Truyện
Trước Sau
Yêu đi rồi ngày sau chia ly · Quách Thái Di · 4/23/2025 3:38:06 AM · 0 0

Chương 40

Con người dù có nhiều ưu hay khuyết điểm thì cũng trở nên đặc biệt trong mắt một ai đó. Tôi không biết, trong cuộc đời này có ai xem tôi là cả thế giới không nhưng tôi biết Thanh Hoài là cả thế giới của tôi.

Bình luận đoạn
Con người dù có nhiều ưu hay khuyết điểm thì cũng trở nên đặc biệt trong mắt một ai đó. Tôi không biết, trong cuộc đời này có ai xem tôi là cả thế giới không nhưng tôi biết Thanh Hoài là cả thế giới của tôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Từ giờ Thanh Hoài chỉ có thể trở thành kí ức trong cuộc đời tôi, một kí ức không phai nhòa. Tôi sẽ giữ mãi kí ức ấy để nó luôn sáng lấp lánh, không nhuốm chút bụi bẩn.

Bình luận đoạn
Từ giờ Thanh Hoài chỉ có thể trở thành kí ức trong cuộc đời tôi, một kí ức không phai nhòa. Tôi sẽ giữ mãi kí ức ấy để nó luôn sáng lấp lánh, không nhuốm chút bụi bẩn.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vì đó là quãng thời thiếu niên tươi đẹp của tôi.

Bình luận đoạn
Vì đó là quãng thời thiếu niên tươi đẹp của tôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vì có anh mà thế giới trong tôi bừng lên sắc hồng rạng rỡ.

Bình luận đoạn
Vì có anh mà thế giới trong tôi bừng lên sắc hồng rạng rỡ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vào đêm Giao thừa, tôi lại ngước nhìn bầu trời với những bông pháo hoa phát sáng, lặng lẽ nói thích một người. Còn anh, chắc đang hạnh phúc bên cạnh Linh Đan. Anh không còn nhớ đến có một cô gái vẫn luôn đứng phía sau anh, vẫn đêm đêm trải nỗi lòng bằng những trang nhật ký.

Bình luận đoạn
Vào đêm Giao thừa, tôi lại ngước nhìn bầu trời với những bông pháo hoa phát sáng, lặng lẽ nói thích một người. Còn anh, chắc đang hạnh phúc bên cạnh Linh Đan. Anh không còn nhớ đến có một cô gái vẫn luôn đứng phía sau anh, vẫn đêm đêm trải nỗi lòng bằng những trang nhật ký.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có đôi lúc tôi mong thời gian chạy chậm lại một chút để tôi có thể đuổi kịp anh. Đầu óc tôi vốn đơn thuần và chậm chạp trong cách nghĩ cũng như trong cách sống. Đi cùng anh lâu như vậy, thật ra cũng chỉ chừng ấy năm. Thật vui vì chúng ta cùng nhau cười, cùng nhau hạnh phúc, cùng nhau trưởng thành trong suốt thời gian qua. Dẫu sau này có ra sao cũng không hối hận ngày hôm nay đã từng cho đi.

Bình luận đoạn
Có đôi lúc tôi mong thời gian chạy chậm lại một chút để tôi có thể đuổi kịp anh. Đầu óc tôi vốn đơn thuần và chậm chạp trong cách nghĩ cũng như trong cách sống. Đi cùng anh lâu như vậy, thật ra cũng chỉ chừng ấy năm. Thật vui vì chúng ta cùng nhau cười, cùng nhau hạnh phúc, cùng nhau trưởng thành trong suốt thời gian qua. Dẫu sau này có ra sao cũng không hối hận ngày hôm nay đã từng cho đi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có những lúc nhìn lên bầu trời, người tôi thích đang ở một nơi nào đó tay trong tay với Linh Đan, nghe một bài hát yêu thích, ăn một vài món ngon.

Bình luận đoạn
Có những lúc nhìn lên bầu trời, người tôi thích đang ở một nơi nào đó tay trong tay với Linh Đan, nghe một bài hát yêu thích, ăn một vài món ngon.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có những lúc ngồi đếm những áng mây lại hình dung anh đang bước dạo dưới ánh nắng vàng chói chang, nở nụ cười sáng bừng. Chỉ tưởng tượng thôi mà tôi cảm thấy đau lòng, đôi mắt bỗng nhiên có nước chảy ra.

Bình luận đoạn
Có những lúc ngồi đếm những áng mây lại hình dung anh đang bước dạo dưới ánh nắng vàng chói chang, nở nụ cười sáng bừng. Chỉ tưởng tượng thôi mà tôi cảm thấy đau lòng, đôi mắt bỗng nhiên có nước chảy ra.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có những buổi chiều đặt đế giày lên thảm lá vàng khô, mây trôi thong dong nhịp nhàng. Nắng nhạt đậu lên mái tóc. Tôi nghe đâu đây có tiếng thì thầm, là tiếng gió đang đuổi bắt nhau.

Bình luận đoạn
Có những buổi chiều đặt đế giày lên thảm lá vàng khô, mây trôi thong dong nhịp nhàng. Nắng nhạt đậu lên mái tóc. Tôi nghe đâu đây có tiếng thì thầm, là tiếng gió đang đuổi bắt nhau.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thanh Hoài.

Bình luận đoạn
Thanh Hoài.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cái tên mà tôi từng thương đó, càng gọi to bao nhiêu càng trở nên xa vời bấy nhiêu. Giờ đây tôi viết xuống cái tên ấy khi cố nén nước mắt. Tôi muốn giấu đi tất cả vào tim.

Bình luận đoạn
Cái tên mà tôi từng thương đó, càng gọi to bao nhiêu càng trở nên xa vời bấy nhiêu. Giờ đây tôi viết xuống cái tên ấy khi cố nén nước mắt. Tôi muốn giấu đi tất cả vào tim.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

***

Bình luận đoạn
***

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khi tôi bước ra từ văn phòng làm việc của mình, An Bình gọi điện đến. Tôi vừa đi trên hành lang vừa nghe máy.

Bình luận đoạn
Khi tôi bước ra từ văn phòng làm việc của mình, An Bình gọi điện đến. Tôi vừa đi trên hành lang vừa nghe máy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

An Bình nói một tràng qua điện thoại. “Sao rồi bạn hiền? Cả tháng không liên lạc với tớ, chắc vui vẻ bên người ta rồi nên quên người bạn này chứ gì. Tình cảm của cậu tiến triển đến đâu rồi, kể nghe đi. Tớ hồi hộp quá.”

Bình luận đoạn
An Bình nói một tràng qua điện thoại. “Sao rồi bạn hiền? Cả tháng không liên lạc với tớ, chắc vui vẻ bên người ta rồi nên quên người bạn này chứ gì. Tình cảm của cậu tiến triển đến đâu rồi, kể nghe đi. Tớ hồi hộp quá.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi có thể cảm nhận được cô bạn có vẻ rất yêu đời khi nói mấy lời ấy. Hình như chẳng có điều gì làm cô buồn bã hay u sầu. Tôi nghĩ có lẽ cô chưa trải qua những chuyện giống như tôi.

Bình luận đoạn
Tôi có thể cảm nhận được cô bạn có vẻ rất yêu đời khi nói mấy lời ấy. Hình như chẳng có điều gì làm cô buồn bã hay u sầu. Tôi nghĩ có lẽ cô chưa trải qua những chuyện giống như tôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Kết thúc thật rồi. Chị Linh Đan đã trở về, cậu không biết sao?” Tôi nói một cách vô cảm.

Bình luận đoạn
“Kết thúc thật rồi. Chị Linh Đan đã trở về, cậu không biết sao?” Tôi nói một cách vô cảm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Cái gì?” Nếu An Bình ở đây, tôi chắc chắn cô bạn sẽ nắm lấy vai tôi mà lắc lắc. “Tớ không nghe tin tức gì cả. Như vậy là họ quay lại với nhau sao?”

Bình luận đoạn
“Cái gì?” Nếu An Bình ở đây, tôi chắc chắn cô bạn sẽ nắm lấy vai tôi mà lắc lắc. “Tớ không nghe tin tức gì cả. Như vậy là họ quay lại với nhau sao?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi đã cố không muốn nghĩ đến chuyện này nhưng An Bình nhắc lại khiến tôi thêm buồn bã. Tôi khẽ nói. “Ừ. Anh Thanh Hoài nói rằng từ trước tới giờ anh ấy vẫn luôn yêu chị Linh Đan. Thời gian qua với tớ, có lẽ… có lẽ… chỉ là người thay thế.”

Bình luận đoạn
Tôi đã cố không muốn nghĩ đến chuyện này nhưng An Bình nhắc lại khiến tôi thêm buồn bã. Tôi khẽ nói. “Ừ. Anh Thanh Hoài nói rằng từ trước tới giờ anh ấy vẫn luôn yêu chị Linh Đan. Thời gian qua với tớ, có lẽ… có lẽ… chỉ là người thay thế.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Sao anh Thanh Hoài lại đối xử với cậu như vậy?” Tôi nghe giọng An Bình vừa trách móc vừa quan tâm.

Bình luận đoạn
“Sao anh Thanh Hoài lại đối xử với cậu như vậy?” Tôi nghe giọng An Bình vừa trách móc vừa quan tâm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Khó trách.” Tôi bước xuống cầu thang, nói tiếp. “Anh ấy vẫn không biết tớ thầm thích anh ấy. Ngay từ đầu tớ nên nhận ra chuyện tình cảm này là không thể, chỉ tại tớ quá cố chấp muốn bước tiếp cùng anh ấy để xem đi được đến đâu.”

Bình luận đoạn
“Khó trách.” Tôi bước xuống cầu thang, nói tiếp. “Anh ấy vẫn không biết tớ thầm thích anh ấy. Ngay từ đầu tớ nên nhận ra chuyện tình cảm này là không thể, chỉ tại tớ quá cố chấp muốn bước tiếp cùng anh ấy để xem đi được đến đâu.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Xin lỗi, đều là do tớ cứ bảo cậu kiên trì với tình cảm đó.”

Bình luận đoạn
“Xin lỗi, đều là do tớ cứ bảo cậu kiên trì với tình cảm đó.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Không đâu, cậu có ý tốt thôi mà.”

Bình luận đoạn
“Không đâu, cậu có ý tốt thôi mà.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Cậu vẫn ổn chứ? Chắc cậu buồn lắm nhỉ, sao cậu không nói gì với tớ hết vậy?”

Bình luận đoạn
“Cậu vẫn ổn chứ? Chắc cậu buồn lắm nhỉ, sao cậu không nói gì với tớ hết vậy?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi mím môi. “Chúng ta đều đã trưởng thành rồi An Bình à. Tớ không thể cứ mỗi lần gặp chuyện buồn bực lại chạy đến chỗ cậu, trút bầu tâm sự. Cho dù chúng ta là bạn thân đi chăng nữa, tớ cũng sẽ phải tự học cách đứng lên sau những lần vấp ngã. Đừng lo, tớ không sao. Tớ vẫn sẽ mạnh mẽ để bước tiếp.”

Bình luận đoạn
Tôi mím môi. “Chúng ta đều đã trưởng thành rồi An Bình à. Tớ không thể cứ mỗi lần gặp chuyện buồn bực lại chạy đến chỗ cậu, trút bầu tâm sự. Cho dù chúng ta là bạn thân đi chăng nữa, tớ cũng sẽ phải tự học cách đứng lên sau những lần vấp ngã. Đừng lo, tớ không sao. Tớ vẫn sẽ mạnh mẽ để bước tiếp.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Có đôi lúc mạnh mẽ quá cũng không tốt đâu, Thiên Lam.”

Bình luận đoạn
“Có đôi lúc mạnh mẽ quá cũng không tốt đâu, Thiên Lam.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Nhưng đó là cách duy nhất để tớ bước qua nỗi đau, chữa lành chính mình.” Tôi vừa nói vừa đi về phía bến xe buýt.

Bình luận đoạn
“Nhưng đó là cách duy nhất để tớ bước qua nỗi đau, chữa lành chính mình.” Tôi vừa nói vừa đi về phía bến xe buýt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

An Bình tiếp tục ở đầu dây bên kia. “Cậu vẫn còn có anh trai cậu mà.”

Bình luận đoạn
An Bình tiếp tục ở đầu dây bên kia. “Cậu vẫn còn có anh trai cậu mà.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Anh ấy còn có cuộc sống của anh ấy, tớ không thể cứ dựa dẫm mãi vào anh ấy được. Đừng nói về tớ nữa, nói về cậu đi. Đã quen được chàng nào chưa?” Tôi hỏi, ngồi dưới mái vòm của trạm xe buýt.

Bình luận đoạn
“Anh ấy còn có cuộc sống của anh ấy, tớ không thể cứ dựa dẫm mãi vào anh ấy được. Đừng nói về tớ nữa, nói về cậu đi. Đã quen được chàng nào chưa?” Tôi hỏi, ngồi dưới mái vòm của trạm xe buýt.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Quen thì nhiều nhưng vẫn chưa tìm được người phù hợp với mình.”

Bình luận đoạn
“Quen thì nhiều nhưng vẫn chưa tìm được người phù hợp với mình.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Chắc là duyên chưa tới.”

Bình luận đoạn
“Chắc là duyên chưa tới.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Tớ cũng nghĩ vậy.”

Bình luận đoạn
“Tớ cũng nghĩ vậy.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Tớ thấy cậu hợp với anh Định Cường đấy, sao không hẹn hò đi.”

Bình luận đoạn
“Tớ thấy cậu hợp với anh Định Cường đấy, sao không hẹn hò đi.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Thôi đi, cho tớ xin. Cậu còn không biết anh ấy là người như thế nào ư? Tớ không muốn người yêu tớ là kẻ lăng nhăng, suốt ngày đi tán gái như thế đâu. Người yêu tớ có thể không đẹp trai hay giàu có nhưng phải trân trọng tớ và chỉ yêu một mình tớ thôi.”

Bình luận đoạn
“Thôi đi, cho tớ xin. Cậu còn không biết anh ấy là người như thế nào ư? Tớ không muốn người yêu tớ là kẻ lăng nhăng, suốt ngày đi tán gái như thế đâu. Người yêu tớ có thể không đẹp trai hay giàu có nhưng phải trân trọng tớ và chỉ yêu một mình tớ thôi.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi lặng đi một chút, điện thoại vẫn để lên tai. Tìm một người trân trọng mình? Giữa thế gian rộng lớn, biết tìm đâu người như thế? Tôi cố nén tiếng thở dài.

Bình luận đoạn
Tôi lặng đi một chút, điện thoại vẫn để lên tai. Tìm một người trân trọng mình? Giữa thế gian rộng lớn, biết tìm đâu người như thế? Tôi cố nén tiếng thở dài.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Rồi cậu sẽ gặp được người như thế.” Tôi nói.

Bình luận đoạn
“Rồi cậu sẽ gặp được người như thế.” Tôi nói.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Cậu cũng vậy. Có lẽ người ấy đến muộn, thế nên cậu phải kiên nhẫn. Được chứ?”

Bình luận đoạn
“Cậu cũng vậy. Có lẽ người ấy đến muộn, thế nên cậu phải kiên nhẫn. Được chứ?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Xe buýt tới, tôi vội nói. “Xe tới rồi, tớ cúp máy đây. Lần sau nói chuyện tiếp.”

Bình luận đoạn
Xe buýt tới, tôi vội nói. “Xe tới rồi, tớ cúp máy đây. Lần sau nói chuyện tiếp.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi tắt máy rồi cất điện thoại vô túi xách, bước lên xe buýt. Mỗi lần đi xe buýt một mình, tôi phải giữ đầu óc tỉnh táo vì không có Vũ Ân bên cạnh, nếu tôi ngủ gật thì sẽ lỡ trạm mất. Đột nhiên tôi muốn đi gặp Thanh Hoài, nhìn anh từ xa thôi, tôi cũng ấm lòng. Vì vậy, tôi nói với bác tài địa chỉ nhà Thanh Hoài. Tôi cũng không chắc giờ này anh có ở nhà không nữa.

Bình luận đoạn
Tôi tắt máy rồi cất điện thoại vô túi xách, bước lên xe buýt. Mỗi lần đi xe buýt một mình, tôi phải giữ đầu óc tỉnh táo vì không có Vũ Ân bên cạnh, nếu tôi ngủ gật thì sẽ lỡ trạm mất. Đột nhiên tôi muốn đi gặp Thanh Hoài, nhìn anh từ xa thôi, tôi cũng ấm lòng. Vì vậy, tôi nói với bác tài địa chỉ nhà Thanh Hoài. Tôi cũng không chắc giờ này anh có ở nhà không nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Duyên phân giữa tôi với anh không phải là nhân duyên giữa người với người mà là duyên giữa hướng dương với mặt trời. Nhưng một ngày không chỉ có bình minh và hừng đông, còn có bóng tối và mặt trăng. Cho tới khi nào thế gian này còn nắng sáng, còn rạng đông thì hướng dương chỉ hướng về phía mặt trời.

Bình luận đoạn
Duyên phân giữa tôi với anh không phải là nhân duyên giữa người với người mà là duyên giữa hướng dương với mặt trời. Nhưng một ngày không chỉ có bình minh và hừng đông, còn có bóng tối và mặt trăng. Cho tới khi nào thế gian này còn nắng sáng, còn rạng đông thì hướng dương chỉ hướng về phía mặt trời.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Dù chỉ còn một hơi thở, trái tim tôi cũng sẽ đập vì anh.

Bình luận đoạn
Dù chỉ còn một hơi thở, trái tim tôi cũng sẽ đập vì anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thu qua, đông tới, gió lạnh gieo rắc trên khắp các nẻo đường. Tôi ngồi trên xe buýt, ngắm từng phong cảnh, từng dòng người mà thấy lòng buồn man mác.

Bình luận đoạn
Thu qua, đông tới, gió lạnh gieo rắc trên khắp các nẻo đường. Tôi ngồi trên xe buýt, ngắm từng phong cảnh, từng dòng người mà thấy lòng buồn man mác.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có hôm nào đó, Vũ Ân nói với tôi. “Nhớ quá thì đi gặp người ta đi.”

Bình luận đoạn
Có hôm nào đó, Vũ Ân nói với tôi. “Nhớ quá thì đi gặp người ta đi.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Gặp rồi càng làm tăng thêm sự nhớ nhung nhưng không phải lúc nào đi, tôi cũng có thể gặp được Thanh Hoài, nhất là bây giờ anh đã có Linh Đan kề bên.

Bình luận đoạn
Gặp rồi càng làm tăng thêm sự nhớ nhung nhưng không phải lúc nào đi, tôi cũng có thể gặp được Thanh Hoài, nhất là bây giờ anh đã có Linh Đan kề bên.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi thích Thanh Hoài, Thanh Hoài thích Linh Đan. Ba chúng tôi cứ mãi ở trong cái vòng luẩn quẩn, biết đến khi nào mới dứt ra được.

Bình luận đoạn
Tôi thích Thanh Hoài, Thanh Hoài thích Linh Đan. Ba chúng tôi cứ mãi ở trong cái vòng luẩn quẩn, biết đến khi nào mới dứt ra được.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi nghe nhạc suốt chặng đường.

Bình luận đoạn
Tôi nghe nhạc suốt chặng đường.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tới nơi, ngôi nhà đóng cửa. Tôi lang thang trên con đường xa lạ với hy vọng nhìn thấy anh ở một ngã rẽ nào đó nhưng không gặp. Có lẽ anh chưa đi làm về hoặc anh đang ăn tối cùng với Linh Đan.

Bình luận đoạn
Tới nơi, ngôi nhà đóng cửa. Tôi lang thang trên con đường xa lạ với hy vọng nhìn thấy anh ở một ngã rẽ nào đó nhưng không gặp. Có lẽ anh chưa đi làm về hoặc anh đang ăn tối cùng với Linh Đan.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi vẫn cứ đi. Mỗi chiều tan làm tôi thường bắt xe buýt đến nhà của Thanh Hoài. Tôi làm công việc này như một thói quen giống như khi còn ở thị trấn, tôi vẫn thường đạp xe qua trường anh học.

Bình luận đoạn
Tôi vẫn cứ đi. Mỗi chiều tan làm tôi thường bắt xe buýt đến nhà của Thanh Hoài. Tôi làm công việc này như một thói quen giống như khi còn ở thị trấn, tôi vẫn thường đạp xe qua trường anh học.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi đã từng nói cứ khóc đi, buồn đi rồi cũng đến lúc tôi và anh trưởng thành – thời điểm mà tôi cứ tưởng sẽ ở bên anh thật lâu, cùng nhau trải qua những ngày tháng tươi đẹp cuối cùng cũng phải chọn cách rời đi, dù muốn dù không nhưng đó là sự lựa chọn duy nhất.

Bình luận đoạn
Tôi đã từng nói cứ khóc đi, buồn đi rồi cũng đến lúc tôi và anh trưởng thành – thời điểm mà tôi cứ tưởng sẽ ở bên anh thật lâu, cùng nhau trải qua những ngày tháng tươi đẹp cuối cùng cũng phải chọn cách rời đi, dù muốn dù không nhưng đó là sự lựa chọn duy nhất.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Có lẽ trên đời này, thứ tàn nhẫn nhất chính là sự lãng quên.

Bình luận đoạn
Có lẽ trên đời này, thứ tàn nhẫn nhất chính là sự lãng quên.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi cứ đi loanh quanh khu phố nơi anh sống rồi bị lạc. Trời nhá nhem tối. Bến xe buýt lại ở rất xa. Vì tránh một chiếc mô tô phóng nhanh từ trong hẻm nên tôi bị trật khớp cổ chân.

Bình luận đoạn
Tôi cứ đi loanh quanh khu phố nơi anh sống rồi bị lạc. Trời nhá nhem tối. Bến xe buýt lại ở rất xa. Vì tránh một chiếc mô tô phóng nhanh từ trong hẻm nên tôi bị trật khớp cổ chân.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trong lúc khó khăn, tôi nhớ đến Vũ Ân và gọi cho anh. Vừa nghe nói tôi bị thương, anh hốt hoảng bảo hãy ở yên ở đó, anh sẽ tới ngay rồi cúp máy.

Bình luận đoạn
Trong lúc khó khăn, tôi nhớ đến Vũ Ân và gọi cho anh. Vừa nghe nói tôi bị thương, anh hốt hoảng bảo hãy ở yên ở đó, anh sẽ tới ngay rồi cúp máy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Đồ ngốc này, tôi còn chưa nói cho anh biết tôi đang ở đâu thì làm sao anh biết mà tới. Tôi bèn nhắn địa điểm cho anh.

Bình luận đoạn
Đồ ngốc này, tôi còn chưa nói cho anh biết tôi đang ở đâu thì làm sao anh biết mà tới. Tôi bèn nhắn địa điểm cho anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tìm được tôi, anh mắng. “Em là tên ngốc hả? Sao cứ khiến người khác phải lo lắng thế hả?” Rồi anh bế xốc tôi lên, đưa tôi vào bệnh viện gần đó. Dù anh quở trách nhưng giọng anh vẫn nhẹ nhàng.

Bình luận đoạn
Tìm được tôi, anh mắng. “Em là tên ngốc hả? Sao cứ khiến người khác phải lo lắng thế hả?” Rồi anh bế xốc tôi lên, đưa tôi vào bệnh viện gần đó. Dù anh quở trách nhưng giọng anh vẫn nhẹ nhàng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bác sĩ sau khi xem xét vết thương trên chân tôi thì khuyên tôi nên ở lại vài ngày để tiện theo dõi thêm.

Bình luận đoạn
Bác sĩ sau khi xem xét vết thương trên chân tôi thì khuyên tôi nên ở lại vài ngày để tiện theo dõi thêm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Trong những ngày nằm viện, là anh chăm sóc tôi, dâng cơm lên mỗi ngày. Tôi gọi điện xin phép chị trưởng phòng cho tôi nghỉ vài ngày, dĩ nhiên là tôi có nói rõ nguyên do.

Bình luận đoạn
Trong những ngày nằm viện, là anh chăm sóc tôi, dâng cơm lên mỗi ngày. Tôi gọi điện xin phép chị trưởng phòng cho tôi nghỉ vài ngày, dĩ nhiên là tôi có nói rõ nguyên do.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nửa đêm trở mình nhìn thấy Vũ Ân nằm ngoẹo cổ trên ghế, tôi không khỏi cảm động. Mặc dù đã trưởng thành, mặc dù đã đi làm nhưng anh vẫn lo lắng, chăm sóc cho tôi, như thể tôi vẫn còn là cô thiếu niên ngây thơ thuở ấy. Chán nản, tôi thầm thở dài, tự trách mình làm liên lụy đến anh khiến anh phải nghỉ học vài hôm để vào viện săn sóc tôi. Nhắc mới nhớ hình như anh chỉ còn một năm nữa là tốt nghiệp. Tôi đoán sau khi tốt nghiệp, anh sẽ thực tập cùng chỗ với Định Cường. Tôi từng nghe anh nói như vậy.

Bình luận đoạn
Nửa đêm trở mình nhìn thấy Vũ Ân nằm ngoẹo cổ trên ghế, tôi không khỏi cảm động. Mặc dù đã trưởng thành, mặc dù đã đi làm nhưng anh vẫn lo lắng, chăm sóc cho tôi, như thể tôi vẫn còn là cô thiếu niên ngây thơ thuở ấy. Chán nản, tôi thầm thở dài, tự trách mình làm liên lụy đến anh khiến anh phải nghỉ học vài hôm để vào viện săn sóc tôi. Nhắc mới nhớ hình như anh chỉ còn một năm nữa là tốt nghiệp. Tôi đoán sau khi tốt nghiệp, anh sẽ thực tập cùng chỗ với Định Cường. Tôi từng nghe anh nói như vậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chân đau, tôi nằm trên giường bệnh không tiện đi lại, Vũ Ân trở thành nô bộc mặc sức tôi sai khiến. Tôi muốn ăn cơm có cơm, tôi muốn uống nước có nước. Anh tất bật chạy ngược xuôi, không than phiền một lời.

Bình luận đoạn
Chân đau, tôi nằm trên giường bệnh không tiện đi lại, Vũ Ân trở thành nô bộc mặc sức tôi sai khiến. Tôi muốn ăn cơm có cơm, tôi muốn uống nước có nước. Anh tất bật chạy ngược xuôi, không than phiền một lời.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tôi nói muốn đọc một cuốn tiểu thuyết, không biết anh mượn hay mua mà đem vào ngay cho tôi.

Bình luận đoạn
Tôi nói muốn đọc một cuốn tiểu thuyết, không biết anh mượn hay mua mà đem vào ngay cho tôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chậm rãi lật từng trang của cuốn tiểu thuyết, thỉnh thoảng ngước lên nhìn trời, mây, cây, lá. Người mình thích kề bên, vuốt tóc dịu dàng. Cuộc sống như thế thật tuyệt biết bao. Chỉ tiếc rằng đó chỉ là cuộc sống trong mơ, dù là mơ đi chăng nữa, tôi cũng muốn mơ một lần.

Bình luận đoạn
Chậm rãi lật từng trang của cuốn tiểu thuyết, thỉnh thoảng ngước lên nhìn trời, mây, cây, lá. Người mình thích kề bên, vuốt tóc dịu dàng. Cuộc sống như thế thật tuyệt biết bao. Chỉ tiếc rằng đó chỉ là cuộc sống trong mơ, dù là mơ đi chăng nữa, tôi cũng muốn mơ một lần.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước Chương sau
💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!