CHƯƠNG 36
Hải Anh nhắn tin cho Thiên Lam rồi vội vàng chuẩn bị hành lý để trở về thành phố Hồ Chí Minh. Anh biết chỉ còn vài tiếng đồng hồ nữa là Vỹ Khang sẽ rời Việt Nam. Tuy rằng thời gian hai người họ nói chuyện không nhiều nhưng Hải Anh vẫn luôn yêu mến và tôn trọng anh trai mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Ngay khi chuẩn bị rời phòng thì Hải Anh giật mình bởi giọng nói của Phúc Khang:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Tính đi đâu vậy? Định tới phòng Thiên Lam sao?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hải Anh lắc đầu:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Cậu nói hai ngày nữa anh Vỹ Khang mới đi nhưng tôi nhớ trên điện thoại của anh ấy ghi là bay vào sáng mai, tức là chỉ còn tám tiếng nữa thôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Có lẽ Vỹ Khang không muốn ồn ào nên chọn rời đi vào ngày mà cả bố Tường, mẹ Phụng đều vắng mặt. Nếu không phải vô tình nhìn lướt thông tin chuyến bay đó Hải Anh đã chẳng biết về điều này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Phúc Khang vội vàng rời khỏi giường:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Đợi tôi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hải Anh mỉm cười:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Vậy mau thu dọn hành lý rồi lên đường. Đành phải tạ lỗi với ông trẻ và Thiên Lam sau vậy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
…
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vỹ Khang bất ngờ khi thấy Hải Anh và Phúc Khang. Anh bật cười, nhìn hai con gấu trúc trước mặt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Hai đứa lại phóng xe xuyên đêm à? Anh đã nói bao nhiêu lần rồi. Đi đêm không an toàn đâu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Phúc Khang nhìn đám hành lý của Vỹ Khang, không cầm được nước mắt mà khóc lên thành tiếng. Anh ta luôn cho rằng bản thân mạnh mẽ, chỉ cần bản thân luôn vui vẻ là được nhưng thực chất Phúc Khang là người sống tình cảm. Anh ta càng cố gắng tỏ ra bất cần, không quan tâm tới những người xung quanh lại càng bị thu hút bởi họ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Phúc Khang yêu mến Vỹ Khang, Hải Anh và cả Thiên Lam. Nếu có một điều ước, anh ta mong rằng mình biết về Thiên Lam và Hải Anh sớm hơn. Nhất định anh ta sẽ ngăn Vỹ Khang lại, không để anh lún sâu vào thứ tình cảm vô vọng đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Anh hai…
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Phúc Khang nghẹn ngào, không nói được hết câu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vỹ Khang lén đưa tay lay nước mắt:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Anh tưởng em mạnh mẽ lắm chứ. Khóc lóc cái gì vậy?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Phúc Khang ôm lấy Vỹ Khang:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Anh nhớ về đấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vỹ Khang bật cười:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Không về thì ở đó đến chết à. Anh còn phải dự đám cưới của mấy người các em chứ.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Nói xong, anh quay sang Hải Anh:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Chúc mừng em giành giải quán quân nhé.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dứt lời, Vỹ Khang vỗ vỗ vào vai Hải Anh:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Anh thực sự tự hào khi có một người em trai giống như em.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hải Anh đưa tay về phía Vỹ Khang:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Em cũng vậy. Em tự hào vì là em trai của anh.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vỹ Khang khẽ gật đầu:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Sống thật tốt. Đừng bao giờ khiến một người con gái như Thiên Lam phải khóc.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hải Anh nhoẻn miệng cười:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Em không dám hứa nhưng chắc chắn em sẽ đem lại hạnh phúc cho người trong lòng mình.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Vỹ Khang vội vàng tạm biệt Phúc Khang và Hải Anh để kịp giờ làm thủ tục bay. Anh đã quyết định đi khỏi nơi này, ít nhất là tới khi con tim anh tìm được bình yên mỗi lần đối diện với người con gái đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
…
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Thiên Lam. Mau ra sảnh công ty đi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Lam sau khi nhận điện thoại từ lễ tân vừa đi vừa nhìn đồng hồ trên tay.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thật lạ. Đã hết giờ làm, hơn nữa Thiên Lam cũng không đặt hàng trên mạng, chẳng biết có ai tới tìm cô nữa.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Ngạc nhiên chưa?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Phúc Khang vừa hô lớn, vừa vỗ vào vai Thiên Lam khiến cô giật mình, thiếu chút nữa ra đòn hạ gục đối phương.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Phúc Khang biết mình vừa nghịch dại, vội chắp tay:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Anh thua rồi… thua rồi…
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Lam bật cười:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Anh tới đây làm gì chứ?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Phúc Khang đưa vào tay Thiên Lam một chai nước nha đam mát lạnh:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Uống đi. Mẹ Phụng làm cho em đấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Lam nghi ngờ:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Anh tới chỉ để đưa nước cho em sao? Hải Anh không tới cùng anh sao?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Phúc Khang nhoẻn miệng cười:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Cậu ta đang bận ôn bài để bảo vệ luận văn. Mà em thực sự không tới dự được sao? Hải Anh nó mong em có mặt lắm đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Lam khẽ thở dài:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Em có cuộc họp với khách hàng. Không thể dời lịch được.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Đúng lúc này Hải Anh lên tiếng:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Tôi đã nói cậu không tới làm phiền Thiên Lam kia mà.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Phúc Khang nhăn nhăn nhở nhở, thành thực nói bản thân lấy nước nha đam từ mẹ Phụng rồi thay Hải Anh mang tới cho Thiên Lam.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Vì trò đùa này của cậu mà mẹ tưởng nhà có trộm đấy.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Dứt lời, Hải Anh kéo Thiên Lam đứng sát mình:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Em không tới cũng không sao. Thực ra như vậy anh càng đỡ áp lực. Ai bảo bạn gái anh tốt nghiệp với điểm số 9,13 chứ. Anh theo không kịp.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Lam mỉm cười:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Có muốn tập bảo vệ luận văn cùng em không?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hải Anh gật đầu:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Đương nhiên rồi.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Vậy về nhà em nhé.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Phúc Khang nghe vậy vội lên tiếng:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Còn anh thì sao?
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Lam vui vẻ đáp:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Đương nhiên là anh có thể tới. Em nấu ăn không tệ đâu.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hải Anh nũng nịu:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Nhưng anh không thích cậu ta có mặt ở đó.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Thiên Lam không nhịn được mà cười lớn:
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
- Phúc Khang là anh trai em, là bạn anh mà. Hơn nữa chúng ta phải nghiêm túc luyện tập mới đạt kết quả tốt.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Hải Anh phụng phịu, vừa đi vừa đưa nắm đấm về phía Phúc Khang thay lời cảnh cáo.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Phúc Khang đành tìm bài chuồn, không làm phiền tới Thiên Lam và Hải Anh nữa. Thực ra anh tới đây lần này là muốn xin Thiên Lam một chuyện. Hiện tại sức khoẻ mẹ Lan không được như xưa, bà muốn chuộc lỗi với Thiên Lam, muốn cô gọi mình một tiếng mẹ như Phúc Khang và Hải Anh. Nhưng chính Phúc Khang cũng biết rõ Thiên Lam chưa bao giờ quên chuyện xưa, cô có quyền giận mẹ Lan và cả bố Thành.
Bình luận đoạn
Chưa có bình luận cho đoạn này.
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Tuỳ chỉnh hiển thị