Truyện
Trước

Chương 4.

Suy nghĩ một lúc lâu, Nguyên ngồi xuống bên giường, tựa lưng vào chiếc giường êm ái quen thuộc. Trong lòng cậu dâng lên cảm giác căm ghét, nỗi hận thù đối với lũ trẻ đã nhốt mình.

Bình luận đoạn
Suy nghĩ một lúc lâu, Nguyên ngồi xuống bên giường, tựa lưng vào chiếc giường êm ái quen thuộc. Trong lòng cậu dâng lên cảm giác căm ghét, nỗi hận thù đối với lũ trẻ đã nhốt mình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nhưng trong khoảnh khắc ấy, một ký ức tưởng như đã phai mờ bỗng chốc sống dậy: Có ai đó đã mở cửa và cứu lấy cậu.

Bình luận đoạn
Nhưng trong khoảnh khắc ấy, một ký ức tưởng như đã phai mờ bỗng chốc sống dậy: Có ai đó đã mở cửa và cứu lấy cậu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cánh cửa vừa hé mở, ánh sáng từ bên ngoài chiếu vào, lạnh lẽo nhưng lại có chút ấm áp, như một phép màu xua tan đi phần nào bóng tối đen đặc. Cậu mơ màng nhìn thấy một bóng người tiến lại gần. Dù hình dáng mờ nhạt, nhưng cậu không thể nào quên được: đó là cậu bạn cao ráo, hơi gầy, với nốt ruồi nhỏ ở đuôi mắt, thứ duy nhất rõ ràng trong ký ức.

Bình luận đoạn
Cánh cửa vừa hé mở, ánh sáng từ bên ngoài chiếu vào, lạnh lẽo nhưng lại có chút ấm áp, như một phép màu xua tan đi phần nào bóng tối đen đặc. Cậu mơ màng nhìn thấy một bóng người tiến lại gần. Dù hình dáng mờ nhạt, nhưng cậu không thể nào quên được: đó là cậu bạn cao ráo, hơi gầy, với nốt ruồi nhỏ ở đuôi mắt, thứ duy nhất rõ ràng trong ký ức.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tỉnh táo chưa được lâu, Nguyên lại ngất xỉu, lịm đi trong nỗi đau chưa kịp nguôi.

Bình luận đoạn
Tỉnh táo chưa được lâu, Nguyên lại ngất xỉu, lịm đi trong nỗi đau chưa kịp nguôi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bất chợt, tiếng gõ cửa vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng:

Bình luận đoạn
Bất chợt, tiếng gõ cửa vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Cốc...cốc..."

Bình luận đoạn
"Cốc...cốc..."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Nguyên à, mẹ mua đồ ăn cho con rồi đây. Con ra ăn cho nóng nhé."

Bình luận đoạn
"Nguyên à, mẹ mua đồ ăn cho con rồi đây. Con ra ăn cho nóng nhé."

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

"Vâng ạ." Nguyên đáp, giọng nhẹ nhàng nhưng vẫn chứa đầy sự mệt mỏi.

Bình luận đoạn
"Vâng ạ." Nguyên đáp, giọng nhẹ nhàng nhưng vẫn chứa đầy sự mệt mỏi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

_____

Bình luận đoạn
_____

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Hai năm sau

Bình luận đoạn
Hai năm sau

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thời gian giống như đám mây mỏng manh, nhẹ nhàng lướt qua và để lại dấu vết phai mờ trên bầu trời ký ức. Đã hai năm trôi qua, cậu bé mười hai tuổi năm nào giờ đã trở thành chàng trai chuẩn bị bước sang một hành trình mới, một con đường mới, một cuộc sống ở môi trường mới.

Bình luận đoạn
Thời gian giống như đám mây mỏng manh, nhẹ nhàng lướt qua và để lại dấu vết phai mờ trên bầu trời ký ức. Đã hai năm trôi qua, cậu bé mười hai tuổi năm nào giờ đã trở thành chàng trai chuẩn bị bước sang một hành trình mới, một con đường mới, một cuộc sống ở môi trường mới.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thiên lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi chiếc lá xuân nhẹ nhàng rơi từ trên cao xuống, xoay nhẹ trong gió như một vũ công đang nhảy nhót giữa bầu trời, uyển chuyển những động tác nhịp nhàng. Tiếng gió hòa cùng với khí trời khẽ đi qua từng tán lá, chậu cây như đang gửi một lời chúc, một lời bình yên chào mừng năm mới. Thiên cảm nhận được sự tĩnh lặng và bình yên từ cảnh vật xung quanh. Anh như tách mình ra khỏi thế giới nhộn nhịp, ồn ào trong lớp.

Bình luận đoạn
Thiên lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi chiếc lá xuân nhẹ nhàng rơi từ trên cao xuống, xoay nhẹ trong gió như một vũ công đang nhảy nhót giữa bầu trời, uyển chuyển những động tác nhịp nhàng. Tiếng gió hòa cùng với khí trời khẽ đi qua từng tán lá, chậu cây như đang gửi một lời chúc, một lời bình yên chào mừng năm mới. Thiên cảm nhận được sự tĩnh lặng và bình yên từ cảnh vật xung quanh. Anh như tách mình ra khỏi thế giới nhộn nhịp, ồn ào trong lớp.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Thiên, Thiên, mày có đi thi học sinh giỏi không kìa?” Một bàn tay vỗ nhẹ vào lưng cậu phá vỡ sự yên bình.

Bình luận đoạn
“Thiên, Thiên, mày có đi thi học sinh giỏi không kìa?” Một bàn tay vỗ nhẹ vào lưng cậu phá vỡ sự yên bình.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Tao không đi đâu.” Thiên đáp. Giọng nói thể hiện rõ sự băn khoăn, do dự.

Bình luận đoạn
“Tao không đi đâu.” Thiên đáp. Giọng nói thể hiện rõ sự băn khoăn, do dự.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Thầy ơi, bạn Thiên bảo bạn ý không đi ạ”. Cậu bạn khác nghe Thiên nói vậy bèn thưa với thầy.

Bình luận đoạn
“Thầy ơi, bạn Thiên bảo bạn ý không đi ạ”. Cậu bạn khác nghe Thiên nói vậy bèn thưa với thầy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thầy Bảy, người đang đứng trên bục giảng nghiêm nghị nhìn Thiên:

Bình luận đoạn
Thầy Bảy, người đang đứng trên bục giảng nghiêm nghị nhìn Thiên:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Thiên, sao em lại không đi? Đây là cơ hội tốt để em có thể rèn luyện kỹ năng, kinh nghiệm và sự tự tin khi đi thi đấy. Không phải ai cũng có thể tham gia đâu. Lần này nếu em thi được giải thì thành tích thuộc về em là chủ yếu. Các lớp khác đều có các bạn đăng ký tham gia rồi. Em tham gia đi.”

Bình luận đoạn
“Thiên, sao em lại không đi? Đây là cơ hội tốt để em có thể rèn luyện kỹ năng, kinh nghiệm và sự tự tin khi đi thi đấy. Không phải ai cũng có thể tham gia đâu. Lần này nếu em thi được giải thì thành tích thuộc về em là chủ yếu. Các lớp khác đều có các bạn đăng ký tham gia rồi. Em tham gia đi.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Từng lời nói của thầy như một luồng sáng, chiếu rọi vào trong tâm trí anh xua tan đi sự ngờ vực, lo lắng cùng tự ti. Tim Thiên dường như đập nhanh hơn, mỗi nhịp đập như một luồng trống thúc giục anh mau thoát ra khỏi lồng giam của bản thân, thử thách những điều mới mẻ.

Bình luận đoạn
Từng lời nói của thầy như một luồng sáng, chiếu rọi vào trong tâm trí anh xua tan đi sự ngờ vực, lo lắng cùng tự ti. Tim Thiên dường như đập nhanh hơn, mỗi nhịp đập như một luồng trống thúc giục anh mau thoát ra khỏi lồng giam của bản thân, thử thách những điều mới mẻ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Có những ai tham gia đấy ạ?”.

Bình luận đoạn
“Có những ai tham gia đấy ạ?”.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Có Nguyên lớp 8a6, Hân lớp 8a3, Linh lớp 8a6, Nam lớp 8a4 và Bảo lớp 8a2”.

Bình luận đoạn
“Có Nguyên lớp 8a6, Hân lớp 8a3, Linh lớp 8a6, Nam lớp 8a4 và Bảo lớp 8a2”.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Những cái tên ấy anh đều biết. Họ đều là những cái tên tiêu biểu được vinh danh cùng anh trong những năm học trước. Tất cả đều học rất giỏi. Nếu anh tham gia thì anh sẽ có nhiều cơ hội để học hỏi và làm quen được nhiều điều mới.

Bình luận đoạn
Những cái tên ấy anh đều biết. Họ đều là những cái tên tiêu biểu được vinh danh cùng anh trong những năm học trước. Tất cả đều học rất giỏi. Nếu anh tham gia thì anh sẽ có nhiều cơ hội để học hỏi và làm quen được nhiều điều mới.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Vâng, vậy em sẽ đăng ký tham gia ạ.” Thiên quyết định, ánh mắt thể hiện rõ sự quyết tâm

Bình luận đoạn
“Vâng, vậy em sẽ đăng ký tham gia ạ.” Thiên quyết định, ánh mắt thể hiện rõ sự quyết tâm

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Em suy nghĩ vậy là đúng rồi. Vậy tiết sau em đến phòng bộ môn Vật Lý nhé.” Thầy nở một nụ cười hiền hòa, đáp lại Thiên.

Bình luận đoạn
“Em suy nghĩ vậy là đúng rồi. Vậy tiết sau em đến phòng bộ môn Vật Lý nhé.” Thầy nở một nụ cười hiền hòa, đáp lại Thiên.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cùng lúc đó, tiếng trống báo hiệu giờ ra chơi đã đến. Mọi người trong phòng học mới đó đã đổ xô ra ngoài hành lang và sân trường.

Bình luận đoạn
Cùng lúc đó, tiếng trống báo hiệu giờ ra chơi đã đến. Mọi người trong phòng học mới đó đã đổ xô ra ngoài hành lang và sân trường.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thoáng chốc, chỉ còn lại mình Thiên trong phòng.

Bình luận đoạn
Thoáng chốc, chỉ còn lại mình Thiên trong phòng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thiên nằm gục xuống bàn, đăm chiêu suy nghĩ về thứ gì đó rồi tủm tỉm cười, ánh mắt lộ rõ vẻ hào hứng và thích thú.

Bình luận đoạn
Thiên nằm gục xuống bàn, đăm chiêu suy nghĩ về thứ gì đó rồi tủm tỉm cười, ánh mắt lộ rõ vẻ hào hứng và thích thú.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Nguyên. Trần Hoàng Nguyên lớp 8a6. Lần này mày không thoát khỏi tao đâu.” Anh thủ thỉ nói.

Bình luận đoạn
“Nguyên. Trần Hoàng Nguyên lớp 8a6. Lần này mày không thoát khỏi tao đâu.” Anh thủ thỉ nói.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ở tầng dưới

Bình luận đoạn
Ở tầng dưới

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chàng trai lạnh lùng với mái tóc mullet, phần tóc phía trước được cắt ngắn, cắt gọn, tỉa đều. Còn phần tóc phía sau lại trở nên rối bù nên tạo cho người khác cảm giác vừa hoang dã, vừa phóng khoáng. Tay đặt lên lan can như một điểm tựa, ánh mắt xa xăm nhìn về khoảng trời, nơi mà ánh sáng của trời xuân đang len lỏi trong từng kẽ lá. Thỉnh thoảng, chàng trai gõ nhẹ vài cái lên lan can với một nhịp điệu không đều.

Bình luận đoạn
Chàng trai lạnh lùng với mái tóc mullet, phần tóc phía trước được cắt ngắn, cắt gọn, tỉa đều. Còn phần tóc phía sau lại trở nên rối bù nên tạo cho người khác cảm giác vừa hoang dã, vừa phóng khoáng. Tay đặt lên lan can như một điểm tựa, ánh mắt xa xăm nhìn về khoảng trời, nơi mà ánh sáng của trời xuân đang len lỏi trong từng kẽ lá. Thỉnh thoảng, chàng trai gõ nhẹ vài cái lên lan can với một nhịp điệu không đều.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Kiên, đang suy nghĩ gì vậy? Xuống căn-tin ăn gì không” Giọng nói ngọt ngào cất lên, mang theo vẻ tò mò.

Bình luận đoạn
“Kiên, đang suy nghĩ gì vậy? Xuống căn-tin ăn gì không” Giọng nói ngọt ngào cất lên, mang theo vẻ tò mò.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Kiên quay sang nhìn cậu bạn vừa mới gọi mình, sắc mặt lập tức thay đổi. Khuôn mặt lạnh lùng khó gần ban nãy được thay bằng khuôn mặt vui tươi.

Bình luận đoạn
Kiên quay sang nhìn cậu bạn vừa mới gọi mình, sắc mặt lập tức thay đổi. Khuôn mặt lạnh lùng khó gần ban nãy được thay bằng khuôn mặt vui tươi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Nguyên hả? Mày ở đây từ khi nào đấy?” Vừa nói, bàn tay không an phận xoa mái tóc vừa được chải gọn của Nguyên.

Bình luận đoạn
“Nguyên hả? Mày ở đây từ khi nào đấy?” Vừa nói, bàn tay không an phận xoa mái tóc vừa được chải gọn của Nguyên.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cậu cũng chẳng bận tâm đến mái tóc của mình, kéo tay Kiên đi về phía căn-tin. Kiên nhìn bàn tay mình đang được nằm trọn trong lòng bàn tay của Nguyên mà khẽ cười, ánh mắt hiện lên vẻ hạnh phúc. Hơi ấm từ bàn tay cậu truyền cho anh làm anh cảm thấy như được bao bọc bởi sự quan tâm và sự ấm áp chân thành của cậu. Ngay bây giờ,Kiên chỉ muốn ước rằng thời gian sẽ ngừng trôi để anh có thể tận hưởng trọn vẹn cảm xúc này thêm một chút nữa.

Bình luận đoạn
Cậu cũng chẳng bận tâm đến mái tóc của mình, kéo tay Kiên đi về phía căn-tin. Kiên nhìn bàn tay mình đang được nằm trọn trong lòng bàn tay của Nguyên mà khẽ cười, ánh mắt hiện lên vẻ hạnh phúc. Hơi ấm từ bàn tay cậu truyền cho anh làm anh cảm thấy như được bao bọc bởi sự quan tâm và sự ấm áp chân thành của cậu. Ngay bây giờ,Kiên chỉ muốn ước rằng thời gian sẽ ngừng trôi để anh có thể tận hưởng trọn vẹn cảm xúc này thêm một chút nữa.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Khi họ bước vào căn-tin, ánh sáng từ chiếc đèn chiếu vào người, càng làm nổi bật lên hai bàn tay đang nắm chặt nhau và vẻ mặt hạnh phúc của Kiên.

Bình luận đoạn
Khi họ bước vào căn-tin, ánh sáng từ chiếc đèn chiếu vào người, càng làm nổi bật lên hai bàn tay đang nắm chặt nhau và vẻ mặt hạnh phúc của Kiên.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Mày ăn gì?”. Nguyên hỏi, ánh mắt đầy sự quan tâm.

Bình luận đoạn
“Mày ăn gì?”. Nguyên hỏi, ánh mắt đầy sự quan tâm.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Kiên nào có để ý đến câu hỏi của Nguyên. Lúc này anh đã bị chết chìm trong khoảnh khắc hai người nắm tay nhau rồi. Anh lơ đãng nhìn xuống bàn tay của mình hiện đang nằm gọn trong bàn tay của Nguyên, cảm nhận rõ ràng nhịp đập hạnh phúc và sung sướng của bản thân.

Bình luận đoạn
Kiên nào có để ý đến câu hỏi của Nguyên. Lúc này anh đã bị chết chìm trong khoảnh khắc hai người nắm tay nhau rồi. Anh lơ đãng nhìn xuống bàn tay của mình hiện đang nằm gọn trong bàn tay của Nguyên, cảm nhận rõ ràng nhịp đập hạnh phúc và sung sướng của bản thân.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Thấy Kiên mãi không có phản ứng, Nguyên cười nhẹ và lắc đầu “Vậy tao mua nước cho mày nhé?”

Bình luận đoạn
Thấy Kiên mãi không có phản ứng, Nguyên cười nhẹ và lắc đầu “Vậy tao mua nước cho mày nhé?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh lơ mơ đáp lại bằng cái gật đầu nhẹ.

Bình luận đoạn
Anh lơ mơ đáp lại bằng cái gật đầu nhẹ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chẳng mấy chốc, Nguyên đã quay trở lại, trên tay cầm hai chai nước.

Bình luận đoạn
Chẳng mấy chốc, Nguyên đã quay trở lại, trên tay cầm hai chai nước.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Kiên, Kiên, Kiên, Kiên!”

Bình luận đoạn
“Kiên, Kiên, Kiên, Kiên!”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Hả?”. Kiên ngơ ngác nhìn xung quanh, khuôn mặt ngơ ngác khờ khệch đến mức làm Nguyên phải bật cười.

Bình luận đoạn
“Hả?”. Kiên ngơ ngác nhìn xung quanh, khuôn mặt ngơ ngác khờ khệch đến mức làm Nguyên phải bật cười.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Tao mua nước rồi. Chúng ta ra kia ngồi đi. Chắc mày đứng nãy giờ mỏi chân rồi nhỉ?”

Bình luận đoạn
“Tao mua nước rồi. Chúng ta ra kia ngồi đi. Chắc mày đứng nãy giờ mỏi chân rồi nhỉ?”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Ừm. Cảm ơn nhé.” Vừa nói cả hai người đều bước tới chỗ ghế đá gần đấy ngồi nghỉ.

Bình luận đoạn
“Ừm. Cảm ơn nhé.” Vừa nói cả hai người đều bước tới chỗ ghế đá gần đấy ngồi nghỉ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Kiên ngồi xuống, lẳng lẽ nhìn Nguyên chẳng nói lời nào. Ánh mắt cùng khuôn mặt anh lúc đấy toát lên rõ sự hạnh phúc, vui mừng. Cảm giác ấy len lỏi vào trong tâm trí anh khiến tim anh loạn cả lên. Cơn nóng lan ra tận mang tai, trái tim Kiên lúc đó như đang bị hàng triệu con kiến bò vào. Ngứa ngáy vô cùng. Anh tự hỏi rằng liệu có nên mở lời hay không, có nên nói chuyện gì đó cho đỡ nhàm chán hơn không. Hàng vạn câu hỏi xoay trong đầu nhưng mỗi khi Kiên định cất tiếng nói thì từng câu từng chữ như bị mắc kẹt nơi cổ họng.

Bình luận đoạn
Kiên ngồi xuống, lẳng lẽ nhìn Nguyên chẳng nói lời nào. Ánh mắt cùng khuôn mặt anh lúc đấy toát lên rõ sự hạnh phúc, vui mừng. Cảm giác ấy len lỏi vào trong tâm trí anh khiến tim anh loạn cả lên. Cơn nóng lan ra tận mang tai, trái tim Kiên lúc đó như đang bị hàng triệu con kiến bò vào. Ngứa ngáy vô cùng. Anh tự hỏi rằng liệu có nên mở lời hay không, có nên nói chuyện gì đó cho đỡ nhàm chán hơn không. Hàng vạn câu hỏi xoay trong đầu nhưng mỗi khi Kiên định cất tiếng nói thì từng câu từng chữ như bị mắc kẹt nơi cổ họng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ngón tay mảnh khảnh khẽ lướt qua ghế đá, ánh mắt không lúc nào rời khỏi Nguyên.

Bình luận đoạn
Ngón tay mảnh khảnh khẽ lướt qua ghế đá, ánh mắt không lúc nào rời khỏi Nguyên.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Cảm giác ngại ngùng làm anh chẳng nói được gì, chỉ khẽ ngồi quan sát từng biểu cảm của Nguyên. Có đôi lần chạm mắt nhau, Nguyên khẽ cười còn Kiên thì vội vã gục mặt xuống, cố gắng điều chỉnh lại cảm xúc của mình. Mỗi nụ cười của cậu như một tia sáng chiếu rọi vào tâm hồn Kiên, nhưng cũng khiến anh thêm phần bối rối.

Bình luận đoạn
Cảm giác ngại ngùng làm anh chẳng nói được gì, chỉ khẽ ngồi quan sát từng biểu cảm của Nguyên. Có đôi lần chạm mắt nhau, Nguyên khẽ cười còn Kiên thì vội vã gục mặt xuống, cố gắng điều chỉnh lại cảm xúc của mình. Mỗi nụ cười của cậu như một tia sáng chiếu rọi vào tâm hồn Kiên, nhưng cũng khiến anh thêm phần bối rối.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nguyên vừa uống vừa ngẩng đầu về phía bầu trời xanh, đăm chiêu suy nghĩ về thứ gì đó. Nhưng ánh mắt nóng bỏng của Kiên khiến cậu chợt rời khỏi dòng suy nghĩ và quay lại phía anh.

Bình luận đoạn
Nguyên vừa uống vừa ngẩng đầu về phía bầu trời xanh, đăm chiêu suy nghĩ về thứ gì đó. Nhưng ánh mắt nóng bỏng của Kiên khiến cậu chợt rời khỏi dòng suy nghĩ và quay lại phía anh.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Kiên, mày nghĩ xem liệu tham gia thi học sinh giỏi Vật Lý là một quyết định đúng không?” Câu hỏi bất chợt từ Nguyên khiến Kiên đứng hình mất vài giây.

Bình luận đoạn
“Kiên, mày nghĩ xem liệu tham gia thi học sinh giỏi Vật Lý là một quyết định đúng không?” Câu hỏi bất chợt từ Nguyên khiến Kiên đứng hình mất vài giây.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Sao mày lại hỏi thế? Chẳng lẽ vốn dĩ mày không định thi ư?” Đáp lại câu hỏi của Kiên là một sự lặng im của Nguyên. Cậu cúi đầu xuống, mân mê đôi bàn tay. Cảm giác bất an xen lẫn lo lắng bỗng dâng lên trong lòng Kiên.

Bình luận đoạn
“Sao mày lại hỏi thế? Chẳng lẽ vốn dĩ mày không định thi ư?” Đáp lại câu hỏi của Kiên là một sự lặng im của Nguyên. Cậu cúi đầu xuống, mân mê đôi bàn tay. Cảm giác bất an xen lẫn lo lắng bỗng dâng lên trong lòng Kiên.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Anh thở dài, đôi bàn tay khẽ sờ tai Nguyên. Cảm giác ngại ngùng khi nãy tưởng như đã giảm bớt, nhưng giờ đây lại tràn về nhanh chóng như một cơn sóng bất ngờ.

Bình luận đoạn
Anh thở dài, đôi bàn tay khẽ sờ tai Nguyên. Cảm giác ngại ngùng khi nãy tưởng như đã giảm bớt, nhưng giờ đây lại tràn về nhanh chóng như một cơn sóng bất ngờ.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Bố mẹ mày lại bắt mày đi ư? Không sao, có tao ở đây, mày cứ yên tâm. Nếu mày thấy không ổn thì tao sẽ thi chung với mày được không? Đừng lo cho tao, tao không ngại gì đâu. Dù gì tao cũng học giỏi Lý một xíu mà.” Tâm tư của Nguyên được Kiên đoán ra trong phút chốc.

Bình luận đoạn
“Bố mẹ mày lại bắt mày đi ư? Không sao, có tao ở đây, mày cứ yên tâm. Nếu mày thấy không ổn thì tao sẽ thi chung với mày được không? Đừng lo cho tao, tao không ngại gì đâu. Dù gì tao cũng học giỏi Lý một xíu mà.” Tâm tư của Nguyên được Kiên đoán ra trong phút chốc.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Họ là hai nhưng hiểu nhau như một, đó là sự kết nối và thấu hiểu sâu sắc mà cả hai đều cảm nhận được.

Bình luận đoạn
Họ là hai nhưng hiểu nhau như một, đó là sự kết nối và thấu hiểu sâu sắc mà cả hai đều cảm nhận được.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Ánh mắt Nguyên sáng lên khi nghe những lời nói đó. Cậu cảm giác trái tim mình bình ổn lại hơn, suy nghĩ cũng dần trở nên tích cực hơn. Nhân lúc đó, Kiên nhân cơ hội cứ sờ tai của cậu mãi, một cử chỉ thân mật mà hai người thường làm lúc nhỏ. Mặc dù cả hai đều đã lớn nhưng họ đều cảm thấy thoải mái với cử chỉ này. Đối với Nguyên đó là cử chỉ của sự an ủi, động viên, như một cái ôm vô hình xua tan mọi lo âu. Nhưng ngược lại với Kiên, cậu coi đó là ý nghĩa khác.

Bình luận đoạn
Ánh mắt Nguyên sáng lên khi nghe những lời nói đó. Cậu cảm giác trái tim mình bình ổn lại hơn, suy nghĩ cũng dần trở nên tích cực hơn. Nhân lúc đó, Kiên nhân cơ hội cứ sờ tai của cậu mãi, một cử chỉ thân mật mà hai người thường làm lúc nhỏ. Mặc dù cả hai đều đã lớn nhưng họ đều cảm thấy thoải mái với cử chỉ này. Đối với Nguyên đó là cử chỉ của sự an ủi, động viên, như một cái ôm vô hình xua tan mọi lo âu. Nhưng ngược lại với Kiên, cậu coi đó là ý nghĩa khác.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Mười lăm phút giải lao trôi qua nhanh chóng, tiếng trống trường lần nữa ngân vang.

Bình luận đoạn
Mười lăm phút giải lao trôi qua nhanh chóng, tiếng trống trường lần nữa ngân vang.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Kiên và Nguyên cùng nhau rảo bước về lớp, trên đường cả hai nói chuyện với nhau rất vui vẻ. Tiếng cười giòn giã cùng nụ cười rạng rỡ của Nguyên như làm chiếu sáng cả hành lang. Chỉ có lúc ở bên Kiên như này Nguyên mới cảm thấy thoải mái nhất, mới có thể rũ đi chiếc mặt nạ mà mình luôn che đậy.

Bình luận đoạn
Kiên và Nguyên cùng nhau rảo bước về lớp, trên đường cả hai nói chuyện với nhau rất vui vẻ. Tiếng cười giòn giã cùng nụ cười rạng rỡ của Nguyên như làm chiếu sáng cả hành lang. Chỉ có lúc ở bên Kiên như này Nguyên mới cảm thấy thoải mái nhất, mới có thể rũ đi chiếc mặt nạ mà mình luôn che đậy.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Vừa vào lớp, Nguyên đã xách cặp chạy đi ngay, lòng cậu tràn đầy háo hức nhưng cũng không kém phần lo lắng. Trước khi đi cậu cũng không quên tạm biệt Kiên một cái bằng một nụ cười tươi tắn. Kiên hiểu cậu vốn lo toan, nghĩ xa nên cũng chỉ đành miễn cưỡng tạm biệt cậu mà bước vào lớp, khôi phục dáng vẻ khó gần như ban đầu.

Bình luận đoạn
Vừa vào lớp, Nguyên đã xách cặp chạy đi ngay, lòng cậu tràn đầy háo hức nhưng cũng không kém phần lo lắng. Trước khi đi cậu cũng không quên tạm biệt Kiên một cái bằng một nụ cười tươi tắn. Kiên hiểu cậu vốn lo toan, nghĩ xa nên cũng chỉ đành miễn cưỡng tạm biệt cậu mà bước vào lớp, khôi phục dáng vẻ khó gần như ban đầu.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“ Các em đã có mặt đầy đủ chưa? Thầy bắt đầu điểm danh nhé.” Thầy Bảy khẽ lướt qua nhìn qua lớp bồi dưỡng một lượt rồi bắt đầu mở cuốn sổ để điểm danh. Giọng thầy vang lên trong không gian tĩnh lặng, khiến mọi ánh mắt đều dồn về phía bảng.

Bình luận đoạn
“ Các em đã có mặt đầy đủ chưa? Thầy bắt đầu điểm danh nhé.” Thầy Bảy khẽ lướt qua nhìn qua lớp bồi dưỡng một lượt rồi bắt đầu mở cuốn sổ để điểm danh. Giọng thầy vang lên trong không gian tĩnh lặng, khiến mọi ánh mắt đều dồn về phía bảng.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“Đầu tiên, Trần Hoàng Nguyên lớp 8a6.

Bình luận đoạn
“Đầu tiên, Trần Hoàng Nguyên lớp 8a6.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Nguyên lớp 8a6 có mặt chưa?” Không nhận được câu trả lời, thầy ngước lên nhướng mày với vẻ chờ đợi.

Bình luận đoạn
Nguyên lớp 8a6 có mặt chưa?” Không nhận được câu trả lời, thầy ngước lên nhướng mày với vẻ chờ đợi.

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Tiếng bước chân vội vã dồn dập bên ngoài hành lang khiến mọi người chú ý mà liếc ra ngoài. Nguyên đứng trước cửa, nhịp thở gấp gáp, cố nặn ra mấy chữ nói:

Bình luận đoạn
Tiếng bước chân vội vã dồn dập bên ngoài hành lang khiến mọi người chú ý mà liếc ra ngoài. Nguyên đứng trước cửa, nhịp thở gấp gáp, cố nặn ra mấy chữ nói:

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Bình luận đoạn

Chưa có bình luận cho đoạn này.

“E… em là Ng…Nguyên 8a6 ạ.”

Bình luận đoạn
“E… em là Ng…Nguyên 8a6 ạ.”

Chưa có bình luận cho đoạn này.

Chương trước
💬

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!