luận đoạn
Hằng Nga càng thêm ngượng ngùng kéo tay áo anh, rõ ràng là bất lực với cách mà Nhị lang tuyên bố chủ quyền như vậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thông qua nụ hôn mãnh liệt vừa nãy và cách anh nói, cô biết là anh đã đoán ra được chuyện giữa cô và Triển hộ vệ rồi...

Bình luận đoạn
Thông qua nụ hôn mãnh liệt vừa nãy và cách anh nói, cô biết là anh đã đoán ra được chuyện giữa cô và Triển hộ vệ rồi...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng ... cô cũng đâu làm gì có lỗi với hắn ta mà bị anh " trừng phạt" như thế, cô than thở trong lòng.

Bình luận đoạn
Nhưng ... cô cũng đâu làm gì có lỗi với hắn ta mà bị anh " trừng phạt" như thế, cô than thở trong lòng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cảm nhận được nàng tiên của mình đang xấu hổ phía sau, Dương Tiễn quay lại và nói nhỏ chỉ mình anh và cô nghe thấy.

Bình luận đoạn
Cảm nhận được nàng tiên của mình đang xấu hổ phía sau, Dương Tiễn quay lại và nói nhỏ chỉ mình anh và cô nghe thấy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hằng Nga, tốt nhất... là nàng nên kể hết ra những chuyện có liên quan với tên Triển Chiêu đó, ta không tin rằng chỉ mới mấy ngày mà tình cảm của hắn dành cho nàng lại sâu dày như vậy." Dương Tiễn thương thì thương nhưng cái gì ra cái đó, anh chắc chắn hai người đã trải qua chuyện gì đó từ trước nên hắn ta mới nảy sinh ra thứ tình yêu không nên có này, một người bình thường không thể mới ngày một ngày hai mà đã có thể có ánh mắt như thế.

Bình luận đoạn
"Hằng Nga, tốt nhất... là nàng nên kể hết ra những chuyện có liên quan với tên Triển Chiêu đó, ta không tin rằng chỉ mới mấy ngày mà tình cảm của hắn dành cho nàng lại sâu dày như vậy." Dương Tiễn thương thì thương nhưng cái gì ra cái đó, anh chắc chắn hai người đã trải qua chuyện gì đó từ trước nên hắn ta mới nảy sinh ra thứ tình yêu không nên có này, một người bình thường không thể mới ngày một ngày hai mà đã có thể có ánh mắt như thế.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hai người họ rốt cuộc đã trải qua những gì?

Bình luận đoạn
Hai người họ rốt cuộc đã trải qua những gì?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn nhìn Triển Chiêu đang đăm đăm nhìn cô với đầy sự bi thương cùng thất vọng trong đó.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn nhìn Triển Chiêu đang đăm đăm nhìn cô với đầy sự bi thương cùng thất vọng trong đó.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lần đầu tiên, anh cảm thấy sự hiện diện của một người lại có thể khiến anh muốn động thủ thế này.

Bình luận đoạn
Lần đầu tiên, anh cảm thấy sự hiện diện của một người lại có thể khiến anh muốn động thủ thế này.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thật ngứa mắt...

Bình luận đoạn
Thật ngứa mắt...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hay là anh dạy hắn một bài học nhỉ? Ý tưởng này không tồi chút nào.

Bình luận đoạn
Hay là anh dạy hắn một bài học nhỉ? Ý tưởng này không tồi chút nào.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"... Nhị Lang, thật sự không phải như chàng nghĩ đâu... Triển hộ vệ và ta chỉ là giúp đỡ qua lại trong công việc thôi, nhưng nếu phải nói có tình cảm khi nào thì chắc là lúc đó..." Trong lúc cô tính nói tiếp thì một giọng nói trầm thấp bên kia cất lên.

Bình luận đoạn
"... Nhị Lang, thật sự không phải như chàng nghĩ đâu... Triển hộ vệ và ta chỉ là giúp đỡ qua lại trong công việc thôi, nhưng nếu phải nói có tình cảm khi nào thì chắc là lúc đó..." Trong lúc cô tính nói tiếp thì một giọng nói trầm thấp bên kia cất lên.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Dương đại hiệp, nếu ngươi muốn đến thăm Hằng cô nương, thì cứ việc đi từ cửa trước, tại sao lại phải lén lút vào đây, thậm chí ngươi có thể qua mặt được mấy lính gác của bổn phủ?" Ông yên lặng suy nghĩ, người tên Dương Tiễn này lai lịch khó đoán, võ công thâm hậu, có thể tùy ý ra vào phủ một cách tự nhiên mà không ai biết, ngay cả Triển hộ vệ cũng bị hắn đánh tới suýt mất mạng...

Bình luận đoạn
"Dương đại hiệp, nếu ngươi muốn đến thăm Hằng cô nương, thì cứ việc đi từ cửa trước, tại sao lại phải lén lút vào đây, thậm chí ngươi có thể qua mặt được mấy lính gác của bổn phủ?" Ông yên lặng suy nghĩ, người tên Dương Tiễn này lai lịch khó đoán, võ công thâm hậu, có thể tùy ý ra vào phủ một cách tự nhiên mà không ai biết, ngay cả Triển hộ vệ cũng bị hắn đánh tới suýt mất mạng...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Người này... không thể xem thường.

Bình luận đoạn
Người này... không thể xem thường.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn nghe hỏi như vậy, chưa kịp để anh lên tiếng thì Hằng Nga đã đứng sau anh giật giật tay áo anh, rồi cô nhẹ nhàng đi tới ngang cạnh anh, khẽ hành lễ và nói

Bình luận đoạn
Dương Tiễn nghe hỏi như vậy, chưa kịp để anh lên tiếng thì Hằng Nga đã đứng sau anh giật giật tay áo anh, rồi cô nhẹ nhàng đi tới ngang cạnh anh, khẽ hành lễ và nói

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Bẩm Bao đại nhân, chúng ta lâu ngày không gặp, Nhị Lang vì quá nóng lòng muốn gặp tiểu nữ nên mới vội vã dùng công phu mà vào đây, thực sự không có ý gì khác. Xin Bao đại nhân hãy rộng lượng bỏ qua." Lời nói dối khiến người khác tin nhất chính là pha trộn giữa bịa đặt và sự thật.

Bình luận đoạn
"Bẩm Bao đại nhân, chúng ta lâu ngày không gặp, Nhị Lang vì quá nóng lòng muốn gặp tiểu nữ nên mới vội vã dùng công phu mà vào đây, thực sự không có ý gì khác. Xin Bao đại nhân hãy rộng lượng bỏ qua." Lời nói dối khiến người khác tin nhất chính là pha trộn giữa bịa đặt và sự thật.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Vậy tại sao Dương đại hiệp lại muốn tấn công Triển hộ vệ của bổn phủ? Có biết rằng làm thế thì sẽ mang tội không?" Ông nhíu mày, không biết rốt cuộc vì sao lại xảy ra giao chiến ác liệt như vậy.

Bình luận đoạn
"Vậy tại sao Dương đại hiệp lại muốn tấn công Triển hộ vệ của bổn phủ? Có biết rằng làm thế thì sẽ mang tội không?" Ông nhíu mày, không biết rốt cuộc vì sao lại xảy ra giao chiến ác liệt như vậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Bao đại nhân, nếu không phải hắn ra đòn với ta trước, thì ta đã không thèm nhìn tới hắn chứ nói gì đến làm hắn bị thương?" Anh phất tay áo, vẫy nhẹ chiếc quạt trong tay, lời nói thản nhiên và mang phần ngạo nghễ.

Bình luận đoạn
"Bao đại nhân, nếu không phải hắn ra đòn với ta trước, thì ta đã không thèm nhìn tới hắn chứ nói gì đến làm hắn bị thương?" Anh phất tay áo, vẫy nhẹ chiếc quạt trong tay, lời nói thản nhiên và mang phần ngạo nghễ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Bẩm đại nhân, là lỗi của thuộc hạ! Thuộc hạ... Thuộc hạ đứng phía sau Hằng cô nương, vì thình lình xuất hiện một bóng đen ôm lấy cô ấy, nên... nghĩ rằng người này có ý đồ xấu với Hằng cô nương, trong lúc nóng nảy, đã rút kiếm ra mà xông tới... Xin Bao đại nhân trách tội" Triển Chiêu xấu hổ cúi đầu, trong lòng tự trách mình quá mức xúc động, không kịp suy nghĩ phán đoán rõ ràng đã ra tay trước.

Bình luận đoạn
"Bẩm đại nhân, là lỗi của thuộc hạ! Thuộc hạ... Thuộc hạ đứng phía sau Hằng cô nương, vì thình lình xuất hiện một bóng đen ôm lấy cô ấy, nên... nghĩ rằng người này có ý đồ xấu với Hằng cô nương, trong lúc nóng nảy, đã rút kiếm ra mà xông tới... Xin Bao đại nhân trách tội" Triển Chiêu xấu hổ cúi đầu, trong lòng tự trách mình quá mức xúc động, không kịp suy nghĩ phán đoán rõ ràng đã ra tay trước.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

.... Bao Chửng không còn gì để nói với tính khí này của Triển Chiêu, ông nghĩ rằng hắn có lẽ vì bị tình cảm che mờ lý trí nên mới dẫn đến sự việc hôm nay, lắc đầu thở dài.

Bình luận đoạn
.... Bao Chửng không còn gì để nói với tính khí này của Triển Chiêu, ông nghĩ rằng hắn có lẽ vì bị tình cảm che mờ lý trí nên mới dẫn đến sự việc hôm nay, lắc đầu thở dài.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Sau này mong ngươi sẽ cẩn trọng hơn trước khi đưa ra một quyết định nào đó."

Bình luận đoạn
"Sau này mong ngươi sẽ cẩn trọng hơn trước khi đưa ra một quyết định nào đó."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Vâng đại nhân."

Bình luận đoạn
"Vâng đại nhân."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Dương đại hiệp, bổn phủ thay mặt Triển hộ vệ xin lỗi đại hiệp, đều là do bổn phủ không dạy dỗ thuộc hạ kĩ lưỡng, nên đã mạo phạm tới ngươi, hay là ngươi ở lại đây với Hằng cô nương, bổn phủ sẽ cho người sắp xếp chỗ ở." Ông chân thành nói, một người tài giỏi như vậy, nếu có thể ở lại cùng với Hằng cô nương, dù cho chỉ trong vài ngày, nhưng chắc chắn sẽ giúp ích được rất nhiều trong vụ án kỳ lạ lần này.

Bình luận đoạn
"Dương đại hiệp, bổn phủ thay mặt Triển hộ vệ xin lỗi đại hiệp, đều là do bổn phủ không dạy dỗ thuộc hạ kĩ lưỡng, nên đã mạo phạm tới ngươi, hay là ngươi ở lại đây với Hằng cô nương, bổn phủ sẽ cho người sắp xếp chỗ ở." Ông chân thành nói, một người tài giỏi như vậy, nếu có thể ở lại cùng với Hằng cô nương, dù cho chỉ trong vài ngày, nhưng chắc chắn sẽ giúp ích được rất nhiều trong vụ án kỳ lạ lần này.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Bao đại nhân, thật sự không cần phải như vậy."

Bình luận đoạn
"Bao đại nhân, thật sự không cần phải như vậy."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Dương đại hiệp, nếu đại hiệp đã nhất quyết như vậy, bồn phủ sẽ không níu kéo nữa, nhưng ít nhất, hãy ở lại để dùng một bữa ăn, coi như là cho bổn phủ cơ hội để tạ tội với Dương đại hiệp, xin đại hiệp đây đừng từ chối." Ông nhìn thấy anh kiên quyết từ chối ở lại đây, cũng không muốn ép buộc làm gì.

Bình luận đoạn
"Dương đại hiệp, nếu đại hiệp đã nhất quyết như vậy, bồn phủ sẽ không níu kéo nữa, nhưng ít nhất, hãy ở lại để dùng một bữa ăn, coi như là cho bổn phủ cơ hội để tạ tội với Dương đại hiệp, xin đại hiệp đây đừng từ chối." Ông nhìn thấy anh kiên quyết từ chối ở lại đây, cũng không muốn ép buộc làm gì.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Như vậy... cung kính không bằng tuân mệnh, làm phiền Bao đại nhân rồi" Anh chắp tay cúi đầu, đôi mắt lóe lên.

Bình luận đoạn
"Như vậy... cung kính không bằng tuân mệnh, làm phiền Bao đại nhân rồi" Anh chắp tay cúi đầu, đôi mắt lóe lên.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh không muốn dây dưa ở đây thêm nữa, nhưng nếu bây giờ còn từ chối thì sẽ rất khó xử cho Bao đại nhân.

Bình luận đoạn
Anh không muốn dây dưa ở đây thêm nữa, nhưng nếu bây giờ còn từ chối thì sẽ rất khó xử cho Bao đại nhân.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thôi thì... nán lại một chút cũng được.

Bình luận đoạn
Thôi thì... nán lại một chút cũng được.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đám người Khai Phong Phủ sau đó rời đi, Triển hộ vệ đi theo sau cùng, trước khi rời đi còn ngoái đầu nhìn lại người nào đó, ánh mắt lưu luyến và buồn bã thấy rõ.

Bình luận đoạn
Đám người Khai Phong Phủ sau đó rời đi, Triển hộ vệ đi theo sau cùng, trước khi rời đi còn ngoái đầu nhìn lại người nào đó, ánh mắt lưu luyến và buồn bã thấy rõ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hai người... vậy mà có duyên tương phùng nhưng lại vô duyên làm vợ chồng.

Bình luận đoạn
Hai người... vậy mà có duyên tương phùng nhưng lại vô duyên làm vợ chồng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tim hắn đau quá...

Bình luận đoạn
Tim hắn đau quá...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vậy ra những gì cô nói với hắn lúc cả hai đi dạo là sự thật.

Bình luận đoạn
Vậy ra những gì cô nói với hắn lúc cả hai đi dạo là sự thật.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô không lừa hắn.

Bình luận đoạn
Cô không lừa hắn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Là bản thân hắn không chịu đối diện với ánh mắt dịu dàng của cô khi nói rằng mình đã có ý trung nhân.

Bình luận đoạn
Là bản thân hắn không chịu đối diện với ánh mắt dịu dàng của cô khi nói rằng mình đã có ý trung nhân.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Là hắn cố chấp không tin vào lời nói của cô, chỉ cho đó là cô đang mượn cớ nào đó để mà từ chối hắn...

Bình luận đoạn
Là hắn cố chấp không tin vào lời nói của cô, chỉ cho đó là cô đang mượn cớ nào đó để mà từ chối hắn...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hắn cụp mắt xuống, che dấu đi sự ưu thương trong mắt, khó khăn quay lưng lại rồi rời đi.

Bình luận đoạn
Hắn cụp mắt xuống, che dấu đi sự ưu thương trong mắt, khó khăn quay lưng lại rồi rời đi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đến khi chỉ còn hai người, Hằng Nga lén thở phào, may mắn là cô không cần phải cầu xin Bao Chửng cho Nhị lang ở lại vì chính cô cũng không biết lấy lý do gì... sau đó nhát gan mà cẩn thận nhìn sang người bên cạnh, lại thấy anh đang nhìn mình với ánh mắt sâu kín.

Bình luận đoạn
Đến khi chỉ còn hai người, Hằng Nga lén thở phào, may mắn là cô không cần phải cầu xin Bao Chửng cho Nhị lang ở lại vì chính cô cũng không biết lấy lý do gì... sau đó nhát gan mà cẩn thận nhìn sang người bên cạnh, lại thấy anh đang nhìn mình với ánh mắt sâu kín.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô giật thót, vội quay sang chỗ khác.

Bình luận đoạn
Cô giật thót, vội quay sang chỗ khác.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hằng Nga, lúc nãy chúng ta đang nói giữa chừng, bây giờ chỉ còn hai người, nàng có điều gì muốn nói với ta không?" Anh hứng thú nhìn cô, ham muốn trêu chọc cô nổi lên, bước chân ngày một đến gần.

Bình luận đoạn
"Hằng Nga, lúc nãy chúng ta đang nói giữa chừng, bây giờ chỉ còn hai người, nàng có điều gì muốn nói với ta không?" Anh hứng thú nhìn cô, ham muốn trêu chọc cô nổi lên, bước chân ngày một đến gần.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn tiến một bước, Hằng Nga lùi một bước, gương mặt nhỏ nhắn của cô không dám nhìn thẳng vào anh...

Bình luận đoạn
Dương Tiễn tiến một bước, Hằng Nga lùi một bước, gương mặt nhỏ nhắn của cô không dám nhìn thẳng vào anh...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tuy không làm gì có lỗi với anh nhưng... nghĩ tới lần đầu gặp gỡ đó, cô có chút chột dạ, cái đó... chắc không tính đâu nhỉ

Bình luận đoạn
Tuy không làm gì có lỗi với anh nhưng... nghĩ tới lần đầu gặp gỡ đó, cô có chút chột dạ, cái đó... chắc không tính đâu nhỉ

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hằng Nga, nàng thật không có gì muốn nói với ta?"

Bình luận đoạn
"Hằng Nga, nàng thật không có gì muốn nói với ta?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"...

Bình luận đoạn
"...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Hằng Nga?" Hơi thở trầm ấm của anh ngày càng hướng đến cô gần hơn, tim cô bất chợt đập rộn ràng, một luồng hơi nóng xông thẳng lên hai gò má xinh đẹp của cô.

Bình luận đoạn
"Hằng Nga?" Hơi thở trầm ấm của anh ngày càng hướng đến cô gần hơn, tim cô bất chợt đập rộn ràng, một luồng hơi nóng xông thẳng lên hai gò má xinh đẹp của cô.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô nín thở, chân đã đụng đến cạnh bàn, không còn đường nào để thoát cả...

Bình luận đoạn
Cô nín thở, chân đã đụng đến cạnh bàn, không còn đường nào để thoát cả...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn thấy bộ dáng túng quẫn của cô mà phì cười trong lòng, nhưng trên mặt vẫn là dáng vẻ điềm nhiên, trên môi treo nụ cười nhàn nhạt, anh đặt hai tay lên bàn, chặn đường lui của cô, nghiêng người lại gần và thì thầm bên tai:

Bình luận đoạn
Dương Tiễn thấy bộ dáng túng quẫn của cô mà phì cười trong lòng, nhưng trên mặt vẫn là dáng vẻ điềm nhiên, trên môi treo nụ cười nhàn nhạt, anh đặt hai tay lên bàn, chặn đường lui của cô, nghiêng người lại gần và thì thầm bên tai:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nếu nàng không làm gì có lỗi với ta, tại sao lại không dám nhìn thẳng vào ta?"

Bình luận đoạn
"Nếu nàng không làm gì có lỗi với ta, tại sao lại không dám nhìn thẳng vào ta?"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nghe được ý cười chọc ghẹo của anh, tính bướng bỉnh của cô trỗi dậy, cô không làm gì sai hết! Vậy sao lại không thể nhìn vào mắt anh chứ?

Bình luận đoạn
Nghe được ý cười chọc ghẹo của anh, tính bướng bỉnh của cô trỗi dậy, cô không làm gì sai hết! Vậy sao lại không thể nhìn vào mắt anh chứ?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nghĩ là làm, cô ngẩng đầu lên, nhìn vào đôi mắt như sao trời của anh, song phương nhìn nhau, sau đó hai bên đều bật cười, bầu không khí hòa hoãn hơn trước rất nhiều

Bình luận đoạn
Nghĩ là làm, cô ngẩng đầu lên, nhìn vào đôi mắt như sao trời của anh, song phương nhìn nhau, sau đó hai bên đều bật cười, bầu không khí hòa hoãn hơn trước rất nhiều

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nhị Lang! Chàng là có ý gì" Cô nhướng mày.

Bình luận đoạn
"Nhị Lang! Chàng là có ý gì" Cô nhướng mày.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta chỉ là tự hỏi... Tại sao tên kia lại quan tâm nàng nhiều đến vậy? Ta không nghĩ đó chỉ là tình cảm sớm nở tối tàn..." Anh cũng bắt chước giống cô mà nhướng mày.

Bình luận đoạn
"Ta chỉ là tự hỏi... Tại sao tên kia lại quan tâm nàng nhiều đến vậy? Ta không nghĩ đó chỉ là tình cảm sớm nở tối tàn..." Anh cũng bắt chước giống cô mà nhướng mày.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Giữa ta và hắn không có bất kỳ hành động nào vượt quá ranh giới."

Bình luận đoạn
"Giữa ta và hắn không có bất kỳ hành động nào vượt quá ranh giới."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô nhìn anh với đầy sự kiên định, thấy anh vẫn còn tò mò nhìn mình, Hằng Nga không còn cách nào đành phải lần nữa khẳng định lại tình cảm của mình.

Bình luận đoạn
Cô nhìn anh với đầy sự kiên định, thấy anh vẫn còn tò mò nhìn mình, Hằng Nga không còn cách nào đành phải lần nữa khẳng định lại tình cảm của mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Thật sự không có gì hết Nhị Lang! Nhìn ta này Dương Tiễn! Ngay từ khi ta xác định tình cảm bản thân, thì trong lòng chỉ có duy nhất mình chàng thôi. Nhị Lang, trái tim Hằng Nga nhỏ như vậy, chỉ chứa chàng là đã đủ rồi, nào có thể chứa thêm người đàn ông khác." Cô ôm lấy khuôn mặt anh, ánh sáng trong đôi mắt đẹp đó chỉ chứa mỗi hình bóng anh, những câu từ thốt ra từ đôi môi đỏ mọng đó khiến người đối diện với mở to mắt vì ngạc nhiên, gương mặt điển trai thoáng ửng hồng.

Bình luận đoạn
"Thật sự không có gì hết Nhị Lang! Nhìn ta này Dương Tiễn! Ngay từ khi ta xác định tình cảm bản thân, thì trong lòng chỉ có duy nhất mình chàng thôi. Nhị Lang, trái tim Hằng Nga nhỏ như vậy, chỉ chứa chàng là đã đủ rồi, nào có thể chứa thêm người đàn ông khác." Cô ôm lấy khuôn mặt anh, ánh sáng trong đôi mắt đẹp đó chỉ chứa mỗi hình bóng anh, những câu từ thốt ra từ đôi môi đỏ mọng đó khiến người đối diện với mở to mắt vì ngạc nhiên, gương mặt điển trai thoáng ửng hồng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh chỉ giỡn với cô thôi, anh đương nhiên tin cô chứ, chỉ là không tin tên Triển Chiêu đó thôi.

Bình luận đoạn
Anh chỉ giỡn với cô thôi, anh đương nhiên tin cô chứ, chỉ là không tin tên Triển Chiêu đó thôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô xinh đẹp như vậy, lại tốt bụng và dịu dàng, làm sao có ai lại không thích cô được.

Bình luận đoạn
Cô xinh đẹp như vậy, lại tốt bụng và dịu dàng, làm sao có ai lại không thích cô được.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chỉ là... anh không nghĩ tới.

Bình luận đoạn
Chỉ là... anh không nghĩ tới.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô thế mà lại nghiêm túc như vậy.

Bình luận đoạn
Cô thế mà lại nghiêm túc như vậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Không ngờ... người nhút nhát như cô ấy lại có thể một ngày chủ động như thế.

Bình luận đoạn
Không ngờ... người nhút nhát như cô ấy lại có thể một ngày chủ động như thế.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Chàng phải tin ta Nhị Lang! Ta đã hứa và ta sẽ luôn ghi nhớ nó trong lòng, rằng sẽ yêu chàng và mãi mãi ở bên chàng đến thiên trường địa cửu, đời đời kiếp kiếp, mãi không chia lìa. Chàng sống thì ta sống, dù chàng có đi đến tận chân trời góc bể, ta cũng nguyện ý đồng hành với chàng, nếu chàng có mệnh hệ gì, ta cũng sẽ theo đó mà đi theo chàng, ta sẽ không bao giờ để chàng phải một mình nữa đâu Nhị Lang!" Cô không muốn anh phải nghi ngờ về tình cảm của mình, cô chỉ muốn anh luôn được vui vẻ và hạnh phúc, chứ không phải suốt ngày phải lo được lo mất, bất an thế này...

Bình luận đoạn
"Chàng phải tin ta Nhị Lang! Ta đã hứa và ta sẽ luôn ghi nhớ nó trong lòng, rằng sẽ yêu chàng và mãi mãi ở bên chàng đến thiên trường địa cửu, đời đời kiếp kiếp, mãi không chia lìa. Chàng sống thì ta sống, dù chàng có đi đến tận chân trời góc bể, ta cũng nguyện ý đồng hành với chàng, nếu chàng có mệnh hệ gì, ta cũng sẽ theo đó mà đi theo chàng, ta sẽ không bao giờ để chàng phải một mình nữa đâu Nhị Lang!" Cô không muốn anh phải nghi ngờ về tình cảm của mình, cô chỉ muốn anh luôn được vui vẻ và hạnh phúc, chứ không phải suốt ngày phải lo được lo mất, bất an thế này...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh nắng ban mai thấp thoáng nhảy múa trên mái tóc cô và bao trùm cả thân người cô, sự tỏa sáng ấm áp đồng thời cũng vô cùng chói mắt ở cô khiến Dương Tiễn say đắm.

Bình luận đoạn
Ánh nắng ban mai thấp thoáng nhảy múa trên mái tóc cô và bao trùm cả thân người cô, sự tỏa sáng ấm áp đồng thời cũng vô cùng chói mắt ở cô khiến Dương Tiễn say đắm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lời nói chân thành và vững vàng hơn bao giờ hết.

Bình luận đoạn
Lời nói chân thành và vững vàng hơn bao giờ hết.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh mắt anh dịu dàng nhìn người con gái đang bày tỏ trước mặt, trong lòng anh đã sớm hóa thành dòng nước hiền hòa, cô thật có thể khiến cảm xúc anh thăng hoa đến tận cùng của niềm vui sướng.

Bình luận đoạn
Ánh mắt anh dịu dàng nhìn người con gái đang bày tỏ trước mặt, trong lòng anh đã sớm hóa thành dòng nước hiền hòa, cô thật có thể khiến cảm xúc anh thăng hoa đến tận cùng của niềm vui sướng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hạnh phúc là khi người mình yêu cũng yêu mình nhiều như mình yêu họ...

Bình luận đoạn
Hạnh phúc là khi người mình yêu cũng yêu mình nhiều như mình yêu họ...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta yêu nàng Hằng Nga, dù là hiện tại, tương lai hay quá khứ, ta cũng đều chỉ yêu mình nàng. Nàng là người duy nhất ta mong cầu trên cõi đời này, vì nàng, cho dù phải dựng cờ làm yêu, ta cũng đều vui vẻ chấp nhận. Thậm chí... Dương Tiễn có thể thề với nàng rằng nếu một ngày nào đó bản thân mình gặp phải nguy hiểm mà ra đi, dẫu có phải trải qua mấy lần luân hồi hay tái sinh thì người ta yêu cuối cùng cũng sẽ chỉ có nàng mà thôi, nếu nàng vẫn chưa tin, ta xin thề với Trời đất, nếu ta có nói dối dù chỉ một câu thì hãy để cho Thiên Lôi..." 

Bình luận đoạn
"Ta yêu nàng Hằng Nga, dù là hiện tại, tương lai hay quá khứ, ta cũng đều chỉ yêu mình nàng. Nàng là người duy nhất ta mong cầu trên cõi đời này, vì nàng, cho dù phải dựng cờ làm yêu, ta cũng đều vui vẻ chấp nhận. Thậm chí... Dương Tiễn có thể thề với nàng rằng nếu một ngày nào đó bản thân mình gặp phải nguy hiểm mà ra đi, dẫu có phải trải qua mấy lần luân hồi hay tái sinh thì người ta yêu cuối cùng cũng sẽ chỉ có nàng mà thôi, nếu nàng vẫn chưa tin, ta xin thề với Trời đất, nếu ta có nói dối dù chỉ một câu thì hãy để cho Thiên Lôi..." 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Giọng nói tha thiết chan chứa tình cảm dạt dào, anh không phải người lãng mạn, thực chất, nói ra những lời này trước giờ đều như một cực hình với anh, nhưng đối với cô, những lời nói này khi phát ra đều là lời thật lòng và ngọt ngào nhất, đến nỗi anh cũng phải bất ngờ với bản thân vì có thể nói ra những câu từ sến súa mỹ miều khác xa với lúc trước...

Bình luận đoạn
Giọng nói tha thiết chan chứa tình cảm dạt dào, anh không phải người lãng mạn, thực chất, nói ra những lời này trước giờ đều như một cực hình với anh, nhưng đối với cô, những lời nói này khi phát ra đều là lời thật lòng và ngọt ngào nhất, đến nỗi anh cũng phải bất ngờ với bản thân vì có thể nói ra những câu từ sến súa mỹ miều khác xa với lúc trước...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có lẽ... chỉ khi gặp đúng người, thì con người ta mới thể hiện ra một mặt hoàn toàn khác so với thường ngày.

Bình luận đoạn
Có lẽ... chỉ khi gặp đúng người, thì con người ta mới thể hiện ra một mặt hoàn toàn khác so với thường ngày.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh cũng không ngoại lệ.

Bình luận đoạn
Anh cũng không ngoại lệ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vốn dĩ cô chỉ muốn anh biết được tình cảm bản thân để mà anh có thể tự tin vào mình hơn, lại không nghĩ sẽ nhận được lời thổ lộ của anh. Cô lúc này không chỉ kinh ngạc mà còn cảm thấy sợ hãi trong lòng, lần đầu tiên cô nghe anh nhắc đến từ "ra đi" và hai từ "Thiên Lôi" được thốt ra khi đang bày tỏ với cô khiến Hằng Nga phải nhanh tay chặn miệng anh lại.

Bình luận đoạn
Vốn dĩ cô chỉ muốn anh biết được tình cảm bản thân để mà anh có thể tự tin vào mình hơn, lại không nghĩ sẽ nhận được lời thổ lộ của anh. Cô lúc này không chỉ kinh ngạc mà còn cảm thấy sợ hãi trong lòng, lần đầu tiên cô nghe anh nhắc đến từ "ra đi" và hai từ "Thiên Lôi" được thốt ra khi đang bày tỏ với cô khiến Hằng Nga phải nhanh tay chặn miệng anh lại.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô sợ nếu cô không làm vậy, ai biết được người đàn ông này sẽ còn thề thốt ra những lời điên rồ nào nữa.

Bình luận đoạn
Cô sợ nếu cô không làm vậy, ai biết được người đàn ông này sẽ còn thề thốt ra những lời điên rồ nào nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn vậy mà dám nhắc đến hai từ Thiên Lôi!

Bình luận đoạn
Dương Tiễn vậy mà dám nhắc đến hai từ Thiên Lôi!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh điên rồi sao? Tại sao lại có thể thản nhiên mà nói những lời như thế?

Bình luận đoạn
Anh điên rồi sao? Tại sao lại có thể thản nhiên mà nói những lời như thế?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhị Lang không biết rằng một vị thần khi đã thề nguyện thì sẽ còn nguy hiểm hơn phàm nhân gấp trăm ngàn lần sao?

Bình luận đoạn
Nhị Lang không biết rằng một vị thần khi đã thề nguyện thì sẽ còn nguy hiểm hơn phàm nhân gấp trăm ngàn lần sao?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu dám trái lời, thật sự sẽ bị đánh đến hồn phi phách tán!

Bình luận đoạn
Nếu dám trái lời, thật sự sẽ bị đánh đến hồn phi phách tán!

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô hoàn toàn đoán được tiếp theo anh sẽ nói gì.

Bình luận đoạn
Cô hoàn toàn đoán được tiếp theo anh sẽ nói gì.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga cảm thấy choáng váng khi Dương Tiễn lại có thể vì cô mà không tiếc hết thảy mọi thứ, cam tâm tình nguyện đem tính mạng của mình ra thề độc như vậy...

Bình luận đoạn
Hằng Nga cảm thấy choáng váng khi Dương Tiễn lại có thể vì cô mà không tiếc hết thảy mọi thứ, cam tâm tình nguyện đem tính mạng của mình ra thề độc như vậy...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Và điều đó càng khiến tròng mắt cô dần dâng lên những giọt lệ trong suốt.

Bình luận đoạn
Và điều đó càng khiến tròng mắt cô dần dâng lên những giọt lệ trong suốt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Con người này... tại sao lại ngốc như vậy chứ?

Bình luận đoạn
Con người này... tại sao lại ngốc như vậy chứ?

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Chàng đang nói vớ vẩn gì vậy? Thật xui xẻo!"

Bình luận đoạn
"Chàng đang nói vớ vẩn gì vậy? Thật xui xẻo!"

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn nhìn Hằng Nga với vẻ mặt đầy say mê. Anh chỉ nói ra những gì anh cảm nhận được mà thôi, hoàn toàn không để ý đến sự hùng hồn và nguy hiểm trong lời nói của mình. Hằng Nga nhìn nụ cười trong mắt anh, lông mày cô nheo lại có chút tức giận và đôi mắt luôn bình thản nay đã được bao phủ bởi một lớp sương mù...

Bình luận đoạn
Dương Tiễn nhìn Hằng Nga với vẻ mặt đầy say mê. Anh chỉ nói ra những gì anh cảm nhận được mà thôi, hoàn toàn không để ý đến sự hùng hồn và nguy hiểm trong lời nói của mình. Hằng Nga nhìn nụ cười trong mắt anh, lông mày cô nheo lại có chút tức giận và đôi mắt luôn bình thản nay đã được bao phủ bởi một lớp sương mù...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Ta hy vọng lão thiên sẽ thương xót cho một mảnh thành tâm của ta và xin hãy rút lại những gì Dương Tiễn đã và đang định nói. Tương lai nếu như có cái gọi là vạn kiếp muôn đời, tất cả những gì ta mong cầu đều chỉ muốn được nhìn thấy chàng ấy khỏe mạnh và bình an."

Bình luận đoạn
"Ta hy vọng lão thiên sẽ thương xót cho một mảnh thành tâm của ta và xin hãy rút lại những gì Dương Tiễn đã và đang định nói. Tương lai nếu như có cái gọi là vạn kiếp muôn đời, tất cả những gì ta mong cầu đều chỉ muốn được nhìn thấy chàng ấy khỏe mạnh và bình an."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn khẽ đưa tay lau đi khóe mắt đang rơi ra giọt lệ của Hằng Nga, thật sâu lắng mà nhìn cô... Nửa đời trước của anh vì Tam Giới chúng sinh hòa bình mà đã bôn ba vất vả, vì sự ra đời của Thiên Điều mới mà nhẫn nhục gánh trọng trách, nhưng hết thảy những thứ này cũng không phải là vì bản thân, anh đã sống hàng ngàn năm như một cái xác biết đi, nhưng bây giờ đã không giống với trước đây, anh đã có cô và tình yêu của cô - điều mà anh đã khao khát mong mỏi từ rất lâu... Lần này anh sẽ vì cô mà sống, và cũng chỉ vì chính mình mà sống.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn khẽ đưa tay lau đi khóe mắt đang rơi ra giọt lệ của Hằng Nga, thật sâu lắng mà nhìn cô... Nửa đời trước của anh vì Tam Giới chúng sinh hòa bình mà đã bôn ba vất vả, vì sự ra đời của Thiên Điều mới mà nhẫn nhục gánh trọng trách, nhưng hết thảy những thứ này cũng không phải là vì bản thân, anh đã sống hàng ngàn năm như một cái xác biết đi, nhưng bây giờ đã không giống với trước đây, anh đã có cô và tình yêu của cô - điều mà anh đã khao khát mong mỏi từ rất lâu... Lần này anh sẽ vì cô mà sống, và cũng chỉ vì chính mình mà sống.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn thấy cô lại lảng tránh anh, đôi mắt anh càng thêm mềm mại, không cần biết có ai ở đây không, anh chỉ muốn làm theo những gì trái tim đang mắc bảo.

Bình luận đoạn
Dương Tiễn thấy cô lại lảng tránh anh, đôi mắt anh càng thêm mềm mại, không cần biết có ai ở đây không, anh chỉ muốn làm theo những gì trái tim đang mắc bảo.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chậm rãi, bàn tay to lớn của anh nâng khuôn mặt trong sáng như vầng trăng của cô lên, nhẹ nhàng vuốt ve gò má trắng nõn của cô, rồi trong lúc cô nhìn thẳng vào anh, Dương Tiễn liền đặt lên môi cô một nụ hôn.

Bình luận đoạn
Chậm rãi, bàn tay to lớn của anh nâng khuôn mặt trong sáng như vầng trăng của cô lên, nhẹ nhàng vuốt ve gò má trắng nõn của cô, rồi trong lúc cô nhìn thẳng vào anh, Dương Tiễn liền đặt lên môi cô một nụ hôn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh nhẹ nhàng mân mê đôi môi mà anh đã luôn mê mẩn, như cố ý quyến rũ đối phương, vị ngọt đọng lại nơi đầu lưỡi khiến Hằng Nga vô thức đắm chìm, hai tay cô ôm lấy eo anh để giữ vững bản thân.

Bình luận đoạn
Anh nhẹ nhàng mân mê đôi môi mà anh đã luôn mê mẩn, như cố ý quyến rũ đối phương, vị ngọt đọng lại nơi đầu lưỡi khiến Hằng Nga vô thức đắm chìm, hai tay cô ôm lấy eo anh để giữ vững bản thân.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cám ơn nàng . . . – Và giữa những nụ hôn, anh lại thì thầm, như thể cầu xin, như thể van nài – Xin nàng. . . hãy luôn yêu ta như thế...

Bình luận đoạn
Cám ơn nàng . . . – Và giữa những nụ hôn, anh lại thì thầm, như thể cầu xin, như thể van nài – Xin nàng. . . hãy luôn yêu ta như thế...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thời gian không ở bên cô khiến anh nhớ cô gần như mất trí, bản tính tàn độc trong anh dường như muốn bộc phát trở lại, sự khao khát và vọng niệm như muốn nhấn chìm anh xuống biển sâu, khiến anh nhớ lại quãng thời gian chỉ có một mình trong chính Chân Quân Điện của mình, lúc đó, anh không thể tìm thấy lối thoát cho bản thân, và anh không muốn lại phải trải nghiệm cảm giác cô đơn đó thêm lần nữa, không muốn lại nhìn thấy cô ấy rời xa, né tránh mình, thực sự không muốn phải tận mắt chứng kiến cảnh cô rơi vào vòng tay của người đàn ông khác.

Bình luận đoạn
Thời gian không ở bên cô khiến anh nhớ cô gần như mất trí, bản tính tàn độc trong anh dường như muốn bộc phát trở lại, sự khao khát và vọng niệm như muốn nhấn chìm anh xuống biển sâu, khiến anh nhớ lại quãng thời gian chỉ có một mình trong chính Chân Quân Điện của mình, lúc đó, anh không thể tìm thấy lối thoát cho bản thân, và anh không muốn lại phải trải nghiệm cảm giác cô đơn đó thêm lần nữa, không muốn lại nhìn thấy cô ấy rời xa, né tránh mình, thực sự không muốn phải tận mắt chứng kiến cảnh cô rơi vào vòng tay của người đàn ông khác.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đó chính là viễn cảnh ác mộng lớn nhất và đau đớn nhất của cuộc đời anh.

Bình luận đoạn
Đó chính là viễn cảnh ác mộng lớn nhất và đau đớn nhất của cuộc đời anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thà rằng chưa bao giờ có được, nhưng khi đã có được, anh luôn trong tâm thế sợ rằng sẽ đánh mất cô, Dương Tiễn cam đoan đó chắc chắn sẽ là nỗi thống khổ, đau thấu tâm can nhất mà anh chưa từng nếm trải từ sau khi người mẹ yêu quý của anh biến mất ngay trước mắt anh.

Bình luận đoạn
Thà rằng chưa bao giờ có được, nhưng khi đã có được, anh luôn trong tâm thế sợ rằng sẽ đánh mất cô, Dương Tiễn cam đoan đó chắc chắn sẽ là nỗi thống khổ, đau thấu tâm can nhất mà anh chưa từng nếm trải từ sau khi người mẹ yêu quý của anh biến mất ngay trước mắt anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dương Tiễn sợ...

Bình luận đoạn
Dương Tiễn sợ...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh luôn thấy lo lắng, bất an với những người đàn ông vây quanh cô, cô ưu tú như vậy, xinh đẹp rạng ngời như thế, như một vầng trăng thanh cao mà ai ai cũng mong muốn có được trong tay, anh biết điều đó, biết rất rõ là đằng khác, vì anh đã từng là một trong những người đàn ông đó, khao khát một cách tuyệt vọng có được trăng sáng trong vòng tay, và anh cũng là người may mắn nhất khi ánh trăng ấy cuối cùng đã chọn chỉ chiếu sáng cho một mình anh. Dương Tiễn hạnh phúc biết bao nhiêu, những đêm tỉnh dậy bên cạnh cô, anh dường như có thể im lặng mà thức nguyên đêm chỉ để ngắm nhìn cô, chỉ để chắc chắn rằng mọi chuyện đang diễn ra không phải là hư ảo, là ảo tưởng do anh tự mình nghĩ ra, bản thân luôn cố gắng hết sức để làm cô hạnh phúc và anh biết cô cũng yêu anh từ tận trái tim mình.

Bình luận đoạn
Anh luôn thấy lo lắng, bất an với những người đàn ông vây quanh cô, cô ưu tú như vậy, xinh đẹp rạng ngời như thế, như một vầng trăng thanh cao mà ai ai cũng mong muốn có được trong tay, anh biết điều đó, biết rất rõ là đằng khác, vì anh đã từng là một trong những người đàn ông đó, khao khát một cách tuyệt vọng có được trăng sáng trong vòng tay, và anh cũng là người may mắn nhất khi ánh trăng ấy cuối cùng đã chọn chỉ chiếu sáng cho một mình anh. Dương Tiễn hạnh phúc biết bao nhiêu, những đêm tỉnh dậy bên cạnh cô, anh dường như có thể im lặng mà thức nguyên đêm chỉ để ngắm nhìn cô, chỉ để chắc chắn rằng mọi chuyện đang diễn ra không phải là hư ảo, là ảo tưởng do anh tự mình nghĩ ra, bản thân luôn cố gắng hết sức để làm cô hạnh phúc và anh biết cô cũng yêu anh từ tận trái tim mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng... nếu cô phản bội anh, nếu cô yêu người khác mà tránh xa anh, dù cảnh tượng như thế sẽ không xảy ra vì tính khí quyết đoán của cô, nhưng giả sử điều đó thật sự xảy ra... 

Bình luận đoạn
Nhưng... nếu cô phản bội anh, nếu cô yêu người khác mà tránh xa anh, dù cảnh tượng như thế sẽ không xảy ra vì tính khí quyết đoán của cô, nhưng giả sử điều đó thật sự xảy ra... 

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh mắt anh tối lại

Bình luận đoạn
Ánh mắt anh tối lại

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vậy anh sẽ bất chấp luật trời mà tự tay giải quyết tên đó rồi giữ cô lại, để cô chỉ nhìn thấy một mình anh...

Bình luận đoạn
Vậy anh sẽ bất chấp luật trời mà tự tay giải quyết tên đó rồi giữ cô lại, để cô chỉ nhìn thấy một mình anh...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nếu cô tiếp tục nằng nặc muốn ở bên tên đó, vậy anh không còn cách nào khác ngoài việc ra tay với cô và bản thân mình, để rồi sau đó, Dương Tiễn cũng có thể ở bên cô, ngăn cản cô tới với tên kia...

Bình luận đoạn
Nếu cô tiếp tục nằng nặc muốn ở bên tên đó, vậy anh không còn cách nào khác ngoài việc ra tay với cô và bản thân mình, để rồi sau đó, Dương Tiễn cũng có thể ở bên cô, ngăn cản cô tới với tên kia...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cô ghét anh, hận anh thấu xương, nhưng anh đã không còn quan tâm nữa ... vì trái tim anh đã không còn gì có thể làm tổn thương nó được nữa.

Bình luận đoạn
Cô ghét anh, hận anh thấu xương, nhưng anh đã không còn quan tâm nữa ... vì trái tim anh đã không còn gì có thể làm tổn thương nó được nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Lúc đó, anh thực sự đã mất tất cả, tình người và hơi ấm còn sót lại trong anh, tất cả đều là cô nhưng khi cô phũ phàng gạt bỏ nó đi thì cũng tức là những thứ đó đều đã chết, như vậy thì đừng trách vì sao anh tàn nhẫn.

Bình luận đoạn
Lúc đó, anh thực sự đã mất tất cả, tình người và hơi ấm còn sót lại trong anh, tất cả đều là cô nhưng khi cô phũ phàng gạt bỏ nó đi thì cũng tức là những thứ đó đều đã chết, như vậy thì đừng trách vì sao anh tàn nhẫn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh chỉ cần cô thôi.... Dù không thể giữ được trái tim cô, vậy thì thân xác anh nhất định sẽ nắm giữ thật kỹ chúng...

Bình luận đoạn
Anh chỉ cần cô thôi.... Dù không thể giữ được trái tim cô, vậy thì thân xác anh nhất định sẽ nắm giữ thật kỹ chúng...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hằng Nga, nàng không thoát khỏi ta được đâu.

Bình luận đoạn
Hằng Nga, nàng không thoát khỏi ta được đâu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vì vậy... xin nàng hãy luôn trao trọn trái tim đó của mình cho ta.

Bình luận đoạn
Vì vậy... xin nàng hãy luôn trao trọn trái tim đó của mình cho ta.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ta thật sự đã không thể nào cứu vãn được nữa rồi...

Bình luận đoạn
Ta thật sự đã không thể nào cứu vãn được nữa rồi...

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước Chương sau
📚

Có thể bạn sẽ thích

💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!